Xu Thiên Dẫn

Chương 44



trống trận rung trời cửu tiêu động, long vũ thật hình hãn vô cùng

trống trận rung trời động cửu tiêu, con rồng dũng mãnh ẩn hiện lượn vòng



“Xem ra Đế Thuấn sớm có chuẩn bị.”

Ứng Long ngẩng đầu nhìn qua thiên binh thiên tướng trong mây, “Chỉ là, bản tọa luôn luôn không thích bị người quấy rối.”

Hắn tay trái vung lên, phía sau mười hai giáp vệ chỉnh tề muôn người như một, qụy khủy chân cùng kêu lên: “Thuộc hạ nhất định không làm nhục mệnh!” Huyền giáp khôi hạ, mỗi một đôi mắt chiến ý ngập trời.

Mười hai long vệ, tứ lúc theo Ứng Long rời khỏi thiên giới trấn thủ hành cung phương Nam, đã có mấy nghìn năm chưa từng vào chiến trường. Hôm nay nghe được trống trận rung trời động địa, cường địch phía trước, cũng không có chút xíu ý khiếp sợ, trái lại mỗi một người nhiệt huyết sôi trào.

Giáp vệ quỵ gối phía trước, chính là Sư Linh. Lúc này hắn đột nhiên ngửa đầu, há mồm rống giận, gầm lên giận giữ dần dà vọng xuyên qua màn nhĩ ‘ù ù’ điếc tai, truyền khắp cả vòm trời, toàn thân bùng lên kim mang gai mắt, long thân phút chốc biến thành đoàn sáng vọt thoát ra, thẳng tắp bay lên không, lượn trên mây cuốn cùng gió bay thẳng đến chiến trận với thiên quân.

Kèn lệnh réo rắt ngân lên, chúng giáp vệ bày ra chân thân, tường long bay liệng trên trời cao, dương nanh múa vuốt, uốn lượn phía chân trời, vút thẳng lên cửu tiêu.

Tường long trong long tộc thiện võ, vô cùng dũng mãnh, đa phần điều trở thành tiên phong trong quân, trong trận nếu có một người thuộc long tộc nhất định có thể giành phần thắng.

Trước mắt , đoàn sáng rực rỡ uốn lượn xuyên tới tận trời, ngắn đón trước năm mươi vạn thiên binh chính là mười hai vị.

Tương truyền long tộc là tôn sư thiên thú, có lớn có nhỏ, hoặc bay hoặc ẩn, lớn thì phun sương mù, nhỏ thì ẩn hình, bay vút lên vòm trời cao, ẩn núp trong sóng lớn.

Tường long hộ giáp thân hình cực kỳ đồ sộ, vảy như la bàn, lượn từ trên cao xuống vút, quan sát thiên binh.

Kim đồng đột nhiên lồ lộ chiến ý, mồm há rộng, phun ra một tiếng rít gào, bầu trời chấn động, bỗng chốc đem một đám lớn thiên binh trước mặt mang tai ù ù đầu óc choáng váng xoay vòng vòng, nhãn mạo kim tinh.

Cách đó không xa lại thấy một trái một phải hai cái đuôi rồng dài từ tầng mây thoát ra, hai con rồng này không hóa hình to lớn như con rồng vàng kia, nhưng một con miệng phun ngọn lửa hừng hực, một con miệng phun băng, hai bên trái phải vây thành thế giáp công, cực kỳ ăn ý. Trong đám thiên binh cũng có người không sợ lửa thiêu, nhưng cũng không tránh bị huân ra một thân than đen, khôi giáp hoàng kim sáng rực trên người bị bị cháy một mảng đen lớn, rất chật vật.

Mắt thấy đại tác phẩm của long ngâm, mười hai tường long dốc toàn bộ lực lượng, xông vào trận chiến, trận doanh thiên binh nguyên lai đang ngay ngắn chỉnh tề phút chốc bung ra, khó có thể chỉnh lại.

Nhưng năm mươi vạn thiên binh này dù sao cũng được huấn luyện tinh nhuệ, tuy rằng ngay từ đầu bị tường long đoạt tiên cơ, nhưng biết dù sao người đông thế mạnh, đối phương cho dù có lợi hại ra sao, cũng bất quá chỉ có mười hai con rồng mà thôi! Lúc này đều thi triển tiên gia pháp thuật, xuất ra bản lĩnh, cùng mười hai tường long chiến làm một đoàn.

Chỉ thấy trên chín tầng trời, rồng gầm gió chấn, lôi điện nảy ra, ngọn lửa bay lượn, càng đấu càng khó phân thắng bại.

Mười hai giáp vệ rời đi, trước tháp chỉ còn lại mỗi long đế trường bào đen tuyền.

Mặc dù không người hộ vệ nhưng nam nhân này vẫn thản nhiên như trước.

Côn Lôn chấn động càng thêm kịch liệt, vòm trời từ từ rơi xuống, thế gian đất rung núi chuyển, Trường Giang và Hoàng Hà tràn lan, có nhiều yêu tà nhân cơ hội làm chuyện ác, quỷ mị nhân cơ hội rời khỏi sào ổ, trần thế bên dưới một mảnh đại loạn, tiếng kêu khóc thấu trời truyền đến bên tai.

Một trận chiến này, không thể tránh được.

Nhưng mà Thiên Xu biết, lúc này nếu như không giao chiến với Ứng Long, vòm trời ngã đổ, hắn trước vẫn phải đặt bảo châu vào để trùng tu tỏa yêu tháp, chống đỡ trời xanh, giải nạn trước mắt đã.

Thương bào khẽ động, hắn dựng thẳng lên trên không, xẹt qua người Ứng Long, nhắm đỉnh tháp bay đi.

“Tinh quân cứ quật cường như vậy, thực sự khiến bản tọa khó xử.”

Ứng Long sao không biết ý định của hắn, nhẹ nhàng thở dài, vẫn chưa xoay người đuổi theo, tựa hồ đối với quyết định kia của đối phương hơi cảm thấy bất đắc dĩ.

Đột nhiên vạt áo đen dài giống như bị cơn gió cấp chín tấp tới vung lên trên cao, cát đen dưới chân hắn cuồn cuộn chảy ra, hóa thành vô số hắc long, xé rách trời cao, mang tất cả tới giữa không trung lao thẳng vào nam tử vận thương bào.

“Oanh ——” ngọn lửa hừng hực từ bên xoắn cuộn tuôn ra, hắc sa long bị ngăn ở không trung. Một thanh niên trên thân mặc chiến giáp sáng bạc, tay cầm hỏa vân thương, mũi thương ẩn hiện ngọn lửa, uy vũ chắn gió như bức tường không thể vượt qua. Không bàn đến thần lực cao thấp, không bàn đến pháp thuật mạnh yếu, nếu chỉ luận binh khí cùng kỹ năng dùng binh khí đánh nhau, trên chín tầng trời không có vị thần nhân nào một mình đứng ra đấu tay đôi với Vũ Khúc tinh quân.

Vũ Khúc tinh, Khai Dương đạp mây đứng thẳng, ngọn thương hừng hực liệt hỏa dáng người uy vũ bất phàm, nhưng chỉ nghe hắn cao giọng quát: “Ngày trước trận chiến trên dải Ngân Hà, không thể cùng long đế giao thủ, thực cảm thấy đáng tiếc! Nay xin đánh một trận!”

Hắc sa long ảnh trong hư không uốn lượn, long đế trường bào đen đang đứng trên mặt đất chỉ thản nhiên nghếch hàng mi.

“Cũng tốt. Nếu không có cầm sắt lả lướt làm bạn, há lại không cùng văn khánh*(nhạc cụ cổ) nặng trĩu tung bay?”

“Vũ Khúc ta tới đây! !”

Hỏa vân thương trong tay Vũ Khúc tinh quân, từng thiêu cháy vô số gian nịnh yêu tà, lúc này bắp thịt nổi lên, mình thương run run, vẽ một đường lửa hoa từ trên thẳng tay bùng tới người Ứng Long.

Hỏa vân thương bất động như núi, sấm đánh một đường, thế tới cực nhanh, như xẹt điện, nhưng huyền bào long đế vẫn đang đứng tại chỗ trước nhau như một không chút nhúc nhích.

Nhưng mà lúc này lại nghe một tiếng rống lên: “Khai Dương mau lui lại! !”

“Ông —— ông —— ”

Nói thì chậm, tới nhanh như gió, thanh âm vật ngọn lượn vòng cắt không khí từ hư không phá ra, hai đạo hình cung mắt nhìn không rõ một trái một phải, một sáng một tối, hướng thẳng tới chỗ Vũ Khúc.

“Uông ~ đùng! !” Vũ Khúc vội vã xoay thương muốn chắn, ai ngờ đầu thương không trở lại, khi nhìn kĩ vào, ngọn lửa phụt lên ở đầu thương bị hắc sa quấn lấy, rõ ràng chỉ là một bóng hình đen nhưng níu chặt quấn giữ, như bị lực mạnh khống chế.

Mắt thấy đường sáng hình cung bay nhanh xoắn tới, trong phút chốc sẽ cắt hắn phân thành hai, Vũ Khúc thế nhưng không hiểu sao cố chấp không chịu buông tay bỏ qua hỏa vân thương.

“Ngu ngốc! !”

“Mau buông tay! !”



Hai tiếng hầu như song song vang lên, hai cái bóng phi thân ra, chỉ thấy xiềng xích cứng cáp đột ngột từ mặt đất mọc lên, xẹt qua đan thành võng, ở bên cạnh người Khai Dương hình thành vòng vây, lao tới trước mặt đoàn sáng hình cung, chỗ tiếp xúc hỏa hoa văng khắp nơi, lưỡi dao sắc bén cắt ngang sắt thiết có tiếng bén nhọn chói tai.

Lại thấy một luồng hơi mỏng phun ra, thân thương cùng với bóng đen quấn nhau thành một đoàn, hắc sa biến hóa không ngừng, cắn nuốt tất cả, hai người trong lúc nhất thời khó phân thắng bại, nhưng cuối cùng cũng làm cho Vũ Khúc thu hồi hỏa vân thương.

Người tới đầu tiên là Liêm Trinh, người kia là Phá Quân, liên thủ chống chọi nguy cơ hiểm hóc trước mắt giải vây cho Vũ Khúc.

Lúc này thấy Ứng Long rốt cục cũng chậm rãi xoay người lại, điểm chân một cái, vọt người cách mặt đất lấy thế đón lấy hắc sa, xoáy gió cuộn dâng khiến vạt bào đen phất lên trên cao… mái tóc dài ngược gió lửng lơ, hắc sa ở sau hắn tựa như một cái áo choàng đen thật lớn tuôn ra, không gì sánh được đem yêu tà khí phô bày không bỏ sót.

“Bích Phệ, Lam Khánh.” Hắn khẽ gọi một tiếng, hai đoàn sáng hình cung nghe được hiệu lệnh dừng thế xoay tròn, chỉ thấy một đoàn tối sầm lại, hai khẩu viên việt. Việt thân thép màu ánh bạc, một như đoàn lửa lấp lánh, một tối âm u như ám mị, nếu không phải từng chứng kiến sự lợi hại, thực sự khó có thể tưởng tượng vật hoa mỹ như vậy lại đúng là binh khí!

“Huyền hoàng Càn Khôn việt…” Vũ Khúc thiện dụng binh giới, tự nhiên nhận ra vật ấy, chính là thần binh thượng cổ trong truyền thuyết hỗn độn xưa thiên thần dùng tinh khí biến thành, lập tức cả mặt đều nhíu. Vốn dĩ binh khí thượng cổ thuở khai thiên tích địa, tự nhiên có linh tính, binh khí như thế, giống như là một vị thần linh, không chịu giới hạn thiên địa, không bị quản chế bởi ngũ hành, chỉ tuân theo ý chủ.

Hôm nay trong tay Ứng Long chính là thần binh đứng đầu, người vốn cũng một người thâm sâu khó lường, hiện nay càng khó đối phó!

Ứng Long khoát tay, khoảng không phía trước vốn không có gì phút chốc bị xé rách xuất hiện một lỗ hổng, xiềng xích kiên cố vây quanh hắn trong nháy mắt đứt đoạn gãy lìa, lả tả rơi xuống đất.

Người đứng bên cạnh Vũ Khúc, thiếu niên sắc mặt phẫn hận trừng mắt hận không thể đem yêu long trước mặt dù bận vẫn ung dung này ăn sống nuốt tươi, sau đó đảo mắt trừng Vũ Khúc: “Ngu ngốc, ngươi muốn chết hay là muốn hỏa vân thương của ngươi? !”

Vũ Khúc cười khổ, nhưng cũng không giải thích.

Người kia mặt không chút biểu tình cứng ngắc như khúc gỗ, chỉ là khi nhìn qua khuôn mặt Ứng Long, không khỏi xẹt qua một tia tình tự khó có thể nói rõ.

Ứng Long nghếch mi cười: “Lâu rồi không gặp, Phi Liêm.” Nhẹ nhàng chào hỏi, hoàn toàn không mang theo biểu tình bị người phản bội mà ngùn ngụt phẫn hận.

Liêm Trinh tinh quân không kiêu ngạo không siểm nịnh, khom người hướng Ứng Long chắp tay hành lễ, hắn bỗng nhiên có một loại cảm giác kỳ quái, có thể là ngay từ đầu, hắn chưa từng lừa gạt vị long đế thượng cổ này. (xì, ai lừa được ảnh. Hồ ly chính hiệu con nai vàng J moa moa)

“Ngươi hẳn là biết, chỉ bằng mấy người các ngươi, không thể nào ngăn cản bản tọa.”

“Ta biết.” Giống như hai nghìn năm trước ở dưới trướng Ứng Long vậy, vô luận nhiệm vụ kế tiếp gian nguy làm sao, hắn chỉ có thể không chớp mắt hướng về phía mục tiêu đi tới.

“Thế nhưng không thử một lần, sao biết không được?” Ba người phía sau, Văn Khúc tinh Thiên Quyền tiên phong đạo cốt, xuất hiện giữa không trung.

Lại thấy Lộc Tồn tinh Thiên Ki cưỡi bay dựng người lên, thư sinh phong độ, ánh mắt thản nhiên.

Điện thiểm như roi, trên mình thanh sư, yêu đế tóc bạc —— Cự Môn tinh Thiên Tuyền tà áo bay bay.

Sáu vị tinh quân từ xưa cùng diệu một cực, tự nhiên ăn ý không cần phải nói, đồng thời phóng xuất ra tinh nguyên lực, sáu vì sao trên bầu trời sáng rực, nhất thời có thể so với thiên nhật, tụ hợp thành vòng hướng Ứng Long ở giữa đánh tới.

Chỉ nghe “ba ba! !” Một tiếng nổ, dường như trời hạn sét đánh, nuốt lấy long đế huyền bào!

Xung lực chưa hết, trực tiếp đánh vỡ mặt đất, đỉnh Côn Lôn như sấm sét bổ đôi, nham thạch vỡ tan, bụi bặm tán loạn chung quanh mù mịt, mặt đất bị nứt toát ra có thể chứa một người thật lớn.

Chúng tinh quân mắt thấy mặt đất cát bụi cuồn cuộn, không ngờ Ứng Long tránh cũng không tránh, tinh nguyên lực lúc này không giống bình thường, tinh lực của cả sáu người đủ để núi nứt đất vỡ.

Gió cuốn theo bụi mù.

Đất khô cằn nứt nẻ, dần dần lộ ra một góc áo đen.

Một cổ gió cấp chín chợt vụt qua, cát bụi hai đường, long đế huyền bào vẫn như cũ đứng ở nơi đó, bình yên vô sự, thậm chí ngay cả tóc mai cũng vẫn như trước chưa từng bị mảy may bay nhẹ.

Lúc này thế nhưng một lọn tóc mai bên trái khẽ rơi, gương mặt góc cạnh phân minh thấy ẩn hiện lớp vảy đen mực loang lổ đột ngột hiện lên, nam nhân vốn đã như ma như mị lúc này càng tô đậm cảm giác yêu tà.

“Thất nguyên giải ách tinh quân, lực lượng quả nhiên không kém. Có thể đem bản tọa bức trở lại trên mặt đất, cũng không tệ. Thảo nào Đế Thuấn đối với các ngươi coi trọng như vậy.”

Ứng Long hoàn toàn không bởi vậy mà ảo não, cười khẽ quan sát chúng tinh quân, trong lời lộ ra ý tiếc hận, “Đáng tiếc nếu muốn sánh vai với Tham Lang, mấy người các ngươi… kém rất xa.” Đột nhiên thấy hắn vung trường bào lên, song Việt ngưng giữa không trung không nhúc nhích đột nhiên xoay vòng tròn, tốc độ so với trước càng nhanh gấp mấy lần, hình dáng biến ảo hoa cả mắt, hai thành bốn, trong nháy mắt trong hư không xuất hiện vô số Việt ảnh, bao quanh vây sáu vị tinh quân ở giữa không trung!



Không khí tựa như trong nháy mắt đọng lại.

Huyền hoàng Càn Khôn Việt xuất hiện, càng thêm hỗn độn.

Lúc thiên địa chưa xuất hiện, tình trạng hỗn độn như gà mổ thóc, không có trật tự trên dưới, không chính không phụ, nếu muốn phá giải tình trạng hỗn độn này, sợ rằng chỉ có Bàn Cổ sáng thế!

Ứng Long mắt nhìn giữa không trung, khóe miệng nhẹ nhàng xả ra nụ cười mỉm, tay nâng lên, bỗng nhiên niết chưởng thành quyền.

Tạo thành hỗn độn! Việt ảnh Càn Khôn nhất thời lách tới giữa bủa nghiền.

Biết rõ xiềng xích vô dụng, nhưng lúc này nhất thời cũng phải cố thử, “Thiên ma tỏa! !” Liêm Trinh hai tay hợp lại đem hết toàn lực phóng ra, nhưng chỉ thấy xiềng xích ngang trời như vải bố đập vào tường thành, đáng tiếc trước mặt thần binh, thép cứng cũng bị mài không hơn gì bả đậu.

Ngay cả bức tường chắn cũng như băng vụn!

Mắt thấy mọi người sắp sửa chịu phải thiên đao vạn quả ——

(lóc xương róc thịt)

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.