Xuân Ngốc

Chương 13



Con chó cỏ Trung Hoa đừng ép người ta trở mặt chiếm được sự hoanh nghênh của Từ Tái Xuân và dì Thái, đặc biệt là Từ Tái Xuân, dứt khoát muốn phong Khoai tây làm một nam thần đời mới.

Trương Nghiêu bất mãn hết sức, nhưng anh tự nói với mình phải bình tĩnh, cần gì phải chấp nhặt với một con chó chứ.

Anh không nói, chẳng qua khuôn mặt khó coi thôi.

Cũng khuôn mặt khó coi còn có Từ lão hổ.

Đàn ông chắc là sinh vật càng già càng hẹp hòi, càng già càng ấu trĩ, đáng nhẽ Trương Nghiêu tới khiến trong lòng Từ lão hổ ê ẩm rồi, ông tự nói với mình không sao cả, xem như nuôi một con chó đi.

Nhưng ông chẳng muốn nuôi hai con chó đâu.

Trương Nghiêu và Từ lão hổ không mấy vui vẻ, bất quá Từ Tái Xuân cũng chả để ý, chỉ lo chơi đùa với Khoai Tây.

Vì Khoai Tây quanh năm không vận động, thân hình hơi mập mạp một chút, Trương Nghiêu nhớ con cầm thú này thích nằm rạp trên mặt đất, song sau khi gặp gỡ Từ Tái Xuân, hai người vậy mà ở trong sân chạy băng băng vui đùa.

Đúng là ngây thơ.

Trương Nghiêu không có hứng thú đi dạo với chó đâu.

Anh cũng chẳng có hứng thú ngóng trông Từ Tái Xuân.

Bây giờ trong lòng anh đang chuẩn bị một kế hoạch vĩ đại.

Thiên thời địa lợi nhân hoà, anh phải bấm đốt tay tính toán, tối nay là một ngày tốt để động phòng ư?

Thành thật mà nói, Trương Nghiêu vẫn cảm thấy phong thủy nhà họ Từ hơi xung với anh, nên Trương Nghiêu nghiêm túc suy nghĩ, cuối cùng quyết định tìm người chuyên nghiệp đến tính một chút.

Trương Nghiêu lên taobao[1] tìm một ông thầy phong thủy, người này do Cố Tây Dương thật lòng đề cử, nghe nói cực kỳ chính xác.

[1] Taobao là một web mua bán trực tuyến, thuộc hệ thống của tập đoàn Alibaba, nơi đã đánh bật ebay ra khỏi thị trường Trung Quốc và tiến tới chiếm lĩnh thị phần lớn mua sắm qua mạng và là công ty Internet có ảnh hướng tới phong cách mua bán hàng của người Trung Quốc.

Trương Nghiêu nhớ tới cái số đào hoa của Cố Tây Dương cảm thấy không tệ, có lẽ có mấy phần đáng tin.

Vì vậy, Trương Nghiêu đưa ba trăm đồng, hỏi thầy ngày giờ tốt lành.

Hình như ông thầy rất chuyên nghiệp, trải qua một khoảng thời gian tính toán, rất vui vẻ nói cho Trương Nghiêu biết, tối này chính là thời cơ tốt nhất.

Trương Nghiêu có được thời gian, ông thầy còn truy hỏi anh đến cùng, không quên bảo anh đánh giá năm sao.

Giờ phút này, trong lòng Trương Nghiêu tràn ngập sự sảng khoái dễ chịu, đâu quan tâm chuyện đánh giá chứ.

Anh đứng ngay cửa sổ thấy Từ Tái Xuân bị dì Thái lôi kéo lưu luyến không rời từ biệt Khoai Tây, anh nhanh chóng vọt vào phòng tắm tắm rửa sạch sẽ, không chỉ thế, anh còn hái hoa hồng ở nhà kính lớn trong sân, cho mình thơm thơm tí.

Tất cả đều chuẩn bị xong xuôi, Trương Nghiêu cực kỳ hài lòng.

Lúc này, Từ Tái Xuân cũng lưu luyến không rời về tới phòng mình.

Từ Tái Xuân chẳng biết hiện giờ tâm trạng Trương Nghiêu kích động, bụng cô hơi đau, đi trước kéo lê cái bụng.

Vì vậy, cô không thấy tình cảm chân thành của Trương Nghiêu, vọt thẳng vào WC.

Trương Nghiêu đứng ngay tại chỗ, một lúc sau mới thả cái tay mong đợi xuống.

Mẹ nó, biết ngay căn bản không thể chờ mong gì với kẻ ngốc mà. Anh còn chuẩn bị khúc dạo đầu gì chứ, vốn nên tiến đến trực tiếp ôm cô lên giường.

Đè xuống làm!

Đúng, chính là thô lỗ đơn giản như vậy.

Bên trong phòng tắm truyền ra tiếng tắm rửa, Trương Nghiêu nhớ tới phim người lớn ngày thường anh xem, mặt thoáng đỏ bừng.

Sao có cảm giác một ngày bằng một năm nhỉ, thời gian cô ngốc tắm hình như còn dài hơn trước kia.

Vậy không được, anh chắc chắn phải nghiêm túc giáo dục cô.

Giội mưa mới tiết kiệm nước, nhất định phải tắm vòi sen. Giống anh nè.

Khi Trương Nghiêu đang suy nghĩ lung tung, Từ Tái Xuân khoác áo choàng tắm tròn vo đi ra.

Vì mới từ phòng tắm nóng hổi ra, nên mặt Từ Tái Xuân đỏ ửng, da dẻ đặc biệt mềm mại ngon miệng.

Trương Nghiêu nuốt nước miếng.

Từ Tái Xuân ngốc nghếch chẳng biết Trương Nghiêu đang nghĩ gì. Chỉ cảm thấy hôm nay anh hơi lạ, nhưng cô đơn thuần không suy nghĩ nhiều, tựa như trước, trực tiếp chui vào chăn mềm nhũn trên giường.

Trương Nghiêu nghĩ tất cả thời gian đều chín muồi, muốn châm lửa.

Cũng may, anh đã tập luyện xong.

“Này, Từ Tái Xuân, muốn ăn… ăn kẹo không?”

Vốn bụng Từ Tái Xuân hơi khó chịu, song sau khi tắm xong tốt hơn nhiều. Nghe được chữ kẹo, ánh mắt cô thoáng chốc lấp lánh.

“Có thể chứ?”

Trương Nghiêu sờ mũi, chống lại ánh mắt đơn thuần sáng lạn của Từ Tái Xuân, nhất thời có cảm giác bản thân không bằng cầm thú.

Phi phi phi, anh chỉ hưởng thụ quyền lợi hợp pháp của anh thôi.

Trương Nghiêu hít sâu một hơi, cười như sói xám.

“Ngoan… Em nhắm mắt lại.”

Bé ngốc quả nhiên ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

Mềm mại quá, Trương Nghiêu vừa hôn vừa nghĩ, anh lại thích mềm mại như thế cơ.

Từ Tái Xuân bị hôn mấy cái, lúc đầu còn cảm thấy trên môi hơi ngọt ngọt, nhưng từ từ, cả người có chút ngứa ngáy.

Cô né tránh vài cái, “Anh ơi, hôm nay em… em không muốn ăn kẹo…”

Không muốn ăn kẹo! Vậy sao được! Giờ kẹo của anh đã chín muồi to cứng rồi! Không ăn sao được!

Trương Nghiêu bị từ chối nhất thời hai mắt đỏ lên, “Ngoan, kẹo rất ngon… Em không nghe lời, về sau anh không cho em ăn nữa…”

Nói xong, Trương Nghiêu phát run một cái. Anh thực sự rất giống ông chú biến thái.

Từ Tái Xuân là một cục cưng nghe lời, cho nên mặc dù cô khó chịu, nhưng cuối cùng cô vẫn nhịn.

Lúc mới bắt đầu là ngọt ngọt, sau đó cô thấy hơi ngứa, dần dần, còn có cảm giác kỳ quái.

Hình như cô muốn đi tiểu.

Từ Tái Xuân hốt hoảng, giãy giụa thân thể, cố tình vào lúc này Trương Nghiêu đè chân cô, “Đồ ngốc! Đừng lộn xộn!”

Song, làm sao có thể không lộn xộn chứ, hiện tại Từ Tái Xuân chỉ có thể nhắm chặt mắt lại, cô nhớ lời anh, không được nhìn lén.

Nhưng mà, anh đang sờ soạng chân cô.

Tuy trước đây cô cũng từng sờ đùi anh, còn sờ qua kẹo que to của anh, có điều anh chưa từng sờ cô…

Từ Tái Xuân thoáng ngượng ngùng, nhịn không được khẽ khép đùi, lúc này, Trương Nghiêu đang chuẩn bị nâng gậy thăm dò, song không ngờ bị cái chân mềm mại của Từ Tái Xuân nhẹ nhàng kẹp một cái.

Trương Nghiêu gần như mù quáng, không hề do dự, tách đùi Từ Tái Xuân ra.

Á ——

Hậu thế, cho tôi xông lên…

Vẫn là câu cũ, kế hoạch rất hoàn mỹ, nhưng kết cục hơi sai lệch.

Trương Nghiêu nghĩ tới vô số lần anh động phòng hoa chúc, chỉ duy nhất không nghĩ tới, đúng lúc anh vào, lại bàn giao ngay cửa động.

Chuyện này cũng bỏ qua đi, anh trẻ tuổi mà, anh nghĩ đợi lát nữa sau khi khôi phục lại công phá thêm một lần, song tuyệt đối chẳng ngờ, anh đang chuẩn bị rút lui, chợt bị Từ Tái Xuân ở dưới thân hung hăng đẩy về phía trước.

Mẹ nó, chút hơi sức kia của Từ Tái Xuân có thể sánh bằng bà Trương, ngay cả anh là một người đàn ông khỏe mạnh, cũng dễ dàng bị đẩy xuống giường.

Anh ngã chỏng vó trên thảm trải sàn, vốn tiểu tướng muốn hành quân lặng lẽ, vì gặp không khí lạnh lẽo, nên thẹn thùng cúi đầu.

“Từ Tái Xuân!” Anh muốn giết cô!

Lại nhìn đồ ngốc kia, căn bản không để ý khuôn mặt đen kịt của anh, vượt qua anh chạy như bay vào phòng tắm, đương nhiên, lúc chạy qua còn chuẩn xác giẫm lên cây gậy to tiểu tướng của anh.

“Từ Tái Xuân! Mẹ kiếp đồ… mẹ kiếp đồ ngốc cô!”

Đó là một buổi tối lạnh lẽo như tuyết.

Trương Nghiêu thất bại trong trận chiến mở màn, mặc dù anh còn muốn càng chọc càng hăng, nhưng kết quả thảm thiết quá.

Vì Từ Tái Xuân bị chút kích thích, nên hoocmon nữ mất cân bằng, chính xác là dì cả tới sớm.

Trương Nghiêu ôm bụng dưới, khi đau đến đỏ cả mắt, bèn muốn giận chó đánh mèo Từ Tái Xuân.

Mẹ nó! Biết ngay không thể chiều chuộng người phụ nữ này mà!

Mẹ nó! Nên hung hăng làm cô ta!

Song, khi thấy Từ Tái Xuân tái nhợt nghiêm mặt ôm bụng đi ra, tất cả suy nghĩ Trương Nghiêu chả thốt được câu nào, rất lâu mới thô lỗ nói: “Em bị sao thế?”

Đôi mắt Từ Tái Xuân ngập nước, ôm bụng trở về giường nằm, cũng mặc kệ Trương Nghiêu, tự mình cắm đầu ngủ.

Trương Nghiêu sững sờ, đồ ngốc giẫm chỗ sinh sản của anh, giờ còn không biết xấu hổ bày sắc mặt với anh!

Chắc chắn phải dạy dỗ một trận đàng hoàng!

Trở đầu cô ngốc, đập vào mắt Trương Nghiêu chính là khuôn mặt rưng rưng nước mắt, nhất thời anh luống cuống tay chân.

“Em… em sao vậy?”

Cô ngốc nắm chặt tay Trương Nghiêu, nức nở lên tiếng, “Anh ơi, em đau bụng…”

Ban đầu Trương Nghiêu còn chưa phản ứng kịp với việc dì cả của cô ngốc viếng thăm, còn tưởng lúc đó anh quá sức, chọc hỏng cô rồi.

Chờ chút… không đúng, anh căn bản chưa chọc vào mà! Khốn khiếp!

Bất quá, lúc này đầu óc Trương Nghiêu đã nhũn thành một mảng, đâu quan tâm nghĩ ra được cái gì, ôm Từ Tái Xuân vọt xuống lầu.

Còn quát to bên ngoài, “Dì Thái, Từ lão hổ, cô ấy đau bụng…”

Đáng nhẽ Từ Tái Xuân rò rỉ số lượng lớn, chuyện này cô vẫn chưa nhớ mà nói cho Trương Nghiêu hay.

Nhiều lần xóc nảy, sau đó vừa xuống tới lầu, Trương Nghiêu đã cảm thấy lòng bàn tay ươn ướt.

Mẹ kiếp! Máu!

Trương Nghiêu nhìn Từ Tái Xuân, lại gặp nét mặt doge của dì Thái, chợt hơi phản ứng kịp.

Mẹ nó! Cái này không phải dì cả tới sao!

Sự thật chứng minh, hôm nay chẳng phải ngày giờ tốt lành gì, ở phòng tắm rửa tay ba lần Trương Nghiêu quyết định, chốc nữa chuyện đầu tiên anh phải làm chính là đánh giá thằng cha phong thủy kia năm sao kém.

Tuyệt đối là thật.

Về phần đồ ngốc Từ Tái Xuân bên cạnh, áo mưa anh đã xé, còn có Từ Tái Xuân ra máu dì cả, dì Thái nhìn anh bằng nét mặt doge cầm thú, Trương Nghiêu có bao nhiêu lời cũng hết muốn nói.

Anh thầm nghĩ tìm một cái hố, lặng lẽ vùi mình vào.

Song, trong hố hơi lạnh.

Cuối cùng anh nên về bên người Từ Tái Xuân thôi.

Từ Tái Xuân uống nước đường đỏ xong còn hơi khó chịu, bình thường gương mặt hồng hào nay trắng bệch như tờ giấy.

“Bụng còn đau không?”

Từ Tái Xuân hít hít mũi.

Trương Nghiêu ngẩng đầu, anh nên hung hăng dạy dỗ đồ ngốc này một chút, dù sao cô cũng làm anh mất hết mặt mũi.

Nhưng cuối cùng, anh nhẹ nhàng ôm cô ngốc vào lòng, bàn tay to khẽ phủ lên cái bụng lạnh lẽo của cô ngốc.

Hừ, anh không tha thứ cho cô đâu.

Chẳng qua anh cảm thấy ôm một cây kem không thoải mái, gối ôm của mình, phải ấm áp mới tốt.

Hừ, chính là vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.