Xuất Hiệp Sắc Nam

Chương 3



Hồng Hải Cương vẻ mặt không hề có nét mỏi mệt, làm cho Hạ Tình Hãn tìm cậu cả một ngày, mệt muốn chết thực tức giận.

Nhưng nhìn đến người kia khoẻ mạnh, không bị đụng xe, không bị người bắt cóc, càng không bị mất tích, một cỗ yên tâm nói không nên lời nảy lên trong lòng, may mắn cậu không phát sinh chuyện gì.

Nhưng khí của lo lắng, lo sợ ngày hôm vẫn còn nằm nguyên trong bụng, làm anh nhịn không được chửi ầm lên: “cả ngày hôm qua cậu chạy đi nơi nào? Anh tìm cậu cả ngày, rốt cuộc cậu có biết hay không ?”

Hồng Hải Cương vẻ mặt uỷ khuất cùng khó hiểu nhỏ giọng nói: “ em đi độ đêm thất tịch lễ tình nhân a, thầy không phải giúp em chuẩn bị chương trình sao, muốn em phải nghe theo sao ?”

“Nghe theo cái rắm, một cuộc điện thoại cũng không thấy gọi, thế mà còn nói cậu có nghe theo, cậu nghĩ rằng anh là đứa ngu ngốc sao ?”

Chính anh rõ ràng ở nhà đợi lâu như vậy, Hồng Hải Cương cũng dám lấy lời nói dối chó má này để nói với anh.

Muốn lừa anh, chờ kiếp sau đi !

Nắm chặt tay nắm, Hạ Tình Hãn đứng thẳng trước mặt cậu, thiếu chút nữa một quyền đánh vào mặt Hồng Hải Cương.

Cái tên hỗn đản đáng giận này, hiện tại dám đối với anh nói dối, dám không đem uy nghiêm của anh để ở trong lòng.

“ thầy….”

Ngay cả anh làm bộ muốn ẩu đả, Hồng Hải Cương cũng không dám phản kháng, chính là né người sang một bên, vẻ mặt uỷ khuất như tiểu tức phụ; thân mình cao lớn co rụt lại, vội vàng bảo vệ mặt mình, để tránh thầy đối với cậu quyền đấm cước đá.

“Nói, cả ngày hôm qua cậu đi nơi nào? Ngay cả nhà cha mẹ cũng không có trở về, tên hỗn đản này, dám cứng cổ phải không? Cậu ăn gan hùm nên dám đối với anh nói dối phải không? Hay là lâu quá không dùng gia phát xử phạt cậu, cậu càng ngày càng không đem anh để vào mắt ?”

Hạ Tình Hãn một bộ dáng hung thần ác quỷ, cầm lấy cái ổ cứng trên bàn, định hướng cậu ném tới.

Hồng Hải Cương lập tức kêu to thảm thiết: “thầy, thầy muốn đánh thì đánh em, không cần đập bể ổ cứng đâu.”

Gia phát của nhà bọn họ chính là vật phẩm máy tính, đây là tác pháp duy nhất sẽ làm cho Hồng Hải Cương có phản ứng.

Nhìn vẻ mặt Hồng Hải Cương đau lòng như đã đánh mất ổ cứng, thật sự làm cho nội tâm của Hạ Tình Hãn vừa bực mình lại vừa buồn cười, người này chỉ có đối với máy tính mới có cảm tình.

Vì doạ cậu, nên anh vẫn cầm ổ cứng trên tay, đe doạ cậu một chút, “nói, ngày hôm qua cậu đã đi đâu cả ngày ?”

Hồng Hải Cương hiểu lầm vẻ mặt của thầy là đang răn dạy cậu, uỷ khuất đến cực điểm nói: “ ngày hôm qua em đi cái hành trình mà thầy đã giúp em chuẩn bị cho một ngày lễ tình nhân a.”

“ Đi cái đầu mẹ cậu, cậu còn dám nói dối, rõ ràng anh ở nhà đợi cậu cả ngày …”

Hồng Hải Cương nhìn hắn cầm ổ cứng múa may, vội vàng khẩn cầu: “thầy, thầy trước đem ổ cứng bỏ xuống được không? Nó theo ta có tình cảm mặm nồng.”

“ tình cảm mặm nồng cái rắm.”

Hạ Tình Hãn biết cậu từ trước đến nay dùng ổ cứng này để chứa trình tự viết xong, cho nên mới xưng là có tình cảm mặm nồng, nghe thật buồn cười, cũng chỉ có tên Hồng Hải Cương ngu ngốc này mới nói ra miệng như thế.

Tuy tiếng mắng không ngừng, nhưng Hạ Tình Hãn vẫn theo ý của cậu đem ổ cứng bỏ lại trên bàn máy tính.

Hồng Hải Cương hít một hơi thở lớn, lập tức báo cáo tình hình chiến đấu của cả một ngày hôm qua —

“ thầy, em ngày hôm qua dùng hành trình biểu kia, thật sự rất có hiệu quả, đến buổi tối, chúng ta đi khách sạn năm sao kia, nơi đó bố trí hoa lệ, thật khá, tiểu Huệ cũng thât là cao hứng ….”

Nghe có chỗ không đúng lắm, làm cho Hạ Tình Hãn rống giận đánh gãy lời của cậu: “chúng ta? Tiểu Huệ cũng thật cao hứng là có ý gì ?”

“ ý là tiểu Huệ cũng thật cao hứng.” Hồng Hải Cương giải thích cũng như không giải thích.

Hạ Tình Hãn dùng chân đá Hồng Hải Cương đang ngồi chồm hỗm trên sàn nhà, tên ngu ngốc thối tha này toàn nói lời vô nghĩa.

“ vô nghĩa, anh hỏi cậu vì cái gì mà tiểu Huệ thật cao hứng ?”

Hồng Hải Cương né tránh chân của anh, trên mặt hiện lên chữ ngoan ngoãn trả lời: “bởi vì tiểu Huệ vốn thật sự cao hứng a.”

Hạ Tình Hãn giận đến cơ hồ toàn thân phát run, cùng nói chuyện với tên ngu ngốc này, quả thực là ngược đãi thần kinh chính mình mà thôi!

“ Trọng điểm là cậu đi khách sạn, tiểu Huệ làm gì phải rất vui vẻ a ?”

“ Bởi vì em cùng đi với tiểu Huệ a!”

Oanh một tiếng! tựa như sấm đánh ngang tai, toàn thân Hạ Tình Hãn cứng ngắc, đầu óc tư duy hầu như đình chỉ hoạt động.

Anh còn tưởng mình nghe lầm, vì xác định mình có phải nghe lầm không, anh lại đưa ra vấn đề: “ chờ một chút, ý cậu muốn nói cho anh, ngày hôm qua cậu cùng tiểu Huệ đi lễ tình nhân sao ?”

Hồng Hải Cương gật đầu như nến giả tỏi.

Hạ Tình Hãn đôi môi run rẩy, trong khoảng thời gian ngắn anh không biết mình nên nói cái gì, nhưng anh nghe thấy miệng mình phát ra âm thanh ba ba, thanh âm càng ngày càng to, dường như quá khiếp sợ mà phát ra cao âm.

“ Vậy là cả ngày hôm qua các người luôn ở cùng nhau, còn đi vào khách sạn ?”

“ Đúng vậy, trình tự biểu của thầy quả thức là không chê vào đâu được.”

Hạ Tình Hãn ngẩn ngơ .

Hồng Hải Cương nhìn thấy cậu không tức giận như vậy, vội vàng dùng cả tay chân bò lại gần, giống như con chó nhỏ không ngừng cọ xát vào ống quần của anh.

“ thầy, tiểu Huệ thật quá thơm, quá mềm mại, so với thầy còn mềm còn thơm hơn, giống như quả động lạnh, hương vị ngọt ngào.”

Hạ Tình Hãn cúi đầu nhìn Hồng Hải Cương cọ xát bên chân anh, cậu như con chó nhỏ dùng ánh mắt loé sáng nhìn anh, miệng ngậm một khúc xương xem như vật quý mà nóng lòng dâng hiến cho anh, một hơi thổ lộ ra tình hình của cậu cùng tiểu Huệ.

Theo mấy câu thơm quá, thật mềm mại, thật thư sướng trong lời nói của cậu, anh cũng biết bọn họ trong lúc đó tiến triển tới trình độ nào, cũng chỉ có ở loại tình hình đó Hồng Hải Cương mới lặp lại những lời này.

“ Ngươi là tên hỗn đản! ngươi cùng cô ta lên giường có phải hay không ?” Hạ Tình Hãn cầm lấy ổ cứng phan xuống đất, điên cuồng dùng chân giẫm lên nó.

Hồng Hải Cương kêu thảm thiết, một bên muốn bảo vệ ổ cứng, một bên phát ra thanh kêu to đầy bất mãn: “Ô oa, thầy thật xấu, rõ ràng là thầy bảo em đi hẹn với người mình thích, cho nên em mới cố lấy dũng khí đi hẹn tiểu Huệ, em chiếu theo phương thức thầy nói mà làm, thầy sao lại đối với em hung dữ …”

“Ngươi thích Tiểu Huệ?”

Thanh âm của Hạ Tình Hãn hạ xuống đáy cốc, anh chưa từng có nghe qua thanh âm của mình có thể phát ra rét lạnh đến như vậy.

Hồng Hải Cương vừa ôm ổ cứng khóc, vừa gật đầu thật mạnh.

“Ân, em thích Tiểu Huệ.”

Hạ Tình Hãn sau khi nghe được, phản ứng duy nhất là — ôm lấy máy tính của Hồng Hải Cương, đem bảo bối mà cậu quý trọng nhất trong đời, dùng lực phan hết xuống sàn nhà.

Anh cảm thấy rơi như thế vẫn không đủ, còn dùng chân đá đi, cuối cùng cầm lấy cây gậy gỗ dùng sức đánh vào máy tính chủ, còn đem màn hình máy tính Hồng Hải Cương vừa mới mua hất hết xuống sàn nhà, gây ra rung động bang bang.

Hồng Hải Cương chưa từng thấy qua anh phát giận lớn như vậy, sợ tới mức lui về một bên, chỉ dám đối với máy móc hư hao mà rơi lệ, cũng không dám ngăn cản sự hung ác của Hạ Tình Hãn.

Bởi vì cậu biết, nếu mình ngăn cản thầy, kết cục của cậu còn thê thảm hơn so với máy tính.

“ Ngươi là tên hỗn đản chết tiệt, ta sớm biết sẽ bị ngươi phản bội mà! Ngươi sau lưng ta ngoại tình, đáng giận, mười năm thanh xuân của ta đều lãng phí trên con người thối nát này, ta tạo nghiệp gì mà phải bị loại người thối nát như ngươi phản bội …” Hạn Tình Hãn càng mắng càng cơ hồ không thở nổi.

Hồng Hải Cương nhỏ giọng nói: “ em không có phản bội thầy.”

Hạ Tình Hãn không nghe được lời cậu nói, anh tức giận kêu to: “Ngươi nói cái gì? Nói lớn tiếng một chút cho ta, nói cứ như chuột kêu, nói , nói to lên.”

Nhìn anh phát giận quá như vậy, Hồng Hải Cương sợ tới mức cuộn mình thành một đoàn, chỉ dám lớn tiếng lên một chút xíu: “em không có phản bội thầy a, thầy là thầy, tiểu Huệ là tiểu Huệ, không có đồng dạng với nhau.”

“ Cái gì không giống ? Ngươi nói rõ ràng ?”

Hồng Hải Cương nhìn thấy mắt anh lộ hung quang, liền sợ tới mức toàn thân phát run.

Cậu khúm núm nói: “Thầy là thầy giáo, tiểu Huệ là tình nhân của ta, không giống nhau a!”

“ ta là thầy giáo, cô ta là tình nhân, cho nên không giống nhau ?”

Mẹ nó, những năm gần đây anh vì Hồng Hải Cương làm trâu làm ngựa, còn phải chịu đựng sắc ma thần công của cậu, không thể nghĩ được ở trong tâm cậu, anh chỉ là thầy, không phải tình nhân

Nghe xong những lời này, Hạ Tình Hãn chỉ có sinh khí, anh cầm lấy gậy gỗ đập mạnh lên màn hình, đập đến khi gậy gỗ cũng bị gãy, khí giận của anh vẫn không vơi chút nào.

Cuối cùng, thần sắc của anh trở nên âm hàn, biểu tình trên mặt so với sứ giả Câu Hồn còn vô tình hơn; chỉ vào Hồng Hải Cương đang vì máy tính ai khóc, rống giận: “Ngươi nghe rõ cho ta, từ này về sau chúng ta tuyệt giao, cả đời không qua lại với nhau nữa.”



“ Thầy….”

“Ngươi tính cầu ta như thế nào, ta cũng sẽ không tha thứ cho ngươi.” Nói xong tất cả, Hạ Tình Hãn không hề mềm lòng hướng cửa lớn đi tới.

Không thể ngờ được Hồng Hải Cương ở phía sau anh ai thanh nói: “ thầy, em đem quần áo bẩn về, thầy không giặt, làm sao bây giờ ? em không biết giặt a.”

Hạ Tình Hãn tức giận đến toàn thân run rẩy không ngừng, mắt trợn trắng, đến thời điểm này còn dám nói ra lời nói làm người tức chết không đền mạng.

Anh cầm lấy giầy đặt ở huyền quan, đương nhiên là của Hồng Hải Cương, dùng sức phan về hướng cậu. “Ta không phải là cửa hàng giặt quần áo của ngươi, đi tìm chết đi, ngươi là đồ chó chết, ta đời này cũng sẽ không bao giờ tha thứ cho ngươi !”

Hạ Tình Hãn mở cửa lớn ra, hàng xóm xung quanh đứng ngay trước cửa, vẻ mặt thật khó chịu, nói: “các người tranh cãi ồn ào, ảnh hưởng đến giấc ngủ chúng ta.”

Hạ Tình Hãn sắc mặt hung ác, chỉ vào phía sau. “Hắn mới là chủ nhà, đừng tìm ta.”

Hồng Hải Cương ôm máy tính ai ai khóc, hàng xóm đi vào chỉ thấy một đại nam nhân vừa khóc vừa vuốt ve máy tính, không ngừng nói ‘không đúng’, loại tình cảnh quỷ dị này làm cho hàng xóm lập tức lùi chân về, không dám tái khởi binh vấn tội.

Hạ Tình Hãn sau khi về nhà càng nghĩ càng giận, trên trán đầy gân xanh. Nghĩ anh đã lãng phí thời gian mười năm ở trên người Hồng Hải Cương, trả giá bằng tình cảm cùng thời gian để đổi lấy một câu của Hồng Hải Cương “thầy chính là thầy giáo” là có thể phủi đi tất cả.

Chẳng lẽ anh bồi cậu trên giường, cũng là việc của thầy giáo nên làm sao ?

Trả thù!

Anh nhất định phải trả thù Hồng Hải Cương, tên hỗn đản này nên chết xuống địa ngục, như vậy mới có thể tiêu đi một bụng oán hận của anh, hơn nữa anh nhất định phải đem Hồng Hải Cương ra mà chỉnh cho thật thê thảm.

Cậu nghĩ cậu tìm được một nữ nhân khác, là liền có thể đem anh đá đi sao, hừ, trên đời này cũng không có chuyện dễ dàng như vậy, anh Hạ Tình Hãn cũng không phải là kẻ dễ bị bắt nạt.

Anh mở ngăn tủ ra, cầm lấy sổ tiết kiệm của Hồng Hải Cương giao phó cho anh, một chủ ý độc ác lập tức nảy lên trong lòng.

{Đầu tiên, tất nhiên là muốn làm cho hắn không một xu dính túi, ngày mai lập tức đem tất cả tiền của hắn chuyển hết sang tài khoản của chính mình, nam nhân không có tiền, nhìn xem hắn có thể tác quái như thế nào? Đều do chính mình bình thường đối với hắn quá tốt, nên hắn mới có thể không đem mình bỏ vào mắt, mình khổ tâm an bài kế hoạch cho lễ tình nhân, thế nhưng hắn dám dùng nó để lấy lòng nữ nhân khác.}

Chỉ điểm này thôi, anh cũng có thể đem Hồng Hải Cương ra mà tra tấn đến chết rồi!

Lấy đi tiền của cậu là bước đầu tiên của việc trả thù, anh còn muốn cuộc sống hằng ngày của cậu như sống trong địa ngục.

Hạ Tình Hãn ngã nằm lên chăn bông của mình, một trận cười lạnh phút chốc khiêu thượng : khoé miệng của Hạ Tình Hãn cong lên, kế hoạch trả thù chậm rãi thành hình.

Nếu anh không xô ngã được tên ngu ngốc Hồng Hải Cương này, anh Hạ Tình Hãn sẽ không ở Đài Bắc nữa!

※ ※ ※

Cầm lấy chìa khoá nhà, Hạ Tình Hãn dể dàng tiến vào trong nhà của Hồng Hải Cương.

Dù sao quan hệ của hai người cũng phi tầm thường, Hồng Hải Cương cũng có chìa khoá chỗ ở của anh, trước khi anh tới đây, đã gọi điện thoại trước xác định Hồng Hải Cương không ở nhà.

Quả nhiên như anh suy nghĩ, ngày hôm qua anh phá huỷ máy tính của cậu, vì công việc, cậu nhất định phải mua một dàn máy tính mới, cho nên hiện tại cậu nhất định đang đi dạo trong cửa hàng, trong phòng không có ai.

Ngoài phòng dương quang chiếu cao, trong phòng bởi vì không có ai, cho nên máy lạnh không bật, nóng bức làm cho người ta cảm thấy được cực độ khốc nhiệt.

Hạ Tình Hãn nhẹ nhàng lặng lẽ đi đến nơi đặt máy lạnh, con dao nhỏ trong tay thay vì đoạt mệnh người, nó đoạt đi khí lạnh của máy lạnh, anh dùng sức đâm mạnh một chút, giống như anh đang đâm mạnh vào cái đầu heo của tên hỗn đản Hồng Hải Cương.

“ Ta cũng không tin, mùa hè nóng như vậy, không có máy lạnh, ngươi có thể sống sót, ta sẽ khiến cho ngươi mỗi ngày nóng chết khiếp, so với sống ở địa ngục còn thảm hơn.”

Tức giận vơi đi ít chút, Hạ Tình Hãn thử mở máy lạnh, xác định máy lạnh quả nhiên đã bị anh phá huỷ.

Ha ha ha, bước đầu tiên, cuỗn đi tiền của cậu, anh đã làm được. Bước thứ hai, phá hư máy lạnh của cậu, anh vừa thực hiện xong một cách hoàn mỹ.

Anh chậm rãi tiêu sái xuống lầu, vỗ vỗ bụi bậm bám trên người, cầm lấy di động gọi cho Hồng Hải Cương —

“ A Cương …” thanh âm của anh mềm nhũn, dường như chuyện anh vừa phá huỷ máy lạnh chỉ là một giấc mộng mà thôi

Hồng Hải Cương nhận được điện thoại của anh, thanh âm lập tức trở nên nhát gan : [ thầy… thầy…]

“ cậu đang mua máy tính sao ?”

Hồng Hải Cương căn bản đối với anh không dám nói dối: [vâng, bởi vì ngày hôm qua thầy đem … đem….] để tránh làm Hạ Tình Hãn tức giận, Hồng Hải Cương nói giọng cực độ nhỏ: [đem máy tính đập hư, nên em nghĩ mua lại một dàn máy mới, chính là có chút vấn đề …]

Hạ Tình Hãn dùng ngón chân suy nghĩ cũng biết vấn đề theo lời cậu nói là gì.

Hồng Hải Cương không có thói quen sử dụng thẻ tín dụng, hơn nữa cậu đối với tiền không có khái niệm gì, cho nên mới đem hết tiền giao cho anh trông nom, anh mỗi tháng chỉ cho cậu một chút tiền mặt tiêu vặt; hiện tại cậu muốn mua máy tính, lấy tiền mặt trong tay cậu mà nói, đương nhiên mua không nổi.

“ ngày hôm qua thầy quá nóng, cậu có người yêu, thầy cao hứng cho cậu còn không kịp, như thế nào lại có thể phát cuồng như ngày hôm qua? A Cương, cậu nguyện ý tha thứ cho thầy không ?”

Ý tưởng ‘tha thứ cho thầy’ này, làm cho Hồng Hải Cương khiếp sợ đến nói không nên lời, Hạ Tình Hãn cường thế cùng bá đạo đối với cậu đã thành thói quen, sao có thể có ý tưởng nguyên không tha thứ.

“ Cậu đang ở đâu? Anh tới giúp cậu trả tiền, chắc tiền mặt trong tay cậu không đủ để mua dàn máy tính mới đâu nhỉ ?”

Hồng Hải Cương mừng rỡ, hoàn toàn không nghĩ tới tiền Hạ Tình Hãn đang giữ nguyên vốn là của cậu, hiện tại cậu muốn mua máy tính, đương nhiên phải lấy tiền ở nơi Hạ Tình Hãn, cậu chỉ nhớ tới chuyện ngày hôm qua Hạ Tình Hãn vô cùng giận dữ.

[ thầy, thật sự có thể chứ ?]

Uy của Hạ Tình Hãn ngày hôm qua vẩn còn dư âm, ký ức ấy hãy còn mới mẻ với cậu.

“ Đứa ngốc, tiền này vốn là của cậu, có gì không thể? Cậu thích mua loại máy tính cao cấp, thì mua loại cao cấp đi.”

Lời nói của Hạ Tình Hãn làm cho Hồng Hải Cương thiếu chút nữa hoan hô ra miệng.

Cúp điện thoại, mắt Hạ Tình Hãn nổi lên một tầng mị thái, đôi mị thái đó bị người ta cho là ánh mắt khôn khéo, lúc này lại toát ra một tia âm hiểm.

※ ※ ※

Đợi đến khi hai người bọn họ cùng nhau đem máy tính về nhà, trong phòng đã bị thái dương chiếu nóng muốn chết.

Mà khiêng máy tính vào nhà đương nhiên đều là Hồng Hải Cương làm, Hạ Tình Hãn chỉ giả bộ làm, tên thối nát này nghĩ rằng anh vẫn sẽ tiếp tục trả giá tinh lực quý giá trên người của cậu nữa sao.

“Nóng quá…” Hồng Hải Cương đầu đầy mồ hôi. Cậu mở máy lạnh, lại phát hiện máy lạnh không hoạt động.

Hạ Tình Hãn giả vờ xem xét máy lạnh, khoé mắt thì ngắm nhìn bộ dáng bị cảm nắng của Hồng Hải Cương, trong lòng vui vẻ khôn cùng.

“ Máy lạnh dường như bị hư, để anh gọi điện thoại kêu người công ty đồ điện đến sửa.”

{Muốn gọi người đến sửa sao? Ngươi chậm rãi chờ đi, đợi cho ngươi chết, ta cũng sẽ không gọi người đến sửa.}

“Được.”

Mọi công việc nhà đều do Hạ Tình Hãn giải quyết, cho nên Hồng Hải Cương không chút nào nghi ngờ, chỉ lo bắt đầu lắp ráp máy tính; phòng ở quá nóng, lại còn nhỏ hẹp, không bao lâu cậu đã nóng đến đầu choáng mắt hoa.

Hạ Tình Hãn vội vàng đưa lên một ly nước trái cây mát lạnh, “ A Cương, quá nóng, trước uống một ly nước trái cây giải nhiệt đi.”

Ánh mắt Hồng Hải Cương toả sáng, tiếp nhận ly nước trái cây, “ cám ơn thầy.”

“Không cần cám ơn, chút xíu này có gì mà cám ơn.” Hạ Tình Hãn lộ ra tươi cười.

Chỗ nước đó đều cho thêm một ít nguyên liệu — nước giặt khăn lau, gàu trên đầu, nếu không phải cứt chó rất thối, cậu sẽ phát hiện được, không thì anh cũng đã sớm cho vào.

“Uống ngon không?” Hạ Tình Hãn vẻ mặt ôn hoà hỏi.

“Uống rất ngon.” Hồng Hải Cương mãnh lực gật đầu.

Tại khí trời nóng như vậy, uống được một ly đồ uống lạnh băng băng, đương nhiên mỹ vị ngon miệng rồi.

Hạ Tình Hãn vui vẻ cười rộ lên, tựa như đang xoa bộ lông của con chó nhỏ, anh xoa lên đầu Hồng Hải Cương, so với anh cao hơn một cái đầu, lộ ra ánh mắt âm hiểm đáng sợ, chỉ tiếc Hồng Hải Cương hoàn toàn không biết mình đang ở hiểm cảnh.

Hạ Tình Hãn chậm rãi đem lời nói dẫn đường đến đề tài chính mình muốn hỏi. “A Cương, sao anh chưa từng thấy qua tiểu Huệ, cậu như thế nào không cho anh gặp cô ta?”

Hồng Hải Cương gật đầu, “Thời gian thầy tới toàn không đúng dịp, cô ta vừa đi, thầy mới đến; em mỗi lần đưa cô ta xuống nhà trọ, cô ta đi rồi, thầy mới lại đây.”

Hạ Tình Hãn sửng sốt, anh vốn tưởng rằng là do cậu ôn nhu săn sóc nên mới ở dưới lầu chờ anh, nguyên lại là bởi vì cậu đưa người đàn bà kia về, thuận tiện ở cửa thang lầu chờ anh.

Hạ Tình Hãn nắm chặt nắm tay, cố kiềm chế chính mình ‘tiểu không dằn lòng sẽ loạn đại mưu’, mấy tháng tới đây anh sẽ làm cho tên hỗn đản Hồng Hải Cương trả giá thảm thống đại giới, tưởng tượng như vậy, anh mới nhịn xuống được lửa giận đang nổi lên như bão táp trong lòng.

Mấy tháng này, anh vẫn như trước đây, thường xuyên lui tới mang đồ ăn, đồ uống cấp cho Hồng Hải Cương, duy nhất không giống là ở đồ ăn, đồ uống anh đều cho thêm thuốc xổ, hơn nữa máy lạnh không sửa, quần áo không giặt.

Hồng Hải Cương trì độn, không phát giác được hành động trả thù của anh, chỉ cần anh mang gì đó đến, cậu đều ăn hết không chừa một chút, chính là mỗi lần ăn xong đều chạy vào WC, nhưng cậu vẫn chưa từng hoài nghi qua đồ ăn có vấn đề.

Nhìn Hồng Hải Cương càng ngày càng gầy, Hạ Tình Hãn trong lòng mặc dù có điểm luyến tiếc, rồi lại hận chết cậu đối với anh sở tác sở vi, thẳng đến khi Hồng Hải Cương bị bệnh phải nhập viện, Hạ Tình Hãn mới ý thức được chính mình dường như làm hơi quá tay.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.