Xúc Xắc Tình Yêu

Chương 12



Darcy và tôi đang trên máy bay về Indianapolis dự bữa tiệc tặng quà cho em bé sắp sinh của Annalise, và tôi bị mắc kẹt phải ngồi ở cái ghế giữa khủng khiếp. Darcy được xếp ngồi giữa, nhưng tất nhiên cô ấy tiến ngay đến chỗ của tôi ở cạnh cửa sổ, nói rằng nếu không nhìn được ra ngoài thì cô ấy sẽ say máy bay. Tôi muốn nói cho cô ấy biết cái nguyên tắc lúc đi du lịch bằng ô tô đó không áp dụng được với máy bay, nhưng tôi chẳng thèm bận tâm, chỉ cho qua yêu cầu đó. Trước kia thì có lẽ tôi sẽ làm thế mà chẳng hề nghĩ ngợi gì, nhưng bây giờ tôi thấy ấm ức lắm. Tôi nghĩ đến Ethan, Hilary và những lời gần đây họ nói về Darcy. Cô ấy ích kỷ, đơn giản chỉ có vậy. Đó là sự thật, dù tôi có tình cảm với Dex hay không.

Một gã đàn ông tầm bốn mươi tuổi đầu đinh ngồi bên trái tôi, cạnh lối đi. Cánh tay phải của hắn ta vươn ra chiếm sạch chỗ đặt tay chung của cả hai, không chừa ra tẹo nào hết. Hắn ta dùng tay trái để uống rượu và giở báo để cho khỏi mất chỗ.

Người phi công thông báo rằng trời trong và chúng tôi sẽ hạ cánh sớm hơn giờ đã định. Darcy kêu chán. Cô ấy là người duy nhất trên mười hai tuổi mà tôi biết liên tục, liên tục kêu chán.

Tôi ngẩng lên khỏi cuốn sách đang đọc, ngước nhìn. "Cậu đã đọc cẩm nang cưới hỏi của Martha Stewart chưa?"

"Đọc hết rồi. Trong đó chẳng có gì mới. Mà này, chính cậu mới là người phải đọc chứ. Trong đó có một bài báo tư vấn cách tặng quà cưới – cậu đã hứa là sẽ giúp mình nghĩ ra một ý tưởng quà tặng thật độc đáo còn gì," cô nói và chỉnh ghế ngồi ngả hết cỡ ra sau rồi lại dựng lên như cũ.

"Tặng túi diêm được không?"

"Cậu bảo phải độc đáo cơ mà!" Darcy khoanh tay trước ngực. "Ai ai cũng làm túi diêm! Điều đó là đương nhiên rồi. Ngoài ra mình cần phải có một món quà cho phù hợp.

"Thế Martha gợi ý tặng gì?" tôi hỏi, lấy ngón tay cái đánh dấu cuốn sách đang đọc.

"Mình chẳng biểt. Những thứ khó làm lắm. Mất rất nhiều công sức." Cô ấy nhìn tôi chán nản. "Cậu phải giúp mình! Cậu biết mình chẳng khéo tay gì cho lắm mà."

"Mình cũng thế."

"Nhưng cậu còn giỏi hơn mình!"

Tôi quay lại với cuốn sách, vờ như đang chăm chú đọc.

Cô thở dài, nhai kẹo Juicy Fruit mạnh hơn. Và khi việc đó không có tác dụng, cô đập vào gáy sách của tôi. "Raa-chel!"

"Thôi được rồi! Được rồi!"

Cô mỉm cười, thật chẳng biết điều, cứ như là một đứa trẻ con chỉ cần được thứ nó muốn mà không thèm quan tâm xem nó khiến cho bà mẹ phải khốn khổ thế nào. "Vậy cậu có nghĩ là bọn mình nên làm gì đó với d không?"

"D ấy à?" tôi hỏi, giả ngây giả ngô.

"Cậu biết mà, chữ d ấy… nghĩa là Dex và Darcy. Hay là như thế thì tầm thường quá?"

"Thường quá," tôi nói, dù trước khi có chuyện giữa D và R đi nữa thì tôi cũng vẫn nói vậy.

"Được rồi – thế thì là gì?" Cô ấy đọc xem có bao nhiêu gram chất béo trong gói đồ ăn nhanh tổng hợp trước khi tống nó vào chiếc túi ở lưng ghế đằng trước.

"Ừm, cậu đặt món hạnh nhân bọc đường cho vào túi lưới rồi thắt ruy băng nhạt màu… hay là kẹo bạc hà trong hộp thiếc có in ngày cưới của cậu," tôi đáp trong lúc lấy khuỷu tay trái đẩy nhẹ, cố gắng đặt được một tẹo lên chỗ để tay. Qua khóe mắt, tôi thấy Đầu Đinh gồng bắp tay lên để chống đối. "Hay là cậu đặt quà kỷ niệm vĩnh viễn giống như là đồ trang trí trên cây thông Nôen…"

"Không được. Khách mời có quá nhiều người Do Thái – và nói thật nhé, mình nghĩ còn có người gốc Phi nữa cơ," cô ngắt lời tôi, lấy làm tự hào về cái danh sách khách mời đa dạng của mình.

"Thôi được. Nhưng cậu hiểu ý mình rồi đấy. Theo thể loại đó. Quà kỷ niệm vĩnh viễn: đồ trang trí, CD tự thu những bài hát cậu thích."

Cô trở nên hớn hở. "Mình thích ý tưởng đĩa CD! Nhưng như thế chẳng phải là đắt quá sao?"

Tôi nhìn cô một cái ra hiệu: ừ thì đắt, nhưng thế mới đáng. Cô ấy chấp nhận. "Nhưng cũng chỉ thêm có vài trăm đô la trong tổng số tiền thôi chứ mấy, đúng không?" cô hỏi.

Tôi tin là bố mẹ cô ấy sẽ thích những câu nói đó lắm đây. "Đúng vậy," tôi nói giọng kẻ cả.

"Vậy là bọn mình sẽ làm… gọi là gì nhỉ… Bản nhạc của Darcy và Dex rồi thu vào đó những bài hát ưa thích qua các thời đại của bọn mình," cô ấy nói.

Tôi nhăn mặt.

"Cậu chắc chắn như thế không tầm thường quá chứ? Nói thật với mình đi."

"Không đâu, mình thích như thế. Mình thích mà." Tôi muốn nói sang chuyện khác nhưng lại sợ làm vậy sẽ khơi ra cuộc thảo luận về chuyện tôi có thiếu sót đối với nghĩa vụ làm phù dâu chính của mình. Vậy nên thay vào đó, tôi làm bộ tận tình chu đáo lắm và nói với cô ấy rằng cho dù làm CD như thế thì mất nhiều thời gian và đắt tiền nhưng đó sẽ là một món quà dễ thương và đặc biệt. Rồi tôi hỏi cô ấy là liệu Dex có thích ý tưởng đó không.

Cô ấy nhìn tôi như thể muốn nói: ai thèm quan tâm Dex muốn gì chứ? Chú rể không quan trọng. "Được rồi. Giờ nghĩ hộ mình vài bài đi."

Tôi nghe thấy Shania Twain đang hát "Đôi giày của anh đặt dưới chân giường ai vậy?" Hoặc là Diana Ross đang gào lên "Nhân danh tình yêu! Hãy dừng lại!" Không được, tất cả đều không ổn, tôi thầm nghĩ. Cả hai bài đó đều khiến Darcy trở thành một nạn nhân đáng th

"Mình chẳng nghĩ được bài nào hết. Đầu óc mình trống rỗng lắm. Nghĩ giúp mình đi," Darcy nói, chiếc bút đặt trên tờ giấy ăn. "Có thể là bài nào đó của Prince chăng? Hay là Van Halen?"

"Mình cũng chịu thôi," tôi nói, thầm mong Bruce Springsteen không nằm trong danh sách.

"Cậu tin chắc là không tầm thường chứ?" cô ấy hỏi.

"Không mà," tôi nói, sau đó thì thầm, "Cái gã ngồi cạnh thực sự đang khiến mình muốn điên lên đây. Hắn không cho mình chỗ đặt tay gì hết." Tôi quay lại để liếc nhanh vẻ mặt kiêu căng tự mãn của Đầu Đinh.

"Xin lỗi! Này anh!" Darcy rướn người qua tôi, đập đập lên cánh tay hắn ta. Một lần, hai lần, ba lần. "Này? Này!"

Hắn lườm cô một cái vẻ coi thường.

"Này anh, làm ơn cho bạn tôi cùng để tay với được không?" Cô khoe với hắn nụ cười quyến rũ nhất của mình.

Hắn ta dịch cánh tay sang bên được đúng một phân. Tôi lẩm bẩm câu cảm ơn.

"Thấy chưa?" Darcy hỏi tôi đầy tự hào.

Đó luôn là lúc tôi phải bày tỏ sự ngạc nhiên trước trình độ cư xử với đàn ông của cô.

"Cậu chỉ cần biết cách đòi hỏi thứ mình muốn thôi mà," cô thì thầm. Người dạy tôi cách cư xử với người khác giới đây.

Tôi nghĩ đến Dex và ngày mồng bốn tháng Bảy.

"Có lẽ mình cũng phải thử xem thế nào," tôi đáp.

° ° °

Ngay sau khi máy bay vừa hạ cánh, bố mẹ gọi vào máy di động của tôi để đảm bảo rằng bố Darcy sẽ đến đón chúng tôi, và hỏi lúc ở trên máy bay tôi có ăn gì không. Tôi bảo với họ là có, chú Rhone có đến, và không, người ta thôi phục vụ bữa tối trên chuyến bay từ New York đến Indy cả mười năm nay rồi.

Lúc xe đến chỗ con phố cụt, tôi thấy bố đang đứng đợi mình ở hiên trước căn nhà hai tầng hai bên ốp tấm nhôm trắng và cửa chớp xanh của chúng tôi. Bố mặc chiếc áo sơ mi kẻ, ngắn tay, màu xám và hồng đào, đi đôi giầy Docker cũng màu xám. Dù thế nào đi nữa thì đó cũng là một bộ "trang phục" và nhìn biết ngay đó là sản phẩm của mẹ tôi. Tôi cảm ơn chú Rhone đã cho đi nhờ và bảo với Darcy là tôi sẽ gọi điện cho cô ấy sau. Tôi nhẹ cả người vì cô ấy không hỏi chúng tôi ăn tối cùng nhau được không. Tôi phải nói chuyện về đám cưới thế là đủ lắm rồi, và tôi biết cô Rhone cũng không thể bàn bạc thêm gì nữa.

Khi đi ngang qua sân Darcy về nhà mình, bố tôi giơ tay lên vẫy một cái quá đà như thể làm hiệu với tàu biển đang ở ngoài khơi xa. "Chào cô luật sư!"bố kêu lên và nhe răng cười hết cỡ. Bố vẫn chưa quen với việc có đứa con gái làm luật sư.

"Chào bố!" tôi hôn bố rồi đến mẹ đang đứng bên cạnh, nhìn tôi chăm chăm xem có dấu hiệu nào của chứng biếng ăn không, thật là kỳ cục. Tôi thì chẳng gầy tẹo nào, nhưng mẹ tôi không chấp nhận định nghĩa của thành phố New York về thế nào gọi là gầy.

Sau khi đáp lại những lời hỏi han của họ về chuyến bay, tôi nhận ra giấy dán tường ở hành lang đã thay đổi. Tôi từng khuyên mẹ là đừng dùng giấy dán, sơn tường sẽ làm cho mọi thứ mới mẻ hơn nhiều. Nhưng mẹ nhất định dùng giấy, chuyển từ loại in hoa nhỏ xíu sang loại còn nhỏ hơn nữa. Từ hồi tổng thống Ronald Regan bị ám sát đến giờ, sở thích của bố mẹ tôi chẳng hề thay đổi gì cả. Gia đình tôi vẫn còn rất nhiều đặc điểm của vùng này – thêu thùa những câu nói vui như "Bạn bè sau nhà là bạn bè tốt nhất", khắp nhà lác đác những con bò, lợn, những cây dứa làm bằng gỗ và cả những tấm khuôn in.

"Giấy dán tường đẹp thật," tôi nói, cố gắng sao cho nghe có vẻ thành thật.

Mẹ tôi không tin. "Mẹ biết – con không thích giấy dán, nhưng bố con và mẹ thì có," mẹ nói rồi dẫn tôi vào bếp. "Người sống ở đây là bố mẹ cơ mà."

"Anh có bao giờ bảo là thích giấy dán đâu," bố tôi nói, nháy mắt với tôi.

Mẹ lườm bố một cá kiểu lườm mẹ tập nhiều rồi. "Chắc chắn anh cũng thích đấy, John." Sau đó mẹ thì thầm với tôi nhưng cũng cố tình để bố nghe thấy là thực ra chính bố tôi đã chọn giấy mới.

Bố nhìn tôi với vẻ mặt kiểu "Ai cơ? Tôi ấy à?"

Hai người họ chẳng bao giờ biết chán những việc hằng ngày đó. Mẹ tôi đóng vai trò một nhà lãnh đạo dũng cảm, toàn dồn ép ông chồng khó bảo, một người đàn ông khờ khạo tốt tính. Dù trong suốt những năm tháng tuổi thanh niên tôi thấy khó chịu trước cái cảnh việc đó diễn ra đều đều, nhất là khi có bạn đến chơi nhà, những năm gần đây tôi dần thấy biết ơn điều đó. Trong cái cách bố mẹ tôi ngày nào cũng nói chuyện với nhau có điều gì đó khiến người ta cảm thấy thật yên ổn. Tôi lấy làm tự hào vì họ vẫn còn ở bên nhau, trong khi bố mẹ của rất nhiều bạn bè tôi đã ly dị, tái hôn, gộp hai gia đình thành một, mức độ thành công thì cũng đa dạng vô cùng.

Mẹ tôi chỉ vào đĩa pho mát cheddar, bánh quy Ritz và nho đỏ. " Con ăn đi,"mẹ nói.

"Nho không hạt hả mẹ?" tôi hỏi. Nho có hạt chẳng đáng phải bỏ công để trồng.

"Ừ," mẹ nói. "Giờ mẹ chế món gì đó hay là con thích gọi pizza?"

Mẹ biết tôi thích pizza hơn mà. Thứ nhất là vì tôi thích pizza ở cửa hàng Sal, chỉ khi nào về nhà tôi mới được ăn. Thứ hai, "chế món gì đó" là câu miêu tả rất chính xác kiểu nấu ăn của mẹ tôi – đối với mẹ tôi, gia vị là muối và hạt tiêu, công thức nấu ăn có xúp cà chua và bánh quy. Không có gì có thể khiến tim tôi thót lại như cảnh mẹ tôi loay hoay với cái tạp dề.

"Pizza," bố đáp hộ. "Bọn anh muốn ăn pizza!"

Mẹ tôi lôi từ chỗ tủ lạnh ra phiếu ăn ở cửa hàng Sal và quay số, đặt một cái bánh pizza to với nấm và xúc xích. Mẹ lấy tay bịt ống nghe. "Được chứ, Rachel?"

Tôi giơ ngón tay cái lên. Mẹ cười tươi, tự hào vì còn nhớ nhứng thứ tôi thích ăn.

Trước khi cúp máy, mẹ hỏi han về chuyện tình cảm của tôi. Dù tất cả những cuộc điện thoại thăm hỏi của tôi nói rằng tôi không có chuyện gì là nói dối, tôi vẫn giấu nhẹm sự thật cho đến giờ phút này. Bố tôi lấy hai tay bịt lại, giả vờ ngượng. Tôi mím môi cười với họ, thầm nghĩ việc hỏi han này là phần duy nhất tôi không thích khi về nhà. Tôi cảm thấy mình đúng là một đứa khiến người khác thất vọng. Tôi đang khiến họ thất vọng. Tôi là đứa con độc nhất của bố mẹ, là người duy nhất mang lại cho họ những đứa cháu. Tính toán đơn giản thì thấy này: nếu trong vòng khoảng năm năm tới mà tôi không sinh con thì có thể bố mẹ tôi sẽ không được nhìn thấy các cháu mình lúc chúng tốt nghiệp đại học. Thật đúng là chất chồng thêm áp lực lên cái mục tiêu đang theo đuổi mà vốn dĩ cũng đã khó khăn mệt mỏi lắm rồi.

"Ở đó con không có anh chàng nào à?" mẹ tôi hỏi trong lúc bố thì đang tìm kiếm miếng pho mát ngon nhất. Đôi mắt mẹ mở to đầy hy vọng. Cuộc thăm dò này có vẻ như thiếu tế nhị, trừ một điều mẹ thực sự tin là tôi có hàng tá các chàng để lựa chọn và điều duy nhất khiến tôi chưa sinh cháu cho mẹ là do tôi còn đang lo lắng. Mẹ không hiểu rằng tình yêu đơn giản, chân thành, yêu và được yêu mà mẹ dành cho bố, nó chẳng đến với tôi một cách dễ dàng như thế đâu.

"Không ạ," tôi nói, cụp mắt xuống. "Con bảo rồi, tìm được một anh chàng tử tế ở New York khó hơn ở bất cứ nơi nào khác." Đó là câu cửa miệng của những người độc thân ở Manhattan, nhưng chỉ vì đó đúng là sự thật mà thôi.

"Bố hiểu," bố tôi nói, gật đầu một cách thành thật. "Quá nhiều người tham gia vào cuộc sống bon chen khốc liệt đó. Có lẽ con nên về nhà thì tốt hơn. Hay ít nhất chuyển đến Chicago cũng được. Thành phố đó trong sạch hơn nhiều. Bởi vì Chicago có các ngõ, con biết đấy." Cứ lần nào đến New York là bố tôi lại ca cẩm về chuyện ở đây không có ngõ; ai lại đi xây một cái thành phố mà không có ngõ ngách bao giờ?

Mẹ tôi lắc đầu. "Ở ngoại ô thì ai ai cũng kết hôn và sinh con cả rồi. Nó không làm thế được đâu."

"Nếu muốn thì nó sẽ làm được," bố tôi nói, miệng đầy những bánh quy.

"Ừm, thì nó không muốn," mẹ nói. "Đúng không, Rachel?"

"Vâng." tôi nói một cách đầy hối lỗi. "Bây giờ con thích sống ở New York."

Bố tôi nhíu mày như thể muốn nói: vậy thì chịu

Sự im lặng tràn ngập căn bếp. Bố mẹ tôi liếc nhìn nhau buồn bã.

"Ừm. Thật ra thì cũng có…" tôi buột miệng nói, chỉ là để khiến họ vui lên chủt ít.

Bố mẹ tôi mặt mũi hớn hở, đứng thẳng dậy.

"Thế à? Mẹ biết mà!" Mẹ tôi vỗ tay vui sướng.

"Vâng, anh ấy rất tốt. Rất thông minh."

"Và chắc chắn là cũng đẹp trai nữa," mẹ nói.

"Cậu ta làm nghề gì?" bố tôi chen vào. "Vẻ bề ngoài không phải là điều quan trọng nhất."

"Anh ấy làm marketing. Tài chính," tôi đáp. Tôi cũng chẳng rõ mình đang kể với họ về Marcus hay là Dex. "Nhưng mà…"

"Nhưng sao?" mẹ hỏi

"Nhưng mà anh ấy vừa mới kết thúc với một người khác, vậy nên thời điểm này có thể là… không được hoàn hảo cho lắm."

"Chẳng có gì là hoàn hảo cả." mẹ tôi nói. "Con phải hiểu là như vậy."

Tôi thành thật gật đầu, thầm nghĩ mẹ thêu câu nói thông thái đó mà treo lên đầu giường tôi ở trên gác cũng được đấy.

"Cậu sợ bữa tiệc kiểu này đến mức nào, xét theo thang điểm từ một đến mười?" Darcy hỏi tôi vào ngày hôm sau, trong lúc bọn tôi lái chiếc xe Camry đời 86 của mẹ tôi đến bữa tiệc của Annalise, tôi từng học lái xe bằng chiếc ô tô này. "Mười là cực kỳ sợ, sắp đến lúc tận thế rồi. Còn một là không thể chờ đợi được nữa, sẽ vui phải biết."

"Sáu," tôi đáp.

Darcy ừ hử một tiếng rồi mở hộp phấn ra để xem son môi thế nào. "Thực ra," cô ấy nói, "mình tưởng cậu sẽ chẠhơn cơ."

"Tại sao? Thế cậu sợ đến mức nào?"

Cô ấy đóng hộp phấn lại, ngắm nghía chiếc nhẫn 2,3 cara và nói, "Hừmmm… mình không biết nữa… Bốn rưỡi."

Ồồồ, mình hiểu rồi, tôi thầm nghĩ. Tôi còn có nhiều lý do hơn để mà sợ ấy chứ. Tôi sắp phải bước vào một căn phòng đầy những phụ nữ đã kết hôn và đang có bầu – nhiều người trong số đó là bạn học cấp ba của tôi – mà tôi chẳng có lấy một anh bạn trai. Chỉ duy nhất một người trong số chúng tôi đã ba mươi tuổi mà vẫn hoàn toàn một mình một bóng, đúng là sự kết hợp thê thảm ở bất cứ vùng ngoại ô nào. Đó là điều Darcy đang nghĩ. Nhưng tôi bắt cô ấy nói ra điều đó, tôi hỏi tại sao cô ấy lại nghĩ là tôi sợ bữa tiệc tặng quà đó hơn cô ấy những một điểm rưỡi.

Hoàn toàn không xấu hổ, không chần chừ để nghĩ ra một từ nào cho tế nhị, cô ấy trả lời luôn. "Bởi vì. Cậu còn độc thân."

Mắt vẫn nhìn đường, nhưng tôi có thể cảm thấy cô ấy đang nhìn mình chăm chăm.

"Cậu giận đấy à? Mình nói gì sai sao?"

Tôi lắc đầu, bật radio lên. Lionel Richie rên rỉ trên một trong mấy kênh mà mẹ tôi đã chọn sẵn.

Darcy vặn nhỏ âm lượng xuống. "Mình không có ý nói chuyện đó là xấu. Ý mình là, cậu biết mình hoàn toàn đánh giá cao việc độc thân rồi đấy. Trước kia mình không muốn kết hôn trước năm ba mươi ba tuổi. Mình đang nói về bọn họ ấy. Họ thật đúng là hạn hẹp, cậu hiểu ý mình không?"

Cô ấy lại khiến cho việc này càng tệ hơn khi nói với rôi rằng thậm chí cô ấy còn chẳng muốn cái chuyện đính hôn điên rồ này. Cô ấy biết làm thế nào được?

"Bọn họ đầu óc hạn hẹp đến nỗi còn chẳng biết mình là những kẻ hạn hẹp," cô ấy nói tiếp.

Dĩ nhiên là điều này thì Darcy có lý. Nhóm phụ nữ mà Annalise chơi cùng kể từ khi tốt nghiệp đại học ấy, bọn họ sống như phụ nữ từ những năm 1950 vậy. chọn mua đồ sứ trước sinh nhật lần thứ hai mươi hai, cưới người bạn trai đầu tiên, mua nhà có ba phòng ngủ cách nhà bố mẹ vài dặm (nếu không phải là cách vài lô đất) và bắt đầu nói đến chuyện xây dựng gia đình.

"Phải," tôi lẩm bẩm.

"Tất cả những gì mình muốn nói là vậy," cô ấy đáp một cách vô tư. "Và tận sâu trong thâm tâm, bọn họ ghen tị với cậu lắm đấy. Cậu là luật sư hẳn hoi, lại làm trong công ty ở một thành phố lớn."

Tôi bảo với cô ấy điều đó thật là điên – chẳng ai trong số những đứa đó khao khát muốn có một sự nghiệp như của tôi đâu. Thực ra thì đa phần trong số đó còn không đi làm nữa cơ.

"Ừm, không chỉ là chuyện sự nghiệp. Cậu độc thân và tự do.Ý mình là bọn họ đều xem Sex and the City cả. Họ đều biết cuộc sống của cậu ra sao rồi đấy. Lấp lánh hào nhoáng, tràn ngập niềm vui, những anh chàng nóng bỏng, những gì thời thượng, đầy sôi nổi! Nhưng bọn họ sẽ không để cho cậu thấy họ bấp bênh thế nào đâu. Vì như thế sẽ làm cho cuộc sống của họ trở nên thê thảm hơn nhiều, cậu hiểu không?" Cô ấy mỉm cười, lấy làm hài lòng với bài động viên của mình. "Phải. Cuộc sống của cậu thật đúng kiểu Sex and the City."

"Ừ. Mình giống với Carrie Bradshaw lắm đấy," tôi nói không chút cảm xúc.

Chỉ trừ những đôi giày tuyệt đẹp, thân hình mỹ mãn và người bạn thân nhất thiếu tế nhị.

"Chính xác!" cô ấy nói. "Cậu nói quá chuẩn."

"Này. Mình không thực sự quan tâm bọn họ nghĩ gì đâu," tôi nói, biết rằng chỉ một nửa là sự thật mà thôi. Tôi chỉ quan tâm đến những gì tôi đồng ý. Một phần trong tôi tin rằng ba mươi tuổi mà cô đơn thì đúng là buồn. Cho dù có một công việc tốt đi nữa. Cho dù sống ở Manhattan đi nữa.

"Tốt," cô ấy nói, vỗ đùi khuyến khích. "Tốt lắm. Tinh thần phải thế chứ."

Chúng tôi đến nhà Jessica Pell – bạn học cấp ba của chúng tôi, không thân – vừa đúng giờ. Darcy xem đồng hồ và nhất định đòi lái xe đi lòng vòng thêm vài phút nữa để đến muộn cho đúng kiểu.

Tôi nói với cô ấy chẳng cần phải đến muộn cho đúng kiểu ở một bữa tiệc, nhưng tôi vẫn làm theo, và như cô ấy yêu cầu, tôi đưa cô ấy đến cửa hàng McDonald bán đồ ăn mang về. Cô ấy rướn người qua chỗ tôi và gào vào cái loa, nói rằng cô ấy "muốn có một lon Pepsi dành cho người ăn kiêng". Tôi biết cô ấy biết thừa rằng McDonald bán Coke chứ không phải Pepsi. Lúc trước cô ấy có nói với tôi là muốn thử bọn họ, xem họ có nói gì không. Cô ấy bảo những người bán Pepsi luôn luôn hỏi lại nếu bạn gọi Coke, còn những người bán Coke không phải lúc nào cũng hỏi.

Nhưng đây là cơ hội để nghich ngợm một chút, qua lại một chút. Anh chàng Nhà quê mặt mụn được gặp Siêu mẫu của một Thành phố lớn.

"Coke ăn kiêng có được không?" anh chàng lầm bầm nói vào chiếc micrô.

"Chắc là đành vậy thôi," cô ấy nói với một tiếng cười khúc khích hiền lành.

Cô ấy uống hết cốc Coke ăn kiêng khi chúng tôi rẽ vào nhà Jessica. "Ừm. Chuyện này vô tích sự cho mà xem," cô ấy nói, rũ rũ mái tóc như thể bữa tiệc này hoàn toàn dành cho cô ấy chứ không phải Annalíe và đứa bé chưa chào đời.

Khi chúng tôi đến nơi thì khách khứa đã tụ tập đông đủ trong phòng khách sơn màu vàng và xanh dương khá hợp nhau. Annalise hét lên, lạch bạch chạy tới chỗ chúng tôi, ôm cả hai đứa cùng một lúc. Cho dù có suy nghĩ khác nhau nhưng chúng tôi vẫn là bạn thân nhất của cô ấy. Và rõ ràng chúng tôi là khách mời danh dự, vai trò đó khiến tôi cảm thấy hơi thiếu thoải mái còn Darcy thì thích mê.

"Gặp các cậu mình vui quá! Cảm ơn nhiều vì các cậu đã đến!" Annalise nói. "Trông cả hai thật tuyệt. Rất tuyệt. Cứ mỗi lần về nhà là các cậu trông lại càng sành điệu hơn!"

"Trông cậu cũng đẹp lắm," tôi nói. " Cậu đúng là hợp với chuyện mang bầu. Đẹp thật đấy."

Giống như căn nhà của bố mẹ tôi, Annalise không chịu thay đổi gì cả. Cô ấy vẫn để kiểu tóc cũ – dài đến vai, tóc mái uốn cụp – kiểu tóc đó những năm 80 thật tuyệt, còn giữa những năm 90 thì thật khủng khiếp, và cô ấy may mắn đấy, bây giờ trông đỡ kinh khủng hơn một chút rồi. Trông cũng được, giống như kiểu tóc của một bà mẹ. Và gương mặt cô ấy l trước luôn tròn vành vạnh thì giờ không còn bầu bĩnh nữa mà chỉ đơn giản là một phần dễ thương của việc mang thai. Trông cô ấy giống như kiểu phụ nữ mang thai mà trên tàu điện ngầm người ta sẽ vui vẻ nhường ghế cho.

Darcy vuốt ve bụng Annalise bằng bàn tay trái đầy nữ trang. Viên kim cương bắt sáng và phản chiếu lên mặt tôi. "Ôi trời," Darcy thầm thì. "Trong đây có một con người nhỏ bé trần như nhộng này!"

Annalise bật cười nói, "Ừ đúng, đó cũng là một cách nhìn!" Cô ấy giới thiệu chúng tôi với vài người khách khác, giáo viên và tư vấn viên cho học sinh làm cùng ở ngôi trường cô ấy đang dạy, và những người khác sống gần đó. "Và tất nhiên là các cậu quen hết những người còn lại rồi!"

Chúng tôi ôm nhau với Jess và những người bạn cấp ba khác. Có cả Brit Miller (người tôn thờ và bắt chước y hệt Darcy hồi cấp ba mà không biết xấu hổ). Tricia Salerno, Jennifer McGowan, Kim Frisby. Có lẽ ngoại trừ duy nhất có Kim là thành viên đội cổ vũ lúc nào cũng vui tươi và thật kỳ lạ là cô ấy học lớp khoa học và toán nâng cao, còn lại thì bọn con gái không có ai thực sự thông minh, hay ho thú vị, hay là nổi tiếng ở trường cấp ba. Nhưng khi đã làm vợ và làm mẹ thì những đặc điểm không lấy gì làm nổi bật đó lại chẳng quan trọng nữa.

Kim ngồi xích ra chiếc ghế sofa và mời tôi ngồi cạnh. Tôi hỏi thăm về Jeff (Cậu ấy cũng tốt nghiệp cùng khóa, chơi bóng chày cùng Brandon và Blaine) và các con của Kim. Kim nói là tất cả đều đang rất hạnh phúc, Jeff vừa mới được thăng chức, điều đó thật tuyệt, bọn họ sắp mua nhà mới và những cậu con trai đúng là không chê vào đâu được.

"Jeff làm gì vậy?" tôi hỏi.

Cô ấy đáp là bán hàng.

"Cậu có hai đứa sinh đôi phải không?"

Đúng, con trai. Stanley và Brick.

Tôi biết Brick là tên mẹ cô ấy hồi con gái. Nhưng tôi vẫn tự hỏi sao cô ấy có thể đặt nó cho một đứa trẻ con. Lại còn Stanley nữa chứ? Có ai lại đi gọi một đứa bé là Stanley, hay thậm chí là Stan đi nữa? Stanley và Stan là tên của đàn ông. Chẳng ai dưới ba mưoi lăm tuổi lại đặt tên đó. Và cho dù có thể chấp nhận được đi nữa thì chúng cũng không hợp nhau gì cả, đó là một điều tôi rất trong chuyện đặt tên. Nói vậy cũng không phải là bạn nên đặt tên vần giống nhau cho trẻ con sinh đôi, hay thậm chí là tên bắt đầu bằng chữ cái giống nhau, ví dụ như Brick và Brock hay là Brick và Brack chẳng hạn. Có thể đặt là Stanley và Federick cũng được – cả hai đều là tên ông già. Hay Brick và Tyler vậy – đều là những cái họ nghe thật tự phụ. Nhưng còn Stanley và Brick ấy à? Cho tôi xin đi.

"Cậu có mang theo ảnh của hai nhóc không?" tôi hỏi câu hỏi bắt buộc.

"Thật ra là có," Kim nói, lôi ra một cuốn album nhỏ, bên ngoài có viết "Cuốn Sổ Khoe Khoang" bằng chữ tròn to màu tím. Tôi mỉm cười, lật giở từng trang, dừng lại cho phải phép trước khi lật sang trang tiếp. Brick trong bồn tắm. Stanley chơi bóng Wiffle. Brick chụp ảnh cùng ông bà ngoại Brick.

"Chúng thật là quý giá," tôi nói, gập cuốn album và trả lại cô ấy.

"Bọn mình cũng nghĩ vậy," Kim nói, gật đầu và mỉm cười. "Mình nghĩ là gia đình mình sẽ lưu lại."

Khi cô ấy nhét cuốn album vào túi, tôi nghe lỏm thấy Darcy đang kể chuyện đính hôn cho Jennifer và Tricia nghe.

Brit cứ giục kể tiếp. "Kể cho cô ấy nghe về những bông hoa hồng đi," Brit nhắc.

Tôi quên béng mất chuyện hoa hồng rồi – có lẽ quên từ hồi lọ hoa của chính tôi xuất hiện ở chỗ làm.

"Phải, một tá hồng nhung." Darcy nói. "Anh ấy để ở nhà cho mình sau khi cầu hôn.

Chứ không phải hai tá.

"Anh ấy cầu hôn cậu lúc nào?" Tricia tò mò hỏi.

"Ừm, bọn mình cùng nhau đi ăn một bữa trưa rất tuyệt, rồi sau đó anh ấy đề nghị đi dạo ở công viên Trung tâm…"

"Cậu có nghi ngờ gì không?" hai cô gái đồng thanh hỏi.

"Không hề…"

Nói dối. Tôi còn nhớ cô ấy kể với tôi hai ngày trước khi Dex cầu hôn, nói rằng cô ấy biết điều đó sắp đến. Nhưng thú nhận điều này sẽ làm cho câu chuyện đang kể mất hay, cũng như phá hỏng hình ảnh làm người được theo đuổi của Darcy.

"Thế anh ấy nói gì?" Brit hỏi.

"Cậu biết hết cả rồi còn gì!" Darcy cười. Cô ấy và Brit thỉnh thoảng vẫn liên lạc với nhau, do Brit siêng năng gọi điện; sự hâm mộ dành cho thần tượng hồi thanh niên của cô ấy vẫn chưa phai nhạt.

"Kể lại đi!" Brit nói. "Chuyện đính hôn của mình chán lắm – mình tự đi chọn nhẫn ở hiệu đấy! Mình phải hưởng lây niềm vui của cậu chứ."

Darcy làm bộ mặt giả vờ khiêm tốn. "Anh ấy bảo là: ‘Darcy, anh không biết liệu có điều gì khiến anh hạnh phúc hơn có em làm vợ không.’"

Trừ việc ở với bạn thân nhất của em

"Sau đó anh ấy nói: ‘Xin hãy cho anh cùng chia sẻ cuộc sống với em.’"

Và anh chia sẻ cả cô bạn thân nhất của em nữa.

Một tràng ồ à theo sau. Tôi tự nhủ với chính mình rằng cô ấy đang thêm thắt câu chuyện, rằng anh ấy chỉ nói ra câu kinh điển "Em đồng ý cưới anh chứ?"

"Tháo nhẫn của cậu ra đi," Brit kêu lên. "Mình muốn đeo thử."

Kim nói rằng tháo nhẫn trong thời gian đính hôn sẽ đem lại vận rủi đấy.

Tháo ra đi!

Darcy nhún vai như muốn nói mình vẫn còn thoải mái vô tư lắm. Hay là để cho người ta biết rằng, khi là Darcy Rhone thì bạn chẳng cần đến may mắn làm gì. Cô ấy tháo chiếc nhẫn ra, chuyền tay một vòng những phụ nữ đang hớn hở. Cuối cùng chiếc nhẫn đến tay tôi.

"Đeo thử đi Rach,�rit nói.

Đó là trò mà phụ nữ có gia đình hay chơi. Bắt cô gái còn độc thân đeo nhẫn kim cương để cho cô ấy có thể tiến thêm một bước lại gần hơn cảm giác háo hức khi đính hôn, dù chỉ trong phút chốc. Tôi lịch sự lắc đầu như thể đang từ chối khi người khác đề nghị giúp đỡ nấu nồi thịt hầm rau. "Thôi mà," tôi nói.

"Rachel, có gì hứa hẹn không?" Tricia ngần ngừ hỏi, như thể hỏi thăm kết quả chụp siêu âm của ai đó vậy.

Tôi sắp sửa nói ra "không" đầy cứng rắn thì Darcy đáp hộ. "Hàng đống," cô ấy nói. "Nhưng chưa có chàng nào thật đặc biệt. Rachel kén lắm."

Cô ấy đang giúp tôi. Nhưng đôi khi điều đó mang lại kết quả trái ngược, và thậm chí tôi còn cảm thấy mình bắt đầu thành gái già. Vả lại, tôi không thể không nghĩ rằng cô ấy hào hiệp thế chỉ vì trông tôi rõ ràng giống người phụ nữ lạc lõng, kẻ thảm hại trong nhóm bạn. Nếu tôi mà đính hôn với… xem nào… Brad Pitt chẳng hạn, thì sẽ chẳng có chuyện Darcy ba hoa thay cho tôi đâu. Lúc đó cô ấy sẽ chui vào góc mà sưng sỉa, nước mắt ghen tị cạnh tranh chảy dài, nói với Brit trong phòng tắm rằng, ừ thì Brad hay thật đấy, nhưng Dex đáng yêu hơn nhiều – chỉ kém đẹp trai hơn một tí tẹo. Tất nhiên câu đó thì thực ra tôi cũng đồng ý.

"Mình đâu có kén chọn đến thế," tôi thản nhiên nói.

Chỉ là một mình một bóng trong vô vọng và lằng nhằng với chồng tương lai của Darcy thôi. Nhưng các người có nhận ra là tôi tốt nghiệp ở một trong mười trường luật hàng đầu và kiếm được tiền lên đến sáu con số không hả? Và tôi cóc cần gã đàn ông nào hết, chết tiệt! Nhưng khi nào tôi mà kiếm được một gã và có con thì chắc chắn tôi sẽ chọn cái tên hay hơn tên Brick đấy!

"Có, cậu kén đấy," Darcy nói với tôi, nhưng là để thay mặt cho thính giả. Cô ấy hớp một ngụm rượu pân. "Cứ xem Marcus thì biết."

"Marcus là ai thế?" Kim hỏi.

"Marcus là anh chàng bạn học của Dex ở Georgetown. Tử tế, thông minh, hài hước," Darcy phẩy tay, "nhưng Rachel không dành cho chàng phút nào hết."

Nếu cô ấy c tiếp tục nói thế này thì bọn họ sẽ bắt đầu thắc mắc có phải tôi là dân lesbian hay không. Điều đó sẽ khiến tôi trở thành một kẻ quái dị thực sự trong mắt họ. Họ nghĩ sự khác biệt nghĩa là một người đi học ở một bang khác và không vào hội nữ sinh trong trường.

"Sao không có ‘lửa’ à?" Kim hỏi tôi có vẻ thông cảm. "Cậu cần biết điều đó. Jeff và mình bắt đầu có ‘lửa’ từ hồi lớp mười một và chẳng bao giờ mất đi cả."

"Phải," tôi đáp. "Cần phải có ‘lửa’."

"Chắc chắn thế," Brit lẩm nhẩm.

Lời khuyên tựu chung là: đừng ngơi nghỉ. Cứ tiếp tục tìm kiếm. Tìm Anh chàng Đích thực. Tất cả bọn họ đều thế. Chúa ơi, tôi nghĩ là họ tin vào điều đó đấy. Bởi lẽ chẳng có ai kết hôn ở tuổi hai mươi ba vừa độ chín có thể ngơi nghỉ. Tự nhiên là như vậy rồi. Hiện tượng đó chỉ xảy ra với phụ nữ ở độ tuổi ba mươi mà thôi.

"Vậy cậu đã quyết định cuối cùng sẽ đặt tên con là gì chưa?" tôi hỏi Annalise, cố gắng đổi chủ đề. Tôi biết cô ấy đang cân nhắc tên Hannah, Grace nếu là con gái, Michael hoặc David nếu là con trai. Những cái tên cũng ổn, cổ điển, không có gì đặc biệt. Không khoe mẽ quá mức.

"Rồi," Annalise đáp. "Nhưng bọn mình không nói đâu." Cô ấy nháy mắt với tôi. Tôi biết lát nữa cô ấy sẽ nói thôi, giống như hồi lựa chọn những cái tên hay nhất. Tôi là người đáng tin. Người sẽ không bao giờ, không bao giờ giành mất tên em bé của bạn.

Biệt tài của tôi là cướp chồng chưa cưới của người khác cơ.

Sau khi chơi vài trò chơi vớ vẩn thường thấy trong bữa tiệc tặng quà, Annalise mở quà. Có rất nhiều quần áo màu vàng vì Annalise không biết mình sẽ sinh con trai hay con gái. Vậy nên chẳng có món quà nào màu hồng trừ con thỏ con của Tiffany tặng, do Darcy mà ra, cô ấy bảo chắc chắn là Annalise sẽ sinh con gái, rằng cô ấy có linh cảm rất tốt trong chuyện này. Tôi thấy Annalise đang hy vọng Darcy sẽ đúng.

"Với lại," Darcy nói, "kể cả mình có nhầm đi nữa – mà chắc chắn là không đâu nhé – các cậu có biết là sang thế kỉ 21 rồi con trai phải dùng màu hồng, con gái màu xanh dương không

Tất cả bọn tôi đều bảo không biết. Tôi thắc mắc không hiểu có phải cô ấy bịa ra thế không.

Annalise mở đến món quà của tôi. Cô ấy mở tấm thiếp, lẩm nhẩm đọc. Mắt cô ấy chan chứa nước khi đọc những dòng tôi viết – đó là: cô ấy sẽ trở thành người mẹ tuyệt vời nhất, và tôi không chờ nổi đến lúc chứng kiến điều đó. Cô ấy vẫy tôi lại gần, cũng như với tất cả người khác, và ôm tôi thật chặt. "Cảm ơn cậu, bạn yêu," cô ấy thầm thì. "Tấm thiếp thật tuyệt."

Sau đó cô ấy mở quà tôi tặng, một chiếc chăn len cash-mere trắng toát, có hình một chú gấu bông ở mép chăn. Tôi đã phải chi một khoản lớn nhưng vẫn mừng vì mình đã làm vậy khi quan sát nét mặt Annalise. Lúc mở ra, cô ấy há hốc miệng, áp tấm chăn vào má và nói với tôi rằng món quà thật hoàn hảo, cô ấy sẽ dùng nó khi đưa em bé từ bệnh viện về nhà.

"Mình muốn bay về đây khi nào cô bé ra đời!" Darcy nói. "Mình không đi nghỉ tuần trăng mật thì hơn!"

Darcy luôn chen ngang mọi lúc, dù cố tình hay đó chỉ đơn giản là cô ấy hứng lên thì không ngừng được. Thường thì tôi không để ý, nhưng sau khi mất bao nhiêu thời gian tìm kiếm món quà hoàn hảo cho người bạn thân thứ nhì, tôi ước gì cô ấy im miệng lại, đừng có lấn át Annalise và tôi trong một phần triệu giây thôi.

Annalise lúc nào cũng cư xử khéo léo, cô ấy mỉm cười nhanh với Darcy trước khi lại hướng sự chú ý vào tôi và chiếc chăn. Cô ấy chuyển nó một vòng và mọi người đều đồng ý rằng đó là tấm chăn tuyệt vời, thật đáng yêu, thật mềm mại. Hay đó là điều họ nói ra. Nhưng có gì đó mách bảo tôi rằng tất cả bọn họ đều đang nghĩ rằng: Cũng không phải là một lựa chọn quá tệ đối với một luật sư có vấn đề về bản năng làm mẹ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.