Xúc Xắc Tình Yêu

Chương 14



Hàng năm, cứ qua ngày lễ mồng bốn tháng Bảy là người người ở Manhattan lại ùn ùn kéo nhau đi nghỉ. Người ta đổ về Hamptons, mũi đất Cod, đảo Martha's Vineyard, hay thậm chí là cả New Jersey. Chẳng còn ai ở lại. Ngay cả đến Les cũng không. Vào mùa hè năm tôi thi lấy giấy phép hành nghề luật sư, khi Nate và tôi ở lại trong thành phố để học ôn, tôi rất kinh ngạc trước cảnh nơi đây khác hẳn, yên bình đến không tin nổi, chẳng còn người nào cả. Dĩ nhiên, năm nay tôi cũng dự định ngồi nhà - tôi không tài nào chịu nổi ý nghĩ phải trông thấy Dex và Darcy quấn quýt bên nhau. Tôi gọi điện cho Dex và nói với anh như vậy. Anh nói đúng cái câu mà tôi đang thầm hy vọng anh sẽ nói.

"Anh cũng ở lại."

"Thật không?" Chỉ cần tưởng tượng ra cảnh được qua đêm với Dex cũng khiến tim tôi đập liên hồi kỳ trận.

"Ừ. Ta cứ làm như thế nhé."

Vậy là chúng tôi thảo ra kế hoạch như sau: đến phút chót cả hai sẽ cùphát hiện ra" là còn việc phải làm. Chúng tôi sẽ phàn nàn ca thán một trận, nhưng vẫn khăng khăng nói với Darcy là hãy cứ đi chơi vui vẻ mà không có chúng tôi. Đến lúc đó thì cô ấy đã xong xuôi việc sơn sửa móng chân, mua quần áo mới, lên lịch tiệc tùng và đặt chỗ ở những nhà hàng cô ấy yêu thích rồi. Vậy nên không đời nào cô ấy lại chịu ở nhà, và thế là Dex và tôi sẽ được ở bên nhau mấy ngày liền mà không ai làm phiền. Chúng tôi sẽ đi ngủ cùng nhau, thức dậy cùng nhau, và ăn cùng nhau nữa. Và mặc dù Dex vẫn còn chưa khẳng định lại thật chắc chắn nhưng tôi vẫn cho rằng rồi đến một lúc nào đó, chúng tôi sẽ phải nói chuyện về vấn đề trọng đại đó với nhau.

Tôi kể cho Hillary nghe về kế hoạch này, cô ấy kỳ vọng rất nhiều. Cô ấy tin chắc rằng kỳ nghỉ cuối tuần rất dài này sẽ là một bước ngoặt trong mối quan hệ của tôi với Dex. Khi rời chỗ làm vào buổi trưa ngày mồng ba, cô ấy ghé qua phòng tôi làm việc và chúc tôi có một kỳ nghỉ cuối tuần thật tuyệt vời. "Chúc cậu may mắn." Cô ấy bắt chéo ngón tay, giơ lên.

"Ý cậu là sao? Cậu nghĩ bọn này sẽ bị bắt quả tang à?"

"Không phải. Mình đâu có ý đó. Điều mình muốn nói là chúc cậu may mắn trong cuộc nói chuyện. Cậu sẽ nói với Dex xem mọi chuyện thế nào, đúng không?

"Ừ. Chắc vậy."

"Chắc vậy ấy à?"

"Chắc chắn. Kế hoạch là thế mà."

"Được rồi. Nhớ là phải làm đấy." Cô ấy nhìn tôi nghiêm khắc. "Đến thời điểm quyết định rồi."

Tôi nhăn mặt.

"Rachel, chuyện này cậu đừng có co vòi vào đấy. Nếu cậu muốn đến với anh ta thì bây giờ chính là lúc phải nói ra."

"Biết rồi. Mình hiểu." tôi đáp. Và trong một giây tôi hình dung ra chính mình giống như Hillary. Mạnh mẽ, dũng cảm và đầy tự tin.

"Nếu cô nàng kia có chút gì nghi ngờ thì mình sẽ gọi cho cậu."

Tôi gật đầu, đột ngột cảm thấy thật tội lỗi vì dám bày ra kế hoạch như thể lừa dối Darcy.

Hillary biết thừa tôi đang nghĩ gì. "Việc cần làm thì phải làm." Cô ấy nói. "Bây giờ không được mềm yếu."

° ° °

Đúng bây giờ, y như kế hoạch, Dexter xuất hiện trước cửa căn hộ của tôi với mái tóc mới cắt càng làm nổi bật hai gò má hơn. Anh cầm trên tay một chai vang đỏ, một chiếc túi du lịch nhỏ màu đen và một bó hoa loa kèn Casablanca trắng, loại hoa mà cửa hàng đồ ăn Hàn Quốc nào cũng bán với giá ba đô la một cành. Cho dù bó hoa ấy không đắt và có hơi héo nhưng tôi vẫn thích như lọ hoa hồng đắt tiền kia.

"Tặng em," anh nói. "Xin lỗi. Chúng cũng hơi héo rồi."

"Em thích lắm." tôi đáp. "Cảm ơn anh."

Anh đi theo khi tôi vào bếp tìm lọ để cắm bó hoa. Tôi chỉ vào chiếc lọ màu xanh dương yêu thích đặt trên tủ chén đĩa, ngoài tầm tay tôi. "Anh đưa hộ em cái lọ kia với?"

Anh với chiếc lọ rồi đặt lên bàn, tôi bắt đầu tỉa bớt là trên cành hoa và cắm vào lọ. Trông tôi giống như một người phụ nữ yêu gia đình vậy.

"Chúng ta làm được rồi." Dex thì thầm vào tai tôi.

Gai ốc nổi lên trên hai cánh tay tôi. Tôi cố gắng cắm hết chỗ hoa, đổ chút nước vào lọ nước trước khi quay lại hôn anh ấy. Cổ anh thật ấm, phía sau mái tóc vẫn còn hơi ẩm do mới cắt tóc. Dex thơm mùi nước hoa, không phải lúc nào anh ấy cũng dùng. Dĩ nhiên tôi cũng xức nước hoa, thường tôi không hay dùng. Nhưng đây là một dịp đặc biệt. Khi bạn đã quá quen với từng khoảng thời gian ngắn ngủi rồi thì mấy ngày dài trước mắt chúng tôi dường như là mãi mãi. Cảm xúc này khiến tôi nhớ đến lúc nhảy ào xuống khỏi xe buýt vào buổi học cuối cùng trước khi nghỉ hè. Chẳng có gì phải lo lắng nữa, ngoại trừ nghĩ xem nên làm gì trước tiên - đi xe đạp, đi bơi hay là chơi trò Nói Thật Hay Làm Liều với Darcy và Annalise ở tầng hầm mát rượi chưa xây xong của nhà tôi. Ngày hôm nay tôi biết mình muốn làm gì trước hết, và tôi cũng tin rằng chúng tôi sẽ làm sớm thôi. Tôi hônổ Dex, hít lấy mùi thơm ngọt trên làn da anh và cả mùi hương hoa loa kèn nữa.

"Cuối tuần này sẽ không còn gì kiểm soát nổi nữa." anh nói, kéo chiếc áo phông không tay của tôi qua đầu, thả rơi xuống chân hai đứa. Anh cởi áo lót của tôi, hai bàn tay ôm lấy ngực tôi, rồi sau đó là gương mặt. Những ngón tay anh áp chặt vào gáy tôi.

"Anh ở đây thế này em vui lắm," tôi nói. "Em hạnh phúc vô cùng."

"Anh cũng vậy," anh nói trong khi cởi khoá quần tôi.

Tôi dẫn Dex lại giường, trút bỏ quần áo của anh, ngưỡng mộ thân hình anh từ mọi góc nhìn, hôn anh ấy ở những chỗ mới. Ở khoeo chân. Ở khuỷu tay. Chúng tôi có thời gian mà.

Chúng tôi làm tình với nhau thật chậm, mỗi người dừng người kia ở nhiều điểm khác nhau cho đến lúc cả hai không thể chịu đựng thêm được nữa, rồi sau đó đổi ngược lại ở tư thế liều lĩnh đến nghẹt thở. Chưa bao giờ anh cảm nhận được về tôi nhiều đến thế, và tôi biết lý do: đêm nay anh không về nhà với cô ấy. Không phải tắm rửa sạch sẽ, hay kiểm tra xem còn dấu hiệu nào cho thấy chúng tôi đã ở bên nhau hay không. Tôi bấm móng tay mình vào lưng anh, kéo anh lại gần mình mạnh hơn nữa.

Xong đâu đấy, chúng tôi gọi điện đến quán đặt đồ ăn, rồi cùng nhau ăn bánh hamburger dưới ánh nến. Rồi cả hai lại trèo lên giường, chúng tôi nói chuyện và nghe nhạc, cố gắng cưỡng lại sự mệt mỏi để có thể tận hưởng thời gian ở bên nhau chứ không phí phạm vào việc ngủ nghê.

Lần duy nhất chúng tôi cắt ngang là vào khoảng nửa đêm, Dex bảo là có lẽ anh nên gọi điện cho Darcy. Tôi nói ý kiến đó được đấy, tự hỏi mình nên cho anh được riêng tư hay là cứ nằm cạnh trên giường. Tôi quyết định đi vào phòng tắm, để cho anh làm việc cần làm. Tôi vặn cho nước chảy để không phải nghe thấy điều gì trong cuộc nói chuyện giữa bọn họ. Một phút sau, Dex gọi tên tôi.

Tôi hé mở cửa. "Anh xong chưa?"

"Rồi. Lại đây. Em đâu cần phải đi chỗ khác."

Tôi leo lên giường cạnh anh, tìm kiếm bàn tay

"Xin lỗi em." Anh nói.

"Không sao. Em hiểu mà."

"Chỉ là để đề phòng thôi...Anh nghĩ giờ cô ấy sẽ không gọi nữa đâu. Anh bảo là đang trên đường về đi ngủ."

"Cô ấy đang làm gì vậy"

"Họ đang ở Talkhouse. Say khướt và vui vẻ."

Nhưng chúng tôi thì đều tỉnh táo và còn vui hơn, quấn lấy nhau dưới tấm chăn của tôi, tựa chung đầu trên một chiếc gối. Khi Dex ngồi dậy thổi tắt cây nến đặt trên bậu cửa sổ, tôi nhận thấy những mẩu vụn nhỏ do mới cắt tóc từ trên cổ Dex dính vào vỏ gối trắng của tôi. Có điều gì đó trong những vụn tóc đen nhỏ xíu ấy khiến tôi hạnh phúc muốn bật khóc.

Tôi nhắm mắt lại để không khóc.

Chẳng biết từ lúc nào, chúng tôi chìm vào giấc ngủ.

° ° °

Và ngày mới bắt đầu.

Tôi tỉnh dậy, nhớ lại buổi sáng đầu tiên chúng tôi thức dậy bên nhau, nhớ lại nỗi sợ hãi thắt lấy tim mình vào sáng ngày Chủ nhật khi tôi bước sang tuổi ba mươi. Cảm giác của tôi lúc này đây lại hoàn toàn khác hẳn. Hạnh phúc bình yên.

"Chào em, Rachel."

"Chào anh, Dex."

Cả hai nhe răng cười.

"Chúc mừng ngày mồng bốn tháng Bảy." Anh nói, bàn tay đặt trên mặt trong đùi tôi.

"Chúc mừng."

"Hôm nay một ngày mồng bốn tháng Bảy điển hình của em. Không pháo hoa, không dã ngoại, không đi biển. Em thấy như thế không sao chứ?" anh hỏi.

"Vâng. Em không sao." Tôi nói.

Chúng tôi ân ái rồi sau đó tắm cùng nhau. Lúc đầu tôi ngại, nhưng vài phút sau, tôi thả lỏng mình ra, để anh cọ lưng cho tôi. Chúng tôi đứng cùng nhau dưới làn nước nóng (anh thích nước nóng y như tôi) thật lâu sau khi những ngón tay đã nhăn hết cả lại. Sau đó chúng tôi cùng ra ngoài, tản bộ dọc theo đại lộ 3 đến quán Starbucks. Ngày hôm nay thật ẩm ướt, xám xịt và có vẻ như trời sắp mưa. Nhưng thời tiết đẹp với chúng tôi chẳng cần thiết. Hạnh phúc đang trào dâng trong tôi lúc này đây.

Chỗ xếp hàng chỉ có độc hai chúng tôi, trên loa phát ra giọng hát của Marvin Gaye. Tôi gọi một cà phê sữa không béo trong chiếc ly cao. Dex nói, "Cho tôi giống như thế, một cốc to với...ừm... sữa loại thường."

Tôi thích cái cách anh không nói cái từ đặc dụng ở các cửa hàng Starbucks, bỏ qua từ "grande", gọi cà phê theo cách thông thường mà đàn ông hay gọi.

Cô gái vui tươi đứng sau quầy hàng gào lên những đồ uống chúng tôi đã gọi cho đồng nghiệp, người đó nhanh chóng đánh dấu hai cốc của chúng tôi bằng bút đen. Những nhân viên làm ở Starbucks luôn luôn vui vẻ một cách kỳ lạ, kể cả trong suốt thời điểm đáng sợ nhất là giờ cao điểm vào buổi sáng, khi họ phải phục vụ hàng dài dằng dặc đầy những con người cáu bẳn sốt ruột chờ đợi món đồ uống chứa cafeine.

"Ô, khoan đã," cô gái đó nói, cười tươi. "Đây là mua chung hay riêng vậy ạ?"

Dex đáp nhanh, "Chúng tôi... hai cốc chung với nhau."

Tôi mỉm cười vì câu lỡ lời của anh. Chúng tôi ở chung với nhau.

"Anh còn cần gì nữa không?"

"Ừm. Có. Thêm một bánh nướng việt quất." Dex nói rồi nhìn tôi. "Rachel?"

"Vâng. Tôi cũng lấy một chiếc," tôi nói, ghìm lại niềm thôi thúc gọi một cá bánh nướng ít béo. Tôi chẳng muốn giống Darcy ở điểm nào hết.

"Vậy cho hai bánh nướng việt quất." Dex trả tiền rồi bỏ tiền trả lại vào chiếc cốc đựng tiền boa trước quầy. Cô gái mỉm cười với tôi như muốn nói: anh chàng của chị không những hấp dẫn mà còn hào phóng nữa.

Dex và tôi đều cho thêm một gọi đường nâu vào cốc cà phê, khuấy lên rồi tìm chỗ ngồi quay ra mặt phố. Vỉa hè không một bóng người.

"Em thích New York như thế này," tôi nói, hớp lấy đám bọt cà phê. Chúng tôi quan sát một chiếc taxi vàng đơn độc chậm chạp chạy dọc theo đại lộ 3. "Anh nghe mà xem... không có một tiếng còi nào cả."

"Ừ. Đây đúng là thành phố chết," anh nói. "Dám cá là tối này ta muốn đặt chỗ ở nhà hàng nào cũng xong. Em có muốn đi ăn ở ngoài không?"

Tôi nhìn anh ấy. "Chúng ta không thể."

Đi uống cà phê là một chuyện. Còn ăn tối lại là chuyện khác rồi.

"Chúng ta có thể làm bất cứ điều gì mình thích. Em còn chưa hiểu ra điều đó à?" Anh nháy mắt và hớp một ngụm cà phê.

"Nhỡ có ai nhìn thấy chúng ta thì sao?"

"Chẳng có ai ở đây đâu." Anh ra hiệu phía ngoài cửa sổ.

"Mà nếu có thấy thì sao? Chúng ta phải ăn chứ, đúng không? Anh thậm chí còn có thể nói với Darcy là hai ta sẽ đi ăn cùng nhau. Cô ấy biết cả hai đều phải ở đây làm việc mà, phải vậy không?"

"Chắc thế."

"Thôi nào. Anh muốn đưa em đi ăn tối. Trước giờ anh chưa đưa em đi chơi trong một buổi hẹn đàng hoàng. Anh thấy thế thật tệ. Em thì sao?"

Tôi nhướn mày và cười nửa"Nét mặt đó là thế nào vậy?" Dex hỏi. Đôi môi đầy đặn của anh chạm vào mép cốc.

"Chỉ là khi nghĩ về chuyện chúng ta thì em không thể nghĩ ra cái từ "đàng hoàng" đó."

"À, ra vậy," Dex nói, phẩy tay như thể tôi vừa mới nói ra một chi tiết chẳng có gì đặc biệt trong mối quan hệ giữa chúng tôi. "Chuyện đó thì đành vậy thôi... Ý anh là - ừ đúng, hoàn cảnh bây giờ... không được lý tưởng."

"Nói thế còn nhẹ. Hãy thành thật đi, Dex. Chúng ta đang ngoại tình."

Từ trước đến giờ, đó là điều thẳng thừng nhất tôi từng nói về việc chúng tôi đang làm với nhau. Tôi biết Hillary sẽ không thích tôi nói thẳng như vậy, nhưng tim tôi vẫn thót lên từng hồi. Đối với tôi, đó là một câu nói rất can đảm đấy.

"Chắc là vậy," anh ngần ngừ nói. "Nhưng khi ở bên em, anh chẳng nghĩ... mối quan hệ giữa chúng ta là không đàng hoàng. Ở bên cạnh em anh không thấy có gì sai cả."

"Em hiểu anh muốn nói gì," tôi nói, thầm nghĩ rồi sẽ có vài người phản đối cho xem.

Tôi chờ đợi anh nói thêm về chuyện đó. Về chúng tôi. Về tương lai của hai đứa, hay ít nhất là lần mạo hiểm vào cuối tuần này. Anh không nói gì. Thay vào đó lại bảo là chúng tôi nên mang cà phê về nhà, nằm trên giường đọc báo.

"Nghe thật tuyệt," tôi nói, tự hỏi không biết anh đọc phần nào trước. Tôi muốn biết tất cả mọi điều về Dex.

° ° °

Cả ngày trời cứ chốc chốc lại mưa, vậy nên chúng tôi ở nhà, chuyển từ giường sang sofa nằm, rồi lại về giường, nói chuyện hàng tiếng, chẳng bao giờ xem đồng hồ. Chúng tôi nói về tất cả mọi thứ - về hồi cấp ba, đại học, hồi học ở trường luật, về gia đình, bạn bè, sách báo, phim ảnh. Nhưng không nhắc đến Darcy hay tình cảnh lúc này. Thậm chí cả khi cô ấy gọi vào máy di động của Dex để chào anh cũng không. Tôi quan sát lớp da quanh móng tay trong lúc anh ấy bảo với Darcy là vừa mới rời khỏi văn phòng đi ăn qua loa, và đúng, anh làm được nhiều việc lắm, cả ngày cắm đầu vào làm mà. Anh lẩm bẩm, "Anh cũng vậy" vào cuối cuộc nói chuyện qua loa giữa họ, thế là tôi biết anh vừa nói gì với Darcy rồi. Tôi tự nhủ rằng nhiều cặp đôi kết thúc cuộc gọi điện thoại bằng những câu "Anh/em yêu em/anh" một cách tự động giống như những người khác hay nói "tạm biệt" ấy mà. Điều đó chẳng có ý nghĩa gì cả.

Khi Dex gập máy lại, trông vẻ mặt chán nản, thì di động của tôi reo. Là Darcy. Dex bật cười. "Cô ấy vừa bảo anh là phải đi đây. Y như rằng! Để gọi cho em chứ gì!"

Tôi không nhấc máy nhưng sau đó nghe tin nhắn thoại. Cô ấy ca cẩm về thời tiết nhưng nói rằng dù sao bọn họ cũng vẫn vui vẻ. Cô ấy nói là nhớ tôi. Bảo rằng không có Dex và tôi thì không được như trước. Tôi sẽ không cảm thấy tội lỗi gì hết. Không đâu.

Tối đó, Dex và tôi xa nhau chỉ trong vài tiếng đồng hồ để anh về thay quần áo đi ăn tối, vì anh chỉ mang theo mỗi quần jean, quần đùi và những đồ tắm gội cần thiết nhất. Trong lúc anh đi, tôi thấy nhớ nhưng lại thích cái kiểu xa nhau thế này khiến cho bữa tối của bọn tôi dường như giống với một buổi hẹn nhiều hơn. Vả lại, tôi mừng vì được một mình sửa sang tút tát lại. Tôi có cơ hội làm những việc mà một anh chàng vừa mới hẹn hò không nên chứng kiến - nhổ những sợi lông mày mọc lung tung, khéo léo xịt nước hoa đúng chỗ (sau đầu gối, giữa ngực) và trang điểm sao cho trông như bạn chỉ dùng có chút xíu son phấn thôi.

Dex đón tôi lúc bẩy giờ bốn lăm, chúng tôi bắt taxi đến một trong những nhà hàng tôi yêu thích ở Manhattan tên là Balthazar, đặt chỗ ở đó luôn luôn là chuyện bất khả thi trừ trường hợp bạn gọi điện trước hàng mấy tuần hoặc là ngồi ăn vào lúc sáu giờ hay mười một rưỡi. Nhưng chúng tôi bước vào lúc tám giờ đúng và được xếp một chỗ ngồi thật lý tưởng, ấm áp. Tôi hỏi Dex có biết Jerry Seinfeld cầu hôn vợ anh ta, Jessica Sklar, ở nhà hàng Balthzar này không. Có lẽ chỗ ngồi này chính là nơi Jerry đã nói ra câu hỏi đó kèm với một chiếc nhẫn Tiffany.

"Anh không biết," Dex nói, ngẩng lên khỏi tờ danh sách rượu.

"Anh có biết là cô ta đã đá ông chồng mới cưới được bốn tháng để đến với Jerry không?"

Anh cười. "Có, chắc anh từng nghe điều đó rồi."

"Vậy... Balthazar chắc chắn là nhà hàng lý tưởng cho những chuyện đáng hổ th�"

Anh lắc đầu, mỉm cười vẻ hơi bực bội. "Xin em đừng gọi hai chúng ta như thế nữa đi."

"Chấp nhận thực tế đi, Dexter. Chuyện này thật đáng hổ thẹn... Chúng ta chỉ giống như Jerry và Jessica thôi."

"Này em. Chúng ta không thể ép buộc tình cảm của mình được." Dex nói một cách thành thật.

Phải lắm. Và có lẽ đó chính là điều Jessica đã thì thầm với Jerry qua điện thoại trong khi ông chồng ngây thơ của cô ta đang ngồi phòng bên cạnh, xem chương trình ti vi không thể bỏ qua và cười ầm lên.

Trong lúc đọc lướt quyển thực đơn, tôi nhận ra rằng có lẽ cách nhìn nhận của tôi về chuyện Jerry và Jessica đang dần thay đổi. Trước đây tôi từng tin rằng anh ta là một kẻ không có trái tim, phá hoại hạnh phúc của người khác, còn cô ta là kẻ đào mỏ không biết xấu hổ, kẻ nhẫn tâm bỏ ông chồng Nederlander để vươn cao hơn tới một anh chàng người mẫu giàu có hơn, hài hước hơn ngay khi cơ hội tự bày ra trước mắt, mà theo như tôi đọc được thì cơ hội đó xuất hiện ở Câu lạc bộ thể thao Reebok, phòng tập ở khi Upper West Side mà Darcy cũng đến tập. Nhưng bây giờ thì tôi lại không dám chắc chắn nữa rồi. Có thể mọi chuyện đã tan vỡ như thế đấy. Và có lẽ Jessica kết hôn với Eric Nederlander, người mà cho đến lúc đó cô ấy nghĩ là mình sẽ yêu cả cuộc đời, thế rồi cô ấy gặp Jerry vài ngày sau khi đi nghỉ tuần trăng mật ở Ý về, và nhanh chóng nhận ra rằng trước đây mình chưa từng yêu thực sự, rằng tình cảm cô ấy dành cho Jerry lớn hơn rất nhiều so với Eric.

Cô gái đó sẽ phải làm gì? Tiếp tục cuộc hôn nhân với một người đàn ông chọn nhầm chỉ để giữ thể diện? Jessica biết rõ rằng mình sẽ phải nhận những điều tiếng xấu xa thế nào, không chỉ từ bạn bè, gia đình và từ chính người chồng cô ấy đã từng thề thốt sẽ yêu và ở bên trọn đời (chứ không chỉ trong vòng 120 ngày), mà còn cả thế giới này - hay ít nhất là những người quá chán cuộc sống của chính mình đến nỗi chộp ngay lấy tờ tạp chí People ngay khi nó ra sạp. Thế nhưng cô ấy vẫn cứ làm, nhận ra rằng người ta chỉ được sống một lần mà thôi. Cô ấy bước ra phố, và giống như con ếch trong trò chơi video tôi yêu thích nhất qua mọi thời đại, băng qua đường, an toàn nhảy vào chiếc hộp nhỏ phía trên cùng màn hình, hay như thực tế là, nhảy vào căn hộ trị giá sáu triệu đô la, hướng ra công viên Trung tâm. Việc cô ấy thừa nhận sai lầm của mình phải cần đến sự quyết tâm và lòng can đảm thực sự. Và có lẽ cả Jerry cũng xứng đáng có tin vì đã bỏ ngoài tai tất cả những lời nói ác ý của cả thế giới này để nghe theo con tim mách bảo, dù phải trả bất cứ giá nào. Có lẽ tình yêu thực sự đã chiến thắng tất cả.

Cho dù giữa Jessica, Eric và Jerry thực sự đã xảy ra chuyện gì đi nữa, những gì tôi tin tưởng về nguyên tắc trong tình yêu giờ đây đang thay đổi.

"Thế nào, em nghĩ mình thích ăn gì?" Dex hỏi tôi.

Tôi mỉm cười và nói với anh rằng mình đang chờ nghe giới thiệu những món đặc biệt ở đây.

Sau khi ăn tối xong, Dex hỏi tôi có muốn đi uống gì đó không.

"Anh thì sao?" tôi hỏi, muốn làm anh vui lòng nên đáp như vậy.

"Anh hỏi em trước mà."

"Em thích về nhà hơn."

"Tốt. Anh cũng vậy."

Đến đêm, trời có vẻ quang mây hơn chút ít, và khi xuống xe chỗ góc rẽ vào khu nhà tôi, chúng tôi trông thấy vài bông pháo hoa bừng sáng trên bầu trời xa xa, phía bên kia sông East. Những sắc xanh dương, hồng và vàng rọi sáng thành phố dường như chỉ dành riêng cho chúng tôi. Dex và tôi tay trong tay, ngước lên nhìn trời, lặng lẽ quan sát khoảng vài phút trước khi bước vào trong nhà và chúc José ngủ ngon, đến giờ này thì anh ta nghĩ Dex là bạn trai của tôi rồi.

Chúng tôi lên phòng, trút bỏ áo quần và ân ái với nhau. Không phải do tôi tưởng tượng mà thực sự mỗi lần chuyện ấy ngày càng tuyệt vời hơn. Sau đó, không ai nói gì, không ai cử động. Chúng tôi chìm vào giấc ngủ, chân tay chúng tôi quấn lấy nhau. Hôm sau, tôi tỉnh dậy khi trời mới tảng sáng. Tôi lắng nghe tiếng Dex thở, ngắm nghía gò má cong cong của anh. Đột nhiên Dex mở mắt. Mặt chúng tôi kề sát bên nhau.

"Chào em yêu." Giọng anh khàn khàn vì ngái ngủ.

"Chào anh." Tôi nói khẽ. "Buổi sáng tốt lành nh

"Em dậy làm gì? Còn sớm mà."

"Em đang ngắm anh."

"Vì sao?"

"Vì em yêu gương mặt anh." Tôi đáp.

Trông anh có vẻ thực sự ngạc nhiên trước câu nói của tôi. Sao có thể như vậy nhỉ? Anh chắc chắn phải biết mình đẹp trai chứ.

"Anh cũng yêu những đường nét của em," anh ấy nói. Đôi tay ôm lấy tôi, kéo tôi dựa vào ngực. "Và anh yêu cả cách em biểu lộ tình cảm."

Tôi thấy mặt mình đỏ lên.

"Và cả hương vị của em," anh nói, hôn lên cổ, lên mặt tôi. Chúng tôi tránh hôn miệng, sau khi ngủ dậy thường là thế mà. "Và anh nghĩ tất cả những điều đó đều thật có ý nghĩa."

"Vì sao vậy?"

"Ừm, bởi vì..."

Giờ anh thở nặng nhọc rồi, trông có vẻ lo lo, gần như là đang sợ. Tôi với lấy chiếc bao cao su trong ngăn kéo bên cạnh giường, nhưng anh kéo tay tôi lại, đưa mình vào trong tôi, rồi lại nói "Bởi vì".

"Vì sao?"

Tôi nghĩ có lẽ mình biết lý do rồi. Hy vọng tôi biết được vì sao.

"Bởi vì, Rachel à..." anh nhìn vào mắt tôi. "Bởi vì anh yêu em."

Anh nói chính những từ tôi đang nghĩ đến, đang cố gắng ghìm lại khao khát trào dâng được nói ra điều đó trước. Và giờ thì tôi không cần phải làm vậy nữa rồi.

Tôi cố gắng ghi nhớ tất cả mọi thứ trong khoảnh khắc này. Đôi mắt anh đang nhìn, cảm giác nơi làn da. Thậm chí cái cách ánh sáng len lỏi qua tấm rèm phòng tôi nữa. Đó là khoảnh khắc còn hơn cả hoàn hảo, hơn tất cả những gì trước đây tôi từng cảm nhận. Nó gần như quá sức chịu đựng của tôi. Tôi không quan tâm chuyện Dex đã đính hôn với Darcy hay chuyện chúng tôi đang lén lút như hai đứa phạm tội. Tôi không quan tâm cần phải đánh răng thật sạch, mái tóc thì rối mù quanh mặt. Tôi chỉ cảm nhận được mỗi Dex và những gì anh vừa nói, và không một chút nghi ngờ, tôi biết đây là giây phút hạnh phúc nhất trong cuộc đời mình. Những hình ảnh lướt qua tâm trí tôi. Chúng tôi ngồi ăn tối trong ánh nến, nhấm nháp loại sâm banh tuyệt hạng. Chúng tôi cuộn tròn bên nhau, cạnh ngọn lửa bùng cháy trong lò sưởi ở nhà cổ nơi làng quê Vermont, gỗ lót sàn đá cũ, ngoài kia những bông tuyết to bằng đồng xu bạc đang rơi. Chúng tôi cùng nhau ăn bữa trưa khi đi dã ngoại ở Bordeaux, giữa bãi cỏ xanh tràn ngập những bông hoa vàng, nơi đây anh sẽ trao cho tôi chiếc nhẫn kim cương sang trọng nhất.

Điều này có thể xảy ra. Anh ấy yêu tôi. Tôi yêu anh ấy. còn cần gì nữa đâu? Chắc chắn anh sẽ không cưới Darcy. Bọn họ không thể sống hạnh phúc mãi mãi bên nhau được. Tôi cất giọng, cố đáp lại ba từ ấy với Dex. Những từ tôi đã không được nói ra trong suốt một thời gian rất dài, rất dài. Những từ mà trước khi có khoảnh khắc này, chúng hoàn toàn chỉ là vô nghĩa.

° ° °

Không ai trong chúng tôi nhắc đến cái điều đã nói ngày hôm đó, nhưng tôi có thể cảm nhận được điều ấy đang ở quanh đây, ngay trong không trung. Nó còn dễ nhận thấy hơn cả hơi ẩm nặng nề trong không khí. Tôi cảm nhận nó qua cái cách anh nhìn tôi, cách anh gọi tên tôi. Chúng tôi là một đôi rồi, và những từ ấy khiến cả hai trở nên mạnh bạo hơn. Có một lúc, khi đang đi dạo qua công viên Trung tâm, anh nắm lấy tay tôi. Chỉ trong vòng có vài giây thôi, năm hay sáu bước chân gì đó, nhưng tôi cảm thấy chất adrenaline trong người mình đột ngột tăng lên. Nhỡ chúng tôi bị bắt quả tang thì sao? Lúc đó sẽ thế nào? Một phần nhỏ trong tôi muốn điều đó xảy ra, muốn tình cờ giáp mặt người quen nào đó của Darcy, một đồng nghiệp ở lại thành phố để làm việc, đi dạo loanh quanh trong công viên. Cô ta sẽ mật báo tin đó vào sáng thứ Hai, kể với Darcy rằng mình đã trông thấy Dex đi cùng một cô gái, tay nắm tay. Cô ta sẽ tả chi tiết trông tôi thế nào, nhưng chung chung quá nên Darcy sẽ không nghi ngờ tôi. Mà nếu có đi nữa thì tôi sẽ chỉ việc chối phắt, bảo là tôi ở chỗ làm cả ngày cơ mà. Nói rằng tôi thậm chí còn không có cái váy nào màu hồng - cái đó là tôi mới mua, cô ấy chưa thấy bao giờ. Tôi sẽ cực kỳ tức giận, và cô ấy sẽ xin lỗi rồi quay trở lại nói về đề tài Dex lừa dối. Cô ấy sẽ quyết định bỏ anh ấy, rồi tôi sẽ ủng hộ, nói rằng cô ấy làm thế là đúng. Như thế thì Dex sẽ không điều gì, sẽ không phải làm gì hết. Chuyện với chúng tôi thế là xong.

Chúng tôi tiến đến chỗ hồ nước, đi vòng quanh trong lúc ngắm nghía ca ngợi khung cảnh của thành phố. Chúng tôi đi ngang qua một cậu bé mặc bộ quân phục từ đầu đến chân, dẫn theo một chú chó săn già, sau đó là một người phụ nữ quá khổ, đang chậm chạp chạy bộ và thở hổn hển, khuỷu tay lóng ngóng vung lên. Ngoài những điều đó ra, con phố mà mọi khi lúc nào cũng đông đúc người qua lại thì giờ chỉ có chúng tôi. Tôi lắng nghe tiếng sỏi lạo xạo dưới đế giày khi chúng tôi cùng nhau bước chung một nhịp. Tôi thấy thật mãn nguyện. Hồ nước, phong cảnh, thành phố này, và cả thế giới đều thuộc về Dex và tôi.

Cuối cùng khi những đám mây đen kéo trên bầu trời cũng là lúc chúng tôi rời khỏi công viên. Cả hai quyết định không cần thay quần áo để đi ăn tối, thẳng tiến đến Atlantic Grill, một nhà hàng ở gần nhà tôi. Cả hai đều đang muốn ăn cá, uống rượu vang trắng và ăn kem vani. Sau bữa tối, chúng tôi quay về căn hộ của tôi trong cơn mưa như trút, cười đùa khi băng qua đường, làm nước bắn tung toé khi chạy qua những vũng nước trên vỉa hè. Vào đến nhà, chúng tôi cởi bỏ quần áo ướt, lau người cho nhau, vẫn còn cười đùa. Dex mặc một chiếc quần đùi. Tôi mặc một trong mấy chiếc áo phông của anh ấy. Rồi chúng tôi mở CD Billie Holiday và mở một chai rượu vang khác, lần này là loại vang đỏ. Chúng tôi nằm dài trên sofa nói chuyện suốt mấy tiếng đồng hồ, chỉ dậy đi đánh răng rồi ra giường nằm, tận hưởng một giấc ngủ nữa bên nhau trong mãn nguyện.

Thế rồi đột nhiên, như lúc nào cũng thế, thời gian trôi đi nhanh quá. Và đêm đầu tiên được ở bên Dex có cảm giác như ngày hè vừa mới bắt đầu, nỗi sợ hãi khi thời gian chúng tôi được ở bên nhau đã hết khiến tôi nhớ lại hồi cuối tháng Tám, khi những đoạn quảng cáo cặp tài liệu Trapper Keepers cho năm học mới sẽ thay thế cho quảng cáo có bọn trẻ con vui vẻ chụm đầu uống nước hoa quả Capri-Sun bên cạnh bể bơi. Tôi nhớ rất rõ cảm giác lúc ấy - nỗi buồn xen lẫn lo lắng. Đó chính là những gì tôi đang cảm nhận lúc này đây, khi chúng tôi đang ngồi trên sofa vào ngày thứ Bảy và chiều đang ngả dần sang tối. Tôi cứ liên tục tự nhủ với chính mình rằng đừng để nỗi buồn phá hỏng mất buổi tối cuối cùng này. Tôi tự nhủ, điều tốt đẹp nhất vẫn còn chưa tới. Anh ấy yêu tôi.

Như thể đọc được ý nghĩ của tôi, Dex nhìn tôi vào bảo, "Điều anh đã nói thực sự nghiêm túc."

Đó là lần đầu tiên chúng tôi nhắc đến ba từ trọng đại đã nói với

"Em cũng vậy." Trong tôi đang ngập tràn niềm khao khát vô tận, và tôi tin rằng cuộc nói chuyện đó sắp đến rồi. Cuộc Nói Chuyện Sau Ngày Mồng Bốn Tháng Bảy. Chúng tôi sẽ nói về những cách làm cho chuyện điên rồ này đâu vào đấy. Chúng tôi không thể chịu đựng nổi khi làm tổn thương đến Darcy, nhưng phải thế thôi. Tôi chờ đợi anh mở lời. Cuộc nói chuyện này do anh bắt đầu mà. Lúc đó, anh nói, "Cho dù có chuyện gì đi nữa, vẫn sẽ như vậy."

Những câu từ đó nghe giống như tiếng kim chạy trên chiếc đĩa hát vậy. Cảm giác mình trở nên yếu ớt đến phát bệnh lan khắp cơ thể rồi. Đây chính là lý do bạn đừng bao giờ, đừng bao giờ hy vọng quá nhiều. Chính là lý do mà bạn nên nhìn cốc nước theo kiểu vẫn thấy còn vơi một nửa. Để đến khi tất cả mọi chuyện đổ vỡ, bạn không cảm thấy suy sụp hoàn toàn. Tôi muốn khóc nhưng vẫn giữ nét mặt bình tĩnh, tưởng tượng mình vừa tiêm một mũi Botox (Thuốc chống nếp nhăn, có tác dụng ngăn cản các kích thích từ thần kinh đến sợi cơ, do đó làm giãn cơ). Tôi không thể khóc vì một vài lý do, nhất là nếu anh ấy hỏi tại sao tôi khóc, tôi sẽ không thể nói được gì để đáp lại.

Tôi cố gắng vớt vát buổi tối đó, cố gợi lại những giây phút hạnh phúc lúc trước. Anh ấy yêu mình, anh ấy yêu mình, anh ấy yêu mình, tôi tự nhủ như vậy. Nhưng việc đó không có tác dụng. Anh nhìn tôi lo lắng. "Sao thế?"

Tôi lắc đầu, và anh hỏi lại, giọng nhẹ nhàng.

"Này, này, này..." Anh nâng cằm tôi lên, nhìn vào mắt tôi. "Chuyện gì vậy?"

"Chỉ là em thấy buồn thôi." Giọng tôi run rẩy thực sự. "Đây là đêm cuối cùng của hai ta."

"Không phải là đêm cuối cùng."

Tôi hít một hơi dài. "Không ư?"

"Không."

Nhưng điều đó không thực sự giải thích được nhiều cho lắm. "Không" nghĩa là thế nào? Là chúng tôi sẽ tiếp tục kiểu như thế này thêm vài tuần nữa ư? Cho đến đêm trước ngày tổ chức bữa ăn tối thân mật giữa bạn bè và gia đình cô dâu chú rể, chuẩn bị cho lễ cưới? H anh muốn nói đây mới chỉ là mở đầu thôi. Tôi sợ phải nghe câu trả lời của anh lắm.

"Rachel, anh yêu em."

Môi Dex giữ nguyên như cũ sau khi từ cuối cùng thốt ra, cho đến lúc tôi rướn người hôn anh. Nụ hôn thay cho lời tôi đáp. Tôi sẽ không nói ra điều đó cho đến khi nói chuyện xong. Lập trường hay thật đấy!

Chúng tôi hôn nhau trên sofa, sau đó là cởi khoá, tháo cúc và cố gắng trút bỏ quần jean thật nhẹ nhàng, một việc bất khả thi. Cả hai gạt những trang báo trong tờ Times ra khỏi chỗ ngồi, để chúng rơi xuống sàn. Chắc đây là một giải pháp ổn thoả - giải quyết được tất cả những vấn đề. Chúng tôi ân ái nhưng tôi chẳng có lòng dạ nào cả. Tôi đang nghĩ, nghĩ và nghĩ. Tôi có thể thấy những vòng quay trong đầu mình đang xoay tít, giống như bên trong một chiếc đồng hồ Thuỵ Sĩ vậy. Anh ấy sẽ làm gì đây? Chuyện gì rồi sẽ đến?

Sáng hôm sau, khi thức dậy bên cạnh Dex, tôi nghĩ đến điều anh nói "cho dù có xảy ra chuyện gì đi nữa". Nhưng trong suốt thời gian thiếp đi, đầu óc tôi suy xét lại ý nghĩa của những điều anh nói ra, cuối cùng đi đến một lời giải thích hoàn toàn logic: ý Dexter muốn nói rằng cho dù chuyện vỡ lở đi nữa, dù Darcy có nói gì, có làm gì, nếu như chúng tôi cần xa nhau một thời gian sau khi xảy ra chuyện đau thương đó, anh sẽ chờ đợi để được yêu tôi và cuối cùng, tất cả sẽ đâu vào đấy. Chắc chắn đó là điều anh muốn ám chỉ. Thế nhưng tôi vẫn muốn anh ấy nói ra điều đó. Chắc chắn anh sẽ nói thêm điều gì đó trước lúc quay về căn hộ ở khu Upper West Side.

Chúng tôi dậy, tắm cùng nhau rồi đến quán Starbucks. Cả hai đã có chung thói quen vẫn làm hằng ngày rồi. Bây giờ là mười một giờ. Darcy và những người khác sẽ sớm về thôi. Thời gian của chúng tôi chỉ còn tính bằng phút, thế mà vẫn chẳng nói gì với nhau, chẳng đi đến một kết luận nào cả. Chúng tôi uống xong cà phê rồi dừng lại ở một cửa hàng đồ chơi. Dex cần mua một món quà cho em bé, con của một đồng nghiệp. Chỉ cần một thứ đồ lưu niệm nho nhỏ thôi, anh bảo. Tôi không biết mình thích thú cái cảm giác chúng tôi là một cặp đôi thực sự khi cùng nhau làm những việc lặt vặt linh tinh hơn, hay là tôi đang hối hận vì phí phạm những giây phút đang dần trôi để làm cái việc không chuẩn bị trước này. Là vế sau thì đúng hơn. Tôi chỉ muốn quay về nhà để chúng tôi có thêm vài giây phút ở bên nhau. Có thời gian để anh nói ra kế hoạch của mình.

Nhưng Dex cứ nấn ná xem xét đủ loại đồ chơi và sách, hỏi ý kiến tôi, băn trước một quyết định mà xét theo toàn diện mọi chuyện thì chẳng quan trọng gì. Cuối cùng anh quyết định mua một con khủng long ba sừng nhồi bông màu xanh lá cây, vẻ mặt trông như nhân vật hoạt hình. Nếu là tôi mua đồ chơi cho trẻ sơ sinh thì tôi sẽ chẳng chọn thứ ấy, nhưng tôi ngưỡng mộ sự quyết đoán của anh. Tôi hy vọng anh cũng quyết đoán như thế trong chuyện của chúng tôi.

"Xinh thật. Em thấy thế không?" anh hỏi, nghiêng cái đầu khủng long bé nhỏ.

"Đáng yêu lắm."

Sau đó, lúc sắp đi trả tiền mua con khủng long, anh bắt gặp một cái thùng nhựa chất đầy những viên xúc xắc bằng gỗ. Anh chọn hai viên màu đỏ, chấm vàng, cầm chúng trong lòng bàn tay để ngỏ. "Hai cái thì bao nhiêu?"

"Bốn mươi chín xu một cái," người đàn ông ở quầy tính tiền đáp.

"Rẻ quá. Tôi mua hai cái."

Chúng tôi rời khỏi cửa hàng, đi bộ về nhà tôi. Người người đang kéo nhau về thành phố; giao thông trở lại với nhịp độ thông thường. Chúng tôi gần đến khu nhà tôi rồi, Dex cầm cái túi có con khủng long bên tay phải, còn tay trái cầm viên xúc xắc. Suốt trên đường về anh cứ xóc chúng mãi. Tôi tự hỏi dạ dày anh có đang đau như tôi lúc này không.

"Anh đang nghĩ gì vậy?" tôi hỏi. Tôi muốn có một câu trả lời thật dài, nói ra tất cả những gì tôi đang nghĩ trong đầu. Tôi muốn có một lời trấn an, muốn có một chút hy vọng nhỏ nhoi.

Anh nhún vai, liếm môi. "Cũng chẳng có gì nhiều."

ANH CÓ ĐỊNH CƯỚI DARCY KHÔNG? Những từ ngữ ấy gào thét lên trong đầu tôi. Nhưng tôi không nói gì, sợ rằng gây áp lực với anh không phải là cách khôn ngoan. Cứ như điều tôi nói hay không nói trong những giây phút cuối cùng khi chúng tôi còn bên nhau có thể tạo nên điều gì đó khác biệt không bằng. Có lẽ điều đó thật mong manh - số phận ba người đang tròng trành như chiếc nôi đung đưa theo nhịp ru vậy.

"Em có thích trò may rủi không?" Dex hỏi, quan sát hai viên xúc xắc trong khi b

"Không," tôi đáp. Ngạc nhiên, ngạc nhiên chưa. Rachel thích an toàn cơ. "Còn anh?"

"Có." Anh nói. "Anh thích trò chơi xúc xắc. Sáu là con số may mắn của anh - một số bốn, một số hai. Em có số may mắn không?

"Không...Ừm, em thích đôi sáu." Tôi đáp, cố gắng che giấu cảm giác tuyệt vọng. Phụ nữ mà tuyệt vọng thì không hấp dẫn. Phụ nữ tuyệt vọng toàn là người thua cuộc.

"Tại sao lại là đôi sáu?"

"Em cũng không biết," tôi đáp. Tôi không muốn phải giải thích rằng điều đó xuất phát từ trò chơi cờ backgammon với bố khi tôi còn nhỏ. Tôi cầu được đôi sáu và cứ khi nào đổ được là bố lại gọi tôi là Boxcar Willy. Đến giờ tôi vẫn chẳng biết Boxcar Willy là ai, nhưng tôi thích cái cách bố gọi tôi như thế.

"Có muốn anh đổ cho em đôi sáu không?"

"Có," tôi đáp, chiều theo ý anh, trỏ xuống vỉa hè bẩn. "Anh đổ đi."

Chúng tôi dừng lại ở góc phố 70 và phố 3. Một cái xe buýt ngả nghiêng phóng qua, rồi một người phụ nữ có con nhỏ xuýt nữa thì lao xe đẩy vào Dex. Anh dường như không quan tâm đến mọi người, mọi thứ xung quanh, dùng cả hai tay xóc viên xúc xắc, trên mặt hiện rõ sự tập trung cao độ. Nếu tôi mà trông thấy anh y như lúc này, nhưng ở Atlantic City mặc đồ vải polyester và đeo sợi dây chuyền vàng, thì chắc tôi sẽ thắc mắc không hiểu anh có đem cả nhà, cả tiền tiết kiệm ra mà đánh liều không nữa.

"Chúng ta cá gì đây?" tôi hỏi.

"Cá ư? Chúng ta cùng một phe, em yêu à." Anh nói bằng giọng vùng Queens, rồi thổi vào hai viên xúc xắc thật mạnh, đôi má mịn màng phồng lên trông như một cậu bé con thổi nến trên chiếc bánh sinh nhật.

"Đổ ngay cho em đôi sáu đi."

"Nếu được thì sao?"

Tôi thầm nghĩ: anh mà đổ được đôi sáu thì cuối cùng chúng ta sẽ được ở bên nhau. Không còn đám cưới với Darcy nữa. nhưng thay vào đó tôi lại nói, "Điều đó có nghĩa là chúng ta sẽ gặp may mắn."

"Được rồi. Đôi sáu xuất hiện cho em ngay bây giờ đây."

Anh liếm môi, xóc hai viên xúc xắc càng mạnh hơn nữa.

Mặt trời chiếu vào mắt tôi khi anh rung hai viên xúc xắc trong không trung, bắt được chúng một cách dễ dàng rồi sau đó hạ cánh tay xuống một cách khéo léo như thể sắp ném quả bóng bowling. Anh mở lòng bàn tay, những ngón tay xoè rộng ra, viên xúc xắc rơi đánh cách xuống nền xi măng ngay tại ngã tư đông đúc ở Manhattan.

Ngay lập tức một viên màu đỏ dừng lại, hiện ra số sáu. Tim tôi lỡ mất một nhịp trước ý nghĩ: Nếu chẳng may? Chúng tôi ngồi xổm quan sát viên xúc xắc đã dừng và người anh em sinh đôi của nó vẫn còn đang xoay tít theo một cái trục, có cảm giác như nó cứ quay mãi mãi. Nếu bạn cố ý khiến cho một viên xúc xắc quay lâu đến thế, bạn sẽ không làm được đâu. Nhưng kia, nó đang quay bằng góc vuông, một vệt mờ mờ của những chấm vàng trên nền đỏ. Và rồi chậm dần, chậm dần, chậm dần, sau đó dừng lại một cách gọn ghẽ cạnh viên số một. Trên mặt viên số hai là hai hàng ba chấm.

Đôi sáu

Boxcar Willy

Khỉ thật, tôi thầm nghĩ... Không có đám cưới với Darcy!... Lúc trước anh muốn nói "cho dù có xảy ra chuyện gì đi nữa" như thể phía trên cao kia đang có ai đó điều khiển mọi việc vậy; ừm, thì đây. Có kết quả rồi. Đôi sáu. Số phận của chúng tôi.

Tôi ngẩng lên khỏi hai viên xúc xắc, nhìn Dex, cân nhắc xem có nên nói với anh trò gieo xúc xắc này thật ra có ý nghĩa như thế nào hay không. Anh nhìn tôi, miệng hơi hé mở. Cả hai lại nhìn hai viên xúc xắc như thể có lẽ chúng tôi nhìn nhầm chăng.

Cơ hội là bao nhiêu?

Ừm, chính xác thì là một phần ba mươi sáu. Dưới phần trăm.

Vậy là chúng tôi chưa đến mức nằm trong tỉ lệ một phần triệu. Nhưng những con số đó nếu không đặt trong hoàn cảnh của chúng tôi thì dễ khiến người ta hiểu nhầm. Cùng nhau, chúng tôi đã đi đến phần kết của một kỳ nghỉ cuối tuần có ý nghĩa then chốt. Đúng lúc chỉ còn vài phút nữa thôi là chúng tôi chia đôi ngả (chỉ trong một ngày? Hay mãi mãi?), thì Dexter chợt nảy ra ý muốn mua hai viên xúc xắc, nghịch ngợm với chúng thay vì bỏ vào trong chiếc túi có con khủng long nhồi bông, và chơi trò may rủi của trẻ con. Tôi cũng tham gia, cho dù chẳng có lòng dạ nào mà chơi. Thế rồi tôi quyết định lần gieo xúc xắc đó có ý nghĩa như thế nào, dù không nói ra lời. Và rồi anh ấy đổ được đôi sáu! Như thể muốn nói rằng: số phận đã định rồi, em yêu ạ.

Tôi nhìn hai viên xúc xắc giá chín mươi tám xu (có thuế) với một vẻ sùng kính như thể bạn đang nhìn vào quả cầu pha lê trong một căn phòng kín bưng với bà thầy bói tài giỏi nhất thế giới có làn da nhăn nheo dưới vầng mặt trời Ba Tư, người vừa mới nói cho bạn biết quá khứ, hiện tại và tương lai của bạn. thậm chí cả Dex, dù không biết mình vừa mới định đoạt điều gì cho cả hai chúng tôi, cũng bị ấn tượng, anh nói với tôi rằng cần phải đưa tôi đến Atlantic City ở Vegas mới được, rằng chúng tôi làm thành một đôi ổn phải biết.

Chính xác.

Anh mỉm cười và nói, "Thế là em gặp may rồi đấy, em yêu ạ."

Tôi không nói gì, chỉ nhặt hai viên xúc xắc lên và nhét vào túi trước quần soóc của mình.

"Em trộm hai viên xúc xắc của anh đấy à?"

Xúc xắc của chúng ta chứ.

"Em cần chúng," tôi đáp.

Chúng tôi quay trở lại căn hộ của tôi, anh thu dọn tất cả đồ đạc rồi chào tạm biệt tôi.

"Cảm ơn em vì một cuối tuần tuyệt vời," anh nói, vẻ mặt bây giờ giống hệt tôi. Anh cũng buồn.

"Vâng. Rất tuyệt. Cảm ơn anh." Tôi ra dáng một c

Dex cắn môi dưới. "Anh nên về thôi. Dù không muốn chút nào."

"Vâng. Nên như thế."

"Anh sẽ gọi điện cho em sớm. Bất cứ khi nào có thể. Ngay khi anh có thể."

"Vâng." Tôi gật đầu.

"Được rồi. Tạm biệt em."

Sau nụ hôn cuối, anh đi mất.

Tôi ngồi trên sofa, nắm chặt hai viên xúc xắc. Chúng là thứ khiến tôi được an ủi - lần gieo xúc xắc đó cũng tốt đẹp gần như một cuộc nói chuyện rồi. Có thể còn tốt hơn nữa kia. Chúng tôi không cần phải nói gì, bởi lẽ tất cả đều đã quá rõ ràng. Chúng tôi yêu nhau, là của nhau, và viên xúc xắc đó đã khẳng định chắc chắn tất cả. Tôi cẩn trọng đặt chúng vào hộp bánh quế Alroid mà Dex đã ăn hết, trên tờ giấy lót màu trắng, vẫn để ngửa mặt sáu lên trên. Tôi chạm vào hai hàng chấm tròn trông giống như chữ nổi Braille nhưng khắc chìm. Chúng nói với tôi rằng Dex và tôi sẽ được ở bên nhau. Đó là số mệnh của hai đứa rồi. Tôi hoàn toàn tin như vậy. Tôi đóng nắp chiếc hộp và đẩy về phía chân lọ hoa loa kèn để chúng được cạnh nhau. Viên xúc xắc, chiếc hộp kim loại, đoá hoa loa kèn - tôi đã tạo ra một chốn linh thiêng dành cho tình yêu của hai chúng tôi.

Tôi liếc quanh căn phòng gọn gàng nghiêm chỉnh của mình, tất cả đều ngăn nắp đâu ra đấy, trừ chiếc giường chưa dọn. Chăn dồn lại trên tấm đệm, lờ mờ để lộ ra hình dáng thân thể hai chúng tôi. Tôi lại muốn được ở đó, được cảm thấy gần bên anh. Tôi bỏ đôi xăng đan ra, tiến lại giường, chui vào dưới tấm phủ chăn vẫn còn mát lạnh do điều hoà đang bật. Tôi ngồi dậy, kéo rèm lại, rồi nhấn nút trên chiếc điều khiển bật dàn loa lên. Tiếng Billie Holiday ngân nga hát. Tôi lại trèo lên, luồn lách về cuối giường, quắp chân vào chỗ cuối đệm. Tôi để cho các giác quan của mình chìm đắm trong cảm nhận về Dex. Thấy gương mặt anh, cảm thấy anh kề bên.

Tôi tự hỏi không biết anh ấy đã về đến nhà chưa hay vẫn còn đang ỏ trên đường. anh ấy có hôn Darcy lúc họ chào nhau không? Đôi môi cô ấy có cảm giác lạ sau khi anh ấy hôn tôi cuối tuần vừa rồi không? Liệu cô ấy có cảm thấy được là có gì đó không ổn, chẳng thể nói chính xác điều gì đã thay đổi không giờ ngờ được rằng cô phù dâu chính của mình và một đôi xúc xắc có thể liên quan gì đến ánh mắt xa xăm của người chồng chưa cưới?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.