Xúc Xắc Tình Yêu

Chương 20



Đã hai ngày kể từ khi tôi đưa ra tối hậu thư, còn một tháng nữa là đến lễ cưới. Tôi vẫn đang thấy tràn đầy sức sống với vị thế của mình, lòng tôi chứa chan một cảm giác phơi phới, lạc quan, còn mạnh mẽ hơn cả hy vọng. Tôi tin vào Dex, tin vào hai chúng tôi. Anh ấy sẽ hủy thôi. Chúng tôi sẽ sống hạnh phúc mãi mãi. Hoặc gần như mãi mãi.

Tất nhiên tôi thấy lo về Darcy. Thậm chí tôi còn sợ rằng cô ấy có thể sẽ làm điều gì điên rồ khi phải đối diện với lần đầu tiên bị từ chối. Tôi tưởng tượng cô ấy trông ốm yếu nằm trên giường bệnh, tay nối với ống truyền dịch, hai mắt thâm quầng, mái tóc xơ xác, làn da xám xịt. Trong tình cảnh đó, tôi đến bên cô ấy, mang cho cô ấy tạp chí và cam thảo đen, bảo rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi, mọi chuyện xảy ra đều có lý do cả.

Nhưng cho dù những cảnh này có trở thành hiện thực đi nữa, tôi cũng sẽ không bao giờ hối hận vì đã nói thật với Dex về điều tôi mong muốn. Tôi sẽ không bao giờ hối tiếc vì đã làm như vậy. Lần đầu tiên tôi không đặt lợi ích của Darcy lên trên chính bản thân mình.

Những ngày đó trôi đi, tôi đi làm, về nhà, rồi lại đi làm, chờ đợi giờ phút trọng đại đến. Tôi tin chắc rằng Dex có thể sẽ gọi bất cứ lúc nào để báo tin. Tin tốt lành. Lúc này đây tôi sẽ thật cứng rắn, không chịu để cho khao khát trong tôi thúc giục mà gọi điện thoại cho anh trước. Nhưng sau khi một tuần trôi qua, tôi bắt đầu lo lắng, cảm thấy mình lại trở về con người trước đây. Tôi nói với Hillary là tôi muốn gọi điện thoại cho anh, biết rằng cô ấy sẽ khuyên tôi từ bỏ ý định đó. Tôi thấy mình giống như một người phụ nữ đang bỏ rượu, tự lôi mình đến buổi họp của Những Người Cai Rượu trong nổ lực cuối cùng để cưỡng lại cơn nghiện đang dâng lên.

"Không được,"cô ấy nói. "Đừng có làm. Đừng liên lạc."

"Nhỡ lúc đó anh ấy say và chẳng nhớ cuộc nói chuyện đó thì sao?" tôi hỏi cô ấy cố bám lấy chút hy vọng nhỏ

"Mặc kệ hắn."

"Cậu có nghĩ là anh ấy nhớ không?."

"Hắn nhớ đấy."

"Ừm. Ước gì mình chưa nói gì cả."

"Tại sao? Để cậu có thêm vài đêm với hắn à?"

"Không phải thế," tôi nói để bênh mình.

Cho dù đó chính là do lý do đấy.

Sau vài hôm sống như tra tấn nữa qua đi, vì không thể ăn, làm việc và cũng không thể ngủ nổi, tôi quyết định đi tìm lối thoát. Tôi phải đến một nơi nào đó khác, rời xa Dex. Chỉ bằng cách rời khỏi thành phố thì tôi mới ngăn được mình gọi điện cho anh, rút lại tất cả những gì đã nói để được ở bên anh thêm một đêm nữa, thêm một phút nữa. Tôi nghĩ đến chuyện về Indiana, nhưng như thế vẫn chưa đủ xa. Với lại, về nhà lại chỉ khiến tôi nhớ đến Darcy và đám cưới mà thôi.

Tôi gọi điện thoại cho Ethan hỏi tôi đến thăm cậu ấy có được không. Cậu ấy sướng rơn, bảo lúc nào tôi đến cũng được. Vậy là tôi gọi điện đến hãng Hàng Không United, đặt một vé máy bay đi London. Từ giờ đến lúc bay chỉ còn năm ngày nữa thôi, vậy nên tôi phải thanh toán toàn bộ tiền vé – mất tám trăm chín mươi đô la – nhưng hoàn toàn xứng đáng.

Sau khi đánh máy tờ thư thông báo sẽ đi nghỉ, tôi cầm đến văn phòng của Les. May quá, hắn không có trong đó.

"Hắn đi họp ở bên ngoài rồi. Ơn trời," Cheryl, cô thư ký của hắn nói với tôi. Cô ấy là đồng minh của tôi, thường thông báo tôi biết khi nào hắn đang trong tâm trạng cực kỳ khó chịu.

"Có vài thứ cho hắn xem," tôi nói với cô ấy, bước vào hang ổ đáng sợ của hắn.

Tôi đặt bản phác thảo thư trả lời lên ghế, thư thông báo đi nghỉ để ở dưới. Thế rồi tôi đổi ý, đặt nó lên đầu đống tài liệu. Hắn sẽ điên phải biết. Điều đó khiến tôi mỉm cười.

"Có gì mà cười tự mãn thế?" Cheryl hỏi lúc tôi đi ra.

"Thư thông báo đi nghỉ," tôi đáp. "Báo tôi biết hắn rủa tôi nhiều cỡ nào nhé."

Cô ấy nhướn mày nói, "À ừ,"vẫn tiếp tục tài liệu đang đánh máy dở. "Có người sắp gặp rắc rối đây."

Tối đó, lúc quay về văn phòng, Les gọi điện cho tôi. "Ý tưởng to tát đó là thế nào vậy?"

"Anh bảo sao?" tôi hỏi, biết rằng tôi bình tĩnh thì sẽ càng khiến hắn cáu thêm.

"Cô có nói với tôi là sẽ đi nghỉ đâu!"

"Ô, Tưởng tôi báo rồi chứ,"tôi nói dối.

"Bảo lúc nào?"

"Tôi không nhớ chính xác … Cách đây mấy tuần. Tôi sẽ đi dự đám cưới.". Hai câu nói dối.

"Giời ạ," Hắn thở vào điện thoại, chờ tôi lên tiếng hủy bỏ chuyến đi. Ngày xưa khi tôi còn là đứa làm ở đây năm đầu tiên thì cái trò giả làm người bị động nổi cáu có lẽ sẽ có tác dụng đấy. Nhưng giờ thì tôi chẳng nói gì hết. Tôi chờ hắn lên tiếng.

"Đám cưới của người trong gia đình à?" cuối cùng hắn hỏi. Giới hạn hắn đưa ra là thế đấy. Đám cưới, đám ma của người trong gia đình. Chắc chỉ có gia đình ruột thịt thôi. Vậy là tôi bảo với hắn là đó là đám cưới em gái tôi. Ba câu nói dối.

"Xin lỗi nhé," tôi nói như đang bỡn, "Làm phù dâu chính mà."

Tôi để hắn quát tháo vài giây rồi hắn dọa sẽ để cho người khác lo vụ này. Cứ làm như ai cũng muốn làm việc với hắn lắm không bằng. Cứ làm như tôi quan tâm khi hắn dọa sẽ để người khác thay thế vị trí của tôi không bằng. Sau đó hắn hài lòng thông báo rằng đi nghỉ có nghĩa là tôi sẽ phải ở tịt trong văn phòng làm việc cho đến tận thứ sáu. Tôi thầm nghĩ, cũng chẳng sao.

Mấy phút sau, Darcy gọi điện thoại. Cô ấy thông cảm với tôi y như Les vậy. "Sao cậu có thể thu xếp một chuyến đi chơi gần sát với đám cưới của mình được chứ?"

"Mình đã hứa với Ethan là hè này mình sẽ đến thăm cậu ấy. Mà bây giờ đã gần hết hè rồi."

"Để đến mua thu thì đã sao? Mình chắc rằng mùa thu London còn đẹp hơn đấy."

"Mình cần phải đi một chuyến. Ngay bây giờ."

"Tại sao lại là bây giờ?"

"Chỉ là mình cần phải rời khỏi nơi này."

"Tại sao?.. Chuyện đó có liên quan gì đến Marcus không?"

"Không."

"Cậu đã gặp anh ta chưa?"

"Chưa."

"Sao lại chưa?"

"Thôi được rồi. Chắc là có liên quan gì đó đến Marcus đấy…" tôi nói, chỉ muốn cô ấy ngậm miệng lại. "Mình nghĩ chuyện với anh ta sẽ chẳng đi đến đâu cả. Và có lẽ mình thấy hơi chán. Thế được chưa?"

"Ô," cô ấy nói. "Mình rất tiếc là chuyện đó không đi đến đâu."

Điều cuối cùng tôi muốn nhận được là sự cảm thông từ phía Darcy. Tôi nói rằng thật sự chuyện đó là do công việc thì đúng hơn. "Mình cần phải thoát khỏi Les một thời gian."

"Nhưng ở đây mình cần cậu," cô ấy rên rỉ. Rõ ràng mười giây cảm thông của cô ấy đã hết rồi.

"Claire sẽ đến."

"Như thế không giống nhau. Cậu là phù dâu chính của mình

"Darcy. Mình cần phải đi nghỉ. Được chưa?"

"Chắc sẽ phải thế thôi." Tôi thấy được cả khuôn mặt đang hờn dỗi của cô ấy. "Đúng không?" Cô ấy nói thêm với một chút xíu hy vọng.

"Đúng vậy."

Cô ấy thở dài rõ to rồi xoay cách khác. "Đợi đến lúc mình đi nghỉ tuần trăng mật ở Hawai rồi cậu đi không được à?"

"Có thể," tôi nói, hình dung ra Dacy trong bộ váy ngủ mới. "Nếu như thế giới của mình chỉ quay quanh mỗi cậu … nhưng mình xin lỗi. Không đâu."

Chưa bao giờ tôi nói những điều như vậy với Darcy. Nhưng thời thế đã thay đổi.

"Thôi. Được rồi. Nhưng trưa mai gặp mình ở Bridal Party để chọn váy phù dâu cho cậu … trừ khi cậu đã lên kế hoạch đi Venice hay gì đó rồi."

"Cậu vui tính thật." Tôi nói, rồi cúp máy.

Vậy là giờ Dex sẽ biết tôi sắp đi London. Tôi tự hỏi biết đươc tin này anh ấy sẽ cảm thấy như thế nào. Có lẽ nó sẽ khiến cho anh ấy quyết định nhanh chóng hơn chăng. Báo với tôi một tin gì đó tốt lành trước khi tôi bay đi xa.

Tôi cứ chờ đợi, mỗi giờ trôi qua cảm giác như bị tra tấn lại càng tăng lên. Anh không nhắn gì cả. Không gọi điện thoại. Không e-mail. Tôi liên tục kiểm tra tin nhắn, chờ đơi được thấy cái đèn đỏ nhấp nháy. Không có gì hết. Tôi bắt đầu quay số điện thoại của anh không biết bao nhiêu lần, viết một bức e-mail mà tôi không bao giờ gửi. Chẳng hiểu bằng cách nào mà tôi vẫn còn giữ được sự cứng rắn mạnh mẽ.

Thế rồi, vào buổi tối trước khi tôi bay, José gọi lên nhà tôi. "Dex đến gặp cô đấy."

Trong tôi tràn ngập biết bao cảm xúc. Đám cưới bị hủy rồi ư? Lần đầu tiên tôi thấy chiếc cốc của mình không chỉ đầy một nữa mà còn tràn cả ra ngoài. Niềm vui tạm thời bị lấn át khi những suy nghĩ của tôi hướng về Darcy – tình bạn của chúng tôi sẽ đây? Cô ấy có biết tôi có liên quan đến việc đó không? Tôi gạt đi ý nghĩ về Darcy, tập trung dành tình cảm cho Dex. Bây giờ anh ấy quan trọng hơn.

Nhưng khi tôi ra mở cửa, nét mặt anh hoàn toàn không ổn tí nào.

"Chúng ta nói chuyện được không?"anh hỏi.

"Được."Giọng tôi thoát ra chỉ là tiếng thì thầm.

Tôi ngồi mà người cứng đờ như thể sắp được thông báo là có người rất gần gủi thân thiết với tôi qua đời. Anh cũng giống như sĩ quan cảnh sát đến trước cửa nhà tôi, trên tay cầm mũ.

Anh ngồi xuống cạnh tôi, và bắt đầu nói. Đây thực sự là một quyết định khó khăn … anh thật lòng rất yêu em… nhưng chỉ là anh không thể… anh đã suy nghĩ rất nhiều… cảm thấy có tội… không cố tình lừa dối em… tình bạn giữa chúng ta… khó khăn vô cùng… Anh quan tâm đến Darcy rất nhiều… không thể làm thế với cô ấy… nợ gia đình cô ấy điều đó… bảy năm… mùa hè này đã xảy ra quá nhiều chuyện… điều anh nói là sự thật… anh xin lỗi… anh xin lỗi… thực sự xin lỗi… sẽ mãi mãi, mãi mãi yêu em…

Dex gục mặt vào hai bàn tay, và tôi nhớ lại hôm sinh nhật mình, tôi đã ngưỡng mộ đôi tay anh như thế nào trong khi bọn tôi đi taxi hướng về đại lộ 1. Ngay trước lúc anh hôn tôi. Giờ thì chúng tôi đang ở đây. Kết thúc thật rồi. Và tôi sẽ không bao giờ hôn anh thêm lần nào nữa

"Em nói gì đi," Dex nói. Đôi mắt anh trống rỗng vô cảm, hàng mi ướt đen óng. "Xin em hãy nói gì đi."

Tôi nghe thấy tiếng mình bảo rằng em hiểu, và em sẽ không sao đâu. Tôi không khóc. Thay vào đó tôi tập trung thở. Hít vào, thở ra. Hít vào, thở ra. Lại thêm một khoảng lặng. Chẳng còn gì nữa để mà nói.

"Giờ anh nên về đi," tôi bảo với anh.

Khi Dex đứng dậy và đi ra cửa, tôi nghĩ đến chuyện gào thét, cầu xin. Đừng đi! xin anh! Em yêu anh! Hãy đổi ý đi! Cô ấy đã lừa dối anh mà! Nhưng tôi lại chỉ nhìn anh ấy đi, không chút chần chừ hay quay lại nhìn tôi một lần cuối cùng. ứ nhìn chăm chăm ra cửa một lúc lâu, lắng nghe sự im lặng. Tôi muốn khóc để cho một thứ gì đó lấp đầy khoảng không gian đáng sợ này, nhưng tôi không thể khóc được. Sự câm lặng lại càng trở nên rõ rệt hơn khi tôi nghĩ xem mình sẽ làm gì tiếp. Sắp xếp đồ đạc? Đi ngủ? Gọi điện cho Ethan hay Hillary? Trong một giây phút không tỉnh táo, tôi nảy ra những suy nghĩ mà đa phần mọi người sẽ không chịu thừa nhận họ đã nghĩ đến – nuốt một đống thuốc tylenol PM, chiêu bằng rượu Vodka. Thực sự tôi có thể trừng phạt Dex, phá hỏng đám cưới của họ, chấm dứt nỗi đau của mình.

Đừng có điên vậy. Đây chỉ là chút xíu tan vỡ nơi con tim thôi mà. Mày sẽ vượt qua được. Tôi nghĩ đến tất cả những trái tim đang tan vỡ ngay lúc này đây, ở Manhattan, ở khắp mọi nơi trên thế giới, đến tất cả những nỗi đau quá sức chịu đựng. Tôi cảm thấy bớt cô đơn khi nghĩ rằng những người khác cũng đang tan nát cõi lòng. Những người chồng bỏ vợ sau hai mươi năm chung sống. Những đứa trẻ gào khóc, "Bố ơi, đừng bỏ chúng con! Xin bố hãy ở lại!". Chắc chắn những gì tôi đang cảm thấy lúc này không thể sánh được với nổi đau đó. Chỉ là chuyện tình cảm ngắn ngủi trong một mùa hè thôi mà, tôi thầm nghĩ. Vốn dĩ không bao giờ cho rằng nó sẽ tồn tại quá tám tháng.

Tôi đứng dậy, bước lại gần tủ sách, tìm thấy chiếc hộp Altoid. Tôi vẫn còn một hi vọng cuối cùng. Nếu tôi có được đôi sáu, biết đâu anh ấy sẽ đổi ý, quay về với tôi chăng. Giống như đang niệm câu thần chú, tôi thổi vào hai viên xúc xắc giống như Dex đã làm. Sau đó tôi xóc chúng bằng tay phải, rồi cẩn thẩn, thật cẩn thẩn đổ xúc xắc. Y như lần đầu tiên chúng tôi đổ, một viên dừng xoay trước viên kia. Mặt sáu! Tôi nín thở. Trong một giây phút, tôi thấy rất nhiều chấm, nghĩ rằng mình lại được đôi sáu một lần nữa. Tôi quỳ xuống, nhìn chằm chằm vào viên xúc xắc thứ hai.

Chỉ là mặt năm thôi.

Tôi đổ được số mười một. Giống như có ai đó đang giễu cợt tôi và nói: Suýt nữa thì được, nhưng lại không thành rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.