Xúc Xắc Tình Yêu

Chương 21



Trong lúc máy bay đang bay qua Đại Tây Dương, tôi quyết định sẽ không kể cho Ethan nghe tất cả những chi tiết thảm hại không hay ho gì. Khi hạ cánh trên đất Anh, tôi sẽ không dằn vặt, không nghĩ ngợi gì nữa hết. Đó sẽ là bước đầu tiên để tôi quên đi Dex và tiếp tục sống. Nhưng lúc này khi đang trên máy bay, tôi cho phép mình nghĩ đến anh ấy và hoàn cảnh của mình. Tôi đã đặt mình vào tình cảnh này ra sao để rồi thua thiệt. Chẳng đáng phải mạo hiểm vì một điều như thế. Làm một người nhìn cuộc sống theo kiểu chiếc cốc vơi một nửa sẽ tốt hơn. Lẽ ra tôi đã có thể sống vui vẻ hơn nhiều nếu không đưa chân bước trên con đường này, nếu tôi không phải chịu đựng cảm giác bị bỏ rơi, thất vọng, để cho Darcy có cơ hội đánh bại tôi thêm một lần nữa.

Tôi đang ngồi tựa trán vào cửa sổ máy bay thì một cô bé con ở đằng sau lấy chân đá vào ghế của tôi một, hai rồi ba lần. Tôi nghe thấy bà mẹ nói ngọt, "Kìa Ashley, đừng đá vào ghế của cô." Ashley cứ tiếp tục đá. "Ashley! Như thế là vi phạm quy định. Không được đá ghế trên máy bay," bà mẹ nhắc đi nhắc lại, cố gắng tỏ ra bình tĩnh như thể muốn cho mọi người chung quanh thấy rằng mình là một bà mẹ giỏi giang. Tôi nhắm mắt lại khi máy bay bay vào vùng trời đêm, và chỉ mở ra khi cô tiếp viên lại gần để đưa tai nghe.

"Thôi, cám ơn chị," tôi nói.

Giờ tôi chẳng muốn xem phim. Tôi còn mải chuẩn bị tinh thần cho những đau đớn khổ sở sắp phải đương đầu trong mấy tiếng đồng hồ sắp tới.

° ° °

Tôi đã bảo với Ethan là không cần phải đến sân bay Heathrow đón tôi – tôi sẽ tự bắt taxi đến nhà cậu ấy. Nhưng tôi lại đang mong cậu ấy đến. Dù sống ở Manhattan nhưng tôi vẫn thấy sợ khi đến những thành phố lớn khác, nhất là ở nước ngoài. Trừ lần đến Rome với bố mẹ để kỷ niệm hai mươi lăm năm ngày cưới của họ, còn thì tôi chưa từng rời khỏi nước Mỹ. Ngoài đi thăm thác Niagara ở biên giới với Canada, mà lần đó thì không tính. Thế nên tôi nhẹ cả người khi thấy Ethan đang đợi ngay bên ngoài khu hải quan, nhe răng cười, trông trẻ con và hạnh phúc hơn bao giờ hết. Cậu ấy đeo cặp kính gọng sừng mới, trông giống của Buddy Holly nhưng màu nâu. Cậu ấy chạy ào đến chỗ tôi, ôm chặt lấy cổ tôi. Cả hai cùng cười vang.

"Được gặp cậu thích thật! Nào. Đưa túi của cậu đây," Ethan nói.

"Mình cũng vậy." Tôi cười đáp lại. "Mình thích cặp kính của cậu".

"Đeo vào trông mình có thông minh hơn không?" Cậu ấy đẩy gọng kính trên sống mũi và đứng tạo dáng một ông học giả, vân vê bộ r tưởng tượng.

"Hơn nhiều ấy chứ." Tôi khúc khích cười.

"Cậu đến mình vui lắm!"

"Còn mình thì vui vì được đến đây."

Một mùa hè đầy những quyết định tồi tệ, nhưng cuối cùng thì cũng có một quyết định đúng đắn. Chỉ cần được nhìn thấy Ethan thôi là tôi cũng thấy lòng mình dịu lại.

"Đúng lúc cậu cần phải đến," cậu ấy nói, khéo léo lôi chiếc túi xách có bánh xe của tôi đi qua đám đông. Chúng tôi ra đến ngoài, chỗ taxi xếp hàng đợi khách.

"Không thể tin nổi là mình đang ở Anh. Tuyệt quá đi mất." Tôi hít một hơi đầu tiên trong bầu không khí của nước Anh. Thời tiết giống hệt với tôi tưởng tượng – xám xịt, mưa rả rích, hơi lạnh. "Đúng là cậu không nói đùa về thời tiết ở đây thật. Có cảm giác như bây giờ là tháng Mười Một chứ không phải tháng Tám."

"Mình đã bảo rồi mà... Tháng này thực ra cũng có vài ngày nóng đấy. Nhưng bây giờ lại như mọi khi rồi. Lúc nào cũng vậy cả. Nhưng cậu sẽ quen thôi. Chỉ cần ăn mặc sao cho hợp thời tiết là được."

Mấy phút sau, chúng tôi yên vị ở ghế sau của một chiếc taxi đen, túi để dưới chân. Chiếc taxi này nghiêm chỉnh hơn, rộng hơn so với taxi vàng ở New York.

Ethan hỏi tôi cảm thấy thế nào, và trong một giây tôi tưởng cậu ấy đang hỏi về Dex, nhưng rồi tôi nhận ra đó là câu người ta hay hỏi sau chuyến bay.

"Ồ, mình ổn," tôi nói. "Mình háo hức được đến đây lắm."

"Có mệt không?"

"Hơi thôi."

"Uống một cốc bia là hết ngay ấy mà," cậu ấy nói. "Không cần ngủ. Trong một tuần bọn mình có nhiều việc phải làm lắm."

T cười. "Ví dụ?"

"Đi thăm quan. Chè chén. Ôn lại quá khứ. Những chuyện quan trọng, mất nhiều thời gian... Chúa ơi, được gặp cậu đúng là vui."

Chúng tôi đến căn hộ ngầm dưới đất của Ethan ở Kensington, cậu ấy dẫn tôi đi xem qua phòng ngủ, phòng khách và bếp. Nội thất trong nhà cậu ấy bóng bẩy đẹp đẽ, hiện đại, trên tường treo những bức tranh trừu tượng và ảnh của những nhạc sĩ viết nhạc jazz. Đó là căn hộ của dân độc thân, nhưng không có cảm giác như ở đây lúc nào cũng sẵn sàng cho chuyện phiêu lưu tình ái.

"Cậu có muốn đi tắm không ?"

Tôi bảo cậu ấy là có, tôi cảm thấy người mình hơi bụi bặm. Cậu ấy đưa tôi chiếc khăn ở hành lang phía bên ngoài phòng tắm và bảo tôi nhanh lên nhé, cậu ấy muốn nói chuyện.

Sau khi tôi tắm và thay quần áo xong, Ethan hỏi, "Vậy chuyện với Dex thế nào rồi? Mình thấy là bọn họ vẫn còn chưa huỷ hôn?"

Thật ngạc nhiên là có một lúc tôi ngừng nghĩ đến anh ấy. Tất cả mọi thứ đều lờ mờ gợi nhớ đến Dex. Tấm biển hiệu bia Newcastle. Uống bia Newcastle cùng anh ấy vào hôm sinh nhật. Lái xe phía bên trái đường. Dex thuận tay trái. Mưa. Alanis Morisette đang hát: "Ngày cưới của anh trời như muốn đổ mưa."

Nhưng câu hỏi về Dex của Ethan vẫn khiến ngực tôi nhói đau. Cổ họng nghẹn lại trong khi tôi cố gắng để không khóc.

"Ôi, Chúa ơi. Mình biết ngay mà," Ethan nói. Cậu ấy vươn người, nắm lấy tay tôi, kéo tôi ngồi xuống ghế sofa da màu đen.

"Biết gì cơ?" tôi nói, vẫn cố gắng ngăn những giọt lệ.

"Biết rằng cái vẻ bình thản, ‘tôi chẳng quan tâm’ đó của cậu chỉ là lớp vỏ cứng rắn bên ngoài thôi." Cậu ấy vòng tay ôm lấy tôi. "Xảy ra chuyện gì vậy?".

Cuối cùng tôi khóc và kể tất cả cho cậu ấy nghe, không thêm thắt hay thay đổi gì cả. Thậm chí cả chuyện viên xúc xắc. Lời thề lúc bay qua Đại Tây Dương là thế này đây. Nỗi đau trong tôi như đang rớm máu mà để băng lại.

Khi tôi kể xong, Ethan nói, "Mình lấy làm mừng là đã hồi đáp, nói rằng không đi. Mình nghĩ chắc mình không chịu nổi cảnh đó."

Tôi hỉ mũi, lau mặt. "Hillary cũng nói y như cậu. Cô ấy cũng không đến."

"Cậu đừng nên đến làm gì, Rachel ạ. Tẩy chay đi. Cậu mà đến sẽ khổ lắm. Tha cho bản thân đi."

"Mình phải đến."

"Tại sao?"

"Mình biết nói gì với cậu ấy đây?"

"Cứ bảo là cậu phải phẫu thuật – có một bộ phận không cần thiết nào đó cần loại bỏ..."

"Ví dụ như bộ phận nào?"

"Như lá lách chẳng hạn. Người ta sống được mà không cần lá lách, đúng không?"

"Thế vì lý do gì mà phải cắt lá lách?"

"Mình chả biết. Bị sỏi chẳng hạn? Một vấn đề gì đó... tai nạn... bị bệnh. Ai quan tâm chứ? Cứ bịa ra điều gì đi. Mình sẽ nghiên cứu cho cậu – chúng ta sẽ nghĩ ra lý do gì đó hợp lý. Cậu đừng đi, thế thôi."

"Mình phải đến," tôi nói. Tôi lại trở về làm con người nguyên tắc.

Chúng tôi ngồi im lặng trong khoảng một phút, sau đó Ethan đứng dậy, tắt hai cái đèn, vớ lấy chiếc ví chỗ cái bàn nhỏ để ở hành lang. "Đi nào."

"Bọn mình đi đâu?"

"Đến quán rượu gần đây, để cậu no bụng và tươi tỉnh lên. Tin mình đi, sẽ có tác dụng đấy."

"Bây giờ là mười một giờ trưa mà!" tôi cười trước vẻ hồ hởi của cậu ấy.

"Thì sao chứ? Cậu có ý nào hay hơn à?" Ethan khoanh tay trước bộ ngực lép. "Cậu muốn đi ngắm cảnh? Đồng hồ Big Ben sẽ khiến cậu vui lên?"

"Không," tôi đáp. Big Ben sẽ chỉ khiến tôi nhớ đến những giây phút trôi đi, dần đến cái ngày khủng khiếp nhất trong đời tôi mà thôi.

"Vậy đi nào," cậu ấy nói.

Tôi theo Ethan đến một quán rượu tên là Brittania. Nơi đây đúng y như những gì tôi hình dung về một quán rượu ở Anh - ẩm mốc và chật kín những ông già đang hút thuốc và ngồi đọc báo. Tường và thảm màu đỏ đậm, treo trên tường là những bức tranh sơn dầu xấu xí, vẽ nào cáo, nào hươu và những phụ nữ từ thời Victoria . Trông nơi này như đang ở vào năm 1955 vậy. Một người đàn ông đội chiếc mũ lưỡi trai nhỏ, hút tẩu thuốc, trông ông ta thậm chí còn rất giống Winston Churchill.

"Cậu thích gì?" Ethan hỏi tôi.

Dex. Tôi thầm nghĩ, nhưng bảo với cậu ấy rằng tôi muốn một cốc bia. Tôi bắt đầu cho rằng đi chè chén đúng là một ý kiến hay.

"Loại nào? Guinness? Kronenbourg? Carling?"

"Loại nào cũng được," tôi nói. "Trừ Newcastle."

Ethan gọi hai cốc bia, bóng râm chỗ cậu ấy tối sẫm hơn chỗ tôi. Chúng tôi ngồi ở một cái bàn trong góc quán. Tôi đưa tay lần theo thớ gỗ trên chiếc bàn và hỏi cậu ấy mất bao lâu để quên đi chuyện với Brandi.

"Cũng không lâu," cậu ấy đáp. "Khi biết được việc cô ta đã làm, mình nhận ra rằng cô ta không phải người như mình đã nghĩ. Chẳng có gì để nhớ nhung cả. Cậu phải nghĩ theo cách đó. Anh ta không phải là người dành cho cậu. Cứ để Darcy giữ lấy anh ta..."

"Sao lúc nào cậu ta cũng thắng thế nhỉ?" tôi nói nghe như một đứa trẻ con năm tuổi vậy, nhưng điều đó giúp tôi thấy rằng nỗi khổ của tôi đơn giản là thế này: Darcy đánh bại tôi. Một lần nữa.

Ethan bật cười, khoe lúm đồng tiền. "Thắng cái gì cơ?"

"Ừm, Dex là một này." Cảm giác thương thân ùa lấy tôi khi tôi hình dung ra cảnh anh ấy ở bên Darcy. Giờ ở New York đang là buổi sáng. Có lẽ bọn họ đang nằm trên giường cùng với nhau cũng nên.

"Rồi. Còn gì nữa?"

"Tất cả mọi thứ." Tôi cố hết sức uống cốc bia thật nhanh, cảm thấy nó trôi xuống, chạm vào cái dạ dày trống rỗng của mình.

"Ví dụ?"

Làm sao giải thích được với một anh chàng những điều tôi muốn nói nhỉ? Lý do nghe thật hời hợt: cô ấy xinh hơn, thanh mảnh hơn, quần áo cô ấy đẹp hơn. Nhưng đó là những điều ít quan trọng nhất. Cô ấy cũng hạnh phúc hơn tôi. Cô ấy có được những thứ mình muốn, cho dù mong muốn đó là gì đi nữa. Tôi cố gắng giải thích bằng những ví dụ thực tế. "Cậu ta có công việc hết ý, kiếm được cả núi tiền, trong khi tất cả những gì phải làm lại là chuẩn bị những bữa tiệc và ăn mặc sao cho thật xinh."

"Cái công việc vớ vẩn đó ấy à? Cho mình xin đi."

"Còn tốt hơn việc của mình."

"Tốt hơn việc được làm luật sư? Mình không nghĩ vậy."

"Việc kia vui hơn."

"Nhưng mà cậu sẽ ghét việc đó."

"Điều ấy không quan trọng. Cậu ta yêu thích công việc đang làm." Tôi biết mình không thành công trong việc chỉ ra Darcy luôn luôn là người chiến thắng như thế nào.

"Thế thì đi tìm công việc nào cậu yêu thích ấy. Tuy nhiên, đó lại là một vấn đề hoàn toàn khác. Vấn đề đó chúng ta sẽ nói đến sau… Nhưng mà, thôi được rồi, cậu ta còn thắng những gì nữa nào?"

"Ừm… Cậu ta được nhận vào Notre Dame," tôi nói, biết rằng mình nói ra cái điều thật nực cười.

"Ôi, không phải đâu!"

"Có mà."

"Không. Cậu ta chỉ nói mồm là được nhận vào Notre Dame thôi. Có ai lại đi chọn Đại học Indiana thay vì Notre Dame cơ chứ?"

"Đầy người. Sao lúc nào cậu cũng chê bai Đại học Indiana thế?"

"Thôi được rồi. Thế này nhé. Mình ghét Notre Dame hơn. Mình chỉ đang nói là nếu cậu nộp đơn vào hai trường đó và cả hai đều nhận cậu, giả sử như cậu muốn đi học ở cả hai nơi. Vậy thì cậu sẽ chọn Notre Dame. Trường đó tốt hơn mà, đúng không?"

Tôi gật đầu. "Chắc là thế."

"Nhưng cậu ta không được nhận vào trường đó. Mà cũng chẳng có nổi....cậu ta bảo bao nhiêu ấy nhỉ....1305,5 hay gì gì đó, điểm SAT ấy mà? Cậu còn nhớ điều nhảm nhí đó không?"

"Có. Cậu ta nói dối về số điểm SAT."

"Và cũng nói dối về chuyện Notre Dame nữa. Tin mình đi....Cậu đã bao giờ nhìn thấy lá thư chấp thuận đó chưa?"

"Chưa. Nhưng mà....biết đâu không phải thế."

"Chúa ơi, cậu ngây ngơ quá đấy," cậu ấy nói, cố tình nói sai thành "ngây ngơ". "Mình tưởng chúng ta suy nghĩ giống nhau về chuyện đó chứ?"

"Chủ đề đó nhạy cảm mà. Nhớ không?"

"Ồ có. Mình nhớ. Lúc ấy cậu đã rất buồn," cậu ấy nói.

"Lẽ ra cậu nên ăn mừng vì thoát khỏi cái vùng Trung Tây mới phải. Tất nhiên, sau đó cậu chọn ngôi trường kinh tởm thứ nhì trong cả nước, và đến Duke học... Cậu biết mình nghĩ thế nào về Duke với lại Notre Dame rồi đúng không?"

Tôi mỉm cười và nói với Ethan rằng tôi không nhớ hết được những gì cậu ấy nghĩ. "Như thế nào ấy nhỉ?"

"Ừm, trừ cậu và một vài trường hợp ngoại lệ khác, còn lại thì hai cái trường đó toàn những kẻ đáng ghê tởm. Chắc chỉ những kẻ đáng ghê tởm mới vào đó, hoặc có thể hai trường đó thu hút toàn những kẻ như thế. Mà cũng có thể là cả hai lý do trên, chúng củng cố lẫn nhau. Cậu không thấy khó chịu đấy chứ?"

"Tất nhiên là không rồi. Cậu nói tiếp đi," tôi bảo. Phần nào tôi cũng đồng ý với cậu ấy. Rất nhiều người ở Duke - trong đó có cả bạn trai của chính tôi - là những kẻ rất khó ưa.

"Được. Tại sao ở đó lại có tỉ lệ những thằng khốn nạn tính trên đầu người cao hơn các nơi khác? Hai trường đó có điểm chung gì?"

"Mình chịu."

"Đơn giản thôi. Có chung ưu thế ở một môn thể thao chơi ở hạng nhất hái ra tiền. Ở Notre Dame là bóng bầu dục, còn Duke là bóng rổ. Cộng với tiếng tăm lừng lẫy trong học tập. Và kết quả là cho ra những thằng sinh viên kiêu căng tự mãn không thể ưa nổi. Cậu có kể tên được trường nào khác có tất cả những đặc điểm đó không?"

"Đại học Michigan," tôi nói, nghĩ đến Luke Grimley học cùng trường cấp ba, cái đứa suốt ngày nói về đội bóng bầu dục trường Michigan nghe mà hết chịu nổi. Và hắn vẫn còn nói về những cú ném bóng của Rumeal Robinson trong các trận chung kết giải vô địch do Hiệp hội Thể thao Đại học Quốc gia Hoa Kỳ tổ chức.

"A ha! Michigan! Được đấy. Nhưng đó không phải là trường tư đắt đỏ. May mà nó là trường công, khoản đó đã cứu thua cho Michigan, giúp cho bọn cựu sinh viên trường đó bớt kinh tởm hơn một tẹo."

"Khoan đã! Thế còn trường của cậu thì sao? Stanfort ấy. Trường đó có Tiger Woods. Những tay bơi lội xuất sắc, Debbie Thomas, cái người chơi trượt ván ấy, chẳng phải chị ta dành được huy chương bạc hay sao? Lại còn bao nhiêu vận động viên tennis nữa chứ. Cộng với học hành giỏi giang - mà còn là trường tư, đắt tiền. Thế sao bọn sinh viên Stanford các cậu thì lại không đáng ghét?"

"Đơn giản. Bọn mình không nổi trội ở môn bóng bầu dục và bóng rổ. Ừ, đúng, cũng có vài năm bọn mình chơi tốt, nhưng không giỏi như Duke ở môn bóng rổ hay như Notre Dame với bóng bầu dục. Chẳng ai thích những môn thể thao chơi cho vui không thôi. Điều đó đã cứu trường mình."

Tôi mỉm cười, gật đầu. Lý lẽ của cậu ấy cũng thú vị, nhưng tôi lấy làm ngạc nhiên hơn cả khi nhận ra rằng Darcy bị trường Notre Dame từ chối.

"Mình hút thuốc cậu không thấy phiền chứ?" Ethan hỏi khi lôi một bao thuốc từ túi quần sau. Cậu ấy lấy ra một điếu, xoay xoay giữa mấy ngón tay.

"Mình tưởng cậu bỏ thuốc rồi?"

"Hút một ít thôi mà."

"Cậu nên cai đi."

"Mình biết."

"Thôi được. Quay lại với Darcy."

"Phải."

"Vậy có lẽ cậu ta không được nhận vào Notre Dame. Nhưng cậu ta lại có Dex."

Ethan quẹt diêm, đưa lên gần miệng. "Ai quan tâm chứ? Cứ để Darcy giữ lấy anh ta. Anh ta là cái đồ nhu nhược. Nói thật nhé, cậu nên bỏ đi thì hơn."

"Anh ấy không nhu nhược," tôi nói, nhưng vẫn hy vọng Ethan thuyết phục mình tin điều ngược lại. Tôi muốn bám lấy cái khuyết điểm trầm trọng ấy, muốn tin rằng Dex chẳng phải là người như tôi từng nghĩ. Như thế sẽ đỡ đau khổ hơn nhiều so với việc tin rằng tôi không phải là người anh ấy muốn có.

"Thôi được rồi. Có lẽ nói ‘nhu nhược’ thì hơi quá. Nhưng mà, Rach này, mình tin chắc anh ta muốn đến với cậu hơn đấy. Chỉ là anh ta không biết phải đá Darcy như thế nào thôi."

"Cảm ơn đã động viên khích lệ mình. Nhưng mình thực sự nghĩ là anh ấy muốn ở bên Darcy hơn. Anh ấy đã chọn cậu ta chứ không chọn mình. Mọi người ai cũng chọn cậu ta hết mà." Tôi uống cốc bia nhanh hơn nữa.

"Mọi người. Ngoài Dex nhu nhược ra thì còn ai nữa?"

"Thôi được rồi." Tôi mỉm cười. "Cậu chứ ai."

Cậu ấy nhìn tôi ngạc nhiên. "Làm gì có."

Tôi khịt mũi một cái. "Ha."

"Cô ta bảo cậu thế à?"

Sau từng ấy năm, tôi chưa bao giờ nhắc đến chuyện mình cảm thấy như thế nào về mối tình kéo dài hai tuần giữa bọn họ hồi tiểu học. "Cậu ta chẳng cần nói. Ai cũng biết hết rồi."

"Cậu đang nói về chuyện gì đấy?"

"Cậu đang nói chuyện gì thì có?"

"Chuyện họp lớp à?" cậu ấy hỏi.

"Kỷ niệm mười năm ngày ra trường?" tôi hỏi, biết thừa rằng chẳng còn họp lớp nào khác vào đây nữa. Tôi còn nhớ cảm giác thất vọng khi Les nhất định nói rằng tôi phải làm việc. Đó là cái thời trước khi tôi biết nói dối. Hắn đã chế nhạo tôi khi tôi bảo không thể đi làm được, tôi phải đến dự buổi họp kỷ niệm mười năm.

"Ừ. Cô ta không kể cho cậu nghe chuyện xảy ra à?" Cậu ấy hít một hơi thuốc dài, rồi quay đầu đi, phả khói ra xa chỗ tôi.

"Không. Có chuyện gì thế?" tôi hỏi, thầm nghĩ mình sẽ tan nát cõi lòng và chết luôn nếu Ethan ngủ với cậu ta. "Xin hãy nói với mình là cậu không lên giường với cậu ta đi."

"Giời ạ, không đâu," cậu ấy nói. "Nhưng cô ta đã cố làm điều đó."

Khi uống hết chỗ bia còn lại của mình và uống ké cốc của Ethan mấy ngụm, tôi nghe cậu ấy kể nốt câu chuyện về buổi họp lớp. Chuyện Darcy đến gặp cậu ấy ở sân sau nhà Horace Car sau khi tan tiệc ra sao. Rồi bảo cô ấy nghĩ là bọn họ nên ở với nhau một đêm. Như thế cũng có mất gì đâu?"

"Cậu đang đùa mình chắc!"

"Không," cậu ấy nói. "Mình đã nói rằng: Darce, không được. Cậu có bạn trai rồi. Làm cái trò quái quỉ gì thế?"

"Đó là lý do à?"

"Lý do mình không lên giường với cô ta?"

Tôi gật đầu.

"Không, đó không phải là lý do."

"Vậy thì tại sao?" Trong một phút, tôi tự hỏi liệu cậu ấy có chịu thừa nhận chuyện "gay" không nhỉ. Biết đâu Darcy có lý.

"Thế cậu nghĩ tại sao? Đó là Darcy mà. Mình không nhìn nhận con người cô ta theo cách đó."

"Cậu không nghĩ là cậu ta... xinh ư?"

"Nói thật nhé, không đâu. Mình không nghĩ vậy."

"Sao lại không?"

"Còn cần phải có lý do nữa à?"

"Đúng vậy."

"Thôi được rồi." Cậu ấy thở ra, ngửa mặt lên nhìn trần nhà. "Bởi vì cô ta trang điểm quá dày. Bởi vì cô ta trông quá là... mình cũng không biết nữa... quá là khắc nghiệt."

"Đường nét sắc sảo?" tôi nói hộ.

"Đúng đấy. Sắc sảo và... và lông mày thì tỉa tót nhiều quá."

Tôi hình dung ra hàng lông mày nhỏ xíu, cong vút của Darcy. "Lông mày quá tỉa tót. Buồn cười thật

"Ừ. Rồi lại còn xương hông thì nhô hết cả ra. Cô ta gầy như que củi. Mình không thích thế. Nhưng đó không phải là lý do chính ở đây. Cái chính là... là vì người đó là Darcy." Cậu ấy rùng mình rồi sau đó lấy lại cốc bia từ tay tôi. "Chờ đã. Để mình đi lấy thêm." Cậu ấy dụi tắt điếu thuốc rồi sải bước tới chỗ quầy bar, quay lại, cầm theo hai cốc bia nữa. "Của cậu đây."

"Cám ơn," tôi nói rồi bắt đầu uống một hơi.

Cậu ấy cười. "Ôi trời! Không thể để thua cậu trong chuyện bia bọt này được."

Tôi lấy mu bàn tay quẹt đám bọt bia trên môi rồi hỏi sao trước đây cậu ấy không kể cho tôi nghe về Darcy và chuyện họp lớp.

"Ôi, cũng chẳng biết nữa. Vì chuyện đó có gì to tát đâu. Cô ta say mà." Cậu ấy nhún vai. "Thậm chí có khi cô ta còn không biết chính bản thân mình đang làm gì nữa kia."

"Ờ, phải lắm. Cậu ta luôn luôn biết mình đang làm gì chứ."

"Có lẽ. Nhưng chuyện đó thật sự chẳng có gì đáng nói."

Đó là lý do cậu ta nghĩ Ethan là "gay". Dám từ chối Darcy - chắc chắn là vì thế. "Có lẽ sức hấp dẫn hồi lớp năm của cậu ta không gây được ấn tượng mạnh mẽ cho lắm đối với cậu."

Ethan cười. "Ừ. Hồi đó thỉnh thoảng đúng là mình với cô ta có đi chơi." Cậu ấy giơ tay làm dấu ngoặc kép trong không trung khi nói ra từ "đi chơi".

"Thấy chưa. Cậu đã chọn cậu ta thay vì mình đấy thôi."

Cậu ấy cười, khoe chiếc lúm đồng tiền. "Cậu đang nói chuyện khỉ gió gì thế?"

"Thì mẩu giấy đó. Cái tờ hãy-đánh-dấu-vào-ô-bạn-thích ấy."

"Cái gì?"

Tôi thở dài. "Tờ giấy mà cậu ta đưa cho cậu. Cái tờ ‘Cậu thích đi chơi với mình hay với Rachel?’ đó mà."

"Trên đó không viết như vậy. Nó chẳng nói gì đến cậu cả. Mà sao lại phải nhắc đến cậu?"

"Bởi vì mình thích cậu chứ sao." Tôi hơi ngượng khi thừa nhận điều đó, thậm chí sau bao nhiêu năm như thế. "Cậu biết mà."

Cậu ấy lắc đầu, tỏ vẻ chắc chắn. "Không. Mình không biết."

"Chắc chắn cậu quên rồi."

"Làm sao mình quên được chuyện như thế. Trí nhớ mình ‘khủng’ lắm. Trên tờ giấy đó không ghi tên cậu. Rõ chưa. Mình biết, vì hồi đó mình cũng thích cậu." Đôi mắt Ethan nhìn tôi chăm chú sau cặp kính, rồi cậu ấy châm một điếu thuốc nữa.

"Vớ vẩn." Tôi cảm thấy mặt mình đỏ lên. Chỉ là Ethan thôi mà, tôi tự nhủ. Giờ bọn tôi đều là người lớn cả rồi.

"Được thôi." Cậu ấy nhún vai, lật ngược vỏ hộp diêm. Giờ trông cậu ấy cũng có vẻ ngượng rồi. "Thế thì đừng tin mình."

"Cậu nói thật?"

"Hoàn toàn. Mình nhớ hồi đó toàn giúp cậu trong trò đánh bóng bốn người để cậu được phong vua. Mình luôn đứng ô vua nếu cậu đứng ở ô hoàng hậu. Hãy nói là cậu không nhận ra ngay cả điều đó đi."

"Mình không nhận ra thật," tôi nói.

"Hoá ra, cậu lại ít để ý xung quanh hơn hẳn so với mình vẫn tưởng...Ừ đúng, hồi đó mình thích cậu. Mình thích cậu suốt cả hồi cấp hai, lên cấp ba nữa. Sau đó cậu lại đi hẹn hò với Beamer. Khiến mình tan nát cõi lòng."

Đây đúng là một tin trọng đại, nhưng tôi vẫn không hiểu vấn đề tên mình không có trên tờ giấy. "Xin thề, mình tưởng Annalise đã trông thấy rồi."

"Annalise dễ thương nhưng nhát cáy. Có lẽ Darcy đã bảo cậu ấy nói là đã trông thấy tên cậu vi trên tờ giấy đó. Hoặc là cô ta lừa để cậu ấy nghĩ như thế. Mà Annalise dạo này thế nào? Cô ấy có con chưa?"

"Chưa. Nhưng cũng sắp rồi."

"Cô ấy có đi dự đám cưới không?"

"Có, nếu không lâm bồn," tôi nói. "Ai cũng đi, trừ cậu."

"Cả cậu nữa. Lâm trọng bệnh với lá lách."

"Ừ, đúng là thảm." Tôi cười. "Vậy cậu chắc chắn là tên mình hoàn toàn không có trên tờ giấy đó?"

Tôi đang tập trung vào một chuyện từ hai mươi năm trước. Thật kỳ lạ, nhưng tôi lại gán cho điều đó bao nhiêu ý nghĩa.

"Chắc chắn," cậu ấy nói. "Chắc-chắn."

"Chết tiệt," tôi nói. "Đúng là đứa khốn kiếp."

Cậu ấy cười. "Hồi đó mình không hề biết mình lại là người được ngưỡng mộ cơ đấy. Tưởng chỉ có Doug Jackson thôi."

"Cậu không phải là người được ngưỡng mộ đâu, chỉ có Doug Jackson thôi," tôi nói. "Điểm quan trọng là – mình chính là đứa duy nhất thích cậu. Cô ta đã bắt chước mình." Một lần nữa tôi lại thấy mình trẻ con ngốc nghếch như thế nào mỗi khi nói về tình cảm của mình đối với Darcy.

"Ừm, cậu cũng không bỏ lỡ gì nhiều đâu mà. Chuyện ngày xưa đi chơi chỉ cùng nhau ăn mấy cái bánh nướng ở quán Hostess thôi. Và chẳng có gì thú vị cho lắm. Và mình vẫn giúp cậu trong trò đánh bóng bốn người."

"Vậy lần sau mà chúng ta chơi trò đó thì chắc có lẽ Dex sẽ giúp mình," tôi nói. "Như thế thật là..." tôi không thể nghĩ ra được từ chính xác để nói. Tôi bắt đầu thấy mình say rồi.

"Hay ho? Tuyệt vời? Hết ý?" Ethan nói hộ.

Tôi gật. "Tất cả những điều đó. Đúng thế đấy"

"Cảm thấy khá hơn chưa?"

Cậu ấy đang cố hết sức để tôi vui. Nỗ lực của Ethan cộng với mấy cốc bia khiến tôi cảm thấy được hàn gắn lại phần nào – ít nhất là tạm thời. Tôi nghĩ đến chuyện mình đang ở cách xa Dex hàng ngàn dặm. Dexter - người đã có tên tôi trong danh sách lựa chọn khi anh ấy cần quyết định, thế mà lại đánh dấu vào cái ô vuông cạnh tên Darcy. "Rồi. Khá hơn một chút rồi. Thật đấy."

"Ừm, vậy thì tóm tắt lại nào. Chúng ta đã xác định rõ ràng là mình chưa bao giờ chọn Darcy thay vì chọn cậu. Và cô ta không được nhận vào Notre Dame."

"Nhưng cô ta có được Dex."

"Quên anh ta đi. Anh ta chẳng đáng đâu," Ethan nói, rồi ngẩng lên nhìn thực đơn viết trên tấm bảng đen đằng sau lưng chúng tôi. "Nào. Mua cho cậu ít cá và khoai tây chiên thôi."

Chúng tôi ăn trưa - với cá, khoai tây chiên và đậu mềm, khiến tôi nhớ đến đồ ăn của em bé. Những thứ khiến người ta cảm thấy dễ chịu. Chúng tôi uống thêm vào cốc bia nữa. Sau đó tôi nêu ý kiến cả hai cùng đi dạo, ngắm thứ gì đó đặc trưng của nước Anh. Thế là cậu ấy đưa tôi đến vườn Kensington và chỉ cho tôi điện Kensington, nơi công nương Diana từng sống.

"Thấy chiếc cổng này không? Đó là nơi mọi người đến đặt hoa và thư khi bà ấy mất. Còn nhớ những bức ảnh không?"

"Ồ có chứ. Đó là nơi này à?"

Khi nghe tin Diana mất, tôi đang ngồi với Dex và Darcy. Chúng tôi đang ở bar Talkhouse, có anh chàng nào đó tiến lại chỗ bọn tôi ở quầy bar và nói: "Các cậu đã biết tin Diana qua đời trong một vụ đâm ô tô chưa?" Cho dù anh ta chỉ có thể đang nói đến một Diana duy nhất mà thôi, nhưng cả tôi và Darcy đều hỏi: Diana nào? Anh ta nói là công nương Diana. Rồi anh ta kể với bọn tôi là bà ấy chết trong một vụ đâm xe, lúc đó ô tô phóng rất nhanh, bọn thợ săn ảnh đuổi theo xe bà ấy chạy dọc đường hầm ở Paris. Darcy ngay lập tức rơm rớm nước mắt. Lần đầu tiên đó không phải là kiểu nước mắt để người khác phải chú ý. Nước mắt đó là thật. Darcy thực sự đau lòng. Cả hai chúng tôi đều thế. Vài ngày sau, chúng tôi cùng xem lễ tang của bà ấy, dậy từ bốn giờ sáng để nghe tất cả tin tức, giống như mười sáu năm trước đó, khi chúng tôi chứng kiến đám cưới của bà với hoàng tử Chales.

Ethan và tôi chậm rãi đi dạo trong vườn Kensington trong cơn mưa phùn mà không có ô. Tôi chẳng ngại bị ướt, không quan tâm mái tóc mình sẽ bết lại. Chúng tôi đi qua cung điện, vòng qua một chiếc ao tròn nhỏ. "Cái ao này tên là gì?"

"Ao Tròn," Ethan nói. "Miêu tả chính xác nhỉ?"

Chúng tôi đi qua chỗ bục của dàn nhạc, rồi đến đài tưởng niệm Albert, một bức tượng bằng đồng rất lớn của hoàng tử Albert, ngự trên ngai. "Cậu thích chứ?"

"Đẹp quá," tôi nói.

"Nữ hoàng Victoria đau buồn đã cho xây thứ này khi Albert qua đời vì bệnh thương hàn."

" Khi nào?"

"1860 hay 1870 gì đấy...Hay nhỉ?"

"Ừ," tôi đáp.

"Rõ ràng bà ấy và Albert cũng khá là gắn bó đấy chứ."

Chắc chắn nữ hoàng Victoria phải buồn hơn tôi bây giờ. Tôi thoáng có ý nghĩ thà mất Dex vì bệnh tật còn hơn mất vào tay Darcy. Vậy có lẽ nếu tôi thà nhìn anh ấy chết thì như thế chẳng phải tình yêu thực sự... Thôi, tôi không muốn nhìn thấy anh ấy chết nữa.

Mưa bắt đầu nặng hạt hơn. Ngoài mấy người khách du lịch Nhật Bản đang chụp ảnh trên bậc đài tưởng niệm thì chúng tôi là hai người duy nhất.

"Cậu muốn về chưa?" Ethan chỉ theo hướng ngược lại. "Chúng ta sẽ đi thăm công viên Hype và hồ Serpentine vào hôm khác cũng được."

"Ừ, giờ ta về thôi," tôi nói.

"Trong thời tiết này lá lách của cậu có trở chứng không?"

"Ethan! Mình phải đến đám cưới.�ư�

"Cứ bỏ đi."

"Mình là phù dâu chính."

"Ô, phải rồi. Mình cứ quên điều đó suốt," cậu ấy nói, lau kính vào ống tay áo.

Khi quay về căn hộ, Ethan khúc khích cười.

"Gì thế?"

"Darcy," cậu ấy nói, lắc đầu.

"Cậu ta làm sao?"

"Mình chỉ đang nghĩ đến cái lần cô ta viết thư cho Michael Jordan và mời anh ta đến dự dạ hội trường mình."

Tôi bật cười. "Cậu ta thực sự nghĩ anh ta sẽ đến cơ đấy! Còn nhớ cậu ta lo lắng ra sao về chuyện sẽ phải báo tin đó cho Blain bằng cách nào không?"

"Và rồi Jordan trả lời thư. Hay đúng hơn là người làm công của anh ta viết. Chỗ ấy mình thấy phi lý. Mình chẳng bao giờ nghĩ là cô ta sẽ nhận được thư trả lời." Cậu ấy cười. Dù Ethan có nói gì đi nữa, tôi biết cậu ấy cũng thích Darcy. Giống như tôi vậy.

"Ừ. Đúng là cậu ta nhận được thật. Cậu ta vẫn còn giữ lá thư mà."

"Cậu thấy rồi à?"

"Ừ. Cậu không nhớ cậu ta đã dán nó lên tủ đồ à?"

"Nhưng," cậu ấy nói, "cậu cũng chẳng bao giờ trông thấy lá thư của trường Notre Dame cơ mà."

"Thôi được. Thôi được rồi. Có lẽ cậu đúng. Nhưng nếu cậu hiểu rõ thế thì mười hai năm trước cậu cũng có nói gì đâu?"

"Như mình đã bảo rồi đấy thôi, mình tưởng chúng ta suy nghĩ giống nhau. Chuyện đó cũng khá dễ hiểu mà... Cậu biết không, đối với một người hụ nữ thông minh thì cậu hơi kém đấy."

"Cám ơn."

Cậu ấy ngả chiếc mũ vô hình. "Không có chi."

Chúng tôi về căn hộ của Ethan, tôi không trụ nổi cơn mệt mỏi sau chuyến bay dài. Khi tôi tỉnh dậy, Ethan mời tôi một tách trà Earl Gray và một chiếc bánh xốp. Chúng tôi đi ăn trưa ở một quán rượu, đi bộ qua căn nhà cũ của Diana, rồi đánh một giấc ngủ trưa, tôi không mơ về Dex dù chỉ một lần, rồi lại uống trà và ăn bánh xốp với anh bạn tốt bụng của tôi. Chuyến đi này khởi đầu thật tốt đẹp. Đấy là nếu như có thể có điều gì được gọi là tốt đẹp đối với một trái tim tan vỡ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.