Xúc Xắc Tình Yêu

Chương 26



Hôm nay là thứ Bảy, ngày lẽ ra Darcy và Dex sẽ tổ chức đám cưới. Tôi ngồi cùng Dex ở quán 7B, quán bar nơi tất cả mọi chuyện bắt đầu vào đêm trước ngày sinh nhật lần thứ ba mươi của tôi. Chúng tôi vẫn ngồi đúng chổ cũ. Ý tưởng quay lại nơi này là do tôi nghĩ ra. Tôi vốn chỉ nói đùa thôi, nhưng thật sự trong tôi có một sự khao khát mạnh mẽ muốn trở lại, muốn nhớ những gì tôi đã cảm nhận trước khi mọi chuyện bắt đầu. Tôi muốn hỏi Dex tối nay anh có thấy nuối tiếc gì không, nhưng thay vào đó tôi kể cho anh nghe về Les- chuyện hắn mắng sa sả vào mặt tôi ở hành lang vì tôi không nêu trích dẫn trong bản nháp hồ sơ vụ án.

"Tên đó giống như một kẻ suốt ngày cáu kỉnh ấy nhỉ… Em làm việc với người khác không được à?"

"Không được. Em là nô lệ riêng của hắn. Hắn toàn quyền sử dụng thời gian của em, giờ thì những đồng nghiệp khác cũng chẳng dám sai em làm việc của họ vì chắc chắn Les sẽ lợi dụng chức quyền của hắn để khiến họ phải khốn đốn. Em không thóat khỏi hắn được."

"Đã bao giờ em nghĩ đến việc chuyển sang công ty khác chưa?"

"Cũng thỉnh thoảng. Thực ra hôm nay em bắt đầu chuẩn bị bản lý lịch rồi. Có lẽ em bỏ hẳn ngành luật, cho dù chẳng biết mình sẽ làm gì."

"Em sẽ làm tốt được trong nhiều việc thôi," Dex nói, gật đều tin tưởng.

Tôi thêm " Biết thông cảm, động viên người khác" vào danh sách những điều tôi thích ở anh.

Tôi cân nhắc xem có nên nói với anh về ý định tạm thời đến sống ở London hay không, tự liệu anh có đi cùng mình. Nhưng tối nay không thích hợp nói về điều đó. Chúng tôi có đã có đủ những chuyện thầm kín khó nói khác rồi. Chắc chắn anh đang nghĩ đến Darcy, đang tự hỏi những câu Nếu như? Sao lại không chứ?

"Em ra máy phát nhạc bật vài bài đây," tôi nói.

"Có muốn anh đi cùng không?"

"Thôi. Em sẽ quay lại ngay."

"Thế thì chọn mấy bài hay hay vào nhé?"

Tôi nhìn anh như muốn nói "tin tưởng em một chút đi chứ". Tôi tiến đến chỗ máy phát nhạc, đi qua hai người đứng lặng lẽ hút thuốc. Tôi bỏ vào khe một tờ năm đô la. Cái máy ba lần trả lại tờ tiền nhưng tôi vẫn kiên nhẫn chờ, tay vuốt hai bên đùi cho đến khi cuối cùng nó cũng nhận. Tôi xem một lượt danh sách các bài hát, cân nhắc mỗi bài cẩn thận. Tôi chọn những bài Dex thích nghe, và những bài khiến tôi nhớ về mùa hè đầu tiên chúng tôi được ở bên nhau. Và tất nhiên tôi bật " Thunder Road". Tôi liế về phía Dex, hình như anh đang đắm chìm trong suy nghĩ. Đột nhiên anh nhìn tôi vẫy vẫy, trên mặt nở một nụ cười ngây ngô. Tôi quay lại chỗ cũ, ngồi xuống cạnh anh. Và khi vòng tay ôm lấy tôi, trong lòng tôi chợt trào dâng một tình cảm khiến hơi thở nghẹn lại.

"Chào em", anh nói, kiểu nói đó cho tôi biết anh hoàn toàn hiểu rõ tôi đang cảm thấy thế nào.

"Chào anh", tôi đáp, cũng bằng giọng như vậy.

Chúng tôi là một trong những cặp đôi mà trước đây tôi hay quan sát và thầm nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ có được một tình cảm đặc biệt đến như thế. Tôi còn nhớ đã tự an ủi mình rằng trông thì có vẻ tốt đẹp, còn thực sự không đến mức thế. Giờ tôi thấy mừng vì mình đã sai.

Tôi mỉm cười ngước lên nhìn Dex, mắt tôi dán chặt vào một miếng nhỏ xíu trên lông mày bên trái của anh, một chỗ trống mà đáng lẽ phải có ba hay bốn sợi lông mọc trên đó mới phải.

"Vết này là do đâu vậy anh?" tôi hỏi, đưa tay vuốt lông mày của Dex. Những đầu ngón tay tôi khẽ chạm vào vết đó.

"À, chỗ đó. Sẹo đấy. Hồi bé anh chơi khúc côn cầu và bị ngã. Trên đó lông chẳng mọc lại được nữa."

Tôi tự hỏi sao trước đây tôi chưa từng thấy nhỉ, và rồi nhận ra rằng mình không hề biết anh từng chơi khúc côn cầu. Vẫn còn quá nhiều điều tôi chưa biết hết về Dex. Nhưng giờ chúng tôi còn có thời gian. Một khoảng thời gian dài vô tận trước mắt. Tôi chăm chú quan sát gương mặt anh để tìm thêm những phát hiện mới, cho đến lúc anh bật cười. Tôi cũng cười theo, thế rồi nụ cười của cả hai phai nhạt dần. Chúng tôi uống bia Newcastle trong sự im lặng dễ chịu.

Một lúc sau, tôi nói, "Dex?"

"Ơi?"

"Anh có nhớ cô ấy không?"

"Không", anh nói chắc nịch. Hơi thở ấm áp của anh phả vào bên tai tôi. "Anh đang ở bên em mà. Không đâu."

Tôi biết anh nói thật

"Tối nay anh không cảm thấy buồn chút nào chứ?"

"Không hề". Anh hôn lên một bên mái đầu tôi. "Trong anh bây giờ nhiều cảm xúc lắm. Nhưng buồn thì không."

"Tốt" tôi nói, "Em mừng khi nghe điều đó."

"Còn em cảm thấy thế nào? Em có nhớ cô ấy không?" Dex hỏi

Tôi nghĩ về điều anh hỏi. Cảm giác hạnh phúc hơn cả, nhưng một phần nhỏ nhoi trong tôi còn luyến tiếc, tôi nghĩ đến tất cả những gì mình đã có với Darcy. Cho đến tận bây giờ, cuộc sống của hai chúng tôi luôn hòa quyện với nhau. Cô ấy cùng tôi phải trải qua biết bao nhiêu sự kiện. Cùng đánh trống trong lễ diễu hành kỷ niệm thị trấn hai trăm năm tuổi. Cùng thắt những sợi dây ruy băng màu vàng lên cái cây trong sân sau nhà tôi để cầu nguyện trong khi có vụ bắt cóc con tin. Cùng xem tàu thoi Challenger rơi từ trên trời xuống, xem bức tường Berlin sụp đổ ở Đức, Liên bang Xô Viết tan rã. Cùng đón nhận tin tức về cái chết của công nương Diana, về số phận của tổng thống John F. Kennedy. Cùng chia sẽ đau buồn sau sự kiện 11 tháng Chín. Tất cả những điều đó tôi điều chứng kiến với Darcy. Và rồi còn có cả những sự kiện của riêng hai đứa. Những kỷ niệm chỉ hai bọn tôi có với nhau. Những điều mà người khác không bao giờ có thể hiểu được.

Dex chăm chú nhìn tôi, chờ đợi câu trả lời.

"Có", cuối cùng tôi đáp, có đôi chút hối lỗi. "Em nhớ cô ấy. Em không thể ngăn được cảm giác đó."

Anh gật đầu như thể hiểu biết. Tôi tự hỏi tại sao tôi nhớ cô ấy, còn Dex thì không. Có lẽ vì tôi quen cô ấy lâu hơn rất nhiều. Hoặc cũng có thể đó là bản chất của tình bạn, trái với tình yêu. Khi bạn yêu ai đó, bạn luôn nghĩ rằng chuyện này có thể sẽ chấm dứt. Hai người có thể rời xa nhau, tìm đến với một người khác, chỉ đơn giản là không còn yêu nữa. Nhưng tình bạn không phải là một kiểu quan hệ theo kểiu người này được thì người kia mất, và như thế nó tồn tại mãi mãi, nhất là một tình bạn lâu năm. Bạn nghiễm nhiên tin vào sự vĩnh cửu của nó, có lẽ đó là điều vô cùng đáng quý ở tình bạn. Cho dù Dex có đổ được đôi sáu đi nữa, tôi cũng không bao giờ nghĩ đến tình cảm giữa mình và Darcy s�

Giờ tôi nghĩ về cô ấy, tự hỏi liệu lúc này cô ấy đang cảm thấy thế nào? Có buồn bã như tôi không? Hay chỉ giận dữ thôi? Cô ấy đang ở với Marcus hay Claire? Hay ở một mình, âu sầu lật giở từng trang của cuốn kỷ yếu hồi cấp ba, xem lại những tấm ảnh của Dex? Cô ấy có nhớ tôi như tôi nhớ cô ấy không? Liệu có bao giờ chúng tôi lại được làm bạn như trước , ngượng ngùng đồng ý gặp nhau cùng đi ăn trưa hay uống cà phê, từ từ từng bước xây đắp tình cảm? Có lẽ cô ấy và tôi sẽ phá lên cười lúc nhớ lại cái mùa hè điên rồ, khi một trong hai đứa vẫn còn ở tuổi đôi mươi. Nhưng tôi không mấy tin tưởng điều đó. Chuyện này không thể nào hàn gắn lại được, nhất là khi Dex và tôi đến với nhau. Tình bạn giữa chúng tôi có lẽ đã mãi mãi chấm dứt rồi, và như thế chắc là tốt hơn cả. Có thể Erthan nói đúng, đã đến lúc thôi lấy Darcy ra làm cái thước đo cho chính cuộc đời của mình.

Tôi đưa tay vuốt dọc theo chiếc cốc, ngạc nhiên khi thấy chỉ trong một thời gian ngắn như vậy mà đã có biết bao nhiêu chuyện thay đổi . Và tôi cũng thay đổi. Tôi từng là một người con luôn làm bố mẹ vừa lòng, một người bạn chu đáo. Tôi lựa chọn những giải pháp an toàn, thận trọng, và mong rằng mọi thứ sẽ đâu và đấy với mình. Tôi hy vọng anh sẽ thu xếp mọi thứ ổn thỏa, hoặc là số phận quyết định. Nhưng tôi học được một điều rằng hạnh phúc là do chính bạn tạo ra, chấp nhận mạo hiểm để có được điều mình muốn cũng óc nghĩa là sẽ để mất một thứ khác. Và khi những điều bạn đem ra để mạo hiểm càng đáng giá thì mất mát có thể lớn hơn thế rất nhiều.

Dex và tôi chuyện trò rất lâu, gần như nhắc đến từng giây phút trong mùa hè của chúng tôi, khắc sâu tất cả mọi chuyện - cả vui lẫn buồn. Chúng tôi cười nhiều, chỉ có một lần duy nhất mắt tôi ươn ướt, khi cả hai nhắc đến đoạn anh ấy nói với tôi là sẽ cưới Darcy. Tôi kể với anh mình đã đổ hai viên xúc xắc ra sao, sau khi rời khỏi nhà tôi. Anh nói xin lỗi. Tôi bảo anh không có lý do gì để xin lỗi cả, lúc đó không, và chắc chắn bây giờ lại càng không.

Thế rồi, ngay trước lúc nửa đêm, bất ngờ tiếng kèn harmonica dịu dàng vang lên, lúc đâu chầm chậm sau đó nhanh dần, cho đến khi Bruce cất tiếng hát: Cánh cửa xe đóng lại, chiếc váy của Mary tung bay trong gió

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.