Xung Hỉ Bảo Bối

Chương 6



Kiểm tra định kì lần này, nàng có thể tự đi, nhưng Trình Hải Đông lại cố tình kiên trì không đồng ý.

Hắn nói: Nàng không có quyền tước đoạt quyền lợi gặp mặt của ta cùng tiểu hài tử! Nghĩ kĩ, cũng thấy có chút hợp tình hợp lý nha! Hắn nói như thể nàng có hắc tâm phá vỡ tình phụ tử không bằng, yêu cùng liền cùng, đến lúc đó sẽ không nếu không bình tĩnh.

Hiện tại nàng có nhiều lo lắng, hắn đang ngồi chờ nàng kiểm tra thai nhi ở bên ngoài phòng khám bệnh của khoa phụ sản, mặc cho xung quanh có vô số phụ nữ có thai vây quanh. Hắn lại tuyệt nhiên không cảm thấy mất tự nhiên, còn thực chuyên tâm nghiên cứu sổ tay của các bà mẹ, sau khi xem xong, lại cầm lấy một cuốn tạp chí phụ nữ đang được trưng bày bên cạnh lên xem. (ước gì.. *mắt chớp chớp*)

Tuy rằng An Chỉ Nhàn hiện tại bụng đã lớn hơn một chút, nhưng cũng vẫn là nhỏ, nhìn những bà bầu khác, bụng to như muốn dọa người vậy.

Xem. Người khác đều tự mình đi kiểm tra thai nhi, tay còn dắt theo con nhỏ choai choai, trái lại chính mình, bụng rõ ràng là bé nhất, lại có một tên đáng ghét tháp tùng, chột dạ nha……

“Bảo ngươi đừng tới rồi mà, sao vẫn tới vậy hả? Ngươi xem, mọi người đều tự mình đi được, chỉ có ta là có người đưa đi, xấu hổ quá.”

Trình Hải Đông nhìn bốn phía,“Các nàng đó đều thực hâm mộ ngươi nha, nhưng các nàng đó nhất định ở trong lòng cảm thấy ta thực là một nam nhân tốt.” Phụng phịu phụng phịu nói.

“Làm ơn, đừng có tự biên tự diễn nha, còn cái gì tân hảo nam nhân nữa chứ!” nàng kinh bỉ nói.

Trình Hải Đông cười xòa, cúi đầu tiếp tục đọc tạp chí.

Khi vừa biết nàng mang thai, hắn đã trải qua một khoảng thời gian ăn ngủ đều không tốt, bởi vì lúc trước nghe Tiểu Văn học tỷ nói qua khi nàng mang thai đã trải qua những sự kiện không tốt cho thai nhi, nên sức khỏe nàng cũng không tốt, khiến hắn thực sự rất lo lắng. May mắn là mấy tháng gần đây, nàng thích ăn lại yêu ngủ, cả mẹ và con đều khỏe mạnh và bình an.

Nhìn tạp chí về trẻ sơ sinh, hắn nhịn không được mà tưởng tượng, không biết hình dáng của cục cưng sẽ thế nào? Là giống Chỉ Nhàn hơn, hay là giống hắn nhiều hơn nhỉ?

Hảo chờ mong, hắn thật sự chờ mong được nhìn thấy tiểu hài tử của bọn họ sinh ra.

Trong khi chờ đến lượt kiểm tra thai nhi, An Chỉ Nhàn thấy trước mặt có tiểu hài nam, ước chừng ba tuổi, đôi mắt mở to tròn vo, tò mò lại thẹn thùng nhìn nàng.

“Ha ha, tiểu bằng hữu!” An Chỉ Nhàn chủ động giơ tay lên tươi cười vẫy vẫy hắn.

“Ta không phải tiểu bằng hữu, ta muốn làm đại ca ca, trong bụng mẹ ta có baby.” Nghe cách tiểu nam hài nói, thật sự rất đáng yêu a.

“Cho nên, muốn hỏi ca ca ngươi a?” Nàng điểm điểm vài cái vào chiếc mũi của tiểu nam hài.

“Di di cũng có baby sao?”

“Có a, ở trong bụng di di.”

Tiểu nam hài nhìn thế nào cũng không thấy được, buồn bực nói:“Không thấy được a!”

An Chỉ Nhàn không biết nên khóc hay cười,“ Baby của di di còn rất nhỏ, baby đang lớn dần lên đó.”

“…… Nha.” Tiểu hài nam cái hiểu cái không gật gật đầu, nắm lấy bàn tay nhỏ bé giơ tay lên, đến trước mặt nàng nói,“Cho baby ăn nè, mau mau lớn lên nhé.”

An Chỉ Nhàn thụ sủng nhược kinh, “Di di thay baby cám ơn ngươi.”

Vẫy vẫy tay, tiểu hài nam lại lon ton chạy về bên mẹ, xà vào trong lòng mẹ làm nũng.

Mẹ của tiểu hài nam cũng nhìn thấy An Chỉ Nhàn, hai người nhìn nhau rồi cùng cười.

“Lão công ngươi thự săn sóc nha!”

Trình Hải Đông nghe thấy thế, không dấu vết vụng trộm véo nàng một cái, hiển nhiên có chút đắc ý. (anh sướng kìa… Hắc)

Cuối cùng cũng đến lượt khám của nàng, đột nhiên cửa phòng khám bệnh mở ra, một thiếu phụ vẻ mặt thê lương đi ra, mới đi hai ba bước, đã có vẻ như sắp ngã.

“Hải Đông, mau!” An Chỉ Nhàn thấy thế vội vàng kêu lên.

Trình Hải Đông nhanh nhẹn chạy nhanh đến đỡ lấy thiếu phụ nọ,“Phu nhân, bà có khỏe không?”

Chỉ một câu hỏi thăm của hắn, khiến thiếu phụ kia nhất thời gào khóc thê lương,“Hài tử của ta, hải tử của ta đã mất rồi……”

Có niềm hạnh phúc được làm mẹ, nhưng giờ đã mất đi đứa con, tiếng khóc thê lương làm cho không khí cả phòng đợi thoáng chốc trở nên tĩnh lặng, một y tá lại gần người thiếu phụ trấn an, rồi đưa người thiếu phụ đó đi xa dần, nhưng dường như mỗi người vẫn còn có thể nghe thấy tiếng khóc ai oán đó. (ta chém gió.. ^^)

Có được sau lại mất đi, so với chưa từng có bao giờ thật khiến con người ta bi thống.

An Chỉ Nhàn chìm vào suy nghĩ, lắng nghe tiếng tim cục cưng đập qua máy siêu âm, nàng càng thêm hiểu được sự sâu sắc của tình mẫu tử, đối với một người mẹ đang khát khao có đứa nhỏ mà nói thì thực trân quý.

Mấy tháng trước, nàng từng bối rối muốn tàn nhẫn cướp đi quyền lợi sinh tồn của cục cưng, hiện tại ngẫm lại, nàng lúc ấy thật sự dại dột, nàng rõ ràng là một người may mắn như thế, làm sao có thể phủ nhận được?

Nghĩ đến chính mình thiếu chút nữa đã tự tay giết hại báu vật trời ban cho mình, nàng càng thêm áy náy. Cục cưng, thực xin lỗi, con hãy tha thứ cho mẹ vì đã từng có ý niệm không tốt như vậy trong đầu, được không?

Kiểm tra thai xong, lên xe, sắc mặt An Chỉ Nhàn dường như suy tư.

Hắn cầm đôi tay nhỏ bé của nàng,“Dọa đến thất kinh rồi có phải không? Ngoan, đừng miên man suy nghĩ, cục cưng của chúng ta thực vẫn khỏe mạnh mà, thầy thuốc chẳng nói là không có vấn đề gì đó sao?”

“Hải Đông, ta cảm thấy lúc trước ta thật xấu quá, ta từng có ý niệm đáng sợ trong đầu, nhỡ tiểu bảo biết thì sao, ngươi nói tiểu bảo có biết hay không……” Nói chưa hết câu, không nhịn được nữa, nước mắt của nàng lã chã rơi.

Mấy ngày nay, nàng yêu chiều cục cưng hết mực, nàng rất sợ nếu đột nhiên mất đi cục cưng, sẽ thật sợ hãi như thiếu phụ kia.

“Sẽ không có chuyện gì xảy ra với cục cưng đâu, ngươi khi đó chính là bị dọa đến sợ quá thôi, ngươi cũng không phải thật sự không cần tiểu bảo, xem, ngươi hiện tại không phải thực trân trọng tiểu bảo đó sao? Chịu đựng không uống cà phê, không ăn kem, mỗi ngày đều ăn những thứ tốt nhất cho cục cưng, sợ cục cưng sẽ bị dị ứng, ngay cả trứng tôm cua ngươi thích, cũng đều chịu đựng không ăn, ngươi đã cố gắng như vậy, cục cưng nhất định sẽ cảm nhận được thôi.” Trình Hải Đông đưa bàn tay nhẹ nhàng đặt lên bụng nàng, với âm điệu nhẹ nhàng dỗ dành nàng.

“Thật vậy sao?” Nàng mong chờ hắn khẳng định lại.

“Thật vậy”.

Mặc kệ cho hắn cam đoan, nhưng nàng vẫn không nhịn được mà khóc nức nở, không biết có phải hay không nhưng từ khi nàng mang thai, nàng cảm thấy chính mình trở nên có chút đa sầu đa cảm, dễ dàng cảm động, dễ dàng tức giận, còn dễ yêu dễ khóc…… Nàng trước kia rõ ràng sẽ không bao giờ như vậy!

Xem nàng cầm nước mắt, đáng thương hề hề nhìn hắn, Trình Hải Đông tâm nhất thời căng thẳng. Hắn thật cẩn thận nâng lên mặt của nàng, ngón tay cái nhẹ nhàng lau đi nước mắt của nàng, ngược lại, càng lau lại càng nhiều…… ( anh càng dỗ chị càng khóc lớn)

“Đừng khóc, ngươi còn khóc ta sẽ hôn ngươi đó!” Hắn cố ý đe dọa nàng.

Không đợi nàng kháng nghị, hắn liền ôm lấy nàng, nhẹ nhàng mà hôn lên nước mắt của nàng, hắn hôn giống như lông chim bàn mềm nhẹ (nhẹ nhàng đó, ta giữ nguyên cho nó hay), dường như là lo sợ làm nàng bị thương, cố gắng đè nén mãnh liệt tình cảm chính mình, đầy thương tiếc không ngừng hôn lên nước mắt trên khuôn mặt trái xoan của nàng, đầy tê dại.

Nàng bế thu hút tình, mắt đẹp run rẩy, nói không nên lời đây là cảm giác gì, khẩn trương cùng ngọt ngào khiến nàng như muốn ngất đi, đồng thời ở lạp xả của nàng lý trí, làm cho nàng cảm thấy hảo thẹn thùng.

Này cũng không phải là lần đầu tiên, sau khi cùng nhau sống, hắn đã hôn qua nàng vài lần, lần đầu tiên còn ngạc nhiên, về sau, nàng cũng kìm lòng không đậu mà chìm sâu, theo thiên toàn địa chuyển. ( hôn đến trời đất quay cuồng.. *cười gian*)

Nhưng cho dù như thế, chỉ cần mỗi lần hắn tới gần, nàng vẫn khẩn trương vô cùng, không dám tùy tiện mở mắt, nghĩ đến có thể giả bộ bình tĩnh như vậy, sự thật, lòng đã sớm rung động thật sâu……

Hiện tại bình tĩnh ngẫm lại, hiện tại không giống như trước.

Trong lúc đó nàng cùng Trình Hải Đông, không biết đã bắt đầu từ khi nào, trở nên không giống như trước. Tuy rằng bọn họ vẫn thường xuyên nói người kia là anh em tốt, nhưng trong lòng biết rõ ràng, quan hệ hai người cùng trước kia bất đồng, bởi vì anh em sẽ không như vậy mà hôn môi…… (chị này… thương anh THĐ quá!!)

Hiện tại cảm xúc xuất hiện ở trong lòng nàng rốt cuộc là cái gì? Vì sao thời điểm mỗi khi Trình Hải Đông đối với nàng như vậy, cảm giác xa lạ không rõ này sẽ không ngừng xuất hiện?

Nàng thực sự rất muốn biết, nhưng là như có một làn sương mù mờ ảo làm cho nàng như thế nào cũng nghĩ không ra.

Trong một khoảng thời gian thật dài, ở trong xe, chỉ nghe được tiếng hít thở dồn dập của hai người, chẳng qua lần này không có cái gì tình sắc, chỉ có thực đơn thuần ôn nhu cảm động.

Làm nàng lại mở to mắt, nhìn nam nhân đã sớm nhận thức nhiều năm, nàng đột nhiên cảm thấy hảo ngượng ngùng, giống như ngày đầu tiên nàng mới nhận thức hắn a.

“…… Ngươi, ngươi vì sao liếm mặt của ta giống con chó nhỏ vậy?” Nàng bĩu môi, không được tự nhiên nói, nàng không dám nói thẳng vì sao hắn muốn hôn nàng, bởi vì sợ một khi nói như vậy, cái loại này sẽ làm nàng choáng váng huyễn mê ly, nụ hôn thật sự vừa xảy ra, tâm không thể khắc chế mà bắt đầu trầm luân. ( nghe thật k xuôi tí nào…trình độ ta còi quá T^T )

A, quả nhiên phong tình thật sự hoàn toàn khó hiểu! Trình Hải Đông động ngón tay, hướng cái trán của nàng nhẹ nhàng bắn một cái,“Ta cũng không biết khi nào thì bắt đầu, ta cư nhiên bị ngươi biến thành chú chó nhỏ nha, lưng tròng –”

Lời nói thú vị của hắn, cùng cái vẻ con chó nhỏ nghịch ngợm, quả nhiên làm cho nàng nín khóc mỉm cười, nhìn đến tươi cười của nàng, hắn mới yên tâm hơn.

Sau khi xác định tâm tình của nàng đã ổn định một chút, hắn bật động cơ, rời đi bãi đỗ xe, An Chỉ Nhàn nghĩ đến sẽ về nhà, nhưng xe lại đi hướng trái ngược hướng về nhà.

“Chúng ta muốn đi đâu?”

“shopping! Giúp ngươi mua vài món xinh đẹp cho phụ nữ có thai, cũng giúp tiểu tử kia mua chút quần áo cùng món đồ chơi, làm cho tiểu tử kia biết chúng ta có bao nhiêu chờ mong hắn đến.”

“Ngươi đã muốn mua cả một tủ toàn quần áo phụ nữ có cho ta, hơn nữa hiện tại mua quần áo cùng món đồ chơi cho tiểu hài tử, có thể hay không quá sớm một chút, cách dự tính ngày sinh còn vài tháng nữa a!” Hiện tại nàng thật rất lý trí nha.

Tiêu sái nhíu mày,“Kia có cái gì quan hệ? Chúng ta có thể chậm rãi mua, chậm rãi trang trí cho phòng tiểu tử.”

An Chỉ Nhàn buồn cười mắt liếc hắn một cái. Nói cũng kỳ quái, người mang thai rõ ràng là nàng, hắn như thế nào so với người mẹ là nàng còn muốn điên cuồng hơn?

Tầng trệt của Công ty bách hóa – tầng đồ chơi là địa phương được chào đón nhất.

Cơ hồ từng cái tiểu bằng hữu đến nơi này đều đã chịu không nổi dụ hoặc, sau mười giây hoàn toàn luân hãm, thế nào cũng phải ba mẹ kéo mãi, mới bằng lòng khóc lớn đại náo hoặc lưu luyến không rời cầm lệ rời đi.

Thực hợp lý, dù sao cũng là đứa nhỏ thôi! Nhưng…… Hiện tại là cái tình huống gì?

Trình Hải Đông một đại nam nhân ngồi ở trên xe xoay xoay của trẻ con, chơi kinh hô liên tục, còn không ngừng thét to kêu An Chỉ Nhàn cùng nhau gia nhập, thật sự làm cho người ta thực há hốc mồm.

An Chỉ Nhàn rất muốn làm bộ không biết hắn, nam nhân này lại cố tình không buông tha nàng, hại nàng đành phải hướng nhân viên phục vụ lộ ra tươi cười xấu hổ thật có lỗi.

“Hải Đông, chúng ta có phải hay không nên trở về nhà ? Ngươi sẽ làm hỏng đồ chơi ở đây mất.”

Nàng thật sự rất sợ giây tiếp theo sẽ nghe được âm thanh xe đồ chơi kia bị phá, kia hai cái người lớn bọn họ thật xấu hổ đi.

“Yên tâm, chúng ta món đồ chơi thực nại ngoạn, xe xoay xoay này phi thường chắc chắn, mặc kệ va chạm như thế nào còn không sợ hội phá hư, hơn nữa nó thiết kế dài hình tọa ỷ, chính là hy vọng cha mẹ có thể bồi con nhỏ cùng nhau chơi, tuy rằng giá cao một chút, nhưng là tương đối, kỳ hạn sử dụng tự nhiên cũng dài hơn so với món đồ chơi xe bình thường, thực có lời.”

“Chỉ Nhàn, muốn hay không cùng nhau đến tọa ngồi xem, thật sự thực không sai nha, tương lai chúng ta có thể thay phiên ngồi ở mặt sau bồi đứa trẻ chơi, chúng ta mua cái này về nhà, được không?” Hắn biên vòng quanh quyển quyển, ánh mắt tỏa sáng hỏi. (anh quá dễ xương ahhh!!)

Ha, nói là mua cấp tiểu tử kia, nhưng nàng thấy, rõ ràng là chính hắn thích chơi a, cũng không ngẫm lại đã bao nhiêu tuổi rồi, còn tính trẻ con như vậy, cũng không nhìn chung quanh xem, có người đại nhân nào giống hắn như vậy không!

“Trình Hải Đông, ta thấy mỏi chân rồi, chúng ta về nhà đi !” Nàng đành dùng khổ nhục kế.

“Đợi ta chơi thêm một chút nữa đi.” Ham chơi đã giống, liền ngay cả phương thức nói chuyện cũng rất giống tiểu hài tử.

Phục vụ nhân viên thực thông minh, lập tức kéo đến một cái ghế,“Bên này có ghế dựa, đừng khách khí, ngồi nghỉ ngơi một chút.”

“Cám ơn.” An Chỉ Nhàn quẫn đến độ không biết nên nhìn về phía nào. (em cũng pó tay với anh ý!!)

Xem Trình Hải Đông cười đến sang sảng thống khoái như vậy, giống như thật sự chơi tốt lắm, nhìn đến hắn nhanh như vậy nhạc, nàng tuy rằng cũng thực vui vẻ, nhưng kêu nàng cũng ngồi trên xe, giống hắn như vậy đổi tới đổi lui, nàng thật sự…… Làm không được.

“An Chỉ Nhàn, đừng nói ta không nói cho ngươi, này xoay xoay xa trận chơi tốt lắm nha, thừa dịp ngươi hiện tại bụng còn không có quá lớn, chúng ta có thể một nhà ba người cùng chơi a, nha, ngươi cùng tiểu tử kia ngồi phía trước, ta ngồi phía sau.” Trình Hải Đông còn không hết hy vọng, cật lực rủ rê. (ta vẫn chưa nghĩ ra là cái xe đồ chơi gì =”=)

“Không cần, cám ơn.” Nàng nhanh chóng cự tuyệt lời mời.

An Chỉ Nhàn nâng quai hàm, không biết nên khóc hay cười nhìn phần tử quá tuổi trước mắt này, có trong nháy mắt, nàng thật sự hoài nghi Trình Hải Đông có phải là một cái đứa nhỏ khác của nàng, một cái đại đứa nhỏ làm cho người ta vừa tức giận vừa buồn cười.

Đột nhiên, một âm thanh nữ nhân đầy kinh ngạc vang lên,“…… Trình Hải Đông?”

Bị điểm danh Trình Hải Đông cùng An Chỉ Nhàn ngồi ở một bên, đồng thời ngẩng mặt lên, quay đầu nhìn về phía nơi thanh âm phát ra, chỉ thấy đi ra một nữ nhân ăn mặc thời thượng, ánh mắt mở to đầy kinh ngạc nhìn Trình Hải Đông ngồi ở trên xe xoay xoay.

Trời ạ. Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, Lô Nhã Đình thật sự không thể tin được Trình Hải Đông sẽ có một thú vui như vậy.

Nàng còn tưởng rằng Trình Hải Đông này là người ngay thẳng lại chút cứng đầu, vĩnh viễn ngăn nắp, cẩn thận tỉ mỉ, không nghĩ tới hắn bình thường xem ra nghiêm cẩn lạnh lùng, lại không chỉ hội cười ha ha, còn có thể ngồi ở trên xe đồ chơi của trẻ con, chơi vui đến quên cả trời đất.

Này, này thật là Trình Hải Đông mà nàng mỗi ngày đi làm nhìn đến sao?

Vừa thấy đến Lô Nhã Đình, Trình Hải Đông lập tức thu lại tươi cười, mặt không chút thay đổi từ trên xe xoay xoay đứng lên, nhìn thấy ánh mắt nghi vấn của Chỉ Nhàn, hắn thản nhiên nói:“Đồng sự giám thức trung tâm, lô tiểu thư.”

“Lô tiểu thư, nhĩ hảo.” An Chỉ Nhàn vội vàng đứng dậy, cười cùng Lô Nhã Đình.

“…… Vị này là?”

“Lão bà của ta.” Trình Hải Đông khôi phục biểu tình khi ở trong văn phòng — mặt không chút thay đổi.

Nguyên lai, lão bà Trình Hải Đông chính là cái bộ dáng này!“Nhĩ hảo.” Lô Nhã Đình ánh mắt như là đèn pha, không ngừng ở trên người An Chỉ Nhàn qua lại đánh giá.

Nàng vẫn canh cánh trong lòng, nữ nhân mà Trình Hải Đông yêu đến tột cùng có cái năng lực gì, bằng không như thế nào có thể làm cho đại nam nhân như hắn khăng khăng một mực yêu thương, thuận theo, cũng không dám cho đồng sự chưa kết hôn đi nhờ xe, còn phải thủ đoạn nhỏ đùa giỡn, nàng mới có thể gật đầu gả cho hắn.

Trước kia nàng không ngừng đoán rằng nữ nhân này có phải hay không bộ dạng đặc biệt kiều diễm động lòng người, nhưng tính tình đặc biệt dã man kiêu căng ( là ngươi thì có ý.. hừ hừ), hoặc là giống thố ti hoa như vậy điềm đạm đáng yêu, làm cho nam nhân vừa thấy liền nhịn không được tâm sinh thương tiếc?

Nhưng là hiện tại nhìn thấy, sự thật chứng minh, toàn bộ đều không đúng!

Lão bà Trình Hải Đông chẳng những không có phong tình vạn chủng, cũng không khôn khéo hơn người, càng đừng nói là có cái gì khí chất yếu đuối, cho dù bộ dáng coi như người có chút thanh tú, nhưng, chính là một nữ nhân thực bình thường a! (đối với anh là mỹ nữ đó..*che miệng cười đểu*)

Đứng lên, Lô Nhã Đình không hiểu tại sao mình lại bại bởi nàng, vì sao Trình Hải Đông không thích nàng?

Hơn nữa Trình Hải Đông chưa bao giờ xin phép về sớm, cư nhiên lại xin phép cùng lão bà cùng nhau dạo công ty bách hóa, thực làm cho người ta ngoài ý muốn.

“Thế giới thực nhỏ, không nghĩ tới chúng ta không hẹn mà cùng gặp thế này, hiện tại cư nhiên lại gặp nhau, cùng đi uống chén cà phê đi, được không?”

Cà phê! An Chỉ Nhàn mắt sáng rực lên một chút, lập tức lại trở nên ảm đạm. Không được, nàng không thể uống, vì cục cưng, nàng nhất định phải nhẫn nại.

Trình Hải Đông liếc mắt một cái liền nhìn thấu tâm tư của Lô Nhã Đình, uống cà phê chính là lấy cớ, nàng ta căn bản là trong lúc đó muốn tìm hiểu chuyện hắn cùng Chỉ Nhàn, muốn hắn vô tình trong lúc hưng trí mà cung cấp việc tư của mình, làm như một đề tài trong lúc uống mà thôi.

“Ngượng ngùng, này nọ mua không sai biệt lắm, chúng ta còn có việc đi trước, tái kiến.” Hắn ngữ điệu bình thản cự tuyệt. Một bên cầm tay An Chỉ Nhàn, thong dong rời đi.

“Tái kiến.” An Chỉ Nhàn mỉm cười cáo biệt.

Khi rời đi, Trình Hải Đông không quên đối phục vụ nhân viên nói,“Cám ơn ngươi, xe xoay xoay thật sự chơi tốt lắm, bất quá, ta phải về nhà trước thuyết phục nàng mới được, không có biện pháp, thê quản nghiêm.” ( =)) )

“A, không quan hệ, hoan nghênh về sau lại đến xem.”

Nói như nàng là người phụ nữ hung dữ lắm vậy, An Chỉ Nhàn bất mãn lườm hắn một cái, lấy kì kháng nghị.

Trình Hải Đông lơ đễnh, bướng bỉnh hướng nàng cười cười, hắn còn mơ hồ nghe được Lô Nhã Đình ở sau hắn phẫn nộ lẩm bẩm,“Ta thấy cũng có đẹp gì đâu, nguyên lai là một bộ dạng bình thường, cũng bất quá như vậy.” ( chém viu viu..)

Đáng tiếc những câu nói kiểu này không thể chọc giận Trình Hải Đông, bởi vì hắn căn bản không đem người như Lô Nhã Đình để vào mắt, hắn khách sáo nói chuyện cùng, là vì mỗi ngày ở văn phòng đều có thể đụng mặt nhau, không cần mối quan hệ trở nên quá khó chịu, bằng không, hắn đã hoàn toàn đem nàng thành không khí, làm như không thấy, mắt điếc tai ngơ.

Đối người khác mà nói, An Chỉ Nhàn có lẽ không phải thật đẹp diễm xuất chúng, nhưng đối với hắn mà nói, nàng tuyệt đối là tối bảo bối, về phần Lô Nhã Đình kia, ngay cả một đầu ngón chân của An Chỉ Nhàn cũng kém hơn.

“Thật sự không lo lắng sao? Cái kia nữu nữu xe chơi thật vui, mua về cho tiểu tử kia chơi, được không, lão bà đại nhân?” Chỉ cần đối mặt An Chỉ Nhàn, hắn lập tức liền khôi phục bộ dáng đứa trẻ, hèn mọn thỉnh cầu.

Gì? Hắn kêu nàng cái gì, lão bà đại nhân? Di, cũng đúng đi, bọn họ đã muốn là vợ chồng, chính là nghe qua cảm thấy có chút ngượng ngùng, cũng tại không có thói quen gọi như vậy, nhưng…… Trong lòng cảm giác rất ngọt ngào.

“Làm trò, rõ ràng là ngươi chính mình chơi vui, đừng lấy tiểu hài tử làm cớ.”

“Ha ha ha…… Khinh địch như vậy đã bị vạch trần, ý đồ của ta rõ ràng như vậy sao?” Hắn vui vẻ sang sảng cười to.

“Có.” Nàng dùng ngón trỏ chọc chọc hắn, chọc chết hắn luôn.

“Ách, a, nha, nga……” Mỗi một lần chọc, Trình Hải Đông cũng rất phối hợp kêu một cách thống khổ.

Ngây thơ lại ngọt ngào! Nhìn bọn họ không coi ai ra gì, bộ dáng hip-hop đùa giỡn, Lô Nhã Đình ở gần đó vừa hâm mộ lại ghen tị.

Vì sao? Nàng rõ ràng sẽ không bại bởi cái nữ nhân kia. Trình Hải Đông ánh mắt thực kém!

Một trận làn gió thơm nhẹ nhàng lại đây, hừ ca, còn đi đến rất nhẹ nhàng, dừng lại ở chỗ ngồi của An Chỉ Nhàn.

An Chỉ Nhàn cảm giác chính mình bị một cái bóng bao phủ, buồn bực ngẩng đầu — dọa, bộ ngực thật kinh người! Nàng theo bản năng, vội vàng dùng hai tay che bụng, kinh hô:“Cục cưng không nên nhìn!” (cười chết ta..)

“An Tiểu Nhàn, ta đang yêu, ta đang yêu a.” Nữ nhân đang yêu này là Vương Khiết, nhân viên vào làm ở công ty mậu dịch cùng thời điểm với An Chỉ Nhàn.

“Là ngươi yêu, nhưng ngươi lại mặc vậy, chúng nó…… Có thể hay không bị tuột!” An Chỉ Nhàn hàm súc nói.

“Ngươi không biết là như vậy thực gợi cảm sao? Nhà của ta kia lỗ hổng đáng yêu thật sự đâu!” Vương Khiết nũng nịu lời nói nhỏ nhẹ.

An Chỉ Nhàn vẻ mặt kinh ngạc, đây là Khiết mà nàng biết sao? Cái đại nữ nhân Vương Khiết…? Nguyên lai thanh âm của nàng cũng có thể mềm mại như vậy, nên sẽ không đi giải phẫu dây thanh quản đi?

“Cảm giác đang yêu thật tốt, đã muốn thật lâu không có như vậy……” Nàng lại kìm lòng không đậu mà bắt đầu ca ngợi.

“Vương Khiết, ngươi rốt cuộc là theo ai yêu đương?”

“Tiểu Lưu.” Thẹn thùng nhéo một chút.

“Tiểu Lưu? Ngươi là nói Tiểu Lưu nghiệp vụ nhất bộ?” Vương Khiết không phải nói cùng hắn đứng chung một chỗ, nàng chỉ nhìn được đỉnh đầu của hắn sao, như thế nào hiện tại lại hội cùng hắn yêu nhau.

“Ân, hắn, chúng ta gần nhất đang ở giữa tình yêu cuồng nhiệt.” Vui rạo rực.

“Ách, Vương Khiết.” An Chỉ Nhàn tay nhỏ bé vẫy vẫy,“Yêu rốt cuộc là cái cảm giác gì? Ngươi như thế nào mà phán đoán chính mình có phải hay không đang yêu?” Nàng tò mò hỏi.

“Cảm giác khi yêu chính là……” Dừng một chút.

“Chính là cái gì?”

“Chính ngươi trở về hỏi lão công ngươi đi.” Đã là thê của người ta, cư nhiên còn hỏi nàng cảm giác khi yêu là như thế nào, rõ ràng là đang khi dễ nàng nha.

“Vương Khiết, làm ơn, nói cho ta biết đi mà.” Nàng lại không có biết yêu là thế nào, thật sự tò mò a.

Vương Khiết trước kia xem cũng không xem người ta liếc mắt một cái, hiện tại lại nói cùng Tiểu Lưu đang ở giữa tình yêu cuồng nhiệt, cho nên hắn rất ngạc nhiên làm sao có thể đột nhiên có chuyển biến lớn như vậy.

“Không cần!” Vương Khiết trảm đinh tiệt thiết cự tuyệt,“Trước ngươi nói chờ ngươi đi Pháp quốc trở về, sẽ an bài ta cùng Trình Hải Đông ăn cơm nhận thức, hại ta như vậy ra sức làm chức vụ người đại lý của ngươi, kết quả ngươi sau khi trở về, cư nhiên cùng hắn mang thai sinh tiểu hài tử, ta đến bây giờ còn tại ghi hận, mới sẽ không nói cho ngươi biết!”

Đối với lên án của Vương Khiết, An Chỉ Nhàn vẻ mặt vô tội, nàng cũng không tưởng a, nào biết nói một lần uống say, liền làm ra một mạng người. Loại chua xót này không muốn người biết đến, nàng chỉ có thể yên lặng nuốt vào bụng, không có biện pháp cùng người khác kể ra.

“Bằng không, ngươi cũng đi Pháp quốc chơi, ta làm chức vụ người đại lý của ngươi .” Như vậy đủ nghĩa khí đi!

Tốt nhất Vương Khiết cũng mang hai bình rượu trở về, cùng Tiểu Lưu của nàng rượu say loạn tính, làm ra mạng người, như vậy có thể hiểu được nỗi cực khổ của nàng.

“Không cần, ta mới luyến tiếc cùng Tiểu Lưu tách ra, chúng ta hiện tại mỗi ngày đều thực ngọt ngào, này cuối tuần còn muốn đi ước hội.” Vương Khiết trên mặt khó nén thẹn thùng, còn có vài phần khoe ra.

“Ước hội? Đi nơi nào ước hội? Các ngươi ước hội là làm cái gì?” An Chỉ Nhàn thật sự rất ngạc nhiên.

“Ước hội liền ước hội a, là nói lời ngon tiếng ngọt, ha ha này nọ, đi xem phim, đương nhiên rồi, còn muốn cuồn cuộn sàng đan.” Vương Khiết sảng khoái nói.

“Cổn sàng đan?” Đó là cái gì, An Chỉ Nhàn không hiểu.

“Này, An Tiểu Nhàn, đừng ra vẻ thanh thuần nha, hài tử của ngươi cũng sắp ra đời rồi, ngươi còn không biết thế nào cổn sàng đan, không cổn quá, làm sao có thể làm ra mạng người đến?”

Dọa, nguyên lai cổn sàng đan chỉ là kia sự kiện a…… Thụ giáo, thụ giáo. An Chỉ Nhàn vẻ mặt đỏ bừng cúi đầu.

“Khả các ngươi còn không có kết hôn a, không phải vừa mới kết giao sao?”

“Tuy rằng vừa mới kết giao, tuy rằng còn không có kết hôn, nhưng liền yêu thượng thôi, mặc kệ hắn làm cái gì, ngươi hoàn toàn không thể chống đỡ được, thích thật sâu, không tự giác thầm nghĩ vì muốn hòa tan với hắn, theo đuổi hắn đối chính mình muốn làm gì thì làm, đừng cứng nhắc nghĩ đến vợ chồng trong lúc đó mới có thể như vậy, vợ chồng cũng không phải máy móc, cũng phải thật sự thích nhau mới có thể làm chuyện này a.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.