Xuyên Không Bất Đắc Dĩ!

Chương 13: Chuyến dã ngoại định tình



Thời tiết hôm nay đã giảm lượng tuyết đáng kể nhưng không khí vẫn còn rét vì cơn gió vẫn còn se lạnh. Trường Nhạc Viện cảm thấy thời tiết khả quan hơn nên quyết định cho tất cả sinh viên có đủ sức khỏe dã ngoại 1 chuyến, xem như rèn luyện kỹ năng sống cho các bạn trẻ.

Trước cổng trường có hơn 5 chiếc xe khách loại 50 chỗ ngồi nhằm đảm bảo đủ lượng ghế cho hàng trăm sinh viên. Mỗi xe có 1 vị giáo viên hướng dẫn kiêm luôn phụ trách quản lý các em.

Sau khi sắp xếp đầy đủ các thành viên lên xe, đặc biệt xe của lớp Mạc Hiểu Tinh còn dư vài chỗ trống cuối đít xe, bác tài đã nổ máy tạm dừng chờ thêm người.

Lạ thay xe nhà chị tác giả chúng ta bị hết ghế, bắt buộc phải tìm xe nào khác còn dư. Trùng hợp xe lớp Hiểu Tinh còn dư thật may cho bà chị, nó leo lên gặp đúng đồng bọn tay bắt mặt mừng.

Vài giây sau đó bỗng dưng 3 chàng kia cũng leo lên theo rảo chân xuống gần hàng chót, chạm mặt nhau ko ai thèm dòm ngó tới ai không gian ai nấy sống.

_ Bác tài vẫn chưa chạy thiệt ko biết còn chờ ai nữa nhỉ? Lưu Trinh thắc mắc.

_ Ế hình như dưới chót còn 1 chỗ cuối cùng có lẽ bác tài chờ 1 người nữa rùi chạy luôn đó. Hiểu Tinh đoán mò.

Đội Hình sắp ghế!

Hiểu Tinh ngồi trong gần cửa sổ cùng với Lưu Trinh phía ngoài.

Nó Lâm Tử ngồi sau lưng Hiểu Tinh cùng 1 bạn nữ trông có vẻ style hàn quốc, con nhà có điều kiện nên ăn mặc hợp mốt xinh gái kiểu lai Hàn.

Giới Thiệu nhân vật nữ này:

_ Doãn Tuyết Anh. Học cùng lớp Hiểu Tinh vừa du học từ Thụy Sỹ về.

Lanh lợi, nhiệt huyết, thích ca hát nhưng lại ko thích làm nổi, cô nàng này trông khá là chảnh trong lớp chưa ai lại gần tiếp xúc cả.

_ Uông Trạch Đông. Ngồi hàng ghế bên phải. Học cùng lớp luôn nhưng anh chàng lại tự dìm hàng mình bằng cặp kính cận với mái tóc thư sinh.

Học lực giỏi nhất lớp, nếu gỡ kính ra cậu ta cũng dc tôn vinh lên làm Hoàng Tử ko chừng vì độ đẹp trai ko kém cạnh 3 chàng kia.

Tính cách nho nhã lịch thiệp, tốt bụng.

Xe sắp khởi hành các em sinh viên chú ý cân nhắc lại còn quên gì ko? _ Tiếng thầy phụ trách vang lên từ chiếc loa mini.

Tắt loa xong, tất cả ngồi yên vị trí ko còn ai thắc mắc gì thì có 1 anh chàng vội vã bước lên phía sau chỗ còn trống duy nhất đặt mông ngồi.

Anh chàng này ăn mặc style đường phố, đơn giản nhưng toát lên khí phái khác lạ cùng hương thơm đặc biệt, nhẹ nhàng ko kém phần nam tính khiến giới nữ hít vào đều bị mê hoặc.

Đội nón kết màu nâu kèm khẩu trang và kính giả cận mang ba lô quải trên vai lướt ngang bọn nó đầu khum xuống vì anh ta quá cao.

Xe bon bon trên đường đến 1 khu rừng nguyên sinh dành cho khách du lịch bao gồm ngọn núi hoang sơ dc tuyệt tác cùng ngọn thác nước hùng vĩ bao quanh con suối nhỏ chảy róc rách từ thiên nhiên ban tặng.

Wow....woa...Tiếng các bạn sinh viên trầm trồ vì khung cảnh thiên nhiên quá đẹp.

Xe dừng tại khung cảnh nên thơ ấy, thầy phụ trách cầm loa hướng dẫn các em tự dựng lều trại,hành lý dc di chuyển hết cho vào lều của từng nhóm.

Tất cả lều trại đã dc dựng lên hoàn toàn, chia nhóm xong mọi người thay nhau tìm củi đốt lửa trại.

Nó, Hiểu Tinh và Lưu Trinh, cô bạn Doãn Tuyết Anh vô tình cùng nhóm với 3 tên thiếu gia kia. Ý của thầy chia như vậy để các bạn nam bảo vệ, phụ giúp các bạn nữ trong nhiều việc khác nhau.

Lẻ 1 tên lạ hoắc lên xe trễ lúc khởi hành ko biết làm sao bọn hắn đành cho vào nhóm chung luôn.

Nhóm này là 1 lều nam và lều nữ đối diện cách nhau vài bước chân.

Những nhóm còn lại cũng phân chia y như vậy.

Ba bọn hắn tình nguyện đi tìm củi cùng tên bịt khẩu trang.

Lực Quân tò mò bắt chuyện làm quen anh bạn mới:

_ Hi! Cùng nhóm rồi! Cậu tên gì thế?

Tên bịt khẩu trang đó bất ngờ tháo khẩu trang ra để lộ vẻ đẹp mê hồn lạc lối hòa cùng bộ tóc ngắn kèm tóc mái kha khá dài cắt lệch nam tính nhuộm nâu sữa làm Lực Quân suýt hồn rời khỏi xác.

Lực Quân chìa tay ra hiệu bắt tay làm quen, tên đó cũng đáp lại tay cậu. Cậu ta ko ngờ mình bắt tay phải 1 tên con trai có đôi tay thon dài trắng nõn chẳng khác nào bàn tay con gái.

Cậu ta tự kỷ trong bụng: '' Thánh thần ơi! Hắn ta là gay hay thụ vậy trời? Trai gì xinh gái thế? ''.

_ Chào cậu, cứ gọi tôi là '' Cổ Huyết ''. Giọng nói trầm tĩnh đặc chất nam tính lạ lùng cất lên đưa Lực Quân trở về thực tế.

Oa...Cậu là người tóc dài gảy đàn hôm đại nhạc hội à? _ Lực Quân giờ mới nhận ra.

Yes...Hôm đó tôi cosplay ấy mà, góp vui chút thôi. _ Hắn đáp.

Lực Quân cười cho cái suy nghĩ lệch lạc của chính mình: '' _ Hahaha mình thật điên khi nghĩ hắn là thụ ''

Vậy là cậu thường hoạt động trong nhóm Cosplay sao? _ Lực Quân hỏi.

_ Vâng. Hoạt động giải trí thôi. Hắn lại đáp.

Hai tên kia đã nghe hết cuộc đối thoại thú vị này và cười sằng sặc khi nhớ lại bộ mặt mê trai của Lực Quân.

_ Quân ơi là Quân, tớ cứ tưởng cậu sắp bị bẻ cong rồi chớ! Kakakka. Lập Tuyên cười đau ruột phán vô tư.

_ Chào 2 cậu. Hắn ta lại chuyển hướng chào qua 2 người còn lại.

Bốn cậu con trai xinh đẹp hăng hái lượm củi xong rồi quay về nơi lều trại. Bốn cô nàng đang sắp xếp lại đồ đạc nhân đó làm quen với Tuyết Anh nhân vật mới.

Hey....hey..tụi này về rồi đây! _ Tiếng Lực Quân thao thao bất tuyệt.

Bốn nàng nghe liền chui ra khỏi lều xem xét tình hình lượm củi thế nào thì Tuyết Anh chết đừ người vì anh bạn này quá đẹp trai dù đã đeo kính cận che bớt.

Hiểu Tinh cũng có ấn tượng vì từng thấy hắn biểu diễn, cô từng biết đến nhóm Cosplay của anh ta.

Lưu Trinh cũng vậy, ko ngờ gặp ở ngoài trực tiếp anh ta nihin2 còn đẹp hơn trong mấy bộ Cosplay.

Đến lượt bà chị tác giả, cũng khá bất ngờ trước vẻ đẹp này và cũng nhớ ra tên này đã đàn với bộ tóc dài đó trên khán đài

_ Có lẽ bộ tóc đó là tóc giả dc cosplay cho hạp với trang phục. Nó ngẫm nghĩ như đúng rồi đoán bừa.

Nó nhanh chóng lấy lại tinh thần vào trong lều lấy đồ ra kiểm tra cùng bọn họ.

Nào là búa, dao dài dc nó bọc giấy và quẹt diêm, bật lửa, thuốc men, gạc băng y tế, thuốc chống độc côn trùng..v.v được bày ra kiểm tra.

Hết thảy 1 nhóm 8 người ngồi bệt vây quanh những món đồ dc bày ra bàn nhau việc phân chia giờ giấc khi ngủ tránh nguy cơ thú rừng tấn công.

Bỏ qua mọi ân oán trước đây vì lợi ích chung 3 người nữ nhi đành hợp tác cùng 3 tên công tử nhà giàu hách dịch này.

Du Vỹ Tường kể từ đêm qua cậu bị mất ngủ nặng người mệt mỏi hẳn âm thầm về lều đánh 1 giấc. Phía Lập Tuyên cậu ta hoàn toàn ngược lại tinh thần phấn chấn, con người năng nổ hẳn lên khi dc chung nhóm với Lưu Trinh.

Không chỉ 1 mình cậu ta hưng phấn ngay cả cô nàng mới Doãn Tuyết Anh cũng bắt đầu nhiệt huyết hơn khi lần đầu gặp được người khiến cô nàng lỗi nhịp tim.

Cô cố ý tìm cách bắt chuyện vs Cổ Huyết nhưng anh chàng lại vô tình lơ cô, anh ta bận đi du hí chung quanh quan sát cảnh vật tìm thức ăn dự trù phòng hờ lương khô dùng hết.

Chỉ còn 3 cô nàng bạn thân cùng nhau chặt cây rừng nhặt dc dùng làm vũ khí phòng vệ khi có tình huống xấu xảy ra.

Nó vừa chặt vừa vót nhọn mũi cây sao cho bén và sắc nhọn nhất có thể.

Ba đứa nó dạo bước rừng xanh khoảng 1 khúc tình cờ gặp anh chàng Cổ Huyết kia đang hướng ống nhòm trên tay thăm dò đâu đó, bên cạnh cô nàng Tuyết Anh lọt tọt chạy theo.

Thế là 5 người gặp nhau.

Hiểu Tinh mở lời:

_ Hai người đang tìm gì thế?

Tuyết Anh lanh mồm đáp:

_ Hi chào các cậu, mình cùng ko biết thấy anh ấy đi tham quan nên đi theo học hỏi.

Lưu Trinh chen chút:

_ Cho bọn này theo với có gì hỗ trợ lẫn nhau!

Bất ngờ hắn ta ngoảnh đầu lại tay thả ống nhòm treo lơ lửng trên cổ nói:

_ À.. tôi xem xung quanh có gì thay thế lương thực phòng trừ chúng ta hết thức ăn mang theo.

Nói dứt lời hắn quăng vào tay Nó chiếc ống nhòm ý bảo giữ giúp hắn rồi leo thoăn thoắt lên 1 ngọn cây dừa cao gần đó tay lắt những quả dừa no trọng nước thảy xuống đất miệng treo trên cây vọng xuống:

_ Way, các cô chụp lấy này!

Bịch. Trái dừa nặng nước rơi cạnh nó mém vỡ sọ bảo hắn:

_ Wey, ném nhẹ thôi trúng người là chết đấy!

Hắn từ trên cây nhảy phóc xuống tây cầm thêm nhánh lá dừa ko biết dùng để làm gì?

Tuyết Anh bây giờ nhìn hắn say đắm cô thầm ước: '' Ước gì tán đổ dc anh chàng này, hấp dẫn chết mất! ''

Hiểu Tinh và 2 nhỏ ngồi vào lều tám chuyện về tên mới và cô nàng du học sinh Thụy Sỹ.

Lưu Trinh mặt ngây ngô:

_ Tớ cảm thấy tên Cổ Huyết này có gì đó khác lạ so với 3 tên kia, tên này ko ra vẻ gì là thiếu gia kiêu ngạo hay chảnh chọe. Ngược lại hắn cứ lẳng lặng sao á, bình dị dứt khoát trong cách nói chuyện.

Hiểu Tinh cũng đồng tình phán theo:

_ Đúng vậy, nhưng tên này có hơi ít nói ít tiết lộ về bản thân, cảm giác như ko thích thể hiện ra bên ngoài.

Tớ cũng chả biết nữa, có khi tên đó là 1 người sống nội tâm nên ít bộc lộ mọi điều về bản thân. Nó nhúng vai phỏng đoán.

À...còn cái cậu Tuyết Anh gì đó nghe nói vừa du học Thụy Sỹ về, chắc là giỏi lắm há!_Lưu Trinh khá ngưỡng mộ nói.

Ừ...xinh như gái Hàn vậy chắc là dc nhìu người theo đuổi. _ Hiểu Tinh gật gù.

Buổi chiều chập tối, Tuyết Anh cùng 3 người con gái bày thức ăn nước uống ra lót dạ, Vỹ Tường lúc này chợt tỉnh giấc nghe mùi thức ăn bật dậy ra ngoài.

8 con người quần quật bên đốm lửa ăn uống trò chuyện rôm rả.

Tuyết Anh lanh lợi bắt chuyện:

_ Chào mọi người, rất vui dc biết nhau!

Lần lượt thay phiên nhau giới thiệu lại bản thân, bọn họ bắt đầu thân nhau và hiểu nhau nhiều hơn.

Cổ Lực Quân tò mò hỏi:

_ Trong các cô có ai có bạn trai chưa?

Cả ba đồng thanh:

_ Chưa!

Tuyết Anh cũng nói chưa và hỏi ngược lại bọn con trai:

_ Thế còn 4 người các anh?

Lập Tuyên thẳng thắn:

_ Tôi nói thật cũng đang có ý tới 1 cô gái nhưng thôi cứ để trong lòng vậy.

Đến lượt Vỹ Tường cậu ta Nô rất rõ ràng khiến nguyên đám cụt hứng. ( Haha ta biết người đang dối lòng. Tác giả xin bon chen.)

Xoay 1 vòng qua tên lạ mặt kia, Lực Quân hỏi hắn:

_ Còn cậu? Có mối tình nào chưa?

Hắn ta thản nhiên trả lời:

_ Chưa từng, chấm hết.

Cả bọn nam nữ Oh lên, Tuyết Anh nghe thế mừng thầm vì mình còn cơ hội.

À quên mất còn cô thì sao Lâm Tử?_ Lập Tuyên thắc mắc.

Nó ngơ ngác tự nhiên bị hỏi tới mình trả lời:

_ Tôi. FA từ trong bụng mẹ tới giờ đó mờ..hề hề. Nó cười trớt quớt.

Cả bọn cười phá lên trong sự tĩnh lặng của một khu rừng.

Cũng phải, người như cô...chịu cảnh này là vừa! _ Vỹ Tường châm biếm.

Nó cười khẩy:

_ Phải, người như tôi tiêu chuẩn cao lắm cỡ anh...hầy chà...chưa đủ chuẩn vào vòng gửi xe nữa là!

Du Vỹ Tường nghe dc câu trả lời thấm thía đậm mùi cà pháo ngậm bồ hòn ngắm lửa.

Hahahahha....! _ Mấy nhỏ con gái cười la liệt với câu chém xuyên không của nó.

Đến giờ phân công, sau cuộc bàn luận. Châu Lập Tuyên dc phân thức đến khoảng 3 tiếng rồi đến Lưu Trinh, tiếp tới là Hiểu Tinh và Vỹ Tường, thay ca cho Vỹ Tường là Lâm Tử, kế tiếp Cổ Huyết là Lực Quân, sau cùng là Tuyết Anh 5 giờ thức luôn.

Nửa đêm. Tiếng dế kêu râm rang kèm tiếng gió hú vi vu, cả ếch nhái ễnh ương thay nhau kêu văng vẳng làm con người chưa bao giờ ngủ trong rừng như Lưu Trinh tuy mắt nhắm nhưng tim đập liên hồi.

Cô nàng hí mắt xem 3 cô nàng kia ngủ chưa? Thấy tất cả nằm xếp re im thinh thích, cô nhắm liều mắt tự trấn an bản thân rồi thiếp đi.

Lập Tuyến tay cầm gậy ngồi canh lửa trước cửa lều, mắt muốn ngủ nhưng lý trí ko cho phép. Trong lòng cậu băn khoăn: '' Ko biết giờ này Lưu Trinh ngủ có dc ko? ''

Hết giờ canh đêm, cậu ta gọi điện cho Lưu Trinh dậy thay ca cho mình. Cô bừng dậy, mắt chưa tỉnh hẳn ko dám ra ngoài chỉ dám ngồi trong lều đọc ngôn tình cho mau qua thời gian.

Đến ca Hiểu Tinh, cô nàng dạn dĩ kéo đóng cửa lều ra ngoài tay cầm theo khúc cây ngồi ôm gối sưởi lửa.

Vỹ Tường chưa bao giờ ngủ ở nơi '' Khỉ Ho Cò Gáy '' này nên cứ lăn lộn mãi trặn trọc khó ngủ, cậu ra ngoài thấy Mạc Hiểu Tinh ngồi ôm đầu gối mình tay áp sưởi lửa, ánh lửa bập bùng tăng hiệu ứng nét đẹp cô nàng Hiểu Tinh lên làm tim cậu ta ngày càng dc sưởi ấm.

Cậu bước tới ngồi cạnh cô hỏi nhỏ:

_ Cô dạn nhỉ? Ngồi ngoài này 1 mình ko sợ sao?

Cô bổng cảm giác lạ, tim đập nhanh hơn khi cự ly của cậu ta lại gần mình quá đáp lăm le:

_ Không, tôi có vũ khí mà.

Cô vừa nói vừa giơ cây chĩa vào cậu khiến cậu bật ngửa ra né, cậu ta chồm dậy giữ tư thế ngồi lúc nãy cười nhẹ:

_ Hờ...hờ. cô khá lắm..! ( Nụ cười hiếm có từ bé đến giờ lại chỉ vì 1 con bé mà phá lệ.)

Cậu ta bỗng cất lời tâm sự:

_ Từ bé tới lớn, tôi chưa bao giờ dc ở 1 nơi '' Rừng thiêng nước độc '' như vầy, nghĩ cũng nực cười. Ăn toàn lương khô, tạm bợ dưới túp lều nhỏ này. Trãi nghiệm độc nhất trước tới nay đấy.

Oh...thế gia đình a chưa tổ chức cho a đi lần nào sao? À mà nói cũng phải, thiếu gia mà đi chi mấy nơi hoang vu hẻo lánh này. _ Hiểu Tinh nói.

Khoan đã.....khăn choàng hôm trước đâu? _ Cậu ta bẻ lái sang chuyện khác.

Cô:

_ Tôi giặt đàng hoàng rồi đóa, chưa có dịp trả của cho chủ nhân nó đây.

Hừ..giữ cho kỷ đó, làm mất là tôi qua siết nợ nhà cô đấy!_Cậu ta nói ra vẻ đùa cợt.

Hai người tâm sự cả đêm quên cả giờ giấc, chợt Lâm Tử mò dậy ko thấy Hiểu Tinh nên ra ngoài xem. Thấy tình hình đang hòa bình định xông vào lều thăng tiếp trời đất bất dung cậu ta nhìn thấy đưa 2 con ngươi qua phía nó ra lệnh:

_ Ra đây, nhanh!

Hoáp....hai người chưa chém gió đã mà tui ra làm mất hứng sao? Hôi bà zô ngủ nhường chiến trường cho 2 thánh đó! _ Nó lủi thủi tính đi vô.

Khôn quá ha, Hiểu Tinh và tôi đều thức đủ rồi giờ tụi này phải ngủ, tới phiên cô đó lo mà làm tốt phận sự đê! _ Hắn phán như Vua.

Haizzz.........sao trời nỡ đầy đọa con thế? Thằng con này nó ngày càng vô lễ vs mẹ nó rồi trời ơi!!!! _ Nó ấm ức ko thể kêu ca than trách vs ai đành tự thán.

Nó chui ra ngoài với chiếc áo khoác mỏng tay phải cầm con dao tay trái có khúc cây nó vót nhọn hoắc ngồi ngắm anh Hỏa Hỏa đang cháy trong tình yêu với củi cây rơm rạ. Mặt mơ mơ màng màng, mắt ghèn dính từa lưa.

Ngồi ngủ gật lên gật xuống, gió thổi se se làm nó cảm thấy ớn xương sống khẽ rùng mình, nó xoa tay cho ấm vuốt lại cái bản mặt bơ phờ rồi ngáp lấy ngáp để trong cơn buồn ngủ cứ cám dỗ nó miết.

Tên Cổ Huyết từ đâu chui ra đi nhẹ tới sau lưng nó đứng thở dài làm nó thất kinh hồn vía cầm dao chĩa hắn, gậy giơ lên định tấn công. Hắn hiện hình ra, nó mới thở phào nhẹ nhõm.

Nó định thần lại hỏi cho ra lẽ:

_ Nè anh định hù chết tui hả? Đứng sau lưng ko lên tiếng mà còn thở kiểu đó lỡ tui bịnh tim ko bị a hù chết mới lạ!

Hắn thanh minh:

_ Nửa đêm muốn đi giải quyết ko dc sao? Cô phản ứng kiểu đó mới dễ gây án mạng thì có.

Hắn trách ngược lại nó.

Hừm....Nó mặt mày tái me tái mét, lỗ mũi khè ra nước vì cảm lạnh hít rột roạc, nó lấy giấy quẹt quẹt rồi ngồi thở ra khói tiếp.

Tên đó ko khỏi bật cười lột áo khoác ra thảy 1 phát rớt trùm lên đầu nó tối om 1 màn đen thui nói vỏn vẹn mấy chữ ko dư ko thiếu:

_ Nước mũi thấy gớm, trùm lên đi bà cô!

Xong hắn vào lều ko ngủ nhưng lôi sách ra đọc bỏ nó ngoài lều cùng anh Hỏa tác chiến.

Nó gỡ chiếc màn trùm trời ra rồi khoác hờ vào người đâm ra ngu mụi tự hỏi anh Hỏa:

_ What the hell?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.