Xuyên Qua Chi Ngự Y Vương Phi

Chương 6: Sở Tiếu Tiếu Pk cuồng vọng nam



“ Phía trước là Hồi Âm điện ,sưu tầm các loại cầm nổi danh cùng nhóm tài nữ trong Quốc viện, nói vậy mọi người từ trước giờ đều ngưỡng mộ cùng mơ ước một lúc nào đó có thể nắm trong tay hảo cầm ở trong nhóm tài nữ đi, tiên đế khi còn tại vị cũng dem địa phương này liệt vào cấm địa , hiện giờ Hoàng thượng cũng không nói gì , nhưng cũng chẳng cho người khác xem đến , lão phu ta liền gan lớn một lần ngoại lệ mang các ngươi nhìn một lần , vẫn là câu nói kia , cơ hội hiếm có này chỉ có một lần , các ngươi nên nhìn cho kỹ. Về sau có thể sẽ không còn cơ hội .” Phu tử cười thần bí , dẫn đầu đẩy cửa ra dẫn đầu bước vào , Tiếu Tĩnh cũng là mỉm cười , phu tử thật sự rất hài hước.

Đi vào Hồi Âm điện , mấy chục cây cầm tốt hiếm có liền hiện ra trước mắt mọi người , những người yêu cầm thì đứng nhìn đến ngây người , liền ngay cả chỉ cần sờ vào có chết cũng không hối tiếc.

Phía trên cây cầm như trước treo những bức họa, có công tử phong độ , tự nhiên cũng có mỹ nhan duyên dáng yêu kiều .Hiển nhiên những tuấn nam mỹ nữ đó là chủ nhân của mấy chục cây hảo cầm .

Phu tử đi đến tường biên nhìn một bức họa nữ nhân mà trầm mặc , hồi lâu như là lầm bầm lầu bầu chậm rãi nói “Đây là Bạch phu nhân ,lúc ấy là tài nữ nổi danh trong thành của Tây Hạ, cũng là mẫu thân của vị Bạch tiểu thư kia.” Trong mắt phu tử hiện lên một tia chân tình không biết tên.

“Thật sự là không thể tưởng được ,vị tiểu thư không giống người thường như thế lại có một vị mẫu thân mỹ danh tài nữ.” Nhi tử của Ngự sử đại nhân Ngô Vân giọng điệu trào phúng, làm như xem nhẹ lời nói của phu tử về vị Bạch tiểu thư kia, bởi vì hắn cảm thấy được nữ nhân nên có bộ dáng của nữ nhân, một Bạch phu nhân mang danh mãn tài nữ , sẽ có một nữ nhi không có dạy dỗ một dã nha đầu mỗi ngày chỉ nghĩ cùng phụ thân chinh chiến sa trường.

“Bạch tiểu thư thì làm sao? Người ta là nữ nhi có tính cách giống phụ than thì có cái gì không tốt, so sánh với ngươi mỗi ngày chỉ biết ăn chơi đàng điếm phong hoa tuyết nguyệt là một hoa hoa công tử thì Bạch tiểu thư không biết tốt hơn ngươi bao nhiêu lần,a…Sợ là sau lưng thì quở trách người khác là tiểu nhân đê tiện, sau khi ra chiến trường có khi còn tiểu ra quần còn nhớ rõ vì nước dốc sức a? Đăng đồ tử…” Sở Tiếu Tiếu không chút khách khí phản bác lời nói của Ngô vân, một cái nho nhỏ Ngự sử gì đó mà lại tại đây như người đàn bà chanh chua ngoài chợ tám nhảm lung tung, đúng là không sợ người khác cười rớt răng hàm.

“Ngươi…” Ngô vân bị tức đến đầu bốc khói , nhưng lại ngại Sở Tiếu Tiếu là nữ nhi của Bộ binh thượng thư mà không dám lỗ mãng. Nếu là một bình dân nữ tử sợ đã sớm bị hắn nhục nhã mà không nói được lời nào rồi.

“Ta thì làm sao? ta có nói chỗ nào không đúng sao? Bạch tiểu thư vì hòa bình cuả hai quốc mà phải qua đó hòa thân, chỉ bằng điểm ấy cũng đáng giá được người kính nể.” Sở tiếu Tiếu kích động vô cùng nói, giống như Ngô Vân nói không phải tiền bối của năm mươi năm về trước mà dường như là đang nói người thân của nàng vậy.

“Sở tiểu thư nói rất đúng , mỗi người đều có cá tính của chính mình. Bạch tiểu thư theo phụ thânxuất chiến bảo vệ trăm dặm thành đông, loại công lao này sợ ngay cả Hoàng thượng cũng không thể không nhận thức , Ngô công tử lại có tư cách gì để đánh giá nàng? Cho dù hiện tại Đông Minh quốc như trước cùng Tây Hạ chúng ta bât hòa. Nhưng là chung ta không thể phủ nhận công lao của Bạch tiểu thư.” Tiếu Tĩnh tươi cười khéo léo nói, không có tức giận cũng không có trào phúng, thật làm cho người ta không biết đáp trả như thế nào, liền ngay cả Ngô Vân nhìn biểu tình lạnh nhạt của nàng cùng không biết phải đáp như thế nào mới tốt.

Phu tử mỉm cười , trẻ nhỏ cũng dễ dạy!

“Đây là Vân Lạc quận chúa?” Một nam đệ tử biểu tình khiếp sợ nhìn bức họa bên cạnh treo trên tường hỏi. Chiến vương phủ Vân Lạc quận chúa mới nổi danh là một mỹ nữ, chính là ngay cả thiếu gia tiểu thư quý tộc cũng khó gặp , trừ bỏ hoàng cung tự mình đưa thiếp mời mặt khác gia yến, yến hội nàng đều không tham gia, nàng thân phận cao quý , không muốn tham gia mọi người cũng không dám dị nghị gì, lâu ngày nàng ở trong lòng mọi người liền càng ngày càng thần bí.

“Hai năm trước lão phu từng ở Chiến vương phủ gặp qua Vân Lạc quận chúa một lần, mặc dù không phải xuất ra từ Quốc viện, nhưng là một tay hảo cầm làm cho lão phu đến nay khó quên, liền vì nàng họa một bức đem cầm đặt ở trong Âm điện.” Phu tử sắc mặt khoái trá , làm như còn đang nhớ lại tiếng đàn của Vân Nhạc, bởi vậy có thể biết Vân Nhạc kỳ nghệ có bao nhiêu tuyệt vời.

Vân Lạc ở trong lòng nam tử Tay Hạ vĩnh viễn hé ra cái khăn che mặt thần bí, những điều về nàng hết thảy đều là nghe nói, lại thủy chung khó gặp.

Phu tử mang theo các nàng di qua thạch Tử Lộ, xuyên qua hậu viện, hiện ra ở trước mặt mọi người chính là một tiểu viện độc lập, phu tử đẩy cửa ra , bên trong thiết kế không bằng không khí trong Trạng Nguyên các , cũng không duy mỹ như Hồi Âm điện, nhưng lại làm cho người ta cảm thấy như được đặt mình trong thác nước từ trên núi chảy xuống không gian bình thường vui vẻ thoải mái .

“Hay là đây là nơi chuyên để đặt các danh họa Danh Họa các?” Chu Cẩn Du giống như có chút không tin, đây là nơi người yêu thích tranh nằm mơ đều muốn đến giám định và thưởng thức?

“Ân.” Phu tử gật gật đầu”Nơi này là nơi cất chứa danh họa, từ Hoàng thượng cho tới hiện giờ cũng có người mới quy ẩn, đều lưu lại bút ký của bọn họ.”

“Không hổ là danh gia , bức tranh này quả nhiên bất đồng với bút tích của phàm nhân.” Thương Quan Lam Tuyết vẻ mặt cũng là vẻ tán thưởng, nàng là người hiểu biết về tranh. Tự nhiên biết những bức họa này kỹ thuật rất cao.

“Có thể đem bức tranh ở lại chỗ này tự nhiên cũng không phải là người bình thường .” Nói xong ánh mắt Tiếu Tĩnh liền bị một bức tranh trên tường hấp dẫn , đó là một bức tranh nước từ trên núi chảy xuống, mặ màu giăng khắp nơi, kết cấu tươi mát hoa nởxanh biếc, khí thế hào hung, Tiếu Tĩnh từng đi theo ông ngoại học qua vài năm về những bức tranh nước từ trên núi cahyr xuống, tự nhiên liền biết đây là đây là một bức tranh nhất đẳng. Góc khuất bức tranh hiện ra chữ viết rõ ràng xinh đẹp hữu lực, Mặc Ngàn Trần.

“Mặc Ngàn Trần…” Tiếu Tĩnh không tự chủ được đọc lên tên của hắn.

“Có thể xem hiểu bức tranh của hắn cũng không nhiều người lắm a!” Phu tử mỉm cười nhìn Tiếu Tĩnh.

“Hắn là…” Tiếu Tĩnh vẻ mặt nghi vấn

“Hắn đó là thánh Khanh vương.”

“Ngạch…” Tiếu Tĩnh không nói gì, chẳng lẽ là chính mình quánông cạn sao?

“Kỳ thật đệ tử cũng không hiểu lắm , chỉ thấy bức tranh này có khí thế bức người , ý cảnh thâm ảo mà thôi.” Tiếu Tĩnh lễ phép trả lời , tươi cười khéo léo, khiêm tốn có lễ phép.

“Ngươi thật tiến bộ không ít.” Trong mắt phu tử hiện lên ý cười.

“Phu tử quá khen.”

“ Bức tranh của Thánh Khanh vương thực có ý thâm ảo, tất nhiên lão phu cũng không biết toàn bộ, lão phu sống vài thập niên chưa bao giờ thiệt tình phục bất luận kẻ nào, liền ngay cả tiên hoàng ta cũng có thể cùng hắn so với nhau, chính là thánh Khanh vương kia …ha ha …Lão phu cũng phải thua.”Phu tử bắt đầután gẫu thập phần cao hứng dắc ý , làm như có khen cũng không xong trong lời nói.

“Phu tử tài trí hơn người nhưng lại thua?” Tiếu Tĩnh mỉm cười nhẹ nhàng hỏi

“núi cao còn có núi cao hơn, người muốn học hỏi phải biết nhận thua, thân cũng xuất phát từ thân mà thắng vu lam thôi.” Phu tử cười ha hả trả lời, cho dù bị bại bởi một người trẻ tuổi nhưng ông cũng không thấy có cái gì dọa người cả.

“Hừ, ngươi chính là coi khinh ta không phải sao.” Phía sau vọng tới giọng nữ đem suy nghĩ theo bức tranh của Tiếu Tĩnh bị kéo trở về, quay đầu lại , nhìn thấy Sở Tiếu Tiếu hai tay chống thắt lưng nổi giận đùng đùng rống.

“Tại hạ cũng không phải là coi khinh Sở tiểu thư.” Ngô Vân lời nói tuy rằng khách khí nhưng là giọng điệu cũng nói cho người khác biết hắn thật sự khinh thường Sở Tiếu Tiếu. Còn nói tương lai phải trở thành một tướng lãnh có võ công cao cường, này không phải là người sỉ nói mông sao? Trong triều mặc dù cũng có nữ quan , kia cũng là quản lý công việc trong cung thôi, nào có thể ở trong cung hành tẩu tự nhiên? Nữ tử làm theo sự sắp đặt của phu quân là việc chính, quản tốt nội viện, vì chồng nạp thiếp , giáo dục đứa nhỏ, đi ra ngoài làm xấu mặt làm gì? Nghĩ đến như thế ,trong mắtNgô Vân nhìn Sở Tiếu Tiếunhiều hơn vài tia trào phúng.

“A…Đường đường là nam tử hán đại trượng phu lại chỉ học theo các tiểu thôn phụ nói xấu sau lưng người khác ,Ngươi là cái nam nhân dám nghĩ mà không dám nói , xuất khẩu mà không đúng tâm, sợ là ngươi sẽ đem mặt mũi phụ thân ngươilàm mất hết.” Sở Tiếu Tiếu có thể nói trở lại là nam nhân thì có cái gì nói cái đó, tất nhiên là tiểu nhân thì không thể nói lời gì tốt, dám đem Ngô Vân không có lời nào để nói.

“Ngươi …Không thể nói lý , ta đường đường là nam nhi bảy thước , tất nhiên không cùng người tóc dài kiến thức ngắn nữ tử bình thường so đo.” Nói xong liền xoay người vung ống tay áo chuẩn bị rời đi,nhưng Sở Tiếu Tiếu như thế nào cho hắn dẽ dàng rời di?

“Ngươi đứng lại đó cho ta.” Này ánh mắt bốc hỏa, hôm nay nàng nhất định phải hảo hảo giáo huấn hắn, cho hắn biết khinh thường nữ nhân sẽ có kết quả như thế nào.”Ngô công tử nếu nư không phục, kia vì sao không cùng ta tỷ thí một chút? Chớ để cho người khác nói ngươi đường đường nam nhi bảy thước lại sợ tiểu nữ tử.”

“Kia Sở tiểu thư muốn đấu như thế như thế nào?” Như vậy có thể có cơ hội đòi lại mặt mũi Ngô Vân như thế nào buông tha?

“Nếu là ngươi thắng ta liền hướng ngươi nhận lỗi từ nay về sau sẽ không bao giờ xuất hiện ở Quốc viện nữa, nếu là bổn tiểu thư may mắn thắng,kia thỉnh công tử từ nay về sau không cần tái xuất hiện ở Quốc viện nữa, hơn nữa nhìn thấy bổn tiểu thư thì nên đi đường vòng.” Sở Tiếu Tiếu tự tin tràn đầy, người khác hắn không dám cam đoan, nhưng thật ra nàng thật đúng là không để Ngô Vân vào mắt.

“Ha ha ha ha …Nếu Sở tiểu thư có nhã hứng, kia Ngô Vân sẽ phụng bồi tới cùng, còn thỉnh mọi người làm chứng. Cũng không phải là Ngô Vân ta khi dễ Sở tiểu thư.” Ngô Vân cũng là tự tin tràn đầy, hôm nay hắnlà quyết tâm muốn cho Sở Tiếu Tiếu nếm thử chút cái gì là võ công đích thực, đỡ phải làm nàng hảo hảo làm thiên kim tiểu thư không làm mà chậy tới dỗng dạt làm mất mặt xấu hổ.

“Hảo hảo hảo…” Bọn nam tử muốn xem náo nhiệt đương nhiên sẽ không buông tha cơ hội tốt như vậy.

Nói xong mọi người liền bị kích động hướng đài luyện võ đi đến.

Tiếu Tĩnh cũng bất động tại chỗ nhíu nhíu đầu mày”Này Sở tiểu thư lá gan cũng không nhỏ. Hôm nay mặc kệ biểu hiện như thế nào thì vẫn đối với nàng đều là cục độ không tốt. Về sau còn có nhà nào dám đến cửa cầu hôn?”

“Tĩnh nhi nói rất đúng.” Thượng Quan Lam Tuyết cũng là vạn phần đồng ý.

“Hai vị cứ yên tâm đi ! ta tin tưởng Sở tiểu thư là người có phúc, sẽ không bởi vì loại việc này ảnh hưởng đến phúc khí.” Phu tử cười an ủi Tiếu Tĩnh cùng Thượng Quan Lam Tuyết rồi cũng đi theo phía sau xem náo nhiệt.

Chỉ còn lại có Tiếu Tĩnh cùng Thượng Quan Lam Tuyết lưu lại nhìn đối phương liếc mắt một cái, sau đó đều bất đắc dĩ thở dài

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.