Xuyên Qua Mĩ Nam Tóc Trắng: Công tử Huyền Tuyết Y

Chương 12



[ TRONG KINH THÀNH

" NAM TÌNH TUYỆT QUỐC " ]

TUYẾT Y cùng phụ vương và mẫu phụ đã đi vào trong thành được một đoạn , ở trước mắt Tuyết Y vẫn chỉ là toàn cảnh vật của mùa đông băng tuyết ..

Đi một đoạn nữa thì tới một cổng thành rất lớn bằng Tuyết nữa , nhưng cổng thành này có hẳn một đội quân tinh nhuệ người tinh linh Nam Tình Tuyệt Quốc canh chừng .

Trên tấm biển treo ở trước cổng thành được nghi : Tuyết Băng Tinh linh tộc .

Khi đội quân của Tam Vương Gia Huyền Vân Y tới trước cổng thành thì Ngạo Kỳ tướng quân nhảy ngựa xuống , đem ra một khối kim bài xuất ra ..

" Đây là Tam Vương gia cùng gia quyến , các ngươi còn không mau mở cổng thành " .

Thanh âm của Ngạo Kỳ vang lên .

Tên tướng gác cổng thành vừa trông thấy liền nhận ra bèn nhanh nhẹn đi tới chỗ của mấy người nam nhân đang ở trong xe ngựa ở trong giữa đoàn binh mã nói .

" Mạc Tướng là Võ Thanh Kiệt vốn là Phó tướng quân của Nam Tình Tuyệt quốc tham kiến Tam Vương gia , cùng Vương phi , và tiểu vương tử , mạc tướng xin vương gia tha cho tội bất kính , bởi vì theo tục lệ của ta , như là vương gia đã biết , mỗi khi xuất thành hoặc là vào thành , cho dù là thân phận thế nào đi chăng nữa , thì đều phải có kim bài xuất quang thì mới có thể ra vào , vương gia , các vị chủ nhân xin hãy thứ lỗi cho mạc

tướng " . Thanh âm nam tử dứt khoát vang lên .

Tuyết Y cùng mẫu phụ , phụ vương lúc này là đang ở trong xe ngựa , Tuyết Y và mẫu phụ thì lặng im , còn phụ vương thì thanh âm trả lời vị phó tướng quân kia .

" Được rồi , bổn vương hiểu , lệnh kim bài thì Ngạo Kỳ tướng quân cũng đã xuất ra rồi , ngươi còn làm gì mà không mau mở cổng thành " .

" Vâng , vương gia , người chờ mạc tướng một lát , mạc tướng cho người mở cổng thành ra ngay " .

Nói xong , Võ Thanh Kiệt quay về phía cổng thành hô những binh lính của mình .

" Mọi người , hãy mở cổng thành đón Tam Vương Gia vào trong " .

Thanh âm chỉ huy những người gác cổng vang lên , và ngay sau đó , cánh cổng thứ hai đã được mở ra , đoàn quân và xe ngựa lại tiếp tục đi tiếp .

Khi đã vào trong thành rồi , Tuyết Y từ nãy cho tới giờ đang thì rúc vào trong lòng mẫu phụ ngủ , lúc này mí mắt bắt đầu tỉnh lại , chợt nghe có tiếng mọi người đang thì náo nhiệt ở bên ngoài .

Tuyết Y hé cửa rèm xe ngựa nhòm ra ngoài .

" Ôi chao , đẹp qúa a " .

Trước mắt của Tuyết Y là khung cảnh phồn hoa của các ngôi nhà lầu , nhưng đặc biệt là tuy rằng những ngôi nhà này cũng thiết kế như những ngôi nhà cổ trang như ở nơi khác , còn nơi này cũng là nhà hai lầu , nhưng toàn bộ những căn nhà đó đều được tạo bằng một thứ hỗn hợp bằng tuyết trắng mà ra , cho nên những căn nhà mọc san sát với nhau kia hoàn toàn được chế tạo thiết kế bằng tuyết mà ra , cho nên những ngôi nhà ở đây người ta vẫn gọi là " nhà

tuyết " .

Xung quanh từ phố phường toàn bộ đều rất đông người đi ở bên đường , và hai bên đường cũng có những người mang những đồ linh tinh ra để mua bán hàng hóa trao đổi với nhau .

Nhưng Tuyết Y phát hiện ra là ở đây chỉ có mỗi nam nhân là nam nhân , vốn dĩ là không có nữ nhân .

Nhưng đặc biệt là nhìn vào những nam nhân ở đây tất cả mỗi người một vẻ đẹp khác nhau .

Nhưng dung mạo của họ vốn khác với người thường ở thế giới bên ngoài kia , tất cả người ở đây dung mạo đều nghiêng nước khuynh thành , nghiêng ngả chúng sinh .

" Nha , mẫu phụ , phụ vương , hài nhi muốn ra ngoài chơi a , cảnh vật ở trong nước của chúng ta đẹp qúa a , nhưng hình như , tất cả mọi thứ từ nhà cửa cho đến đồ dùng cũng là được làm từ tuyết đó chứ ?" .

Tuyết Y có chút thắc mắc hỏi tiếp .

" Ủa , nhưng mà sao kỳ vậy a , ở chỗ của chúng ta không có ánh nắng mặt trời a , mà vì sao ở đây tuyết lạnh mà hài nhi lại không thấy lạnh một chút nào a " .

Tuyết Y thấy ở trong Nam Tình Tuyệt quốc , tất cả mọi thứ đều được làm bằng tuyết , tuy rằng tuyết kia có dầy đến đâu đi chăng nữa , nhưng mỗi khi ánh nắng mặt trời chiếu lên .

Thì dậy vậy , chứ hơn gấp 100 lần nữa thì băng tuyết kia đều bị tan chảy ra .

Tuyết Y nhìn vào y phục của mình và mọi người ở xung quanh , cũng may là chất liệu là vải tơ lụa bình thường mà không phải là tuyết cả a , chứ nếu không mà mặt trời mà lên thì tất cả mọi thứ tuyệt đẹp ở trước mắt kia cũng phải tan chảy .

Tuyết Y ngước ánh mắt to tròn màu hổ phách lên để nhìn mẫu phụ , cùng phụ vương , níu lấy ống tay áo của mọi người thắc mắc hỏi .

Tuyết Y níu lấy ống tay áo của phụ vương và mẫu phụ hỏi .

" Mẫu phụ , phụ vương , ở trong tinh linh quốc vì sao khắp nơi đều là băng và tuyết a , lẽ nào ở đây lại không có mặt trời , mà mọi người ở đây vì sao lại có thể dùng các khối băng thạch để thiết kế nhà a , thật là khó hiểu qúa

đi a ? ? " . Tuyết Y cứ như thế tuôn ra một loạt các câu hỏi vì sao , khiến cho phụ vương và mẫu phụ phải đau cả

đầu .

Mẫu phụ nhìn về phía của phụ vương và nói .

" Vương gia , chàng giải thích cho hoàng nhi đi a , ta cũng không có câu trả lời để giải thích được cho hoàng nhi đâu a ? " . Phương Thái Sinh nheo lại ánh mắt hổ phách xinh đẹp nhìn qua vương gia Huyền Vân Y .

" À , đúng là ở đây là thuộc tinh linh thần tộc , ở đây chỉ có mỗi một thời tiết đó là mùa đông , mà mùa đông ở thế giới này vốn không lạnh nhẹ nhàng như là ở thế giới của loài người , vốn nơi này là rất cực hàn ( độ lạnh cao , có thể tới 0 độ ) , vì thế vẫn chỉ có tinh linh tộc của chúng ta , trong dòng máu vốn là một nửa tiên nhân , nên mới có một thân nhiệt khác với người phàm nhân

( người thường ) , vì thế chúng ta mới có thể chịu được nhiệt độ ở nơi này " . Huyền Vân Y vương gia bắt buộc phải giải thích một lèo cho Tuyết Y nghe ,

hắn trước đây không ở ngần Tuyết Y mấy nên vốn không phát hiện được ra sự thay đổi lớn của Huyền Tuyết Y thật sự .

Và Phương Thái Sinh cũng chỉ là một lòng lo lắng tính mệnh cho hài nhi của mình , nên họ không hề phát hiện được Huyền Tuyết Y thực sự đã chết , mà chỉ biết tới bây giờ Huyền Tuyết Y đã tỉnh lại .

Nhưng họ lại càng không ngờ tới là Huyền Tuyết Y của bây giờ vốn là một cái Chu Vũ Linh ở hiện đại linh hồn vô tình theo cỗ máy thời gian xuyên qua , nhập vào thân thể nhỏ bé xinh đẹp đáng yêu như thiên thần này ., Lúc này vương gia Huyền Vân Y nói tiếp .

" Ân , hoàng nhi , nơi đây có phải rất đẹp đúng không , con thích thì có thể đi ra khỏi xe để chơi được rồi " .

Tuyết Y chỉ nghe tới Huyền Vân Y vương gia nói là được ra ngoài chơi , liền thích thú quên cả hỏi tiếp , chỉ biết lúc này được ra ngoài chơi là thích lắm rồi , vì đã lâu lắm rồi , mình không được chơi cùng Tiểu Quế Tử ...

Lại nói về Ngạo Nam Long , một mình hắn đã tiến vào trong giới địa của Tinh Tinh Nam Tình Tuyệt quốc .

Đối với người thường nếu như mà chỉ cần ở trong cái nơi bắc cực này , thể lực mà kém cỏi thì chỉ trong vòng 3 ngày là đã đi đời nhà ma rồi .

Nhưng đối với Ngạo Nam Long , hắn thể chất vốn chịu nhiệt với độ lạnh vốn là rất tốt , có thể duy trì được trong thời gian là tới hai tháng , nhưng trong vòng hai tháng trời kia , nếu như mà hắn không tìm được người mà hắn cần tìm , và rời khỏi cái lãnh địa tam giới tinh linh cực hàn này thì nhất định là hắn cũng sẽ thành một bức tượng điêu khắc bằng băng tuyết ..

Ngạo Nam Long cũng đi tới lãnh địa cổng thành thứ hai và có quân binh gác cổng vốn rất là nghiêm ngặt .

Hắn một thân bạch y đứng ở ngoài thành lén nhìn trộm vào thầm nghĩ :

Ta thật không ngờ ở Nam Tình Tuyệt Quốc lại canh chừng nghiêm ngặt như thế này , làm cho ta không còn cách nào để tiến vào trong , chỉ còn lại cách đó là chờ lúc đêm tối sẽ dùng khinh công và thuật ẩn thân từ trước học của cao nhân sư phụ vậy .

Đây vốn cũng là một cơ hội tốt để mình có thể sử dụng thuật ẩn thân kia ..

Và thế là Ngạo Nam Long chờ cho tới khi trời tối đen như mực , lại đúng lúc có chút gió nhẹ thổi qua mới sử dụng đến khả năng kia của mình , hắn lầm bầm đọc câu chú .

" Hung ta la , hung ta la , thân thể ẩn vào không khí " . Và ngay sau đó toàn thân của Ngạo Nam Long hiện lên một làn khói mờ mịt bao lên khắp thân thể , toàn thân bạch y của hắn biết mất tăm ở giữa trong không khí ...

[ Trời Hung ta la sao mà tớ thấy nó giống bộ phim nào đó mà quên mất tên rồi ] !!.

{ Thuật ẩn thân , đó là làm cho thân mình biến mất vào giữa không khí , chỉ có mình nhìn thấy mình , còn người khác thì không } ..

Hắn để tự kiểm tra một chút , bằng cách đi lại trước mắt của bọn binh lính xem sao thì qủa nhiên là có tác dụng , chúng không thấy gì hết .

Cổng thành lúc này vẫn mở nhưng lại có một cây chắn rất to và dài , bên trên cây chắn lại còn có những chông sắc nhọn , hắn cười lạnh thầm nghĩ :

Các ngươi chỉ dùng những vật này để đánh lừa những người tầm thường chứ đối với ta , thì hoàn toàn vô dụng .

Nghĩ xong chỉ tủm tỉm cười , hắn một nhát nhẹ nhún chân thế là người bay lên không trung , rễ ràng qua được cổng thành .

Hắn đợi đi tránh được cổng thành khỏi tầm mắt của binh lính mới dám hiện thân ra rõ ràng .

Tuy là dùng ẩn thân thuật để qua lại các cổng thành của Nam Tình Tuyệt quốc đối với hắn là rất rễ ràng .

Nhưng dù sao thì thứ phép thuật kia hắn chỉ có thể duy trì được trong thời gian là nửa tiếng , và sau đó thì phải nhanh hiện thân lại chứ không thì sẽ rất hao tổn nguyên khí ..

Ngạo Nam Long đợi đến khi đi khuất đám quân binh rồi mới dám hiện thân , lúc hiện thân , hắn mới bắt đầu có thể thở gấp để hô hấp chút gụm không khí , hắn thở dốc hồng hộc trong phút chốc mắng tục ,

[ Cũng may là lúc này không có ai nghe được đường đường là một thái tử của Phi Thiên

Quốc lại có thể phát âm ra những lời nói này thì sẽ làm mất đi phong thái hình tượng của một thái tử uy nghi ] .

" Con mẹ nó chứ , biết trước thuật ẩn thân lại hao tổn nguyên khí lợi hại như thế này , thì chắc là ông đây đã không muốn là , thật là mệt đứt hơi đi mà " .

Ngạo Nam Long trong phút chốc mệt bơ phờ nên mới nói tục .

Hắn ngồi nghỉ một lúc rồi sau đó đi tiếp .

NÓI VỀ TUYẾT Y CÙNG GIA ĐÌNH TAM VƯƠNG GIA CÙNG VƯƠNG PHI ,

LÚC NÀY ĐANG NGHỈ NGƠI Ở TRONG MỘT DỊCH QUÁN TẠI ĐỊA BÀN THUỘC NAM TÌNH TUYỆT QUỐC .

Tuyết Y lúc này cùng Tiểu Quế Tử đang ở trong phòng , hai người vốn quấn quýt nhau từ trưa tới giờ .

" Tiểu Quế Tử , bổn công tử ở trong này chán lắm rồi , hay chúng ta lén ra khỏi Dịch Quán để ra ngoài chơi đi " .

Tiểu Quế Tử hắn đang thì chải tóc cho Tuyết Y , chưa xong , thì nghe chủ nhân nói thế bèn nhớ đến tai họa lần trước , cho nên làm cho hắn giật mình đưa lược có chút mạnh làm cho Tuyết Y bị đau .

" Ui da , Tiểu Quế Tử , ngươi làm gì vậy , đau ta " . Tuyết Y ngước mắt ra đằng sau nhìn hắn , thấy hắn đang thì có chút biến sắc , Tuyết Y hỏi .

" Này , tiểu Quế Tử , nhà ngươi lại làm sao thế , chải tóc thì không để ý gì cả , mà ta hỏi , ngươi cũng không nghe thấy hay sao ? " .

Tuyết Y hỏi hắn .

" Là , là nô tài sợ , người lại trốn ra khỏi Dịch Quán chơi sẽ lại giống như lần trước tại Nam Hải Thần Triều a " .

Tiểu Quế Tử có chút vẫn sợ như lần gặp họa lần trước nên hắn lo lắng can ngăn chủ nhân .

" Tiểu Quế Tử , ta biết là nhà ngươi lo lắng cho ta , nhưng mà ở đây là dịch quán tại trong nước của chúng ta rồi , không sao cả đâu a ?

Ta đã không lo thì nhà ngươi lo lắng gì ? " .

Tuyết Y viện cớ nói với Tiểu Quế Tử ..

Tuyết Y cố gắng thuyết phục Tiểu Quế Tử .

Tiểu Quế Tử hắn suy nghĩ trong chốc lát nhưng rồi cũng gật đầu .

" Hay qúa , chúng ta đi thôi ! " . Tuyết Y vừa lúc chỉ cần Tiểu Quế Tử đồng ý thôi là cả hai chủ tớ cùng kéo nhau ra khỏi dịch quán .

Hai chủ tớ cùng nhau trốn ra khỏi dịch quán để ra ngoài .

Ở bên ngoài , khung cảnh đường phố tấp nập những người qua lại .

Ở xung quanh đèn lồng , đèn trang trí đầy hai ven đường ở từng nhà cho nên tuy bây giờ là trời còn tối om nhưng vốn dĩ lại không thấy tối mà còn là rất sáng .

" Ân , ở ngoài này thật là đẹp nha , Tiểu Quế Tử , ta đã nói rồi , mà không ra ngoài mà cứ ở mãi trong dịch quán thì thật là lãng phí mà " .

Tuyết Y thấy cảnh vật ở trước mắt mình này rất là đẹp cho nên reo lên .

" Công tử , đợi tiểu Quế Tử với , người đi nhanh qúa ,TIỂU QUẾ TỬ theo không kịp người a " .

Tiểu Quế Tử hớt ha hớt hải đuổi theo .

" Hì , chúng ta qua bên kia xem đi " . Tuyết Y kéo tiểu quế tử chạy ra một chỗ đang thì tụ đông tụ đỏ lại biểu diễn xiếc .

Hai người len mãi mới len được vào bên trong đám người đông , nhòm vào trong .

Đoàn người ở bên trong đang thì biểu diễn , bọn họ mặc đủ mọi thứ quần áo đủ màu sắc , trông có phần giống với trang phục biểu diễn hề ở hiện đại .

Những người mặc trang phục biểu diễn kia , người thì tung hứng , người thì phóng phi tiêu , người thì nhảy qua vòng lửa ngũ sắc , người thì biểu diễn các con thú biểu diễn xung quanh .

" Nha , thật đẹ a , công tử , bọn họ là đang làm gì vậy ? " . Tiểu Quế Tử từ trước tới giờ vốn là ở tại Biệt Uyển Sơn Cốc từ bé cho tới giờ , nên hắn chưa bao giờ gặp được những thứ mà kỳ lạ như thế này liền mới hỏi .

Hơn những thế hắn lại thấy có một chú khỉ biết mặc quần áo giống như người , hai tay của nó thì bưng một cái bát để đi xin tiền của mọi người ..

Trên người của chú khỉ lông hung đỏ mặc một chiếc áo khoác màu tím nửa người , dưới thì mặc một chiếc quần đùi , hai chân hai tay thì đứng thẳng đi như người , cái mặt khỉ thì nhăn nhăn khịt khịt , hai tay nó bưng một cái bát đang thì đi xung quanh chỗ những khách quan xem xiếc xin tiền , còn con khỉ thì đi theo bên cạnh có một thiếu niên tóc đen , ánh mắt đen láy to tròn , dung mạo qua lớp điểm trang rồi nhưng có thể nhận thấy gương mặt hắn rất tuấn tú .

Tuyết Y nhìn chiều cao của thiếu niên này vẫn có phần hơn mình và chừng độ tuổi 16 : 17 tuổi .

Tiểu Quế Tử hỏi chủ nhân không có hồi đáp bèn quay đầu lại nhìn chủ tử thì thấy Tuyết Y công tử nhà ta đang thì nhìn thiếu niên bên cạnh chú khỉ kia , thiếu niên kia tới gần thanh âm mềm mại ôn nhu mời chào khách qua đường .

" Kính chào các đại gia , các vị hương thân phụ lão , các vị vương tôn công tử , các khách quan qua đường , chúng tôi là đoàn xiếc đến từ phương xa tới , do trên đường đi gặp thảo khấu ( cướp ) cho nên bây giờ không còn một đồng xu dính túi , cho nên lúc này đoàn xiếc mới phải mãi nghệ giang hồ , biểu diễn một chút tài mọn , nếu như các vị khách quan nếu thấy hay thì ai có tiền thì giúp cho chúng tôi một ít tiền để làm chút lộ phí đi đường , chúng tôi xin cám ơn " .

Nói xong , thiếu niên đi bên cạnh chú khỉ , đi tới đâu thì chú khỉ kia đi tới đó , lại còn đưa bát ra xin tiền nữa chứ ..

Những người ở xung quanh qua đường dường như là họ cũng rất là thông cảm , họ có tiền lẻ thì cho tiền lẻ , người nào có điều kiện hơn thì cho bạc vụn , bạc lớn , Tuyết Y thấy thế cũng sờ vào trong người xem xem có tiền hay bạc gì không để cho người ta ..

Nhưng khốn thay trên người lại không thấy đồng tiền cắc nào mang đi , bèn quay sang hỏi Tiểu Quế Tử .

" Tiểu quế tử , ngươi có mang theo bạc không a ? " .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.