Xuyên Qua Ngàn Năm Chi Võng Du

Chương 1: Lời mở đầu – giới thiệu nhân vật



P/s: ngẫu = tác giả

Lời mở đầu (lời tác giả):

Thời gian trước xem không ít trích văn BL, thế nhưng có rất nhiều văn không đổi mới, xem những đoạn đó trong lòng ngưa ngứa a. Cho nên mới, ngẫu đã bắt đầu khởi công, tự mình tới viết thiên văn riêng a. Bởi bản thân rất lười, cho nên những chương mới sẽ siêu cấp chậm chạp, người không kiên trì ngàn vạn lần không nên xem nga. Còn có chính là truyện này thuộc thể loại xuyên qua + nữ biến nam + võng du trích văn, người dị ứng ngàn vạn lần không nên xem nga, ngẫu không phụ trách nga. ^_^ Bởi ngẫu chỉ là viết một chút truyện mà thôi, cho nên trích văn kia của ngẫu chỉ là trích thôi. Nói cách khác, đại gia chờ đi. Nga ha hả a,(che miệng, còn mắt tả hữu loạn quét) hoàn hảo, hoàn hảo, chẳng ai nghe cả. CJ ngẫu phấn kia, H sẽ không viết, cho nên bên trong không có H, may ra có đi! Ngẫu muốn đi học tập. Được rồi, được rồi, lời vô ích thì nhiều rồi, mọi người xem chính văn đi, cái gì? Không có chính văn? A! Ngẫu quên giao rồi, lập tức giao đây.

Giới thiệu nhân vật:

Nghiệp Thiên Huy

nhân vật trong trò chơi: Thiên Vũ Huy Ánh Nguyệt; chức nghiệp: pháp sư, tế ti

Viên Đãi Đãng

nhân vật trong trò chơi: Dissolute; chức nghiệp: triệu hoán sư, chiến sĩ

Cảnh Ngộ

nhân vật trong trò chơi: Nhất Thăng Nhãn Lệ; chức nghiệp: chiến sĩ, pháp sư

Đào Lăng Thương

nhân vật trong trò chơi: Cuồng Long Ngạo Thiên; chức nghiệp: kiếm khách, triệu hoán sư

Nghiệp Thiên Mẫn

nhân vật trong trò chơi: Vô Danh Thiên Hạ; chức nghiệp: chiến sĩ

Tào Lỗi

nhân vật trong trò chơi: Hủy Diệt Nguyên Tố; chức nghiệp: vong linh pháp sư

Hoàng Dương

nhân vật trong trò chơi: Dương Dương Ái Cật Thảo; chức nghiệp: cung tiễn thủ

Hứa Chí Đào

nhân vật trong trò chơi: Ái Sát Đào Đào*; chức nghiệp: thánh kỵ sĩ

*Đào Đào: ở đây chỉ cơn sóng

La Lượng

nhân vật trong trò chơi: Chobits tiểu Khả; chức nghiệp: pháp sư

Hiên Viên Mộng Sương

nhân vật trong trò chơi: Tâm Duyến Phong Ẩm; chức nghiệp: pháp sư ngũ hành

Bạch Ức Linh

nhân vật trong trò chơi: Tùy Phong Phiêu Nhứ; chức nghiệp: Cầm Sư(sửa chữa)

Đế Nghiêu

nhân vật trong trò chơi: Huyễn Yêu; chức nghiệp: kết giới sư

~oOo~

Từ trước hôm nay đã thành hồi ức vĩnh hằng.

“Đạm Đạm, cậu đừng xem tiểu thuyết trong giờ học nữa, cậu nhìn thấy chưa, ánh mắt thù nghịch của cô giáo vẫn trừng cậu a!” Một cô gái đáng yêu, nhỏ giọng nhắc nhở ta đang miệt mài khổ đọc.



“Ai nha, Hành Hành, cậu yên tâm đi, bà đồng không dám làm gì tớ đâu, bằng không cô ấy sớm tìm tớ phiền toái rồi.” Ta lơ đễnh lắc đầu, thế lực nhà ta chính là lớn đến làm cho cô ấy thất nghiệp, từ nay về sau không có trường học nào dám tìm cô ấy làm giáo viên, bằng không, lấy danh hiệu bà đồng kia, vẫn chưa đi tìm tôi để chỉnh chết, vậy mà còn dung túng ta tiếp tục xem tiểu thuyết bừa bãi?

“Ôi chao, kia là, cậu cũng từ từ xem đi! Tớ trước hết nghe bài đã. Bà đồng đã bắt đầu trừng tớ.” Hành Hành thấy giới hạn trầm mê với thế giới tiểu thuyết của Đạm Đạm, bất đắc dĩ lắc đầu, cô chính là học trò tốt, nghiêm túc nghe giảng bài, nghiêm túc nghe giảng bài.

Hắc hắc, bản BL tiểu thuyết này thú vị thật, ôi chao. Không tồi, không tồi, hỗ công rất tốt nga. Ta như trước đắm chìm vào trong biển cả tiểu thuyết, hai tai tự động tắc nghẽn, không nghe thấy thanh âm gì.

“Đề mục phía dưới, cô nhờ Hứa Hân Đạm lên trên bảng tính theo công thức.” Bà đồng, oán hận nhìn ta không hề phản ứng. Các học sinh khác thì toàn bộ dùng ánh mắt đồng tình nhìn ta, này thảm a! Đấy chính là đề mục thi vào trường cao đẳng làm khó mấy vạn học sinh a!

“Đạm Đạm, Đạm Đạm, đừng nhìn, cô giáo gọi cậu lên bảng làm đề thứ mười hai.” Hành Hành phát hiện tình huống không ổn, vội vàng lôi kéo, ta như trước không hề phản ứng.

“A? Gì cơ?” Tôi phục hồi lại tinh thần, vẻ mặt mờ mịt nhìn bạn tốt lo lắng cho mình.(thần : cảm tình Hành Hành trước đó nói ngươi là một chữ cũng chưa nghe được.)

“Tớ nói cô giáo gọi cậu lên bảng làm đề thứ mười hai.” Hành Hành bất đắc dĩ lần thứ hai lặp lại nhỏ hơn, cô cũng không lớn gan dám cùng bà đồng ngang nhiên đối nghịch.

“Nga.” Nhẹ giọng đáp lại một chút, ta mặt mang nụ cười mỉm hướng lên. Không phải làm đề mục sao? Đơn giản a!

Ta không có chút lo lắng, vừa lên bảng liền bá bá bá đem đáp án viết ra, nhìn mắt bà đồng có chút ngây người, đắc ý cười cười. Lại xoay người đem một loại phép tính khác viết nữa, lần thứ hai nhìn thấy bà đồng choáng váng. Lại đến loại phép tính nữa đi! Ta xấu xa nghĩ. Hóa đá , đây là sau khi ta viết xong phép tính lần thứ ba, bộ dáng bà đồng, toàn bộ thành pho tượng rồi!

Ta hoàn hảo đem đáp án viết xong, mang theo thắng lợi tươi cười trở lại chỗ ngồi. Vừa định tiếp tục xem tiểu thuyết, đột nhiên cả người trở lên khó chịu, không tốt, là bệnh tim phát tác , cả người dần dần tiến vào trong bóng tối.

Nghĩ đến, trước khi hôn mê thấy được bộ dáng bà đồng kinh hách khôi phục thanh tỉnh, con mắt ướt của Hành Hành, tình hình các học sinh hoảng loạn. Thì ra, tất cả mọi người đều quan tâm mình như vậy a! Cho dù là hiện tại chết đi, mình cũng không có gì phải hối hận cả?

Bệnh tim bẩm sinh, y học lại không phải hiện tại có thể cứu tốt? Không thể kích động, không thể kích động, không thể vận động kịch liệt, cha mẹ không có lúc nào là ánh mắt không lo lắng, hết thảy đều đã xong đi! Cũng tốt, bọn họ đều có thể giải thoát rồi.



Chính là, nơi này lại là làm sao? Hồi ức chấm dứt ta mờ mịt nhìn rừng rậm một mảnh sương mù, nơi này là trong chỗ nào? Thiên đường hay sao?

“Hứa Hân Đạm bản thần cho cô cơ hội một lần sống lại muốn hay không? ….”

“Muốn.” Nói đùa đi, mặc kệ có phải thật sự hay không, có thể sống lại lần thứ hai, không cần thì là tên ngốc.

“Cô có thể để bản thần nói cho hết lời hay không?” Nam tử tự xưng là thần kia bất mãn trừng mắt ta.

“Hắc hắc, xấu hổ quá, ông tiếp tục, tiếp tục.”

“Hừ, cho cô sống lại cũng không phải không có khả năng, chẳng qua, cô sẽ không còn là cô, chỗ cô sẽ sống, cũng không còn là nó. Nhưng mà yên tâm chính là, bệnh tim của cô chính là toàn bộ tốt lắm. Thế nào, muốn sống lại hay không?”

“Cái kia, cũng không thể được hỏi, cái gì gọi là ta không còn là ta, chỗ ta sẽ sống, cũng không còn là chỗ trước đó? Ta như thế nào không phải ta? Cha mẹ ta chuyển nhà hay sao?” Sao lại thế này? Bản thân được xưng thiên tài cũng có lúc không rõ ràng lắm a?

“Hỏi nhiều như vậy làm gì a? Một câu, muốn sống lại hay không.” Sợ nói lâu ông ta sẽ tiết lộ hết, vội vàng giả vờ giận nhìn ta.

“Được rồi, được rồi, không hỏi sẽ không hỏi, ta đây sống lại vẫn là tốt lắm.” Mặc kệ nói như thế nào, ta cũng không muốn thấy cha mẹ khóc và bộ dáng thương tâm của bạn tốt a!

“Được, bản thần sẽ cho cô sống lại.” Tiện đó một đạo kim hoàng hiện lên, nguyên bản đang đứng trên mặt đất ta đã muốn tiêu thất.

“Ai, chỉ mong đời này các cậu có thể hạnh phúc, không cần gây thương tổn cho nhau, căm thù cho nhau. Khiến cậu ta lần thứ hai lấy chết ngăn cản các cậu. Đây là cơ hội cuối cùng của các cậu, những đứa trẻ tốt, nắm chắc cơ hội duy nhất này đi!” Nói xong, trên khuôn mặt hiền lành đầy ưu thương, nhớ tới từng sự tình, cho dù chính mình là thần, cũng không tránh khỏi đau lòng a!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.