Xuyên Qua Ngàn Năm Chi Võng Du

Chương 16: Thông báo



“Ta nói, mọi người có muốn nếm thử tay nghề của ta hay không ─── thịt nướng?” Đánh nửa ngày, bụng cũng cảm thấy đói, không biết đói bụng giá trị là bao nhiêu nga, mở trạng thái ra xem nào.

Thiên Vũ Huy Ánh Nguyệt

Chủng tộc: bộ tộc sáng thế ─── U tộc

Trạng thái: bình thường

Đẳng cấp: 20 cấp

Giá trị sinh mệnh: 1360/1360

Giá trị ma pháp: 1560/1560

Giá trị chịu đựng: 63

Chính xác, sức chịu đựng bắt đầu lên rồi, còm kém đói bụng nữa, tiếp tục đói nữa ta nghĩ ta cũng sắp treo rồi. Không sai, khi giá trị chịu đựng hoặc là giá trị đói bụng là 0 thì, nhân vật trong trò chơi sẽ bỏ mạng. Trò chơi này bỏ mạng không phải là nghiêm trọng quá, cũng chính là thanh kinh nghiệm trống rỗng, khóa 1 cấp mà thôi,nếu như là bị ác ý pk(đồ sát), không có bất luận trừng phạt bỏ mạng gì, nhưng nếu như ác ý pk người tử vong, vậy thanh kinh nghiệm sẽ trống rỗng, nghiêm phạt khóa 5 cấp. Nhưng nếu như không phải ác ý pk, mà là pk bình thường, nghiêm phạt khóa 2 cấp. Ngoài ra mặc kệ loại bỏ mạng nào, nếu như hết cấp mà nói, đều sẽ khóa điểm thuộc tính đoạt được ở chỗ thăng cấp kia.

Sau khi bỏ mạng có thể lựa chọn ở nguyên chỗ chờ tế ti đến cho ngươi sống lại, cũng có thể lựa chọn đi đến điện trọng sinh để sống lại, nhưng nếu như đi đến điện trọng sinh sẽ ở đó đứng 1 tiếng đồng hồ nghe các loại giáo huấn của diêm vương, phán quan, quỷ soa, thời gian đến thì mới có thể chở ngươi tới chỗ bỏ mạng kia để sống lại.

“Ăn thịt nướng?” Vô Danh Thiên Hạ nghi hoặc hỏi, hắn hiện tại còn không biết ta có một nghề nghiệp sinh hoạt của đầu bếp đi!

“Đúng vậy! Vô Danh đại ca, ngươi còn chưa biết đi, kỹ thuật nướng thịt của Ánh Nguyệt bên trong trò chơi tốt lắm, ta cùng Tiểu D đều nhấm nháp qua, mùi vị kia làm ta tới bây giờ còn nhớ rất rõ a!” Hủy Diệt bắt đầu vội khen ta, nhưng mà cái gì kêu bên trong trò chơi, lẽ nào ở thế giới hiện thực kỹ thuật của ta cũng rất tồi sao? Ta bất mãn trừng trừng Hủy Diệt.

“Kia vẫn còn a, để chúng ta tới nếm thử tay nghề của ngươi đi!” Đào Đào miệng vẫn nhìn chằm chằm ta, khiến ta mồ hôi lạnh ứa ra, có phải vừa rồi ta mới nói ra việc gì đáng sợ không a!

Tiểu D bất mãn Đào Đào nhìn chằm chằm ta, đem ta kéo tới phía sau hắn, “Muốn ăn phải đi nhặt cành cây, không nhặt được thì chặt.” Nói xong thì lôi kéo ta ngồi ở một bên.(ps: cây ấy không phải thụ yêu, do đó cho dù chặt bỏ cũng sẽ không biến mất. Là cây chuyên môn dùng để đốt)

“Ta, ta, ta, vì sao là ta một mình đi?” Đào Đào lập tức nhảy lên, cứ nói giỡn à, trời thì tối rồi, để hắn một người đi vào rừng? Không cần, hắn còn chưa muốn chết đâu.

“Ai kêu ngươi nói có chuyện gì thì tìm ngươi, kia hiện tại đi nhặt cành cây đương nhiên là ngươi! Lẽ nào để chúng ta mấy pháp sư này đi sao?” Tiểu Khả trộm trộm cười, thằng nhóc đây mới là bắt đầu số phận bi thảm của ngươi đi!

“Một người thì quá nguy hiểm rồi, nếu không, Tiểu Khả ngươi theo ta đi?” Chết cũng phải kéo theo một người, ai kêu ngươi vừa cười trên nỗi đau của người khác cơ, theo ta cùng nhau xuống địa ngục đi! Lập tức cũng không quản tiểu Khả vui hay không vui, đã kéo đi rồi. Tiểu Khả thì là không muốn đi, cũng không giải quyết được vấn đề, ai kêu hắn là pháp sư chứ, pháp sư nào có kỵ sĩ khí lực lớn chứ?”

“Ta nói nghe nè, người nhiều như vậy ngươi thế nào lại chọn ta? Kia lại là pháp sư nhu nhược, gặp chuyện không may đừng hy vọng ta có thể cứu ngươi.” Tiểu Khả căm giận chờ tới trước mắt vừa mới thở phì phì xong, hiện tại Đào Đào đang cao hứng bừng bừng, tiểu tử này sẽ không trúng ta chứ! Cánh rừng này thoạt nhìn thực không phải quỷ dị bình thường ai nha.

“Ha ha ha ha ha, ta không trông cậy vào ngươi có thể cứu ta, ai kêu ngươi vừa rồi cao hứng nhất, ta không tìm ngươi thì tìm ai đây, nói gì đi nữa ta cũng muốn kéo ngươi xuống nước.”

Tiểu Khả nghe xong thì mắt trắng dã liếc Đào Đào đang cười khúc khích, nhặt lên một đoạn tay gãy đập Đào Đào. Đào Đào còn chưa có phản ứng lại đã bị đập rồi, “Xem ngươi còn cười được không? Mau nhặt cành cây đi, nhặt xong còn về nữa, ta càng ngày càng nghĩ khu rừng này thật quỷ dị.” Tiểu Khả xoa xoa cánh tay, con mắt hướng bốn phía nhìn một vòng. Một con quạ đen thường thường bay qua ngọn cây,bay về phương xa.

“Ta chết thật là quá thảm a! Ngươi tới bồi ta đi!” Một trận lời nói âm u dày đặc truyền vào trong lỗ tai.

“A! Bỏ đi, bỏ đi.” Tiểu Khả vừa nghe thanh âm kia đến gần hắn như vậy, sợ đến ôm đầu mà ngồi xổm xuống dưới.

“Ha ha ha, Tiểu Khả, ngươi cũng đùa quá rồi đi, cư nhiên sợ quỷ, ta xin ngươi, cho dù có, này cũng là trò chơi a! Sợ cái gì, là nam tử hán đại trượng phu cơ mà.” Đào Đào thấy tiểu Khả sợ thành như vậy, cũng bất chấp chỗ bẩn hay không, ôm bụng lăn lộn trên mặt đất. Tiểu Khả ở một bên tức giận tới nghiến răng nghiến lợi, hận không thể bổ lên cắn hắn mấy cái giải hận.

Bên kia

“Ta nói bọn họ hai người nhặt nhánh cây gì mà còn chưa trở lại a!” Ta trái chờ một chút, phải chờ một chút, cũng qua nửa tiếng rồi, hai người kia sao còn chưa trở lại?

“Nếu không thì chờ một chút nữa đi!” Tiểu D ở một bên vỗ vỗ vai ta, bị Vô Danh Thiên Hạ hung hăng đẩy ra.

“Không được chạm Ánh Nguyệt, nghe chưa.” Vô Danh Thiên Hạ là càng nhìn Tiểu D càng khó chịu, không biết vì sao, trong lòng hắn không hy vọng nam nhân trước mắt này tới gần ta, thậm chí có loại hận ý không hiểu rõ. Hắn là làm sao vậy, phẩy phẩy đầu, đem hình ảnh kỳ quái trong đầu vung khỏi óc.

“Không đợi nữa, ta đi nhặt cành cây là được rồi.” Ta thật sự là chờ không nổi nữa, cảm giác đói bụng càng ngày càng rõ ràng a! Ta muốn điên rồi!

Thấy ta đứng dậy đi vào rừng cây, Tiểu D không chút nghĩ ngợi mà đứng dậy đi theo. “Ánh Nguyệt, chờ ta một chút, hai người an toàn hơn.”

Vô Danh Thiên Hạ nguyên bản nghĩ muốn ngăn cản, lại bị Hủy Diệt một tay giữ lại, ” Để cho bọn họ hai người đi thôi.” hoho, ôi chao một cơ hội hiếm có nha.(thần: khụ khụ, đồng nghiệp nam trong truyền thuyết)

“Thật là, hai vị kia chạy đi làm gì rồi.” Ta nhặt đoạn cây gãy trên đất, tuy rằng rõ ràng đó là một trò chơi, nhưng vẫn là bảo hộ hoàn cảnh hảo, chém loạn bậy bạ phạt là không đúng.

“Không quan hệ, chúng ta nhặt về cũng giống nhau thôi a! Nhiều nhất là không để bọn họ hai người nhìn chúng ta ăn, không để phần cho bọn họ.” Tiểu D vẻ mặt xấu xa cười nhặt lên một đoạn nhánh cây để vào ba lô.

“Cạc cạc ─── cạc cạc ─── cạc cạc.” Mấy con quạ đen từ trên đầu hai chúng ta bay qua. Ta không chút nghĩ ngợi bắn thủy đạn thuật, quạ đen bị bắn trúng dát một tiếng rồi từ trên trời rớt xuống, rớt xuống phịch trên đất. Thủy hệ công kích tuy rằng không mạnh, nhưng những con quạ đen này nếu như cánh chưa đủ, kia chúng muốn bay, vậy thì khó rồi.

“Hừ hừ, hôm nay ăn thịt quạ đen nướng là được rồi.” Ta nhìn căm thù bọn quạ đen còn đang phình phịch muốn bay lên kia, sau đó lại sử dụng mấy viên thủy đạn thuật, đem mấy con quạ đen còn đang hướng trên bầu trời khiêu khích ta cùng nhau đánh rớt xuống.

“Ánh Nguyệt a! Ta biết ngươi rất đói, thế nhưng, thịt mấy con quạ đen này không thể ăn đi?” Tiểu D đầu đổ đầy mồ hôi lạnh muốn khuyên can ta, có trời mới biết quạ đen bên trong trò chơi này có thể ăn hay không a!

“Không thể ăn sao? Vậy thì quên đi.” Ta vẫn là thích ăn món ngon mỹ vị này, nếu không thể ăn, vậy trộn điểm kinh nghiệm đi, nghĩ xong thì dùng Phong Nhận đem chúng nó tắt đi, mau mắn cầm lấy mấy cái lông chim.

Vật phẩm của nhiệm vụ

Lông quạ

Lông chim quạ đen rơi xuống.

“Vật phẩm của nhiệm vụ? Thu hồi vào thôi.” Ta đắc ý cười, mặc kệ tương lai dùng hay không, trước cứ thu vào vẫn tốt hơn.

Thấy ta không hề nổi giận, tâm tình tốt hơn nhiều, hơn nữa bữa tối của mọi người cũng không dùng quạ đen kia. Tiểu D lại cười hì hì tiến lại, “Ánh Nguyệt a, lúc này cũng chỉ có hai người chúng ta, ta có câu này nghĩ muốn nói cho ngươi.”

Thấy bộ dạng tiểu nghiêm túc hiếm có, ta hiếu kỳ nhìn hắn, không biết hắn lại muốn nói gì đây.

Đột nhiên biểu tình nghiêm túc kia biến mất, mặt nhất thời đỏ lên, chỉ tiếc lúc đó trời quá tối, làm ta thiếu đi không cười. “Ta, ta trước đây xác thực là, là, là rất phong lưu(thanh âm cực thấp), người không phong lưu cũng uổng, uổng thiếu niên đi, cho nên thì, thì có rất nhiều bạn gái. Thế nhưng, thế nhưng, thế nhưng, sau khi ta gặp phải ngươi, ta liền, ta liền…”(thần: tiểu tử, ngươi thuần tâm làm ngẫu mệt hoảng rồi a! Có chuyện nói mau.)

“Liền đối ta nhất kiến chung tình?” Ta buồn cười tiếp nhận lời nói hắn chi chi ngô ngô nửa ngày chưa nói xong, thực sự rất khó tưởng tượng hắn trước đây rốt cuộc là phong lưu thế nào a! Ngay cả nói một chút cũng ấp a ấp úng, không phải là số lần người khác ném hắn đi, hắn mới có rất nhiều bạn gái chứ?”

“Đúng vậy, ngươi thế nào biết?” Tiểu D kinh ngạc nhìn ta, thần tình rõ ràng là tràn ngập nghi hoặc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.