Xuyên Qua Ngàn Năm Chi Võng Du

Chương 37: Cuồng long ngạo thiên



Ta tựa hồ nghe được hắn nói muốn ta đem quân lệnh bài bán cho hắn, “Bán cho ngươi?” Ta nghi hoặc hỏi. Thấy hắn gật đầu, ta lại hài lòng, nga ha hả a, mới đến tay thì đã có người tới mua. Tốc độ này thật đúng là mau nga, chờ một chút “Các ngươi từ đâu tới vậy?” Bọn họ sao lại tới nơi này?

Tẻ ngắt ~~~~~~, trên đầu mọi người lại lần thứ hai toát ra mồ hôi lạnh, tuy rằng mấy người bọn họ vì sao vì sao gặp nhau ở chỗ này là rất kỳ quái, nhưng là không cần ý kiến như thế chứ?

“Chúng ta đương nhiên là đi vào rồi, ta là Tùy Phong Phiêu Nhứ(theo gió bay đi), là một nhạc công, đây là lão đại của chúng ta Cuồng Long Ngạo Thiên.” Tùy Phong Phiêu Nhứ mỉm cười nhìn chúng ta.

“Các ngươi muốn mua kiến bang lệnh?” Ta lần thứ hai hoài nghi hỏi, ta không có nghe nhầm đi chứ?

“Đúng.” Cuồng Long Ngạo Thiên lạnh lùng nói, không biết vì sao, hắn nhìn thấy người chơi kêu Thiên Vũ Huy Ánh Nguyệt này, luôn có một loại cảm giác giống như đã từng quen biết, như là quen biết đã lâu rồi vậy. Trong lòng đột nhiên toát ra một loại cảm giác áy náy thật sâu, Ngạo Thiên bất giác có chút buồn cười, mình lãnh khốc lại có thể có cảm giác áy náy.

“Như vậy a!…” Nguyên lai người này chính là người điên cuồng luyện cấp trong truyền thuyết kia, một trong những người đứng đầu bảng đẳng cấp, bảng tài phú, bảng mỹ nhân, bảng trang bị đốt tiền đốt tới hù chết người a! Ừ, không hổ là một người lãnh khốc loại hình dễ nhìn, không nên không nên, nước miếng không thể chảy ra, tốt xấu hình dạng hiện tại của mình cũng tuyệt đối loại hình mỹ a! Không thể đánh mất mặt mũi của mình.

“Cũng không phải không thể bán cho ngươi, phương diện giá cả này nha… . Các ngươi cũng biết, cái này tốt xấu cũng là kiến bang lệnh đệ nhất của Vĩnh Sinh, là chúng ta tân tân khổ khổ, bị ngược đãi lâu như vậy mới đạt được đó! Như vậy đi, chúng ta cũng không loạn định giá, 50w kim tệ, thế nào a? Phải biết rằng, cái kiến bang lệnh đệ nhất mà nói, hệ thống khẳng định cho phần thưởng, vậy phần thưởng khẳng định cũng không kém, cho nên các ngươi cũng không có hại nga.” Ta lộ ra dáng tươi cười tựa gian thương, kim tệ kim tệ mau tới trong lòng ta nào ~~~~~~~~~~.

“Vậy ngươi cũng quá đắt rồi đi! 50w kim tệ có đúng nhiều chút không.” Thiếu nữ tế ti kia có chút bất mãn quẹt miệng kháng nghị.

“Đúng a, 50w có thể mua được rất nhiều cực phẩm trang bị đó.” Tên thiếu niên kia cũng lắc đầu không đồng ý.

“Được rồi, được rồi, không phải 50w sao, Phi Tuyết, Huyễn Yêu các ngươi đừng nói nữa, người khác tự hiểu cho rằng chúng ta mua không nổi, hơn nữa, ngươi không phát hiện đối phương là người mỹ như vậy sao? Làm mỹ nhân khổ lâu như vậy mới đạt được kiến bang lệnh, chúng ta kiếm 50w cũng vẫn mua được rồi, có lời rồi. Hơn nữa, lão đại có tiền như vậy, cũng chẳng quan tâm chính là 50w đi, lão đại.” Tùy Phong Phiêu Nhứ cười ha hả nói, tiểu thụ quá đẹp a, nữ vương thụ nga ~~~~~, hiện tại phải lưu lại ấn tượng tốt, sau đó có thể… …, hắc hắc hắc hắc hắc hắc hắc.

“Có thể.” Rõ ràng dựa theo tính nết trước đó của mình, không phải trực tiếp động thủ đưa bọn họ toàn bộ treo luôn, giao ra kiến bang lệnh, chính là ném một chút tiền trinh đem kiến bang lệnh “Mua đi.” Vì sao hôm nay, lại bởi vì không muốn thấy vẻ mặt khổ sở của hắn, mà lừa đảo đi mua cái lệnh bài này.【 thần: mỗ chỉ nguyên bản chính là muốn Ngạo Thiên đem Ánh Nguyệt đánh bại, sau đó cướp đi kiến bang lệnh, sau đó Tiểu Nguyệt Nguyệt bắt đầu trả thù Ngạo Thiên. Nhưng mà, ta sợ bị chết đuối trong nước miếng của mọi người, cho nên vứt bỏ. 】

“Thực sự?” Không thể nào, ta thuận miệng báo giá, hắn cư nhiên đáp ứng rồi, không hổ là tài đại khí thế oa, kẻ có tiền chính là không giống bình thường. Ánh Nguyệt lúc này đã quên mất hắn là người có tiền, liền như vậy hơi giật mình nhìn Ngạo Thiên.

“Ừ.”

“Thật tốt quá, ta chỉ biết các ngươi chắc chắn sẽ mua, tốt xấu gì cũng là khối đầu tiên a, nói không chừng hệ thống đưa các ngươi dừng chân ở một bang phái nào đó, tránh phải làm rất nhiều siêu nhiệm vụ khó khăn rồi đi.” Ta cười hì hì đi về phía trước, cùng với Ngạo Thiên trao đổi.

Thấy 50w kim tệ kia hiện tại bỏ vào trong ba lô, ta cười một cái ngọt a, thật sự là quá tốt a, lần đầu mua bán lớn của ta a!

“Thiên Vũ Huy Ánh Nguyệt? Ta nhớ kỹ ngươi rồi.” Ngạo Thiên nhàn nhạt nói, nghe được mà ta lông tơ dựng thẳng, nhớ kỹ ta làm gì? Sẽ không tìm ta tính sổ chứ? Ta khổ sở ha hả cười.

Hủy Diệt lúc này bị mọi người đẩy ra thế chỗ vì bọn họ một đám người lên tiếng, “Ánh Nguyệt, cái này, 50w kim tệ kia, chúng ta một đám người liền từ bỏ, toàn bộ cho ngươi đi, ô ô ô ô ô, Ánh Nguyệt ngươi nhất định bởi vì nghèo, ăn khổ nhiều rồi, mới có thể yêu tiền như vậy. Chúng ta biết rồi, cho nên, yên tâm đi, chúng ta nhất định sẽ hảo hảo chiếu cố ngươi.”

Ơ??????????? Ai nói ta nghèo chứ? Ta nghi hoặc nhìn đại ca, nhìn hắn dùng tay che kín mặt, thẳng lắc đầu. Nhìn thử lại Nhất Thăng với Tiểu D, thấy bọn hắn hai người ưu thương nhìn ta, vẻ mặt lo lắng. Cái này…, rốt cuộc là sao rồi? Ta nghi hoặc không nguôi.

“Ánh Nguyệt, không cần thương tâm, sau này còn có mọi người chúng ta, có khó khăn thì tới tìm chúng ta a!” Dương Dương Ái Cật Thảo(dê con thích ăn cỏ) cũng tiến lại an ủi ta.

“Ta nói này, ai bảo ta nghèo chứ?” Ta không giải thích được mà hỏi.

“Chúng ta tự phát hiện.” Tiểu Khả hai mắt lưng trong nhìn ta.

“Ta sau này nhất định không có câu oán hận nào làm cu li cho ngươi.” Đào Đào ngữ khí kiên định nói.

“Ha????? Mọi người có phải hiểu lầm rồi không hả????” Ta lúc này tràn ngập cảm động nha, đây là bạn bè của ta a~~~~~~.

“Được rồi, được rồi, chúng ta hồi thành tới Trăn Tương Lâu đi ăn một bữa no say đi, ăn màn thầu lâu như vậy, ta cũng sắp thành màn thầu rồi.” Tiểu D có điểm chịu không được cái loại bầu không khí này, dẫn đầu chuyển hướng câu chuyện.

“Được, được.” Tiểu Khả vừa nghe đến có thể ăn một bữa no say, lập tức hoan hô lên.

“Rốt cục thoát khỏi màn thầu rồi.” Tâm Duyến thở dài một hơi, hơi hơi thở ra một tiếng dài.

“Các vị, vậy còn chờ cái gì, chúng ta đi nhanh đi.” Vô Danh Thiên Hạ cười lên rồi là người đầu tiên bóp nát quyển trục hồi thành, hóa thành một đạo ánh sáng trắng rồi biến mất.

“A, Vô Danh thật xảo quyệt, Hủy Diệt, chúng ta cũng đi mau.” Dương Dương kéo Hủy Diệt còn đang hai mắt đẫm lệ lưng tròng nhìn ta, bóp nát quyển trục hồi thành, kéo hắn cùng nhau đi.

“Chúng ta cũng đi nhanh đi! Nơi này ta cũng không nghĩ dừng lại đâu.” Đào Đào cũng một tay kéo Tiểu Khả rời đi.

“Ánh Nguyệt, đi thôi!” Nhất Thăng ôn nhu nhìn ta một cái rồi biến mất.

“Đúng vậy, đúng vậy, hành động chậm chạp, có thể không được ăn, Ánh Nguyệt ngươi cần phải hảo hảo bồi bổ vào, ta đi trước giúp ngươi cướp vị trí.” Tiểu D cũng hóa thành ánh sáng trắng rời đi.

“Di??? Tâm Duyến lúc nào thì không thấy rồi?” Ta một người hơi giật mình đứng ở trong động quỷ, bình thường cô ấy không thích nói, động tác cũng nhanh lẹ a!

“Cô ấy đi cùng Vô Danh rồi, là người thứ hai trở về thành.” Bánh Bao Thịt đứng ở phía sau Ngạo Thiên, chậm rì rì nói.

“Nga ~~~~~~, vậy còn ngươi?” Ta nghi hoặc nhìn cái tổ hợp này.

“Ta a, ta là người bị vào nhầm nhóm các ngươi, Cuồng Long Ngạo Thiên là anh cả của ta a, lần này tới là để tìm ta, vừa vặn lấy kiến bang lệnh. Hắc hắc hắc.”

“Như vậy a, ta đây cũng đi, không thì đám sài lang hổ báo kia thật là sẽ ăn ngay cả mẩu vụn cũng không cho ta nữa. Hẹn gặp lại nha ~~~~~.” Nói xong ta cũng hóa thành ánh sáng trắng rời khỏi đây, rời khỏi cái chỗ ta không bao giờ nghĩ tiến vào nữa, cho dù nơi này phi thường thích hợp cho ta luyện cấp.

“Anh cả, chúng ta có phải cũng nên đi hay không? Anh cả????” Phi Tuyết Vô Ngân không giải thích được nhìn Ngạo Thiên chưa bao giờ thất thần như vậy.

Tùy Phong Phiêu Nhứ thì trộm trộm cười, thấy anh cả nhìn chỗ Ánh Nguyệt dần dần biến mất, không biết suy nghĩ cái gì. Ánh Nguyệt có đúng không? Phối với anh cả không biết hợp không nga.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.