Xuyên Qua Ngàn Năm Chi Võng Du

Chương 39: Kinh diễm thiên hạ



Một trận hào quang đánh tới trên người ta, trong nháy mắt ta đã rời khỏi Thánh Thần Điện, về tới Thiên Long Thành. Nguyên bản chúng người chơi còn đang thảnh thơi trên đường hành tẩu đều ngừng bước chân lại, nhìn chăm chú vào người đột nhiên hiện ra ở trước mặt mình.

Một đôi tròng mắt sắc xanh da trời, lúc này đang mơ mơ màng màng; một khuôn mặt hoàn mỹ không tỳ vết làm chúng nam nữ hơi bị kinh diễm, một đầu tóc dài sắc vàng buông rơi bên thắt lưng thon gầy, theo làn gió bướng bỉnh nhẹ lay động. Khiến cho đường nhìn của mọi người vô pháp ly khai, giống như là “Hành giả kiến La Phu, hạ đam loát tỳ tu. Thiếu niên kiến La Phu, thoát mạo trứ kiều đầu. Canh giả vong kỳ lê, sừ giả vong kỳ sừ; lai quy tương oán nộ, đãn tọa quan La Phu”*[1]. Lúc này nếu ở trên người Ánh Nguyệt để hình dung, ngược lại cũng rất là hợp.【 thần: vẫn chưa hoàn hồn, dùng Ánh Nguyệt thay thế. 】

*Nói chung là La Phu là một nữ tử đẹp, tạm dùng trên người Ánh Nguyệt cũng vô cùng hợp, mọi người đều ngừng lại mà nhìn Ánh Nguyệt mà.

Cuối cùng ta cũng chậm chạp khôi phục thần sắc, chuyện đầu tiên phát hiện mọi người vẻ mặt dại ra nhìn ta, toàn bộ ngơ ngác nhìn ta, thiệt là kỳ quái? Ngơ ngác nhìn ta? Ơ??? Nhìn ta??? Sẽ không phải là hình dạng hiện tại của ta????? A ~~~~~~. Phản ứng đầu tiên ta vận dụng chính là sử dụng khinh công, thoáng cái nhảy lên mái hiên, theo mái hiện mà ta bắt đầu hành trình chạy nạn.

Mọi người thấy tự nữ thần trong cảm nhận đã chạy xa, đều đuổi theo. Liền ngay cả một vài nữ người chơi cũng theo ở phía sau hô to gọi nhỏ, nghe được xa xa bọn họ kêu nữ thần, là nữ thần, tức giận đến mức ta dừng lại rống lớn một tiếng. “Ta ~~ không phải ~~~ nữ. Ta là ~ nam nhân ~~~~~~~~.” Được rồi, xem ra bọn họ sẽ không còn đuổi đi, ta vừa mới chuẩn bị nhảy xuống mái hiên. Chợt nghe đến bọn họ lại bắt đầu hô to ở phía sau.

“Ngay cả là nam nhân, cũng phải đuổi ~~~, mỹ nhân a~~~~~~~~~.” Các người chơi là nam cũng không có bởi vậy mà chết tâm, ở xã hội hiện đại này, chính là nam nam yêu nhau, nam nam kết hôn đều là rất bình thường, dù sao giữa nam với nam đều có thể sinh con, không thể không ở đây cảm thán kỹ thuật phát đạt, mà lúc này ta phải thống hận cái khoa học kỹ thuật này, khiến cho ta giống như là chuột qua đường ấy.

“Là nam?? Oa a~~~, mỹ nam tử a ~~~~.” Nguyên bản hăng hái không cao lắm, chỉ do là vì thấy mỹ nhân mà theo các nàng tất cả đều vạn phần kích động.

“Nếu như hắn có thể cùng ta quan hệ qua lại thì tốt rồi?” Cô gái mê trai Giáp nước miếng chảy ròng ròng nói.

“Chỉ bằng ngươi? Hừ hừ, hắn phải quan hệ qua lại, cũng là cùng người như ta.” Cô gái mê trai Ất tự hào vươn cao bộ ngực của mình.

“Cái gì chứ, các ngươi tranh cái gì mà tranh, điển hình nữ vương thụ a, đương nhiên phải phối với tiểu công rồi, các ngươi toàn bộ lăn sang một bên ~~~~~.” Đồng nghiệp nữ Giáp rống to hơn.

“Đúng, đúng, hẳn là phối tiểu công.” Tiếng rống này nhất thời nghênh đón hưởng ứng của chúng đồng nghiệp nữ, khiến cho các người chơi là nam cũng muốn tiến lên thử một lần.

“Mỹ nhân mỹ nhân ta yêu ngươi, tựa như chuột yêu gạo.” Chàng trai si tình Giáp đầu tiên nhảy ra hô to lên, khiến cho ta đứng trên mái hiên thiếu chút nữa thì trượt xuống dưới, ta thấy phía dưới đông nghịt một mảnh, nhất thời nuốt nuốt nước miếng, trời ơi, này nếu như trượt xuống, không chết thì cũng phải ít đi tầng da.

“Cái gì, chỉ bằng ngươi? Chúng chị em, mọi người cùng nhau tiến lên. Tiêu diệt đầu trư không biết xấu hổ này, đập dẹp ~~~~~~.” Đồng nghiệp nữ Ất vừa hô như thế, các đồng nghiệp nữ khác cũng tiến qua, chợt nghe chàng trai si tình Giáp kia tru lên một tiếng, tế ti mm ở lúc hắn sắp chết thì lại thi triển Trì Dũ Thuật cho hắn, tiếp tục đập bẹp.

Khiến cho mấy người chơi là nam khác cũng náo động lên, ở trước mặt mỹ nhân lộ ra khuôn mặt rạng rỡ tất cả đều nhắm miệng lại, dù sao bị người tướng mạo tuyệt đối là thượng đẳng trong thượng đẳng kia đập dẹp một trận, khả hắn đối xử như thế, bọn họ nên ước lượng một chút trọng lượng của mình. Không phải chưa ra tay thân đã chết trước, chuyện đó chẳng có gì đáng giá vui vẻ cả.

“A ~~~, mỹ nhân gg, nói cho người ta ngươi tên gì đi ~~~~~.” Không biết là ngươi chơi nữ nào hô một tiếng như thế, nhất thời đạt được hưởng ứng của mọi người.

“Ách ~~~, cái kia ~~~. Ta, ta là Thiên Vũ Huy Ánh Nguyệt. Không có việc gì thì ta đi trước, mọi người không cần theo a!” Nói xong ta cũng chẳng quản được nhiều như vậy, vẫn còn chạy nạn quan trọng hơn, vị anh trai bị đập dẹp kia, ngươi cứ tự cầu nhiều phúc đi! Ta tuy rằng nghĩ cứu ngươi, nhưng ta càng sợ những nữ nhân này a! Thân đã từng là đồng nghiệp nữ, có thể phi thường rõ ràng tâm tình bảo vệ tiểu thụ của các nàng. Ơ? Ta đây không phải tiểu thụ???? Không cần a~~ ~~~~. Đang trên đường sử dụng khinh công chạy trốn chân lại trượt, thân hình nhất thời đổ xuống, vội sử dụng khinh công lần thứ hai. Thân hình trụy xuống lập tức ổn định, lại lần thứ hai về tới trên mái hiên,

tiếp tục hành trình chạy nạn của ta.

“Không hổ là thần trong ý nghĩ của ta a, nhìn một cái, thân ảnh vừa rồi kia, là cỡ nào hấp dẫn người ta a!”

“Đúng vậy, đúng vậy, không hổ là tuyệt mỹ hình nữ vương thụ, thiệt lợi hại a!”

“Chúng ta tổ chức một đoàn quân tiếp viện Ánh Nguyệt có được không a!!!”

“Được a, được a!”

“Qúa tốt rồi ~~~~~~~~.”

“Bậc mỹ nhân này cư nhiên giờ mới phát hiện, đáng tiếc a~~~~~, chúng ta thật ít may mắn oa.”

“Có hay không người gia nhập đoàn quân tiếp viện của Ánh Nguyệt a ~~~~~~~, hiện tại bắt đầu ghi danh rồi ~~~~~~~~.”

Ta dùng hết khả năng quên đi phía sau, phía dưới truyền đến trận trận tiếng kêu to, liều mạng giục mình chạy nhanh một chút, nếu không chạy sẽ bị nuốt gọn. Mạng nhỏ quan trọng nhất a ~~~~~

Xa xa thấy bảng hiệu của Trăn Tương Lâu, ta thở dài một hơi, nhẹ nhàng rơi xuống mặt đất. Vẫn là cảm giác tốt đẹp làm tới nơi tới chốn! Bỏ qua chúng người chơi bị hóa đá, một hơi thở chạy ào tới Trăn Tương Lâu, kéo tiểu nhị đem hắn kéo tới một chỗ góc chết, hơi chút chậm rãi thả lỏng hơi thở, nhìn tiểu nhị sắc mặt trắng bệch nhìn ta, ta xấu hổ cười cười với hắn. Ôi chao, nguyên bản còn trắng bệch như một người chết, nhất thời sắc mặt hồng tươi lên. Thật vất vả hỏi ra chỗ phòng của bọn Nhất Thăng, ta lại sử dụng khinh công, thoáng chốc đã nhằm chỗ bọn họ tới. Ta cũng không dám dừng lại chậm rãi đi nữa, ánh mắt của mọi người nhìn ta vẫn làm ta sợ.

“Nhất Thăng, Tiểu D, đại ca, Hủy Diệt, Dương Dương, Tiểu Khả, … …, mặc kệ là ai, mau mở cửa nhanh ~~~.” Ta chạy đến cửa phòng, giờ mới phát hiện bọn họ cứ nhiên đem cửa khóa từ bên trong, bên ngoài cư nhiên còn có một đám người chơi chắn ở đó, trời ạ ~~~~~~~.

Nguyên bản bởi vì có người chen lách bọn họ mà phẫn nộ nhìn cái tên muốn chết ở phía sau, thấy nét tươi cười xin lỗi của ta, cả đám lại ngây ngẩn cả người. Trời ơi, thực sự là nghiệp chướng nga.

Lúc này, Tiểu Khả len lén đem cửa mở ra khe nhỏ, thấy ta bị chắn ở cửa, lập tức mở cửa ra, đem ta lôi vào. Phịch một tiếng, liền lại đem cửa đóng lại. Chúng người chơi bị tiếng vang của cửa làm giật mình tỉnh lại lúc này mới hoàn hồn, lại bắt đầu ầm ĩ, để chúng ta mở cửa cho họ. Chúng ta nếu như nghe bọn họ, đem cửa mở ra thì gặp quỷ rồi. Vẫn là để bọn họ chậm rãi thích ứng một chút hình dạng của chúng ta đi, không thì ngày mai, chúng ta đừng nghĩ ra thành đánh quái. Đính chính, là ngoại trừ ta người ngoài ra. Tốt xấu gì ta còn có khinh công, có thể võ nghệ cao cường mà, đường lớn đi không được, ta tiếp tục trèo mái hiên, hắc hắc hắc hắc hắc.

0-=-0-=-0-=-0-=-0-=-0

[1]: Nguyên văn:

行者见罗敷

下担捋髭须

少年见罗敷

脱帽著 帩 头

耕者忘其犁

锄者忘其锄;

来归相怨怒,

但坐观罗敷.

Hành giả kiến La Phu

Hạ đam loát tỳ tu

Thiếu niên kiến La Phu

Thoát mạo trứ kiều đầu

Canh giả vong kỳ lê

Sừ giả vong kỳ sừ;

Lai quy tương oán nộ,

Đãn tọa quan La Phu

Dịch nghĩa:

Người đi đường thấy La Phu

Dừng việc vuốt râu đợi

Thiếu niên thấy La Phu, cởi bỏ khăn vấn đầu

Người làm việc thì quên việc,

Người cuốc đất thì quên cuốc đất,

Dù là người con gái về nhà chồng đương giận

Nhưng cũng ngồi xem La Phu.

Ý nghĩa:

Gặp trong “Hán Nhạc Phủ – Mạch Thượng Tang”.

Hành giả: người qua đường đi qua đường. La Phu: tên của nữ chủ nhân công trong “Mạch Thượng Tang”, là một nữ tử hái dâu xinh đẹp, thông minh, hiền lành. Hạ đam: dừng lại công việc. Loát: lấy ngón tay mà vuốt. Tỳ: râu mép bên miệng. Trứ: sửa sang. Tiễu đầu: khăn đội đầu của nam tử cổ đại bó tóc. Lê, sừ: ở đây dùng làm động từ, ý tứ của cày đất, cuốc đất. Tương oán nộ: chỉ người làm việc, người cuốc đất sau khi về nhà oán giận bởi vì thấy La Phu mà làm lỡ công việc. Vừa nói, bởi vì nam tử ham nhìn La Phu, về nhà sau thì khiến cho thê tử giận. Tọa: nguyên nhân. Mấy câu này ý là: người qua đường thấy La Phu, buông công việc vuốt chòm râu chơi đùa; thanh niên thấy La Phu, cố ý cởi khăn sửa sang; người cày ruộng quên hết cày đất, người cuốc đất quên hết cuốc đất; về đến nhà, người trong nhà lại cùng nhau ôm giận, đơn giản là mê nhìn La Phu.

Mấy câu từ người đi đường, thiếu niên, người làm việc, người cuốc đất nhìn thấy La Phu sau đó đề cử chỉ thất thường, quên hết tất cả mà hướng về vẻ đẹp của La Phu, về phương diện nghệ thuật có một phong cách riêng. Tác phẩm mặc dù không một chữ miêu tả dung mạo của La Phu, mà là vẻ đẹp đó tự hiện ra, hơn nữa đẹp đến mê người, đẹp đến ngoài tưởng tượng. Loại thủ pháp nghệ thuật miêu tử gián tiếp này, đáng giá học tập.

_Nguồn: http://chengyu.zzstep.com/mingju_content.php?classid=662&contentid=12829_

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.