Xuyên Qua Ngàn Năm Chi Võng Du

Chương 46: Biến thành tiểu bảo bảo – thượng



Tính toán thời gian cũng không sai biệt lắm, ta cũng liền dừng lại, phân phó tiểu nhị đem các đồ ăn ta làm bưng đến phòng chuyên dùng của chúng ta, ở đàng kia ngửi cái gì. Sẽ không là đồ ăn của ta thơm đi? Ta xa xa đứng cũng ngửi được thấy một mùi hương mê người đó rồi, nhưng mà nhìn hai ba mươi người kia, ta đành phải kiên trì, ở dưới sự trợ giúp của tiểu nhị, xông qua đám người, trốn vào trong phòng. Nghe thanh âm ầm ầm bên ngoài, ta lè lưỡi, hắc hắc, ta biết sẽ có loại hiệu quả này mà, coi đi, ta đã nói tay nghề của ta tốt mà!

Ta đem viên dược hoàn không biết công hiệu thoáng cái đã nuốt vào trong bụng, đầy cõi lòng chờ mong, không biết hiệu quả là cái gì đây nga, mau mau hiện ra đi!

“Ánh Nguyệt, chúng ta về rồi.” Thanh âm đại ca xa xa truyền đến, tựa hồ bộ dáng vẫn còn rất có sức.

“Trời ơi, các ngươi nhường một chút a!” Hủy Diệt ở bên ngoài tức giận đến thẳng ồn ào.

“Không nên chặn đường.” Tâm Duyến cũng bất mãn khóc khóc nói.

“Có thể nhường một chút không.” Nhất Thăng tính tình hảo mặt mang theo mỉm cười nói, kỳ thực hắn lúc này trong lòng hận không thể đem các người chơi chắn ở cửa này, tất cả đều ném xuống dưới lầu.

“Nếu không nhường, cẩn thận ta không khách khí.” Tuy rằng nhìn không thấy vẻ mặt và động tác giờ này của Tiểu D, không khó tưởng tượng ra hắn cau mày, giận trừng mắt những người đó.

“Bụng đói quá, phiền các ngươi tránh ra đi.” Thanh âm Tiểu Khả đáng thương hề hề từ bên kia cửa truyền tới.

Không phải ta không đi mở cửa, ta thật sự là sợ đoàn người kinh khủng ngoài cửa này, có thể hay không đem ta nuốt gọn, vẫn là dựa vào bọn họ chen qua đi, ta đang mở cửa mà. Trong lòng ta thay mấy người bọn họ mặc niệm, trên thực tế là nhìn có chút hả hê, len lén cười lên.

“Mau nhường, không thì đấu võ đó.” Đào Đào hiện tại đói đến nghĩ muốn ăn thịt người rồi, đám gia khỏa kia không thức thời còn dám chắn ở cửa, hắn đã ngửi thấy mùi hương thơm ngon của đồ ăn trong cánh cửa rồi.

“Mùi vị thơm quá a!” Dương Dương hiện tại đã sa vào trong mùi hương của đồ ăn ta nướng rồi, không hề để ý tới ầm ĩ quanh mình.

“Chúng ta đều là ngửi thấy mùi hương rồi, các ngươi là bao trọn gói à? Chúng ta có thể hay không trông thấy người nướng ra đồ ăn kia?” Một người chơi thay thế mọi người, nói ra tiếng lòng của họ.

“Đúng vậy, đúng vậy, chúng ta chính là có hỏi qua chủ bếp, bọn họ thế nhưng lại nói chính là người chơi bao trọn gói tự nướng, cho nên chúng ta mới… … .” Người chơi kia nói xong lời cuối cùng thì xấu hổ.

“Thật sao? Vậy chúng ta giúp ngươi hỏi một chút, có thể nhường một chút hay không?” Vô Danh Thiên Hạ thật sự là chịu không nổi cái đám người chơi vây quanh cửa bao trọn gói, nếu không tránh ra, hắn muốn chết đói rồi.

“Thật sao? Vậy cảm tạ nha.” Đám người chơi kia vừa nghe Vô Danh Thiên Hạ nói thế, đều tránh đường ra, nếu như thực sự là người chơi bao trọn gói kia tự nướng, chính là tìm thêm nhiều tiền, cũng muốn để hắn nướng cho ăn, đám người kia bên trong lòng đều nghĩ như vậy.

“Ánh Nguyệt, mở cửa ra, ta là đại ca.” Vô Danh Thiên Hạ đi tới ngoài cửa nhẹ nhàng gõ gõ cửa.

Ngất hô hô, không còn trò hay nữa rồi, đáng tiếc, ta chậm rì rì đứng dậy đi mở cửa cho đại ca bọn họ. Mặc kệ thế nào, bụng ta cũng đói rồi. “Tới.”

Kéo cửa ra, để đại ca bọn họ mấy người vào trước, ta cười hì hì nhìn các người chơi ngoài cửa, thỏa mãn thấy mọi người lần thứ hai vì khuôn mặt xinh đẹp của ta mà kinh ngạc đến ngây người, quả nhiên bọn họ lúc đó vào xem thức ăn, không có chú ý tới tướng mạo của mấy người bọn đại ca. Hiện tại ta đã đi ra, lực chú ý của bọn họ tất cả đều tập trung trên người ta, đương nhiên đã bị khuôn mặt của ta, làm cho kinh ngạc ngây dại.

“Đồ ăn xác thực là ta nướng nga, nếu như muốn ăn, đều là một loại 10j, tư liệu tự chuẩn bị, cứ như vậy đi.” Bỏ lại một câu như thế, ta không còn quản bọn họ có nghe vào hay không, đóng cửa lại, cười hì hì tiến vào vị trí giữa Nhất Thăng và Tiểu D mà ngồi.



“Thơm quá, Ánh Nguyệt tay nghề của ngươi thật tốt nga.” Hủy Diệt ngửi thấy mùi hương, nước miếng cũng sắp muốn chảy xuống rồi.

“Tiến bước, tiến bước.” Dương Dương chịu không nổi mê hoặc, dẫn đầu tiến bước vào.

“A, đừng cướp.” Hủy Diệt bất mãn kháng nghị, đương nhiên tốc độ hạ thủ của hắn tuyệt không chậm.

Một vòng cướp giật đại chiến mới chính thức trình diễn, cũng may ta nướng khá nhiều, cũng may chúng ta chính là đã bao trọn gói rồi, cũng may chúng ta bây giờ còn không tính là rất nổi danh. Nói cách khác, chúng ta một bàn những người là người hình tượng xán lạn rốt cục triệt để xong đời rồi.

Lúc chúng ta rất nổi tiếng, các người chơi này đều nhớ kỹ hình tượng mấy người chúng ta cướp đồ ăn, mặc dù có chút bất nhã, nhưng đều bị đánh giá là tính cách chân thật. Cũng coi như không phải quá xui xẻo, bình thường ở nhà là ưu nhã quý công tử, thiên kim tiểu thư, vậy mà ở trong trò chơi, cứ để chúng ta phóng túng một phen có sao đâu. Đương nhiên những việc này là nói sau, tuy rằng ta là mặc kệ trong trò chơi hay là ngoài trò chơi cũng là một luận điệu, làm cho người nhà đều không dám để ta có mặt yến hội.

“Được rồi, ngươi không phải nói thí nghiệm thuốc sao? Thế nào rồi hả?” Cơm nước xong xuôi, Nhất Thăng lúc này mới nhớ tới, sáng sớm (?) ta nói muốn thử dược, đồ ăn vừa rồi thật sự là quá ngon rồi, có thể khiến hắn nhất thời quên mất tiêu chuyện này.

“Đúng vậy, có gì khó chịu không?” Tiểu D khẩn trương thẳng nhìn chằm chằm vào ta.

“Dược hiệu còn chưa có biểu hiện, không vội thì chờ ta một chút đi!” Ta lúc này cảm thấy thân thể có một dòng khí lưu nong nóng, trong toàn thân toán loạn, xem ra là dược hiệu muốn thể hiện ra rồi.

Ta dẫn đầu cáo biệt mấy người bọn đại ca, nhắc nhở Nhất Thăng và Tiểu D, nhất là Nhất Thăng, đêm nay không nên tới gian phòng của ta. Cũng không quản vẻ mặt ai oán của hai người bọn họ, bộ dáng buồn khổ của đại ca, ánh mắt mờ ám của bọn Hủy Diệt, hừng hực đi về phòng. Nếu không sợ mấy người bọn họ hoài nghi, ta còn thật muốn xông về phòng ấy chứ!

Dòng nhiệt lưu đó ngày càng nóng, toàn thân đều sắp muốn vứt cái đau đớn này đi. Trời ơi, sẽ không thực là độc dược chứ? Mệnh ta không yếu như vậy đi! May là ta có pháp bảo ma pháp châu, sẽ không vướng mắc mà đi Diêm Vương điện, nhưng mà thực sự đau quá a! Ta khó chịu nhắm mắt lại lăn ở trên giường. Không biết đã qua bao lâu, dòng nhiệt lưu ấy không thấy nữa, đau đớn cũng theo đó mà dần dần biến mất. Ta chậm rãi mở mắt, ha ha ha ha ha, ta biết ta làm sao lại chết được chứ! Coi cái nào, giá trị sinh mệnh của ta không phải còn đầy sao! Ơ? Dị biến? Ta xem thanh biểu hiện trạng thái mà ngây dại, nhất thời không có phản ứng lại, dị biến a? Ta biến thành gì rồi hả?

Thiên Vũ Huy Ánh Nguyệt

Chủng tộc: bộ tộc sáng thế ─── u tộc

Trạng thái: dị biến

Đẳng cấp: cấp 42

Gía trị sinh mệnh: 2916/2916

Gía trị ma pháp: 4518/4518

Giá trị nhẫn nại: 100

Gía trị đói bụng: 410

Ta nghi hoặc muốn vươn tay lên xoa đầu tóc lúc trước vì lăn lộn mà lộn xộn, nhưng mà, ta cư nhiên, cư nhiên thấy tay mình nhỏ đi một cỡ. Ta vội từ trên giường nhảy xuống, chạy đến trước gương, nhìn mình ở bản nhỏ, ta không khỏi muốn cuồng cười ra tiếng. Bởi vì linh hồn không ở lúc thân thể này còn nhỏ, khiến ta bỏ lỡ hình dạng bản thân khi còn bé, chỉ có thể nhìn thấy từ trong ảnh chụp, thế nhưng hiện tại cơ hội tới ở phút cuối cùng, ta đắc ý cười, lại đắc ý cười.

Không biết phải bao lâu mới có thể khôi phục đây, mặc kệ đi, coi như đứa nhỏ tới ăn không uống không tiện thể kiếm chút kinh nghiệm đi! Nga hohohoho, cơ hội lớn ngàn lần khó gặp nha! Coi cái nào, bé kia môi hồng răng trắng, thiệt là dễ thương, tuy rằng chỉ là hình dạng lúc 10 tuổi, nhưng mà thực sự siêu cấp dễ thương a!

Không biết bọn đại ca nhìn thấy sẽ thế nào đây, nhất định sẽ ngây người, hắc hắc, ta ác liệt nghĩ, mang theo mỉm cười ngọt ngào, chậm rãi tiến vào trong mộng đẹp.



~oOo~


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.