Xuyên Qua Ngàn Năm Chi Võng Du

Chương 49: Cuồng long ngạo thiên thu hoạch lần nữa



“Bang… … Bang… … Bang chủ.” Đại hổ lắp bắp nói, cho dù đứng rất xa, ta vẫn như cũ thấy từ trên người hắn toát ra mồ hôi lạnh.

“Bang chủ? Ngươi là người trong bang ta?” Cuồng Long Ngạo Thiên khinh thường nhìn hai người run bần bật lên kia.

“Đúng, đúng vậy, bang chủ, ngươi phải báo thù cho chúng ta a! Thằng bé kia thật sự là không đem bang phái chúng ta để vào mắt a!” Đại hổ không biết mình chết sống mà buông lỏng, vẫn như cũ không biết xấu hổ mà thỉnh cầu.

“Nga? Trước không nói nó là một đứa nhỏ, theo ta được biết, các ngươi ba người chính là hoành hành ở đây đã lâu, rất nhiều người chơi đối với các ngươi là giận mà không dám nói gì. Còn có chính là, ngươi nói các ngươi là người trong bang Ngạo Thị Thiên Hạ của ta, nhưng mà ta thu ngươi chính là rất nghiêm ngặt, cái loại cặn bã như các ngươi, ngươi cho rằng ta sẽ thu?” Cuồng Long Ngạo Thiên từng câu từng câu nói ra, hai hổ kia liền mổ hôi lạnh nổi càng mau, thân thể run lên càng nghiêm trọng.

“Nói đi chứ, huy hiệu trên người các ngươi là từ đâu tới?” Ta lúc này mới chú ý tới nguyên lai huy hiệu Thanh Long trên người mấy người bọn họ, chính là căn cứ xác minh bang phái bọn họ a! Sớm biết thì… Khụ khụ. Ta không loạn nghĩ, tuyệt không loạn nghĩ, sao có thể nghĩ trộm mấy cái bán lấy tiền đây! Thật là, ta cũng không phải đạo tặc, hối hận đã muộn a~~~~~~~~. (Thần: ta hãn, ngươi thật đúng là… ta hết chỗ nói rồi.)

“Ta, chúng ta, huy hiệu là nhặt được, chính là nhặt được.” Nhị hổ vì chính mình nghĩ được ý kiến hay mà tự mình im lặng ủng hộ, ta vừa nghe hắn nói như vậy, một trận im lặng, trên đời vậy ma có người ngốc như thế ha.

“Nhặt được ư? Vì sao ta lựa không được?” Tùy Phong Phiêu Nhứ xoa rối một đầu tóc dài, ánh mắt căm tức nhìn hai người kia, mặc dù ngữ khí của cô nàng ôn nhu như vậy.

Ta lần thứ hai vô lực, biểu tình của cô nàng chính là hận không thể một miếng nuốt trọn bọn họ. Cũng là, bang phái mới lập không lâu, đã có người tới giả mạo, mất hết mặt mũi bọn họ, có thể không khiến bọn họ tức giận sao?

Cuồng Long Ngạo Thiên ánh mắt lạnh lùng nhìn hai người run rẩy kia, trong lòng ta vì người bị đánh rớt kia mà may mắn, chí ít hắn không cần đối mặt với tình cảnh lãnh khốc như thế.

“Ta, ta nói, là chúng ta ép ba người chơi đưa ra huy hiệu của bọn họ giao cho chúng ta, đây là sự thực, thiên chân vạn xác a.” Đại hổ sợ không dám nói lời nào nữa.

“Ép buộc? Tốt, rất tốt, nên làm như thế nào, các ngươi hai người hẳn là rõ rồi đi?” Cuồng Long Ngạo Thiên lãnh khốc nói.

Người này cho ta cảm giác sao lại quen thuộc như vậy, vì sao? Lẽ nào nói, hắn chính là một người cuối cùng ư? Không được, ta phải nghĩ một biện pháp trà trộn vào, nhất định phải làm cho rõ cảm giác này là chuyện gì.

Nhìn hai hổ kia cuối cùng trăm ngàn bất đắc dĩ tự sát, ta không chút nào đồng tình bọn họ, cái này gọi là làm ác có ác báo, a ha ha ha, hôm nay ta cũng tính qua làm anh hùng đến thích mê rồi a!

A ~~~~~~, thực sự là quá hài lòng rồi, quên bán hoa hồng rồi, trời ơi, còn có bao lâu thời gian đây, ngất mất thôi, ta quên rồi, 55555555.

Nhìn Cuồng Long Ngạo Thiên xoay người muốn ly khai, ta dùng một lần khinh công liền lẻn tới trước mặt mấy người bọn họ. “Chờ một chút, bởi vì do các ngươi, làm hại hoa hồng của ta còn chưa có bán xong, ta mặc kệ, các ngươi phải mua hết 10 bó hồng này cho ta, thấy các ngươi hiện giờ là bang phái duy nhất của Vĩnh Sinh, ta cho các ngươi chút tiện nghi, 10j được chứ, thế nào? Qúa rẻ đi, đã giảm giá rồi đó.” Ta không chút nào để ý ánh mắt căm tức của Phi Tuyết Vô Ngân, Tùy Phong Phiêu Nhứ hai mắt lóe sáng, Huyễn Yêu ánh mắt cảm thấy hứng thú.

Cuồng Long Ngạo Thiên nhìn cũng nhìn ta một cái đã nghĩ rời đi, ta vừa thấy, lập tức khóc lớn lên. “Ô ô ~~~~ ô ô ô ~~~ ô ô ô ô ~~~~. Cái này làm sao đây, ô ô ô ~~~, nhiệm vụ của ta không hoàn thành ~~~~~, nhất định phải bị phạt đó, ô ô ô ô ~~~~, đều là bang phái các ngươi, bị người khác giả mạo, ô ô ô ô ô ô ~~~~, làm hại ta, nhìn mà không thấy, nhiều người chơi bị ức hiếp như vậy, cho nên ra tay tương trợ, ô ô ô ô ô ~~~~, làm hại thời gian làm nhiệm vụ của ta tới rồi, ô ô ô ô ~~~, giờ thảm rồi. Ô ô ô ô ô ô ~~~~~~~.” ta toàn tâm tiến vào trong tiếng khóc, một vài người chơi xung quanh cũng bắt đầu tức giận bất bình, cho dù Cuồng Long Ngạo Thiên bọn họ các gì cũng không có làm sai, nhưng mà khiến ta một bảo bảo dễ thương như thế khóc thương tâm thành vậy, chính là lỗi của bọn họ rồi.

“Được rồi, được rồi, ngoan ngoan đừng khóc mà, tới tỷ tỷ mua 10 bó hồng này có được hay không, nhìn ngươi đáng yêu như thế, khóc lại không thể yêu nga.” Tùy Phong Phiêu Nhứ nhịn không được vội lấy ra 10j cho ta, bảo bảo dễ thương như thế,

khóc thành thương tâm như vậy, thật sự không đành lòng a! Tuy rằng cho dù hắn khóc, cũng vẫn là rất dễ thương. Hắc hắc, hiện tại cô nên làm tốt quan hệ với bảo bảo này, nhìn làn da trắng béo mập non nớt, đôi mắt to ngập nước, sống mũi cao cao, cho dù bây giờ còn nhỏ, cũng có thể nhìn ra tương lai khẳng định là một mỹ nhân, mỹ giống như là Thiên Vũ Huy Ánh Nguyệt lúc trước đã gặp qua ấy, bất quá nói lại, bọn họ hai người na ná nga, sẽ không là huynh đệ thân thích gì gì đó chớ? Tùy Phong Phiêu Nhứ hiếu kỳ nhìn ta, kỳ quái nghĩ.

Ta vừa thấy thực sự có 10j a! Tuy rằng không phải Cuồng Long Ngạo Thiên móc ra, bất quá chẳng cần thiết, chỉ cần có tiền, là ai cho cũng không quan trọng. Nghĩ tới đây, ta hai mắt rưng rưng, mỉm cười ngọt ngào. “Đại tỷ tỷ, cảm tạ ngươi nga, Nguyệt bảo bảo xem ra có thể giao nhiệm vụ rồi.”

“Nguyệt bảo bảo? Ngươi tên cũng có Nguyệt a! Ngươi là em trai của Thiên Vũ Huy Ánh Nguyệt sao? Nguyệt bảo bảo? Ừm, bảo bảo hai chữ thật thích hợp với ngươi nga.” Tùy Phong Phiêu Nhứ tiến tới bên cạnh ta, nhéo nhéo gương mặt phấn nộn.

“Thiên Vũ Huy Ánh Nguyệt? Anh trai ta? Không phải a!” Ta xác thực không phải em trai hắn, bởi vì ta là chính hắn.

“Ngạch… Hắc hắc, các ngươi lớn lên na ná, ta còn tưởng rằng các ngươi là anh em chớ!”

“Lớn lên giống a!” Ta sờ sờ cằm mình, coi đi, người chỉ nhìn qua ta một lần, cũng nhớ kỹ hình dạng ta, ta quá dễ làm cho người ta khắc sâu ấn tượng rồi.

“Nguyệt bảo bảo, ngươi hiện tại là đang cùng ai chơi đùa sao?” Tùy Phong Phiêu Nhứ bắt đầu đi bước một dụ dỗ ta.

“Ta giờ này chính là lớn rồi, nghĩ làm ra gì thì làm cái đó, không cần người ta quản nga.” Ta tự hào ưỡn bộ ngực ra, ta xác thực là lớn rồi, nếu như người 20 tuổi, còn có thể tính là đứa nhỏ chắc, ta sẽ không để ý.

“Ừ, Nguyệt bảo bảo rất rất giỏi.” Tùy Phong Phiêu Nhứ trước hết đem ta khích lệ, thấy ta hài lòng cười lên, lại bắt đầu thêm dầu mỡ, “Vậy Nguyệt bảo bảo có muốn cùng chúng ta chơi chung không? Nhiều người rất thú vị nga.”

“Nhưng mà, anh trai ta cùng các bạn bè của ta làm sao bây giờ?” Ta hơi cúi đầu, bắt đầu tự hỏi.

“Nguyệt bảo bảo độc lập rồi, thì là không cùng theo chân bọn họ, chính là có thể nga.” Kế hoạch dụ dỗ của đại hôi lang đã muốn bắt đầu thành công rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.