Xuyên Qua Ngàn Năm Chi Võng Du

Chương 53: Tuyết vụ boss – thượng



Mấy tháng sau

Trải qua nhiều tháng “khổ cực” luyện cấp, Ngạo Thiên đã lên tới cấp 175, vẫn như cũ là đầu bảng của Vĩnh Sinh, ta phải bội phục hắn mất, cư nhiên vẫn bảo vệ tên đầu bảng tới bây giờ, tên thứ ba của ta còn bị người khác cướp đi mà!

Còn có chính là chị Phiêu Nhứ vẫn cùng chúng ta luyện cấp, cô ấy nha, vẫn dùng cái loại ánh mắt là đồng nhân nữ thì đều biết nhìn ta và Ngạo Thiên, đương nhiên, cô ấy vẫn không quên giết quái, có chút bội phục cô ấy một lòng nhiều mục

đích mà. Bây giờ thì cô ấy cấp 158, đồng dạng với một người mạnh a!

Huyễn Yêu thường thường theo mấy người chúng ta luyện cấp, chủ yếu là hắn bị Phiêu Nhứ phiền đến sợ rồi, lúc rảnh rỗi thì nói với hắn muốn hắn đi tìm anh cả học tập việc tìm một tiểu thụ, hay là một tiểu công cũng được. Thế nhưng, thế nhưng,

ta và anh cả tựa hồ bát tự còn không cùng một nét đi? Mà đẳng cấp của hắn còn lại là cấp 149, coi như là không tồi rồi.

Về phần mấy người khác thì, các đẳng cấp đều hơn cấp 130, cũng coi như là thành tích không tồi đi! Cái gì? Ngươi hỏi ta bao nhiêu cấp rồi? Nga hohohoho, kia còn phải nói sao, may mắn như ta ấy mà, cấp bậc trên trời không có, dưới đất có một

không hai có khả năng thấp sao? Ta hiện tại chính là đứng thứ tư của bảng cấp bậc Vĩnh Sinh, cấp đến 168 đó! Các ngươi cư nhiên dám chê cười ta? Hừ hừ, nói cho các ngươi hay, thứ hai là Nhất Thăng, thứ ba là Tiểu D 169 cấp, biết ta vì sao không

thèm để ý không, đều người một nhà cả mà!

“Nguyệt bảo bảo, đừng có thất thần, chú ý chút, nói không chừng sẽ có quái đột nhiên xuất hiện công kích ngươi.” Sau khi cùng Ngạo Thiên giả quen rồi, phát hiện hắn người kia cũng không phải lãnh khốc như vậy, đây này, thấy ta thất thần cái, bắt đầu quan tâm ta rồi! *^_^*

“Ừ, ta biết rồi, ta sẽ chú ý, yên tâm đi.”

“Sương mù lúc này tựa hồ có chút không giống, các ngươi cẩn thận đi nga.” Phiêu Nhứ bắt đầu hưng phấn lên, bởi vì ngay sát bên cạnh, cho nên thấy được khuôn mặt đỏ rực của cô ấy.

“Hay là mời boss ra rồi ha!” Ha ha, kinh nghiệm, tiền, trang bị, các ngươi mau tới a ~~~, ném vào vòng tay của Nguyệt bảo bảo ta đây!

Nhìn Kỳ Lân hiện ra như thật bên cạnh Ngạo Thiên, ta bắt đầu nghĩ tới Hỏa Vũ siêu cấp tự kỷ, từ lần trước đem nó thu dọn vào trong không gian sủng vật, sau đi tới Ngạo Thiên này, thì chưa thả nó ra, không biết nó có tức giận không đây nga, may là nó tiến vào thời kỳ tiến hóa, hẳn là sẽ không quá chú ý điểm ấy đi! Ta chột dạ nghĩ, cầu khẩn, không thì lấy tính tình Hỏa Vũ, ta đừng nghĩ có ngày yên bình.

“A ~~~” Ta ăn đau kinh hô ra, trời ơi, đây là báo ứng của thất thần sao? Ta nhìn vết thương chảy máu, một trận im lặng. Nghe tiếng sưu sưu truyền trong gió, ta nhanh nhẹn nhảy về phía sau. Chỉ thấy chỗ ban đầu ta đứng, cắm mấy đường băng kiếm.

“Nguyệt bảo bảo ngươi có sao không?” Phiêu Nhứ khẩn trương chạy tới. Ngạo Thiên tuy rằng cũng muốn qua, nhưng mà “địch nhân” kia trốn ở một nơi bí mật gần đó còn chưa biết chỗ nữa, cho nên hắn không thể sơ suất, chỉ có thể lo lắng liếc nhìn ta.

Ta mỉm cười một chút với hắn, “Ta không sao, vừa rồi đột nhiên bị thương đến, không phản ứng lại, vì thế mà kinh hách kêu lên, yên tâm đi, vết thương cũng không lớn, cũng không có đau đâu.” Nói xong ta chính là dùng quần thể Trì Dũ Thuật đem vết thương chữa trị, quái đáng ghét, ngươi hay nhất đừng để ta bắt tới, không thì xem ta Nguyệt bảo bảo thế nào lột da ngươi, rút gân ngươi, hừ hừ, ta chính là rất nhớ thù đó nga. ^_^

Đông đông ~~ đông đông ~~~~~~~ đông đông đông ~~~~~~~

“Thanh âm gì vậy? Có dã thú tới sao?” Ta hiếu kỳ hết nhìn đông tới nhìn tây, đáng tiếc xa xa trắng xóa một mảnh, cái gì cũng không thấy, chỗ ở gần, cái gì cũng không có. Ôi chao! ~~~~~~

Đông đông ~~ đông đông ~~~~~~~ đông đông đông ~~~~~~~

“Trời ơi, thanh âm đó càng ngày càng gần chúng ta.” Phiêu Nhứ còn hơn vừa rồi, lúc này cô ấy cực kỳ hưng phấn.

Sưu ~~~.

Một cái băng kiếm lại rơi vào bên cạnh ta, may là ta vọt mau, không thì lại bị bắn trúng rồi, khiến cho ta không còn lời nào để nói. Vì sao ở đây có ba người, ngươi không cần nhìn chằm chằm ta mà đánh chứ? Thấy ta nhỏ, dễ ức hiếp a~~~~~~.

“Thối quái, cứ đánh ta.”

“Hắc hắc, nói không chừng, con quái kia coi trọng Nguyệt bảo bảo ngươi đó!” Phiêu Nhứ có chút hả hê nhìn ta nói.

Ta trắng mắt liếc cô, cái gì kêu coi trọng ta rồi, nếu như coi trọng ta, lại cứ thẳng ta mà đánh sao? Luận điệu gì a! Chẳng lẽ thích ngươi thì muốn giết ngươi? Ngất, ta đang suy nghĩ cái gì a!

Cuối cùng quái kia xuất hiện ở trong phạm vi chúng ta nhìn thấy, có điểm giống Kỳ Lân, lại có điểm tựa Huyền Vũ, cũng có chút giống Tứ bất tượng trong truyền thuyết.

Cái gì đông đông a? Ta phát ra một cái giám định thuật, thất bại vài lần oh, tin tức của quái cuối cùng xuất hiện rồi.

BOSS của mê vụ sâm lâm

Tuyết vụ thú

Đẳng cấp: 187

Gía trị sinh mệnh: 5000000

Kỹ năng: băng kiếm thuật, sương mù dày đặc, gầm thét

Ngược lại của ta, kỹ năng của quái này cũng hơn n chút đi! Vừa băng kiếm, lại sương mù dày đặc, vừa gầm thét, kêu người ta đánh thế nào a! Còn là cấp bậc boss, cùng với cái gì tựa như máu nhiều, đẳng cấp cũng vượt hơn ta nhiều lắm. Ngạo mạn a! Không hổ là boss cao cấp.

Ta hiện tại là cấp 168, kém nó 19 cấp a! Ta tin tức khó tin này nói cho Phiêu Nhứ và Ngạo Thiên vẫn chưa biết thực lực quái. Nghe xong thì Ngạo Thiên mặt nhăn nhíu, rõ ràng hắn cũng hiểu boss này không giống những boss trước đây đã đánh.

“Trời ơi, vậy thì phiền phức rồi, có nhiều kỹ năng mạnh như vậy nga, máu lại cực nhiều, vậy thì phải làm sao a! Lại không muốn cứ như vậy trực tiếp bóp nát quyển trục hồi trình mà.” Phiêu Nhứ hiện tại thị thầm nghĩ đánh rớt con quái boss Tuyết vụ thú này, cái khác cũng không quản được.

“Được, chúng ta đây liền đánh đi, thế nào?” Ta bắt đầu có chút muốn thử xem sao, lúc này mới gọi là trò chơi a. Tuyệt đối kích thích nga. ^_^

Ngạo rõ ràng lo lắng một chút, “Vậy được rồi.” Hắn có loại dự cảm không rõ, hi vọng đừng thực trở thành sự thật a. Ta cười bổ sung các loại trạng thái cho mọi người, rồi biến ra rất xa.

Bởi vì trong lúc chúng ta quyết định công kích Tuyết vụ, ta vừa thêm hảo trạng thái, Tuyết vụ đã ở cùng lúc đó phát động công kích về phía chúng ta, chuẩn xác mà nói là ta, từng đạo băng kiếm hướng ta bay tới, ta chẳng nói gì, vội sử dụng khinh công, đã nhảy ra rất xa, song song còn không quên sử dụng lửa nồng (kỹ năng lúc chuyển vòng 5 cấp, chỉ có trước khi một hỏa hệ công kích đầy xong, mới có thể chuyển đổi, nhưng chỉ một công kích, có quần công, chỉ cần công kích nghĩ tới đối phương, thì có thể phát động công kích, đánh về phía quái hoặc người mà bạn suy nghĩ, kỹ năng mới về sau tương đồng.) tấn công hướng Tuyết vụ, ngươi đã vừa tuyết vừa sương, ta đây chính là dùng tới công kích ngươi.

Ô ~ rống ~~~~~~~~, một tiếng gầm rú bén nhọn, chấn động giá trị sinh mệnh của ta thì giảm 300 điểm, ta thật sự là muốn hỏi ngươi, vì sao cứ nhìn chằm chằm ta đánh a! Dưới tình huống Ngạo Thiên thật lớn và Phiêu Nhứ đang không cần tránh né, đánh rất vui vẻ!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.