Xuyên Qua Ngàn Năm Chi Võng Du

Chương 75: Phiên ngoại



Tự bạch của Mẫn

Ta là do thần tượng quỷ cốc dùng vạn năm huyền thiết, dẫn dụng lửa trời mà chế tạo thành. Cũng mất hơn thời gian mười năm mới khiến ta trở thành một thần kiếm kiếm linh.

Khi người trong thiên hạ biết thần binh xuất thế, đều dẫn đầu tranh đoạt, mà quỷ cốc cũng bởi vậy bỏ mình. Người có ta là càng ngày càng nhiều hơn, bọn họ đều là những người tham lam, khiến cho ta cũng không muốn hiện thân trước mặt bọn họ, do đó dẫn đến việc không có sự tương trợ của ta, trong một tháng ngắn ngủi, đã chết hơn trăm người, trong đó có một vài chưởng môn đại môn đại phái, môn chủ các loại.

Sau một năm, ta rốt cục có một người chủ nhân chân chính, ta một bên chuyên tâm tu luyện, một bên cùng chủ nhân trừ bạo giúp yếu, khuếch trương chính nghĩa. Khiến cho hắn trở thành chủ nhân đầu tiên danh xứng kỳ thực với thần kiếm.

Đáng tiếc hắn chung quy là tránh không khỏi số mệnh vốn có của nhân loại ─── tử vong, trước khi hắn lâm chung, đem ta giao cho con hắn, hi vọng con hắn có thể kế thừa vật truyền thân của hắn, tiếp tục làm một đời đại hiệp, giúp đỡ một vài kẻ yếu. Đáng tiếc là, dù cho ta còn nỗ lực, còn làm sao bảo hộ hắn, nhưng minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng, chủ nhân đời thứ 2 của ta vẫn là khó thoát cái chết, bị một người hạ nhân âm thầm hạ độc, bị độc chết.

Mà ta thì bị tên hạ nhân kia trộm đi, té ra hắn là một giáo chủ của ma giáo lúc đó, vì cướp giật ta, không tiếc ẩn núp vào nhà chủ nhân tiền nhậm, làm hạ nhân hơn năm năm. Ta tuy là thần kiếm, nhưng lúc đó rơi vào tay kẻ xấu, hắn dùng ta lạm sát người vô tội, khiến ta từ thần kiếm trở thành ma kiếm, từ đó ta không còn hiện thân trước mặt thế nhân, say mê tu luyện, chỉ mong mỏi có khả năng tu luyện thành công, thoát ly ma kiếm. Đến đây thần kiếm triệt để trở thành ma kiếm, một binh khí không có cảm tình.

Sau một vạn năm, ta lại rơi vào trong tay một vị tán tiên, hắn mất thời gian 50 năm khiến ta tỉnh lại, lại mất 100 năm đi trừ ma tính trên người ta. Lại qua 100 năm, hắn mang theo một đứa bé phi thường khả ái xuất hiện trước mặt ta, cũng đem ta giao cho hắn năm ấy 4 tuổi. Vội vã 6 năm trôi qua, đứa bé khi ấy đã 10 tuổi. Mất thời gian 6 năm, ta rốt cục nhận hắn trở thành chủ nhân mới của ta, khi hắn lần đầu tiên thấy ta hiện thân, không có lộ ra sắc mặt xấu xí gì, mà là lập tức cười rồi nhào tới trên người ta, cho tới bây giờ cũng không có ai đối đãi qua như thế với ta, bọn họ nhiều lắm cho rằng ta là giúp đỡ hắn, mà không phải bạn bè, hắn khi đó trên ta trên người, trong miệng vẫn cứ ồn ào, ta rốt cục thấy Mẫn rồi, ha ha, Mẫn đẹp trai quá đi! Ta lớn lên rồi, nhất định phải đẹp trai như Mẫn mới được. Mẫn, nhớ kỹ đó, ta là Nghiệp Thiên Huy, Mẫn phải gọi Huy nga, từ nay trở đi, Mẫn chính là bạn của Nghiệp Thiên Huy ta rồi.

Hắn tuy rằng theo tán tiên sư phụ vẫn như cũ tu luyện, nhưng lại thủy chung không thay đổi được tính xấu chơi bời, ăn ngon, ngủ kĩ, thật không biết nên nói hắn như thế nào mới tốt. Cũng không thấy hắn chăm chú tu hành, nhưng kiếm thuật của hắn cũng là lợi hại nhất trong những người đã từng có ta.

Thẳng đến một ngày nào đó, chủ nhân tiền nhậm của ta, cũng chính là vị tán tiên kia, để hắn xuống núi đi hồng trần rèn luyện, trước khi đi nói với ta phải hảo chiếu cố hắn, lời nói có khả năng, nhất định phải hảo hảo khuyên can hắn, đừng để hắn làm chuyện điên rồ. Ta lúc đó thật sự là không rõ, Huy lại làm việc ngốc nghếch gì? Hắn yêu tinh như vậy, không đi hãm hại người khác thì tốt rồi, sao lại vậy chứ? Ta lắc đầu, rồi quay lại trong thần kiếm, cũng không nghĩ qua.

Đương khi Huy mới xuống núi không lâu, thì đã gặp trúng mục tiêu kiếp nạn đã định trước ─── Viên Đãi Đãng. Theo thời gian trôi qua, ta phát hiện Viên Đãi Đãng kia đối Huy có một loại tình cảm vượt quá tình cảm giữa huynh đệ, ta đã trải qua vạn năm tháng, đương nhiên rõ ràng cái đó là tình yêu, thế nhưng, vì sao trong lòng ta lại ê ẩm đây? Lẽ nào ta cũng mê luyến hắn rồi???

Không lâu sau Huy lại gặp phải kiếp nạn khác ─── Cảnh Ngộ. Không lâu sau khi gặp nhau, hắn cũng yêu Huy, khi đó ta càng thêm khổ sở, ta nghĩ ta xác thực là đã yêu hắn rồi.

Nửa năm sau đó, Huy gặp phải kiếp nạn cuối cùng cả đời này ─── Đào Lăng Thương. Đồng dạng là, họ Đào cũng chạy không thoát mị lực riêng của Huy, bị hắn hấp dẫn, ta chỉ là một kiếm linh mà thôi, ta không có quyền hỏi đến cảm tình sinh hoạt của Huy a! Ta chỉ có thể yên lặng chịu đựng một phần tình cảm giữ trong lòng, chỉ mong Huy có thể đạt được hạnh phúc của mình.

Thế nhưng ai ngờ đâu, thân phận ba người bọn họ lại là hoàng đế ba đế quốc, nguyên bản quan hệ ba người kỳ diệu, do thêm vào họ Đào, không lâu sau đã phá bỏ cân bằng ấy. Huy hắn một mình một người lặng lẽ nói với ta, hắn thích ba nam nhân ấy, thế nhưng hắn không biết rốt cục lựa chọn sao nữa, rốt cục chọn ai tốt đây. Chỉ sợ chọn một người rồi, sẽ làm thương tổn hai người kia, nhưng nếu như không chọn, vậy tất làm bốn người thống khổ, cuối cùng Huy chọn Viên Đãi Đãng, cùng hắn đi, nguyên vốn tưởng chuyện đã tới hồi kết, ai mà nghĩ ra, hai người kia không cam lòng, chỉ muốn đoạt Huy lại, Bởi vì bọn họ biết, kỳ thực Huy cũng yêu bọn họ, chỉ là bất đắc dĩ chọn lựa một người, khả hết lần này tới lần khác người chọn ra không phải bọn họ.

Để ngăn cản cuộc đại nạn này, Huy không chút nghĩ ngợi ra mặt ngăn trở. Đáng tiếc ba người giết đỏ cả mắt rồi, ai cũng không muốn buông tha điểm ấy, kiên định muốn từ ba người chọn ra một người, hai người khác thì chỉ có một con đường chết. Bởi vì không muốn

thấy người mình yêu mến vì mình tự giết hại lẫn nhau, Huy cuối cùng chọn lựa tự sát, hơn nữa là dùng ta tới tự tẫn. Thẳng đến giờ phút ấy ta mới biết được, chủ nhân tiền nhậm muốn ta khuyên Huy không nên làm việc ngốc là gì, thế nhưng tất cả đã muộn rồi, nếu như lúc ấy ta quỷ quyết chút, trong lúc Huy rơi vào tình cảnh khó khăn, đem hắn mang đi, từ nay về sau ẩn cư, rồi trải qua một cuộc sống giống hệt như lúc xuống núi, như vậy Huy sẽ không phải chết rồi? Thế giới không có Huy mà nói, chẳng còn ý nghĩa gì cả, cùng với tiếp tục trải qua ngày tháng không có Huy, mà dường như cái xác không hồn, trở thành một binh khí chỉ vì giết người mà tồn tại, không bằng theo Huy đi.

Huy, xin lỗi, ta không có chiếu cố tốt cho ngươi.

Huy, xin thứ lỗi, ta theo ngươi đây.

Đinh, một tiếng giòn vang, ta biết, ta rốt cục giải thoát rồi, ta mất đi thân kiếm, đã định trước là diệt vong, thật tốt quá, Huy, ta tới tìm ngươi đây.

Khi ta nhìn thấy tiền nhậm chủ nhân, hắn để ta chọn lựa, ta không do dự chút nào chọn làm anh của Huy, lần này ta nhất định phải bảo vệ tốt Huy, tuyệt không thể để hắn dẫm vào vết xe đổ kiếp trước.

Lúc ta thấy Huy sinh ra, ta biết, đây không phải Huy của ta, mà là do tiền nhậm minh chủ cố sức duy trì một sinh mệnh.

Khi ta nghe được cha mẹ nói Huy đã xảy ra chuyện, bị bạn học từ trên lầu đẩy xuống, lòng ta co rút lại, sẽ không đâu, Huy của ta còn chưa trở lại a! Thân thể đầy đủ ấy là của Huy, không thể để hắn gặp xui a! Không thì Huy sẽ không thể trở lại. Khi ta vọt tới bệnh viện, chỉ thấy

bác sĩ lắc đầu thở dài, lòng đau nhức, sẽ không, Huy nhất định sẽ trở về a!

Qua vài ngày, khi ta nghe được tin Huy không ở trong bệnh viện, ta vội không biết nên làm gì bây giờ, ta vì sao phải về nhà chứ! Vì sao không tiếp tục bồi bên người Huy, không phải 5 ngày không ngủ thôi sao, nếu như ta tiếp tục cùng, Huy sẽ không phải không thấy ở đó! Ta và cha mẹ đều đã 5 ngày không ngủ vọt tới bệnh viện, nhìn giường chiếu vắng vẻ, ta cũng không biết phải làm sao nữa, Huy là bị ai mang đi rồi?

Ngay khi chúng ta gấp đến độ uy hiếp bác sĩ, Huy từ bên ngoài trở về, nhìn hắn bộ dáng sửng sốt, ta biết Huy đã quay lại. Nhân sinh của hắn từ đây bắt đầu, lúc này đây, ta nhất định sẽ bảo vệ tốt ngươi, Huy, ngươi yên tâm, anh sẽ nhất định bảo vệ em.

~oOo~

PN tiền thế quyển trúng mục tiêu từ lâu đã định trước

(Kể chuyện ngôi thứ 3)

“Không tốt rồi, không tốt rồi. Nước ta và hai nước khác quyết định vào trưa 10 ngày sau khai chiến.” Một sĩ binh đùng đùng chạy vào đại điện hướng chúng đại thần báo cáo tin tức hắn mới thu được.



Các chúng thần vốn đã sốt ruột vừa nghe thấy thì, đều lớn tiếng xôn xao lên. Tam vương quần chiến là cái khái niệm gì, bọn họ lại không phải vì quốc gia mà chiến, mà là vì một nam nhân, này nói lên cái gì? Chỉ vì Nghiệp Thiên Huy, khiến cho ngàn ngàn vạn vạn con người chết trận sa trường, khiến cho bách tính cửa nát nhà tan.

“Chúng ta đi hậu cung tìm hoàng hậu tính nợ thôi.” Tả thừa tướng thật sự là nuốt không nổi khẩu khí này, hôm nay nhất định phải để Nghiệp Thiên Huy biến khỏi quốc gia chúng ta.

“Được, lần này chúng ta không thể dung hắn ở hoàng cung này nữa.” Hữu thừa tướng phụ họa Tả thừa tướng, hai lão nhân gia hiếm có thống nhất trận tuyến, lại là vì chuyện này.

Những đại thần còn lại thấy vậy cũng đều gật đầu, nếu hoàng thượng hiện tại ở trên chiến trường, chúng ta đây cũng chỉ có thể trảm trước tấu sau, chỉ cần Nghiệp Thiên Huy ấy không ở nước chúng ta, vậy vương ta có thể thu binh về, hai nước kia sẽ không có cớ đánh chúng ta nữa, không sai, cứ thế đi.

Cả triều quan văn chậm chậm rãi rãi đi tới chỗ hoàng hậu, cung nữ trốn ở một bên nghe trộm cũng thừa cơ chạy ra.

“Nương nương, nương nương, việc lớn không tốt rồi. Bây giờ những quan văn ấy đều tìm đến nương nương gây phiền phức rồi.” Cung nữ Liễu Yên nghe trộm kia hừng hực chạy vào.

(ngôi thứ 1)

“Phải không? Ta sớm biết bọn họ sẽ tới tìm ta rồi, nếu không phải võ quan đều lên chiến trường, hay giữ thành trì, ta thấy hôm nay là văn võ bá quan đều sẽ tới.” Ta vẫn như cũ ngồi trên ghế, tay phải chống lên bệ cửa, nhìn chú chim tự do bay lượn trên bầu trời, từ khi nào thì bắt đầu, tự nhận ra hai cánh chim bay lượn lúc đầu, chỉ nguyện đứng ở hậu cung làm chim hoàng yến?

“Nương nương, ngài vẫn là tạm thời tránh đi, bọn họ người tới không phải người tốt!” Liễu Yên thấy nương nương nhà mình bất vi sở động âm thầm sốt ruột.

“Ta biết, bọn họ nhất định muốn đuổi ta ra khỏi cung, mà ta cũng chỉ có cách làm ấy, mới có thể hóa giải trận tai kiếp vì ta dựng lên này, đây tất cả là mục tiêu đã định trước từ lâu rồi.” Ta bất đắc dĩ cười khổ, nhớ tới lời nói tán tiên sư phụ đã dặn trước khi hạ sơn.

Ngay lúc ấy mình lạ chê cười sư phụ khẳng định tính sai, mình sao lại cùng hoàng đế có tiếp xúc, lại là hoàng đế của ba nước lớn, bây giờ tất cả đều đã trúng mục tiêu rồi. Hai lựa chọn lúc ấy, ta cũng phát triển theo hướng xấu kia. Ta chung quy đánh giá thấp dục vọng chiếm giữ của bọn họ a!

“Nương nương, cái gì trúng mục tiêu đã định trước? Lẽ nào nói nương nương… .” Liễu Yên bị chính suy nghĩ của mình dọa lại càng hoảng sợ, sẽ không đâu, nương nương sẽ không gặp chuyện không may.

Biết rõ suy nghĩ của nha đầu kia, ta cũng không nói ra, ai biết ta có thể có kết cục như vậy không chứ?

“Tránh ra, chúng ta muốn gặp Nghiệp Thiên Huy.” Tả thừa tướng dẫn đầu xông vào viện tử tẩm cung của hoàng hậu.

“Lớn mật, các ngươi lại dám thẳng hô lên tục danh của Hoàng hậu nương nương, các ngươi không sợ nương nương nghiêm phạt?” Thị vệ Trương Hàn giận khiển trách các đại thần khí thế rào rạt này.

“Nghiêm phạt? Ha ha, hôm nay hoàng hậu của hắn coi như là mạt vận rồi.” Hữu thừa tướng cũng lên tiếng theo, chẳng chút nào đem Trương Hàn để vào mắt.

“Lớn mật, ta chính là người hoàng thượng trước khi rời cung phái tới bảo hộ cho hoàng hậu, lẽ nào các ngươi không sợ ta báo cáo lên hoàng thượng?” Trương Hàn cũng không cam lòng tỏ ra yếu kém chống lại chúng đại thần.

“Quên đi, Trương Hàn ngươi lui ra đi.” Ta thực sự chịu không nổi cãi cọ của bọn họ rồi, đi ra. Rõ ràng là đã mùa hạ, nhưng cảm giác lạnh như vậy, là tâm lạnh ha!

“Vâng, nương nương.” Trương Hàn theo lời thối lui ở một bên, khả ánh mắt ấy vẫn chằm chằm vào chúng đại thần.

“Các ngươi tới tìm bản cung, là vì chiến tranh ba nước chứ gì!” Ta cũng không quanh co lòng vòng, trực tiếp nói ra trước.

“Không sai, mười ngày sau là ngày khai chiến, đều là vì tranh đoạt ngươi, đến lúc đó nước ta nhất định sẽ đồng thời chịu phải công kích của hai nước kia. Cho nên, chúng ta quyết định để ngươi rời khỏi nước ta, vĩnh viễn không trở lại. Đến lúc đó vương ta có thể mang con dân của chúng ta rời khỏi chiến trường, để quốc gia của chúng ta không có chiến loạn.” Hữu thừa tướng sờ sờ chòm râu của mình, nghĩa chính nghiêm từ nói.

“Ta đã biết, ta lập tức sẽ đi.” Ta nghĩ cũng đã tới lúc giải quyết trận chiến này rồi, luôn luôn ẩn núp cũng không phải biện pháp, chuyện gì nên phát sinh thì sẽ phát sinh thôi.

“Nương nương.” Liễu Yên dưới tình thế cấp bách quỳ gối bên cạnh ta, hai tay lôi kéo ống tay áo ta, đau khổ cầu xin.

“Nương nương không thể, hoàng thượng nhất định sẽ không chịu nổi.” Trương Hàn cũng muốn lấy hoàng đế ra ngăn cản quyết định của ta, đáng tiếc hắn nào biết đâu rằng, ta chính là vì mọi người tốt mà thôi, vì ba hoàng đế tốt, cho nên ta phải rời khỏi đây, đi tới chỗ sắp sửa xảy ra chiến tranh, chấm dứt tất cả chuyện này, không tiếc tất cả đại giới cũng muốn ngăn cản.

“Các ngươi không cần phải nói nữa, Liễu Yên giúp ta chuẩn bị quần áo, ta tức khắc ly khai.”

“Nương nương tam tư a!” Liễu Yên vẫn quỳ gối trên đất như cũ, muốn để ta hồi tâm chuyển ý.

“Ta đã suy nghĩ rất kỹ rồi, các ngươi ai cũng không nên nói nữa.”

“Nương nương, nô tỳ thỉnh cầu ngài có thể mang theo nô tỳ, nô tỳ muốn vẫn đi theo chiếu cố nương nương.”

“Liễu Yên, lúc này không được, nếu như giải quyết trận chiến này xong, ta sẽ đến đưa ngươi đi, ngươi ngược lại chờ ta.” E là có thể đi! Ai biết ta cuối cùng có thể về hay không.

“Uh, nô tỳ nhất định sẽ chờ.” Liễu Yên rốt cục cười đứng dậy đi thu thập bọc hành lý.

“Hai vị thừa tướng, các vị đại thần, ta chỉ muốn mượn khoái mã của các trạm dịch đi tới chiến trường, chẳng biết có được hay không.”

“Ngươi muốn ở trước mặt ngăn cản chiến tranh này?” Tả thừa tướng nghi vấn nổi lên.

“Không sai, có thể đánh không đó là tốt nhất, này tất cả đều vì ta dựng lên, để ta kết thúc tất cả này đi!”

“Ta đáp ứng ngươi. Sau khi tất cả kết thúc, chúng ta sẽ đem Liễu Yên này tống xuất cung cùng ngươi hội hợp, nhớ kỹ, chỉ cho phép ngươi tới đón Liễu Yên thì mới có thể đặt chân vào nước ta, sau này vô luận ngươi có lý do gì, cũng không cho phép, thế nào?” Hữu thừa tướng suy nghĩ một chút, rồi nhận lời.

“Được, ta đáp ứng, các vị tạm biệt.” Ta cầm lên bao quần áo Liễu Yên đã chuẩn bị cho tốt, bái biệt mọi người xong, rời khỏi hoàng cung ta không bao giờ đặt chân đến nữa này.

Trải qua 10 ngày liên tục bôn ba, thay đổi không dưới 5,7 thiên lý mã xong, cuối cùng cũng vào giờ Mùi chạy tới đó. Nhưng là bọn hắn đã đánh 1 canh giờ rồi, trên mặt đất trải rộng tử thi, xem ra, tin tức ta đã rời cung không có truyền tới, tại sao lại thế?

Cảnh Ngộ, Đào Lăng Thương và Viên Đãi Đãng đánh nhau túi bụi. Trên người đều dính đầy vết thương, máu tươi chảy xuống dưới. Ta đứng trên tường thành cũng nhìn không nổi nữa, chính là bởi vì ta, nhiều người đã chết thảm như vậy, nhiều gia đình đã mất đi nhi tử, trượng phu như vậy, tất cả là vì nam nhân như ta. Xin lỗi.

“Dừng tay, các ngươi không nên đánh nữa.” Ta dùng đủ nội lực, khiến cho thanh âm của ta vang vọng toàn bộ chiến trường, mọi người chém giết, bị chấn động ngừng lại, hai tay che lỗ tai, đều nhìn về phía ta đang đứng trên tường thành.

“Thiên Huy, ngươi sao lại tới đây? Mau hồi cung đi.” Viên Đãi Đãng vừa thấy người đến là ta, vội muốn ta trở lại.

“Không, ta không bao giờ quay lại nữa. Ta tới đây là muốn hướng các ngươi làm một cái kết.” Ta cười lắc đầu, có thể lúc này nét cười của ta rất khó coi đi!

“Cái gì chấm dứt?” Đào Lăng Thương nhíu nhíu mày, có thể hắn cảm giác được lòng đau nhức đi!

Ta vẫn như cũ mỉm cười, một cái bay lên, dễ dàng bay khỏi tường thành, bay đến chỗ cách bọn họ một khoảng nhất định. “Ta hôm nay tới là muốn ngăn cản chiến tranh giữa các ngươi, ta không muốn có người vì ta tử vong nữa.”

“Ngoan, Thiên Huy ngươi về trước đi, chúng ta sẽ rất nhanh quyết có thể cùng ngươi cùng một chỗ.” Cảnh Ngộ ôn nhu nhìn ta nói khiến ta càng thêm thống khổ.

“Không cần, ta không muốn lại thấy các ngươi bị thương, đều là bởi vì ta, bằng không thì các ngươi cũng sẽ không có ngày hôm nay, ta là tội nhân. Các ngươi không nên đánh nữa có được không a!” Ta đau khổ cầu xin, hôm nay lại có cục diện này, tất cả đều là bởi vì ta.

“Không, chúng ta sẽ không dừng tay, hôm nay nhất định phải quyết định thắng bại ra một người.” Viên Đãi Đãng lần đầu cự tuyệt thỉnh cầu của ta, hung hăng đánh nát cõi lòng.

“Không sai, hôm nay không phải hắn chết, chính là ta mất mạng.” Đào Lăng Thương cũng nói ra lời khiến ta không muốn nghe đến nhất.

Ta đem ánh mắt cuối cùng nhìn về phía Cảnh Ngộ, hắn sẽ không quyết tuyệt như vậy, hắn sẽ không.

“Xin lỗi, ta cũng cho rằng như vậy.” Cảnh Ngộ hàm chứa ánh mắt xin lỗi nhìn ta, nói ra lời khiến ta tuyệt vọng.

“Dừng tay đi, hà tất vì tranh đoạt một mình ta mà hi sinh nhiều tính mệnh như vậy, các ngươi khiến ta bởi vậy chịu những tội nghiệt này, có lo lắng qua cảm thụ của ta không, không nên đánh nữa, đều là ta không tốt, không nên chọc vào các ngươi, là lỗi của ta.” Ta nước mắt lưng trong chậm rãi chảy ra, đáng tiếc bọn họ hôm nay là quyết tâm muốn phải quyết thắng ra một người.

“Thiên Huy xin lỗi, ngươi vẫn là vào thành trước đi! Hôm nay tạo sát nghiệt là ba người chúng ta, cùng ngươi không quan hệ.” Cảnh Ngộ lắc đầu, thủy chung không thay đổi ước nguyện ban đầu.

“Không sai, phải có báo ứng, cũng chỉ là trùng chúng ta ba người, Thiên Huy ngươi đừng suy nghĩ nhiều, mau vào thành, đỡ dao kiếm không có mắt làm bị thương ngươi.” Viên Đãi Đãng cũng đem tất cả đều ôm trên người ta, để ta ly khai.

“Thiên Huy, mau vào thành, trận chiến này sẽ không vì thế mà quên đi.” Đào Lăng Thương cũng quyết đoán cự tuyệt thay đổi, xu thế muốn đem chiến tranh tiến hành đến hồi kết.

Ta biết bọn họ đem tất cả quơ vào trên người ta, là vì không khiến ta thống khổ, không khiến ta áy náy, thế nhưng chính bởi vậy mới càng muốn ngăn cản trận chiến này của bọn họ.

Đáng tiếc, bây giờ là một mảnh mong muốn cuối cùng cũng đã mất, bọn họ ba người ở trước mặt ta cho tới bây giờ cũng không xưng là trẫm, hôm nay cũng là như vậy. Thế nhưng, bao dung, sủng nịch ngày xưa, hôm nay lại một chút cũng cảm thụ không được, đã từng mặc kệ ta nói cái gì bọn họ đều sẽ đáp ứng. Hôm nay, hôm nay lại cùng nhau cũng không nguyện đáp ứng, xem ra, cũng chỉ có như vậy mới có thể khiến cho bọn họ dừng tay!

Ta tuyệt vọng đích rút ra bội kiếm đã hồi lâu chưa từng dùng đến, cái chuôi bảo kiếm này theo ta từ khi bắt đầu tập võ vẫn làm bạn ta đến nay, bây giờ đem cầm gác trên cổ mình. Kiếm lúc này vang lên tiếng ô ô, sư phụ từng cùng ta nói kiếm này là có kiếm linh, mà Mẫn ở lúc ta mười hai tuổi năm ấy được hắn chân chính tán thành, sau vẫn cùng ta nói chuyện, chỉ đạo ta một vài sai phạm kiếm pháp, có lúc thì trực tiếp ở trong kiếm nói, có lúc thậm chí xuất hiện ở trước mặt ta. Nó lúc này nhất định không muốn làm như vậy, nhất định không muốn khiến ta thụ thương, hoặc là tử vong, mới có thể phát sinh tiếng khóc như vậy, thế nhưng ta không còn đường lui rồi, xin lỗi, Mẫn, tha thứ ta.

“Không nên.”

“Dừng tay.”

“Có chuyện hảo hảo nói a!” .

Bọn họ ba người nhìn thấy ta như vậy, cũng đều chú ý tới, muốn liên thủ xông lên đem kiếm trong tay ta.

“Đứng lại, các ngươi không nên gần chút nữa. Các ngươi nếu như nhất định phải chết hai người, vậy còn không bằng chết ta một người, đổi được thiên hạ thái bình.”

“Thiên huy, ngươi buông kiếm, chúng ta hảo hảo nói, có được hay không?” Cảnh Ngộ thấy ta không giống như là nói giỡn, muốn đem kiếm của ta đoạt lấy.

“Không, ta đã không còn đường lui, mọi người chết đi, ta Nghiệp Thiên Huy xin lỗi các ngươi, xin các ngươi tha thứ, hiện tại để ta lúc đó chấm dứt bản thân, các ngươi nghỉ ngơi đi!” Nói xong không bao giờ nguyện liếc bọn họ thêm nữa, lấy bảo kiếm trong tay quét qua cổ tự sát. Thế nhưng, khi ta dự định thay đổi hành động thì, rõ ràng cảm thụ được một thứ gì đó hướng ta bay nhanh mà đến, mục tiêu chính là trường kiếm của ta. Ta hiểu rõ cười cười, đem kiếm nhấc tới, rất nhanh đâm vào liễu chính phần trái tim của mình.

Máu tươi ấm áp từ trong vết thương chậm rãi chảy ra, lúc này bản thân lại kỳ tích như không cảm giác bất luận cảm giác đau nhức gì, có thể là tâm chết lặng rồi ba! Chết lặng đến ta cũng thấy bất luận cái gì đau nhức nữa, thật tốt quá, bọn họ không cần đánh nữa, đánh nữa cũng sẽ không có người vì ta mà chết rồi, tất cả rốt cục kết thúc. Liễu Yên, xin lỗi, ta không tuân thủ lời hứa, xin tha thứ ta.

“Không nên.” Ba người kia toàn bộ vọt qua, ôm lấy thân thể ta đang muốn ngã xuống

“Thật tốt quá, các ngươi không cần cãi nhau, rốt cục, rốt cục kết thúc, đáp ứng ta một yêu cầu cuối cùng, nhất định, nhất định phải hảo hảo sống, sống thay ta một phần, một phần sống ấy, còn muốn hòa bình, chung sống hoà bình.” Nói xong, ta rốt cục nuốt xuống một hơi thở cuối cùng, chậm rãi nhắm lại hai mắt. Chuôi bảo kiếm này tên là Mẫn bảo kiếm vô địch, cùng lúc ấy nứt ra thành hai đoạn.

“Không cần, ta không cần, Thiên Huy ngươi tỉnh tỉnh a! Ngươi nói cái gì ta đều đáp ứng ngươi a!” Viên Đãi Đãng thương tâm cũng không quản nữa cái gì tôn nghiêm hoàng đế, khóc rống lên,

Đào Lăng Thương cố nén nước mắt, tay trái cầm lên tay phải ta, không biết trong lòng suy nghĩ cái gì.

Cảnh Ngộ thương tâm gần chết, vừa định tự sát theo ta cộng phó hoàng tuyền, đã bị địch nhân ban đầu của mình, lúc này cùng là Đào Lăng Thương đã mất đi ái nhân vội vàng ngăn cản.

“Đừng quên lời của Thiên Huy trước khi chết.” Nói xong thì không nói nữa.

Cỉnh Ngộ cũng không động ý định tự sát trong đầu nữa, chăm chú nhìn ta không còn hô hấp, tim không còn đập, không còn sống nữa. “Yên tâm đi, ta sẽ không nghĩ đến tự sát, ta sẽ thay ngươi sống nốt phần đời còn lại.”

Ngay ở một khắc trước mắt này nổi lên đại tuyết xem như là mùa đông cũng không dễ dàng thấy, trận tuyết này bất chấp mùa hạ nóng bức, lại rơi xuống đất không đổi, dần dần ngập đầy trên chiến trường.

( ngôi thứ ba )

Mọi người còn sống cũng minh bạch, trận tuyết này nhất định vì người tên Nghiệp Thiên Huy rơi xuống, hoa tuyết cũng chỉ hạ ở trên chiến trường ấy, chỗ khác vẫn là ánh nắng tươi sáng chiếu trên cao. Tuyết bao trùm mặt đất, nhưng thế nào cũng không bao trùm được hòa bình giữa ba đế quốc kia mà hi sinh người của mình, không bao trùm nổi ký ức khắc sâu mà mọi người ở nơi chiến trường này đã thấy.

Cuộc chiến tranh ấy đã được Nghiệp Thiên Huy ngăn cản. Nhưng các vương của ba quốc gia lớn lại thực sự chung sống hoà bình, hảo hảo sống ở trên cõi đời này, thẳng đến khi hai tay buông xuôi. Nhưng sau đó bọn họ lại giải tán hậu cung, đến chết cũng không lâm hạnh một người.

Mỗi khi nhớ tới người tên là Nghiệp Thiên Huy ấy, mấy người bọn họ đều ảo não và hối hận. Nếu như bọn họ lúc ấy chịu lui một bước, hiện tại người nọ còn có thể ở bên cạnh bọn họ cùng bọn họ sống với nhau!

Nếu như có thể, kiếp sau chúng ta còn muốn gặp được Thiên Huy, cùng hắn tiếp tục phân tình kiếp sau, mặc kệ hắn thích hay yêu bao nhiêu người, chúng ta nhất định có thể cùng bọn họ tồn tại chung, nhất định có thể, tiếc nuối kiếp này, để chúng ta kiếp sau hảo hảo bồi thường ngươi vậy! Thiên Huy.

~oOo~



Tân trang của hoàng đế

“Mọi người, mọi người, ta có nhận một nhiệm vụ mới.” Ta bị kích động xông vào trong phòng, bọn họ đều một bộ dáng lười biếng, ngồi ở trên ghế, nói lung tung một mạch.

Chúng ta bây giờ, đẳng cấp thấp nhất cũng là cấp 450, cao nhất vẫn như cũ là Ngạo Thiên cấp 489. Mà ta, đáng thương hề hề đảo đến tên thứ 6 cấp 468, hỏi ta vì sao cấp thấp như thế? Kia đương nhiên là bọn hắn làm chuyện tốt, nói cái gì ta là thành chủ rồi, sẽ đứng ở trong thành nhiều hơn, để ngừa bên ngoài ám sát các loại. Thật là, trong lòng ta lại rõ ràng nhất, kỳ thực lý do căn bản không phải một hồi sự như thế, còn không phải xưng hào thiên hạ đệ nhất mỹ nhân của ta, khiến bọn họ khẩn trương hề hề (chữ hề hề này thường dùng trong các bài hát làm âm điệu kéo dài như kiểu bài hát hò dô ta của chúng ta ấy), ta hận không thể mỗi ngày đứng trong phòng, không nên để người khác thấy, để ngừa lại thêm cho bọn hắn một “huynh đệ”. Ta biết, bọn họ tuy nói với ta tiếp nhận anh hai là một chuyện không nói gì thêm, nhưng trong lòng cũng vặn vẹo, vì thế, ta cũng chỉ đành ngược lại nghe lợi, kèm thêm, kéo người liên can chờ, theo ta “ngồi tù”.

Hôm nay thật vất vả, chuồn êm ra ngoài chơi, đến trong công đoàn đảo 1 vòng, phát hiện một nhiệm vụ A rất có ý nghĩa, tân trang của hoàng đế. Đương nhiên rồi, người này không phải không mặc quần áo, mà là làm một bộ quần áo rất quái lại dị thường. Bản thân ta biết may, đương nhiên, không chút nghĩ ngợi mà nhận lấy.

“Ánh ─── Nguyệt ───.”

Nghe đến một tiếng như thế, ta cả người run lên, xong đời rồi. Hôm nay ra ngoài không cùng bọn họ nói qua, này một chút chuyện như thế tự chui đầu vào rọ rồi, ai, đều là họa từ nhiệm vụ mới này ra cả, làm cho ta quá hưng phấn, quên đi một chuyện như thế.

“Hắc hắc ~~~, các ngươi không nên tức giận, không nên tức giận a, ta chỉ là đi tìm một nhiệm vụ nào đó chơi vui thôi. Đúng rồi, bây giờ đã tìm được một cái.” Ta vội mang nhiệm vụ cho bọn hắn xem, ý đồ giảm bớt tội lỗi của ta, 囧. Ai nói tiểu thụ thì được sủng chứ? Ta thế nào nghĩ mình là người đang bị ức hiếp đáng thương đây?

“Ha hả, bộ dáng tựa hồ rất thú vị, chính là lông chim thu thập có chút phiền phức.” Nhất Thăng cười ôm lấy thắt lưng ta, tựa đầu trên vai ta, nhìn vẻ mặt mấy người còn lại bộ dáng phun hỏa.

“Như vậy mới có khiêu chiến.” Ngạo Thiên đem ta từ ma trảo của Nhất Thăng giải cứu ra, để ta ngồi ở một bên ghế, xoay người ngồi ở một bên khác.

“Đúng vậy, đã lâu chưa hảo hảo vận động rồi, xương cốt đều muốn rỉ sắt rồi.” Tiểu D vui tươi hớn hở sán lại, rốt cục a, rốt cục có thể hảo hảo đánh một hồi rồi. Thấy bên trong lông chim phượng hoàng, tiểu D nhiệt tình mười phần.

“Hừ hừ, nghĩ cũng đừng nghĩ đánh nhau với phượng hoàng.” Hỏa Vũ liếc mắt nhìn ra ý đồ của tiểu D, người này thật nhỏ mọn, vào không lâu sau không phải đùa giỡn hắn một phen sao, đến mức mang hận tới bây giờ. “Ta sẽ nghĩ biện pháp lấy lông chim phượng hoàng.”

“Nga? Vậy là ngươi tự hiến lông chim?” Tiểu D xấu xa cười, “Đáng tiếc a, lông chim của ngươi vô ích, bên trong nhiệm vụ đã nói rõ ràng, đánh bại phượng hoàng, nhận được lông chim.”

Hỏa Vũ vừa nghe, không khỏi có chút nghiến răng nghiến lợi, “Ờ ~, đúng nha, thực sự là đáng tiếc, ta xác thực không thấy được.”

“Được rồi, được rồi, các ngươi không nên cãi nữa, chỉ là nói đánh bại, cũng không nói gì giết chết a, đến lúc đó đánh bại con phượng hoàng kia, kêu nó nhổ lông thì đều giống nhau thôi.” Vô Danh vội ngăn cản bọn họ hai người tiếp tục khắc khẩu, không thì còn không biết bọn họ chuẩn bị nói tới lúc nào.

“Đó, đó, đó chính là nói, các ngươi đồng ý làm nhiệm vụ này rồi?” Ta ngập lòng mong chờ hỏi, có trời mới biết, ta đã bao lâu không rời khỏi cái thành này rồi.

“Đồng ý.” Nghe thấy bọn họ nói như vậy, ta chung quy cũng có thể thở dài một hơi, a ha ha ha ha, ta Hồ Hán Tam(1) rốt cục lại được thu hoạch rồi. ^_^

“Ơ?Các ngươi đang nói tới cái gì a.” Tiểu Khả mấy người bọn họ từ bên ngoài luyện cấp trở về, đã thấy ta mắt sáng tựa sao, cùng với bầu không khí tràn ngập quỷ dị của mấy người còn lại.

“Không có gì, chính là ta nhận được một nhiệm vụ, thế nào, cùng đi thôi.” Đã lâu không cùng mọi người đánh quái, kỹ thuật khẳng định mới lạ rồi. (thần: ta đã hơn 1 năm tự thân vận động rồi, này sẽ cũng mới lạ, không tốt, không nên giẫm đạp ta a! 囧)

“Được, thật hoài niệm những ngày cùng nhau đánh quái a.” Hủy Diệt cũng nổi lên cảm khái, nói xong lặng lẽ tiến đến bên tai ta, “Mấy thùng dấm kia của nhà ngươi, rốt cục chịu thả ngươi ra ngoài gây họa rồi sao?”

Ta vừa nghe, mắt trắng dã liếc hắn. “Tới địa ngục đi, ai gây họa.” Cơ hội hiếm có, cũng không thể vì hắn mà không thể đi ra chứ.

Khi chúng ta mấy người tới rừng ngô đồng, thấy một con rơi xuống, cũng không biết có phải phượng hoàng thân thuộc không, hiểu ý cười, kéo nhau đi lên. Phượng hoàng nhỏ đáng thương a, chớ trách chúng ta nga ~.

Thấy nó chỉ có cấp 450, chúng ta làm tốt chuẩn bị, bởi vì không giống ngày xưa, phượng hoàng chính là sẽ bay, mấy người bọn tiểu D chặn lại, khẳng định chỗ này là không có nhiều chỗ trọng dụng lắm. Hỏa Vũ cũng giận dỗi về trong không gian sủng vật, nó vẫn không đành lòng đánh đồng bạn của mình.

Bởi vậy, đã thiếu mất một trợ thủ, nhưng mà đối phương đẳng cấp dù sao cũng thấp, đối với chúng ta mà nói, cũng không phải khó lắm. Đem máu con phượng hoàng ấy giảm bớt 1/5 xong, ta đem con phượng hoàng đương phẫn nộ ấy đông lại ở đó.

Lộ ra vẻ mặt gian thương ta tiến qua. “Phượng hoàng a, chúng ta cũng không muốn đánh nhau, chỉ cần lông chim trên người ngươi mà thôi, vì nhiệm vụ, xin lỗi.”

“Lông chim?” Phượng hoàng vừa nghe xong, nhất thời yên tĩnh lại, thoáng tự hỏi một chút, cuối cùng cũng gật đầu đáp ứng, “Được rồi, ngươi lấy đi.”

Ta nhất thời không chút khách khí thu thập lấy, thu xong 200 cọng lông chim xong (ẹ, đi đời con chim rồi =__=), ta lúc này mới dừng tay. Nhưng phượng hoàng trước mắt khóc không ra nước mắt, ta chột dạ cười, “Ha hả, không nghĩ tới, không nghĩ tới lại như vậy, không sao, lông chim còn có thể dài ra mà.” (ẹ, bi h thì trụi thùi lụi rồi, )

“Hừ.” Con phượng hoàng ấy vẫn còn dư một vài cọng lông chim, hơi xấu hổ bay đi. (còn hơi, là e, em chửi vào mặt cho, nhổ gì mà lắm thế )

Xem đi, ta vẫn là có lòng tốt, lông chim cánh kia của nó, ta một cọng cũng không nhổ. Nhổ đều là phần trên thân và đuôi của nó, này cũng tạo thành hậu quả, con phượng hoàng đáng thương chạy vội.

[mỗ thần: chỗ này giải thích một chút, con phượng hoàng ấy tuy nói là quái phổ thông, nhưng dù sao cũng là quái bộ tộc thần thú, tương đương với boss cấp quái một bậc ]

Thấy thanh nhiệm vụ hiện ra:

Đánh bại phượng hoàng: 1/1

Thu thập lông chim phượng hoàng: 200/200.

Thở dài một hơi, cũng may con phượng hoàng là có thể thu thập nhiều lông như vậy, không thì… .

“A ha ha ha ha, ta biết sẽ như vậy mà, quá quá quá buồn cười rồi.” Hỏa Vũ thấy con phượng hoàng ấy bay đi, thì nhịn không được bay ra, cả tiếng bạo cười lên, “May là ta trước giấu mình vào không gian sủng vật, không thì, nó chẳng phải là càng thêm mất mặt? A ha ha ha.”

“→_→ Lẽ nào ngươi trốn đi không phải bởi vì chúng ta muốn đánh đồng bạn ngươi?” Tiểu D biểu tình quái dị hỏi.

“Đúng vậy, đúng vậy, khiến chúng ta có lúc rất lo lắng.” Tiểu Khả yên tâm vỗ vỗ ngực.

“Aha, mới không phải bởi vì các ngươi đánh đồng bạn ta, các ngươi không phải nói sẽ không giết chúng nó sao, ta có gì phải lo đây.”

=. =# “Mọi người, ta có loại xung động, thật muốn đập chết nó!” Hại chúng ta lo lắng nửa ngày, té ra là vì cái này. Không được không được, ta ngứa ngáy chân tay rồi.

“Ánh Nguyệt, khắc chế, kia chính là sủng vật của ngươi, trừng phạt không được.”

“Chính là, chính là. Đánh sủng vật của mình, không biết sẽ bị nghiêm phạt cái gì nữa.”

“Vậy, chúng ta có thể đánh không?” Đào Đào đột nhiên xổ ra một câu như thế, khiến mấy người bọn họ sửng sốt. “Đương nhiên, mọi người xông lên, chỉ cần không giết nó là được.”

“Ha hả, các ngươi yên tâm đánh, ta sẽ thêm máu cho nó.”

“Aha? Ô ô ô, Ánh Nguyệt, ngươi thật ngoan tâm a, ta sai rồi ~~~~~~.” Thoáng cái vọt vào lòng ta, làm nũng cọ cọ. Hừ hừ, đừng tưởng rằng ngươi làm nũng thì có thể không sao, ta âm hiểm cười, tay sờ, thật mềm mại a.

“A!!!!! Ta bị đùa giỡn rồi, ta bị đùa giỡn rồi.” Hỏa Vũ thoáng cái bay khỏi lòng ta, biến trở về hình người, trốn đến phía sau cái cây.

“Ánh Nguyệt ───.” Thấy mấy người bọn họ, ta cười lấy lòng, bọn họ ghen tị rồi 〒_〒.

“Được rồi, bây giờ lông chim phượng hoàng đã có, đi thu thập cái khác đi.”

“Ừ, Nhất Thăng nói rất đúng, vật liệu phía dưới chỉ cần thu thập, chúng ta không bằng trực tiếp hô thế giới đi!” Ta thừa nhận, ta lại lười rồi, những thứ khác, đều là một vài lông chim quái cấp thấp hơn, chúng ta hiện tại đánh, 100 con đều không mất một sợi lông.

“Cũng đúng, ta hô hô xem.”

[Thế giới] Cuồng Long Ngạo Thiên: toàn bộ thế giới thu lông chim gà con, lông chim quạ đen, lông chim uyên ương, lông chim ngốc ưng, có bao nhiêu lấy bấy nhiêu.

[Thế giới] Vô Địch Bánh Bao Thịt: oa, anh cả, ngài dự định mở cửa hàng lông chim?

[Thế giới] Thần thoại mờ ảo: lúc nào Ngạo Thiên đại bang chủ mê luyến lông chim rồi?

[Thế giới] Thiên Vũ Huy Ánh Nguyệt: đừng nói lung tung, nhiệm vụ cần.

Lời ta vừa nói ra, thế giới nhất thời sôi trào.

[Thế giới] Phi Tuyết Vô Ngân: oa oa oa, ta đây thấy rồi, Ánh Nguyệt đại mỹ nhân xuất hiện rồi a a a a a.

[Thế giới] Hư Vô Phiêu Miểu: Vô Ngân, bình tĩnh, chúng ta phải bình tĩnh, dọa mỹ nhân tiểu thụ không tốt.

=. =# hai người này, không có gì thì đừng kêu như cái loa a! Nói loạn gì thế!

[Thế giới] Nhất Thăng Nhãn Lệ: thu lông chim lông chim, nhận lông chim gà con, lông chim quạ đen, lông chim uyên ương, lông chim ngốc ưng, có bao nhiêu lấy bấy nhiêu.

[Thế giới] Ma Viêm: ta có lông chim uyên ương và lông chim ngốc ưng, một cọng 1j lấy không?

[Thế giới] Thiên Sứ Chưa Từng Ly Khai: Oa oa, Ma Viêm GG thừa cơ đánh cướp a, không cần khi dễ Ánh Nguyệt tiểu thụ của chúng ta.

[Thế giới] Thiên Vũ Huy Ánh Nguyệt: ^_^, được, ta toàn bộ muốn, vào mail lấy đi!

[Thế giới] Phi Tuyết Vô Ngân: không hổ là Orz đầu bảng tài phú của chúng ta. Đại khí thụ a!!!!!

[Thế giới] Thiên Vũ Huy Ánh Nguyệt: mail đã kiểm tra và nhận, ^_^ có thể không đề chữ thụ này chứ.

[Thế giới] Kỳ Nguyệt: lông chim này ta toàn bộ có, gửi mail cho ngươi, nhớ kỹ kiểm tra và nhận.

[Thế giới] Loan Vĩ: Nguyệt Nguyệt tỷ, →_→ ngươi chừng nào thì có thu thập lông chim thói xấu.

[Thế giới] Kỳ Nguyệt: đuôi chết, cái gì kêu thói xấu. Tốt đẹp chính là sự vật đương nhiên phải góp nhặt = =#, đúng rồi, cứ đến giúp mỹ nhân Ánh Nguyệt của chúng ta đi.

[Thế giới] Thiên Vũ Huy Ánh Nguyệt: cảm ơn Kỳ Nguyệt ^_^.

[Thế giới] Kỳ Nguyệt: a a a a a, thấy không, thấy không, mỹ nhân cám ơn ta rồi, hì hì, kỳ thực, tôi đây yêu cầu không cao, đem H giữa các ngươi nói ra, thì xong phim. ^_^

[Thế giới] Dissolute: ^_^ đây là bí mật giữa chúng ta, không nói cho ngươi.

[Thế giới] Kỳ Nguyệt: a! Thật quá đáng 〒_〒.

[Thế giới] Cuồng Long Ngạo Thiên: toàn bộ thế giới nhận lông chim quạ đen, có bao nhiêu lấy bấy nhiêu.

[Thế giới] Kỳ Nguyệt: a, còn chưa đủ a, 〒_〒.

[Thế giới] Thiên Vũ Huy Ánh Nguyệt: đúng vậy. Có lông chim nộp lên trên rồi o(╥﹏╥)o.

[Thế giới] Vô Danh Thiên Hạ: được rồi, ta nhớ rồi, lúc ấy đánh ở quỷ lâm không phải có lông chim quạ đen sao, lông chim Ánh Nguyệt toàn bộ thu rồi.

[Thế giới] Thiên Vũ Huy Ánh Nguyệt: →_→ a, ném lâu vào thương khố, ta quên rồi.

[Thế giới] Dissolute: = =|||

[Thế giới] Cuồng Long Ngạo Thiên: … .

[Thế giới] Nhất Thăng Nhãn Lệ: ^_^.

[Thế giới] Thiên Vũ Huy Ánh Nguyệt: hô ~~, được rồi, cảm tạ mọi người ^_^.

[Thế giới] Kỳ Nguyệt: đến giúp mỹ nhân là vinh hạnh của ta.

Sau khi đóng khung chat, ta nhanh chóng sử dụng kỹ năng may, bắt đầu gia công bộ đồ mới.

Đinh, chúc mừng người chơi Thiên Vũ Huy Ánh Nguyệt làm ra bộ đồ mới.

Chỉ kém hoàn thành một bước, là có thể giao cho hoàng đế rồi.

“Hì hì, vừa rồi cùng đánh phượng hoàng cực kỳ nghiện, chúng ta sau khi bàn giao nhiệm vụ xong, đi đánh quái tiếp đi.” Hiếm có không bị canh chừng, nói cái gì cũng không thể buông tha, thật vất vả đạt được tự do.

Tựa hồ nhìn ra cái gì đó, mấy người bọn họ lại gật đầu, không có cưỡng chế ta về thành, Aha, kỳ tích a ───. Cầm quyển trục truyền tống dành cho nhiệm vụ, nhóm mấy người chúng ta truyền tống tới hoàng cung.

“A, các vị ái khanh các ngươi đã tới, bộ đồ mới trẫm cần đã làm tốt rồi sao?” Hoàng đế ngồi trên long ỷ, nhìn chúng ta đứng thẳng. “Không hổ là rồng phượng trong cõi người, mà thôi, các ngươi cũng không cần quỳ đâu.”

Thiết, chúng ta lại không có tính quỳ với ngươi! Trong ánh mắt đây đó của mọi người hiện ra một tin ấy, cũng mệt hoàng đế này đủ thông minh.

“Hoàng thượng, đây là bộ đồ mới ngài cần, thần may mắn không có làm nhục sứ mệnh, đã đem nó chế ra.” Ta đem bộ đồ mới đem ra, giao cho hoàng đế.

“Tốt, tốt, ái khanh không những lớn lên xinh đẹp, ngay cả thủ nghệ cũng tuyệt đỉnh a.”

Đinh, chúc mừng người chơi Thiên Vũ Huy Ánh Nguyệt hoàn thành nhiệm vụ tân trang của hoàng đế, thu được tiền tài 20j, danh vọng 200, kinh nghiệm 1000000, thu được một tấm giấy thông hành hoàng cung.

Thấy nhiệm vụ hoàn thành, đoàn người chúng ta chuẩn bị cáo từ: “Hoàng thượng, nếu nhiệm vụ đã xong, chúng ta cũng nên đi.”

“Không không, không không, ái khanh a, ngươi xem chúng ta có thích hợp không a? Trẫm là hoàng đế, có quyền lợi vô hạn, trẫm cho ngươi làm hoàng hậu, lưu lại đi.”

Cái gì???????????? Mọi người cùng nhau buồn bực, này này này này tính cái gì??? Ta bị NPC cầu hôn?

“Không được.”

“Không được.”

“Nghĩ cũng đừng nghĩ.”

“Không có khả năng.”

Tiểu D, Nhất Thăng, Ngạo Thiên, Thiên Hạ bốn người bọn họ không chút nghĩ ngợi rống lên, chết tiệt, vẫn là không nên cho Ánh Nguyệt đi ra, xem đi, lại lần nữa, lại lần nữa hấp dẫn 1 NPC!!!!!!!!!

Tiểu Khả, Đào Đào, Dương Dương, Hủy Diệt và Tâm Duyến, vẻ mặt xem hài, a, loại kịch hài này vẫn là xem trăm lần không chán, đặc biệt đối thủ là hoàng đế.

Ta thì vẻ mặt khóc không ra nước mắt, ta cũng không muốn a, ai biết NPC này không chịu được như thế, liền coi trọng ta chứ? Ai, xem ra cái kỳ hạn ngồi tù của ta xem là kéo dài vô hạn rồi 〒_〒.

~oOo~

(1)Hồ Hán Tam(hay Hồ Hán Sơn): là một nhân vật địa chủ ác bá trong “Ngôi sao đỏ lấp lánh”, có lời kịch kinh điển “Ta Hồ Hán Tam lại về rồi.”

Bộ phim nói về Ban Đồng Tử, một bạn nhỏ và là con trai của một sĩ quan Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc. Khi người cha được lệnh lên đường, ông để lại cho Đồng Tử một ngôi sao đỏ để làm vật chứng. Khi cha cậu đi rồi, một địa chủ trong vùng là Hồ Hán Sơn quay trở về làng của Đồng Tử để trả thù những người nông dân đã đuổi hắn đi. Mẹ của Đồng Tử đã bị thiêu chết tại nhà trong vụ trả thù đó.

Thù hận vì cái chết của mẹ, Đồng Tử đã gia nhập quân du kích, chiến đấu và cuối cùng giết được tên địa chủ đó. Khi người cha trở về, Đồng Tử gia nhập Hồng quân và là chiến sĩ trẻ tuổi nhất chiến đấu chống phát xít Nhật trong cuộc Chiến tranh Trung-Nhật lần thứ hai.

(_http://vi.wikipedia.org/wiki/Ng%C3%B4i_sao_%C4%91%E1%BB%8F_l%E1%BA%A5p_l%C3%A1nh_)

Câu nói này ý chỉ sự lưu manh của nhân vật ấy mà. :”>



TOÀN VĂN HOÀN


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.