Xuyên Qua Thành Hoa Tranh

Quyển 3 - Chương 72



Ta khá là buồn bực nhìn ống tay áo chính mình.

Rối rắm lại rối rắm, phiền muộn lại phiền muộn…

Là nên ‘roạt’ một tiếng lưu loát cắt rời nó, hay là túm lấy nó mà giật mạnh, để cho đầu Âu Dương thiếu chủ thân mật tiếp xúc với sàn nhà một phen đây?

Theo phương diện truy cứu trách nhiệm mà nói, kỳ thật ta nghiêng về phương án sau, nhưng mà dù sao người ta tối hôm qua cũng mới thành khẩn ở cạnh ta cả một đêm, sáng sớm hôm nay đã làm cho hắn đập đầu xuống sàn, không khỏi có điểm không phúc hậu đi.

Nhưng mà so với chuyện đó, ta lại càng không muốn “Đoạn tụ” a a a a!

Vị Hán Ai Đế từng tính đem ngôi vị hoàng đế nhường cho tiểu thụ Đổng mỹ nhân nhà mình, nổi danh nhất chính là chuyện ‘Vì sợ đánh thức Đổng tiểu thụ đang đè lên ống tay áo của mình mà ngủ, cho nên cắt đứt tay áo để rời giường’.

Khuôn mặt kia của Âu Dương thiếu chủ đại khái chắc cũng không thua kém nhiều lắm so với Đổng tiểu thụ, nhưng nhìn thế nào cũng thấy hắn thích hợp làm công hơn là làm thụ.

Về phần ta…

Lật bàn!

Thân là một cô gái, ta hiển nhiên thuộc loại ‘Đương nhiên không thể công’, vì sao người bị đè tay áo lại là ta a!

…Ta nước mắt đầy mặt, rong chơi trong gian tình sử của Trung Hoa năm ngàn năm.

Khoan khoan, vấn đề mấu chốt hình như không phải là chuyện này đi…

“Khụ khụ… Mới sáng sớm… đã nhìn tại hạ mà ngẩn người sao…”

Giọng nam tràn đầy ý cười vang lên từ một khoảng cách thật gần.

=_=… Âu Dương thiếu chủ hắn cư nhiên lén lút tỉnh!

Ta cắn răng trừng mắt nhìn hắn, “Phiền toái nâng đầu…”

Nếu tỉnh, liền đứng lên cho ta, nhanh trả tay áo lại cho ta a a a!

Kết quả Âu Dương thiếu chủ người ta liếc mắt nhìn lướt qua tay áo đáng thương của ta, đầu căn bản không chuyển vị trí, chỉ tùy ý nghiêng người…

Nhưng mà hắn phong tình vạn chủng nằm nghiêng về một bên như vậy, cổ áo vốn hơi hơi mở rộng lại càng trễ thấp xuống, lộ ra xương quai xanh xinh đẹp, cùng da thịt sáng bóng, đường cong cơ thể cân xứng mà duyên dáng… cùng với bộ vị nào đó mà còn tiếp tục miêu tả xuống sẽ hoàn toàn phát triển thành văn 18X…



Người này tuyệt đối có tư chất đi làm ngưu lang! Chỉ cần hắn không mở miệng…

[ngưu lang: = = một từ dùng để chỉ kỹ nam]

Bởi vì hắn chỉ cần vừa mở miệng, ta lập tức có cảm giác xúc động muốn bóp chết hắn.

“Là khi nào thì… tiểu cô nương cô lại vụng trộm nằm ngủ cạnh ta vậy… Ta thế nhưng cũng không biết…”

Nói cho cùng, ta cũng không biết là chuyện gì xảy ra…

Sáng sớm tỉnh lại phát hiện bên cạnh có thêm một người, chuyện này quả thực rất là giật mình đi.

Mà càng giật mình là, tối hôm qua, rõ ràng ta nằm phía bên kia đống lửa, cách hắn cả trượng, khi tỉnh lại, cư nhiên lại ở bên phía hắn —— ta cũng biết tướng ngủ của mình không tốt lắm, nằm ngủ có thể lăn từ trên giường xuống đất cũng không phải là chưa từng xảy ra, nhưng mà cư nhiên lại có thể kém tới mức này sao?

Mà chuyện khiến người ta nội thương đến hộc máu là:

Bởi vì hơn phân nửa cái tay áo bị người nào đó ép chặt, ngay cả muốn thừa dịp hắn còn chưa tỉnh lén lút dựng lại hiện trường xem như vụ án chưa xảy ra… cũng không được.

“Nga nha…”

Âu Dương thiếu chủ nhìn quần áo mình từ trên xuống dưới một lượt, lấy một loại khẩu khí… tựa hồ có thể nói là… nuối tiếc khi thấy nó vẫn hoàn hảo, nói tiếp.

“Kỳ thật, cho dù cô có làm gì, tại hạ tất nhiên cũng sẽ không phản kháng a…”

Con người này… rốt cuộc còn có thể không có tiết tháo tới trình độ nào a? !

Ta tức giận không có chỗ phát tiết, túm tay áo kéo mạnh một cái, chỉ nghe một tiếng ‘roạt’ nhỏ, sau đó…

Ách… Nó liền báo hỏng rồi…

Âu Dương thiếu chủ, trên đầu ngươi không phải là mọc đinh đi!

Ta khóc không ra nước mắt nhìn nửa cái tay áo còn lại của mình, còn thật sự suy nghĩ xem có nên xé cả hai bên đi hay không, như vậy ít nhất nó cũng còn có thể giả mạo một cái áo trấn thủ.

“Ách…” Khó được Âu Dương thiếu chủ cũng có thời điểm nghẹn họng.

Ta ngẩng đầu trừng mắt nhìn hắn.

“Nếu như bị bảy vị sư phụ của ta nhìn thấy, ngươi liền thảm rồi!”

Ta kỳ thật không phải đang uy hiếp hắn, ta kỳ thật chỉ là tâm bình khí hòa trần thuật một chuyện thực mà thôi.

Nhưng mà Âu Dương thiếu chủ thoạt nhìn hoàn toàn không đem lời nói của ta để trong lòng, còn vẻ mặt bình tĩnh cởi áo khoác của chính hắn khoác lên vai ta, hất thế nào cũng không ra được.

Ta đơn giản cũng lười quản hắn, tự làm bậy không thể sống…

Hắn cũng không chịu suy nghĩ một chút, phản ứng thứ nhất của ta không phải là cho hắn một trận, mà là cân nhắc sửa cái áo khoác thành áo trấn thủ như thế nào, trình tự đó hiển nhiên là có nguyên nhân sâu xa a…

Cho nên, lúc chạm mặt Giang Nam Thất Quái ở chỗ hẹn, ta vẻ mặt bình tĩnh, nhìn Âu Dương thiếu chủ bị bảy vị sư phụ đuổi giết đỡ trái hở phải, gà bay chó sủa…

Cha mẹ nhà ai nhìn thấy ‘Khuê nữ nhà mình trắng đêm không về, buổi sáng ngày hôm sau khoác áo khoác của nam nhân trở lại, quần áo bên trong bị xé rách còn mơ hồ lộ ra’ loại kịch tình cẩu huyết trong phim truyền hình lúc tám giờ này, lại có thể không nổi bão a?

Huống chi lại là Giang Nam thất quái vẫn luôn bao che khuyết điểm.

Cho dù chỉ có nửa ống tay áo, kia cũng là bị xé rách hàng thật giá thật a!

Tuy rằng nghiêm túc mà nói, người xé rách nó là ta mới đúng…

Tóm lại Âu Dương thiếu chủ căn bản là không có cơ hội để giải thích, đã lập tức bị vây ẩu rồi.

Ngay cả Kha lão đại cũng giơ quải trượng đi trước làm gương xông vào… Những người khác lại càng không cần phải nói rồi.

Võ công của Bạch Đà sơn quả thực không phải tầm thường.

Nghe nói Âu Dương thiếu chủ chỉ mới học được ba, bốn thành công phu, vậy mà trong lúc bận trăm việc, nhảy lên hạ xuống, cố gắng chống đỡ tuyệt không đánh trả, cư nhiên còn có thể dư dật cho ta một ánh mắt ai oán.

Ta cố nhịn suy nghĩ muốn ôm bụng cười to, thanh thanh cổ họng, hô to một tiếng: “Dừng tay!”



Bên trong tiếp tục đánh nhau vui vẻ, căn bản không có kẻ nào thèm để ý tới ta… Làm đồ đệ quả nhiên không có quyền ngôn luận a.

Ta gãi gãi đầu, hít sâu một hơi, sau đó dùng âm lượng lớn nhất hướng về phía bọn họ ồn ào:

“Dừng tay! Mọi người mấy ngày nay muốn ăn cháo rồi phải không?”



“Phác!” Kiếm của Hàn Tiểu Oanh phóng sai mục tiêu, cắm thẳng vào thân cây cách xa vạn dặm.

Những người khác cũng lập tức ngừng tay nhìn về phía ta.



Người thành thật cá biệt như Trương A Sinh không hiểu ra sao, hỏi Hàn Tiểu Oanh: “Thất muội, muội cho tiểu nha đầu kia quản tiền từ khi nào vậy…”



Ta cười gượng hai tiếng, sau đó trước khi Giang Nam thất quái lại phát điên tập thể, vội vàng thuyết minh tiền căn hậu quả sự tình, hơn nữa còn đưa ra bằng chứng rõ ràng nhất —— dấu thủ cung sa không hay ho kia ——chứng minh Âu Dương thiếu chủ thật sự không có trước X sau X lại XXXX với ta.

Sự thật chứng minh, người tốt khó làm.

Âu Dương thiếu chủ không có việc gì, ta liền thảm rồi.

Giang Nam thất quái sắc mặt xanh mét tùy tiện bala bala khách sáo vài câu với Âu Dương thiếu chủ, liền túm ta đi thẳng về khách điếm.

Sau đó…

Lại sau đó…

Tiếp theo…

Cuối cùng…

Tóm lại là ta bị Giang Nam thất quái xưa nay chưa từng liên thủ bạo chỉnh một chút, ngay cả Hàn Tiểu Oanh cũng ra tay.

Quá trình ở giữa nói ra người ta cũng không thể tưởng tượng được, quả thực là… thương tâm khiến người nghe phải rơi lệ a!

Ta nửa chết nửa sống lăn lên giường, không nhịn được nước mắt lưng tròng nguyền rủa Âu Dương thiếu chủ:

Nguyền rủa hắn cả đời không lấy được Cửu Âm Chân Kinh!

Còn có, cả đời đánh không lại Quách Tĩnh!

Còn có, cả đời không theo đuổi được Hoàng Dung!

Còn có, hậu cung giai lệ tất cả đều chạy trốn cùng người khác!



Ách… Cái cuối cùng này… Có phải có điểm rất độc ác rồi hay không?

Xoay tay lại sờ sờ cái mông vẫn còn ẩn ẩn đau… Ta… ta liền ác độc rồi!

Không biết có phải Giang Nam thất quái có một quyển hoàng lịch phía trên viết ‘Hôm nay nên chỉnh đồ đệ’ hay không.

Bởi vì lúc chạng vạng hôm nay, ta trợn mắt há hốc mồm nhìn Quách đại hiệp đã lâu không thấy bị Chu Thông lôi vào khách điếm.

Bộ dạng mặt xám mày tro kia, vừa thấy đã biết là trước khi tới đây, hắn đã bị hung hăng thu thập một chút rồi.

Cùng là người bị chỉnh, ta nhất thời lại có vài phần đồng tình với Quách đại hiệp rồi.

Bất quá là một kẻ dự thính không có quyền phát biểu, ta có đồng tình với hắn cũng không có tác dụng gì.

Chuyện của Quách đại hiệp kì thật cũng không tính là quá phức tạp.

Đơn giản chính là Khưu Xử Cơ Khưu đạo trưởng muốn hắn hoàn thành lời thề chỉ phúc vi hôn của hai nhà Quách Dương năm đó, cùng với di ngôn lúc lâm chung của Dương Thiết Tâm là thành thân với Mục Niệm Từ Mục cô nương, Quách đại hiệp đương nhiên là đánh chết cũng không chịu —— kỳ thật Mục cô nương người ta cũng không đồng ý a.

[chỉ phúc vi hôn: ước định hôn sự từ khi còn trong bụng]

Sau đó Khưu Xử Cơ bắt đầu không ngừng toái niệm toái niệm… Quách đại hiệp khó mà chống đỡ.

Giang Nam thất quái đương nhiên không thể ngồi nhìn, vì thế vỗ án dựng lên xuất đầu vì đại đồ đệ, lên tiếng qua lại với Khưu Xử Cơ.

Kết quả ngược lại, vòng vo một hồi lại lôi ra sự tồn tại của Hoàng cô nương, quan hệ giữa Quách đại hiệp cùng Hoàng cô nương, Hoàng cô nương cùng Mai tỷ tỷ, Mai tỷ tỷ cùng cha của Hoàng cô nương… Một loạt sự việc cẩu huyết bát quái…

Giang Nam thất quái cùng Hắc Phong Song Sát thù sâu như biển, thành ra cũng hận sư phụ của bọn họ, vừa nghe xong lập tức liền đen mặt, ngay cả nói lời cáo từ cũng không, trực tiếp lôi Quách đại hiệp về tử hình.

“Nói mau! Không bao giờ gặp tiểu yêu nữ kia nữa!”

Kha lão đại dùng sức vỗ bàn, ngay cả ấm trà, chén trà trên bàn cũng bị chấn động nảy lên, leng keng loạn một trận.

Quách đại hiệp cứng đầu quỳ trên mặt đất không rên một tiếng.

Kha lão đại tức giận giơ quải trượng lên định đánh, bị Chu Thông cùng Hàn Tiểu Oanh vội vã cản lại.

Trong phòng nhất thời loạn thành một đoàn.

Loại chuyện này ta có nói cũng không giúp được gì, đơn giản ghé vào một bên ngẩn người.

Nghe qua… Dường như buổi tối hôm ta bị Mai tỷ tỷ bắt đi, những chuyện nên xảy ra trong Triệu vương phủ cũng vẫn xảy ra:

Dương Thiết Tâm cùng Bao Tích Nhược song song tự sát bỏ mình, tiểu vương gia chịu đả kích quá lớn cũng chẳng biết đi đâu.

Nghĩ đến buổi tiệc tối kia, khi Hoàn Nhan Hồng Liệt nhắc tới tiểu vương gia với ta, vẻ mặt tự hào của phụ thân kia… trong lòng liền cảm thấy có điểm xót xa…

Đến bây giờ, tất cả những tình tiết quan trọng trong truyện cũng đều trở thành hiện thực rồi. Cho dù thời gian địa điểm bất đồng, phương thức phương pháp bất đồng, nhưng những kết quả mà Kim lão gia tử viết xuống đều không hề thay đổi.

Trừ bỏ hai chuyện Trương A Sinh còn sống, cùng với Quách Tĩnh không chân chính trở thành ‘Kim Đao Phò Mã’ ra.

Có lẽ là vì hai chuyện này không ảnh hưởng mấu chốt tới tình tiết trong tác phẩm?

Như vậy, tình tiết mấu chốt ‘Giang Nam thất quái chết’…ta có thể thay đổi nó không…



Ta không nhịn được thở dài một hơi, sau đó phát hiện… Trong phòng bỗng nhiên yên tĩnh.

“Hoa Tranh.”

“A?”

Chu Thông liếc mắt nhìn Kha lão đại một cái, lúc này mới chuyển hướng ta.

“Chúng ta có việc muốn làm, phải đi trước, ngươi quản tên hỗn tiểu tử này, không được để nó gặp con tiểu yêu nữ kia!”

“Cái gì?”

Trước khi ta kịp phản ứng lại, bảy người bọn họ đã nhanh như chớp không thấy bóng dáng.

Trong phòng nhất thời chỉ còn ta cùng Quách đại hiệp, hai người mắt to trừng mắt nhỏ.

Ta… ta quản được hắn mới là lạ đi!

Hơn nữa, cho dù quản được ta cũng không quản! Phá hoại nhân duyên của người khác sẽ bị ngựa đá…

Quách đại hiệp + Hoàng cô nương + Âu Dương thiếu chủ =?

Quách đại hiệp kinh ngạc nhìn chằm chằm mặt đất một lúc lâu, đột nhiên ngẩng đầu nhìn ta.

“Dung nhi không phải tiểu yêu nữ, nàng là cô nương tốt lắm, tốt lắm… Tốt lắm tốt lắm…”

Lăn qua lộn lại cũng chỉ có hai câu này.

Từ nhỏ đến lớn, hắn cho dù bị Giang Nam thất quái không đầu không đuôi đánh mắng, nhiều lắm cũng chỉ cắn răng chịu đựng, chưa bao giờ biện giải nửa câu.

Lúc này có thể nói ra như vậy đã là thực đáng quý rồi, có thể thấy được địa vị của Hoàng cô nương trong lòng hắn nặng tới mức nào.

Nam nữ nhân vật chính tình đầu ý hợp đương nhiên là chuyện thật đáng mừng, đáng bắn một vạn quả pháo hoa chúc mừng.

Vấn đề là… Những lời này khi nãy hắn không nói với Giang Nam thất quái, giờ nói với ta làm quái gì a?

Ta vung tay, đã muốn cho hắn một đập, bàn tay giơ được một nửa, bỗng nhiên nhớ đến…

Dựa theo tình tiết truyện, Hoàng cô nương nói không chừng lúc này đang ở trên nóc nhà nhìn xem, nếu như bị nàng nhìn thấy ta gõ đầu Tĩnh ca ca nhà nàng… Ách…

Ta quyết định thật nhanh đổi thành động tác vỗ nhẹ bả vai Quách đại hiệp, tràn đầy cổ vũ, hơn nữa vô cùng thành khẩn đáp lời:

“Ta tin tưởng huynh, nàng nhất định là một cô nương tốt!”

Ánh mắt Quách đại hiệp lập tức lòe lòe tỏa sáng, nếu phía sau có cái đuôi có thể vẫy… Quả thực chính là hình ảnh rõ ràng nhất của một con Saint Bernard a!

[Saint Bernard: một giống chó cứu hộ lớn của Thụy Sĩ]

Nói lại, trước kia lúc còn ở thảo nguyên có giống như vậy đâu… Có thể thấy được vẫn là Hoàng cô nương biết dạy dỗ a!

“Nhưng mà… nhưng mà các sư phụ không tin.” Saint Bernard hàm hậu vô cùng khụt khịt, ủy ủy khuất khuất nhìn ta.

Bà nó chứ!

Ngươi quản bọn họ tin hay không làm gì a, chờ gạo nấu thành cơm rồi, mang Quách đại tiểu thư về, bọn họ còn có đuổi đánh một nhà ba người các ngươi sao?

… Nếu trực tiếp nói như vậy, người bị đánh đại khái sẽ là ta.

Cho nên ta thực cẩn thận châm chước một phen tìm từ ngữ, mới mở miệng nói với hắn:

“Sư phụ bọn họ lớn tuổi, nhất thời giận dữ cũng là chuyện bình thường. Không bằng huynh tránh đi một thời gian, chờ bọn họ hết giận rồi, có lẽ cũng có thể suy nghĩ cẩn thận lại, khi đó huynh lại mang theo Hoàng cô nương trở về chẳng phải rất tốt sao?”

—— đúng vậy, ta chính là đang thực không phúc hậu xúi giục Quách đại hiệp bỏ trốn.

“Rời đi… Đi nơi nào đây?”

“Tự nhiên là đi tìm Hoàng cô nương rồi.”

“Nhưng mà ta không biết Dung nhi ở nơi nào…”

Quách đại hiệp đầy cõi lòng chờ mong nhìn ta, giống như trên mặt ta viết ta biết Hoàng cô nương đang ở đâu vậy.



Ta thật muốn cho hắn một cước, lại nghĩ lại không chừng Hoàng cô nương đang đứng bàng quan ở đâu đó… Quên đi, ta nhẫn.

“Hữu duyên thiên lí năng tương ngộ.” Ta bắt đầu giả bộ thần bí, “Hai người các ngươi lưỡng tình tương duyệt, nhân duyên thiên định, nhất định là đi đến đâu cũng có thể gặp lại. Nói không chừng huynh vừa đi ra khỏi cửa, nàng đã đứng chờ huynh bên ngoài rồi.”

“Ách…” Quách đại hiệp gãi gãi đầu, có vẻ cảm thấy khó hiểu không nói lên lời.

Ta lười lại lãng phí nước miếng cùng hắn, nhảy xuống giường đẩy hắn ra khỏi cửa.

“Phải đi sớm, chờ khi bảy vị sư phụ trở về, cho dù huynh muốn cũng chạy không kịp!”

“Hành lý của ta…”

“Bỏ đi!” Có Hoàng cô nương cũng giống như có đủ thứ, còn muốn hành lý làm gì a!

“Còn các sư phụ…”

“Giao cho ta!” Nói khoác dù sao cũng không cần tiền vốn.



Quách đại hiệp còn muốn nói thêm cái gì đó, ta đã không thể nhịn được nữa, trực tiếp một cước đá hắn ra tới cửa, cảm thấy mĩ mãn vỗ vỗ tay, xoay người.

Mới vừa đi được hai bước chợt nghe phía sau “Chi nha” một tiếng, hình như là cửa phòng mở.



“Dung nhi!”

“Tĩnh ca ca!”



#@@¥%#%$

Không phải chứ… Nữ nhân vật chính cư nhiên cứ như vậy không hề báo trước đã xuất trướng rồi? !

Ta lập tức xoay người một trăm tám mươi độ, kết quả, trong phạm vi mắt có thể nhìn thấy, chỉ nhìn thấy lưng Quách đại hiệp, còn có một góc bạch sam lộ ra bên người hắn.

Orz…

Ta cũng biết hai vị này cửu biệt gặp lại (? ) khó kìm lòng nổi, nhưng mà Quách đại hiệp… Có thể kính nhờ ngươi không cần ôm nhanh như vậy hay không a! Tốt xấu gì cũng để cho ta nhìn thấy mặt Dung Nhi nhà ngươi đi… Để cho ta liếc mắt nhìn một cái cũng được a…

Đang lúc tâm ngứa khó nhịn quay đầu ngó trái ngó phải, từ bên khuỷu tay Quách đại hiệp bỗng nhiên xuất hiện khuôn mặt của một cô gái xinh đẹp tuyệt luân, cười hì hì làm mặt quỷ với ta.

Khiến ta nhìn xem mà lập tức nước miếng giàn giụa, mĩ nữ a… Cho dù là nhăn mặt cũng chỉ làm cho người ta cảm thấy xinh đẹp đáng yêu vô cùng.

Mỹ nữ mà bình sinh ta gặp được, cũng chỉ có Lý Lưu Phong là sánh ngang được với nàng.

Nếu hạn chế tuổi tác ở phạm vi ‘các cô gái’, vậy thì hiển nhiên không người nào có thể sánh được với nàng rồi.

Liên tục chảy nước miếng ing~…

Qua thật lâu sau, Quách đại hiệp tựa hồ mới nhớ tới hiện trường còn có sự tồn tại của bóng đèn là ta, nắm tay Hoàng cô nương, xoay người lại, hơi hơi đỏ mặt nói:

“Hoa Tranh, đây là Dung Nhi.”

Kính nhờ không cần dùng loại ngữ khí giống như dẫn con dâu về ra mắt cha mẹ chồng để giới thiệu với ta a, ta làm sao lại giống mẹ ngươi rồi…

Ta vừa oán thầm Quách đại hiệp, vừa gật đầu mỉm cười với Hoàng cô nương.

“Dung Nhi, đây là Hoa Tranh…”

Thừa dịp Quách đại hiệp còn đang chần chờ, ta vội vàng đoạt lấy quyền chủ động.

“Ta là muội tử của huynh đệ kết nghĩa của hắn, cũng là đồ đệ ký danh của sư phụ hắn. Cha ta vốn muốn kén hắn làm rể, nhưng hắn không đồng ý, ta cũng không thích.”

Thành Cát Tư Hãn từng tính phong Quách Tĩnh làm “Kim đao Phò mã”, chuyện này tuy rằng bị ta tạm thời phá cho thất bại, nhưng trước khi y chưa công khai tuyên bố gả ta cho người khác, Quách Tĩnh thủy chung vẫn là người có khả năng trở thành phò mã nhất.

Việc này cũng không phải chuyện cơ mật gì, trên thảo nguyên có rất nhiều người biết. Cho dù lúc này không nói, ngày sau Hoàng Dung sớm hay muộn cũng sẽ biết.

Có một số việc, càng ngậm miệng không đề cập tới càng dễ làm cho người ta ngờ vực vô căn cứ, nhất là quan hệ nam nữ.

Chẳng thà ngay từ đầu nói hết quan hệ ra cho rồi.

Cho nên ta tình nguyện hiện tại làm kẻ ngốc một chút, cũng không muốn trở thành tai họa ngầm giữa tình cảm của bọn họ.

“Tĩnh ca ca, ta thấy vị Hoa tỷ tỷ này so với huynh còn nhỏ hơn vài tuổi, sao huynh lại nói chuyện giống như là ở trước mặt các sư phụ huynh vậy?” Nàng nói xong liền kéo tay ta, vẻ mặt cực kỳ thân mật.

“Hoa tỷ tỷ, tỷ cũng gọi ta Dung Nhi là được.”

“Ách?”

Ta thật sự là kinh ngạc cực độ.

Vị cô nương này xưa nay tỉnh táo đa trí, đối với người lạ, tính cảnh giác rất nặng, vì sao đối với ta lại vừa thấy như đã thân quen rồi… Nàng sẽ không coi ta là tình địch, còn tính toán gì sau đó đấy chứ?

Tuy rằng ta thực thích nàng, nhưng nếu đến phiên mình bị nàng chỉnh, vẫn không nhịn được run sợ trong lòng.

“Mới vừa rồi ta ở ngay phía trên nóc nhà, những lời các ngươi nói, ta đều nghe được rành mạch.” Nàng hì hì cười, thanh âm giống như chuông bạc, cực kì dễ nghe.

“Hoa tỷ tỷ tỷ là người tốt, không giống các sư phụ tỷ đáng giận như vậy…”

“Dung Nhi!”

Quách đại hiệp phát uy rồi, nàng thè lưỡi, lại làm một cái mặt quỷ cực kì đáng yêu với hắn —— đáng yêu tới mức ngay cả ta cũng không nhịn được muốn xoa bóp khuôn mặt nhỏ nhắn vừa trắng vừa nộn của nàng.

Bất quá… Việc cấp bách là nhanh chóng bảo bọn họ rời đi.

Sau khi liên tục cam đoan với Quách đại hiệp, Giang Nam thất quái nhất định sẽ không nổi bão tới mức trục xuất hắn ra khỏi sư môn, hắn rốt cục đi theo Hoàng cô nương bước trên con đường bỏ trốn đầy ánh sáng.

Ta đứng bên cửa sổ, mỉm cười nhìn theo hành trình của hai người bọn họ tới tận khi họ chuyển qua một ngã tư, rốt cuộc không nhìn thấy thân ảnh nữa mới thôi.

Sau đó… Lập tức vọt tới bên giường bằng tốc độ nhanh nhất bắt đầu đóng gói hành lý.

Giang Nam thất quái nếu biết ta thả Quách đại hiệp đi theo “tiểu yêu nữ” song túc song phi, chỉ sợ không phải chỉ bị chỉnh thêm một lần nữa là có thể giải quyết được vấn đề đi.

[song túc song phi: cùng ngủ cùng bay, luôn quấn quýt không rời]

Hảo hán không chịu thiệt trước mắt, ngốc tử mới không chạy!

Chỉ cần để lại tờ giấy giải thích một chút là ta bị Quách đại hiệp bắt cóc, bọn họ hơn phân nửa cũng sẽ không tức giận lâu lắm.

Chờ thêm dăm bữa nửa tháng có vẻ an toàn rồi, ta lại trở về hội hợp theo chân bọn họ.

Dù sao những nơi bọn họ sẽ xuất hiện, ta cũng đã sớm biết, đơn giản chính là Quy Vân trang ở Thái Hồ, Túy Tiên lâu ở Gia Hưng…

Ừ, cứ như vậy đi.

Ta ra khỏi khách sạn liền chạy thẳng đến cửa thành, ra khỏi cửa thành liền phóng thẳng về phía chính nam.

Giục ngựa chạy như điên hơn mười dặm, vừa mới dừng lại thở hổn hển, bỗng nhiên chợt nghe sau lưng có người cười nói:

“Ta đã nói Hoa tỷ tỷ vừa rồi có vẻ lo lắng, lại thúc giục chúng ta đi mau, nhất định là có ẩn tình, Tĩnh ca ca, như thế nào?”

Ô ô ô… Ta hận người thông minh!

Thật vất vả giải thích rõ ràng tính toán của ta với hai người này, hơn nữa cùng Hoàng cô nương hợp lực trấn áp tiếng kháng nghị mỏng manh của Quách đại hiệp, ta vỗ vỗ mông đang muốn chạy lấy người, lại bị Hoàng cô nương ngăn cản.

“Hoa tỷ tỷ, trong thời gian này tỷ có nơi nào nhất định phải đi không?”

Hình như… Trừ bỏ nhất định phải tới hội hợp với Giang Nam thất quái trước khi chuyện kia xảy ra, ta thực không có kế hoạch gì đặc biệt…

Ta lắc lắc đầu.

“Tốt lắm, tốt lắm!”

Nàng vỗ tay cười nói, “Không bằng chúng ta cùng nhau du ngoạn chung quanh, chờ khi gặp các sư phụ của các ngươi, Hoa tỷ tỷ liền đi trước, bọn họ gặp tỷ tất nhiên vui mừng vô cùng, trong khoảng thời gian ngắn đó hẳn sẽ không tức giận. Tĩnh ca ca lại đi nhận tội sau, như vậy chẳng phải là làm ít công to sao?”

Lời này hợp tình hợp lý, thật ra còn cao minh hơn những gì ta vốn tính.

Chỉ là… Ta cũng không muốn làm bóng đèn a…

Đang chưa có chủ ý, trong rừng tùng bên cạnh bỗng nhiên truyền đến một tiếng cười khẽ.

“Tại hạ đang muốn tới Giang Nam làm chút việc riêng, không nghĩ lại cùng đường với ba vị. Không bằng kết bạn mà đi, dọc theo đường đi cũng có thể chiếu cố tốt hơn một chút.”



Còn phải hỏi là ai chăng?

Ta đau đầu vô cùng nhìn Âu Dương thiếu chủ nhẹ lay động chiết phiến từ trong rừng tùng chậm rãi bước ra, còn nhân tiện mị nhãn nhìn Hoàng cô nương bên cạnh ta.

—— cư nhiên truy đến tận đây, thật không hổ là Âu Dương thiếu chủ vì Hoàng cô nương quyết chí thề bỏ vui đùa lưu manh a.

Bất quá… Hoàng Dung đáp ứng hắn mới là lạ…

Ta tràn đầy tự tin nghĩ như vậy.

Sự thật chứng minh… Ta sai lầm rồi…

Hoàng Dung chỉ nghiêng đầu nghĩ nghĩ, liền nhíu mày hỏi. “Âu Dương công tử, ngươi đây là ý gì?”

“Hoàng cô nương, có thể nói chuyện chút hay không?” Âu Dương thiếu chủ phong độ phiêu phiêu làm thủ thế mời, lại chuyển hướng Quách đại hiệp cười nói: “Quách huynh nếu là không yên tâm, cũng có thể cùng lại đây.”

=_=! ! !

Nói cách khác chỉ có ta là không thể nghe đi… Thật muốn một quyền KO chết hắn…

[KO: knock out]

“Không cần phiền toái như vậy, ta qua bên kia chờ các ngươi là được.”

Ta trừng lớn mắt nhìn Âu Dương thiếu chủ, đi chừng hai mươi bước về phía rừng tùng. Phỏng chừng khoảng cách này là xa lắm rồi, quay người lại, phát hiện Quách đại hiệp cư nhiên cũng hùng hục chạy lại đây rồi.

“Huynh … huynh cũng tới đây làm gì?”

Ta kinh ngạc tới lắp bắp, hắn cư nhiên lại có thể để lão bà tương lai của mình đối mặt với Xạ Điêu đệ nhất sắc lang!

Quách đại hiệp vẻ mặt hàm hậu gãi gãi đầu, “Là Dung Nhi bảo ta tới…”

Cái kia… Quan hệ giữa ba người này có vẻ không giống như trong truyện vốn viết a…

Âu Dương Khắc tựa hồ không đối địch với Quách Tĩnh, mà Hoàng Dung tựa hồ cũng không chán ghét Âu Dương Khắc… Nói cách khác địa vị nam chủ của Quách đại hiệp dường như cũng không quá chắc chắn, nói không chừng cũng có thể bị Âu Dương Khắc đào góc tường?

Không thể nào!

Ta trợn tròn mắt nhìn Âu Dương thiếu chủ cùng Hoàng cô nương trò chuyện vui vẻ với nhau ở đằng kia, lại nhìn Quách đại hiệp ngơ ngác đứng bên cạnh ta… Lại nhìn nhìn hai vị kia… Lại nhìn nhìn Quách đại hiệp…

Không nhịn được rơi nước mắt đồng tình với hắn.

Âu Dương Khắc cùng Hoàng Dung đứng chung một chỗ thật sự là một đôi hòa hợp đẹp mắt.

Nhất là lúc này, hai người chính đang cúi đầu nói chuyện, nhìn nhau hiểu ý cười… Làm cho ta nghĩ tới Trương Đan Phong cùng Hồng Hân, Dương Quá cùng Tiểu Long Nữ, tóm lại chính là hình ảnh đôi thần tiên luyến lữ tiêu dao giang hồ.

Tự vấn lương tâm mà nói, nếu ta là cha Hoàng Dung, cũng sẽ không tuyển Quách đại hiệp làm con rể.

Ta vô cùng đồng tình vỗ vỗ vai Quách đại hiệp.

“Huynh cũng không cần quá lo lắng.”

“Ách?” Quách đại hiệp vẻ mặt mờ mịt nhìn ta.

“Cái kia… Hoàng cô nương… Ta là nói Dung Nhi nàng cũng không nhất định sẽ thay lòng đổi dạ…”

Lời an ủi này ngay cả chính ta nghe mà cũng thấy lo lắng quá chừng.

Quách đại hiệp gãi gãi đầu.

“Hoa Tranh, ta không hiểu được muội đang nói cái gì.”

“…”

“Nhưng Dung Nhi đối với ta tốt lắm, sẽ không thay đổi tâm.”

Hắn chém đinh chặt sắt nói những lời này, hiển nhiên là đối với chuyện này không hề có nghi ngờ.

Nói thực ra… Ta có một chút hâm mộ…

Có thể toàn tâm toàn ý tin tưởng một người như vậy… Cũng không phải chuyện dễ dàng…

Quách đại hiệp đột nhiên đưa tay vỗ vỗ bả vai ta.

“Muội cũng không cần phải quá lo lắng.”

“Ách?”

Ta dở khóc dở cười nhìn hắn, hắn nhại lại lời ta làm gì a!

Hắn còn nghiêm túc nói:

“Đà Lôi bảo ta nói với muội, mười năm cũng được, hai mươi năm cũng được, hắn sẽ luôn sống sót chờ muội trở về.”

Đáng ghét… tên hỗn đản Đà Lôi này…

Ta dùng sức nháy mắt, cố gắng áp hơi nước vốn không nên xuất hiện trở về.

“Hoa Tranh, có phải mắt muội bị hạt cát bay vào?”

“Không có…”

“Ta giúp muội thổi một chút là được.”

Quách đại hiệp đưa tay nắm lấy bả vai ta, ta sợ tới mức vội vàng lui lại.

Ta đương nhiên biết hắn chỉ là vì nhiệt tâm, tuyệt không có ý tứ khác, nhưng mà loại hành vi “Thổi bụi ở mắt” này rất dễ bị hiểu thành một đoạn ái muội… Vẫn là có thể tránh thì tránh đi… Huống chi Hoàng cô nương còn đang đứng bên cạnh a.

“Không có việc gì… Ưm ưm ưm ưm ưm…”

Tiếng nói của Quách đại hiệp đột nhiên bị bịt mất, ta ngẩng đầu lên, chỉ thấy Âu Dương Khắc chính đang có vẻ thân thiết nắm lấy bả vai hắn, lấy một loại tư thái nửa lôi nửa túm, kéo hắn tới chỗ chúng ta để ngựa.



Nói lại… Hoàng cô nương cứ như vậy để Âu Dương thiếu chủ tùy ý khi dễ Quách đại hiệp nhà nàng?



Ta quay đầu tìm Hoàng Dung, kết quả phát hiện nàng chính đang cười khanh khách đứng ở phía sau ta.

“Hoa tỷ tỷ, mới vừa rồi ta cùng Âu Dương công tử đã thương lượng xong rồi, bốn người chúng ta cùng đi Giang Nam đi.”

Thế giới thực kỳ diệu…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.