Xuyên Qua Thời Không Gặp Chân Mệnh Thiên Tử

Chương 61: Lãnh địa bí mật



“Dậy rồi?” Thanh âm Hách Liên Phách Thiên vang lên ngay bên tai. Tiểu Khuynh chớp chớp mắt, bật người ngồi dậy. Vỗ vỗ đầu, nàng hơi ảo não. Như thế nào mà lại ngủ thiếp đi vậy chứ?

“Ăn chút không?” Tiểu Khuynh ngẩng lên, liền thấy Hách Liên Phách Thiên cầm một con thỏ nướng đưa cho nàng. Hơi ngớ ra một chút, nàng vẫn đưa tay nhận lấy, đồng thời trong đầu âm thầm khó hiểu. Ở nơi vực tuyết này mà cũng có thỏ sinh sống hay sao?

“Khó hiểu sao? Ăn đi! Lát nữa bổn vương đưa ngươi đi xem chỗ này!” Dường như nhận ra tâm tình của nàng, Hách Liên Phách Thiên hơi nhếch môi, cũng cầm con thỏ nướng vừa xong lên thổi cho bớt nóng.

Tiểu Khuynh chậm chậm gật đầu, nhìn con thỏ nướng vàng ươm bốc mùi thơm lừng trong tay, không dấu vết nuốt nước miếng. Quần đảo cả một ngày, bụng cũng có chút đói rồi! Nàng mở miệng cắn một miếng, hơi nhăn mặt. Bề ngoài nhìn thì ngon đấy, nhưng tay nghề của Tam vương gia quả thật rất tệ! Nhưng bụng đã rất đói rồi, Tiểu Khuynh nàng cũng không phải là người kén chọn trong ăn uống, vậy nên không quan tâm đến việc con thỏ nướng nửa chín nửa sống, cũng vào bụng nàng tất. Ăn xong rồi, ngẩng đầu lên, Tiểu Khuynh hơi giật mình nhìn vẻ mặt cười tủm tỉm của Tam vương gia. Khẽ cau mày, nàng hỏi:

“Gì vậy?”

Tam vương gia thu hồi nụ cười, đứng dậy, liếc nàng một cái, mở miệng:

“Đi thôi!”

Mặc dù không biết Hách Liên vương gia muốn đưa nàng đi đâu, nhưng Tiểu Khuynh vẫn đứng dậy, cùng hắn đi ra cửa hang. Bên ngoài, tuyết phủ trắng xóa khắp nơi. May mắn là không có gió lạnh, không gây ra quá nhiều trở ngại. Hai người im lặng đi vào sâu trong khe núi, Hách Liên Phách Thiên đi đằng trước, Tiểu Khuynh đi sau hắn. Nhìn khí sắc Tam vương gia có vẻ rất tốt, Tiểu Khuynh âm thầm cảm thán. Khả năng hồi phục của vị này thật là đáng nể. Có điều Tiểu Khuynh không biết. Hách Liên Phách Thiên là người tập võ, hơn nữa nội lực của hắn không hề bình thường, một vài cái vết thương trên người không thể làm khó được hắn.

Không biết đã qua bao lâu, quang cảnh xung quanh chợt như mở rộng ra. Hai mắt Tiểu Khuynh mở to, không cách nào ngăn được cỗ kinh hỉ đang trào lên. Từ nơi hai người bọn họ đứng, mặt đất thoải thấp xuống, cùng ba phía xung quanh tạo thành vùng lòng chảo rộng lớn. Xa xa kia, đập vào tầm mắt của nàng, một doanh trại khổng lồ được dựng lên ở góc phía đông, vị trí tuyệt đối thuận lợi. Trên cột trụ cao cao kia, lá cờ đang bay phấp phới xác định chính là cờ của Tần Nguyệt. Đang lúc Tiểu khuynh còn cao hứng, thanh âm lãnh mạc của Hách Liên Phách Thiên lại vang lên:

“Đây là doanh trại chính của bọn chúng!”

Tiểu Khuynh ngớ ra, quay đầu nhìn, biếu cảm như là ngạc nhiên, và cũng là hiểu ra. Nơi đóng quân thực sự của Tần Nguyệt là ở đây, phần lớn lực lượng cũng ở đây. Vị trí doanh trại được hồi báo về trước đây chỉ là đánh lạc hướng. Nỗi nghi ngờ trong lòng Tiểu Khuynh cũng được hóa giải. Lúc trước khi nghe báo cáo về, trong quân đội Tần Nguyệt có chưa tới mười vạn nhân sĩ, vậy mà cũng dám đứng lên đối chọi với hai mươi vạn quân của Hách Liên. Thực lực chân chính, hóa ra vẫn còn ở phía sau.

Ngồi ở trong hang động, nhìn từng bông tuyết rơi bên ngoài, Tiểu Khuynh trầm mặc. Chẳng biết là từ lúc nào, nhưng dường như càng ngày, cuộc sống của các nàng càng gắn chặt với thời không này. Nàng vẫn luôn cảm thấy mù mờ, có cảm giác không thực tế một chút nào. Không, ngay từ đầu, mọi chuyện đã không hề thực tế rồi. Đầu tiên là đi cắm trại trên núi, rồi bị hút đi, rơi xuống sa mạc. Mở mắt ra, bản thân đã không còn ở thế kỉ 21 nữa. Hách Liên hoàng triều, một cái đại lục xa lắc xa lơ nào đó, trong một thời không hoàn toàn không tồn tại trong lịch sử . Trở thành tướng quân, rồi tài nữ kinh thành, sống trong phủ của Đại tướng quân, gây dựng được thế lực cho riêng mình, mọi chuyện, giống như trong mơ vậy. Ánh mắt nàng nhìn về xa xăm, thoáng mù mịt, mơ hồ. Liệu có một ngày nào đó, bọn họ sẽ quay trở về không? Bất giác Tiểu Khuynh khẽ cười miệt thị. Nếu như câu này hỏi Tiểu Tuyết, Tiểu Vân, Tiểu Cẩn, các nàng ấy có thể sẽ có câu trả lời chắc chắn là có. Còn nàng thì sao? Nàng quay trở lại nơi đó cũng có ích gì đâu? Tiểu Khuynh nàng chính là một cô nhi, một đứa trẻ không có cả cha, mẹ, không có gia đình, cam chịu trở thành con rối trong tay kẻ thù của cả gia tộc mình, tính mạng tùy người ta nắm giữ. Nàng sống đến tận bây giờ, không phải cũng chỉ vì trả thù thôi hay sao? Thế kỉ 21 đâu có chỗ để cho nàng dung thân? Quay trở lại, tiếp tục sống trong vỏ bọc một con rối tùy người điều chỉnh, tiếp tục bị cả xã hội tẩy chay, xua đuổi, tiếp tục bị người ta lùng giết, truy nã. Tiểu Khuynh gục mặt vào đầu gối, chốc lát liền ngủ thiếp đi.

Khi Hách Liên Phách Thiên về tới nơi, trên tay cầm hai con gà, liền nhìn thấy một màn này. Tiểu Khuynh bó người trong cái áo choàng bạc đã rách vạt, ngồi ôm gối ngủ gục trước cửa động. Hắn nhẹ nhàng đi vào trong động, thật khẽ khàng đánh lửa nướng thịt. Mặc dù hắn đã làm rất nhẹ nhàng nhưng vẫn khiến Tiểu Khuynh thức dậy. Nhìn Hách Liên Phách Thiên từ lúc nào đã ở trong động, nàng hơi cau mày. nhân này đi vào lúc nào mà nàng lại không phát hiện ra? Vốn là một sát thủ, Tiểu Khuynh đối với động tĩnh xung quanh rất nhạy cảm, hay nói tính cảnh giác của nàng rất cao. Nhưng tại sao nàng lại không phát hiện được động thái của Hách Liên Phách Thiên? Tính cảnh giác của nàng trước nam nhân này có phải đã giảm rồi không?

Nhìn Tiểu Khuynh vẫn ngồi ở cửa động ngó mình đăm đăm, Hách Liên Phách Thiên không thể không mở miệng:

“Ngươi ngồi đó không thấy lạnh sao?”

Tiểu Khuynh không nói gì, lặng lẽ nhích nhích đến gần ngọn lửa. Nhìn đến hai con gà trên tay Tam vương gia, Tiểu Khuynh lại một trận khó hiểu. Nghĩ tới con thỏ nửa chín nửa sống lúc sáng, Tiểu Khuynh liền vươn tay qua, nhìn Hách Liên Phách Thiên nói:

“Ngài đưa đây để ta làm cho!”

Hách Liên Phách Thiên không nói gì, đặt hai con gà đã làm sạch sẽ vào tay nàng. Tiểu Khuynh thử lửa rồi nướng gà. Đợi đến khi đã nướng vàng rộm lên, nàng mới đưa một con cho Hách Liên Phách Thiên. Tam vương gia nhận lấy, thuận tiện giải thích cho nàng:

“Ta lấy chúng từ trong kho lương của quân đội Tần Nguyệt!”

Tiểu Khuynh đang gặm gà liền trố mắt nhìn hắn. Đi ăn trộm sao? Nghĩ tới một vị Vương gia như hắn mà lại đi ăn trộm, Tiểu Khuynh đột nhiên có cảm giác rất muốn cười. Nhưng nàng không dám cười ra tiếng, cúi đầu cực lực che dấu cảm xúc, tiếp tục chăm chú gặm gà nướng.

--------------Ta là phân cách tuyến Vương gia ăn trộm gà--------

“Chúng ta có nên phái quân binh đi tìm Vương gia không?” Trong quân doanh Hách Liên, các tướng lĩnh đang ngồi túm tụm lại một chỗ, vẻ mặt ai cũng ngưng trọng, hiển hiện một nỗi lo lắng.

“Không nên!” Lưu Chấn Phi sắc mặt cũng có vài phần lo lắng, nhìn đám tướng lĩnh đang rối rít lên mở miệng.

“Lưu tướng quân, mặc dù trong trận chiến trước chúng ta đã đánh lui được quân Tần Nguyệt, nhưng lúc này không có Vương gia chỉ huy, quân đội sẽ rất hỗn loạn!” Một vị tướng quân có chòm râu lưỡi mác mở miệng.

“Đúng vậy, trận chiến này đã làm tổn hao rất nhiều binh lực rồi, nếu còn chần chừ nữa, chúng ta sẽ không có khả năng chống lại địch quân tấn công!” Các tướng lĩnh khác cũng đồng loạt hưởng ứng.

Sắc mặt Lưu Chấn Phi hơi trầm xuống, hắn đứng dậy, liếc một lượt qua tất cả mọi người, thanh âm thoáng trở nên lạnh lùng:

“Trước khi rời đi, Vương gia đã đem quyền binh đặt vào tay ta, tin chắc ngài ấy sẽ không xảy ra chuyện gì. Đừng quên rằng, tình hình chiến trận đang căng thẳng, nếu mọi người cứ làm quá lên, để chuyện này lan truyền đến tai quân địch, tin chắc các vị đều hiểu hậu quả của nó chứ?”

Các tướng sĩ hai mặt nhìn nhau, đều đồng loạt trầm ngâm. Lưu Chấn Phi nhìn quét một lượt, phất tay nói:

“Trong thời gian này, hãy dốc hết sức mình rèn luyện binh lực, tin chắc vài ngày tới quân viện binh sẽ đến. Thời điểm này chúng ta tuyệt đối không được nhụt chí, phải cố gắng hết mức, đồng thời tin tưởng vào Vương gia! Ngài ấy nhất định sẽ trở lại!”

Lưu Chấn Phi nói xong, im lặng đưa mắt nhìn quanh, chờ đợi phản ứng của mọi người. Sau một hồi yên tĩnh nhìn nhau, các tướng sĩ trong lòng đều âm thầm quyết định. Nhất thời, trong doanh trướng rộ lên thanh âm vang dội:

“Tuân lệnh!”

Trong lều của Hách Liên Ngạo Thiên

“Nàng muốn đi đâu?” Hách Liên vương gia ngồi ung dung trên ghế, liếc mắt nhìn cái người đang muốn chạy ra khỏi lều,

không hài lòng mở miệng.

Tiểu Vân liếc qua hắn một cái, nhanh chóng đem áo choàng mặc vào, vừa chạy ra cửa vừa nói:

“Ta phải đi tìm Tiểu Khuynh!”

Sắc mặt vị nào đó đen lại, âm hàn mở miệng:

“Không cho đi!”

Tiểu Vân vừa ra đến cửa liền bị hai cái thị vệ mặt mũi lạnh băng ngăn lại. Nàng nhìn vẻ mặt cứng ngắc lạnh lùng của bọn họ, rất là tức giận quay sang Hách Liên Ngạo Thiên, cau mày hỏi:

“Tại sao chứ? Tiểu Khuynh là bạn của ta, tại sao không cho ta đi gặp nàng!”

Hách Liên Ngạo Thiên mở miệng, sắc mặt vẫn rất âm u:

“Không cho đi là không cho đi! Nàng chỉ cần ngoan ngoãn chờ ở tại nơi này là được!”

Tiểu Vân cắn răng, trợn mắt nhìn hắn, cố gắng đè nén tức giận ở trong lòng, hỏi:

“Tại sao chứ? Ngài không có quyền cấm đoán ta! Ta muốn đi đâu, muốn làm cái gì, cần đến ngài quản sao?”

Bốp! Ly rượu trên tay Hách Liên Ngạo Thiên trong nháy mắt đã bị bóp nát. Tiểu Vân giật mình, không dám động đậy. Sắc mặt Hách Liên Ngạo Thiên xám xịt, trong mắt như có ngọn lửa cháy hừng hực, không nói một lời nhìn nàng đăm đăm, giống như muốn đem cả linh hồn của nàng nhìn thấu. Hai chân Tiểu Vân không tự chủ mà lui dần về phía sau. Vẻ mặt đáng sợ này của hắn, nàng chưa bao giờ nhìn thấy qua. Hách Liên Ngạo Thiên chỉ lạnh lùng ngồi đó, không nói câu gì, nhưng lại đem đến cho nàng một cỗ áp lực không thể nói thành lời. Thanh âm băng lãnh của hắn truyền đến, khiến từng tế bào trên người nàng cùng run lên:

“Nếu như nàng dám bước ra khỏi nơi này một bước, bổn vương sẽ đem cái nam nhân kia đi bằm thây vạn đoạn!”

Trong lòng Tiểu Vân có cái gì đó lạnh lẽo rơi xuống, càng sâu, càng sâu, thấm qua từng tầng da lớp thịt của nàng, khiến nàng từ đỉnh đầu xuống ngón chân đều lạnh toát.

Một tay Hách Liên Ngạo Thiên phất lên, tất cả nến trong phòng đều tắt phụt. Hắn đứng dậy, đi về phía giường lớn, chỉ ném lại một câu duy nhất:

“Ngủ!”

Đèn trong phòng đã tắt hết, Tiểu Vân vẫn đứng lặng người ở cửa, không nhúc nhích. Thật lâu sau đó vẫn không thấy nàng có động tĩnh gì, Hách Liên vương gia bắt đầu bực bội. Hắn lật chăn đi xuống giường, tiến đến, rất thành thạo cởi bỏ áo choàng trên người nàng, sau đó trực tiếp ôm Tiểu Vân lên giường. Ngu ngơ một hồi, mãi đến khi cảm thấy trên cổ ngứa ngáy một trận, Tiểu Vân mới bừng tỉnh, nàng kêu lên một tiếng, quay sang liền thấy ngay khuôn mặt lạnh lùng tuyệt mĩ vô đối của Hách Liên Ngạo Thiên. Nhị vương gia không để nàng nhìn lâu, một tay hắn đưa lên vuốt mí mắt của nàng, lạnh lùng mở miệng:

“Ngủ đi!”

“Ta...” Tiểu Vân mở miệng định nói gì đó, nhưng bị Hách Liên Ngạo Thiên trừng cho một cái, vội vàng ngậm miệng lại, ủy khuất cúi đầu. Thực ra nàng muốn nói nha, nàng dù gì cũng là hoàng hoa khuê nữ chưa gả, hắn cứ thế ôm nàng đi ngủ như vậy, người ngoài không biết lại nói này nói nọ, hắn bảo nàng sau này phải sống làm sao?

Hách Liên Ngạo Thiên dĩ nhiên không có biết được những suy nghĩ này của Tiểu Vân, hắn tì cằm mình lên đầu nàng, một lát mới mở miệng, thanh âm vẫn vậy lạnh lẽo, nhưng cũng có chút xíu dịu dàng rất khó phát giác:

“Nếu nàng ngoan ngoãn nghe lời, bổn vương có thể sẽ suy xét không làm khó tiểu tử kia. Nhưng một khi nàng làm trái lời, vậy thì... đừng trách bổn vương ra tay tàn nhẫn!”

Thân mình Tiểu Vân run lên, nàng vội vàng cúi đầu, cố gắng nhắm mắt, bắt buộc bản thân phải ngủ, nhưng có trời biết, việc này khó khăn thế nào. Ngẩng lên nhìn gương mặt không tì vết của nam nhân, Tiểu Vân không tiếng động thở dài. Xem ra đêm nay là một đêm khó ngủ đây!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.