Xuyên Tâm Lệnh (Tình Nhân Tiễn)

Chương 6: Nguy hiểm trùng trùng



Liễu Đạm Yên mỉm cười :

- Chuyện đã thảo luận xong, bây giờ chúng ta có quyền giải trí! Ở cái lứa tuổi chúng ta, gặp phong lưu mà chẳng phong lưu thì có sống cũng bằng thừa!

Đang nghiêm đó, y trở nên vui tươi. Con người như thế hẳn là phải thâm trầm, hiểm độc không tưởng nổi.

Y cởi bỏ cái lốt giám thị khắc nghiệt, khoác lên mình cái dáng đa tình rất mực hào hoa, trở về nam thì là một tuấn sĩ, biến thành nữ thì là một tuyệt thế giai nhân.

Dương Toàn thở dài, thầm nghĩ :

- Y có bao nhiêu bộ mặt cả thảy?

Tôn Ngọc Phật vỗ tay :

- Các cô nương đâu, vào được rồi!

Cuộc vui tiếp tục, rượu dâng cười đón. Cái lơi lã của chốn kỹ viện với tất cả các kỹ thuật trác táng.

Khi Thúy Hồng nâng chiếc đàn tỳ bà, dạo mấy tiếng, ca mấy lời :

- Đêm tầm dương, tiểu khách...

Từ bên ngoài cửa sổ, một đạo kình phong cuốn vào, ánh đèn bỗng chao, một người bay ngang qua khung cửa xuất hiện giữa gian phòng.

Người đó, chẳng muốn cho ai trông thấy mặt mày, tay tả đưa lên, che từ đầu xuống, tay hữu chụp luôn Thúy Hồng.

Sự việc diễn biến quá bất ngờ, lại nhanh nên chẳng một ai kịp phản ứng. Chỉ nghe Thúy Hồng rú lên một tiếng, rồi thân hình nàng bay ngang cửa sổ, ra ngoài.

Đồng thời gian, người đó vọt đến khung cửa phòng, thoáng mắt đã ra đến bên ngoài, mất dạng luôn trong đêm tối.

Người đó vừa khuất dạng, một người thứ hai do cửa sổ bay vào.

Người thứ hai, là một lão nhân, lưng gù nhưng vóc cao lớn, trong tay lão là Thúy Hồng.

Chân vừa chạm nền, lão buông Thúy Hồng ra, quắc mắt nhìn mọi người một lượt, buột miệng kêu lên :

- Lỗi quá! Lỗi quá!

Lão đưa tay lấy trong mình ra một đĩnh bạc, quăng đến bên cạnh Thúy Hồng, thốt :

- Đền bù cho niềm sợ hãi vừa rồi đó!

Đoạn nhìn thẳng ra khung cửa phòng, lão quát lớn :

- Ngươi chạy đến phương trời nào, lão phu cũng theo tận chốn! Nhất định tiểu tử phải chết với lão phu!

Khi lão quát được nữa câu, lão đã ra khỏi phòng. Lúc tiếng cuối vừa buông dứt, lão đã khuất dạng trong màn đêm.

Động tác của một trước, một sau diễn tiến nhanh quá, không đầy nữa phút. Đến Liễu Đạm Yên là tay khá, Dương Toàn là môn đệ của Ngạo Tiên cung, Tôn Ngọc Phật là tay gian hoạt phi thường, cũng chẳng một ai kịp thời phản ứng.

Bởi, họ quá sửng sốt, quên mất thực tế, khi hoàn hồn thì cả hai đã đi xa lắm rồi.

Liễu Đạm Yên dửng cao đôi mày, nói :

- Đuổi theo!

Dương Toàn và Tôn Ngọc Phật lúc trông thấy lão nhân xuất hiện, quá sợ vội lấy tay áo che mặt, bây giờ nghe Liễu Đạm Yên truyền lịnh đuổi, cả hai cùng buông tay xuống, không hẹn mà đồng thốt :

- Đuổi không được đâu!

Liễu Đạm Yên nổi giận :

- Tại sao không đuổi theo được chứ?

Tôn Ngọc Phật cười khổ :

- Thế công tử chẳng trông thấy lão nhân gù sao? Lão là con người năm xưa từng gây sóng gió trên giang hồ. Lão là Vạn Lý Thần Hành Kim Khúc đó!

Liễu Đạm Yên sững sờ một phút, đoạn buông xuôi :

- Thế thì thôi!... Đuổi theo cũng chẳng kịp, dù có kịp cũng chẳng làm gì được!

Y trầm ngâm một lúc, rồi cau mày hỏi :

- Năm xưa lão tự xưng là một sát thủ, nhưng bị thiên hạ giang hồ đánh đuổi chạy khắp bốn phương trời, chẳng có chốn dung thân. Từ đó đến nay, hơn mười mấy năm qua rồi, tại sao hôm nay lão lại tái hiện?

Dương Toàn thở dài :

- Nghe nói mười mấy năm qua, lão ở tại Đế Vương cốc, nương tựa Tiêu Vương Tôn.

Chẵng những lão được ung dung, mà có thể là lão đã tính tiến rất nhiều về võ học.

Liễu Đạm Yên ạ một tiếng :

- Dương huynh biết nhiều việc quá!

Dương Toàn vờ chẳng nghe câu đó, lộ vẻ mơ màng lắng nghe tiếng trống lầu thành điểm bốn tiếng đều.

Canh ba đã qua, canh tư bắt đầu.

Hắn đứng lên, tay vòng lại, miệng điểm nụ cười :

- Tại hạ có ước hẹn với Triển Mộng Bạch canh tư gặp nhau. Xin cáo từ công tử và Tôn huynh!

Liễu Đạm Yên chớp mắt mường tượng muốn nói chi đó, song đổi ý, chỉ lạnh lùng nhìn sang Tôn Ngọc Phật :

- Dương huynh muốn đi, chúng ta không thể cầm. Tôn huynh chịu khó đưa khách xuống lầu đi!

Lúc trở lên, Tôn Ngọc Phật cười lạnh, thốt :

- Hắn giả vờ ngu ngốc, nhưng tâm cơ của hắn đáng sợ lắm. Chúng ta không thể khinh thường con người đó!

Liễu Đạm Yên cười lạnh :

- Hắn dám là gì chứ?

Hoặc vô tình, hoặc hữu ý, y nhìn thoáng qua Tôn Ngọc Phật :

- Tại hạ hy vọng trong bổn môn sẽ có một người mưu phản. Lúc đó thì kẻ khác sẽ thấy người mưu phản sẽ bị trừng trị như thế nào! Cho tất cả cùng sáng mắt ra!

Tôn Ngọc Phật rùn mình, không hiểu sao Liễu Đạm Yên lại cứ binh vực cho Dương Toàn, nhưng hắn chẳng dám nói gì thêm.

Thơ thẩn trên con đường về, Dương Toàn đầy phẫn nộ.

Hắn cười thầm, nghĩ :

- Các ngươi bảo ta đừng giết! Nếu ta không ra tay, chẳng hóa ra ta ngoan ngoãn vâng lời các ngươi, như trẻ con tuân mạng bậc trưởng thượng à?

Hắn ngẩn mặt lên không, thở phì phì, trút bớt niềm oán hận, rồi lẩm nhẩm :

- Ta khổ tâm nhọc trí mới nghĩ ra được một kế hoạch, nhất định là chẳng một ai bắt buộc được ta phải bỏ kế hoạch đó!

Rồi hắn trầm gương mặt, rít khẽ :

- Liễu Đạm Yên! Liễu Đạm Yên! Ngày nay, ngươi vô lễ với ta, không thèm để ý tới ta, một ngày kia ta trở thành chủ nhân Ngạo Tiên cung, ngươi còn dám khinh bỉ ta chăng? Cho dù chủ nhân của ngươi, lúc đó cũng phải xem trọng ta nữa là khác, hống hồ là ngươi!

Thần sắc của hắn biến đổi vùn vụt, thoạt lo, thoạt vui, thoạt hận, thoạt tức. Cuối cùng, hắn lại than :

- Tuy nhiên, giết Triển Mộng Bạch chẳng phải là việc dễ làm! Ta đơn thân, độc thế, lại không thể dùng Tình Nhân tiễn. Ngoài ra ta còn phải hạ thủ cách nào để bọn Lam Thiên Chùy, Tiêu Vương Tôn, Đỗ Văn Thiên không hoài nghi...

Hắn cau mày.

Chợt hắn bật cười, nghĩ :

- Trên thế gian này, có việc gì mà Dương Toàn chẳng làm nổi?

Lòng khoan khoái rồi, hắn bước gấp về khách sạn.

Trên con đường dài, ánh trăng trải rộng, sương đêm xuống lạnh, không một bóng người.

Triển Mộng Bạch không do những con đường lộ liễu mà đi, dù hiện tại vắng khách dạ hành. Chàng dè dặt, len lõi theo bóng tối, âm thầm tiến bước.

Đi một lúc lâu, Triển Mộng Bạch đến một vùng nhà cửa thưa thớt. Trong khu đó, có một ngôi nhà đặc biệt. Tuy chẳng to bằng những dinh thự tại Trung Nguyên, song cũng được kể nhất nhì ở cái vùng biên tái xa xôi này.

Nhà thì lớn, kỳ thay lại chẳng có ánh đèn.

Triển Mộng Bạch không do sự, tiến về ngôi nhà đó.

Đến nơi, chàng chọn một góc tường bên ngoài, tìm chỗ kín đáo, ẩn núp.

Ngồi lại đó, chàng đảo mắt quan sát chung quanh, chực chờ một sự kiện khả nghi, nhưng ngồi mãi mà chẳng thấy bóng dáng một khách dạ hành nào cả.

Trăng càng lúc càng sáng hơn, sao thưa dần, có lẽ đêm xuống sâu lắm rồi.

Bỗng, chàng điểm một nụ cười, thầm nghĩ :

- Ngồi ở đây mà chờ, chờ đến lúc nào mới gặp một bóng người? Ta ngốc quá! Nếu có khách lạ hành xuất và nhập phía tường kia, thì làm sao ta thấy được?

Lập tức, chàng rời khỏi nơi đó, đi vòng quanh ba phía tường kia, thấy có một mái nhà, để ra ngoài.

Chàng nhún chân, nhảy lên mái nhà đó, đảo mắt nhìn bốn phía.

Trước mắt chàng, là một khu hoa viên rất rộng, có cổ thụ, có trúc, giả sơn, suối, cầu, có cả một hồ sen.

Dĩ nhiên cũng phải có thừa lương các, lầu vọng nguyệt.

Nhìn thoáng qua, Triển Mộng Bạch có cảm tưởng nơi đây là một trang viện khá huy hoàng.

Nhưng, chú ý một chút, chàng thất vọng ngay, bởi trang viện này hầu như hoang phế, qua nhiều năm tháng.

Cổ thụ xác xơ, khóm trúc khô còi, cầu gãy lan can, giã sơn sức mẻ. Đến cả những thừa lương các, vọng nguyệt lâu, cũng chẳng còn nguyên vẹn. Bao lơn gẫy đổ, song cửa bóng cái còn cái mất, cánh xệu xạo, gió lạnh từ ngoài luồn vào kêu vu vu não nùng rợn rùng.

Hồ sen thì cạn nước.

Triển Mộng Bạch giở khóc, giở cười, rình mò hơn nửa đêm dài, không ngờ lại chọn đúng một nơi không người ở!

Bỗng, trong khu vườn hoang, một ánh sáng loé lên.

Vệt ánh sáng màu lam, hẳn phải do thép kiếm phát huy.

Đang thất vọng não nề, chợt thấy kiếm ảnh, Triển Mộng Bạch phấn khởi tinh thần, thầm nghĩ :

- Chẳng lẽ có gã nào đó cũng như ta, chẳng biết nơi này là một khuôn viên tàng phế?

Ta cứ tưởng một mình ta làm việc vô ích, không ngờ vẫn có người ngu ngốc như ta!

Chàng nép sát mình trên mái ngói, vận dụng nhãn lực nhìn về phía đó.

Quả nhiên, một bóng người hiện ra trong tầm mắt chàng. Người đó cầm một thanh kiếm.

Thân vóc của gã không lớn lắm, dáng dấp yểu điệu, có lẽ là một nữ nhân.

Triển Mộng Bạch lấy làm lạ, lại nghĩ :

- Một nữ nhân xuất hiện trong khu vườn hoang này, trong phút giây này? Không lẽ lại là một hồ ly?

Người đó từ từ tiến tới, tà áo phất phơ. Tóc gió thổi bay. Tay tả cầm trường kiếm, tay hữu nắm tay một đứa bé.

Nàng dắt đứa bé qua cầu, nàng càng đến gần, gương mặt nàng càng hiện rõ. Một gương mặt trắng như tuyết lồng giữa mớ tóc đen huyền buông xõa.

Nữ nhân đã qua hết một cây cầu, bỗng nàng buộc miệng thở dài :

- Mơ về vườn cũ làm thơ.

Ngày về lại hóa ngồi nhờ vườn ai Xa quê mấy chục năm dài Đành câu “thất thổ” cuối bài “vong gia”!

Nàng lặng gót tới một chiếc bàn đá. Cạnh bàn có chiếc ghế cũng bằng đá. Nàng dừng chân, ngồi xuống chiếc ghế.

Triển Mộng Bạch nhận ra, trong tiếng thở dài của nàng có ẩn ước ít nhiều quỷ khí.

Tuy không sợ, song chàng cũng rùn mình.

Đứa bé chợt nhào vào lòng nàng, run giọng gọi :

- Mẹ!... Con... con... sợ quá mẹ!...

Nữ nhân thốt :

- Trong tay mẹ có kiếm, quỷ nào dám đến gần? Con sợ cái gì?

Giọng nàng rất thấp, song thốt giữa đêm vắng, âm thinh vẫn loáng đi xa, Triển Mộng Bạch nghe rất rõ.

Triển Mộng Bạch thở phào, hơi thất vọng, thầm nghĩ :

- Thì ra, nàng là người! Nàng không phải là hồ tinh, hồ tiêu gì cả!

Nữ nhân cất tiếng ru con, tiếng ru của nàng có ma lực thôi miên. Đứa bé không nói gì nữa, nằm yên trong lòng mẹ.

Nữ nhân còn thừa một tay, nàng đưa tay đó vuốt vuốt lên thân trường kiếm. Kiếm di động, ánh sáng chớp trong xanh như nước ao thu lồng bóng nguyệt.

Đứa bé im lìm một lúc, nhưng nó chưa ngủ.

Nữ nhân ru mãi, sau cùng nó cất tiếng ngăn chận :

- Thôi đi mẹ, mẹ đừng hát nữa, mẹ hát dở quá con không ngủ được!

Đứa bé, bất quá là bốn năm tuổi, thuộc cái lứa học nói, thế mà có cái khẩu khí của kẻ trưởng thành!

Triển Mộng Bạch cho rằng nó rất thông minh và sau này nó sẽ trở nên bậc đại thành.

Nữ nhân vỗ nhẹ tay lên đầu nó, ngừng hát ngay.

Đứa bé hỏi :

- Mẹ ở đây đợi người ta, người ta biết hay không?

Nữ nhân gắt yêu :

- Tiểu Phụng à, không được dùng hai tiếng người ta, phải gọi là cha, con biết chứ!

Đứa bé chớp đôi mắt, cãi :

- Nếu người ta là cha, tại sao người ta không ở chung với mẹ? Trong thiên hạ, có cha mẹ nào lại chẳng ở chung với nhau?

Nữ nhân sững sờ, mấy phút sau mới thở dài :

- Có những việc con chưa hiểu nổi, con ạ!

Đứa bé gật đầu, đưa bàn tay nhỏ xíu lau qua mắt nữ nhân, đáp :

- Mẹ nói phải. Thôi, mẹ đừng khóc nữa. Con chịu gọi người ta là cha rồi đó!

Nữ nhân điểm một nụ cười, nhưng nụ cười không làm tan biến vẻ u buồn nơi gương mặt.

Nàng chưa cười, thì lệ chỉ rịn quanh vành mi, nàng cười rồi, lệ rơi thành hạt.

Triển Mộng Bạch nhìn cảnh mẹ con đứa bé trìu mến nhau, bất giác nhớ đến mẹ chàng.

Niềm sâu tư bỗng dâng lên mang mác...

Một lúc sau, đứa bé rời lòng mẹ, đứng xuống đất, nhìn thanh kiếm nơi tay nàng, hỏi :

- Tại sao ngày nào mẹ cũng mài thanh kiếm này?

Nữ nhân đáp :

- Mẹ mài nó cho bén, để giết một người.

Đứa bé trố mắt :

- Mẹ định giết ai?

Nữ nhân bỗng ngẩng mặt nhìn lên nền trời đen thẳm, từ từ thốt :

- Mẹ muốn giết một nữ nhân, nữ nhân đó có cái tên là Tiêu Phi Vũ!...

Triển Mộng Bạch giật bắn mình, cơ hồ vuột tay vịn mái nhà rơi xuống đất.

Nữ nhân tiếp :

- Con nhớ kỹ cái tên của nàng ấy nhé. Giá như mẹ không giết được nàng, thì sau này, lớn lên, con thay mẹ, tìm nàng, giết nàng cho mẹ.

Đứa bé trừng mắt, nắm chặt hai tay :

- Được rồi, mẹ yên trí, con sẽ thay mẹ giết chết Tiêu Phi Vũ!

Nữ nhân với tay kéo đứa bé vào lòng, siết mạnh nó, cười nhẹ tán :

- Cưng của mẹ!... Như vậy mới đáng là con của mẹ!

Lệ lại rơi. Lần này thì hẳn là lệ xúc cảm, chớ không phải lệ bi hoài.

Triển Mộng Bạch hết sức kinh ngạc, tự hỏi nữ nhân có mối thù hận gì đối với Tiêu Phi Vũ.

Nữ nhân nắm tay đứa bé, từ từ đứng lên, bước tới mấy bước, rồi ngẩng mặt nhìn trời, lẩm bẩm :

- Tại sao chàng không đến? Có trở ngại gì làm cho chàng đến trễ? Hay chàng không muốn đến?

Lúc nàng ngẩng mặt lên, Triển Mộng Bạch trông thấy rõ ràng.

Bất giác, chàng sôi giận, hét lên :

- Liễu Đạm Yên! Thế ra là ngươi!

Nữ nhân kinh hãi, không ngờ trong trang viện hoang phế này lại có người.

Nàng hấp tấp bế đứa bé, phóng chân đi.

Dĩ nhiên, khi nào Triển Mộng Bạch chịu để cho Liễu Đạm Yên chạy đi dễ dàng như vậy? Chàng phi thân xuống đất, đuổi theo ngay.

Bất thình lình, nữ nhân dừng chân, quay đầu lại, trầm lại giọng hỏi :

- Ngươi muốn gì?

Triển Mộng Bạch quát :

- Dù cho ngươi có mang theo mình một đứa bé, dù cho ngươi có xưng là mẹ, gọi nó là con, ta cũng nhận ra ngươi! Liễu Đạm Yên, ta nhận ra ngươi, đương nhiên ngươi cũng nhận ra ta!

Nữ nhân lạnh lùng :

- Ta không biết ngươi là ai!

Triển Mộng Bạch bật cười cuồng dại :

- Ngươi lừa ai chứ lừa sao được ta? Liễu Đạm Yên, đêm nay ngươi gặp ta rồi, kể như đời ngươi chấm dứt!

Đứa bé trừng mắt, quát lớn :

- Ngươi là cái quái gì, ở đâu đến đây, dám vô lễ với mẹ ta?

Triển Mộng Bạch hét :

- Buông đứa bé xuống!

Đứa bé không chút sợ hãi, mẹ nó không buông nói xuống, nó oang oang mắng tiếp :

- Mẹ con ta chẳng biết ngươi là ai, ngươi đến chận mẹ ta làm gì chứ? Ngươi là một kẻ điên chăng?

Triển Mộng Bạch trầm giọng :

- Tụt xuống đất đi, bé con. Hắn chẳng phải là mẹ ngươi đâu!

Đứa bé gắt :

- Tại sao lại chẳng phải là mẹ của ta? Ai bảo ngươi như thế chứ?

Nữ nhân vỗ nhẹ lên đầu nó, bảo :

- Đừng nói chi hết, con ạ. Hắn là một gã điên, cãi lý với hắn làm gì, vô ích!

Nàng quay mình, toan bước đi.

Triển Mộng Bạch hét :

- Dù cho ngươi chối cãi cách nào, đêm nay thiếu gia cũng nhất định hạ sát ngươi, trừ họa hại cho võ lâm.

Chàng lướt tới liền.

Vừa lúc đó, một bóng người bay ngang qua cầu, đồng thời quát :

- Ngã!

Liền theo tiếng quát, vung một quyền vào mình Triển Mộng Bạch.

Triển Mộng Bạch còn ở trên không, người đó bay vào. Cả hai giao thủ nhau mấy chục chiêu, rồi đáp xuống đất.

Cả hai nhìn nhau, cùng biến sắc, kêu lên :

- Thì ra là các hạ!

Người đó chính là thiếu niên trong quán cơm, đã từng hợp sức với Triển Mộng Bạch đánh bốn tên đại hán lỗ mãng.

Không ai tưởng là mình lại gặp đối phương trong trường hợp này! Cả hai cùng sững sờ mấy phút.

Sau cùng, thiếu niên cười lạnh, thốt :

- Tại hạ cứ cho rằng Triển huynh là bậc thiếu niên anh hùng, nên bất cứ ở nơi nào, nghe ai xúc phạm đến Triển huynh, là tại hạ lập tức ra tay trừng trị, ngờ đâu...

Hắn đưa tay vỗ nhẹ lên mình của nữ nhân, bật cười sang sảng :

- Ở cái chốn hoang vắng cô tịch, giữa đêm trường, Triển huynh lại giở thói hung hăng, toan hãm hiếp mẹ yếu con thợ..

Triển Mộng Bạch chận lời :

- Các hạ có nhận ra được người ấy là ai chăng? Người ấy là...

Thiếu niên cười mỉa, chận lại :

- Dĩ nhiên tại hạ nhận ra người ấy là ai! Nàng chính là vợ của tại hạ!

- Hắn là vợ của các hạ? Các hạ có biết hắn là một nam nhân cải dạng nữ nhân chăng?

Tại sao các hạ lại quá hồ đồ như vậy!

Thiếu niên cười lớn :

- Nàng kết nghĩa vợ chồng với tại hạ từ nhiều năm qua rồi. Bằng cớ là có đứa bé đó ra đời. Chẳng lẽ nàng là nam nhân? Nam nhân thì làm sao sinh con được?

Triển Mộng Bạch càng tức uất, hét lên :

- Rõ ràng hắn là một nam nhân...

Thiếu niên quát :

- Kẻ nào nói vợ tại hạ là nam nhân thì kẻ đó phải đui cả hai mắt!

Triển Mộng Bạch ấp úng :

- Nhưng... nhưng...

Thiếu niên cười lạnh :

- Có lẽ Triển huynh bị kẻ nào đó lừa rồi!

Triển Mộng Bạch vẫn còn cứng thái độ :

- Người bị lừa chỉ sợ là các hạ đó! Hắn...

Thiếu niên nổi giận :

- Tại hạ cùng nàng nằm chung một giường đã nhiều năm, làm gì có việc bị lừa?

Triển Mộng Bạch cũng nổi giận :

- Nếu không có việc bị lừa, thì các hạ chính là kẻ đồng mưu với hắn! Dù các hạ có nói ngàn lời, vạn lời, hết ngày nầy qua ngày khác, tại hạ vẫn không tin được hắn là nữ nhân!

Nữ nhân bất thình lình ưỡn ngực bước tới, cười lạnh mấy tiếng hỏi :

- Là nam hay nữ, nói mãi cũng thế! Chỉ còn cách tra nghiệm! Ngươi có muốn tra nghiệm chăng?

Triển Mộng Bạch giật mình, mặt bừng đỏ.

Chàng cúi mặt xuống, không dám nhìn thẳng, bất giác nhận ra nữ nhân thấp hơn chàng nữa chiếc đầu.

Liễu Đạm Yên có một thân vóc khá cao, không kém chàng.

Như vậy là có điểm sai biệt, và là một điểm sai biệt quan trọng. Chỉ nội cái điểm đó thôi cũng đủ chứng minh là chàng nhận lầm.

Bất giác, chàng biến sắc mặt, lùi lại mấy bước.

Nữ nhân cười lạnh, hỏi tiếp :

- Ngươi nhìn kỹ chưa?

Càng nhìn, Triển Mộng Bạch càng nhận thấy nữ nhân thấp hơn Liễu Đạm Yên. Chàng xuất mồ hôi lạnh, lẩm bẩm :

- Chỉ sợ... chỉ sợ... tại hạ nhận lầm!

Thiếu niên từ lâu vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, đến lúc đó mới mở một nụ cười :

- Trong thiên hạ, người giống người chẳng phải là việc lạ. Triển huynh từ nay nên thận trọng hơn, để tránh hậu quả đáng tiếc.

Triển Mộng Bạch vẫn còn lẩm nhẩm :

- Nhưng... hai người... sao lại giống nhau quá chừng? Hay là song sinh huynh muội?...

Bỗng, chàng vỗ tay kêu lên :

- Phải rồi! Hẳn phu nhân của các hạ có một người anh song sinh! Chứ nếu không thì làm gì có hai người giống nhau như cùng đúc một khuôn?

Thiếu niên đáp :

- Nàng là một cô nhi, gia mẫu nuôi dưỡng từ thủa nhỏ. Nàng có người anh song sinh hay không? Điều đó tại hạ không được rõ.

Triển Mộng Bạch ạ một tiếng, cúi đầu trầm ngâm.

Thiếu niên tiếp :

- Tại hạ có việc gấp, cần phải đi ngay, hy vọng ngày sau sẽ gặp lại nhau!

Hắn vòng tay, chào biệt.

Triển Mộng Bạch vội gọi :

- Hãy khoan!

Thiếu niên hấp tấp thốt :

- Chẳng dám giấu gì Triển huynh, tại hạ có một kẻ tử thù đối đầu cực kỳ lợi hại, y vừa phát hiện ra hành tung của tại hạ. Bởi thế tại hạ bảo vợ con đến đây, và tại hạ đã tìm cách đánh lạc hướng y. Nếu bây giờ không đi gấp, y đuổi theo kịp thì cả ba mạng cùng nguy mất!

Hắn thốt xong, nắm tay vợ, vợ bế con, cùng thoát đi nhanh như tên bắn.

Triển Mộng Bạch cao giọng gọi theo :

- Chẳng hay giữa tôn phu nhân và Tiêu Phi Vũ...

Nhưng, không có tiếng đáp, trái lại có tiếng hét vang lên :

- Hay cho tiểu tử! Liệu ngươi chạy thoát khỏi tay lão phu chăng? Dù ngươi có lên trời, hay chui xuống đất, lão phu cũng nhất định theo đến cùng!

Bây giờ, thiếu niên mới lên tiếng, nhưng để trách cứ Triển Mộng Bạch. Hắn từ ngoài xa vọng lại :

- Triển huynh thấy chưa! Triển huynh làm hại vợ chồng tại hạ rồi đó!

Triển Mộng Bạch vì lầm lẫn mà cầm chân thiếu niên và nữ nhân quá lâu, tự nhận mình có phần trách nhiệm, nên áy náy hết sức.

Bất giác, chàng hét lớn :

- Huynh đài cứ yên trí, tại hạ sẽ gánh vác việc này cho!

Chàng nhún chân tung mình lướt về hướng lão nhân vừa quát tháo.

Trong bóng đêm mờ mờ, một bóng người bay đến ngược chiều.

Triển Mộng Bạch vung quyền, người đó cũng tung chưởng. Hai kình lực chạm nhau, cả hai cùng đáp xuống đất.

Triển Mộng Bạch trông thấy lờ mờ chiếc bướu nơi lưng lão nhân.

Bất giác, chàng kinh hãi, vội lùi lại.

Đồng thời, chàng cao giọng gọi :

- Tại hạ đây, tiền bối!

Bóng người cao lớn thu tay ngay, gằn từng tiếng :

- Tiểu huynh đệ đấy à? Làm gì thế?

Lão nhân chính là Đà Bố lão nhân tại Đế Vương cốc, ngoại hiệu Thiết Đà.

Lão giậm chân thình thịch, luôn miệng gắt :

- Tại sao? Tại sao tiểu huynh đệ chận lão phu?

Triển Mộng Bạch cười khổ :

- Tại hạ đâu có ngờ chính là tiền bối?

Thiết Đà khoát tay :

- Được rồi! Thôi đi, đừng nói dông dài, hãy chỉ cho lão phu biết, tiểu tử ấy chạy về hướng nào!

Triển Mộng Bạch đang tìm cách chuộc lỗi lầm, thì khi nào chỉ thật? Chàng dần dà một chút, rồi đưa tay thốt :

- Chừng như hắn chạy về phía đó!

Thiết Đà hét :

- Nói nhãm! Lão phu vừa từ hướng đó chạy đến đây!

Triển Mộng Bạch cười khổ :

- Nếu tại hạ không lỗ mãng, thì người ta đã chạy xa lắm rồi! Giả như tiền bối có thù oán chi với thiếu niên đó, thì tại hạ xin tiền bối bỏ qua cho hắn!

Thiết Đà dậm chân thình thịch :

- Vô lý! Vô lý! Tiểu huynh đệ lại cầu tình cho hắn nữa à? Tiểu huynh đệ có biết vì ai mà lão phu phải đuổi theo hắn đó chăng?

- Làm sao tại hạ biết được?

- Vì tiểu huynh đệ đó!

Triển Mộng Bạch trố mắt :

- Vì tại hạ? Tại hạ chẳng những không hề có thù oán chi với hắn, mà còn có mối giao tình. Nếu vì tại hạ mà tiền bối đuổi theo, bắt hắn cho kỳ được, thì e rằng đôi bên có sự hiểu lầm!

Thiết Đà dậm chân, rít lên :

- Trời! Trời! Ngươi có biết hắn là ai chăng?

Triển Mộng Bạch giật mình, kêu lên :

- Hắn... là chủ nhân... Tình Nhân tiễn?

Thiết Đà nổi giận :

- Tình Nhân tiễn cái gì! Hắn chính là kẻ giả mạo ngươi vào Đế Vương cốc, lừa gạt mọi người, học võ công, đòi lấy Tiêu Phi Vũ làm vợ đó! Ngươi giao tình với một gã ác đồ như vậy à?

Triển Mộng Bạch run người, mường tượng bị một trận roi quất bất ngờ trên thân thể.

Chàng thét :

- Hắn? Thì ra chính hắn?

Vừa phóng chân vọt đi, chàng vừa quát :

- Đuổi theo gấp!

Thiết Đà tung mình bay theo, thét :

- Nhanh lên.

Nhưng vô ích. Cả hai dù có cánh cũng chẳng hòng theo kịp. Chạy mãi, hơn nữa ngày trời, họ chẳng thấy tăm dạng thiếu niên đâu cả.

Không lẽ đuổi mãi như thế khắp bốn phương trời? Cả hai cùng dừng chân, nhìn nhau, thất vọng.

Thiết Đà bực dọc :

- Thế là hụt mất hắn rồi!

Đột nhiên, Thiết Đà quay mình lại :

- Ngươi biết tên họ hắn chăng?

Triển Mộng Bạch thở dài :

- Làm sao tại hạ biết được? Tại hạ nào có biết hắn là ai đâu!

Thiết Đà nổi giận :

- Đã không biết hắn là ai, sao ngươi lại nói là có giao tình với hắn? Tại sao ngươi ngăn chặn lão phu đuổi theo hắn.

Triển Mộng Bạch nhếch nụ cười thảm, đem sự tình lượt thuật lại cho Thiết Đà nghe.

Thiết Đà trầm ngâm một chút :

- Những việc đó có thể liên quan đến chủ nhân Tình Nhân tiễn.

Triển Mộng Bạch gật đầu :

- Tại hạ cũng nghĩ như vậy.

Thiết Đà tiếp :

- Gã khả ố đó giả mạo ngươi, hẳn là gã biết rõ ngươi từ thói nhỏ đến tật lớn. Có lẽ gã liên quan chi với ngươi đó, ngươi có đoán ra được gã là ai không?

Triển Mộng Bạch lắc đầu.

Lão dừng lại một phút đoạn hỏi :

- Hiện tại ngươi ở đâu? Có phải là...

Triển Mộng Bạch ngẩng mặt nhìn trời, phương đông đã lộ sắc trắng.

Bất giác, chàng giật mình kêu lên :

- Không xong! Canh tư đã qua rồi, hẳn là đại ca đang nóng nảy chờ ta!

Thiết Đà trố mắt :

- Có kẻ chờ ngươi?

Triển Mộng Bạch gật đầu :

- Phải! Y là Dương Toàn, đệ tử của Lam đại tiên sinh.

Thiết Đà thốt :

- Thế thì ngươi nên đi nhanh đi, lão phu cũng có việc cần. Có đệ tử Ngạo Tiên cung bên cạnh ngươi, lão phu thấy yên tâm lắm rồi.

Triển Mộng Bạch hỏi :

- Tiền bối định đi đâu?

Thiết Đà mỉm cười :

- Cuộc cá giữa ta và ngươi, ngươi quên rồi sao? Ta đi tìm bí mật đó, thuận tiện ta sẽ truy lùng lai lịch của gã xúc sinh đó luôn.

Cả hai nóng nảy như nhau, nói là làm, mỗi người buông một câu, là cả hai cũng quay mình, phóng chân, mỗi người một hướng.

Về đến bên trong khách sạn, Triển Mộng Bạch khẽ gõ cửa phòng.

Ngờ đâu, bên trong im lặng.

Triển Mộng Bạch gõ cửa luôn mấy lượt nữa, vẫn chẳng có tiếng đáp ứng. Chàng liền đá tung cửa, bước vào.

Dương Toàn vắng mặt, không một mảnh giấy nhỏ nào được lưu lại, giải thích lý do xuất ngoại của hắn.

Một sự kiện phi thường, Triển Mộng Bạch hết sức hoang mang, chẳng làm sao hiểu nguyên nhân. Chàng đành ở lại đó, mà chờ.

Chàng thầm nghĩ :

- Có lẽ đại ca đợi mãi, chẳng thấy ta trở về, đâm lo nên bỏ phòng đi tìm!

Triển Mộng Bạch nhìn qua khung cửa sổ. Lâu lắm rồi mà chẳng thấy Dương Toàn trở lại.

Tuy khẩn trương về trường hợp Dương Toàn, chàng không quên suy tư về sự việc của mình.

Chàng nghĩ rằng, gã thiếu niên mạo nhận chàng vào Đế Vương cốc học võ hẳn phải có liên quan gì đó với Tô Siển Tuyết.

Bởi, trừ Tô Siển Tuyết ra, còn ai biết được di ngôn của mẫu thân chàng lúc lâm chung?

Có thể gã là đệ tử của Tô Siển Tuyết. Hoặc giả là một người cháu họ chi đó của bà ta.

Còn nữ nhân trong khu vườn hoang vắng. Nàng xưng là có một đứa con với gã thiếu niên đó. Cả hai cử sự vô cùng bí ẩn, biết đâu họ âm thầm ăn ở với nhau. Bởi cuộc tình duyên đó không chánh thức, nên thiếu niên không thường xuất hiện, hắn không chịu nhận hắn là cha.

Có lẽ gần đây, nữ nhân phát hiện ra là thiếu niên đính hôn với Tiêu Phi Vũ, nên nàng quyết tâm trừ diệt tình địch.

Theo lời thiếu niên thì nữ nhân đó là một cô nhi, được mẹ hắn nuôi dưỡng từ thuở nhỏ.

Có thể Tô Siển Tuyết là mẹ hay nghĩa mẫu của thiếu niên, còn nữ nhân đó là nghĩa nữ của bà.

Tuy nhiên, nuôi hai nghĩa tử, Tô Siển Tuyết phải có một kỳ vọng nào đó nơi họ. Và cũng vì cái kỳ vọng đó, bà ta không chấp thuận cho cả hai thành vợ thành chồng.

Họ âm thầm ăn ở với nhau đến có con, mà không dám công khai, ắt là vì người trên không chấp thuận.

Lập luận như vậy rồi, Triển Mộng Bạch cho rằng vững chắc lắm, nên nở một nụ cười đắc ý.

Rồi chàng nghĩ lại, nữ nhân đó giống Liễu Đạm Yên như hai giọt nước. Có thể nàng là tỷ muội song sinh chi đó của Liễu Đạm Yên. Vậy chắc chắn Tô Siển Tuyết cũng có liên quan với Liễu Đạm Yên.

Nghĩ đến đây, Triển Mộng Bạch thấy hoang mang trở lại.

Chàng ngẩn đầu lên, tia nắng sớm xuyên song rọi vào mặt chàng. Chàng nhìn ra xa, vẫn không thấy bóng dáng của Dương Toàn.

Triển Mộng Bạch cau mày, đứng lên, bước tới, bước lui trong phòng Dương Toàn, rồi mở cửa đi ra, tiến về gian phòng của chàng.

Về phòng, bất giác chàng giật mình kinh hãi.

Cảnh hỗn tạp bày ra trước mặt chàng. Màn chăn bị trăm ngàn nhát đeo chém nát. Đồ vật bay đông, vung tây, nằm ngổn ngang, bừa bãi. Bàn và ghế cũng bị đao chém nát mặt, gãy chân.

Triển Mộng Bạch thầm nghĩ :

- Có lẽ đại ca ta ở trong phòng ta chờ đợi, bất ngờ cường địch đến. Trong cơn khẩn cấp, không có võ khí sẵn nơi mình, nên đại ca bẻ chân bàn, chân ghế chống cự!

Bỗng chàng nhìn qua mặt bàn, thấy tờ mờ, hình như có chữ viết nơi đó.

Chàng bước gấp tới, nhận ra đúng là chữ do Dương Toàn dùng chỉ lực viết lên.

Chàng đọc nhanh :

- Biến cố quá lớn... không địch lại... ngu huynh chạy... Tích Thạch Sơn...

Chàng lẩm nhẩm :

- Tích Thạch Sơn!... Tích Thạch Sơn!...

Không chậm trễ chàng thu xếp vội hành trang, bước gấp ra khỏi phòng, đồng thời quát :

- Tiểu nhị đâu?

Giọng chàng vang lên như sấm, tiểu nhị khiếp hãi chạy bay vào.

Chàng chụp chéo áo hắn, hét :

- Tích Thạch Sơn ở đâu?

Tiểu nhị xám mặt, líu lưỡi, thốt không thành tiếng :

- Từ đây... đi về hướng... Nam... rồi còn đi...

Triển Mộng Bạch buông hắn ra, phóng chân chạy đến tàu ngựa, nhảy lên lưng ngựa, thúc gối. Ngựa chạy liền, đạp đổ khá nhiều đồ vật trong khu khách sạn.

Dĩ nhiên có nhiều tiếng người mắng oang oang, nhưng chàng có nghe đâu. Thoáng mắt, chàng đã vọt xa rồi.

Ngựa của Dương Toàn còn đó, chủ khách sạn có thể bán đi, bù vào chỗ thiệt hạo do chàng gây ra.

Ngựa chạy đã hết tốc lực, Triển Mộng Bạch vẫn còn cho là chậm, vút roi liên hồi. Con ngựa tét da đầu, da cổ, da mông, máy chảy ròng ròng.

Càng lúc ngựa càng đi vào khu hoang vắng. Quanh Triển Mộng Bạch, nếu không là cát vàng, thì là cỏ xanh, cát và cỏ trải rộng đến tận chân trời.

Từng cơn gió mạnh cuốn về, dồn mây dày đặc, trông chẳng thấy nền trời.

Chàng chẳng rõ đã vượt qua bao nhiêu dặm đường dài. Con ngựa của chàng như nhuốm máu. Máu chảy ròng ròng, điểm dài theo đường.

Từ đầu đến mông, con ngựa hứng trăm ngàn vết tét da, rướm thịt, máu xối đầm đề, trông đáng thương quá chừng.

Nhưng thực ra, Triển Mộng Bạch đâu phải là con người vô nhân đạo! Chàng đánh cho ngựa xuất huyết, là vì chàng học được cái thuật kiêm trình của bọn du mục.

Ngựa chạy đường dài, tự nhiên phải kiệt sức. Muốn cho nó có một tiềm lực để vượt thêm một đoạn đường nữa, thì phải làm cho nó xuất huyết.

Cũng nhờ thế mà ngựa chưa dừng lại, chứ với sự khẩn cấp của chàng, dù là thần mã cũng chẳng chịu nổi.

Bỗng, con ngựa vấp phải một hòn đá, hai chân trước khuỵu xuống, hai chân sau chổng lên, hất tung Triển Mộng Bạch lộn nhào tới.

Chàng kinh hãi, đưa tay chỏi mặt đường, lấy đà đứng lên.

Con ngựa đã sùi bọt miệng trắng xóa, nằm lăn ra trên đường. Nó chết luôn.

Ngựa chết rồi, Triển Mộng Bạch làm sao đây? Đoạn đường còn lại, không biết dài bao nhiêu nữa.

Không một chút do dự, chàng cắn chặt hai hàm răng, phi thân vút đi.

Nhưng, có tiếng vó ngựa vang lên, từ cạnh đường vọng lại.

Vốn có ý giữ gìn khí lực để khi đến Tích Thạch Sơn giao đấu với cường địch, nghe tiếng vó ngựa, chàng hết sức mừng rỡ.

Không lâu lắm, con ngựa đã xuất hiện trong tầm mắt của chàng, ngựa đó gấp vó, lao đi như tên bắn.

Bất thình lình, Triển Mộng Bạch hét lên một tiếng, xông ra chận.

Người trên ngựa giật mình. Tuy con ngựa kinh hoảng, chồm lên, song nhờ kỹ thuật kỵ mà tinh luyện, y vẫn giữ được thăng bằng.

Y quát :

- Kẻ đui nào ở đâu, mà đến tìm cái chết!

Triển Mộng Bạch không đáp, lao vút đến kỵ sĩ, chạm vào y. Hai thân xác chạm vào nhau, cả hai cùng rơi xuống đất.

Bởi hữu ý, Triển Mộng Bạch vẫn còn có thế thuận, trong cái ngã đó, vung tay vô, vẹt người đó lăn đi thêm một vòng nữa, phần chàng thì lộn người nhảy phóc lên lưng ngựa, chụp nhanh dây cương.

Cùng một lúc, chàng cao giọng thốt :

- Vì có việc khẩn, phải mượn ngựa. Ta không để cho ngươi bị thiệt hại đâu. Đây là tiền ngựa, ta đền cho!

Quăng ngược lại một nắm bạc, tay giật cương, chân thúc ngựa. Triển Mộng Bạch hét :

- Nhanh!

Con ngựa chưa kịp cất vó, kỵ sĩ đã dùng thân pháp Yên thanh thập bát cổn, với gối và chỏ, vọt đến phía sau con ngựa, nắm đuôi nó, giữ lại, đồng thời quát :

- Khoan đi!

Nhưng con ngựa bị Triển Mộng Bạch bức bách, hí lên một tiếng lớn, phóng chân chạy đi.

Kỵ sĩ không buông tay, ngựa lôi cuốn y theo.

Triển Mộng Bạch không hề quay đầu lại, chỉ hoành tay chặt ngược về phía hậu, xuống đuôi ngựa.

Đuôi ngựa đứt liền.

Đại hán lại rơi xuống đường. Khi y đứng lên, thì con ngựa đã chạy khá xa rồi.

Y nhìn theo bóng Triển Mộng Bạch, mắng :

- Cường đạo! Ngươi không thoát khỏi tay ta đâu! Ta đã nhận ra...

Làm gì Triển Mộng Bạch không nghe lọt những tiếng mắng đó. Chàng cùng biết là hành động của mình không thuận đạo lý chút nào. Sao biết làm sao hơn, khi chàng đang nóng nảy vì công việc khẩn cấp?

Đường dài dần dần thu hẹp, thời gian dần dần trôi qua, đêm sắp trở về trên vạn vật.

Rồi, một con đường lên núi hiện ra trước tầm mắt chàng.

Ngọn núi dốc đứng, do đó mà sơn đạo không trải dài ra trên dưới chân núi. Khi chàng phát hiện ra sơn đạo, thì ngọn núi cũng hiện ra theo luôn.

Giục ngựa lướt trên con đường sơn đạo đó, Triển Mộng Bạch thầm nghĩ :

- Có lẽ đây là Tích Thạch Sơn.

Chàng có ý tiếc con ngựa, không muốn làm cho nó kiệt sức cực độ, nên lên được một đoạn đường, chàng nhảy xuống lưng nó, vỗ tay vào mình nó an ủi :

- Cảm ơn ngươi đưa ta một đoạn đường. Ngươi có nhớ đường, thì cứ trở về với chủ ngươi, bằng không thì cứ ở đây với ta!

Bây giờ, chàng mới phát giác ra yên ngựa có cơm khô, rượu ngon.

Chàng dùng qua một phần cho đỡ đói khát.

Cơm chiều xong thì hoàng hôn xuống. Bóng tối phủ dần khắp nơi. Núi cao, có mây giăng, có mù phủ. Mây và mù càng làm cho bóng tối thêm dày.

Chàng đề khí, thoát đi như bay lên đỉnh núi, vừa chạy vừa đảo mắt nhìn ra hai bên.

Tìm một người trong lúc này, khó hơn tìm kim nơi lòng biển, hống chi ba chữ “Tích Thạch Sơn” do Dương Toàn lưu lại hết sức mơ hồ!

Chàng cất cao giọng gọi :

- Dương Toàn!... Dương đại ca!... Tiểu đệ đã đến đây! Triển Mộng Bạch đây! Đại ca ở đâu?

Chỉ có tiếng dội đáp lời chàng kêu gọi. Đang cơn khẩn cấp, bỗng chàng nghe có tiếng cười lạnh vang lên đâu đó, xa xa vọng đến.

Triển Mộng Bạch giật mình, lập tức phóng chân chạy về hướng phát ra tiếng cười.

Mắt người thường không nhìn xa quá năm thước, dù Triển Mộng Bạch luyện nhãn lực tinh diệu đến đâu, cũng không trông rõ sự vật ngoài hai trượng xa.

Thỉnh thoảng, tiếng cười lại vang lên, như dụ chàng, như hướng dẫn chàng, chàng không dám gọi nữa, sợ tiếng gọi làm loạn tiếng cười, khó nhận định ra phương hướng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.