Xuyên Tâm Lệnh (Tình Nhân Tiễn)

Chương 9: Thanh kiếm lôi đình



Bên ngoài có hơn mười người đang tụ tập.

Thấy Triển Mộng Bạch thoát ra bất ngờ, tất cả đều nhốn nháo lên, gây thành hỗn loạn.

Nhưng, một phút sau có kẻ lấy lại bình tĩnh rồi, rút vũ khí nơi mình, thủ sẵn trong tay.

Và người lướt tới trước cả những tên khác là kẻ mang biểu hiện rắn.

Hắn đảo mắt nhìn quanh một vòng, đoạn bật cười cuồng dại, cao giọng thốt :

- Cái tên gian tế này quả thật to gan, tuy nhiên đã vào được nơi đây rồi thì muốn làm gì sao chẳng làm ngay, còn dần dà chui vào cái hang đó chi để cho phải khổ?

Giọng nói của gã biểu lộ sự khinh miệt rõ ràng, chừng như hắn xem Triển Mộng Bạch chẳng ra cái quái gì, gã cứ đưa tay ra là nắm được chàng ngay.

Triển Mộng Bạch mặt lạnh như giá băng, có lẽ vì quá phẫn uất mà gương mặt chàng xanh nhợt. Chàng cũng đảo mắt nhình quanh, quan sát chớp nhoáng bọn người hiện diện, nhận ra chúng ăn mặt cực kỳ quái dị, mỗi tên mang một màu sắc khác biệt.

Chàng cắn chặt hai hàm răng, trừng mắt, bất thình lình phóng ra một ngọn kiếm, thẳng vào yết hầu gã mang hình rắn.

Không tưởng là ngọn kiếm vút đi nhanh đến mức độ đó, bởi gã ước lượng tài năng đối phương chẳng đáng kể lắm, gã rắn thoáng biến sắc, vừa rùn cổ vừa dịch bước, tránh thế công của Triển Mộng Bạch.

Đồng thời gã quát :

- Các ngươi còn chờ gì?

Một loạt tiếng cười vang lên, kế tiếp có những tiếng soạt tiếp theo những kẻ nào mà chưa rút vũ khí cầm tay, đồng loạt rút ra.

Rồi tất cả cùng lướt tới, chúng chưa phát động thế công, chúng còn vòng vây quanh Triển Mộng Bạch.

Triển Mộng Bạch hét lên, oai như thiên thần :

- Ai bị bức hiếp vào đây, lập tức đứng qua một bên, cho ta phân biệt những tên tình nguyện làm tay sai của bọn tàn ác, ta không muốn chạm đến những kẻ vô sự, vì bạo lực mà phải nhắm mắt làm liều.

Đoạn chàng dõng dạc tiếp luôn :

- Kẻ nào thích chết, cứ vào!

Đôi mắt luôn luôn quắc sáng, ánh mắt quét nhanh như điện chớp, chàng hiên ngang như một vị tướng lãnh nắm chắc phần chủ động tại trận địa.

Cái oai khí đó, không nhiều thì ít, cũng làm khiếp vía đối phương.

Qua phút giây đắn đo, không còn cách nào hơn mười mấy tên cùng hét lên một tiếng, lấy oai, rồi cùng vào.

Gã đầu tiên, là một đại hán cầm ngọn câu liêm thương ba móc, sử dụng chiêu Ngọc Nữ Đầu Thoa, gã cũng có công lực khá, ngọn thương bay ra, quét gió vù vù.

Triển Mộng Bạch đứng sừng sững như chiếc trụ đồng, chờ cho mũi thương đến vừa tầm, ngoặc ngược bàn tay tả xoáy nửa vòng rất đẹp mắt, chụp vào ngọn thương, rồi Triển Mộng Bạch khẽ chỏi ngược lại.

Gã đó nghe nhói, bàn tay cánh tay tê dại, buông ngọn câu liêm thương lùi lại.

Triển Mộng Bạch gạt tay, ngọn thương bay vút đi.

Ngọn thương vừa bay đi, liền đảo ngược lại, tiếp theo đó, một tiếng rú thảm làm chấn động không gian, ngọn thương còn dư lực, đẩy gã tới mấy bước gã mới ngả người xuống.

Chiêu thức của gã chưa dụng trọn, gã mất mạng rồi!

Đồng bọn mục kích cảnh đó, có kẻ nào không run sợ!

Nhưng, run sợ là một việc, sinh mạng chẳng đáng giá gì khi chủ nhân lấy xác chết của thuộc hạ để lập oai.

Gã thứ nhất vừa ngã xuống, gã thứ hai tiến lên, gã thứ ba tiếp theo, từ bên tả, bay qua một ngọn trường thương, từ bên hữu, bay lại một ngọn đao, đao cỡ lớn, thương rít gió vun vút, đao quạt vù vù, hai thứ vũ khí cùng nhắm một mục tiêu.

Triển Mộng Bạch hụp mình xuống, lòn qua phía hữu, lướt bên dưới lưỡi đao, ra ngoài, đồng thời gian thanh kiếm sắt trong tay chàng vung lên.

Kiếm chưa đến đích, kiếm khí đã tới trước rồi.

Kiếm khí còn lợi hại hơn kiếm phong, kiếm khí bắn vào ngực gã cầm thương.

Tiếng rú thảm vang lên, máu vọt, một thân hình ngã xuống.

Gã cầm đao vừa hụt địch, thấy cái chết thảm của đồng bọn, bất giác rợn mình, không kịp thu đao, cứ vươn vươn nó ra như vậy, quay mình mà chạy.

Chạy làm sao kịp với Triển Mộng Bạch?

Chân nhích tới, chưởng đưa ra, một tiếng bình vang dội, gã cầm đao nhào sấp, máu miệng ọc ra thành vũng.

Bỗng, tiếng gió rít lên phía sau lưng chàng.

Hai tiếng gió đúng hơn, bởi kẻ thứ tư sử dụng song đao, từ phía sau chém tới.

Triển Mộng Bạch không quay đầu lại, lòn tay cầm thanh kiếm sát dưới nách, đâm ngược ra phía hậu.

Gã cầm đao ở phía sau kinh hãi, thét lên một tiếng, biến chiêu, song đao phân ra, một bên trên chém xuống, một phía dưới chém ngang.

Chừng như phía sau đầu Triển Mộng Bạch có một con mắt thứ ba, thấy rõ hết, không đợi đối phương thu trọn chiêu, trầm thanh kiếm xuống, phạt qua đôi chân gã.

Cùng một lúc, thanh đao trên hạ xuống, thanh đao dưới nặng lên, hai thanh ngang nhau rồi, gã vừa tung tới, vừa thu mà cũng vừa công.

Ngờ đâu, Triển Mộng Bạch xếch ngược lưỡi kiếm lên rồi khoa nửa vòng tạo thành một cái mống bất thình lình dừng kiếm trên đỉnh đầu đối thủ, từ đó, chém thẳng đứng xuống.

Đại hán hoảng kinh, lật ngược hai lưỡi đao, đưa lên cấp tốc.

Gã đinh ninh là hứng thế công đó, hổ khẩu tay của lão phải tét song thanh kiếm của Triển Mộng Bạch xuống rồi, chém đứt hai thanh đao của gã như chém bùn.

Chưa hết, thanh kiếm sắt còn dư đà, chém xuống luôn.

Gã làm sao tránh kịp?

Thanh kiếm sắt rất nặng, dư lực của nó rất mạnh, ngang với một thế công đầy đủ của bất cứ thanh kiếm thường nào, nó giáng xuống đúng đỉnh đầu gã, chẻ luôn từ trên xuống đến hạ bộ, thân hình của gã tách ra làm hai cái đầu.

Một gã khác chuẩn bị thanh đao, toan vào cuộc, trông thấy tình hình đó, rụng rời tay chân, suýt buông đao, gã cố gắng lắm mới lùi lại được, đôi chân vướng vào nhau, gã suýt ngã mấy lần qua cái lùi chi độ mấy bước thôi.

Nhưng, cái số của gã là phải theo đồng bọn về công tác nơi suối vàng, nên Triển Mộng Bạch liếc mắt quanh một vòng, thấy gã đứng gần chàng hơn hết, liền nhích chân một bước, thanh kiếm sắt chớp lên, gã chỉ kịp rú lên một tiếng, đoạn ngã ngửa, máu từ người gã phún ra như hoa pháo.

Thuận tay, Triển Mộng Bạch hoành kiếm, phạt qua một bên, hai tiếng rú vang đồng thời hai thân xác ngã cùng lúc.

Vừa kinh hãi vừa tức uất, người rắn vung đôi vũ khí trong tay, chực chờ một sơ hở của Triển Mộng Bạch lướt vào.

Đôi vũ khí của gã, là hai chiếc “đoa” có cái tên là Ngân Quang Vạn Sự Song Rại, một loại vũ khí ngoại môn.

Nhưng, nhờ một sơ hở của Triển Mộng Bạch trong lúc này, chẳng khác chờ thái dương mọc từ tây, lặn về đông.

Mà dù chàng có sơ hở, gã cũng chẳng lợi dụng kịp, bởi thân pháp của chàng nhanh không tưởng nổi.

Thuộc hạ của gã đã hao hụt năm sáu tên rồi, lực lượng kém, tinh thần xuống, gã rắn biết rằng nếu chờ lâu hơn một chút, thì thuộc hạ sẽ hao mòn theo nhịp độ đó, rồi cuối cùng chỉ còn có mỗi một mình gã đương đầu với Triển Mộng Bạch thôi.

Triển Mộng Bạch xoay mình về hướng gã rắn.

Bất chợt, một trường kiếm bay vút tới, chận chàng.

Triển Mộng Bạch không cần nhìn, không cần lưu ý, cứ vung thanh kiếm sắt vút vút.

Đã biết thanh kiếm của chàng là chém đá như chém bùn, thì có đại hán nào dám chơi cái trò chạm vũ khí để đo lực khí?

Kiếm phong dồn tới, đẩy gã lùi xa, chạm vào chiếc giá, trúng một bình thuốc, bình vỡ tan, thuốc đổ đầy mặt gã.

Gã đưa tay vuốt mặt, bất giác hãi hùng, nhào luôn mấy vòng, lại chạm một chiếc lò, lò ngã luôn.

Gã chết, thuốc vấy khắp mặt, gương mặt của gã biến thể bầy nhầy, trông hết sức ghê tởm.

Những tên đồng bọn còn sống sót, chẳng dám nhìn, đồng quay mặt về hướng khác.

Nhưng, dù sự tình diễn biến ra sao, cũng không hấp dẫn nổi Triển Mộng Bạch.

Bởi, chàng quyết tâm tận diệt bọn hiện diện, do đó chàng cứ tiến tới gã rắn.

Đồng thời, chàng đánh ra một nhát kiếm.

Gã rắn đã khiếp từ trước, bây giờ lại càng khiếp hơn.

Khi nào gã dám vung Song Đoạt lên nghinh đón? Cấp tốc, gã rút chân lùi lại, đủ bảy bước.

Triển Mộng Bạch hừ một tiếng, lướt theo liền.

Gã rắn lại lùi, đồng thời vung song đoạt vung vít, hộ vệ toàn thân, không cần biết là đối phương đánh vào phía nào, nhắm vào bộ phận nào.

Song phương trao đổi ba chiêu.

Qua ba chiêu đó, Triển Mộng Bạch nhận ra, đối thủ có võ công cao, có thể là trên chàng một bậc.

Thảo nào mà bọn nhện, ếch, và những con vật khác chẳng sợ y đến khiếp?

Rồi chàng thầm nghĩ, có lẽ trong số người hiện diện tại cục trường chỉ có gã rắn này mới thực sự là thuộc hạ chân chánh của chủ nhân Tình Nhân tiễn!

Nghĩ như thế, chàng chấn động hùng tâm, quật khởi thế công mãnh liệt phi thường.

Những tên áo đen còn lại, đứng bên ngoài, cố gượng xuống tấn vững vàng, vì đấu pháp của chàng quấy động không gian, gió trốt bốc lên, vừa xoáy vừa lan rộng, hoặc đẩy bật chúng ra xa.

Dĩ nhiên, tất cả đều rung người, run sợ nhiều hơn rung lạnh. Kiếm khí của chàng bốc ra, lạnh như giá băng.

Trước đó, gã rắn còn ngang nhiên nghinh đón, dần dẫn gã nghe lòng bàn tay lạnh, vì mồ hôi lạnh rỉ ra, đẫm ướt, rồi sau cùng thì gã chỉ còn thủ chứ hết xuất phát thế công.

Thanh kiếm báu tăng phần oai lực cho Triển Mộng Bạch rõ ràng.

Chàng nhận thức, tài mình còn kém gã rắn một bậc, dù vậy chàng vẫn chiếm thượng phong, nếu không nhờ thanh kiếm thì là gì?

Bây giờ thì gã chỉ còn miễn cưỡng mà vung vít song đao tự vệ một cách cầu may thôi.

Qua vài chiêu, bỗng gã thấy Triển Mộng Bạch để lộ sơ hở.

Gã rắn hết sức hân hoan, cầm chắc cái thắng trong tay rồi, bởi cơ hội ngàn năm một thuở đã đến.

Lập tức, gã vận dụng toàn lực, điều khiển song đao thẳng qua vầng kiếm quang, dĩ nhiên từ nơi sơ hở đó.

Nếu Triển Mộng Bạch không phản ứng kịp, tất chàng phải bị điểm huyệt.

Ngờ đâu, Triển Mộng Bạch đánh ra một hư chiêu và hư chiêu đó có tác dụng dụ địch.

Thấy gã rắn tấn công, chàng thu hình lại liền, vừa đủ tránh cái tầm của song đao, đồng thời chàng hoành tròn thanh kiếm, ngăn chận vũ khí của đối phương.

Đã lỡ bộ rồi, gã rắn bắt buộc phải biến chiêu, đưa hai chiếc đoạt lên, tréo thành chữ thập nghiêng, theo cái thế Thập Tự Bát Liên, hứng nhát kiếm.

Nhưng, liền lúc đó, gã nhớ lại đại hán dùng đao vừa rồi bị Triển Mộng Bạch hạ như thế nào, gã kinh hãi, buông ngay song đoạt, rồi vừa ngã ngửa mình vừa chỏi chân định vọt ngược trở lại.

Gã lùi, Triển Mộng Bạch lướt nhẹ chân, đưa mình theo luôn.

Kế đó, gã rắn thấy một ánh sáng đen chớp lên trước mặt, gió rít qua hai tai, gã không còn kể cái thân phận mình là chỉ huy đám người kia, lập tức ngã người xuống đất, lăn mình theo pháp Tựa Địa Thập Bát Cổn lăn luôn ra phía hậu một chiếc lò.

Triển Mộng Bạch vung tay, quét ngang một đường kiếm theo thế Kỉnh Hồng Sa Triển, hất chiếc nắp lò bằng đồng rơi xuống đất.

Gã rắn xanh mặt cắt không còn một hạt máu, thu mình chui vào cái giá treo những lọ thuốc lòng thòng.

Trước đó, một lọ thuốc vỡ, đại hán bị thuốc dây vào, thân thể biến dạng liền, điều đó chứng tỏ là những lọ đó chứa đựng toàn độc dược, loại tuyệt độc.

Ai khác, thấy gã rắn chui vào đó, thì phải do dự chẳng dám theo ngay.

Nhưng, Triển Mộng Bạch không đắn đo, mạnh tay vung chém xả vào đó.

Thực ra, chẳng phải chàng chém những chiếc lọ mà chính là chàng nương cái thế chém đảo tay khoa một vòng tròn, thanh kiếm tỏa ra một vầng hào quang, kết thành một bức bình phong che phía trước chàng, rồi chàng mới lao vút mình vào theo gã rắn.

Những tiếng loảng xoảng vang lên liên tục, cái giá bị chém ngã xuống, những chiếc lọ vỡ, độc thủy văng tung tóe. Thấy thuộc hạ đứng im bên ngoài, tự mình lại bị dồn vào ngã cùng, gã gắng hét lên :

- Gặp địch mà khiếp, không hiệp lực xông vào là phải tội lăng trì!

Tiếng hét của gã rắng lôi cuốn bọn áo đen trở về thực tại, tuy có một vài người run sợ quá, không thể nhúc nhích, còn ẩn nấp đâu đó, bao nhiêu tên với tư thế đứng quá lộ liễu không làm sao trốn tránh được, phải làm gan lướt tới.

Trước đó, Triển Mộng Bạch có cảm nghĩ bọn áo đen chẳng phải môn đệ thực sự của chủ nhân Tình Nhân tiễn, họ là những người bị bức bách mà vào đây, họ hành động dưới sự uy hiếp thường xuyên, họ không còn là họ nữa.

Nhưng, bây giờ thì lại khác, sát khí bừng lên, đôi mắt chàng đỏ ngầu, chàng thấy quanh mình như một biển máu, cái màu máu đỏ làm chàng say, chàng chỉ muốn giết, say giết.

Cho nên, bao nhiêu người lướt tới, không cần những người đó tấn công, chàng cũng giết.

Nơi nào ánh kiếm chớp lên là nơi đó có máu vọt ra.

Thừa dịp Triển Mộng Bạch bận ngăn chận bọn áo đen, gã rắn chụp mấy chiếc lọ còn nguyên vẹn, quăng vào chàng.

Triển Mộng Bạch hú vọng một tiếng lớn, nhún chân nhảy vọt lên cao, đồng thời vung tay quét thanh kiếm đến xuống bên dưới, tạo thành một chiếc cầu vòng.

Thanh kiếm phát huy một kình lực kinh hồn, như thượng thiên phẫn nộ, sai lôi công giăng búa thần thị oai hùng trần thế.

Nhát kiếm đó mãnh liệt ngang với quả thiên chùy của Lam đại tiên sinh.

Gã rắn, dù là rắn thực sự cũng không làm sao bò nhanh, tránh kịp.

Đồng thời với tiếng rú của gã, thanh kiếm sắt màu đen quét qua ngực gã, kiếm lôi gã theo, kiếm cắm phập xuống nền đá, đóng đinh gã lại đó.

Kiếm lún sâu vào đá hơn thước!

Đoán chắc gã rắn là môn đệ của chủ nhân Tình Nhân tiễn, thoạt đầu Triển Mộng Bạch định để cho gã sống, chàng sẽ bức gã công khai những điều bí mật của chủ nhân hắn.

Song, qua mấy lần gã tỏ ác ý quyết hạ sát chàng, chàng căm phẫn để cho huyết tánh bừng lên cực mạnh rồi không nương tay được, giết chết hắn ngay.

Hạ xong gã rắn, chàng trở thành tay không, bởi thanh kiếm xuyên ngang mình gã rắn, cắm phập vào đá rồi.

Ba gã áo đen thấy chàng vuột vũ khí, bất giác khinh thường, từ sau lưng chàng lướt tới, vung vũ khí chém xuống.

Nhưng chúng lầm.

Chúng tưởng đâu thanh kiếm lún sâu vào đá hơn thước như vậy, muốn rút ra sử dụng, chàng phải phí công, và thời gian phí công của chàng, chúng sẽ thừa thời gian hạ thủ.

Chàng hú lên một tiếng, vươn tay nắm chuôi kiếm theo tay rời khỏi mặt đá, kiếm lại chớp lên, chớp ngược về phía hậu.

Ba gã áo đen lướt tới một lượt, cùng đứng trong tầm thanh kiếm, kiếm quét qua, ba gã bị tiện thành sáu khúc.

Đúng lúc đó, cánh cửa bằng đồng lớn nhất trong động, mở tung ra.

Nơi khung cửa, người vận áo đen dài xuất hiện, đứng đó như tượng gỗ, nhưng đôi mắt của tượng gỗ sáng rực, đôi mắt đó nhìn về cục trường, như hai ngọn đèn pha.

Đôi mắt sáng lạ mà cũng lạnh lùng lạ.

Vọng cửa đó, ở phía sau lưng Triển Mộng Bạch, người áo đen quắc mắt nhìn lưng chàng.

Trên nền động, xác chết la liệt, máu chảy thành giòng, nhiễu giòng kết tụ thành vũng, nhưng người áo đen chừng như không thấy thây người, không thấy máu, trong mắt y chỉ có mỗi một Triển Mộng Bạch thôi.

Chàng cảm thấy lạnh ở phiá sau, cái lạnh lạ lùng, bất giác chàng quay mình nhìn lại.

Mắt chàng chạm mắt của người áo đen.

Niềm kinh ngạc hiện lên trong mắt chàng, nhưng ở mắt người áo đen, thì sự thách thức lẫn tàn nhẫn hiện lên.

Song phương giương mắt ghìm nhau.

Triển Mộng Bạch nhận ra, ánh mắt của đối phương ghê gớm quá chừng, bình sanh chàng ít gặp nhân vật nào có ánh mắt đó.

Bây giờ người áo dài đen từ từ bước tới, thu hẹp khoảng cách giữa nhau.

Bản năng tự vệ phát động, Triển Mộng Bạch nắm chặt đốc kiếm sẵn sàng vung nếu thấy đối phương có một cử chỉ gì...

Nhưng, người áo đen không tiến thẳng đến trước mặt chàng, mặc dù lão càng phút càng nhích gần hơn, trong một tầm nào đó lão rẽ lối, bước luôn đến một góc động.

Thì ra, nơi đó, còn có sáu gã áo đen, sáu gã bất động từ lúc cuộc chiến biến chuyển hãi hùng, sáu gã chết sững tại chỗ, cùng thu hình, dồn nhau thành một đống, Triển Mộng Bạch tưởng là chúng đã chết cả rồi.

Người áo đen bước đến trước mặt chúng, lạnh lùng nhìn chúng một lúc, rồi lạnh lùng thốt :

- Tốt! Các ngươi như vậy là tốt lắm!

Nhưng, đã quá sợ rồi, sáu gã bây giờ lại còn sợ hơn trước.

Tay chúng còn cầm vũ khí, nghe nói như vậy, tay lỏng ngón, vũ khí rơi xuống, bật thành những tiếng kêu loảng xoảng.

Người áo đen bây giờ mới tỏ lộ cái ý rõ rệt :

- Các ngươi còn hứng thú sống thêm lâu hơn à?

Sáu gã run người, sáu gã đã đứng lên như đón chào người áo đen, lúc đó đồng cúi mình xuống, nhặt vũ khí lên.

Triển Mộng Bạch đã hiểu.

Chàng hét lớn :

- Khoan!

Người áo đen quay mình, chặn chàng.

Bốn ánh mắt lại ghìm nhau, rồi người áo dài đen cất tiếng nói trước :

- Ngươi muốn gì?

Triển Mộng Bạch cao giọng :

- Tại sao ngươi muốn chúng chết?

Người áo đen dài lạnh lùng :

- Ngươi muốn cứu chúng?

Triển Mộng Bạch cao giọng :

- Chúng là người hay loài vật? Cái tâm của ngươi, là tâm con người hay tâm con vật?

Chẳng lẽ ngươi mù quáng đến độ không nhận ra chúng là đồng loại?

Người áo đen dài không gấp phẫn nộ, cười lạnh một tiếng, thốt như hỏi :

- Kỳ quái thật! Ngươi đã sát hại hơn hai mươi tên, ngươi không tiếc rẻ mạng sống của hơn hai mươi tên, rồi bây giờ lại làm ra vẻ nhân đạo, can thiệp cứu sáu người! Chẳng lẽ sáu người này có chỗ khác biệt với hơn hai mươi người kia? Chẳng lẽ chỉ có sáu người này là đồng loại còn hơn hai mươoi người kia là súc vật?

Triển Mộng Bạch sững sờ không lời đáp lại.

Bỗng, một loạt tiếng rú thảm vang lên, tiếng rú rất nhỏ, đúng ra là những tiếng hét lấy can đảm để làm một cái gì đó song người hét không còn khí lực, nên âm thanh nghe như tiếng rú.

Tiếng rú đó vang từ sáu người còn sống sót vọng lại.

Triển Mộng Bạch nhìn ra, thấy năm người hoành ngược vũ khí tự đâm vào mình.

Còn lại một người, người này cầm đao dài đứng thẳng mình, mũi đao chong xuống đất.

Triển Mộng Bạch mở to đôi mắt suýt rách khóe, hét :

- Tại sao ngươi...

Người áo đen dài chận lại :

- Tại sao ta phải lưu chúng lại chứ? Ngươi muốn chúng sống để cung cấp cho ngươi những lời khai cần thiết à?

Triển Mộng Bạch sôi giận :

- Không hỏi cung được chúng thì ta hỏi cung ngươi! Lời cung khai của ngươi phải đáng giá hơn lời của chúng!

Đồng thời gian, chàng vung thiết kiếm đen sì, tuy nói là muốn lấy khẩu cung của đối phương, và như vậy là không nên giết chết đối phương, nhưng chiêu thức chàng đưa ra mạnh như lôi đình, cực kỳ ác độc.

Người áo đen dài cười lạnh :

- Nhẹ một tay chứ bằng hữu! Đánh độc quá, đối phương chết, thì bằng hữu làm sao hỏi cung một xác chết!

Thân hình vụt thun một chút, người áo đen dài như con tôm luột bắn lùi, đã thoát đi xa, ngoài bảy thước.

Cùng một lúc, hai bàn tay của y ngoặc ngược dưới nách, vẫy về phía hậu.

Không rõ y xuất phát một thủ phát gì, chỉ nghe đại hán duy nhất còn sống sót đó, kêu lên một tiếng kinh hãi, thanh trường đao trong tay rơi ngay xuống nền, bật thành một tiếng kẻng lạnh lùng. Còn hắn thì bị người áo đen dài chụp trúng.

Đúng lúc đó, Triển Mộng Bạch đã lướt theo, thiết kiếm chớp lên, chiêu thứ hai nối tiếp.

Người áo đen dài bình tĩnh đưa gã áo đen ra làm vũ khí, nghinh đón nhát kiếm.

Triển Mộng Bạch phẫn nộ, thầm nghĩ :

- Ngươi mượn tay ta hạ sát gã! Ta sẽ lưu mạng sống của gã lại cho ngươi xem!

Chàng gặc nhẹ cánh tay, thu thanh kiếm về, rồi dang tay ra một bên đâm chéo vào, nhanh không thể tưởng nổi.

Đâm chéo như vậy là chàng tránh người áo dài đen, bỏ cái đích trước nhắm vào cái đích sau.

Nhát kiếm thứ hai, Triển Mộng Bạch đánh ra mạnh như đòn núi trốc, bất cứ ai trên giang hồ, xuất phát một chiêu với công lực đó, cũng không thể thu hồi, người áo đen dài đinh ninh là gã đại hán phải chết với nhát kiếm đó.

Ngờ đâu, Triển Mộng Bạch thu kiếm dễ dàng.

Một điều mà người áo đen dài không hề tưởng tượng nổi, một sự kiện bình sanh y chưa từng thấy.

Mũi kiếm của Triển Mộng Bạch bay sang lần nữa.

Người áo đen dài không còn chần chờ được nữa, xoay tay, trở đầu đại hán, dùng chiếc đầu của gã đón mũi kiếm.

Triển Mộng Bạch hét lên một tiếng, lập tức biến chiêu.

Chàng lưu ý tránh gã đại hán áo đen dù người áo đen dài vung vít gã theo chiều hướng nào.

Và bây giờ thì chàng vận dụng tận sở năng, vung kiếm hầu như loạn, cốt không cho đối phương phân biệt chiều hướng của chiêu công.

Nhưng, người áo đen dài cũng gian hoạt phi thường, không đón chận được từng chiêu thức thì y múa thân thể của gã đại hán tạo thành một bức tường, che kín trước mặt.

Triển Mộng Bạch dù hùng hổ đến đâu, gặp bức tường đó, cũng phải thu tay.

Chàng có biết đâu dù thiết kiếm của chàng không hề chạm trúng gã đại hán, nhưng gã đã chết từ lâu rồi.

Song phương trao đổi mấy chiêu, cục diện còn ở cái thế quân bình, bởi thực ra, dù Triển Mộng Bạch xuất phát những thế độc, những thế đó lại không chạm vào người đối phương, thì làm sao tại được một thắng lợi?

Bỗng, người áo đen dài hét một tiếng lớn, vung tay quăng luôn gã áo đen thẳng vào mình Triển Mộng Bạch.

Người áo đen dài cười lạnh :

- Thứ lỗi cho ta nhé!

Đôi vai y nhích động, thân hình vọt nhanh về hướng khung cửa bằng đồng tại trung ương.

Khi nào Triển Mộng Bạch buông tha y được?

Lập tức chàng vọt mình theo, nhưng độ chừng khó theo kịp, thuận đà chàng vung tay quét ngang thanh kiếm sắt, thanh kiếm hất một chiếc lò, bay vù theo người áo dài đen.

Người áo đen dài dù có thân pháp nhanh đến đâu, cũng chẳng làm sao bay qua vọng cửa kịp.

Y vừa đến trước vọng cửa, chợt nghe tiếng gió rít lên bên trên đầu, một vật đen sì từ trên cao sắp sửa giáng xuống.

Y thất sắc, cấp tốc trụ hình, dừng lại.

Một tiếng ầm vang lên, ẩn ước có âm thinh kim khí loang trong không gian.

Nửa chiếc lò rơi xuống, lửa từ lò bắn ra, như pháp xẹt, đủ bốn phía. Nửa chiếc lò rơi xuống cầm chân người áo đen dài, dù chỉ là một giây song rất là đủ cho Triển Mộng Bạch.

Chàng lợi dụng phút giây đó, nhún chân, nhảy vọt tới.

Người áo đen dài thấy mất hy vọng thoát thân, không chạy được thì phải đối phó, mà đối phó thì không chắc gì thủ hòa, đừng nói là thắng thế.

Y cắn chặt hai hàm răng, quay mình theo thế Hồi Đầu Vọng Nguyệt đánh liền một chưởng.

Triển Mộng Bạch thấy rõ bên trong cái tầm thường của chiêu thức có ẩn chứa một huyền diệu vô lường, chàng không dám khinh thị, trước hết chàng khoa kiếm, ngăn chận người áo đen dài thoái hậu, rồi mới xuất thủ phản công.

Chàng nghi ngờ là đánh ra chiêu đó, người áo đen dài không quyết liều tử chiến với chàng, bất quá y muốn ngăn chận chàng cho chậm lại một giây, để y có đủ thời gian tháo chạy.

Lạ lùng thay, người áo đen dài đột nhiên xuôi tay, trước khi chàng phản công.

Rồi y buông gọn :

- Ngươi giết ta đi!

Triển Mộng Bạch nằm mộng cũng chẳng tưởng một sự tình như vậy có thể xảy ra.

Sau phút giây sững sờ, chàng nổi giận lên, gằn từng tiếng :

- Ngươi không động thủ, ta cứ động thủ! Ta muốn giết ngươi!

Nhưng, hận thì hận, nói thì nói, dù tánh chất bộc trực, chàng có cái tâm nhân từ, người ta quyết giết chàng, xuất chiêu ác liệt, chưa chắc gì chàng nỡ hạ thủ khi người ấy thất thế, bại trận, huống hồ một kẻ xuôi tay, không phản kháng?

Chàng gằn giọng, thốt câu đó rồi, vẫn đứng nguyên tại chỗ, chân không nhích, tay không vung, kiếm không chớp.

Người áo đen dài cười lạnh :

- Ngươi có kiếm bén trong tay còn ta không một tấc sắt, ngươi bảo ta động thủ, ta động thủ thế nào được?

Triển Mộng Bạch quát :

- Nếu ta không dùng vũ khí?

Người áo đen dài ung dung :

- Đồng phương tiện, cuộc đấu mới công bình, ngươi bỏ kiếm, ta sẵn sàng tỷ sức với ngươi.

Y hừ lạnh một tiếng đoạn tiếp :

- Tuy nhiên, ta khuyên ngươi, đừng bao giờ buông kiếm!

Triển Mộng Bạch bật cười cuồng dại, hoành tay cắm thanh kiếm xuống nền động.

Kiếm cắm sâu vào đá, lún đến chuôi.

Người áo đen dài buột miệng la :

- Kiếm quý!

Triển Mộng Bạch gồng hai cánh tay, xương kêu răng rắc.

Người áo đen dài tán thưởng thanh kiếm bằng mấy tiếng gọn, mấy tiếng vừa dứt, y đã xuất phát đồng thời, liên tiếp ba chiêu.

Chưởng ảnh rào rào từ bốn phía, từ bên trên cùng dồn vào Triển Mộng Bạch, chàng mường tượng một tấm bia, hứng ngàn mũi tên từ mọi phương hướng bay đến.

Thuận đà gồng tay chuyển gân vặn xương, Triển Mộng Bạch phản công liền.

Sở trường của chàng là quyền pháp, một bên chưởng, một bên quyền, hai vầng chưởng ảnh lập tức xoắn tít vào nhau, hai vầng chưởng ảnh thi đua giành phần không gian trong lòng động.

Khí thế mạnh hơn, Triển Mộng Bạch vừa tung quyền, vừa xoay mình như con trốt, như lấy người áo đen dài làm trụ cốt để xoay mình xung quanh, rồi thừa một thế thuận, chàng dịch sát thân mình vào địch, nhanh như chớp công vào ba huyệt đạo bên phía tả người áo đen dài.

Người áo đen dài cũng chẳng phải tay vừa, Triển Mộng Bạch vừa xáp vào phía tả, y vội hụp mình xuống, lạng mình tràn qua một bên tránh những chiêu công đó dễ dàng.

Nhân dịp lạng người, tràn qua một bên né tránh mấy quyền của Triển Mộng Bạch, y vọt xa hơn một chút, đến cạnh thanh thiết kiếm của Triển Mộng Bạch.

Y vươn tay, chụp chuôi, rút lên.

Thanh kiếm rất dài, dài hơn những trường kiếm thường, gia dĩ Triển Mộng Bạch cắm sâu vào đá lún tận cán, trong lúc vội vàng, y không làm sao rút lên được.

Triển Mộng Bạch nổi giận, hét :

- Ngươi thật là vô sĩ, hèn hạ!

Không chậm trễ, chàng tung tới một ngọn cước, nếu trúng một hòn giả sơn, giả sơn phải bị bắn đi xa, vỡ tan thành mảnh vụn.

Ngọn cước của Triển Mộng Bạch chưa đến mình người áo đen dài, hắn bằng một cố gắng thứ hai, đã rút được thanh kiếm cầm nơi tay.

Vung thanh kiếm đó ra, ngăn chận ngọn cước, y bật cười ha hả, thốt :

- Ngươi có kiếm mà bỏ đi, không dùng, ta muốn dùng kiếm mà không có, ta nhặt nó mà dùng, ta dùng cái vật ngươi bỏ phí, kể ra cũng hợp đạo lý lắm chứ!

Rút nhanh chân về, tránh nhát kiếm quét qua ngang bộ hạ, Triển Mộng Bạch cùng một lúc phóng song quyền ra, đánh liên tiếp mấy chiêu.

Chàng thừa hiểu, đối phương sẽ chuyển thanh kiếm lên, ngăn chặn, chàng cũng thừa hiểu là thanh kiếm rất sắc bén, nhưng trong lúc phẫn nộ cực độ, lý trí mất đi rất nhiều sáng suốt, chàng còn kể gì lợi hại?

Chàng xuất chiêu, công tới ào ào, không cần thủ, không cần né tránh.

Rút thanh kiếm qua khỏi đầu, vung qua một nhát, người áo đen dài phát giác ra thanh kiếm cực kỳ nặng.

Y không tưởng nổi một thanh kiếm có thể nặng như vậy, ngang với một quả chùy!

Trong khi đó, quyền phong vút tới vù vù, làm cho y bối rối, lúng túng, y múa may loạn lên, không còn quy củ gì cả, cốt làm cho Triển Mộng Bạch tránh kiếm mà chậm chiêu lại, chứ không mong gì giành ưu thế dù đang có một vũ khí lợi hại trong tay.

Triển Mộng Bạch vung quyền, vung như điên, chưởng ảnh lợp không gian, quyền phong cuốn ào ào, người áo đen dài càng bối rối, càng lúng túng.

Bỗng, một tiếng keng vang lên, lạnh lùng.

Quyền phong của Triển Mộng Bạch vút trúng tay cầm kiếm của người áo đen dài, bàn tay lỏng ngón, thanh kiếm rơi liền xuống nền.

Bình sanh người áo đen dài chưa từng thấy ai dùng một quyền pháp cực kỳ linh diệu như thế này.

Tuy nhiên, y vốn là một cao thủ giàu kinh nghiệm, trước lối tấn công ồ ạt của Triển Mộng Bạch, y ung dung áp dụng tiểu xảo, lấy cái nhẹ chống cái nặng, cái nhẹ để len lỏi, xuyên qua lách lại vừa tránh né vừa chực chờ dịp trả đũa.

Mất kiếm, y còn chi trì được một lúc, nhờ áp dụng tiểu xảo đó.

Mười chiêu qua rồi.

Càng đánh, Triển Mộng Bạch càng hăng say, công lực của chàng càng gia tăng, tăng với một nhịp độ hãi hùng.

Bây giờ thì người áo đen dài khiếp sợ thấy rõ.

Hai bóng người xoay chuyển, quanh nhau, quanh vòng động, một bóng đuổi, một bóng chạy, bóng chạy thỉnh thoảng dừng lại để đưa ra một phản ứng lấy lệ.

Người áo đen dài bây giờ không còn mảy may hy vọng nắm phần chủ động cục diện.

Cho nên, y dẫn dắt Triển Mộng Bạch xoay quanh lòng động để y tìm cơ hội vọt vào vọng cửa đó.

Song, đã mấy lượt y đến vọng cửa, đã mấy lần y vừa dợm chân là quyền phong của Triển Mộng Bạch ngăn chận liền, bức bách y hoặc thoái hậu, hoặc tràn mình qua một bên.

Một ý niệm chợt hiện theo, y vội vàng dùng chân hất đoạn kiếm đó lên, đoạn kiếm bay chạm vào nút cơ quan mở đóng vọng cửa trung ương.

Một tiếng keng vang khẽ, mũi kiếm chạm trúng nút cơ quan. Tất cả các cửa đều mở rộng.

- Tất cả các vị cô nương, hãy cùng ra đây!

Từ trong hơn hai mươi vọng cửa, đã có bảy tám thiếu nữ chạy ra.

Nàng nào cũng ở lứa tuổi dưới hai mươi cả. Có nàng mặc áo dài màu trắng, có nàng mặc y phục mỏng, có nàng gấp rút quá, chỉ quấn quanh thân trên một chiếc chăn.

Ra đến bên ngoài rồi, các nàng còn kinh hoàng hơn trước, có nàng chập choạng lùi, có nàng lấy tay bịt miệng, hoặc ngăn chận tiếng rú, hoặc ngăn ngừa nôn mửa.

Người áo đen dài đột nhiên biến đổi thủ pháp, đánh nhanh hơn trước, quyết gây khó khăn cho Triển Mộng Bạch, buộc chàng không rảnh tay, rảnh trí, đồng thời y ra lịnh cho các thiếu nữ :

- Vào ngay trong phòng ta, xoay cái đuôi con lang, phóng độc khí gấp!

Triển Mộng Bạch giật bắn mình.

Nếu bọn thiếu nữ thi hành lịnh của đối phương là chàng cầm như phải chết, nếu không thì cũng bị chúng bắt.

Lạ lùng thay, bọn thiếu nữ đứng yên tại chỗ, chẳng nàng nào nhích động.

Người áo đen dài hét :

- Có ta ngăn chặn con quỷ dữ này, các ngươi còn sợ gì nữa chứ?

Một thiếu nữ cao lớn hơn hết trong bọn, mình vận chiếc chăn vớ vội trên giường lúc sắp sửa chạy ra khỏi phòng, ưỡn ngực lướt tới cãi lý :

- Phóng chất độc ra, bọn này cùng chịu chết luôn sao?

Người áo đen dài nổi giận :

- Chỉ cần tiểu tử ngã xuống thôi, còn ngươi thì... các ngươi thì chẳng lẽ ta để cho chết mà không cứu à?

Thiếu nữ đó thừ người một lúc, mắt chớp chớp, rồi đảo quanh mấy lượt, đột nhiên cười lạnh, thốt :

- Chị em tôi dù không con nhà lương thiện song từ lúc bị đưa vào đây, những điều khốn khổ đã chịu đựng quá nhiều. Bọn chúng tôi không còn ham sống nữa.

Người áo đen dài sôi giận cực độ :

- Các ngươi đáng chết!

Thiếu nữ đó lạnh lùng :

- Ngược lại, chỉ có ngươi mới xứng đáng chết! Chúng ta không còn sợ ngươi nữa đâu!

Hướng qua Triển Mộng Bạch, nàng cao giọng tiếp :

- Vị tướng công kia cứ yên trí, chị em tôi quyết không làm gì hại tướng công đâu!

Người áo đen dài cực kỳ sôi giận, hét lên một tiếng lớn, thay vì công kích Triển Mộng Bạch lại nhào về phiá bọn thiếu nữ.

Nhưng Triển Mộng Bạch đã tung một chưởng ngăn chặn y ngay từ lúc y nhích động thân hình.

Tình thế đảo ngược đến buồn cười, Triển Mộng Bạch giờ đây phải bảo vệ ngược lại bọn người trong động.

Triển Mộng Bạch ngẩng mặt lên không bật cười sang sảng :

- Đừng mong trốn tránh vô ích. Hãy đưa hai tay ra cho ta trói, rồi quỳ xuống, ta hỏi gì cứ nói nấy, nói đúng sự thật, có thể ta dung tha cho ngươi được sống thừa mà sám hối. Ngươi bằng lòng hay không hãy đáp gấp. Triển Mộng Bạch đã nói là làm.

Người áo đen dài cười lạnh :

- Thì ra ngươi là Triển Mộng Bạch.

Bỗng, y cười lớn ba tiếng, rồi tiếp :

- Triển Mộng Bạch! Ngày nay dù ngươi hủy diệt toàn diện nơi này, bất quá trong một phút may mắn, ngươi thắng lợi, chứ đừng tưởng là mình thừa khả năng, mình có vạn năng mà đắc ý! Còn sớm lắm đó, Triển Mộng Bạch.

Triển Mộng Bạch lấy làm lạ, mà cũng phẫn nộ luôn.

Trong khi chàng suy nghĩ, người áo đen dài tiếp luôn :

- Ta nói như vậy chắc ngươi không phục đâu, ngươi nghĩ rằng tất cả những xác chết kia do chân tài, chân lực của ngươi chứ nào có may mắn gì đâu? Ha ha! Nếu ngươi tưởng như thế là lầm, ngươi lầm lớn đó Triển Mộng Bạch.

Triển Mộng Bạch đã có y nghi ngờ nhưng trận đấu lại tiếp diễn.

Bởi phân tâm vì niềm suy tư, chàng hơi lơi thế công, những chiêu thức đưa ra kém hẳn phần linh hoạt.

Người áo đen dài không để cho chàng mở miệng hỏi gì. Vừa đánh vừa nói thao thao bất tuyệt.

Những chiêu thức của y tung ra, càng lúc càng chậm, tay càng chậm, miệng càng nhanh.

Triển Mộng Bạch cũng lơi tay theo y.

Người áo đen dài liến thoắng một hồi, trông thấy thần sắc của chàng, hắn nhếch nhẹ một nụ cười rồi hỏi :

- Ngươi thấy đó, nếu không là may mắn thì là gì?

Bất thình lình, y vận dụng toàn công phu nội lực, đánh ra ba chưởng đồng thời y vọt ngược người về phía hậu, vừa nói vừa xoay mình, phóng chân chạy đi.

Triển Mộng Bạch cười lạnh thầm nghĩ :

- Ta biết thế nào ngươi cũng tìm cách thoát chạy, tuy nhiên dù ngươi có dùng ngụy ngôn lừa ta, dù ta có gặp vận may hay không, nhất định là ta không buông tha ngươi!

Người áo đen dài nhanh thật, nhưng Triển Mộng Bạch cũng nhanh, có thể còn nhanh hơn y, y vừa chuyển mình là bàn tay Triển Mộng Bạch đã đến kề lưng rồi.

Ngờ đâu, một tiếng động phiá sau làm Triển Mộng Bạch giật mình.

Rồi một âm thinh cũng to lớn tiếp nối :

- A! Tiểu huynh đệ! Quả nhiên tiểu huynh đệ ở đây!

Nhờ Triển Mộng Bạch giật mình, bàn tay hơi chùn lại, người áo đen dài không còn bị ràng buộc bởi áp lực nào, cấp tốc vọt tới, lướt qua vọng cửa trung ương.

Chẳng rõ do đâu, cánh cửa vụt đóng sập lại.

Lòng động không lối thông, hầu như bít lại, chẳng khác nào bên trong một quả trứng nguyên, thế mà bỗng nhiên có gió, gió dậy từ bốn phiá, gió lồng lộn trong khoảng trống đó, còn cái tiếng động vừa rồi chưa dứt âm thanh vang rền mãi.

Tiếp theo một bóng người cao lớn từ trên không đáp xuống.

Trong tình thế đó, Triển Mộng Bạch không còn cố gì đến người áo đen dài nữa.

Lập tức chàng quay mình lại.

Đôi vai chàng bị hai bàn tay cứng của bóng người cao lớn nọ siết chặt, cùng với giọng cười ha hả.

Tiếng cười nghe rất quen thuộc.

Chàng không cần trông thấy người, không cần suy nghĩ cũng biết ngay là Lam đại tiên sinh!

Trên thế gian này, trừ Lam đại tiên sinh ra, còn ai có thân pháp nhanh như thế, còn ai có tiếng cười như sấm như thế?

Niềm xúc cảm dâng trào, hòa lẫn với sự bực tức để sống người áo đen dài, làm cho Triển Mộng Bạch sững người một phút.

Sau đó, chàng lại quay mình, thấy Lam đại tiên sinh đứng cạnh nhìn chàng, cười hì hì.

Phong thái vẫn như ngày nào.

Trong chuyến đi này chàng muốn làm tròn ước hẹn với Lam đại tiên sinh, song từ ngày rời Đế Vương cốc đến nay, bao nhiêu tao ngộ dập dồn thành ra thiên diện ngày tháng.

May mắn thay, chàng mới còn sống sót đến bây giờ.

Cái khổ của chàng, là càng nóng gặp Lam đại tiên sinh lại càng gặp nạn, càng gặp nạn chàng lại càng nóng nảy.

Cuộc gặp gỡ này chẳng khác một cuộc hội ngộ tại chốn tuyền dài, vì chỉ có nơi đó mới có những tao phùng màu nhiệm.

Tự nhiên chàng phải mừng, nhưng niềm hoan hỷ không lớn lao bằng kinh ngạc.

Phải, chàng làm sao ngờ được, tại một nơi được kể như tử địa này chàng có thể gặp lại cố nhân?

Trong giây phút này, chàng còn nói được lời gì?

Vì sửng sốt, rồi vì tâm tư triền miên với bao nỗi niềm, chàng quên mất nói năng, bỏ mặc cho Lam đại tiên sinh đứng đó nhìn chàng.

Tiên sanh vẫn còn nắm chặc đôi vai chàng, mắt lão nhìn chàng chăm chú, lâu lắm, lão thở dài thốt :

- Tiểu huynh đệ ơi! Tìm được tiểu huynh đệ lão phu phải chịu bao nhiêu đau khổ!

Triển Mộng Bạch nhìn lão, thân vóc cao lớn đó vẫn như ngày nào, và âm thinh đó cũng thiết tha như ngày nào.

Bất giác xúc động tâm tình, Triển Mộng Bạch nghe nghẹn nơi yết hầu, chàng thốt với giọng sệt :

- Tiền bối ơi! Vãn bối cứ tưởng là trong kiếp này không còn hy vọng gì gặp lại tiền bối.

Lam đại tiên sinh bật cười ha hả :

- Tiểu huynh đệ! Yên trí lớn, lão phu còn trên đời này là công đạo phải còn được duy trì!

Lão phu chẳng bao giờ chấp nhận những kẻ manh tâm xảo trá, hiểm độc được ung dung tự tại trên đời này.

Lão buông tay ra rồi vỗ nhẹ xuống vai chàng.

Lão lùi lại mấy bước, đảo mắt nhìn quanh lòng động. Ánh mắt của lão di động từ xác chết này đến xác chết khác, cuối cùng lại đăm đăm nhìn Triển Mộng Bạch.

Triển Mộng Bạch cười thầm, gật đầu.

Gật đầu, là công nhận việc mình làm, cười thầm để chứng minh cho việc làm bất đắc dĩ, bởi lâm vào trường hợp bất khả kháng.

Đột nhiên, Lam đại tiên sinh cất tiếng cười vang :

- Hay! Rất hay! Khoái trá vô cùng. Một năm cách biệt, một năm hoán cải tiểu huynh đệ thành con người khác biệt. Từ chỗ tầm thường, tiểu huynh đệ đã đi đến chỗ phi thường!

Ngày nay với tài nghệ đó, tiểu huynh đệ đã xứng đáng đứng hàng đầu trong võ lâm này.

Triển Mộng Bạch mỉm cười :

- May mắn đấy thôi, tiền bối! Chứ nếu không thì...

Chàng thuật lại những gì người áo đen dài đã nói với chàng vừa qua.

Lam đại tiên sinh thích thú quá, cười lên sang sảng :

- Vận mạng! Ha ha ha! Phải, đúng là vận mạng giành phần chủ động ván bài này. Nếu mà người áo vàng hiện có mặt tại đây thì hẳn là lão ta phải khuyến cáo ngươi từ nay hành động phải hết sức dè dặt, bởi giả như vận mạng không gặp hồi đó thì thử hỏi cái hậu quả sẽ như thế nào! Nhưng lão phu thì khác, lão phu khuyến khích ngươi cứ thẳng tiến trên con đường đã vạch, tiến mạnh, tiến nhanh, đạp bằng mọi chướng ngại, dù chướng ngại đó là mạng sống của con người. Nhờ chí khí quật cường đó, nhờ ương ngạnh, ngoan cố, bướng bỉnh mà lão phu còn sống sót đến ngày nay! Sống kiêu hùng, càng sống càng yêu đời, nhưng không ngán chết.

Triển Mộng Bạch nhận ra, Lam đại tiên sinh và Đế Vương cốc chủ là hai con người trái ngược, tuy nhiên, chàng kính ngưỡng Tiêu Vương Tôn song vẫn khâm phục Lam Thiên Chùy.

Trong khi chàng miên man nghĩ ngợi và trước sự xuất hiện đột ngột của Lam đại tiên sinh, bọn thiếu nữ kia sửng sốt, nhìn cả hai, tìm hiểu sự liên hệ cũng như tâm tình của họ.

Triển Mộng Bạch hỏi :

- Tiền bối đã biết nơi đây mà đến, hẳn có gặp đại ca của tại hạ chứ? Chắc đại ca của tại hạ...

Lam đại tiên sinh bật cười ha hả :

- Đại ca! Hay cho hai chữ đại ca quá chừng! Ngươi nhận hắn là đại ca của ngươi thật ư?

Triển Mộng Bạch chớp mắt :

- Đại ca đối xử rất tốt với tại hạ đó, tiền bối!

Lam đại tiên sinh gật đầu luôn :

- Phải! Phải! Rất tốt! Tốt đến đỗi không còn có thể tốt hơn!

Triển Mộng Bạch bất bình :

- Chẳng lẽ!...

Lam đại tiên sinh nổi giận :

- Chẳng lẽ cái gì! Hắn đôi ba phen toan hại chết ngươi mà ngươi lại còn gọi hắn là đại ca, gọi với trọn niềm kiêu hãnh, tưởng chừng trên thế gian này ngoài hắn ra, chẳng còn ai xứng đáng làm đại ca ngươi! Hừ!

Triển Mộng Bạch cúi đầu :

- Có lẽ tiền bối lầm...

- Lầm thế nào được?

Lão thở dài, đáp :

- Thế ngươi chưa hiểu gì hết sao? Ngươi có muốn ta nói chăng?

Triển Mộng Bạch cúi thấp đầu hơn một chút :

- Khỏi cần nói!

Lão dửng cao đôi mày, gắt :

- Tại sao không cho nói? Lần thứ nhất hắn lừa ngươi lên đỉnh núi cao gặp Côn Lôn Song Tuyệt, hắn định mượn tay hai lão nhân đó trừ diệt ngươi. Lần thứ hai hắn tìm Tâm Mộng Thảo hạ độc ngươi. Ngờ đâu hắn lại giúp ngươi giải được hỏa độc! Rồi hắn lừa ngươi đến đây, cũng may là mạng số ngươi chưa cùng, cho nên nước trong Luyện Hồn đầm chẳng làm chết được ngươi!

Thì ra, chính là Dương Toàn.

Triển Mộng Bạch thở dài :

- Do đâu tiền bối biết quá rõ như vậy?

Lam đại tiên sinh bật cười vang :

- Tự nhiên, ta gặp hắn, tự nhiên hắn có trăm ngàn mưu quỷ lừa dối ta, song ta chỉ cần thi thố một thủ pháp nhỏ là hắn cung khai tỉ mỉ. Ngươi biết chứ, nếu không có sự cung khai của hắn, thì dù đến mấy kiếp sau ta cũng chưa biết ngươi ở đây mà đến tìm!

Triển Mộng Bạch trầm ngâm một lúc :

- Bây giờ hắn ra sao?

Lam đại tiên sinh nổi giận :

- Hắn rụng đầu chứ còn làm sao nữa? Hắn rụng đầu dưới thanh đao của ta! Không lẽ ta phải dung dưỡng cái thứ môn đồ phản bội đó để hắn làm bại hoại thinh danh của môn phái ta?

Triển Mộng Bạch lại thở dài.

Bỗng, một tiếng nổ vang lên, long trời lở đất.

Tiếng nổ đó phát ra từ gian nhà bên trong vọng cửa hướng đông tại trung ương.

Bây giờ, Triển Mộng Bạch mới nhớ lại người áo đen dài đã thoát chạy về gian nhà đó.

Lam đại tiên sinh trầm giọng :

- Bên trong đó có quỷ à?

Lão vọt mình đi.

Triển Mộng Bạch sửng sốt nhìn theo, thấy lão lấy chiếc chùy rơi bên cạnh vọng cửa.

Thì ra, chính lão dùng chùy đó, phá cửa định vào.

Lão sững sờ trước đó, vì lão thấy vô hiệu, còn Triển Mộng Bạch sững sờ vì chẳng biết việc gì xảy ra.

Cầm chiếc chuỳ, Lam đại tiên sinh bật cười ha hả :

- Cánh cửa bằng đồng này dày quá, một chùy không làm vỡ nó nổi, lão phu đánh tiếp một chùy nữa xem!

Nói là làm.

Lần này cánh cửa không chịu nổi, phải tung vào trong.

Lão cao giọng gọi Triển Mộng Bạch :

- Tiểu huynh đệ xem lão phu vào đó bắt quỷ!

Bất giác, Triển Mộng Bạch cảm thấy hùng tâm bốc mạnh, chàng cúi xuống, chụp nhanh thanh thiết kiếm, đoạn đáp :

- Hà tất lão tiền bối xuất thủ, có đệ tử đây rồi!

Lam đại tiên sinh trừng mắt, nhìn chàng rồi nhìn thanh kiếm nơi tay chàng.

Lão vuốt chòm râu, cười hì hì :

- Tiểu huynh đệ làm được à?

Triển Mộng Bạch điềm nhiên :

- Chắc là làm được, tiền bối!

Lam đại tiên sinh gật gù :

- Thế thì hay! Lão phu muốn xem thủ đoạn của tiểu huynh đệ!

Cánh cửa tuy mở, chừng như có cơ quan chi đó, vừa mở ra, là đóng ngay lại. Lam đại tiên sinh muốn vào chưa vào kịp, thì lối vào đã kín lại như cũ. Do đó, Triển Mộng Bạch mới nổi động hùng oai, giành làm cái việc mà Lam đại tiên sinh đã làm, song không kết quả trọn vẹn.

Triển Mộng Bạch hăng hái, vì chàng đã biết sự lợi hại của thanh thiết kiếm.

Lập tức, chàng bước tới, vung tay, hoành kiếm hoang lên, bất thình lình chém mạnh vào cánh cửa.

Cửa không mở, nhưng tét một đường dài.

Lam đại tiên sinh biến sắc, kêu lên :

- Kiếm thần! Kiếm thần!

Triển Mộng Bạch tiếp luôn một nhát kiếm nữa.

Lam đại tiên sinh chép miệng :

- Thật là một thanh thiết kiếm lợi hại nhất thế gian!

Lão không chịu kém gọi to :

- Tiểu huynh đệ tránh qua một bên, nhường cho lão phu một phần việc chứ!

Trong khi lão vọt mình tới thì Triển Mộng Bạch cũng tràn mình qua một bên.

Gió rít mạnh, chùy bay ra, một tiếng ầm vang lên như sấm động.

Triển Mộng Bạch kêu lên :

- Chùy thần!

Cánh cửa lần này, chừng như bị rạn nứt qua mấy nhát kiếm của Triển Mộng Bạch, nên kém kiên cố, vỡ vụn dưới áp lực của quả chuỳ.

Lam đại tiên sinh ngẩng mặt nhìn lên không, bật cười cuồng dại :

- Dù cho chùy không tốt, song công lực của lão phu tốt, thì vẫn có kết quả như thường.

Tay tả vuốt râu, tay hữu cầm chuỳ, lão bước mạnh vào gian nhà đó.

Bọn thiếu nữ đứng giữa lòng động mục kích những cảnh tượng đó, tưởng chừng như nằm mộng, tất cả đều thừ cả người. Chúng cho rằng hôm nay có hai thiên thần xuất hiện. Vô hình trung chúng thu hình lại, chúng tụ vào nhau, như nương tựa, nhờ sự chở che cho nhau.

Triển Mộng Bạch theo sau liền.

Những vật dụng bên trong bị áp lực phá cửa của cả hai, ngã đổ ngổn ngang, văng tứ tung.

Nhưng, ngoài những vật đó ra, ngoài cái cảnh hỗn loạn đó, chẳng có chi lạ, đáng chú ý cả.

Bên trong, còn một vọng cửa nữa, cũng bằng đồng, bên phía tả lại có một vọng cửa khác, ở phía hữu y như vậy.

Lam đại tiên sinh cười lớn :

- Ngươi tả, ta hữu, thử xem kiếm và chùy, món nào làm được việc nhanh hơn.

Triển Mộng Bạch cao hứng vô cùng :

- Ý kiến đó rất hay!

Một tiếng gió rít lên, thanh thiết kiếm theo đà bay loang một vòng, với tất cả hào khí bốc mạnh, cùng tính hiếu thắng sôi động mãnh liệt chàng lướt tới trước vọng cửa phía tả.

Thanh kiếm chớp lên hai lượt nữa, cánh cửa đồng trước mặt bị phá vỡ, song đồng thời một tiếng ầm nổi lên ở phía sau lưng chàng.

Vọng cửa đối diện vỡ tung rồi, chàng chỉ chậm hơn Lam đại tiên sinh một ly thôi, như vậy là chàng bại, nhưng bại với cái sướng trong người.

Liền lúc đó, Lam đại tiên sinh vọt mình đến bên cạnh chàng, thốt :

- Chẳng có gì ở bên trong phía đó cả!

Triển Mộng Bạch bảo :

- Thế thì chúng ta quan sát ở bên này!

Rọc thêm một đường kiếm nơi cửa cho vừa khoảng bước vào, cả hai chưa kịp nhích chân, một tầng sương trắng từ bên trong cuốn ra, như bị một luồng gió mạnh hốt đi, quét ra ngoài.

Vầng sương trắng đó bốc mùi gỗ mục, hôi hám lạ lùng.

Lam đại tiên sinh giục gấp :

- Lùi nhanh!

Lão lùi bước, đồng thời hoành tay nhét một hoàn thuốc vào miệng Triển Mộng Bạch.

Triển Mộng Bạch thốt :

- Bọn thiếu nữ bên ngoài là những kẻ vô tội, tiền bối hãy lấy giải dược cho họ đi, tại hạ có thể vận công ngưng thở, chất độc không ngấm vào nổi đâu, dùng thuốc vô ích, phí mất một vật báu.

Lam đại tiên sinh thở dài :

- Ngươi cao thượng quá, lâm nguy mà chỉ tưởng đến người khác, không cần quan tâm đến mình!

Lão phi thân trở ra ngay.

Triển Mộng Bạch vung tay, tạo chưởng phong đùa hơi độc đi nơi khác.

Hơi độc tản mác dần, song chưa dứt hẳn, đúng lúc đó Lam đại tiên sinh trở vào.

Lão vọt ra rất nhanh, lão trở vào còn nhanh hơn, trước thân pháp kỳ diệu đó, Triển Mộng Bạch vô cùng khâm phục.

Mặc cho hơi độc còn thoang thoảng trong không gian, cả hai lướt qua vọng cửa, vào trong phòng. Vào trong mấy bước, họ không thể tiến xa hơn nữa.

Bởi bên trong đồ vật chất chồng, to nhỏ bất đồng, Lam đại tiên sinh đã nắm tay chàng trở ra ngoài.

Chàng thở dài, thốt :

- Thì ra, trong phòng đó có lối thoát.

Lam đại tiên sinh gật đầu :

- Hẳn vậy rồi, có kẻ nào đó thoát đi, dùng đồ vật gỗ đá che khuất lối xuất nhập, ngăn đường bọn ta.

Triển Mộng Bạch lại thở dài :

- Người đó thoát đi cũng nhanh chứ!

Lam đại tiên sinh cao giọng :

- Nơi đây là thế giới của quỷ, chúng ta không nên ở lâu? Hãy rời gấp đi nơi khác!

Triển Mộng Bạch gật đầu.

Bọn thiếu nữ lúc đó cũng kéo đến, bao quanh Triển Mộng Bạch.

Một nàng cất tiếng :

- Xin hai vị...

Lam đại tiên sinh bật cười ha hả :

- Các ngươi nắm tay nhau, nàng này nắm tay nàng kia, rồi đi theo lão phu. Biết chưa?

Lão và Triển Mộng Bạch đi trước.

Rời lòng động, theo con đường nhỏ hẹp, đi đến chỗ có đường dây thòng, đường dây dài quá, như từ chín tầng mây buông xuống.

Lam đại tiên sinh cười hì hì :

- Cái trò leo dây này, tiểu huynh đệ có thích làm chăng?

Lam đại tiên sinh muốn hỏi chàng có thể leo dây được hay chăng?

Chàng đáp :

- Không thích cũng phải leo, tại hạ cố gắng chắc cũng leo được mà. Nhưng còn các nàng kia.

Lam đại tiên sinh mỉm cười :

- Nếu tiểu huynh đệ thấy thương hại họ, thì nên bế từng người mang lên trên dần dần.

Triển Mộng Bạch giật mình, lẩm nhẩm :

- Việc đó thì... thì...

Lam đại tiên sinh vụt chính sắc mặt :

- Hãy bế nàng nặng trước, từ nặng đến nhẹ, có vậy mới đủ sức bế tất cả. nên nhớ là ôm thật chắc, rơi một nàng là đáng tiếc lắm đấy nhé!

Lam đại tiên sinh vừa dứt tiếng, Triển Mộng Bạch lùi nhanh lại ba bước, nhìn sững lão một lúc, buột miệng thở dài, cuối cùng là cười khổ rồi đáp :

- Thực ra lão tiền bối phải làm cái việc này, nếu lão tiền bối từ chối, thì tại hạ bắt buộc phải...

Lam đại tiên sinh đưa dài tay ra, vỗ nhẹ lên đầu vai Triển Mộng Bạch, bật cười ha hả :

- Tiểu huynh đệ đừng sợ hãi, chúng ta lên bên trên rồi, sẽ có người tìm cách xuống đây cứu họ.

Triển Mộng Bạch thở phào :

- Ai ở bên trên đó, tiền bối?

Lam đại tiên sinh cười nhẹ :

- Bình sanh lão phu sợ nhất là phải làm việc này, việc nọ, mà xuất ngoại thì dù muốn dù không, bất cứ ai cũng gặp một vài chuyện cần làm, không thể không làm. Do đó, cứ mỗi lần đi đâu, là lão phu có mang theo vài người, chúng thay thế lão phu làm những điều lão phu muốn làm.

Triển Mộng Bạch trố mắt :

- Đệ tử của lão tiền bối?

Lam đại tiên sinh gật đầu :

- Chứ chẳng lẽ lão phu bắt người trong thiên hạ phục dịch mình sao?

Triển Mộng Bạch thích thú quá reo lên :

- Thế thì tiền bối lên trước đi!

Lam đại tiên sinh cười hì hì :

- Ngươi lên trước mới phải, giá như có rơi xuống thì lão phu hứng lại.

Triển Mộng Bạch không khách khí, vương tay chụp đường dây, đu mình lên được mấy trượng, nhìn xuống dưới, thấy mang mang sương mờ che khuất lòng hố sâu.

Chàng đu mình, tay thoăn thoắt nhanh như vượn.

Không lâu lắm, chàng đã lên đến bên trên, sát gành đá.

Bên trên, có người hỏi :

- Sư phó trở lên đó phải không?

Lão nhân nào đó thốt oang oang :

- Lam lão nhi! Ngươi lên đó phải không? Lên gấp đi, lão phu ở đây chờ ngươi đã lâu lắm rồi.

Âm thinh rất lạ với Triển Mộng Bạch.

Lắc vai, ép đôi chân lấy đà, tay buông, chàng vọt lên trên gành đá không khó khăn lắm.

Chàng vừa chấm chân trên gành đá, một giọng nói vang lên :

- A ha! Tiểu huynh đệ! Tại sao tiểu huynh đệ lại ở đây?

Triển Mộng Bạch giật mình, đảo mắt nhìn quanh thấy bốn đệ tử Lam đại tiên sinh trong chiếc áo màu lam, màu của lão ta.

Đứng bên ngoài, hơi xa hơn một chút là lão nhân gù.

Lão nhân, dĩ nhiên là Thiết Đà từng ở trong Đế Vương cốc, và đương nhiên có gặp Triển Mộng Bạch mấy lần.

Triển Mộng Bạch trố mắt không đáp, chỉ hỏi lại :

- Sao tiền bối lại có mặt tại đây?

Thiết Đà đáp :

- Lão phu bị ngươi ngăn chặn không theo kịp tiểu tử đó, nhân hỏi qua bọn tiểu nhị trong khách sạn, biết được tin tức của ngươi nên tìm theo ngươi, dọc đường lão phu gặp nhiều điều vui vui, chẳng hạn như cái gã tiểu nhị bị ngươi làm sao đó, ngươi đi rồi mà gã cứ mắng mãi.

Triển Mộng Bạch nhớ lại việc trước, bật cười theo :

- Gã mắng là phải, tại hạ đáng bị gã mắng lắm đó! Nếu là tại hạ ở trường hợp đó, chắc tại hạ phải làm gì hơn là mắng suông.

Thiết Đà cười vang :

- Ngươi trực tính quá, ta thành thật hoan nghinh cái tánh đó!

Triển Mộng Bạch hỏi :

- Bắt được tin đó, tiền bối đi thẳng đến đây?

Thiết Đà gật đầu :

- Đúng vậy, lão phu không gặp ngươi, song lại gặp bọn kia, thấy chúng mặc áo lam lại trẻ tuổi, lão phu biết ngay chúng là đệ tử của cái lão già họ Lam.

Triển Mộng Bạch mỉm cười :

- Thế ra, tiền bối có quen với Lam đại tiên sinh?

Thiết Đà gật đầu :

- Lão phu nhớ là cũng đã hơn hai chục năm rồi chưa có dịp gặp lại lão ta!

Từ bên dưới, có giọng vọng lên sang sảng :

- Đà lão nhi! Ngươi nhớ ta, dễ thường ta chẳng nhớ ngươi ư?

Một tiếng gió rít nhẹ, Lam đại tiên sinh đã xuất hiện trên gành đá.

Song phương cùng cười tươi, cùng trao đổi mấy câu thân mật.

Triển Mộng Bạch cùng vui lây với họ.

Thiết Đà đòi uống rượu mừng, Lam đại tiên sinh hỏi :

- Uống bao nhiêu?

Thiết Đà chưa kịp đáp, Triển Mộng Bạch vọt miệng đưa ý kiến :

- Ít nhất cũng mười cân!

Thiết Đà bĩu môi :

- Ít lắm! Phải đúng ba ngàn, không hơn không kém!

Lam đại tiên sinh cười hì hì :

- Cái bụng của ngươi bao lớn? Chứa nổi ba ngàn cân rượu chăng? Nhưng mình nên đến đâu mà uống đây?

Thiết Đà thốt :

- Chỗ nào thanh vắng là được!

Triển Mộng Bạch lấy làm kỳ :

- Sao lại chọn chỗ vắng vẻ mà uống rượu?

Thiết Đà hừ một tiếng :

- Ngươi tưởng uống rượu thật sự à?

Triển Mộng Bạch trố mắt :

- Thế thì làm gì?

Lam đại tiên sinh thuật lại mấy mươi năm trước, Thiết Đà bị lão đánh bại, giờ đây lão đòi so tài, rửa lại cái hận bại ngày trước.

Thiết Đà hằn học :

- Chứ ngươi tưởng ta cứ để cho ngươi hãnh diện mãi với cái thắng ngày xưa à?

Lam đại tiên sinh day qua Triển Mộng Bạch, điểm một nụ cười :

- Thế thì tiểu huynh đệ lại có dịp chứng kiến lão phu đánh nhau với người. Nhưng, lão phu chỉ sợ lần này đánh không hay bằng lần trước.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.