Xuyên Thành Áo Lót Của Nam Chính Thì Biết Mần Sao?

Chương 65



Bất luận nội tâm Mạc Trạch cảm khái thế nào, cuối cùng vẫn là thận trọng thu tờ giấy kia, sau đó túm áo lót của mình trở lại tẩm điện đem tất cả âm mưu cùng an bài nói một lần.

Lâm Sơ Dương nghe phải gọi là trợn mắt ngoác mồm, phải biết là trong nguyên tác không có chuyện ma giới tấn công yêu giới, trái lại bởi vì hữu tình phía sau nhóm em gái yêu giới cùng nhóm em gái ma giới trong hậu cung của nam chính mà tạo ra kết cục yêu ma thân nhau một nhà.

Quả nhiên không có nhóm em gái hậu cung thì nam chính ngựa giống liền không phải là một MT đủ tư cách, đều mẹ nó học được cách chuyển dời cừu hận gắp lửa bỏ tay người rồi!

*T (Tanker): thuật ngữ game, dành cho những nghề máu trâu phòng thủ cao, T sẽ lên cướp thù hận của BOSS để BOSS chỉ đánh mình thằng này, tóm lại là hy sinh thân mình để anh em an tâm đánh mà ko bị BOSS chú ý. Có thể có nhiều tank, trong đó MT (Main tanker) là đứa gánh BOSS chính.

Thế nhưng!

“Ma tôn thật sự sẽ nghe lời như vậy? Trong yêu giới cũng không ít lão yêu tinh lên tới hàng ngàn hàng vạn năm, so sánh thì tấn công nhân giới không phải đơn giản hơn nhiều sao?” Lâm Sơ Dương tương đối đơn thuần hỏi ra nghi vấn trong lòng mình, dù sao chỉ cần không ngốc thì ai cũng biết phải lựa chọn như thế nào, trừ khi chỉ số thông minh của Ma tôn đã bị hào quang nhân vật chính đánh cho rơi xuống thành -5.

Mạc Trạch vẫn rất cao hứng giúp áo lót của hắn giải thích nghi hoặc, hắn nhẹ vòng qua eo đối phương, đầu đặt trên vai trái đối phương cọ cọ, cứ như một con thú cưng cỡ lớn đang nũng nịu với chủ nhân, “Hắn sẽ đồng ý, bởi vì yêu giới có một Địch Vi công chúa.”

Lâm Sơ Dương biết em gái này, hơn nữa ấn tượng rất sâu, trong nguyên tác nam chính ở yêu giới từng bị người ta hãm hại trộm cắp bí bảo yêu giới mà bị truy nã, lúc đó người dẫn đầu chính là Địch Vi công chúa, hai nhóm người ba lần bốn lượt đấu trí đấu dũng đấu lớn đấu nhỏ, kết quả tự nhiên đều là nhân vật chính thắng cuộc pháo hôi thối lui.

Đương nhiên, vì tình tiết phần sau, tác giả quân chuyển ngoặt một cách thần kỳ ở chỗ này, vì thế công chúa điện hạ bị gài bẫy, không chỉ mất dấu nhân vật chính mà còn bị người ngoài đánh lén bị trọng thương, ngay lúc tình thế ngàn cân treo sợi tóc, nam chính lương thiện đi rồi quay lại giống như thiên thần từ trên trời giáng xuống…

Có phải cảm thấy kế tiếp chính là tình tiết anh hùng cứu mỹ nhân sau đó đại thu hậu cung rồi bẹp bẹp rồi lại bẹp bẹp bẹp không?

Ha ha.

Tác giả quân dùng hai chữ kia dán vào mặt chúng độc giả.

Người đã cứu, cũng đã ôm vào trong ngực, có điều thời khắc cuối cùng, đúng là thời khắc cuối cùng, nàng công chúa mĩ lệ một phát bắt được quần áo nam chính hưng phấn rống to: “Cha ngươi có phải là xxx không, ai u con trai ngoan của ta!”

Có chút tiết tấu hậu cung biến mẹ kế.

Đạo thiên lôi này nện xuống, không chỉ đem mấy độc giả bị hồ dán đầy mặt cháy khét lẹt, nam chính cũng bị lôi cháy khét, không thấy từ khi nhắc tới cái tên này khóe miệng Mạc Trạch liền co giật sao.

Đương nhiên, Lâm Sơ Dương là dùng thần thức nhìn, cảm giác kia, thật sảng khoái!

Oa ha ha ha Mạc Trạch, anh cũng có ngày hôm nay!

Mạc Trạch hòa hoãn một hồi mới nhịn xuống xúc động muốn vọt thẳng tới yêu giới một tát dọa chết Địch Vi, còn áo lót nhà hắn… muốn cười liền cười đi…

Hắn ho khan một tiếng, nói: “Vài năm trước Địch Vi cùng Ma tôn có chút ám muội, sau đó bị Yêu vương giam lỏng, vốn là vì ta đến yêu giới mới được thả ra, hiện giờ… Ma tôn phong lưu thành tính lại bảo thủ, chỉ cần cho hắn một sự lựa chọn mơ hồ, hắn nhất định sẽ đi cứu Địch Vi.” Khi đó hai giới đã nổi lên chiến hỏa, trước khi cứu Địch Vi tất yếu phải giết chết Yêu vương miễn trừ hậu hoạn, mà Địch Vi ngu hiếu, thù giết cha thì dù là người yêu cũng sẽ không hạ thủ lưu tình, Ma tôn lại không quá mức phòng bị nàng, phụ thân và người yêu đều chết hết, Địch Vi tự nhiên cũng sẽ không sống một mình, kế cục cuối cùng sẽ chỉ là… tử cục.

Mạc Trạch yên lặng ở trong lòng miêu tả mỗi một bước đi phía sau, ngoài miệng lại là một lời cũng không nói ra, lòng áo lót nhà hắn vẫn là quá mềm, không thích hợp với những thứ này, hắn mềm giọng mở rộng đề tài, “Nói đến đây còn phải cảm ơn sư huynh.”

Lâm Sơ Dương mê man đẩy người ra: “Cảm ơn ta cái gì?”

Mạc Trạch thâm tình nhìn vào mắt cậu: “Nếu không phải hôm nay sư huynh mang ta đến Tô gia, ngược lại ta thật sự quên mất bọn họ.”

Đời trước bởi vì Tô Lập An cùng Tô Giai Kỳ, hắn biết được không ít chuyện của Tô gia, chẳng hạn như các đời gia chủ nhà họ nắm giữ một mật đạo khác thông đến lục giới.

Lâm Sơ Dương liền hiểu: “Ngươi muốn bồi dưỡng ai?”

“Tô Luật.” Mạc Trạch khẽ mỉm cười, chậm rãi phun ra hai chữ, nhưng lại là đáp án tuyệt đối khác biệt với đời trước.

Tô Luật cũng chính là nhị thúc của Tô Lập An, trong nguyên tác là pháo hôi thứ n tiêu diệt gia chủ Tô gia sau đó bị nam chính tiêu diệt.

Tuy nhiên đời này có nhân vật chính trọng sinh can thiệp, kết quả dĩ nhiên cũng liền khác biệt.

Mấy ngày sau gia chủ Tô gia gặp chuyện bỏ mình, huynh muội Tô Lập An mất tích, hư hư thực thực là do yêu giới làm, Tô Luật trở thành một đời gia chủ mới, đồng thời vì báo thù nhà, dâng lên mật đạo Tô gia, dùng để trợ giúp Ma tôn tấn công yêu giới.

Ma tôn vô cùng vui vẻ, thưởng linh đan tiên thảo vô số, cũng tập kết binh lực tấn công yêu giới.

Nửa tháng sau, mấy vạn đại quân ma giới trùng trùng điệp điệp tiến vào Tô phủ, dẫn đầu ngoại trừ Ma tôn thì còn có một hàng thần tử cùng với nhi tử phi tử nam sủng tâm phúc sai vặt vân vân của hắn, chỉ có bên cạnh Đại hoàng tử là trống trơn, phía sau chỉ đứng một nam tử khuôn mặt quyến rũ tư thái xinh đẹp mặc áo trắng, tên của y là… Bách Lý Thần.

Không sai, chính là vị nam nhị hắc hóa thành nhân vật phản diện, từ nam nhân ôn nhu ấm áp hóa thành nam sủng tâm cơ pháo hôi đời mới nghe nhiều nên thuộc của chúng ta, Bách Lý Thần tiên sinh.

Lâm Sơ Dương không dám tin dụi dụi mắt, hàng này lại còn chưa chết?!

Chẳng lẽ Đại hoàng tử không được?

Mạc Trạch chú ý tới sư huynh thất thần, thuận theo tầm mắt của đối phương nhìn lướt qua, truyền âm nói: “Sư huynh còn nhớ trước lúc vào ma giới, Bách Lý Thần từng cho người hóa thành dáng vẻ sư huynh mê hoặc ta không.”

Lâm Sơ Dương hơi 囧, ấn tượng quá sâu sắc làm sao lại không nhớ rõ, lúc trước cậu cùng nam chính đại nhân chính là dùng cái này đem Bách Lý Thần hố rớt đó được không.

Mạc Trạch: “Bách Lý Thần đem bí pháp kia hiến cho Đại hoàng tử, bây giờ Ma cung không ít người đều đã bị thay đổi, hắn cũng coi như là tâm phúc của Đại hoàng tử.”

Lâm Sơ Dương không ngốc, chỉ bằng tính cách của Mạc Trạch cậu tuyệt đối không tin người này mắt sáng nhìn Đại hoàng tử thay người mà không phát tác, mặt cậu không biểu tình nhìn đối phương, tận lực khiến ánh mắt mình sắc bén một chút.

Khốn kiếp, có khai hay không, không khai thì cút!

Mạc Trạch hơi sững sờ, theo sau chính là sung sướng bốc ra từ đáy lòng, dường như hắn lại phát hiện ra một mặt ẩn giấu của áo lót nhà hắn.

Trong ánh mắt hung tợn kia lẫn lộn cảm xúc ngay cả bản thân cũng không hay biết, ngây ngốc, ngơ ngác, giống như… giống như thú nhỏ bị đánh thức táo bạo theo bản năng chi phối những thứ tương ứng trong lãnh địa của mình.

Thật đáng yêu.

Thật muốn hiện tại liền đem người áp đảo tiến vào cái nơi cực nóng bỏng kia, cứ như vậy dựa vào bản năng va chạm, chiếm giữ.

Thật muốn thật muốn…

Hắn nhiệt huyết sôi trào, giống như lượng nước cả người đều bị bốc hơi hết rồi, không nhịn được duỗi đầu lưỡi ra liếm liếm môi trên, trong con ngươi toát ra mấy phần mị thái lúc động tình, “Ta đem những người kia thay thế một lần nữa.” Đại hoàng tử đem người thật biến thành người giả, hắn chỉ là tiện đường đem mấy người giả đó chặn giết, lại để cho thuộc hạ dịch dung thế vào.

Lâm Sơ Dương: “…”

Nam chính anh thông minh như thế thật sự được sao, vừa đổi như vậy tương đương với việc tất cả mọi người đều đang phục vụ cho anh xưng bá ma giới có được không!

Nghĩ tới đây cậu liền theo bản năng liếc nhìn Bách Lý Thần ở xa xa một cái, vừa vặn bị người ta bắt gặp.

Bách Lý Thần âm trầm nở nụ cười, nâng tay sờ sờ cổ, khiêu khích làm tư thế chém.

Một giây sau, quần áo của y nổ tung, vải vụn bay đầy trời, triệt để trần trụi.

Bách Lý Thần choáng váng, tình huống gì vậy? !

Quần chúng vây xem: mẹ kiếp có phúc được thấy! ! !

Đại hoàng tử xanh mặt: “Thành sự không đủ bại sự có thừa!”

Mạc Trạch cưng chiều nhìn áo lót của mình, lấy khăn tay ra giúp cậu xoa xoa hai tay.

Lâm Sơ Dương hơi chột dạ ngẩng đầu nhìn trời, cậu là một hảo hán rất thuần khiết, cho nên cậu thuần túy là trượt tay thôi nha trượt tay.

Dù gì Bách Lý Thần cũng là người của Đại hoàng tử, mọi người xem trò vui thì xem trò vui, nhưng trên tay vẫn rất nhanh lật ra áo lót áo khoác dây cột tóc cùng với đồ trang điểm son phấn vân vân, sau đó phân nửa người mặc quần áo cho y phân nửa kia trang điểm cho y, động tác thành thạo cực kỳ, chỉ chốc lát liền trở lại nhân khuông nhân dạng.

# bàn luận tốc độ sa đọa của nguyên nam nhị #

Sau đó, đại đội xuất phát.

Trong khe nứt không gian không có một tia sáng, là một loại đen đặc, dù là đại năng giả* thì không có công cụ cũng sẽ không nhìn thấy đồ vật, ở nơi này dù biến mất một người thì bất quá cũng chỉ là bình thường, vì vậy Lâm Sơ Dương rất bình tĩnh theo đoàn người tiến vào khe nứt, lại rất bình tĩnh bỏ rơi người bên ngoài quẹo vào một con đường nhỏ khác che giấu ở trong bóng tối, mặc cho nam chính ở phía sau tha thiết mong chờ nhìn theo.

*Theo mình hiểu thì là người tu tiên có tu vi cao.

Cảm giác hơi sảng khoái.

Lần này, là một mình cậu hành động, đường nhỏ là đường tắt, thời gian đến yêu giới phải nhanh hơn ba ngày so với đại đội đi đường kia, mà mục đích cậu qua đó chính là báo tin.

Vốn dĩ là Mạc Trạch muốn cho hồ ly tinh Tuyết Dao đi, vốn là kế hoạch đều đã định ra rồi, chỉ cần sớm đưa người tới là được, dù sao cũng sẽ không ai chú ý có phải Mạc Trạch ít đi một vật cưỡi hay không.

Nhưng dù gì Tuyết Dao cũng là nguyên nữ chính, không có chút thông minh làm sao thống lĩnh hậu cung ba ngàn mỹ nhân, làm sao giúp nhân vật chính lật đổ một hai ba bốn phản diện?

Cho nên thời khắc cuối cùng nữ chính đại nhân liền nổi lên chút tâm tư không nên có, muốn Mạc Trạch nạp nàng làm thiếp.

Nàng cho là dựa vào sắc đẹp của nàng chỉ cần mặt ngoài không tranh giành gì, lại đem Lâm Sơ Dương thành chính cung, thì có thể thanh thản ổn định ôm đùi Mạc Trạch.

Mạc Trạch nghe vậy cười đặc biệt ôn nhu, từng bước tiếp cận, ngay lúc đám thuộc hạ cho rằng hắn đã đáp ứng, tay không đem một thân da lông lột đi, máu me đầm đìa.

Tuyết Dao chết rồi, Lâm Sơ Dương cũng thuận lợi tiếp nhận công việc này.

Đừng nghĩ áo lót không phải yêu tinh, cậu cũng có tư cách tiến vào yêu giới!

Có điều cũng may cậu trải qua thời gian dài bẹp bẹp bẹp như vậy cùng với các loại phần thưởng nhiệm vụ, hạn mức tinh khí tối đa đủ để tồn trữ phân lượng cho cậu rời xa nam chính mười ngày, cái này còn chưa tính cả tụ nguyên đan và điểm thương thành, cũng không cần quá lo lắng sẽ biến trở về nguyên hình.

Lâm-áo lót tinh-Sơ Dương triển khai toàn lực chạy trốn, chỉ bất quá là một canh giờ đã nhìn thấy ánh sáng bên ngoài, tiếp đó thuấn di một cái xuất hiện trong một toà hoa viên, kinh động tới hai con uyên ương đực đang vụng trộm.

Hai người kia… không, hai con yêu kia sửng sốt, thứ gì đó của một con còn có một nửa đang nhét bên trong một con khác, nhìn ra có hai cái.

Hai cái…

Lâm Sơ Dương yên lặng quay đầu che mắt, cái gì cậu cũng không thấy, “Yêu vương ở đâu?”

Yêu tinh có hai cái đồ chơi kia cuối cùng cũng coi như tỉnh táo lại, lớn tiếng răn dạy: “Tiểu yêu ngươi thật là to gan, cả gan phá hỏng chuyện tốt của gia, không cần yêu đan nữa à!”

Từ lúc Lâm Sơ Dương cùng nam chính song tu, tu vi liền nhanh chóng cọ xát tăng lên, bây giờ đã đạt đến Phân thần trung kỳ, thả đến chỗ nào cũng đều là đại năng giả hàng thật, cho nên thân phận cậu đóng vai lần này chính là đại năng giả bế quan nhiều năm vừa đột phá.

Thiết lập tính cách hiện giờ của cậu phải đủ lạnh, đủ khốc, đủ sắc bén, đủ kiêu ngạo, phải dùng thần thái như chim diều hâu coi rẻ giun dế để coi rẻ một đám tiểu yêu tinh chưa đủ lông đủ cánh, vì vậy đầu cậu vừa nhấc tay áo vung một cái ánh mắt lạnh như băng quét nhìn hai vị kia từ trên xuống dưới vài cái, “Tên của ta há lại là bọn phàm phu tục tử các ngươi có thể biết được.”

Kỳ thực trong lòng cậu là nghĩ như vầy:

Hai vị kia sao lại không nói lời nào, cũng không biết tư thế này có đủ khốc hay không ánh mắt có đủ lạnh hay không, a a a a tay áo bị nhăn, có vẻ như vừa nãy lực phất quá lớn, làm sao đây làm sao đây!

Muốn phá tính cách thiết lập sao? !

Thật sốt sắng thật xoắn xuýt thật táo bạo thật muốn ngược quái a a a!

Yêu tinh thanh niên kia vừa nãy làm cái gì gì đó quá hưng phấn không chú ý, lúc nghe được lời của đối phương mới đột nhiên phát hiện mình không có cách nào nhìn thấu tu vi của đối phương, thần sắc nhất thời biến đổi, bỏ qua tiểu thụ nhanh chóng đứng lên, nửa cung kính nửa hoài nghi nói: “Tiểu nhân là cận thị của Yêu vương, không biết vị tôn giả này tìm Yêu vương có chuyện gì?”

Có chuyện, còn là chuyện lớn, có điều không thể nói cho mi được có biết không, với lại cứ như vậy đem tiểu thụ nhà mi bỏ qua rất không đạo đức có được không, ông cũng nghe được tiếng kêu rên của người ta rồi này, nhất định rơi rất đau.

Tên khốn Mạc Trạch kia nếu dám vứt ông như thế ông nhất định tuyệt giao!

Lâm Sơ Dương trong căng thẳng lại thêm một tia khó chịu, uy áp run lên trực tiếp đem thanh niên kia ép tới quỳ trên mặt đất thở gấp, một hồi lâu mới thu lại: “Còn không dẫn đường.”

Lần này tâm tư gì không nên có của thanh niên cận thị đều tiêu tan, mặc quần áo vào run cầm cập ở phía trước dẫn đường, chỉ trong chốc lát đã đến đại điện nghị sự.

Bởi vì thân phận yêu tinh của Lâm Sơ Dương, cơ bản không ai ngăn, thủ vệ báo tin xong cũng đi vào.

Đại điện nghị sự của yêu tộc khác với ma tộc xanh vàng rực rỡ, đi theo phong cách tươi mát, bên này một chút lá xanh bên kia một đám hoa nhỏ, đặc biệt xinh đẹp.

Giữa điện có mấy gốc cây, Yêu vương an vị trên gốc lớn nhất, đầu tiên là dò hỏi cận thị dẫn đường một lần, sau đó ánh mắt liếc nhìn Lâm Sơ Dương, không nhịn được xem đi xem lại.

Hắn phát hiện hắn nhìn không thấu bản thể của con yêu tinh này, thấy thế nào cũng chỉ có một cái áo lót.

Thật là áo lót lợi hại, cũng không biết là pháp khí gì, nếu như có thể đoạt lấy…

Tròng mắt Yêu vương chuyển động, lộ ra một tia tham lam, “Không biết vị đại năng giả này tìm bản tôn vì chuyện gì?”

Lâm Sơ Dương đem lời nói đã thương lượng kỹ càng với Mạc Trạch trước đó thuật lại một lần, đơn giản mà nói chính là quanh năm cậu bế quan ở một thung lũng, ai biết mấy ngày trước đây đột nhiên cảm giác không gian rung động dị thường, đi tới kiểm tra sau đó phát hiện mấy vạn đại quân ma giới đang hướng về bên này xem bộ dáng là muốn tấn công yêu giới, cho nên đặc biệt lại đây nói một tiếng.

Ý tứ ẩn giấu chính là chuẩn bị chờ chết đi.

Yêu vương hồ nghi nhìn cậu, “Ngươi có chứng cứ?”

Lâm Sơ Dương bình tĩnh lấy túi linh sủng ra, còn chưa mở ra thì một cục hồng nhạt đã từ bên trong nhảy ra, nhảy một cái cưỡi lên đầu Yêu vương.

Lâm Sơ Dương yên lặng thu con linh sủng hư hỏng đó lại, Bạch Tuộc Nhỏ càng ngày càng lợi hại có được không!

Bạch Tuộc Nhỏ đã lâu không thấy: “Chu ~ chu ~ “

Yêu Vương: “…” Hắn nhất định phải đem con bạch tuộc chết này bắt đi nấu canh uống!

Lâm Sơ Dương: “Bạch Tuộc Nhỏ cực kỳ mẫn cảm đối với không gian, thử một lần liền biết.”

Sắc mặt yêu vương trong nháy mắt liền thay đổi, lập tức phái người mang Bạch Tuộc Nhỏ đi tới thung lũng điều tra, sau đó vẫn luôn giữ Lâm Sơ Dương lại, nếu quả thật phải khai chiến, đại năng giả đương nhiên càng nhiều càng tốt, mặc kệ bản thể hắn là cái gì, dù sao thì yêu tinh là được.

Đối với việc này, trong yêu tộc vẫn là rất đoàn kết.

Lâm Sơ Dương liền lưu lại một cách tự nhiên.

Hết

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.