Xuyên Về Làm Tấm

Chương 11: Hầu Vua



Tấm nóng bừng người, không cần gương cô cũng biết lúc này mặt cô trông ra sao. Dù sao Tấm cũng chỉ mới trải qua một lần, lại trong tâm thế không tình nguyện. Ở hiện đại, cô cũng là một cô gái thuần khiết, được giáo dục rằng nam nữ yêu nhau là người tình ta nguyện, thật không tưởng tượng được có ngày mình phải lấy lòng đàn ông bằng thân thể. 

Các quan nữ Lục Thượng khen cô thông minh, học một biết hai, nhưng đó chỉ là trên lý thuyết, nào có ai dám thay vua làm người cho các cô nương mới nhập cung thực tập quyến rũ. Vả lại thành kiến với vua trong lòng Tấm còn rất lớn, cô không chấp nhận nổi cái tư tưởng cho rằng ''đàn ông không hư, phụ nữ không yêu". Giữa một người đàn ông với mình lưỡng tình tương duyệt và một kẻ cưỡng bức mình bất chấp luân thường, Tấm không cho là có thể đánh đồng. Không có tình cảm, vậy thì chỉ có thể là nghĩa vụ.

Tấm cố giữ tay mình cho khỏi run, thả cho mảnh vải đỏ tự do trượt xuống chân. Trong ánh nến mờ ảo, thân hình Tấm hoàn hảo đến từng nét, bờ ngực cao tròn căng như quả mọng, vòng eo thiếu nữ mượt mà, bụng phẳng trơn bóng, làn da được chăm chút cẩn thận ánh lên màu hồng nhạt, giữa cặp đùi cân xứng là khu tư mật huyền bí. Tấm thật sự phải rất vất vả giữ mình đứng yên, bản năng khiến cô chỉ muốn ngồi thụp xuống, co người lại.

- Chỉ có thế thôi sao - Giọng hờ hững của Vua vang lên - Nhìn này, có biết ta có bao nhiêu mỹ nhân không?

- Dạ? - Tấm ngẩng đầu theo lệnh. Đập  vào mắt là hình ảnh Vua đang ngồi tùy tiện, chân dang rộng, một tay đỡ thái dương, tay còn lại đặt trên đùi. Vạt áo bào mở sang hai bên còn dang dở cuộc vui vừa nãy. Nhưng vật đàn ông giữa hai chân thì nằm yên. Tấm biết tội, quỳ sụp xuống, vẫn giữ mắt nhìn vua theo lệnh.

- Ta không nhớ xuể những người ta từng lâm hạnh, còn những người sẽ cả đời chết già trong cung cấm, em biết vì sao không? Vua thong thả đứng dậy, những ngón tay thon dài chạm vào cằm Tấm, rồi hạ xuống vuốt ve ngực cô - Bởi vì họ thật giống nhau, những bao thịt đáng chán!

Tấm khẽ run lên theo nhịp tay của Vua, không dám đáp lời người đàn ông đáng sợ này.

- Em đẹp đấy, nhưng không đủ. Có thấy cung nga vừa rồi không? Nếu muốn ta cho nàng ta cơ hội, không làm được đi chết đi.

Vị vua tàn nhẫn quay lưng trở lại long sàng. Con mắt hơi xếch nhìn Tấm với một vẻ mơ màng kỳ lạ

- Vậy biết vì sao ta chọn em không, ta vẫn nhớ, hôm ấy em mặc yếm trắng, váy dập dềnh theo làn nước, nước sông hắt lên ánh vàng, da trắng, thịt trong. Thật là tiên cảnh nhân gian...

Trong lúc vua đắm chìm trong hồi ức thì người Tấm run lên trong nỗi phẫn nộ. Con người này thế mà trơ tráo nhắc lại, trơ tráo phác ra tình cảnh cưỡng bức Tấm. Cô nắm chặt hai bàn tay, đầu ngón tay bấm sâu vào da thịt, thật muốn bóp chết hắn!

- Người đâu, mang đồ vào - Cùng với tiếng Vua gọi, ngay lập tức có một thái giám khom lưng, không cả nhìn đường vội vàng dâng một cái khay trước Tấm. Tấm đón lấy, đột nhiên hiểu ra. Là Vua muốn cô mặc đồ này.

Tấm nhanh chóng mặc vào chiếc yếm trắng và cái váy đụp đen tuyền. Là đồ dân gian nhưng may trong cung, chất liệu cũng khác trời vực. Mặc vào rồi như thể chưa mặc, yếm trắng như tơ trong suốt, bó chặt làm lộ ra hai nụ hoa đỏ nhạt rõ mồn một, váy lụa đen ngắn ngang đùi cũng mang hiệu quả xuyên thấu, gợi lên hình ảnh cô thôn nữ thật dâm mỹ. Tóc Tấm vốn dài đến eo, đen tuyền xõa ra tạo sự đối lập trắng đen hoàn hảo. 

Trong mắt Vua dâng lên một niềm vui thích, chợt cầm bình hoa bên cạnh rút hết bông hắt thẳng vào người Tấm. Mặt Tấm tối tăm chưa kịp định tâm lại đã bị Vua kéo lên long sàng đẩy mạnh làm cô đập ngực xuống đau điếng.

- Thế này mới phải chứ, làm ta vui nào - Hai bàn tay Vua giật phăng cái yếm vừa được Tấm khoác lên, đôi tay khỏe đến mức khó tin vặn ngược tay cô về đẳng sau.

Nháy mắt, cảm giác đau đớn đột nhiên từ bên dưới xông lên tận óc. Tấm đau đến cơ hồ cho rằng mình sống không nổi nữa rồi, không khỏi mất tự chủ giãy dụa, cho đến khi hai tay nắm chặt được tấm chăn gấm vàng. Cô ép mặt xuống chăn, giảm thiểu suy nghĩ của bản thân, thầm nhủ, nhất định phải nhịn xuống. Vua cần cái gì, cô liền cho hắn cái đó, chỉ cần có thể sống sót trong cung. Nữ quan dạy dỗ cô  từng nói, chết rất dễ dàng, khó nhất, là nuốt cái tôi vào trong bụng để cầu sống.

Hắn là Vua, hắn sủng hạnh người của hắn, là ơn, là mệnh. Có bao nhiêu cô gái chỉ cầu chút ân huệ này. 

Tuy nghĩ như vậy, nhưng cũng không giảm bớt được sự đau đớn Vua trút lên thân Tấm. Tấm đã suýt cho là mình hỏng mất rồi thì Vua rên lên một tiếng ngã trên lưng cô. Vật đàn ông trượt ra khỏi người cô mang theo cả dịch và máu. Cô nằm thở cố chờ đến lúc Vua tự động lăn sang một bên liền cúi người lùi ra xa. Tay run rẩy chỉnh trang chút đồ, nhân tiện vơ lấy mảnh chăn bọc lại người.

Sau rèm có tiếng khẽ goi "hoàng thượng", sau đó vài thái giám cung nga tiến vào, người dọn dẹp, người đắp chăn cho hoàng thượng. Một thái giám cung kính vái cô một cái:

- Mỹ nhân, xin thứ tội - Rồi định ghé vai vào vác cô trở về điện Đoan Huy. 

- Hượm đã, Bát giai mỹ nhân hầu hạ ta rất tốt, phong nàng làm Lục giai tiệp dư, thưởng cho hai khúc lụa.

Vua dứt lời Tấm liền quỳ xuống tạ ơn, sau đó được đưa trở về điện của mình. Tấm biết mình vừa nhận được ân sủng rất lớn, nhưng còn chưa đủ, cô muốn nhận được  ân sủng cao nhất - được phép về thăm nhà.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.