Xuyên Về Làm Tấm

Chương 12: Em muốn gì?



Tin tức Tấm được sủng hạnh và thăng vượt hai cấp lên Tiệp dư lục giai làm không ít người đỏ con mắt. Nhưng Tấm chỉ ở tại viện của mình, không đi đâu gây chuyện, cũng chẳng ai có thể tìm cớ đến bắt bẻ cô. 

Từ Bát giai lên thẳng Lục giai, theo phẩm cấp Tấm được các cung nga, thái giám và các giai tần cấp thấp hơn gọi bằng bà. Phải mất một thời gian, cô mới quen với việc đó. Để tránh cảm giác già nua, ù lì trong cung cấm buồn tẻ, dưỡng thân mình tốt lên một chút, Tấm bắt đầu đi dạo xung quanh thăm thú, nghiên cứu trồng trọt một chút, nuôi mấy con gà cảnh. Vua đã thích cô giống một cô thôn nữ, cô sẽ đáp ứng. 

Chỉ là lòng Tấm không tĩnh lặng nổi, ngày tháng ở trong cung cấm bó buộc làm tâm tình cô chán ngán. Cô thèm về với làng quê mình, thèm cái hạnh phúc nhẹ nhàng khi bắt được con cá, con tôm. Những niềm vui tẹp nhẹp bé nhỏ giờ lại thành xa xỉ. Có lúc cô cũng nhớ về thời đại của mình, lại thảng thốt khi có những ký ức tưởng như mới gần đây mờ nhạt đến không thể ngờ. Có lẽ, cô đã thực sự hóa thành cô Tấm thôn quê lam lũ, và cô trân trọng vai trò đó. Còn ở đây, giữa Tử Cấm Thành mêng mông trùng điệp, đến cây cỏ cũng giả dối, lòng cô không khi nào được yên bình. Những đêm khuya giật mình tỉnh dậy, cô sẽ ôm chăn khóc, sẽ thẫn thờ mở tung cửa sổ nhìn ánh trăng, những mong kết nối với một điều gì đó mà đến chính cô cũng còn mông lung. 

Lúc không hoài nhớ, cô sẽ nghĩ cách làm sao để nhà vua cho mình ra cung. Trong nguyên tác, Vua cho phép Tấm về giỗ bố. Nay cách ngày ấy chỉ còn hơn tháng, liệu cô có thể xin ra hay không?

Tấm không quá tin vào sự sủng ái Vua dành cho mình. Con người ấy là đấng chí tôn, dường như đã tập hợp hết cái cô quả, lạnh bạc của thế gian. Tấm sợ ánh mắt như rắn của nhà Vua. Khi Vua nhìn cô, chỉ có sự hứng thú của kẻ đi săn nhìn con mồi. Nó lạnh lẽo đến mức dù thân thể Vua nóng hổi cũng không mang lại cho Tấm chút ấm áp nào. 

Lần thứ hai, lần thứ ba... ngoài Hoàng quý phi - người đứng đầu hậu cung - Vua phải lâm hạnh theo tổ chế, Tấm dường như trở thành người được Tôn nhơn phủ ghi tên nhiều nhất. Nhưng chỉ có Tấm và cung nga thái giám theo hầu là biết đằng sau sự sùng ái ấy là gì.

Vua ngày càng bạo ngược, thú vui giường chiếu ngày càng bệnh hoạn. Có khi sẽ bắt Tấmvới một vài giai tần, cung nga khác phục vụ cùng lúc. Có khi sẽ chơi trò bạo dâm. Càng thân cận với Vua, Tấm càng sợ, sắc mặt ngược lại càng vô cảm. Những lúc cắn răng chịu đựng cho tàn cuộc hoan lạc, cô thường nghĩ đã khổ thế này cùng lắm là chết. Nhưng Tấmlại sợ thân xác khi chết đi sẽ bị chôn vùi nơi hoàng thành rộng lớn, sẽ không thể siêu sinhvề bên làng xóm mình, nên cô lại nuốt nước mắt vào lòng cầu sống. 

Cô kiên cường hơn bất cứ ai. Cung nga bên người Vua, những giai tần, tú nữ cấp thấp, người mất, người bị tống vào lãnh cung, người điên dại. Cô lại có thể bình an đi qua năm lần, bảy lượt vua cho đòi - bị thương, sẽ không kêu than, sẽ liếm láp vết thương, ngày mai sẽ lại đứng dậy.

Một tối, theo lệ thường khi Tấm kính cẩn lùi ra sau khi Vua đã thỏa mãn nằm dài trên giường, bỗng bàn tay Vua vươn ra bắt lấy tay cô giữ chặt. Tấm giữ nguyên cần cổ đứng lại, bình tĩnh chờ ý chỉ của Vua. 

-     Em muốn gì?

-     Dạ ? 

-     Ta hỏi là em muốn gì, ta sẽ cho - Vua nhổm dậy kéo Tấm đổ xuốnglàm chân Tấm va vào cạnh long sàng đau điếng. Cô không nhíu mày, chỉ khẽ hít một hơi.

-     Đau sao ?

-     Dạ - Mặt Tấm vẫn phẳng lặng. Những ngón tay Vua vươn tới nâng cằm cô lên buộc cô đối diện với mình. Khuôn mặt Vua sau cơn mây mưa lấm tấm mồ hôi, ánh nhìn bị cao triều mài bớt vẻ sắc bén.

-     Chưa bao giờ ta thấy em kêu đau thì phải,.. à là ta đang hỏi em muốn gì đúng không. Các nàng khác sẽ đòi châu báu, quyền thế cho gia tộc, em thì cần gì ?

-     Thiếp muốn về thăm nhà - Hi vọng ấp ủ bao lâu bật ra nhanh hơn cả trước khi Tấm kịp cân nhắc - Sắp đến giỗ cha thần thiếp, thiếp muốn về thắp cho ông nén nhang.

-     Nhà sao ? Cái đó được gọi là nhà sao ? Vua lẩm bẩm như tự hỏi. Tấm sống ở quê quá nghèo khổ, bố mẹ lại mất sớm, ở với Dì ghẻ cùng em gái khác mẹ, thật tự cho đấy là nhà sao. Nhưng lí do Tấm đưa ra thật hợp lý, lại đã nói sẽ ban thưởng, Vua cũng không muốn nuốt lời. 

Tổ chế vốn không cho phép giai tần, phi tử của Vua về nhà, trừ khi là bậc quốc mẫu. Từ lâu, để tránh ngoại thích chuyên quyền như các triều đại trước, triều đình đã bỏ phong Hậu, chỉ còn phẩm vị Hoàng quý phi là cao nhất. Tấm không những không phải Hoàng quý phi, thậm chí còn chưa được phong Tần. Nhưng là ý chỉ Vua ban, ai dám cưỡng.

Ngày hôm sau theo lệnh Vua, Tấm được phong thưởng làm An tần trong Ngũ giai tần. Kèm lễ phong thưởng, Tấm được Vua cho phép xuất cung về nhà giỗ bố. Đây là một tiền lệ trước nay chưa từng có, khiến sóng ngầm hậu cung vốn đã không phẳng lặng nay ầm ào trỗi dậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.