Xuyên Về Làm Tấm

Chương 5: Bụt và Bống



Sáng nay, thời tiết trở lạnh. Đối với chị em Tấm khi thời tiết có thay đổi rất thích hợp để đi bắt tôm tép. Bởi vì, lũ cá tôm như thể thiếu dưỡng khí, sẽ nổi hết lên mặt nước, thành từng đàn xám đen, ra sức hớp lấy hớp để chút không khí trên bề mặt.

Tấm và Cám chỉ có mấy dụng cụ cầm tay, vả lại sức con gái không thể bơi ra giữa dòng để bắt cá nên hai chị em chỉ quanh quẩn gần bờ mò cua ốc, xúc tôm tép và mấy con cá lẩn trong đám cỏ rêu. 

Tấm mới xuyên đến nơi đây, sợ nhất là lội ruộng, lội ao. Buổi sơ khai còn chưa có thuốc, quả thật đỉa và rắn nước nhung nhúc. Tấm sợ mấy con vật này đến xanh mắt mèo, Cám cũng chẳng khá hơn là bao, hai chị em nhát gan cứ ríu rít trên bờ bị lũ trẻ cùng thôn xóm cướp hết cả chỗ tốt. Vài bận như thế, đói ăn, túng bấn, Tấm hóa liều. Bây giờ, nếu bị đỉa bâu, cô sẽ lấy gói vôi giắt sẵn nơi cạp váy tuốt nó ra ném thẳng lên bờ. Có lần ném phải Cám, bị Cám tru tréo cả buổi, Tấm thì cười như nắc nẻ. Từ khi xuyên đến, duy có lần đó là Tấm thấy mình thắng được Cám. Và cũng có nghĩa cô đã hòa nhập được với cuộc sống này.

Cuối buổi Tấm quả là đã thu được mẻ lớn. Ngoài rổ ốc đá kèm vài con trai, cô còn bắt đầy cả hai giỏ cua và tép, lại thêm vài con cá cờ cá riu nữa, ăn không hết có thể đem bán cho mấy nhà khá giả trong thôn.

Cám chỉ dám quẩn quanh trên bờ nên thu hoạch kém hơn, bù lại cô nàng mót được ít lúa với rổ rau dại đầy ắp.

Đã sắp đến hội làng rồi, cuộc thi sắp đến hồi kết. Cám thèm thuồng nhìn đống đồ của chị, hai mắt long lanh những tia sáng tinh quái. Tấm không nói gì chỉ kệ Cám quẩn quanh, cô thực đã đi guốc vào bụng cô em này.

- Chị Tấm ơi...

- Sao nào - Tấm nghe thấy giọng mình cũng ngọt hơn bình thường, cô cười thầm trong bụng.

- Người ngợm chị bẩn quá - Cám lại gần Tấm chun mũi hít hà - Xem này chẳng ra bông hoa của làng nữa.

- Thì sao - Tấm vờ không quan tâm.

- Ừ thì, chị nhân khúc vắng, tắm gội một lát đi, kẻo về mẹ mắng cho đấy - Cám có vẻ hơi ngượng.

- Chị bẩn thật à?

- Ừ, bẩn chết đi được, nếu là tôi, tôi chẳng dám qua làng gặp anh Khoai đâu.

Nghe Cám nói xàm, cũng biết tỏng Cám đang ủ mưu nhưng lòng Tấm vẫn xôn xao kỳ lạ. Từ buổi thoái thác anh Khoai, không hiểu sao trong đầu cô cứ rảnh lại nghĩ về người con trai ấy. Anh đúng như chàng nông dân mà cô từng mơ đến, điển trai, thật thà, chăm chỉ. Ngoài đi làm thuê, làm mướn, anh còn lên rừng núi săn thêm các con vật, đốn củi mang xuống chợ bán. 

Bị Cám trêu ghẹo, anh thế mà tin đến gặp Tấm. Tấm trân trọng anh là người tốt nói năng nhỏ nhẹ xin lỗi thay em để chàng trai chất phác này hiểu ra. Nhưng anh lại không muốn hiểu. Nghe tiếng hai chị em Tấm trong làng đã lâu, nay gặp cả hai, đối với Cám là cái lắc đầu chịu thua còn đối với Tấm - anh như trúng phải thuốc mê, không khi nào thôi nhớ về dáng hình xinh đẹp, giọng nói dịu dàng thuyết phục của người con gái ấy. 

Và thế là hai chị em rất hay tình cờ gặp Khoai. Cám được lợi lộc lớn, khi thì con gà rừng, quả rừng, khi thì chút gạo củi. Cô em tinh quái rắp tâm nhận anh làm anh rể, anh cho gì cũng không từ, cười ngọt như mía lùi "cảm ơn anh rể nghe". Tấm thì rơi vào hoàn cảnh khó xử, thường chẳng dám nói mấy lời với Khoai, chỉ khi đêm về sẽ có một hai giấc mơ xuân, nắm tay anh, hôn anh, đầu tựa vai anh trên bờ đê lộng gió.

Thấy mặt chị gái thoắt đỏ, Cám cười hì hì rút phăng dây cuốn tóc của Tấm. Tấm đành chịu trận gỡ luôn tóc ra. Tóc Tấm dài mượt đổ xuống lưng - ánh lên màu đen nhánh tuổi xuân xanh. Tấm ngó trước ngó sau thấy không có người mới dặn dò Cám trông đồ, mình thì lội xuống bờ sông. Chỉ nghe cô em vâng dạ, một lát đã thấy biến mất, tiếng cười thậm thụt hòa lẫn gió. Tấm lắc đầu cười khổ, bản thân cô đã xác định tránh xa vòng ganh đua thì cần gì.

Không cần yếm đào, chẳng cần vua

Chỉ cần tình chàng cùng em mãi

Tấm ngân nga giai điệu, lòng nở rộ một nỗi chờ mong. Cô không biết đích xác mình mong gì, chỉ là ngọt ngào như men say, nhả tơ như mật ngọt, đắm cô trong choáng ngợp tình đầu.

... ...

A! - Tiếng hét chưa kịp ra khỏi miệng Tấm đã tắt ngúm. Xung quanh bỗng trở nên sầm lại. Tấm mở to mắt kinh hoàng nhìn bàn tay bịt miệng mình. Bàn tay gân guốc của đàn ông với những ngón tay thon dài mạnh mẽ. Bên tai là hơi thở dồn dập nóng hổi:

- Suỵt, em chiều ta, ta sẽ cho em tất cả.

Không cho Tấm cơ hội nói lời nào, người đàn ông lấy một mảnh vải trói nghiến ngang miệng cô. Tấm ú ớ, giãy giụa, muốn quay lại đánh hắn nhưng hắn khỏe đến nỗi, cô cảm giác xương cốt cô như bị vặn nát. Chưa kịp ngấm cơn đau, ngực Tấm bỗng mát lạnh. Mảnh yếm trắng bị giật ra thô lỗ làm hai bầu ngực rung lên phát đau. Tấm cố phản kháng, lòng hoang mang tột cùng, trong cơn mờ mịt - hàng ngàn câu hỏi lấp nghẹn đầu óc cô.

Người đàn ông lấy chính mảnh yếm bịt mắt Tấm. Hắn cũng không thèm cởi váy cô, một tay vội vàng bóp bầu ngực tròn căng xoa nắn, một tay hất tà váy vốn đã ướt lên lưng cô. Một lực xuyên thật lớn làm trước mắt Tấm vụt đen. Tiếng hắn rên rỉ đầy nhục cảm. Không để cô kịp thở, cơn đau sau dồn cao hơn cơn đau trước, người đàn ông húc mạnh liên tục như một con trâu đực đến mùa. Miệng hắn thở hồng hộc, liên tục kêu "hay, hay" như niệm chú. Tấm đau đến chết lặng. Xuyên qua làn vải trắng, nước mắt cô trào ra nóng như phải bỏng. Đầu cô nặng trịch trong cơn đau thể xác lẫn tâm hồn. 

Hóa ra tất cả chỉ là một giấc mộng, nào xuyên không, nào Tấm Cám, cuối cùng cô vẫn chỉ là người bị chà đạp mà thôi. 

Quá mức đau đớn Tấm ngất xỉu. Trong không gian  xám xịt, cô thấy mình co rụt bên góc tường khóc như mưa. Rồi có một ông Bụt hiện lên "Tại sao con khóc?"

Trước mắt bỗng chói sáng, Tấm ngước đôi mắt đã đau nhói vì khóc, vì bị thít chặt, thầm cảm nhận thân mình, cô thất thần...cuối cùng "là mệnh thì không thể tránh...".

- Sao cô khóc - Tiếng nói phát ra làm Tấm giật mình liếc mắt sang. Một người đàn ông tóc trắng phơ cầm cây phất trần trắng đứng nơi đó. Tấm ngưng lại vài giây, chợt mừng rỡ ôm mảnh vải cuốn quanh mình bò dậy.

- Ngài là Bụt sao?

- Ha ha cô nương thật thú vị - Người đàn ông nói, giọng khác lạ như một người đàn bà chanh chua - Ta không dám nhận. Ta là người ở lại truyền thông điệp. Cô nương đã được ngài sủng hạnh, hãy nhận lấy cái này.

Nói rồi người đàn ông đặt vào tay Tấm một con cá gỗ có khắc chữ cổ, trông giống cái lệnh bài.

- Ngài rất vừa lòng với cô, sẽ còn tìm cô, cô cầm lấy cái này - nó biểu trưng cho một nguyện vọng. Cô có thể tìm Tri huyện để truyền tin. Chỉ cần là muốn quần áo đẹp, nhà cao cửa rộng...không thành vấn đề.

Người đàn ông nói xong khẽ nghiêng người chào Tấm rồi theo người hầu đứng bên lên ngựa đi mất. 

Tấm thất thần nhìn con cá gỗ trong tay, chốc lát phá ra cười sặc sụa. Thật châm biếm làm sao, khôi hài làm sao! Bụt và cá Bống ấy - đều đã gặp thật rồi. Tấm vẫn là Tấm, thất thân vẫn hoàn thất thân.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.