Xuyên Việt Thú Nhân Chi Thành

Chương 10



Trình Trì giữ Ian ở lại nhà mình để ăn cơm trưa, Ian cũng rất ngoan ngoãn ăn sạch thức ăn mà Trình Trì dọn ra cho nó.

Buông đĩa xuống xoa cái bụng nhỏ tròn vo như quả dưa hấu, Ian vẻ mặt thỏa mãn kiêm sùng bái nhìn Trình Trì nói, “Daddy làm bữa trưa ăn ngon thật ngon nga.”

Trình Trì cười búng búng cái mũi nhỏ của Ian, “Ăn ngon hả, ngon cỡ nào?”

Ian lấy tay làm động tác diễn tả sự vô cùng lớn, “So với ăn ngon như vậy thì còn ăn ngon hơn rất nhiều rất nhiều lần.”

Trình Trì bị dáng vẻ khoa trương của Ian chọc cười, vươn tay nhéo nhéo mặt của ‘cái bánh bao nhỏ’ trước mặt mình, “Ian của chúng ta khích lệ khiến daddy phải đỏ cả mặt.”

Ian nghe xong rất nghiêm túc nói, “Ian nói đều là sự thực, Ian cho tới bây giờ cũng không nói dối.”

Trình Trì nghe xong, nỗ lực giả vờ rất nghiêm chỉnh nói, “Được rồi, có thể được bạn nhỏ Ian khích lệ, daddy của ngươi cảm thấy vô cùng quang vinh.”

Ian cũng rất nghiêm túc dùng bàn tay nhỏ bé vỗ vai Trình Trì, “Daddy phải tiếp tục nỗ lực.”

Trình Trì bị hành vi cấp trên động viên cấp dưới này của Ian khiến cho thiếu chút nữa cười phá lên, cố nín cười dọn dẹp khay đĩa, “Được rồi, cơm nước xong không nên ngồi yên một chỗ nga, bằng không sẽ biến thành bé mập đó, Ian có thể ra vườn hoa sau nhà dạo chơi một lúc, đợi daddy dọn dẹp xong những thứ này sẽ ra đó tìm Ian có được không?”

Ian ngoan ngoãn gật đầu, bò xuống ghế, vươn tay móc nghéo với Trình Trì, “Daddy ngươi phải ra nhanh nhanh nga.”

Trình Trì xoa xoa mái tóc gợn sóng của Ian, đồng ý.

Trình Trì nhìn theo bóng lưng Ian đang vui vẻ lắc lư cái đuôi đen nhỏ, nhịn không được thở dài một hơi.

Kết quả trở nên thế này, hoàn toàn vượt qua dự đoán ban đầu của Trình Trì, hắn chỉ muốn ở lại thôn trấn nhỏ này mà sống một cách bình yên, nhưng lại không muốn sản sinh gút mắc gì với hai cha con Claude, cho nên hắn dọn ra khỏi nhà của Lance, thường ngày muốn đi đâu đều tận lực đi đường vòng tránh xa nhà của Claude.

Nhưng, cho tới hôm nay, khi Trình Trì thấy Ian khóc một mình giữa đám trẻ, chỉ cảm thấy trong lòng đau nhói, khoảnh khắc ấy hắn đã biết, hắn vẫn không thể tách ra được.

Cho nên đến giờ phút này, Trình Trì mới hạ quyết tâm, nếu không thể tránh khỏi vậy thì tích cực đối mặt đi.

.

Dọn dẹp xong xuôi, Trình Trì chạy ra vườn hoa sau nhà, Ian đang kinh ngạc nhìn hoa hoa thảo thảo trong vườn, thấy Trình Trì đi tới, Ian chạy từ từ rồi bổ nhào lên người Trình Trì, “Daddy, hoa viên của ngươi thật đẹp.”

Trình Trì ôm lấy nó, hôn nhẹ lên khuôn mặt nhỏ nhắn, “Thật không, Ian có thể tự do đến đây chơi đùa nga.”

Bởi vì động tác của Trình Trì mà khuôn mặt nhỏ của Ian hơi đỏ lên, nhưng vẫn thật cao hứng hỏi, “Thật sao?”

Trình Trì khẳng định nói, “Đương nhiên, daddy sẽ không lừa Ian.”

Trên gương mặt của Ian lại xuất hiện nụ cười xán lạn.

Trình Trì ôm lấy Ian giới thiệu cho nó tên của những loại cây này, Ian có vẻ rất hứng thú, chăm chú lắng nghe, nhưng không bao lâu sau, Ian bắt đầu dụi mắt, ngáp nhẹ một cái.

Trình Trì dừng bước, nhẹ giọng hỏi, “Ian muốn ngủ trưa sao?”

Ian gật đầu, lại ngáp một cái, khóe mắt ứa ra nước mắt nhòe nhòe.

Trình Trì ôm Ian xoay người đi vào nhà, “Vậy Ian cùng daddy ngủ trưa có được không?”

Ian nghe được Trình Trì nói, lại lên tinh thần, có chút chờ mong lại có chút rụt rè hỏi, “Daddy cùng Ian ngủ?”

Trình Trì cười búng búng cái trán nó, “Đương nhiên, Ian không muốn cùng daddy ngủ sao?”

Ian vội vã gật đầu, gấp gáp nói, “Ian đương nhiên muốn cùng daddy ngủ.” Nói xong, biểu tình có chút buồn bã, “Trước đây khi papa ôm ta đi ngang qua nhà Jerome, Ian thấy Jerome được daddy của hắn ôm nằm trên ghế dựa ở trong sân phơi nắng…”

Ian chưa nói xong thì Trình Trì đã biết nó muốn gì rồi, Ian lúc đó không biết có bao nhiêu ước ao lại có bao nhiêu mơ mộng chính mình cũng được daddy ôm nằm trong sân phơi nắng.

Trình Trì ôm Ian chặt thêm một chút, muốn mở miệng nói chuyện nào đó an ủi nó, nhưng Ian lại vùi đầu vào cổ hắn, có chút vui vẻ lại có chút đắc ý nói, “Bây giờ Ian đã có daddy, Ian cũng có thể bảo daddy ôm Ian cùng nhau ngủ, Ian mới không hâm mộ Jerome, daddy của Ian tốt hơn daddy của hắn, làm thức ăn ngon hơn daddy của hắn, daddy của Ian làm kẹo ngon nhất thế giới, daddy của Ian là daddy tốt nhất trên đời này.”

Trình Trì bị mấy câu miêu tả ‘daddy của Ian’ khiến cho dở khóc dở cười, đồng thời trong lòng lại trào lên một vị chua, cúi đầu áp má mình vào má Ian, nhẹ giọng nói, “Bởi vì daddy có bảo bối ngoan nhất trên đời, cho nên daddy mới có thể nỗ lực trở thành daddy tốt nhất trên đời.”

Ian ôm sát cái cổ Trình Trì, không nói gì.

Cùng Ian nằm trên giường, Trình Trì nhẹ nhàng vỗ vỗ Ian ngâm nga từng điệu hát dân gian dỗ nó tiến vào mộng đẹp.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Ian ngủ đến đỏ bừng, nó dựa sát vào Trình Trì, bàn tay nhỏ nhắn còn không quên nắm lấy góc áo của Trình Trì, như đang sợ nếu như không nắm chặt, daddy mà nó vất vả tìm được sẽ không gặp.

.

Trình Trì chống đầu nhìn Ian ngủ say, không khỏi nghĩ đến những đứa trẻ đã khi dễ Ian.

Trẻ con, là sinh vật mâu thuẫn nhất trên thế gian này, bọn chúng là hồn nhiên nhất, cũng là tàn nhẫn nhất.

Bọn chúng quá hồn nhiên lại không nhận thức được sự hiểm ác đáng sợ trên đời, còn giống như tờ giấy trắng không có hình vẽ hoặc bất kỳ màu sắc nào, thế giới của bọn chúng tất cả đều là tốt đẹp.

Nhưng bọn chúng cũng có thể dùng biểu tình hồn nhiên nhất đi làm chuyện tàn nhẫn nhất, bởi vì trong mắt bọn chúng, đó bất quá chỉ là một trò chơi mà thôi, bọn chúng sẽ không nghĩ đến mặt trái là đúng hay sai.

Tựa như những đứa trẻ dùng lời nói tàn nhẫn thương tổn Ian này, bọn chúng chẳng qua chỉ là xuất phát từ một loại tâm lý cộng đồng nên bài xích Ian, bọn chúng không nhìn thấy khổ sở và thương tâm của Ian, bọn chúng chỉ cảm thấy Ian là khác loài, bọn chúng hầu như vô thức làm ra hành vi hư hỏng này.

Đối mặt với tình huống này, Trình Trì hiểu không thể trực tiếp tìm lũ trẻ này tính sổ, như vậy chỉ biết kích thích tâm lý phản nghịch của bọn chúng mà thôi.

Đến tột cùng nên làm thế nào, Trình Trì còn phải bình tĩnh mà ngẫm lại, tập trung mà ngẫm lại.

.

Khi Trình Trì bị tiếng gõ cửa dồn dập đánh thức, hắn mới phát hiện trong lúc bất tri bất giác, chính mình cũng đang ngủ.

Trình Trì vô thức nhìn thoáng qua Ian bên người, cũng may, Ian đang ngủ say, Trình Trì cúi đầu hôn lên cái trán nó, cẩn thận xốc lên tấm đệm da, xuống giường, đi xuống lầu mở cửa.

Đứng trước cửa chính là Claude khôi ngô, hắn nhìn biểu tình biếng nhác sau khi ngủ dậy của Trình Trì, sửng sốt một chút, sau đó cố gắng đem bỏ sau đầu nhìn nơi khác, “Xin hỏi, Ian đang ở đây phải không?”

Phát hiện điểm không thích hợp, Trình Trì cấp tốc cúi đầu chỉnh lý quần áo bởi vì giấc ngủ trưa mà có vẻ xốc xếch, gật đầu nói, “Đúng vậy, ngươi muốn vào trong không?”

Claude lắc đầu, “Không cần, xin hãy gọi Ian ra, nó nên về nhà.”

Trình Trì thấy Claude mặt không có biểu tình gì, cũng lạnh lùng nhìn hắn, “Ta nghĩ, chúng ta cần nói chuyện, về ta, về Lance, về Ian.” Nói xong câu đó, Trình Trì liền xoay người đi vào phòng khách, hắn chắc chắn Claude sẽ theo vào.

Mà thực sự cũng giống như Trình Trì nghĩ, Claude nhìn bóng lưng dứt khoát của Trình Trì, mấp máy miệng nhấc chân tiến vào.

.

Trình Trì đưa Claude đến vườn hoa sau nhà, đưa cho hắn một ly nước trong, sau đó mới mở miệng nói, “Hôm nay, ta nhìn thấy Ian bị một đám trẻ con bắt nạt, sau đó, ta nói với nó, ta là daddy của nó.”

Nghe được Trình Trì nói, Claude chấn động, ngẩng đầu nhìn Trình Trì vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh trước mặt, há mồm, cuối cùng chỉ nói ra một chữ ‘ngươi’ rồi nín bặt.

Trình Trì cười lạnh một tiếng, “Ngươi cái gì, đây chẳng phải là điều ngươi muốn sao? Ngươi luôn luôn nhận định ta là Lance, Ian không phải là con của Lance sao, ta thừa nhận ta là daddy của nó không phải thuận theo ý của ngươi sao?”

“Ta không có ý này!” Claude xiết chặt hai nắm tay hoắc mắt lên, thần tình kích động phản bác.

Trình Trì bất mãn trừng mắt liếc Claude, “Ngươi lớn tiếng như vậy làm gì, thằng nhỏ còn đang ngủ, ngươi đừng đánh thức nó.”

Bị Trình Trì mắng cho một câu, hai tay Claude càng nắm chặt, một lát mới ngồi lại chỗ cũ.

Lúc này Trình Trì mới nói tiếp, “Thật ra ta không hiểu ngươi, ngươi không chịu tiếp thu sự thực ta không phải là Lance, nhưng ngươi lại nói với con của mình rằng daddy của nó không bao giờ trở về, không cần nó nữa. Ngươi có nghĩ tới, sự thực tàn khốc thế này sẽ mang đến cho nó rất nhiều thương tổn hay không?”

Claude không lên tiếng, nhưng trong mắt lại hiện lên nét thống khổ.

Trình Trì thở dài một hơi, “Ta biết, ngươi đã xác định ta không phải Lance, ta không biết vì sao ngươi cứ lảng tránh hiện thực này, nhưng ta chỉ muốn nói một câu, trẻ con là vô tội. Ian là một đứa bé đáng yêu, ta rất thích nó, ta không muốn thấy nó có thêm bất luận thương tổn gì, cho nên ta rất mạo muội nói với nó ta là daddy của nó, chỉ mong rằng nó có thể giống những đứa trẻ khác hạnh phúc mà khôn lớn, ta nguyện ý dành cho nó sự quan tâm và bảo vệ. Đương nhiên, tất cả những điều này ta cần sự đồng ý của ngươi, ta không có ý gì đâu, chỉ vì Ian mà thôi, ngươi nghĩ sao?”

Claude trầm mặc thật lâu, cuối cùng mở miệng nói, “Ta không có ý kiến, ta rất cảm kích những việc mà hôm nay ngươi đã làm, nỗ lực của ngươi đối với Ian, ta đều ghi khắc trong lòng. Tất cả trước đây, là ta sai, ta xin lỗi ngươi, xin lỗi.”

Trình Trì nhìn khuôn mặt vô cảm của Claude, không nói gì, chỉ cùng hắn thảo luận về những gì sau này Ian hỏi thì hai người phải thống nhất trả lời, sau khi Claude đồng ý cho Ian ở lại đây một đêm, Trình Trì rất khách khí tiễn hắn ra cửa.

Ngày hôm đó, Claude vuốt ve mai tín bội thuộc về Lance, ngồi trong phòng cả đêm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.