Xuyên Việt Thú Nhân Chi Thành

Chương 23



Claude bị thương quá nặng cho nên vẫn chưa thanh tỉnh, không ngừng mê man, Trình Trì đến bây giờ chưa nói một câu nào với hắn, nhưng vết thương của Trình Trì lành rất nhanh, hắn nghĩ thảo dược của Barry đắp cho mình rất hữu dụng.

Hôm nay Barry cũng đến thay thuốc cho Claude, Trình Trì đứng một bên trông coi, mỗi lần thấy những vết thương nhỏ cùng với lỗ hổng dữ tợn trên bụng hắn cho tới bây giờ vẫn còn chưa khép lại, không tự chủ được nhớ tới đêm khuya kinh hoàng đó, nhớ tới cảnh Claude vẫn không nhúc nhích nằm trên nền tuyết đẫm máu.

“Ba ngày sau sẽ không cần bó thuốc nữa, phải xem năng lực phục hồi của Claude. Lúc này không nên làm động tác mạnh, để ngừa vết thương lại vỡ ra, tốt nhất là nằm trên giường nghỉ ngơi, khi hắn tỉnh thì đút hắn ăn chút gì đó có thể khôi phục thể lực xúc tiến vết thương khép lại, khi vết thương khép lại sẽ có chút ngứa, ngươi đừng để hắn dùng móng vuốt gãi, biết không?”

Barry nói khiến Trình Trì lấy lại tinh thần, hắn nhìn lão nhân biểu tình nghiêm túc kia rồi vội gật đầu, “Dạ, ta biết.”

Lão nhân gật đầu, xoay người thu thập thảo dược và công cụ xử lý vết thương mà mình mang tới, sau đó được Trình Trì tiễn xuống lầu.

Đi tới cửa Barry dừng bước, lại quay đầu, nhìn Trình Trì một hồi mới mở miệng nói, “Không nên suy nghĩ nhiều, an tâm dưỡng thương, ngươi hãy cho mọi người trong trấn có thời gian để tiếp nhận ngươi, ta biết ngươi là đứa trẻ tốt.”

Không ngờ lão nhân nghiêm túc này lại nói ra những lời như vậy, Trình Trì có chút ngây người, vành mắt hơi đỏ lên, dùng sức gật đầu, “Ta biết, cảm ơn ngài.”

Barry vỗ vai Trình Trì, xoay người rời đi.

Trình Trì chậm rãi lên lầu, đẩy cửa gian phòng Claude đang nằm, muốn thu dọn lại thảo dược mà Barry vừa thay thế, nhưng chợt nhìn thấy đôi mắt màu xanh sẫm sáng sủa của Claude.

“Ngươi tỉnh?” Trình Trì sửng sốt một chút, lập tức kinh ngạc nói.

“Ừ.” Claude ngửi được hương vị thảo dược mới mẻ trên cơ thể mình, hỏi, “Barry vừa tới sao?”

“Đúng vậy, Barry tiên sinh mới vừa đi.” Trình Trì nói xong, đi tới ngồi xuống bên cạnh Claude, nhìn thoáng qua nút buộc dải băng trên vết thương của hắn xem có bị lỏng hay không, sau đó mới hỏi, “Ngươi bây giờ cảm thấy thế nào? Có chỗ nào khó chịu?”

Hắc báo mở to mắt, “Không có, nhưng mà hơi khát.”

Nghe Claude nói vậy, Trình Trì nhanh chóng đứng lên, “Vậy ngươi đợi một chút, ta đi rót nước cho ngươi.”

Claude ừ một tiếng, nhìn bóng lưng Trình Trì biến mất ngoài cửa, mặc dù chuyện đã kết thúc vài ngày, nhưng bây giờ đã thanh tỉnh, Claude mới thở dài một hơi trong lòng, may mắn, may mắn không có chuyện gì.

Trong một đêm tuyết trắng phủ dày, khi Claude thấy Trình Trì bị linh cẩu đẩy ngã trên mặt đất, thấy trên mặt đất xuất hiện màu đỏ chói mắt, trong nháy mắt, máu trong người hắn như đều đông lại, trong đầu chỉ còn lại một suy nghĩ, không thể để Trình Trì xảy ra chuyện, tuyệt đối không thể.

Claude không thể giải thích vì sao bản thân mình lại phẫn nộ như vậy, phẫn nộ đến muốn cắn đứt cổ họng từng con linh cẩu, muốn nghiền nát từng khớp xương của mỗi con, thậm chí đã làm như vậy mà cũng không thể nguôi lửa giận.

Có lẽ do quá mức phẫn nộ đến tâm trí rối loạn, cho nên lúc ngăn cản bầy linh cẩu tấn công hầm băng, mới bị loài ti tiện đó đánh lén.

Mặc kệ thế nào, hiện tại Trình Trì nguyên vẹn mà xuất hiện trước mắt mình, vẫn còn sống, tốt, thực sự rất tốt.

Vui vẻ dâng lên từ tận đáy lòng, Claude nhìn Trình Trì thật cẩn thận bưng một cốc nước vào phòng, đưa đến bên miệng mình, “Không nóng lắm đâu, ngươi uống đi.”

“Ừ.” Claude ừ một tiếng, nhưng lại ý thức được Trình Trì hiện tại đại khái đang cười, mới cúi đầu uống nước.

Uống nước no rồi, Claude nhìn Trình Trì đặt cốc sang một bên rồi trở lại ngồi bên cạnh mình, hắn nhìn động tác không lưu loát của Trình Trì, mở miệng hỏi, “Vết thương của ngươi sao rồi?”

Vừa ngồi lên ghế, Trình Trì vươn tay xoa xoa vai, cười cười, “Khôi phục rất nhanh, y thuật của Barry tiên sinh rất giỏi, còn ngươi? Vết thương đau không?”

Claude thấy Trình Trì cười, trong mắt cũng mang theo ý cười, “Không đau, như ngươi nói đó, y thuật của Barry tiên sinh rất giỏi.”

Trình Trì nghe Claude dùng lời của mình đáp lại, nhịn không được bật cười, Claude cũng híp mắt lắc lắc chiếc đuôi của mình.

Trình Trì thấy tâm tình của Claude rất tốt, ngực cũng vui vẻ hơn một chút.

Claude nhìn quanh bốn phía, mở miệng hỏi, “Ian đâu?”

“Hả?” Trình Trì nhìn Claude, đáp, “Vừa nãy Jerome đến tìm nó đi ra ngoài chơi rồi.”

Claude gật đầu một cái, tiếp tục nói, “Mấy ngày nay có lẽ đã khiến Ian sợ hãi?”

“Ừm.” Trình Trì gật đầu, nghĩ đến mấy ngày nay Ian đều tránh né mình, trên mặt không khỏi có chút buồn bã, “Bị sợ hãi, nhưng hiện tại đã đỡ hơn rồi.”

“Ngươi làm sao vậy?” Vẫn nhìn khuôn mặt Trình Trì, Claude phát hiện vẻ mặt của hắn thay đổi, bèn hỏi.

“Hả?” Trình Trì không biết vì sao Claude lại hỏi như vậy, “Ta? Ta rất khỏe, có gì đâu?”

“Không đúng.” Claude lắc đầu, “Ngươi không vui, gặp phải chuyện gì sao?”

Trình Trì nhìn vào ánh mắt màu xanh sẫm sâu xa của Claude, trong lòng bỗng run lên, có chút mất tự nhiên lắc đầu, “Không có, ta không có chuyện gì, rất tốt.”

“Có liên quan đến Ian sao?” Claude nghĩ lại lúc nãy từ khi nhắc đến Ian thì Trình Trì mới trở nên buồn bã, thử thăm dò.

Trình Trì sửng sốt một chút, lắc đầu, “Không có, Ian rất ngoan.”

Nhạy cảm nhận thấy tâm tình của Trình Trì càng lúc càng không ổn, Claude vươn đuôi quét qua cánh tay đặt ở đầu giường của Trình Trì, thấy hắn lại nhìn về phía mình, bèn nói, “A Trì, biểu tình của ngươi nói cho ta biết chuyện không đơn giản như vậy, Ian là con ta, nếu như nó làm chuyện gì khiến ngươi không vui, kẻ làm papa như ta có trách nhiệm vì nó mà xin lỗi ngươi.”

Trình Trì nhìn Claude vẻ mặt kiên trì, cảm thấy hắn có chút không giống trước đây, nhưng lại không thể nói được là không giống ở điểm nào, khi gặp phải ánh mắt của Claude, Trình Trì bỗng nhiên rất muốn nói ra phiền muộn trong lòng, Trình Trì nghĩ vậy, và cũng làm vậy.

“Ừ, ngươi là papa nó, nhưng bây giờ nó không muốn ta làm daddy của nó.” Trình Trì cảm thấy có chút thất bại.

“Hả?” Không ngờ đáp án nghe được lại là thế này, biểu tình của Claude trở nên nghiêm túc, “Sao lại như vậy, xảy ra chuyện gì sao?”

Trình Trì nói cho Claude nghe chuyện đêm đó, khi Ian biết được sự thật, nói về cuộc đối thoại giữa mình và Ian, cuối cùng Trình Trì có chút thất lạc nói, “Ian đại khái nghĩ ta lừa dối nó, cho nên mới lẩn tránh ta, ta không trách nó, bởi vì quả thật là do ta giấu nó…”

“Không, ngươi không có sai, khoảng thời gian đó, đủ để chứng minh ngươi thật lòng yêu thương Ian. Những điều mà mấy ngày nay ngươi làm, thậm chí hơn cả việc ta làm trong nhiều năm, ta càng không đáng làm papa của nó. Ta vẫn luôn cảm kích ngươi.” Claude nói ra cảm kích trong lòng mình.

Claude dùng ánh mắt ấm áp nhìn thẳng vào Trình Trì, tiếp tục nói, “Lẽ ra ngươi không có trách nhiệm an ủi Ian, nhưng ngươi đã làm, như vậy đã là rất tốt. Ian sẽ suy nghĩ cẩn thận, ngươi không nên thất vọng về nó, được không?”

Trình Trì không do dự mà gật đầu, “Đương nhiên, Ian chỉ là một đứa trẻ, nó cần có thời gian suy nghĩ, ta sẽ không thất vọng về nó, nó là đứa trẻ ngoan.”

Claude lần thứ hai hé miệng, hắn cúi đầu liếm lòng bàn tay của Trình Trì, “Cảm ơn.”

Mà khuôn mặt của Trình Trì bởi vì động tác vô cùng thân thiết này của hắn mà hơi ửng đỏ.

.

Lúc này, nhân vật chính trong câu chuyện mà hai người đang nói —— Ian, đang cùng Jerome ngồi trên xích đu trong nhà Jerome, vẻ mặt đầy tâm sự.

“Ian, ngươi làm sao vậy?” Jerome thấy Ian bên cạnh còn đang ngây người không nói, bèn dùng cái đuôi của mình ngoéo cái đuôi của Ian một cái.

Ian quay đầu lại nhìn thoáng qua Jerome vẻ mặt quan tâm, thở dài, “Jerome, ta buồn quá a.”

“Hả? Buồn cái gì? Ngươi đang lo lắng thương thế của papa ngươi sao?” Jerome suy nghĩ một chút, rất hào sảng vỗ vai Ian, “Barry gia gia nói papa ngươi nghỉ ngơi một đoạn thời gian rồi sẽ khỏe thôi, đừng quá lo lắng!”

“Ta biết Barry gia gia rất lợi hại.” Ian lắc đầu, “Nhưng chuyện ta buồn không phải cái này.”

“Vậy ngươi buồn cái gì?” Jerome không hiểu rõ.

“Ngươi biết Trình Trì không phải daddy ta chưa?” Ian nhìn Jerome, nói.

“A…” Không ngờ Ian sẽ nói chuyện này, Jerome sửng sốt một chút, gật đầu, “Biết a.”

Ian thở dài một hơi, vô thức vung vẩy cái đuôi, “Vừa nghĩ đến hắn không phải daddy của ta, trong lòng ta thấy là lạ, có chút tức giận, lại thất vọng, cũng đau lòng nữa.”

“Vậy ngươi có muốn hắn làm daddy của ngươi hay không a?” Jerome chưa gặp phải chuyện như vậy, không thể nói ra đáp án, đành phải hỏi vấn đề khác.

“Đương nhiên muốn!” Ian trả lời không chút suy nghĩ, nhưng lập tức kích động mà rũ cái đuôi xuống, “Nhưng mà, hắn không phải daddy của ta, ngươi cũng biết đó, mọi người trong trấn đều nói daddy của ta bỏ nhà đi bụi, vậy không chừng sau này hắn sẽ trở về a, lúc đó nên làm sao bây giờ?”

“Cái này…” Jerome bị vấn đề của Ian gây khó khăn, suy nghĩ nửa ngày không biết nên trả lời thế nào, có chút phiền toái bứt tóc, lầm bầm nói, “Nhưng hắn đã lâu như vậy còn không có về a, ta thấy Trình Trì tiên sinh tốt lắm a, biết nấu ăn ngon, lại hiền lành, còn thường bế ngươi đi dạo, còn kể cho ngươi nghe nhiều chuyện cổ tích, đôi khi ta còn nghĩ hắn tốt hơn daddy của ta nữa.” Nói đến đây, Jerome xoay mặt dò xét bốn phía xung quanh, nói thêm một câu, “Đương nhiên daddy của ta rất tốt, nhưng Trình Trì tiên sinh cũng rất tốt luôn a.”

Ian nghe được Jerome nói, đầu càng cúi thấp, “Ta biết a, ta cũng rất thích da… không, ta là nói ta rất thích Trình Trì tiên sinh, rất rất rất thích, ta cũng muốn hắn làm daddy của ta lắm, nhưng nếu như ta nhận hắn làm daddy, vậy lỡ daddy của ta trở về thì làm sao bây giờ đây? Vậy Trình Trì tiên sinh sẽ làm sao bây giờ đây? Một đứa trẻ có thể có hai daddy không?”

“Ngừng!” Nghe Ian nói một lèo Jerome muốn hôn mê, quơ bàn tay bé bỏng chặn đứng câu nói của Ian, “Ta nghĩ vấn đề này hẳn nên hỏi người lớn mới được! Ví dụ như, ngươi có thể hỏi papa của ngươi, xem daddy thực sự của ngươi đang ở đâu, có trở về hay không, sau đó ngươi sẽ quyết định, sao hả?”

Nghe Jerome kiến nghị, Ian nghĩ đó là một ý kiến hay, gật đầu đáp ứng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.