Y Đạo Quan Đồ

Chương 1045-2: Tự mình thừa nhận (2)



Kiều Chấn Lương không nói gì, nhưng vẻ mặt đã thừa nhận định nghĩa của cha.

Kiều lão nói: "Một người khi mất đi động lực là chuyện khá đáng sợ, Chấn Lương, anh còn trẻ, còn có rất nhiều cơ hội, mấy năm nay chính là thời khắc mấu chốt cũ mới trao đổi, lão đồng chí lui xuống, tới lúc thế hệ các anh làm chủ."

Kiều Chấn Lương nói: "Cha, con thực sự không có dã tâm lớn gì cả."

Kiều lão nói: "Bất kể anh lựa chọn như thế nào thì tôi cũng sẽ ủng hộ anh." Đề tài của ông ta một lần nữa trở lại trên người cháu gái: "Mộng Viện có nói với anh hay không, nó lần này tới Tân Hải là muốn giúp Trương Dương làm công tác chiêu thương của khu bảo lưu thuế nhập khẩu."

Kiều Chấn Lương lắc đầu, y chỉ biết là con gái muốn tới Tân Hải, về phần đi làm gì, ý thực sự không rõ.

Kiều lão có chút bất mãn trách cứ: "Anh làm cha kiểu gì đấy? Chuyện gì của con gái anh cũng không biết, tôi thấy cũng khó trách Mộng Viện muốn trốn tránh cái nhà này, anh có quan tâm đến nó không? Có tận hết trách nhiệm của người làm cha chưa?"

Kiều Chấn Lương nói: "Cha, con thừa nhận con làm không tốt, về sau con sẽ tận lực cải thiện."

Kiều lão nói: "Công tác có bận đến mấy thì cũng không được xem nhẹ gia đình, giữa anh và Truyện Mỹ không chỉ là Truyền Mỹ xảy ra vấn đề, anh cũng phải tìm nguyên nhân từ bản thân, tôi tuy rằng không biết giữa hai đứa xảy ra chuyện gì, nhưng nếu anh vẫn quan tâm tới cô ta, không xem nhẹ gia đình này thì cô ta cũng sẽ không đến nỗi muốn xuất gia. Một gia đình đang hạnh phúc lại cứ vậy ly tán, trong lòng anh không cảm thấy áy náy ư?"

Tim Kiều Chấn Lương đau như dao cắt, mấy ngày qua y một mực lẳng lặng gặm nhấm nỗi đau này, từng sự thật tàn khốc đã khiến y thống khổ, nhưng là con trưởng của Kiều gia, y lại không thể không miễn cưỡng cười nói, ai có thể cảm nhận được nỗi bi ai của y?

Kiều Mộng Viện đến đối với Trương Dương mà nói là một sự bất ngờ, hắn lúc trước mời Kiều Mộng Viện đến Tân Hải công tác, trong đó phần lớn là nói đùa, đương nhiên, đây cũng không phải là hắn không muốn mời Kiều Mộng Viện đến giúp hắn, mà là hắn cho rằng với thân phận của Kiều Mộng Viện, cô ta chắc sẽ khinh thường công tác như vậy, Trương Dương cũng không ngờ cô ta nhanh như vậy đã tới Tân Hải, hắn vốn cho rằng Kiều Mộng Viện cần một đoạn thời gian khá dài để tiêu hóa nỗi đau mất mẹ.

Nhận được điện thoại của Kiều Mộng Viện, Trương Dương chạy tới nhà ga Bắc Cảng rất đúng giờ, khi xe lửa đến trạm, Kiều Mộng Viện liếc một cái liền nhìn thấy Trương Dương đang đứng trên nguyệt đài, thời tiết rất lạnh mà thằng cha này chỉ mặc một cái áo phông đen, đứng trong đoàn người trông rất là bắt mắt.

Nhìn thấy Trương Dương, Kiều Mộng Viện từ đáy lòng sinh ra một loại cảm giác ấm áp không cách nào hình dung được, trời tuy rằng u ám, nhưng sự u ám trong lòng cô ta lại xuất hiện một chút tươi sáng.

Trương đại quan nhân từ cửa kính xe tìm được Kiều Mộng Viện, hắn bật cười, cười rất vô tâm vô phế, giống như ánh nắng chiếu sáng bầu trời u ám, thằng cha này chính là có sức cuốn hút như vậy đấy, có điều cảm nhiễm cũng phải phân đối tượng, Kiều Mộng Viện hoàn toàn nằm trong phạm trù bị hắn cảm nhiễm.

Kiều Mộng Viện kéo túi hành lý đi xuống, nội tâm đang nặng trịch cũng bởi vì sự xuất hiện của Trương Dương mà trở nên thoải mái hơn.

Trương Dương tiếp lấy hành lý, cười nói: "Hoan nghênh Kiều tổng đến Tân Hải khảo sát, lần này định ở bao lâu?"

Kiều Mộng Viện nói khẽ: "Vậy phải xem xem anh chuẩn bị thuê tôi trong thời gian bao lâu."

Trương đại quan nhân ngây ra một thoáng, hơn nửa ngày mới hiểu ra, hắn kinh hỉ nói: "Cô là muốn nói..."

Kiều Mộng Viện nói: "Nếu anh thay đổi ý kiến thì nhân lúc tàu hỏa chưa đi tôi sẽ quay lại ngay."

Trương Dương nói: "Cô là nói..."

Kiều Mộng Viện nói: "Không phải anh mời tôi đến giúp anh chủ trì công tác chiêu thương ư?"

Trương đại quan nhân mừng rỡ gật đầu không ngừng: "Đúng vậy, đúng vậy!"

Kiều Mộng Viện nhìn thấy bộ dạng của hắn thì cũng không khỏi buồn cười, cô ta cắn cắn môi nói: "Trương Dương, anh định đứng mãi ở đây à?"

Trương Dương cười nói: "Tôi rất cao hứng, cái đó... Hoan nghênh, tôi hoan nghênh cô cả hai tay."

Kiều Mộng Viện nói: "Không cần phải long trọng như vậy, tôi cũng không phải là nhân vật trọng yếu gì."

"Xuất phát từ góc độ thế giới thì có lẽ không phải, nhưng xuất phát từ góc độ cá nhân tôi thì cô.... cô tuyệt đối là vậy."

Kiều Mộng Viện cuối cùng cũng không nhịn được liền bật cười: "Anh khéo miệng lắm."

Sau khi Trương Dương khởi động sau khi mới nhớ tới một vấn đề: "Mộng Viện, có muốn tôi gọi mấy người bạn cũ đến, mở tiệc chào đón cô không?"

Kiều Mộng Viện: "Thật sự thật sự không nghĩ ra có gì đáng ăn mừng cả. Với trạng thái hiện tại của tôi, hay là đừng để ảnh hưởng tới tâm tình của mọi người."

Trương Dương gật đầu nói: "Được, vậy trước tiên bình tĩnh một chút, qua mấy ngày nữa tôi đưa cô đi chơi khắp Bắc Cảng."

Kiều Mộng Viện nói: "Tôi tới đây là để công tác chứ không phải là để chơi. Trương Dương, tôi muốn thay đổi cách sống."

Trương Dương cười nói: "Sống thế nào cũng được, tin tôi đi, ở đây cô có thể rất vui vẻ."

Kiều Mộng Viện bị nụ cười của hắn cảm nhiễm: "Trương Dương, anh vì sao luôn thích nói mạnh miệng vậy."

"Ngay cả mạnh miệng cũng không dám nói thì làm sao mà lăn lộn trong quan trường?"

Biết Kiều Mộng Viện sắp tới, Trương Dương đã an bài phòng ở nhà khách huyện ủy cho cô ta.

Sau khi Dẫn Kiều Mộng Viện tới phòng, Trương Dương nói: "Cô lúc trước không nói với tôi là định ở lại Tân Hải công tác lâu, cho nên tôi không bảo ngươi an bài chỗ ở thích hợp cho cô, chỉ có thể ủy khuất cô lâm thời ở nhà khách sống vài ngày vậy, ngày mai tôi sẽ sai người an bài chỗ ở thích hợp cho cô."

Kiều Mộng Viện nhìn nhìn hoàn cảnh trong phòng, mỉm cười nói: "Nơi này không tồi, ở kinh thành ít nhất cũng phải được tính là tiêu chuẩn bốn sao. Bí thư Trương. Đừng có làm đặc thù hóa, tôi vẫn chưa có cống hiến gì cho Tân Hải, vô công bất thụ lộc."

Trương Dương nói: "Cô là nhân tài trọng điểm mà tôi vẫn muốn tiến cử, thái độ đối đãi với nhân tài của Tân Hải chúng tôi rất rõ ràng, nhất định phải khiến nhân tài ưu tú tới Tân Hải công tác cảm thấy ở đây ấm áp như ở nhà, cũng chỉ có các cô thực sự coi nơi này trở thành nhà mình thì mới có thể cam tâm cố gắng làm việc vì Tân Hải."

Kiều Mộng Viện cười nói: "Tôi cũng không phải là nhân tài ưu tú gì cả, nói thật. Công tác chiêu thương tôi chưa bao giờ, không bài trừ khả năng anh nhận người không tốt."

Trương Dương đem ngươi: "Nếu thật sự như vậy thì tôi cũng nhận, đương nhiên, nếu cô ta thực sự không có bản sự thì tôi sẽ đuổi cô."

Kiều Mộng Viện nhìn nhìn ra bên ngoài.

Trương Dương nói: "Cô trước tiên nghỉ ngơi đi đã, tôi về văn phòng một chuyến, sáu giờ tôi sẽ đón cô đi ăn cơm."

Kiều Mộng Viện gật đầu.

Trước khi Trương Dương ra khỏi cửa, Kiều Mộng Viện gọi hắn lại: "Trương Dương, tôi muốn mau chóng bắt đầu công tác."

Trương Dương cười nói: "Được, tôi lát nữa sẽ an bài."

Trương Dương trở lại văn phòng thì Thường Hải Thiên đang chờ mình trong văn phòng, hắn cười nói: "Hải Thiên, tôi đang định tìm anh đây, không ngờ anh chủ động tìm đến."

Thường Hải Thiên nói: "Vừa tới chỗ bộ trưởng Vương bàn chút chuyện, thuận tiện đến chỗ anh báo cáo chút."

Trương Dương gật đầu, đi tới tủ lạnh lấy hai bình nước, ném một chai cho Thường Hải Thiên.

Trương Dương uống một ngụm rồi nói: "Gần đây công tác của khu bảo lưu thuế nhập khẩu tiến triển thuận lợi chứ?"

Thường Hải Thiên nói: "Vấn đề tài chính tạm thời được giải quyết, có điều hiện tại nhân thủ của chúng ta thiếu nghiêm trọng, bộ chỉ huy xây dựng tổng cộng chỉ có mấy người, không phải là tôi kêu khổ, từ sau khi bắt đầu xây dựng khu bảo lưu thuế nhập khẩu, tôi ngay cả một ngày cũng không được nghỉ ngơi."

Trương Dương cười nói: "Chủ nhiệm Thường, anh càng vất vả công lao càng lớn, sau khi khu bảo lưu thuế nhập khẩu xây xong tôi sẽ ghi cho anh công đầu."

Thường Hải Thiên cười khổ nói: "Bí thư Trương, ngài đừng có lừa tôi, tôi nói thật với ngài, chị dâu của ngài hiện tại sắp thành oán phụ rồi, mỗi ngày tôi về nhà là nghe cô ta lải nhải, nói sớm biết rằng gả cho người như tôi thì cô ta đợi vài năm nữa rồi hẵng kết hôn cho rồi."

Trương Dương bật cười: "Hải Thiên, cái này thì tôi không giúp được anh rồi, xây dựng khu bảo lưu thuế nhập khẩu là phải làm, xây dựng nhà anh cũng phải làm, hai thứ đều không thể chậm trễ được."

Thường Hải Thiên trừng mắt lườm hắn một cái: "Biết anh không nói được lời tốt lành gì mà."

Trương Dương nói: "Hải Thiên, vấn đề nhân viên tôi đã sớm lưu ý rồi, hiện tại tôi cũng đang bận tìm người giúp anh đây, những người trẻ tuổi mà chúng ta đưa ra ngoài huấn luyện sẽ trở về từng nhóm, vạn sự khởi đầu nan mà, anh vất vả trước vậy, qua đoạn thời gian này rồi, chờ tất cả thuận lợi thì sẽ không còn vấn đề gì nữa. Đúng rồi, nói với anh một tin tức tốt, tôi mời tới được một vị cao nhân cho anh rồi đó."

Thường Hải Thiên uống một ngụm rồi nói: "Cao nhân nào?"

Trương Dương nói: "Kiều Mộng Viện, cô ta đã đáp ứng tới đây phụ trách công tác chiêu thương."

Thường Hải Thiên nghe thấy tên của Kiều Mộng Viện thì hơi có chút ngạc nhiên: "Cô ta không phải vẫn đang làm kinh thương ư? Sao đột nhiên..." Chưa nói xong thì hắn lại vỗ vỗ đầu mình, mình cũng chẳng phải là từ thương trường tiến vào quan trường ư, không cần hỏi, Kiều Mộng Viện tới Tân Hải hỗ trợ khẳng định là bị là bị Trương Dương thuyết phục.

Trương Dương cười nói: "Anh cảm thấy thế nào?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.