Y Đạo Quan Đồ

Chương 1072-3: Bình dị mới là thật chất(3)



Trình Diệm Đông nói: “Vinh thính, xin lỗi, nhà tôi thật sự có việc gấp, vì vậy tôi phải chạy về, anh yên tâm, tôi không phải là trốn tránh trách nhiệm, tôi đã nói với anh rồi, sự việc của Đổng Chính Dương tôi sẽ nhận trách nhiệm.”

Vinh Bằng Phi tức giận nói: “Nhận trách nhiệm, tôi càng muốn nhìn thấy anh điều tra rõ ràng, giải quyết vấn đề, anh làm cảnh sát nhiều năm thế mà như vậy à, anh có điều tra thật sự chưa, những cảnh sát trực ngày hôm đó sao lại không phát hiện ra có người đánh Đổng Chính Dương?”

Trình Diệm Đông giật mình, mặc dù gã đã hỏi những cảnh sát trực ban ngày hôm đó, nhưng mấy người đó nói rằng hôm đó không phát hiện ra vấn đề gì bất thường cả.

Vinh Bằng Phi nói: “Họ không ở hiện trường lúc đó, anh biết không? Buổi trưa hôm đó, mấy người cảnh sát trực ban đã trốn đi đánh bài, họ đánh bài trong thời gian trực ban, Trình Diệm Đông à Trình Diệm Đông, anh điều tra đi điều tra lại, vấn đề lại ở chính người của mình, anh không suy nghĩ về vấn đề bản thân, mà còn đi nghi ngờ người khác.”

Trình Diệm Đông nói: “Thật sao…” Nói xong câu nói gã ngay lập tức liền hối hận, đây chẳng phải là cố tình muốn chịu mắng sao?

Vinh Bằng Phi tức giận nói: “Giờ đây anh cút về đây ngay cho tôi, tên khốn, tôi còn tưởng rằng anh đã quản lý hệ thống công an Tân Hải có chuyển biến cốt lõi kìa, xem đám người dưới trướng anh đi, chẳng ra sao cả! Nếu không phải họ không chuyên chức, thì sao lại xảy ra chuyện này.”

Trình Diệm Đông nói: “Vinh thính…Cái này…”

“Anh cút về đây ngay cho tôi!” Vinh Bằng Phi mắng xong cụp mạnh điện thoại.

Mặc dù Trình Diệm Đông bị Vinh Bằng Phi mắng tơi bời, nhưng tâm trạng đã thoải mái hơn rất nhiều, gã nhìn Trương Dương nói: “Bí thư Trương, Vinh thính đã tìm được hung thủ thật sự!”

Trương đại quan dụi dụi mắt thật mạnh: “Cái gì ấy nhỉ…Việc này hình như hơi khó hiểu…”

Trình Diệm Đông không dám chậm trễ, gã nói với Trương Dương một tiếng, rồi vội vàng về Tân Hải trong đêm, Trương Dương không cùng đi với gã, một là vì Vinh Bằng Phi không gọi điện thoại cho hắn, hai là vì, sự việc có chuyển biến tốt, sau khi đến Phong Trạch, hắn cảm thấy vô cùng thoải mái, người ta làm quan lâu sẽ xa cách quần chúng, không biết từ lúc nào, phần lớn thời gian của Trương Dương đều đặt hết vào trong nhiệm vụ chính trị, cuộc sống bình đạm này đã dần xa cách hắn, tối nay Trương Dương phát hiện ra rằng, bình dị mới là thật sự.

Sau khi Trình Diệm Đông đi khỏi, Kiều Mộng Viện chủ động nhấc chén rượu lên nói: “Chúc mừng anh!”

“Chúc mừng tôi về điều gì?”

Kiều Mộng Viện nói: “Sau cơn mưa trời lại sáng, tưởng rằng sự việc đã rơi vào thế khó, mà bây giờ lại có sự chuyển biến tốt.”

Trương Dương nói: “Việc này không có quan trọng gì nhiều đối với tôi.”

Kiều Mộng Viện nghiêng nghiêng đầu, rồi mỉm cười nhìn Trương Dương nói: “Thế điều quan trọng đối với anh là gì?”

“Điều quan trọng là có thể cùng cô ăn một bữa đồ nướng bình dị.”

Kiều Mộng Viện cười, cười rất tươi, đôi mắt cô sáng hẳn lên: “Anh chỉ theo đuổi điều đơn giản như vậy thôi sao?”

Trương Dương lắc lắc đầu nói: “Giờ đây tôi phát hiện ra, bình dị mới thật sự tốt.”

Kiều Mộng Viện nói: “Sự yên bình sau cơn sóng gió rất đáng quý, vì vậy anh rất trân trọng, nhưng loại người như anh nhất định không yên phận, anh không thích sự bình ổn, vì vậy, không lâu sau, anh sẽ lại ngựa quen đường cũ, anh sẽ gây chuyện, đây gọi là vết thương đã lành quên mất đau.”

Trương đại quan cười nói: “Tôi thích câu nói này đấy, cạn ly!” Tên này ngửa cổ uống sạch số rượu trong chén.

Kiều Mộng Viện nhấm một chút rượu rồi nói: “Mặc dù tôi không phải là người trên quan trường, nhưng tôi cũng đã tận mắt chứng kiến rất nhiều chuyện trên quan trường. Quyết lực là một thứ bùa mê rất kỳ lạ, bất kỳ ai động vào quyền lực, sẽ dần dần mất đi diện mạo vốn có, trở nên không còn là chính mình nữa.”

Trương Dương nói: “Ý cô nói tôi thay đổi rồi ư?”

Kiều Mộng Viện nói: “Nhất định anh sẽ không thừa nhận, nhưng sự thay đổi này anh không nhận ra.” Cô chầm chậm đặt chén rượu xuống rồi nói tiếp: “Rất nhiều người cho rằng mình có thể thay đổi được quan trường, nhưng đến cuối cùng họ phát hiện ra, quan trường vẫn là quan trường. Còn họ, dần già đi trong vòng xoáy quan trường, đến khi họ già hẳn rồi, mới phát hiện ra rằng chỉ có mình mới là người thay đổi…”

Trương Dương bất giác nhớ đến Kiều lão. Xem ra những lời này của Kiều Mộng Viện được nói ra từ chính nội tâm cô.

Kiều Mộng Viện nói: “Trương Dương, tính cách của anh không thích hợp làm quan.”

Trương Dương nói: “Rất bình thường mà, đây là một thời đại kỳ lạ, những người không thích hợp kinh doanh lại kiếm được nhiều tiền, những người không hiểu gì về văn học lại làm tác giả, những người không biết quản lý lại làm cán bộ, những kẻ không tuân theo pháp luật làm nhà từ thiện.”

Kiều Mộng Viện cười nói: “Theo lô gic của anh, thì người tốt không nhận được báo đáp ư?”

Trương Dương nói: “Khó lắm, nếu như làm việc theo nguyên tắc tiêu chuẩn bình thường, thì là đi theo trào lưu, người đi theo trào lưu vĩnh viễn không thể nổi trội trong xã hội này, bất cứ thời đại nào cũng đều không cần người tầm thường như vậy, mà cần một người tài nổi trội. Chỉ có loại người tài đó mới có thể chống đỡ với sóng gió, làm nên nghiệp lớn!”

Kiều Mộng Viện nói: “Xem ra anh cho rằng mình chính là loại người đó.”

Trương đại quan gật đầu nói: “Đáng tiếc lần này sóng gió hơi lớn, làm cho tôi hơi choáng váng, tôi không nhận ra nhiều điều.”

Phùng Thiên Du nướng một cái đầu dê mang đến, Trương Dương cười nói: “Thầy giáo PHùng, không cần nhiều như vậy đâu, anh xem nhiều thức ăn như vậy, hai người chúng tôi ăn không hết được, anh cũng ngồi xuống uống một chén đi.”

Phùng Thiên Du nói: “Giờ đây là lúc việc làm ăn bận nhất, hai người nói chuyện đi, tôi phải đi xem hàng thế nào. Đợi chút nữa tôi sẽ đến uống cùng hai người mấy chén.”

Đột nhiên bên ngoài vang lên một âm thanh quen thuộc: “Lão Phùng, Lão Phùng, tôi bảo anh để lại phòng cho tôi đâu rồi?”

Phùng Thiên Du vội vàng đi ra ngoài.

Trương Dương đã nhận ra âm thanh đó chính là của Ngưu Văn Cường, thế giới này thật là nhỏ, ở Phong Trạch cũng gặp được bạn cũ.

Phùng Thiên Du đã dành phòng cho Trương Dương, đâu còn phòng cho Ngưu Văn Cương nữa, anh ta xin lỗi: “Ông chủ Ngưu, anh xem cái trí nhớ của tôi này, tôi quên mất chuyện này rồi!”

Ngưu Văn Cường nói: “Sao thế? Lão Phùng à, anh thật là không nể mặt tôi, tôi đã dặn đến thế rồi mà anh còn quên.”

Một tiếng nói vang lên: “Mẹ kiếp sao anh nói lắm thế? Sĩ diện gì chứ? Lắm tiền hống hách có phải không?”

Ngưu Văn Cường trừng mắt, tên này uống rượu xong mới đến đây, bên cạnh còn có bạn gái Đổng Hân Vũ, đàn ông ai mà chẳng cần thể diện chứ, nghe thấy những lời này, Ngưu Văn Cường đương nhiên tức giận đùng đùng, nhưng tên này ngay lập tức cảm thấy âm thanh đó sao quen thuộc vậy, quay đầu lại nhìn, ngay lập tức liền toét miệng cười: “Mẹ kiếp! Sao lại là anh?”

Trương đại quan cười ha ha, Ngưu Văn Cường vẫn giữ thói quen cũ, đi đến đấm lên vai của Trương Dương: “Mẹ kiếp thật chẳng nể mặt tôi, đến Phong Trạch mà cũng không nói cho tôi một tiếng, lần này có phải là ngoại tình với cô gái nào nên đến đây không.” Tên này vừa nói vừa ngước đầu nhìn vào trong phòng, nhìn thấy Kiều Mộng Viện ngồi bên trong, Ngưu Văn Cường rất xấu hổ, liền lắp bắp: “Đây chẳng phải…là…tiểu thư Kiều sao?”

Kiều Mộng Viện đã nghe thấy những lời vừa rồi gã nói, Ngưu Văn Cường lắm lời này, Kiều Mộng Viện chỉ muốn thưởng cho gã một cái tát.

Trương Dương mời Đổng Hân Vũ vào, Đổng Hân Vũ là đô đốc của xưởng may quần áo da, cũng là oan gia không đánh không quen với Ngưu Văn Cường, Đổng Hân Vũ cười nói: “Tối nay Văn Cường uống hơi nhiều, nói linh tinh, hai vị đừng giận.”

Trương Dương bảo Ngưu Văn Cường ngồi xuống, Kiều Mộng Viện cười nói: “Phong Trạch thật là nhỏ, không ngờ ở đây cũng gặp được người quen.”

Ngưu Văn Cường nói: “Cũng chẳng phải trùng hợp gì, bình thường tôi thường đến đây ăn đồ nướng, sao hai người đột nhiên lại đến Phong Trạch?”

Trương Dương nói: “Mới đến không lâu, tôi đang nhớ tới anh kìa, không ngờ anh lại đến rồi.”

Ngưu Văn Cường nói: “Anh có tám kiếp cũng không nhớ đến tôi.”

Kiều Mộng Viện nói: “Ngưu Văn Cường, sao anh lại giống con gái thế.”

Tất cả mọi người đều cười, Đổng Hân Vũ đấm lên vai Ngưu Văn Cường rồi nói: “Anh này ấy à, gặp bí thư Trương còn thân thiết hơn tôi ấy chứ.”

Trương Dương nói: “Đương nhiên rồi, khi bọn tôi quen nhau còn chưa có cô cơ đấy.”

Ngưu Văn Cương nói: “Lúc đó anh đang mở quán Karaoke, còn bí thư Trương của chúng ta đang là chủ nhiệm ban kế hoạch hóa gia đình của Hắc Sơn Tử.”

Trương Dương nói: “Thật là nhanh, chớp mắt đã hơn năm năm rồi.”

Ngưu Văn Cường gật đầu nói: “Giờ anh đã là bí thư thị ủy rồi, tôi vẫn còn đang nuôi cá nuôi tôm ở Phong Trạch.”

Trương Dương nói: “Tôi chỉ được cái tiếng thôi, còn anh được miếng, giờ đây đã là phú ông ròi, còn có đệ nhất mỹ nữ của Phong Trạch đến cùng anh, anh vừa có tài vừa có sắc rồi.”

Ngưu Văn Cường nói: “Anh cũng vậy!” Ánh mắt quay sang nhìn Kiều Mộng Viện.

Kiều Mộng Viện đương nhiên hiểu được ý của gã, mặt đỏ bừng, trong lòng nói bạn của Trương Dương đều chẳng phải loại tử tế gì.

Ngưu Văn Cường trước khi đến đây đã uống không ít rượu, Trương Dương không để gã uống nhiều, rót cho gã nửa chén, rồi mỉm cười nói: “Gần đây mấy anh em các anh cũng không đến Tân Hải chơi, sao thế? Quên người anh em là tôi rồi à?”

Ngưu Văn Cường nói: “Gần đây hơi bận, đang là mùa thu hoạch, bận xong mùa này là tôi không còn việc gì nữa rồi, đến lúc đó cả ngày đến làm phiền anh, đúng rồi, Triệu Tân Vĩ đã làm xong thủ tục điều động rồi, gần đây sắp đến chỗ anh làm sở trưởng quản lý xe, tôi và Lão Đỗ đã hẹn nhau đi tiễn anh ta.”

Trương Dương nói: “Thật ra không xa mấy, mọi người đều có xe, chỉ cần muốn gặp nhau, một cuộc điện thoại, chọn một chỗ ở giữa, hai tiếng là gặp được rồi.”

Ngưu Văn Cường nói: “Nói thì nói vậy, chúng tôi đều không có việc gì, nhưng giờ anh là bí thư thị ủy, trăm công ngàn việc, sợ rằng anh không có thời gian.”

Trương Dương nói: “Dù công việc có bận thế nào cũng không thể quên anh em của mình.”

Ngưu Văn Cường nói: “Anh làm quan ngày càng lớn, thì khoảng cách giữa anh và các anh em ngày càng xa, thật đấy, giờ đây ở cùng với anh tôi thấy mình với cao quá.”

“Đừng nói linh tinh!” Đổng Hân Vũ kéo áo gã nhắc nhở.

Trương Dương cười nói: “Để cho anh ấy nói đi.”

Ngưu Văn Cường ngà ngà nói: “Trương Dương à, giờ đây tôi rất nhớ thời chúng ta còn ở Xuân Dương, các anh em ở cùng nhau, cả ngày uống rượu nói chuyện tán gái, dù là nói linh tinh thôi, nhưng ai nấy đều thẳng thắn, chẳng phải che đậy điều gì, chẳng ai giấu ai điều gì. Chúng ta giờ đây, tiền có rồi, quyền cũng có rồi, nhưng không được vui vẻ như lúc đó, anh nói xem là tại sao?”

Trương Dương mím mím môi, hắn không biết phải trả lời thế nào.

Ngưu Văn Cường nói: “Ngày hôm trước tôi đi thăm chị, Khương Tử Hàm đã trở thành một chàng thanh niên rồi, nhớ đến Khương Lượng, trong lòng tôi vô cùng buồn, lúc đó tôi rất muốn gọi điện cho anh, tôi muốn tìm một người nói chuyện, muốn tìm một người uống chén rượu cùng tôi, nhưng tôi lại nghĩ, dù là có gọi thêm một người đến, thì cũng chỉ thêm một người buồn mà thôi, dù là tôi có gọi tất cả các anh đến, thì anh em ta cũng không tề tựu đầy đủ được, Khương Lượng có về được không? Không về được nữa rồi!” Ngưu Văn Cường vừa nói mắt vừa đỏ lên.

Lòng Trương Dương cũng cay cay, hắn nhấc chén rượu trước mặt uống cạn.

Ngưu Văn Cường nói: “Buổi tối ngày hôm trước, một mình tôi chạy đến bên hồ Phong Trạch, mang theo hai chai rượu, một chai tôi đổ xuống hồ, một chai còn lại tôi uống hết, mẹ kiếp, tôi vừa uống vừa khóc, tôi buồn… Nếu như anh em chúng ta cứ ở Xuân Dương mãi thì tốt biết mấy, như vậy Khương Lượng sẽ sống tốt, kiếm nhiều tiền thế này, làm quan lớn thế này có ý nghĩa gì? Ai mà chẳng một ngày ba bữa cơm, ai mà chẳng một cuộc đời, bạn bè không còn nữa, người thân không còn nữa, sống còn ý nghĩa gì?” Ngưu Văn Cường uống chén rượu, một người đàn ông như gã cũng gạt nước mắt nghẹn ngào.

Trương Dương nói: “Văn Cường, mẹ kiếp, lòng tôi cũng buồn lắm, ai mà nói sai chứ? Khi không có tiền thì muốn kiếm tiền, khi làm quan nhỏ thì muốn leo lên làm quan lớn, nhưng khi anh đã có hết những gì mình muốn, thì lại phát hiện ra rằng những năm tháng đã qua mới là đẹp đẽ nhất, chỉ tiếc rằng chúng ta không thể quay đầu lại được nữa rồi.”

Kiều Mộng Viện và Đổng Hân Vũ yên lặng ngồi bên cạnh, lắng nghe cuộc nói chuyện giữa hai người đàn ông này, họ nghe rất chân thành, và họ phát hiện ra rằng, nội tâm thật sự của hai người đàn ông này, dưới tầng tầng lớp lớp che đậy, hóa ra vô cùng thuần chất!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.