Y Đạo Quan Đồ

Chương 1091-1: Cảm giác sứ mệnh (1)



Kiều Bằng Phi lái xe rời đi tại lối ra Giang thành, Kiều lão chỉ phất phất tay với hắn, cũng không làm nhiều cáo biệt, nên dặn dò đã sớm dặn dò qua, con cháu đều đã lớn rồi, đủ lông đủ cánh bay cao, Kiều lão cũng rõ ràng, con đường sau này phải do chính bọn nhỏ tự đi, ông già rồi, không c1o khả năng mỗi một việc đều phải lo lắng, an bài cho con đường tương lai của bọn nhỏ.

Trương Dương nhìn xe jeep đi xa, hướng Kiều lão nói: "Bằng Phi tương lai khẳng định tiền đồ rộng lớn."

Kiều lão có hứng thú nói: "Vì sao nói như vậy?"

Trương Dương nói: "Một người thành đại sự, đầu tiên phải có cảm giác sứ mệnh, Bằng Phi có cảm giác sứ mệnh rất mạnh."

Kiều lão cười lắc đầu, nâng chung trà lên uống một ngụm, ông rõ ràng cảm giác sứ mệnh theo như lời của Trương Dương là có ý gì, ông cũng lý giải cháu trai của mình, khoảng thời gian gần đây, Kiều gia liên tiếp tao ngộ phiền phức, tuy rằng không đến mức lay động căn cơ của Kiều gia, thế nhưng danh vọng của Kiều gia đã không bằng trước, Kiều Bằng Phi quyết định tiến vào con đường làm quan, chính là dưới loại tiền đề này, hắn thấy được địa vị chính trị của Kiều gia không ngừng giảm xuống, hắn muốn trọng chấn huy hoàng của gia tộc.

Kiều lão rất vui mừng trong tử tôn của mình có thể có người như vậy, vô luận Kiều Bằng Phi có thể đi tới bước nào, quan trọng nhất là hắn có tâm tiến tới, loại tâm tiến tới này cũng là cái Trương Dương gọi là cảm giác sứ mệnh, hắn muốn giữ gìn vinh dự của gia tộc, hắn rốt cục hiểu được phân lượng của hai chữ trách nhiệm này.

Kiều lão nói: "Có câu cách ngôn, không ai giàu ba đời, trên kéo dài chính trị càng hiếm thấy. Thời đại hiện nay là một thời đại dân chủ, trừ phi cậu có thực lực, bằng không vô luận cậu có bối cảnh và tài nguyên thế nào, cậu đều không có khả năng đi một đường bằng phẳng trên chính trị."

Trương Dương nói: "Ngài nói là nhằm vào người muốn làm đại sự chân chính, đối với người muốn ở trong quan trường kiếm chén cơm ăn, đừng nói làm đại sự, một người đắc đạo cũng không nhiều."

Kiều lão mỉm cười nói: "Cải cách cũng không đơn giản là mặt kinh tế, cũng bao quát chính trị thể chế, bất luận biến cách gì cũng không chỉ làm một lần là xong, cái này cần nỗ lực và hoàn thiện một đời lại một đời người, có chuyện cậu không cách nào phủ nhận, sinh hoạt của chúng ta đang trở nên càng ngày càng tốt, pháp luật của chúng ta đang từng bước hoàn thiện, người tuổi trẻ, lúc nhìn thế giới phải có nhiều ánh mặt trời."

Trương đại quan nhân nói: "Tôi vẫn đều là ánh mặt trời xán lạn!"

Kiều lão hài hước đáp lại nói: "Tôi cũng cho rằng như vậy!"

Hai người đồng thời nở nụ cười.

Kiều Mộng Viện cũng thật không ngờ ông nội sẽ đột nhiên đi tới Tân Hải, khi ông nội xuất hiện tại trước mặt cô ấy, cái mũi của Kiều Mộng Viện không khỏi có chút cay lên.

Nụ cười của Kiều lão dày rộng mà hiền lành, vô luận ông nghe được cái gì, xảy ra cái gì, tình cảm của ông đối với cháu gái chẳng bao giờ có chút thay đổi nào.

Ông mỉm cười đứng ở nơi đó, dường như chẳng bao giờ rời đi, thời gian không phải cự ly, không gian không phải cự ly, tuyệt đối không tách rời thân tình giữa bọn họ, cho dù không có phần quan hệ huyết mạch tương liên, thế nhưng thân tình vẫn còn, ông tin tưởng trong lòng cháu gái cũng là như vậy.

Kiều Mộng Viện kêu một tiếng ông nội, tiến lên nhào vào trong lòng Kiều lão, Kiều lão nhẹ nhàng vuốt đầu vai cô ấy, ôn nhu nói: "Ngoan, nhìn thấy con ông an tâm." Thiên ngôn vạn ngữ chỉ hóa thành một câu nói này.

Chuyện tốt không ra cửa chuyện xấu đồn ngàn dặm, lời đồn đãi về thân thế của Kiều Mộng Viện đã truyền bá rộng rãi từ lâu, Kiều Mộng Viện cũng có nghe thấy, cô ấy không biết chuyện này rốt cục là truyền ra thế nào, bất quá cô ấy cũng không có ý niệm đi tìm nguyên căn trong đầu, Kiều Mộng Viện cho rằng, chuyện này sẽ làm cô ấy và Kiều gia càng chạy càng xa, ít nhất cô ấy không biết sau này nên đối mặt người Kiều gia như thế nào.

Kiều lão đến làm cô ấy thật không ngờ, khi cô ấy nhìn đến nụ cười ấm áp hiền lành của ông nội, tất cả do dự và sợ hãi trong lòng nhất thời đều bình thường trở lại, cô ấy biết, ông nội không bởi vì sự kiện này mà xa lánh mình, buông tha mình.

Trương đại quan nhân cười tủm tỉm đứng ở phía sau của bọn họ cách đó không xa, trong lòng nóng rực, hắn là một người rất dễ bị thân tình làm cảm động, Trương đại quan nhân lặng lẽ bỏ đi, hắn không muốn quấy rối hai ông cháu nói chuyện.

Trở lại phòng làm việc của mình, Phó Trường Chinh tiến đến rất nhanh.

Trương Dương cười nói: "Cậu tới thật ra đúng lúc."

Phó Trường Chinh nói: " Chức trách của tôi cũng là phục vụ lãnh đạo."

Trương Dương nói: "Tôi chưa từng nói với cậu, sao cậu biết tôi đã trở về?"

Phó Trường Chinh cười nói: "Tâm linh cảm ứng."

Trương đại quan nhân nói: "Đắc, nghe sến quá, Trường Chinh à, thời gian gần đây thành phố thế nào?"

Phó Trường Chinh nói: "Không có chuyện gì quan trọng, các hạng công tác đều thuận lợi đẩy mạnh trong kế hoạch, đúng rồi có một đoàn đại biểu kinh mậu nước Mỹ liên hệ với thành phố, nói ngày kia muốn đến đây khảo sát, chỉ tên nói họ muốn Trương bí thư tự mình tiếp đãi."

Trương Dương lập tức đoán được là Sarah suất lĩnh đoàn đại biểu kinh mậu của New York, hắn cười nói: "Là bạn cũ của tôi, tôi ở kinh thành gặp Tát Đức Môn Thác, hắn nghe nói tôi làm bí thư thị ủy tại Tân Hải, cho nên giới thiệu đoàn kinh mậu cho tôi, lúc đầu đoàn kinh mậu đi Nam Tích, Lam Sơn khảo sát, nếu muốn đến đây, chúng ta làm tốt công tác tiếp đãi cũng phải."

Phó Trường Chinh nói: "Tôi có phương thức liên của bọn họ hệ, quay đầu lại tôi đem chuyện này định xuống."

Trương Dương gật đầu.

Phó Trường Chinh lại nói: "Còn có một việc, tổ công tác ủy ban kỷ luật tỉnh gần đây muốn tới, nói là điều tra một vài sự tình."

Trương Dương nhíu nhíu mày nói: "Bọn họ không phải điều tra xong rồi sao? Sao lại muốn điều tra?

Phó Trường Chinh nói: "Chỉ là ra một thông báo, cụ thể tới làm gì, tôi cũng không rõ ràng lắm."

Trương Dương nói: "Đám người này tới là không có chuyện tốt."

Điện thoại của Trương Dương vang lên, hắn cầm lấy điện thoại, điện thoại là bí thư thị ủy Bắc Cảng Hạng Thành gọi tới, ông ta hỏi Trương Dương có quay về hay chưa, biết Trương Dương đã trở lại Tân Hải, Hạng Thành nói: "Trương Dương, buổi sáng ngày mai cậu tới thành phố họp, tôi có chuyện quan trọng muốn tuyên bố."

Trương Dương lên tiếng, lần này trở về, thái độ của Hạng Thành đối với mình rõ ràng tốt hơn rất nhiều, xem ra chuyện Tiết lão qua đời đả kích ông ta không nhỏ.

Trương Dương thấy thời gian còn sớm, bảo Phó Trường Chinh đi thông báo mấy người thường ủy thị ủy họp.

Buổi chiều bốn giờ, mấy vị thường ủy của Tân Hải đều đi tới phòng họp, Trương Dương mỉm cười nói: "Ngày hôm nay triệu tập mọi người đến đây, cũng là muốn nói một tiếng cùng mọi người, tôi đã trở về."

Thường vụ phó thị trưởng Đổng Ngọc Vũ cười nói: "Trương bí thư, gần đây chúng tôi đều đang chờ ngài trở về, Sự nghiệp cải cách của Tân Hải cần ngài đi đầu!" Từ khi Trương Dương tạo địa vị lãnh đạo tuyệt đối tại Tân Hải, nịnh hót và thổi phồng của Đổng Ngọc Vũ đối với hắn cũng trở nên không che giấu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.