Y Đạo Quan Đồ

Chương 1093-1: Đừng hãm hại tôi (1)



Hạng Thành không có hứng thú nghe ông ta nói lời vô ích, nhíu nhíu mày nói: "Lão Trần, chuyện của Bắc Cảng đã quá nhiều, tôi không hy vọng bất luận người nào trong các người gặp chuyện không may, các người xảy ra chuyện, tôi trên mặt cũng nhục nhã, lãnh đạo cấp trên sẽ cho rằng tôi lãnh đạo bất lực, giám sát của tôi đối với các người bất lực, ông làm công tác ủy ban kỷ luật, tầm quan trọng của tổ chức kỷ luật ông đều phải rõ ràng hơn so với bất luận kẻ nào, tôi nghĩ không cần phải nhấn mạnh trước mặt tại ông chứ?"

Lời nói này của Hạng Thành khiến cho Trần Cương rơi vào trong thấp thỏm lo âu, rời phòng làm việc của Hạng Thành, ông lo lắng mãi, rốt cục vẫn là gọi điện thoại cho Trương Dương, mời Trương Dương buổi trưa cùng nhau ăn.

Trần Cương mời khiến cho Trương Dương cảm thấy có chút đột ngột, bất quá hắn vẫn đáp ứng Trần Cương.

Đi vào phòng Trần Cương trước đó đặt, Trương Dương mới phát hiện ở đây chỉ có Trần Cương, hắn lập tức ý thức được Trần Cương nhất định có chuyện bí mật bàn cùng mình, cười cười ngồi xuống bên cạnh Trần Cương: "Trần bí thư, hẳn là tôi mời ông ăn mới đúng."

Trần Cương cười nói: "Trương bí thư từ kinh thành trở về, theo lý nên là tôi đón gió tẩy trần cho cậu."

Đồ ăn bắt đầu lên, Trần Cương ý bảo người phục vụ đi ra, nâng ly rượu kính Trương Dương một ly, thấp giọng nói: "Trương bí thư, tôi không biết cậu nghe nói không, tổ công tác ủy ban kỷ luật tỉnh lại đi tới Bắc Cảng."

Trương Dương nói: "Bọn họ vẫn chưa có rời đi sao? Gần đây không biết phát thần kinh cái gì, nhìn thẳng Bắc Cảng, không phải là muốn đem tất cả cán bộ của Bắc Cảng bắt giữ?"

Trần Cương nói: "Trương bí thư, tôi nghe nói... Tôi nghe nói lần này có thể là hướng về phía tôi."

Trương Dương hơi ngẩn ra, giơ hai mắt lên nhìn thẳng Trần Cương.

Trần Cương lúng túng nói: "Có người, có người nói tôi lợi dụng chức quyền làm quyền sắc giao dịch, thật sự là dục gia chi tội..." Chỉ có chính ông ta mới rõ ràng lời nói này của mình là tái nhợt vô lực cỡ nào.

Trương Dương nở nụ cười ha ha, tiếng cười của hắn khiến cho mặt già của Trần Cương phát nóng, tại trước mặt của Trương Dương, mình căn bản không có bất luận bí mật gì đáng nói, Trương Dương đương nhiên rõ ràng có phải là dục gia chi tội hay không.

Tiếng cười ngừng, Trương đại quan nhân nói: "Trần bí thư, ông hoài nghi chuyện này có quan hệ với tôi?"

Trần Cương cuống quít lắc đầu: "Không phải... Không phải... Tôi tuyệt đối không có ý tứ kia."

Trương Dương nói: "Tôi thật sự muốn đối phó ông, còn cần chờ tới hôm nay sao?"

Trần Cương cầm lấy khăn tay trên bàn lau mồ hôi, không chỉ có là xấu hổ, hơn nữa còn có sợ.

Trương Dương nói: "Trần bí thư, tôi cũng không biết mấy tin tức này ông từ đâu nghe tới?"

Trần Cương nói: "Tôi làm công tác ủy ban kỷ luật nhiều năm như vậy, còn có chút quan hệ."

Trương Dương nghe ông ta nói như vậy nở nụ cười ha ha.

Trần Cương cảm giác trong tiếng cười của thằng nhãi này tràn ngập châm chọc và nói móc, mặt già mức đỏ, nhưng ông ta vẫn không dám nói cái gì.

Trương Dương nói: "Có câu nói như thế nào nhĩ, Tần Cối còn có hai nhân cách, tại trên người ông thật đúng là thể hiện ra." (Tần Cối, gian thần thời Nam Tống, Trung Quốc)

Trần Cương nói: "Trương bí thư, tôi... Tôi không phải đều đang cải chính lệch lạc của mình sao."

Trương Dương nói: "Ông yên tâm đi, chuyện này không quan hệ với tôi, ông không tìm tôi, tôi hầu như đã quên ông."

Trần Cương trong lòng nói: "Mới là lạ, nếu cậu có thể dễ dàng buông tha tôi như vậy mới là lạ! Cậu ác hơn nhiều so với kẻ cử báo tôi, cậu nắm nhược điểm của tôi chậm rãi chơi tôi, muốn từ trên người tôi ép ra những thứ còn thừa, chờ tôi đối với cậu vô dụng, cậu không chừng sẽ hại tôi." Trần Cương là một người thông minh, thấy mục đích của Trương Dương chính là vì xác định một việc, Trương Dương chụp ảnh ông ta có tiết lộ ra hay không, theo Trần Cương xem ra, chỉ có Trương Dương có bằng chứng, nếu như không phải Trương Dương làm ra chuyện này, mình còn có thể tránh được một kiếp này. Trần Cương nói: "Trương bí thư, tôi biết trong lòng cậu có ý kiến đối với tôi, tôi cũng thừa nhận mình phạm qua một ít sai lầm nhỏ."

Trương đại quan nhân thầm nghĩ, gặp qua người không biết xấu hổ rồi, nhưng chưa thấy qua kẻ không biết xấu hổ như Trần Cương, còn con mẹ nó một ít sai lầm nhỏ? Lợi dụng chức quyền không biết ngủ với nữ cán bộ bao nhiêu. Cái này không gọi dùng quyền mưu sắc thì gọi là cái gì? Trương Dương đối với Trần Cương không có mảy may đồng tình, cho dù lần này ông ta té ngã cũng là đáng đời.

Trần Cương vẻ mặt chân thành nói: "Tôi biết mình sớm muộn gì sẽ trả giá lớn vì sai lầm của mình, thế nhưng tôi hy vọng giờ khắc này có thể đến muộn một chút, hy vọng có thể cho tôi một thời gian, để cho tôi làm ra bồi thường vì sai lầm của mình, nhiều một ít chuyện tốt."

Trương Dương đương nhiên sẽ không tin tưởng lời nói của lão ta, lão gia hỏa Trần Cương này tuyệt không có giác ngộ như vậy, hắn thản nhiên nói: "Lão Trần à, ông có ý nghĩ như vậy là tốt, bất quá chuyện trên đời này đều không như ý." Hắn nâng ly rượu một ngụm uống cạn, đứng dậy nói: "Tôi buổi chiều còn có việc, cho ông một kiến nghị, thuận theo tự nhiên đi."

Trần Cương nhìn bóng lưng của Trương Dương, trong lúc nhất thời ngồi ngã trên ghế, cái gì gọi là thuận theo tự nhiên? Thằng nhãi này đang khuyên mình tiếp thu hiện thực, bất quá trong lòng Trần Cương vẫn đang ôm một tia may mắn, tổ công tác ủy ban kỷ luật tỉnh? Cho dù bọn họ thật sự tới, nếu như không có nắm giữ bằng chứng, cũng không thể làm gì mình, mình vẫn có thể bình an vô sự.

Đi ra khách sạn, tại cửa gặp Viên Hiếu Thương, Viên Hiếu Thương trong khoảng thời gian này đi Úc, đêm qua mới vừa trở về, thấy Trương Dương từ trong khách sạn đi ra, Viên Hiếu Thương nhanh chóng đi qua đón: "Trương bí thư, ngài đại giá quang lâm cũng không nói một tiếng."

Trương Dương cười nói: " Hẹn ăn với Trần bí thư ủy ban kỷ luật, loại việc nhỏ này tôi không cần phải phiền phức ông."

Viên Hiếu Thương nói: "Tôi đêm qua mới từ Úc trở về, Trương bí thư, tôi mang theo chút lễ vật cho người, ngài theo tôi đến phòng làm việc đi."

Trương Dương cười nói: "Sao có thể không biết xấu hổ, không cần đâu!"

Viên Hiếu Thương nói: "Không là ý của tôi, là vợ bảo tôi mang cho ngài, cảm ơn ngài đã cứu Quang Đại của chúng tôi."

Thịnh tình không thể chối từ, Trương Dương không thể làm gì khác hơn là theo Viên Hiếu Thương đi tới phòng làm việc của ông, Viên Hiếu Thương mang đến cho Trương Dương một bộ cá sấu da cụ, tìm một cái túi nhét vào bên trong, đưa cho Trương Dương nói: "Trương bí thư, tôi cũng không có ý hối lộ ngài."

Trương Dương cười nói: "Lần sau không được viện dẫn lẽ này nữa, sau này ngàn vạn lần đừng làm những cái này, tuy rằng là bạn bè gặp gỡ, thế nhưng lỡ như khiến cho người ngoài biết khẳng định sẽ có màu sắc khác biệt."

Viên Hiếu Thương nói: "Quan trường thật sự là phiền phức."

Trương Dương nói: "Tôi nghe nói người nhà ông đều đã di dân sang Úc?"

Viên Hiếu Thương thở dài nói: "Không dối gạt ngài, từ lần trước Quang Đại gặp chuyện không may, tôi ngủ cũng không yên, vợ tôi còn thiếu cảm giác an toàn hơn cả tôi, ầm ĩ muốn cho con trai ra nước ngoài đọc sách, cho nên tôi chỉ có thể tìm quan hệ đi di dân."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.