Y Đạo Quan Đồ

Chương 1093-3: Đừng hãm hại tôi (3)



Lưu Diễm Hồng cười nói: "Cậu có chứng cứ sao?"

Trương Dương nói: "Muốn nói chứng cứ hả, thật đúng là không có, bất quá không có lửa thì sao có khói, sưu tập chứng cứ là công tác của ủy ban kỷ luật các người, nếu như chuyện của Trần Cương là thật, như vậy ủy ban kỷ luật các người tiến hành phê bình mình một chút, ngay cả cán bộ ủy ban kỷ luật đều biết pháp phạm pháp, còn sao đi giám sát người khác hả?"

Lưu Diễm Hồng nói: "Một cây táo nếu như tính tổng thế, trong mười trái sẽ phát hiện ra một trái bị hư."

Trương Dương nói: "Chị Lưu, cái ý ngoài lời nói này của chị, lần này tới Bắc Cảng rốt cục là mục đích gì?"

Lưu Diễm Hồng nói: "Cậu ngồi xuống cho tôi."

Trương Dương lúc này mới ngồi xuống.

Lưu Diễm Hồng nói: "Tương Hồng Cương vì sao sẽ bị bắt giữ cậu biết không?"

Trương Dương nói: "Cái này còn cần hỏi, đắc tội với người ta. Ông ta một lòng muốn lên trên, kết quả đắc tội vài người, cho nên đem chuyện không thể tiết lộ của ông ta đưa ra ngoài."

Lưu Diễm Hồng nói: "Cái này chỉ là thứ nhất, theo tôi thấy, cho dù Tương Hồng Cương không có vấn đề kinh tế, ông ta cũng không cách nào tiếp nhận vị trí của Hạng Thành."

Trương Dương cười nói: "Hiện tại ai cũng đã nhìn ra, nếu như cấp trên xem trọng ông ta, sẽ không phái Cung bí thư đến đây, Tương Hồng Cương và Cung Hoàn Sơn tranh tới đấu đi, đến cuối cùng, thì ra trong tỉnh căn bản không có dự định lựa chọn giữa bọn họ, ngẫm lại hai người bọn họ thật sự là buồn cười, bận việc không công một hồi."

Lưu Diễm Hồng nói: "Cậu thấy quyền lực phân tranh chỉ là hiện tượng mặt ngoài, thế nhưng nếu như cậu cẩn thận suy nghĩ một chút, sẽ phát hiện chuyện của Bắc Cảng rất không đơn giản."

Trương Dương nói: "Mời Lưu bí thư chỉ điểm."

Lưu Diễm Hồng nói: "Nếu như không phải cậu đi tìm Đinh Lâm biện hộ, cô ấy sẽ không đem chuyện của Tương Hồng Cương lấy ra, theo tôi được biết, Đinh Cao Thăng gặp chuyện không may, Đinh Cao Sơn đã từng tìm bạn học cũ Tương Hồng Cương tương trợ, thế nhưng Tương Hồng Cương không có dành cho ông ta bất luận trợ giúp gì, hành vi của Tương Hồng Cương khiến cho Đinh Cao Sơn vô cùng tâm lạnh, tất cả cái này bị Đinh Lâm thấy trong mắt, thân nhân chết khiến cho cô ấy sản sinh tâm lý trả thù đối với Tương Hồng Cương, lúc chúng tôi tìm cô ấy đi chứng thực cái này, cô ấy không có lấy ra, đã chứng minh rồi điểm này." Lưu Diễm Hồng nhìn vấn đề vô cùng thấu triệt.

Trương Dương thở dài nói: "Cái này cũng khó trách, gia đình của cô ấy đột nhiên xảy ra biến cố như vậy, mặc dù là sản sinh một ít tâm lý oán hận cũng là khó tránh khỏi."

Lưu Diễm Hồng nói: "Cậu đối với phụ nữ vẫn vô cùng khoan dung."

Trương Dương cười nói: "Thật ra tôi đối với chị cũng rất khoan dung, tuy rằng bị chị lợi dụng cả ngày, thế nhưng tôi cũng không cầu hồi báo."

Lưu Diễm Hồng nói: "Làm như tôi cho chị nhiều ủy khuất lắm vậy."

Trương Dương cười nói: "Nếu như chị thật sự thấy băn khoăn, quay đầu lại nói một chút, giúp tôi tăng lên, vị trí của tôi tại huyện đã ngồi rất lâu."

Lưu Diễm Hồng không nhịn được nở nụ cười: "Vẫn là một kẻ mê làm quan! Cậu trẻ tuổi đã tới loại cấp bậc này, còn có cái gì chưa đủ?"

Trương Dương nói: "Trên đời này sẽ không có người thấy đủ, thấy đủ thật ra cũng là tự mãn, chúng ta làm cán bộ quốc gia chỉ cần tự mãn, thì khẳng định sẽ dừng lại không bước, chị muốn tôi tiến tới? Hay là muốn tôi dừng lại không bước?"

Lưu Diễm Hồng sớm đã thành thói quen cái dạng này của hắn, thấy Trương Dương đòi chức quan, cô ấy sẽ tránh nặng tìm nhẹ, nói sang chuyện khác: "Cậu tại lễ tang của hai anh em Đinh Cao Sơn trợ giúp giải vây Đinh Lâm, ra sức đánh Đổng Chính Dương, giành được hảo cảm của cô ấy. Cho nên cô ấy mới có thể đem cái kia lấy ra, lại nói tiếp là thấy mặt mũi của cậu mới thả Tương Hồng Cương một con đường."

Trương Dương nói: "Chuyện tình đã qua đi lâu như vậy, Tương Hồng Cương cũng đã gánh chịu trách nhiệm tương ứng, bất quá tôi không nghĩ mình cho ông ta nhiều nhân tình, chỉ là còn một chân tướng mà thôi."

Lưu Diễm Hồng nói: "Tương Hồng Cương tuy rằng là vật hi sinh của đấu tranh quyền lực, thế nhưng từ việc ông ta gặp rủi ro chuyện này bại lộ không ít vấn đề, thứ nhất, anh em Đinh gia rốt cuộc có hành vi buôn lậu phạm tội hay không? Nếu có, vì sao nhiều năm như vậy bọn họ ở Bắc Cảng vẫn bình an vô sự? Rốt cục là ai yểm hộ cho bọn họ? Thứ hai, ai giết bọn họ? Giết bọn họ rốt cục là người cạnh tranh, hay là một ít người ẩn dấu sâu hơn?Thứ ba, vô luận Tương Hồng Cương thừa nhận hay phủ nhận, ông ta hoặc nhiều hoặc ít lợi dụng chức quyền của mình vì anh em Đinh gia sáng tạo điều kiện tiện lợi. cán bộ giống như ông ta ở Bắc Cảng rốt cục có bao nhiêu?

Trương Dương nói: "Chị nói những chuyện này hình như đều là nhiệm vụ của cảnh sát."

Lưu Diễm Hồng nói: "Muốn làm rõ tình trạng hiện nay của Bắc Cảng, phải nhờ những cơ quan này phối hợp, tôi tới Bắc Cảng mặc dù có mấy lần. Thế nhưng mỗi lần điều tra luôn luôn không cách nào thâm nhập vào. Tôi cảm giác Bắc Cảng có một tấm lưới phòng hộ không nhìn thấy, tấm lưới này tương đối nghiêm mật. Chỉ cần phát hiện lỗ thủng, lập tức sẽ tiến hành bù đắp, nếu như không sâu đi vào, rất khó tìm được vấn đề bên trong."

Trương Dương nói: "Chị có phải là hoài nghi Hạng Thành có vấn đề?"

Lưu Diễm Hồng nói: "Rất có khả năng."

"Vậy tra đi!"

Lưu Diễm Hồng nói: "Tôi điều tra qua, đối với Hạng Thành, Cung Hoàn Sơn, thậm chí tiến hành bí mật điều tra tình huống tài chính của một ít lãnh đạo chủ yếu Bắc Cảng, cũng không có phát hiện vấn đề. Thậm chí có thể nói, bọn họ trên cơ bản đều có thể xưng là thanh liêm."

Trương Dương nói: "Thanh liêm là chuyện tốt. Chỉ có quan viên thanh liêm, dân chúng mới có ngày lành."

Lưu Diễm Hồng nói: "Có một số việc quá hoàn mỹ, ngược lại làm cho sinh ra lòng nghi ngờ."

Trương Dương nói: "Chị vẫn là hoài nghi!"

Lưu Diễm Hồng nói: "Bắc Cảng khẳng định có vấn đề, căn cứ tư liệu tôi hiện tại nắm giữ, trong vài năm nay, các loại thương phẩm buôn lậu từ Bắc Cảng đến nội địa, số lượng rất kinh người, nhưng mà số vụ án mà cảnh sát Bắc Cảng phá nhiều nhất chính là vụ án buôn lậu, cũng đứng đầu trong toàn bộ tỉnh. Thế nhưng số lượng cũng không lớn, ứng với tiếng sấm to mưa lại nhỏ."

Trương Dương nói: "Lưu bí thư, chị có phải là hoài nghi hệ thống công an Bắc Cảng cũng có chuyện?"

Lưu Diễm Hồng nói: " Trước khi có chứng cứ, tôi không thể nói lung tung, thế nhưng lần này tôi nhất định phải tra rõ vấn đề của Bắc Cảng." Cô ấy đi tới phía sau của Trương Dương. Vỗ vỗ bờ vai của hắn nói: "Trương Dương, tôi có một suy nghĩ."

Trương Dương nói: "Chị Lưu, sao tôi cảm giác chị lại muốn hãm hại tôi?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.