Y Lộ Phong Hoa

Chương 46



Theo từ xưa các gia các hộ đều bắt đầu đi chúc tết, Tiết gia tự nhiên cũng không ngoại lệ. Bởi vì năm trước Tiết Kim Văn được lên chức, cho nên năm nay người thân thân hữu đến thăm chúc tết so với năm rồi nhiều hơn không ít, tự nhiên là một lần nữa chưởng gia Chu thị phải lo trong lo ngoài, cũng may Tống mụ Bình Nhi đều là trợ thủ đắc lực, lại còn có Tiết Vô Ưu ở một bên giúp đỡ, tuy rằng thân mình Chu thị coi như là nhu nhược nhưng cũng đều ứng đối gọn gàng ngăn nắp, Tiết lão thái thái rất là vừa lòng. Nhưng Lí thị bị đoạt chi quyền chưởng gia, trên mặt càng không nhịn được, dứt khoát liền vẫn cứ cáo ốm, từ lúc đầu đến cuối luôn luôn đều không lộ diện. Bọn hạ nhân ai cũng đều thấy gió sử đà(ý nói là k thấy bóng dáng của Lí thị), trừ bỏ vài cái tâm phúc bên người Lí thị, còn lại từng từng hạ nhân sửa sắc mặt ngày xưa, đối với Chu thị cùng Tiết Vô Ưu đều là ân cần nịnh hót. Trong lúc nhất thời, phảng phất thay đổi trong Tiết gia là thiên nhật.

Mùng chín ngày này, Vô Ưu đang ở trong phòng nghiên cứu thuốc viên, đột nhiên Liên Kiều chạy tiến vào."Nhị tiểu thư! Nhị tiểu thư!"

"Xảy ra chuyện gì? Xem ngươi kích động vậy." Vô Ưu ngẩng đầu nhìn lướt

qua Liên Kiều, liền lại cúi đầu làm thuốc viên.

"Hai cái bà tử từ Thừa tướng phủ đến đây, nói là phụng mệnh Tần lão phu nhân vội tới đưa cho ngài quần áo cùng trang sức !" Liên Kiều vội vàng nói.

Nghe nói như thế, Tiết Vô Ưu chau mày. Nghĩ rằng: Quần áo trang sức? Lần trước nàng đi bắt mạch cho Tần lão phu nhâ nàng còn không biết chính mình là thân nữ nhi, thế nào lại đột nhiên đưa đến cho nàng quần áo cùng trang sức? Lại nói nàng hẳn là không biết thân phận của mình a? Nàng ở ngoài làm nghề y đều luôn luôn tự xưng là họ Vương!

Gặp tiểu thư ngồi sững sờ ở chỗ kia, Liên Kiều nhanh kéo nàng đi ra ngoài."Ngài nhanh chút đi! Lão thái thái cùng Đại nãi nãi đang chờ ngài đi đâu."

Vô Ưu vô pháp đành phải đi theo Liên Kiều về phía trước viện, trong lòng cũng nghĩ: Đại khái lại là Tần Hiển bày trò quỷ đi? Không biết hắn lại muốn đánh chủ ý gì?

Cất một bước tiến vào đại sảnh, liền nhìn thấy hai bà tử hơn bốn mươi tuổi đứng giữa đại sảnh, ăn mặc đều là bất phàm, đang bồi Tiết lão thái thái ngồi ở chính giữa cùng đứng bên người Chu thị nói chuyện. Nhìn thấy Tiết Vô Ưu đến đây, Chu thị vội nhanh nói: "Nhị tỷ nhà chúng ta đến rồi!"

Hai bà tử nhanh trở lại, liếc mắt đánh giá Tiết Vô Ưu một cái, trong đó có bà tử hơi lớn tuổi cười phúc phúc thân mình với Vô Ưu. Rất là thỏa đáng nói: "Nô tì Trịnh mẹ cấp nhị tiểu thư thỉnh an, nhị tiểu thư phúc thọ an khang!"

"Không dám nhận!" Vô Ưu nhanh đáp lễ, dù sao đối phương so với chính mình mẫu thân còn lớn hơn.

Sau đó, Trịnh mẹ liền giải thích ý đồ đến đây."Chúng ta đều là người bên cạnh lão phu nhân, lần này là phụng mệnh lão phu nhân tới là muốn đưabái thiếp cho nhị tiểu thư !"

"Bái thiếp?" Vô Ưu nhướng mày. Nghĩ rằng: Hai vị mama này lớn tuổi, hơn nữa ăn mặc cùng cử chỉ không phải người bình thường, chắc hẳn là người bên cạnh Tần lão phu nhân đi, hẳn không phải là Tần Hiển phái tới đi? Đến cùng là chuyện gì đã xảy ra? Chẳng lẽ Tần lão phu nhân đã biết thân nữ nhi cùng thân phận của mình?

Lúc này, một vị mẹ khác hai tay nhanh dâng một thiệp mời màu đỏ thẫm giấy mạ vàng bên trong lên Tiết Vô Ưu. Tiết Vô Ưu tiếp, mở ra lại cúi đầu nhìn lướt qua, Trịnh mẹ liền cười nói: "Lão phu nhân nhà ta thỉnh nhị tiểu thư tháng giêng mùng mười sáu đi quý phủ dự tiệc chúng ta, mong nhị tiểu thư hãnh diện!"

Không đợi Tiết Vô Ưu nói chuyện, Tiết lão thái thái cũng nói."Nàng một cái tiểu hài tử làm sao biết cái gì hãnh diện hay không hãnh diện, khó được

Tần lão phu nhân để mắt nàng, nàng nhất định sẽ đúng giờ đi!"

Nghe được lời tổ mẫu nói, Tiết Vô Ưu cúi đầu một lược nói: "Thay ta đa tạ qua Tần lão phu nhân, ta nhất định sẽ đến đúng giờ!" Tuy rằng trong lòng có nghi hoặc, nhưng nàng cũng không thể không đi, chỉ cần đi chân tướng liền hết thảy đều rõ ràng.

Kia Trịnh mẹ vừa nghe, liền cười vẫy tay về phía hai cái nha đầu nàngmang đến, chỉ thấy hai cái nha đầu bưng khay đi tới trước mặt Tiết Vô Ưu, một cái khay là hai bộ quần áo cùng một kiện áo choàng tương hàng da lĩnh, một cái khay khác là hai bộ trang sức, vừa thấy chính là đồ tốt. Trịnh mẹ chỉ vào khay trong tay bọn nha đầu cười nói: "Này là quần áo cùng trang sức mà thời điểm lão phu nhân còn trẻ tuổi từng mặc, nói là vóc người cùng khí chất của nhị tiểu thư cùng thời điểm nàng còn trẻ không sai biệt lắm, cho nên lấy đi nhường lại cho nhị tiểu thư mặc!"

Nhìn lướt qua mặt trên trang sức được khảm trân châu cùng bạch ngọc, Tiết Vô Ưu sợ hãi khéo léo từ chối nói: "Vật quý trọng như vậy, Vô Ưu không dám nhận!"

Nghe nói như thế, Trịnh mẹ quay đầu cười cùng vị mẹ đối diện nói: "Lão phu nhân đoán được thực không sai, nhị tiểu thư quả nhiên là vô công không chịu lộc." Lập tức, lại quay đầu đối với Vô Ưu nói: "Lão phu nhân nói, nàng đã ăn không an khang hoàn chưa trả tiền ngài hảo mấy tháng, nhị tiểu thư nếu không thu lời nói kia, nàng về sau liền ăn không không trả tiền thuốc viên cho ngài!"

Trịnh mẹ nói làm cho Tiết Vô Ưu cười, nàng nghĩ nói thêm cái gì cũng không tốt, đành phải đưa hai tay cùng Liên Kiều tiếp nhận khay trong tay hai nha hoàn. Cũng nói: "Thỉnh thay ta đa tạ qua lão phu nhân!"

Lại nhàn nhạt nói hai câu, bồi hai vị mẹ kia uống thêm một ly trà, hai bà tử kia mới đứng dậy cáo từ, Tiết lão thái thái cho Chu thị tự mình đưa ra ngoài cửa! Sau khi Chu thị đưa khách đi, liền trở lại đại sảnh, nhìn thấy Tiết lão thái thái đang ở xem qua quần áo cùng trang sức hai bà tử đã đưa tới, còn Vô Ưu lại đứng một mình ở một bên.

"Đồ thời thừa tướng phu nhân trẻ tuổi mặc qua, đều là vật phẩm tốt nhất! Không nghĩ tới Tần lão phu nhân lại thích Vô Ưu nhà chúng ta như vậy, phải biết rằng hàng năm mười sáu cử ở thừa tướng phủ cử hành yến hội cũng không phải là loại người nào cũng đều tham gia được, người lui tới đều là gia quyến của các quan to quý nhân. Đến lúc đó khẳng định là tập hợp tất cả các danh môn phu nhân cùng thiên kim. Vô Ưu, ngươi nên hảo hảo chuẩn bị a!" Trên mặt Tiết lão phu nhân cũng có vài phần đắc ý.

Lúc này, Chu thị cũng nói: "Đại khái là Tần lão phu nhân biết gia cảnh của chúng ta, cho nên mới đưa tới những thứ này đó chúng ta đặt mua không nổi, ngài cũng thật sự nghĩ đến đủ chu đáo! Vô Ưu, ngươi đến đó ngàn vạn lần không cần thất lễ mới là."

"Là." Vô Ưu gật gật đầu.

Sau đó, Vô Ưu cùng Liên Kiều liền ra đại sảnh. Trên đường, Liên Kiều ôm quần áo cùng trang sức đuổi theo Tiết Vô Ưu hỏi: "Nhị tiểu thư, lẽ ra Tần lão phu nhân không biết thân phận của ngươi a, ngươi nói mấy thứ này có phải là Tần đại nhân đưa tới không?"

"Chờ mười sáu chúng ta đi chẳng phải là sẽ biết ?" Tiết Vô Ưu chau nhẹ đầu mày lại đi về phía trước.

"Nhị tiểu thư, ngươi nói nô tì đến lúc đó mặc cái gì mới tốt?" Trong mắt Liên Kiều lộ ra mong chờ với ngày mười sáu đó vô cùng.

"Không phải là có hai bộ quần áo sao? Ngươi một bộ là tốt lắm!" Tiết VôƯu nói.

"Kia... Kia thế nào có thể? Đó là quần áo của chủ tử, ta mặc vào đến cùng là chủ tử hay là nha đầu a?" Liên Kiều vội nhanh nói. Tiết Vô Ưu hé miệng cười, tiếp tục cúi đầu nghĩ đến chuyện kỳ quái này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.