Y Lộ Phong Hoa

Chương 61-6: Mảnh giấy gợi ý khéo (6)



"Ngươi cũng không phải không biết, ta mang thai gian nan, gả vào Tiết gia hai mươi mấy năm mới có Vô Ưu với tỷ tỷ nàng, Vô Ưu là kết quả ta ăn không biết bao nhiêu canh thuốc mới có được. Huống chi lúc đó ta mới hơn hai mươi tuổi, hiện tại ta đều đã hơn bốn mươi tuổi rồi, càng là chuyện không thể có!" Nhớ tới chuyện cũ, Chu thị vẫn cảm giác thật không dễ như xưa.

"Tốt lắm nương ơi, hiện tại ta chỉ ngóng trông thân thể ngươi khoẻ mạnh, sống lâu trăm tuổi là tốt rồi!" Vô Ưu lôi kéo tay Chu thị nói.

"Nương biết ngươi hiếu thuận! Nếu tỷ tỷ ngươi cũng ở bên người ta như lời nói thì đã tốt rồi." Nói lên Tiết Nhu, trong mắt Chu thị không khỏi nổi lên nước mắt.

Thấy Chu thị thương cảm, Vô Ưu nhanh chuyển đổi đề tài, tay vỗ về vải thêu đỏ thẫm hoa văn hình chìm uyên ương nô đùa trong tay Chu thị: "Nương, ngài không thêu cho cha, vậy đôi uyên ương này là thêu cho ai nha?"

Chu thị biết bản thân thương cảm cũng sẽ làm người bên cạnh mình thương tâm, cho nên nàng nhanh lau nước mắt, mỉm cười nói: "Đây là chuẩn bị cho ngươi!"

Vừa nghe lời này, lúc này Vô Ưu sững sờ ngay tại chỗ. Bởi vì hôm nay vừa mới nghe nhất phiến đại sư nói sao Hồng Loan của nàng chuyển động, hiện tại nhìn thấy vi nương vì bản thân nàng mà thêu đôi chim uyên ương nô đùa, chẳng lẽ thật sự là... Ngay sau đó, nàng nhanh hỏi: "Nương, vì sao ngài lại đột nhiên thêu thứ này cho ta?"

Nhìn dáng vẻ Vô Ưu khẩn trương, Chu thị cười nói: "Hài tử ngốc, năm nay ngươi đã mười bảy tuổi rồi, tuy rằng hiện tại hôn sự còn chưa có tin tức, nhưng vi nương cũng muốn chuẩn bị cho ngươi mới là, lỡ vạn nhất việc hôn sự kia định rồi, lại bắt tay vào chuẩn bị thì không còn kịp!"

Nghe nói như thế, Vô Ưu mới nhìn như thở dài nhẹ nhõm một hơi! Nghĩ rằng: Đúng là muốn hù chết người! Sau đó, một bên Tống mụ cười nói: "Nhị tỷ, nãi nãi cũng thật thương ngươi, không muốn vào lúc ngươi xuất giá chuẩn bị vội vội vàng vàng, hiện tại đã chuẩn bị thì đến lúc đó nhất định là không sai được!"

"Nga." Vô Ưu miễn cưỡng cười, nàng hiện tại thật sự là phản cảm với việc hôn sự, thành thân cái gì chứ, bây giờ thôn trang với xưởng chế dược mới vừa có chút khởi sắc, nàng nhưng còn có rất nhiều việc cần hoàn thành xong đâu, sau này thành thân chẳng những có ràng buộc, còn phải đối mặt với một người có khả năng cả đời nàng không thích, rồi còn phải ứng phó với cả đại gia tộc, chỉ nghĩ thôi nàng cũng đã đau đầu rồi!

Nhìn đến dáng vẻ Vô Ưu, Chu thị cùng Tống mụ nhìn nhau cười, lập tức lắc lắc đầu, thiếu nữ nhà người ta đều hoài xuân, còn nhị tỷ nhà các nàng dù một điểm cũng không có!

Đôi mắt Vô Ưu thoáng lơ đãng nhìn qua, bỗng nhiên nhìn đến điểm tâm được bao giấy in chữ thức ăn chay Vinh Thánh ở trong góc tường trên bàn, Vô Ưu không khỏi hỏi: "Nương, cha mua điểm tâm cho ngươi?"

"Không phải!" Chu thị lắc đầu.

Nghe được không phải là cha mua, Vô Ưu không khỏi tò mò hỏi: "Đó là ai mua trở về?" Người có thể mua điểm tâm cho Chu thị trừ bỏ Tiết Kim Văn cũng chỉ có nàng, mà bản thân nàng không có mua, cha lại cũng không mua, vậy tóm lại là ai mua trở về ?

Nhìn đến vẻ mặt Vô Ưu nghi ngờ, một bên Tống mụ cười nói: "Nhị tỷ, ngài đoán điểm tâm ấy là do ai mua? Bảo đảm là ngài đoán không ra!"

Nhìn đến biểu cảm của Tống mụ, Vô Ưu không khỏi nhíu mày, chỉ vào Tống mụ nói: "Không phải là ngài cho Bình Nhi đi ra ngoài mua chứ?" Tống mụ lập tức lắc đầu. Chuyện này, Vô Ưu thật sự là buồn bực muốn chết, đến cùng là ai mua? Nhà mẹ đẻ của Chu thị ở kinh thành vốn không thân thích gì mà?

Lúc này, Chu thị mở miệng ."Là nhị nương ngươi sáng nay đưa tới!"

"Nhị nương?" Nghe được Lí thị đưa tới điểm tâm, Vô Ưu không khỏi lắp bắp kinh hãi! Nghĩ rằng: Ba tháng qua nàng dường như chưa ra khỏi cửa, dù sao nàng cũng không thấy nàng ta, lần này như thế nào lại ân cần đưa điểm tâm đến như vậy? Dựa theo tính tình nàng với Dung tỷ, chắc hẳn là hận thấu xương mẹ con nàng mới phải!

"Đúng vậy, đúng rồi, hai ngày trước còn tặng một lần quả lê đến nữa. Nhìn đến nàng, bản thân ta đều có chút không được tự nhiên, nhưng mà so với trước kia nàng càng thêm cung kính với ta, thật sự là không biết nàng đang muốn làm cái gì nữa!" Chu thị lắc lắc đầu nói.

"Chỉ sợ là chồn chúc tế gà*, lòng không chịu an phận gì đi?" Một bên Tống mụ chen vào nói.

[*Chồn chúc tết gà: như gỉa bộ thân thiện nhằm thực hiện mưu đồ xấu]

"Ngươi nói hiện tại lão thái thái với đại gia đều phiền nhìn đến các nàng, các nàng còn có thể đùa giỡn ra trò gì chứ?" Chu thị không hiểu nói.

Nhưng mà, Vô Ưu đồng ý với lời Tống mụ nói, có câu gọi là bản tính khó dời, các nàng lại thay đổi rất dễ dàng, nếu thay đổi thành tốt như lời nói thì thật đúng là khả năng không được lớn, cho nên dặn Chu thị nói: "Nương, sau này mọi việc ngươi làm đều nên cẩn thận một chút là tốt rồi, nếu không có việc gì thì không cần để ý đến các nàng!" Chu thị là một người không có tâm cơ, rất dễ dàng bị người ta lừa, trước kia cũng không biết đã ăn ít nhiều ít chuyện thiệt thòi buồn bực.

"Ta cũng không muốn để ý đến nàng, nhưng tục ngữ có nói tay không đánh người có khuôn mặt tươi cười, người ta đi lại cung kính thỉnh an với ta, lại còn cầm những vật lễ đến hiếu kính với ta, ta cũng không nên đối xử với người ta lạnh đạm mới là, lại nói dù sao sau này vẫn sống cùng ở một mái hiên!" Chu thị bất đắc dĩ nói.

"Nãi nãi lòng người thật lương thiện!" Tống mụ bĩu môi nói.

Lúc này, Vô Ưu không khỏi nghĩ đến: Hiện tại đã nhanh đến thời gian thi Hương, có phải Lí thị muốn tới để cầu bản thân nàng giúp nàng ta hỗ trợ nâng đỡ chuyện Nghĩa ca thi khảo cử nhân? Nghĩ đến đây, nàng không khỏi có chút phiền muộn. Tiết Nghĩa gà mờ như vậy lại thêm thứ giá áo túi cơm* (chỉ kẻ bất tài) thì có thể thi được cử nhân sao? Nói hắn là đệ đệ nàng còn khiến nàng cảm thấy bị dọa, Vô Ưu không khỏi phiền chán không thôi!

...

Sáng sớm ngày thứ hai, Vô Ưu ở trong phòng Chu thị dùng cơm sớm, đang cùng Chu thị nói chuyện với Tống mụ, không nghĩ tới lúc này Liên Kiều chạy vào truyền lời nói: "Đại nãi nãi, nhà mẹ đẻ Nhị nãi nãi tới thỉnh an ngài!"

Nghe nói như thế, Chu thị không khỏi nhíu mày, nói: "Trước kia người nhà mẹ đẻ nàng chỉ vội tới thỉnh an ta vào ngày lễ ngày tết thôi, hôm nay trận gió nào lại thổi đến đây?"

Nhà mẹ đẻ Lí thị trước kia Vô Ưu cũng có gặp qua vài lần, chỉ nhớ rõ dáng vẻ người này là tai to mặt lớn, đôi mắt một chút chính khí cũng không có, nàng đối với người này dù có một chút ấn tượng tốt cũng không hề!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.