Y Nhân Hạo Nguyệt

Chương 14: Thám hiểm cổ mộ (hai)



Hai thân ảnh đối mặt với thạch bích đứng sóng vai, tựa hồ cũng đang trạng thái s. Bạch y nhìn tại trên thạch bích lam ngọc thạch ánh ánh sáng lam. Mạch Dao nghĩ thầm: những thứ lam ngọc thạch nếu có thể đào xuống nói không chừng còn rất đáng giá .

< Trước mặt > 【 Trường Phong Hạo Nguyệt 】: từ hình chữ nhìn lên “Thanh thánh trọc hiền” mấy chữ này giống như cùng câu kia thơ không có liên lạc gì.

Lời đại thần nói làm cho Mạch Dao phục hồi lại tinh thần, nàng ở trong lòng lặng yên khinh bỉnhìn chính mình tham tiền.

< Trước mặt > 【 Mặc Thất Tần 】: nếu đem mười chữ này tách ra xem, “Thanh thánh trọc hiền” cái từ này hẳn là đối ứng ở nơi nào đó.

< Trước mặt > 【 Trường Phong Hạo Nguyệt 】: có đạo lý.

Sở Hạo tay trái nhẹ nhàng gõ mặt bàn lông mày khẽ nhăn lên, thanh thánh trọc hiền… Chợt nhìn cùng cái nào cũng không có liên lạc gì.

< Trước mặt > 【 Mặc Thất Tần 】: thanh thánh trọc hiền chỉ là chín, cái này sẽ hữu dụng sao?

< Trước mặt > 【 Mặc Thất Tần 】: ách… đánh sai là rượu.

Rượu sao… . đánh sai? Sở Hạo đột nhiên hai mắt tỏa sáng.

< Trước mặt > 【 Trường Phong Hạo Nguyệt 】: là chữ “Lâu”! Nhờ có em đánh sai.

< Trước mặt > 【 Mặc Thất Tần 】: Chó ngáp phải ruồi…

Ấn chữ”Lâu”, cửa đá quả nhiên hướng hai bên tách ra, lộ ra một cái lối đi tiếp.

Đường phía trước cùng nơi vừa rồi đi qua phi thường tương tự, khác duy nhất chính là con đường này hai bên chất đầy các loại dược thảo, khoáng thạch cùng da long thú ( 1 trong những tài liệu chế tạp cơ quan sư). Mạch Dao đối với khoáng thạch cùng da thú cũng không biết nhưng là biết rõ dược thảo kia nàng chỉ liếc mắt một cái liền luận ra những thứ dược thảo kia giá trị xa xỉ thế nào, nàng đoán rằng khoáng thạch cùng da thú cũng tầm như thế.

< Trước mặt > 【 Trường Phong Hạo Nguyệt 】: Thất Tần nơi này có hay không có những dược thảo em chưa từng thấy qua?

< Trước mặt > 【 Mặc Thất Tần 】: không có. Chúng ta mai đi qua ?

< Trước mặt > 【 Trường Phong Hạo Nguyệt 】: anh cũng đang có ý đó.

Đầy đất là tài liệu mặc dù trân quý nhưng đều là hao chút công phu bình thường có thể có được. Hai người cũng biết nhiều tài liệu như thế nếu toàn bộ dẹp xong nói ít muốn là một canh giờ, thám hiểm thời gian có hạn nếu là bởi vì nhỏ mất lớn chẳng phải là thua thiệt rất lớn sao?

Vì vậy, hai người lần nữa không ngừng lướt qua những khoáng thạch đầy đất cùng dược thảo kia, hướng chỗ sâu của cổ mộ đi tới. Mạch Dao trong lòng bắt đầu mơ hồ mong đợi vừa mới tiến đến nơi này liền có nhiều vật trân quý như thế vạy đằng sau sẽ có ngạc nhiên mừng rỡ gì đây?

Càng đi về phía trước khoáng thạch dược thảo bên đường lại càng ít, khi trên mặt đất không có tiếp tục những thứ tài liệu trân quý kia Mạch Dao phát hiện phía trước thậm chí ngay cả đường đi cũng không có. Trước mắt rõ ràng là một cái hình hố sâu cực lớn ước chừng cao bằng một người, có thể thấy được con đường lại lờ mờ.

Trường Phong Hạo Nguyệt dọc theo gần hố sâu đi tới lui mấy lần đều không tiến triển thêm chút nào. Giống như là bị một gì đó trong suốt chặn con đường rõ ràng nhìn thấy đối diện.

Lúc này, Mạch Dao ánh mắt bị thu hút bởi 1 gốc cây thấp trong góc – chính xác ra là một gốc cây đã chết héo bị hấp dẫn đi tới.

< Trước mặt > 【 Mặc Thất Tần 】: đại thần anh xem nơi này có cây.

Sở Hạo di nhân vật đi đến bên cạnh bạch y nữ tử, dường như hắn phảng phất trông thấy một đôi con ngươi linh động…cô bé này luôn có phát hiện một chút với những đồ tưởng như rất tầm thường.

< Trước mặt > 【 Mặc Thất Tần 】: đi xa như vậy lần đầu tiên gặp cây đây! Chắc cùng cơ quan có quan hệ đi bằng không như thế nào lại là ở nơi này?

Sở Hạo di động thử trên vài chỗ cái cây kia, không thu được bất kỳ phản ứng nào - đây cũng không phải là 1 cơ quan chân chính mà là nhắc nhở gì đó. Ánh mắt dời về một bên, hắn phát hiện bên trên cây thạch bích có một chút lõm vào hình lập phương, tại trên thạch bích lại có 1 cái hình tròn. Đếm một chút tổng cộng có mười hai cái.

< Trước mặt > 【 Trường Phong Hạo Nguyệt 】: em xem trên tường.

< Trước mặt > 【 Mặc Thất Tần 】: hả? Xem rađây chính là cơ quan .

< Trước mặt > 【 Trường Phong Hạo Nguyệt 】: tròn, hình vuông, cây. Lại hình như là hoàn toàn không có liên hệ gì đó với nhau. Lần này hình tròn không biết lại đại biểu cho cái gì.

Mạch Dao trăm mối như tơ vò nhân vật tại trên địa đồ đi tới đi lui. Mâu quang vô tình quét qua dưới chân nàng kinh ngạc phát hiện dưới chân là 1 cái vật thể kim quang nằm đó. Con chuột đến gần cái đồ không biết là cái gì chỉ một chút, nó liền biến mất. Đồng thời hệ thống nhắc nhở nói:

[ Hệ thống ]: Bạn lấy được 1 khối kim loại.

Mạch Dao mở ra ba lô, phát hiện cái khối tiểu kim khí này cũng không có bất kỳ thuộc tính gì. Điều này làm cho nàng càng thêm xác định cái này cùng cơ quan có ít nhiều liên quan. Mạch Dao lập tức đem chuyện nhặt được khối kim khí nói với Trường Phong Hạo Nguyệt.

< Trước mặt > 【 Trường Phong Hạo Nguyệt 】: 1 khối kim loại nhỏ?

< Trước mặt > 【 Mặc Thất Tần 】: Vâng.

< Trước mặt > 【 Trường Phong Hạo Nguyệt 】: hay là dùng để bỏ vào chỗ lõm trên thạch bích nào đó thì phải .

< Trước mặt > 【 Mặc Thất Tần 】: đúng nha! Em như thế nào không nghĩ ra!

< Trước mặt > 【 Trường Phong Hạo Nguyệt 】: còn có…em xem những thứ này sắp xếp có vẻ giống đồng hồ?

< Trước mặt > 【 Mặc Thất Tần 】: đúng thế, cái cảnh tượng này nếu nói là đồng hồ, vậy mấy trăm năm trước sao có đồng hồ nhỉ?

< Trước mặt > 【 Trường Phong Hạo Nguyệt 】: thời đại kia mà nói đồng hồ… có phải hay không là bóng mặt trời?

< Trước mặt > 【 Mặc Thất Tần 】: rất có thể!

< Trước mặt > 【 Trường Phong Hạo Nguyệt 】: Thất Tần, anh là nghĩ như này: bóng mặt trời chỉ thời gian là dùng ” tí sửu dần mão thìn tị ngọ mùi thân dậu tuất hợi” này mười hai con giáp. Nếu như cây kia đối ứng với một cái thời gian vậy chính là 1 vị trí bóng mặt trời điểm xuống!

Mạch Dao nâng trán, không hổ là đại thần cái này cũng làm cho hắn nghĩ đến. Vì vậy nàng giảo hoạt cười một tiếng, nho nhỏ mở ra cái cười giỡn.

< Trước mặt > 【 Mặc Thất Tần 】: vâng… cảm giác, cảm thấy như vậy chắc đúng. Anh nói cây này bộ dạng xấu như vậy có phải hay không là giờ sửu đi?

< Trước mặt > 【 Trường Phong Hạo Nguyệt 】: … Nói không chừng còn có người cảm thấy nó rất khá xem rất nghệ thuật đây.

< Trước mặt > 【 Mặc Thất Tần 】: mới không phải…anh xem bộ dạng của nó đều chết không biết bao nhiêu năm, em gọi nó thụ là cất nhắc nó nói trắng ra là gỗ mục hay sao?

< Trước mặt > 【 Trường Phong Hạo Nguyệt 】: Khoan hãy nói. “Mộc” mà nói đây cũng là có điểm giống “Chưa” .

Mạch Dao mâu quang chợt lóe, ngón tay nhanh chóng ở trên bàn phím đánh.

< Trước mặt > 【 Mặc Thất Tần 】: Chính là chưa! Gỗ chỉ có một cây, một cây chính là chưa!

Mạch Dao đem cửa sổ trò chơi kéo qua một bên, mở ra tìm ấn vào 2 chữ “Bóng mặt trời” từ hệ thống cho thấy vô số tin tức lựa ra – giờ Mùi, phuowng hướng đồng hồ 7 giờ.

Màu vàng bỏ vào hố đó trong nháy mắtMạch Dao chỉ nghe thấy “Oanh” một tiếng cả mặt đất hung hăng động hai cái. Nàng sợ hết hồn vội vàng đem thanh âm tai nghe vặn nhỏ một chút. Phía trước trên mặt đất cái hố sâu hình vuông cuối cùng từ từ đi lên cho đến khi cùng mặt đất cân bằng, đem con đường tiếp tục.

Mới đi về phía trước vài bước, bên đường góc tường liền xuất hiện một cái túi nho nhỏ. Cái hình túi nhỏ bộ dạng không có gì lạ, Mạch Dao đoán rằng khả năng là vật phẩm gì đó của nhiệm vụ.

Trường Phong Hạo Nguyệt đi tới nhặt lên nó lại phát ra hiện nhắc nhở: bạn không thể nào mở ra cái túi này.

< Trước mặt > 【 Trường Phong Hạo Nguyệt 】: hệ thống nói cho anh biết anh không mở được, em thử xem.

< Trước mặt > 【 Mặc Thất Tần 】: anh mở không ra em khẳng định cũng không khác đâu ~

Cứ việc không ôm hi vọng, Mạch Dao tiếp nhận giao dịch túi nhỏ từ Trường Phong Hạo Nguyệt. Ngoài ý định chính là túi đó lại dễ dàng bị nàng mở ra. Vật phẩm trong túi đập vào mắt Mạch Dao không khỏi hung hăng véo hai bắp đùi – - một đống hạt giống dược thảo!

Game Cửu Châu hạt giống dược thảo cực kì hiếm thấy là khó có thể tưởng tượng. Mượn lời Mạch Dao mà nói từ một tiểu thầ thuốc từng bước một leo đến cấp chín hái gần vạn gốc cây dược thảo, lấy được mầm mống cũng bất quá ba cái có thể thấy được mầm mống xuất quá hiếm . Đối với Dược Sư mà nói một hạt mầm liền cây thuốc với ý có lâu dài. Cho nên thoáng cái lấy được một đống hạt giống mặc dù bình tĩnh như Mạch Dao cũng không nhịn được muốn hưng phấn một phen.

< Trước mặt > 【 Mặc Thất Tần 】: ~ (≧▽≦ )/~ chậc chậc, lần này phát đạt, một đống hạt giống dược thảo ~~~

< Trước mặt > 【 Trường Phong Hạo Nguyệt 】: khó trách anh mở không ra, thì ra là hạt giống dược thảo.

< Trước mặt > 【 Mặc Thất Tần 】: O (∩_∩ )O~ không biết là những thứ dược thảo gì, rất mong đợi ~

< Trước mặt > 【 Trường Phong Hạo Nguyệt 】: khoáng thạch không có hạt đây…

< Trước mặt > 【 Mặc Thất Tần 】: = =

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.