Y Nhân Hạo Nguyệt

Chương 22: Rời đi như thế nào không tổn thương?



Phía dưới nhấp nhoáng một cái tán gẫu.

: Băng Phong Vạn Lý: Thất Tần, có rảnh không?

: Mặc Thất Tần: có, làm sao vậy?

: Băng Phong Vạn Lý: đến thác nước Vũ Sơn 1 lát được không?

: Mặc Thất Tần: Ok, tới đây

Mạch Dao cảm thấy trong lòng là lạ , cảm giác cảm thấy Vạn Lý hôm nay nói chuyện giống như dè dặt .

Nhưng là bởi vì tất cả mọi người vội vàng luyện tập pk, lúc này trên bản đồ một người chém quái cũng không có, yên lặng rất hiếm thấy.

Thác nước Vũ Sơn cao từ nhìn không thấy tới chỗ đỉnh thác, bọt nước trắng xoá không ngừng tung ra phảng phất như muốn đem xung quanh nó thấm ướt. Người kia là một bộ áo vải mộc mạc, cổ kiếm buông rủ xuống ở sau người, hắn cứ như vậy lẳng lặng đứng lặng, phảng phất như trầm tư.

Tình cảnh này làm cho Mạch Dao ở trước màn ảnh tự dưng cảm thấy một loại bi thương không tên.

Chứng kiến hoàng y xuất hiện, Băng Phong Vạn Lý xoay người đi tới.

【 Băng Phong Vạn Lý 】: Mạch Dao.

Mạch Dao nhíu mày, hắn chưa bao giờ ở trong trò chơi hô qua tên thật của mình, hôm nay tột cùng là làm sao vậy?

【 Băng Phong Vạn Lý 】: Có lẽ mình…. muốn đi.

Mạch Dao phảng phất nghe thấy trong lòng 1 vật gì đó “Phanh” nổ tung. Rốt cục hiểu hắn lần này dè dặt là vì cái gì, rốt cục hiểu vì cái gì kêu nàng qua nơi này, đây là nơi trước kia bọn họ hay chem. quái.

Nhìn thác nước tuôn trước mắt chảy bay thẳng xuống, trong thoáng chốc giống như là trở lại thời gian trước kia cùng nhau xoát quái. Khi đó max level cách bọn họ còn rất xa xôi, thao tác trang bị giống như đều là mây bay, hai người cùng một chỗ chỉ biết là luyện cấp cứ như vậy vui vẻ. Vốn cho là bọn họ sẽ liên tục cùng nhau xoát quái, cùng nhau đánh boss, cùng nhau max level, cũng cho rằng có thể liên tục như vậy vui vẻ…

Ai có thể nghĩ tới vốn tưởng rằng sẽ rất dài dòng buồn chán thì ra là …chỉ giống như thoáng qua.

Hai tay dừng ở trên bàn phím không biết nên nói cái gì cho phải.

【 Băng Phong Vạn Lý 】: Mạch Dao, bạn ở đó không?

【 Mặc Thất Tần 】: Ừ.

【 Băng Phong Vạn Lý 】: Mình ngày hôm qua đã theo đuổi được cô gái mình liên tục thích. Cho nên… Mình nghĩ mình khả năng không có thời gian lại tiếp tục chơi.rước mặt> 【 Mặc Thất Tần 】: chúc mừng.

【 Băng Phong Vạn Lý 】: Mạch Dao, cậu có nghĩ tới hay không, cậu liên tục ở lại trong trò chơi là vì cái gì?

Mạch Dao tròng mắt trầm tư. Liên tục ở lại vì cái gì đây? Trò chơi này đối với lực hấp dẫn người chơi dù sao cũng có hạn, mặc dù ban đầu thật sự là vì chơi trò chơi mà chơi, nhưng qua đoạn thời gian thích nhất … còn vì cái gì lưu lại? (Liên : đại thần bạn vứt đi đâu? )

Mạch Dao lúc này mới phát hiện có lẽ mỗi người tiến vào trò chơi nguyên nhân cũng không cùng nhưng liên tục không cùng nguyên nhân rời đi tuy nhiên rời đi khó… là vì không bỏ được những bằng hữu kia.

【 Băng Phong Vạn Lý 】: bây giờ suy nghĩ một chút, kỳ thật chơi lâu như vậy thu hoạch lớn nhất chính là biết cậu. Nếu như nói phải ly khai trò chơi còn có cái gì mà mình không bỏ được, chính là tình cảm bạn bè của chúng ta. Mặc dù mình chưa từng gặp qua cậu, nhưng là cho dù là ở trong hiện thực…cậu cũng đã trở thành 1 người bạn, 1 người bạn vô cùng quan trọng.

【 Mặc Thất Tần 】: Ừ, mình biết rõ…

Mạch Dao cảm giác được hốc mắt khẽ nóng lên. Ngay cả chính nàng đều cảm thấy loại cảm tình này rất kỳ lạ, hai người chưa từng gặp mặt, lại có thể trở thành bạn tốt. Có chút chuyện không thể để cho người khác biết nhưng lại đối với Vạn Lý cũng có thể rất dễ dàng nói ra. Mặc kệ khi nào thì luôn có thể cảm giác được có một người như vậy, bạn ấy bên cạnh mình.

【 Băng Phong Vạn Lý 】: kỳ thật rời đi trò chơi chuyện này mình đã suy nghĩ thật lâu. Mình vốn cho là có hai bên có phương thức liên lạc, chơi hay không cũng không có gì khác nhau. Nhưng mà Mạch Dao, chúng ta ở trong trò chơi biết, ở trong trò chơi quen biết đột nhiên cảm giác được giống như bỏ trò chơi có khi ngay cả phần tình cảm này cũng cùng nhau bỏ qua sao. Mạch Dao, chúng ta về sau vẫn là bạn bè, phải không?

Mạch Dao hít sâu một hơi, cưỡng chế bực bội trong lòng.

【 Mặc Thất Tần 】: Ừ, ừ… nào có nhiều ngổn ngang thế! Chúng ta đương nhiên vẫn là bạn bè! Cậu nam nhân lại dài dòng nhu nhược thế!

【 Băng Phong Vạn Lý 】: ha ha, giống như hơi kiêu.

【 Mặc Thất Tần 】: yên tâm, tớ cũng không phải là người không phóng khoáng nhưu vậy, hoan nghênh cậu về sau tùy thời quấy rầy ~

【 Băng Phong Vạn Lý 】: như vậy mình an tâm.

【 Mặc Thất Tần 】: ừ. Có gì cứ gọi mình, mình out đây ~

【 Băng Phong Vạn Lý 】: đi đi.

Mạch Dao ỉu xìu nằm lỳ ở trên giường, cảm giác giống như là bị nhốt vào một cái hầm kín không kẽ hở, trong lòng buồn buồn khó chịu. Mặc dù biểu hiện rất rộng rãi, nhưng làm sao có thể thật sự không thèm để ý? “Chúng ta vẫn là bạn bè “, nhưng trò chơi chính là cái duy nhất mà bọn họ có liên quan, Vạn Lý rời đi tựa như đem hai người ngăn đến hai thế giới, bọn họ về sau còn sẽ có chuyện gì để nói sao?

Vạn Lý nói từng lần một trong đầu cất đi: “Cậu có nghĩ tới hay không, cậu liên tục ở lại trong trò chơi là vì cái gì?”

Đúng vậy, liên tục ở lại trong trò chơi là vì cái gì đây?

Ban đầu là đi theo Bùi Lạc chơi thuần túy cảm giác có phần mới mẻ, khi đó nàng cũng chỉ biết hoàn toàn là 1 tiểu Bạch. Sở dĩ chơi tiếp tục là vì gặp được một sư phụ tốt, lại về sau là vì có người bạn Vạn Lý này. Đoạn thời gian trước bị Cơ Uyển Anh chọc nàng liền quyết định muốn làm cho mình trở nên mạnh mẽ. Mà bây giờ sư phụ sớm đã rời đi, Vạn Lý cũng muốn đi, Cơ Uyển Anh biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi, Mặc Thất Tần cũng đã luyện tới max level… Như vậy, nàng lưu lại còn vì cái gì?

Chợt phát hiện thế giới ảo này rất đáng sợ, bởi vì tất cả mọi người có lại không nói 1 tiếng nào đột nhiên biến mất. Nhìn xem các hảo hữu nối nhau rời đi – - đầu tiên là sư phụ, giờ là Vạn Lý, kế tiếp là ai… Một cái thân ảnh bạch y cầm trong tay ngọc tiêu hiện lên trong đầu dần dần rõ ràng, Mạch Dao đột nhiên cảm giác được một hồi khủng hoảng không hiểu, nàng bỗng dưng từ trên giường ngồi dậy.

Vì vậy, Mạch Dao lại một lần nữa ngồi ở trước máy vi tính. Cơ hồ là mới vừa online trong chớp mắt, quẹt một cái bóng trắng quen thuộc liền xuất hiện tại trước mặt Mạch Dao, cứ vậy mà mời tổ đội. Mạch Dao không khỏi có chút áy náy, vừa rồi chuyện kia làm mình cứ thế out, lại đem chuyện hái thuốc quên sạch sẽ, không nghĩ tới hắn còn liên tục chờ.

Cho đến đi ở phía trước Trường Phong Hạo Nguyệt dừng bước lại, Mạch Dao mới phát hiện mình đang đặt mình trên biển mây giữa biển. Hai thân ảnh bị tầng tầng đám sương vờn quanh, ánh nắng sáng rực rỡ xuyên thấu trên tầng mây toát ra vầng sáng mờ ảo làm cho khắp biển mây có vẻ cực kì mộng ảo. Một cái gió thoảng mát lạnh rót vào nội tâm của nàng, những thứ phiền loạn kia lại dần dần nhạt đi.

【 Mặc Thất Tần 】: Oa, Cửu Châu khi nào thì ra có cái bản đồ này rồi?

【 Trường Phong Hạo Nguyệt】: đây là bản đồ mới chưa mở của người max level “Vong ưu biển mây “, bất quá bug nên có thể tiến đến.

【 Mặc Thất Tần 】: thì ra là như vậy…

Mạch Dao ngắm nhìn bốn phía, cái bản đồ mới này cái gì cũng không có. Nàng trong lúc nhất không rõ ràng lắm chẳng lẽ đại thần mang nàng nơi này đơn thuần chỉ là cho nàng mở mang kiến thức hay sao?

【 Trường Phong Hạo Nguyệt】: mới vừa mới nhìn thấy Băng Phong Vạn Lý tại trên kênh thế giới cùng mọi người nói.

【 Mặc Thất Tần 】: ừ, em biết.

Đề cập đến Vạn Lý, Mạch Dao trong lòng lại nhịn không được khẽ mất mát. Nhìn trước mắt người mấy ngày nay như hình với bóng này, nàng đột nhiên rất muốn biết hắn đối với “vấn đề kia” đáp án ra sao.

【 Mặc Thất Tần 】: đại thần, anh có từng nghĩ tới hay không, anh liên tục lưu ở trong trò chơi là vì cái gì?

Đại thần cũng không trực tiếp trả lời, mà là vứt cho nàng một cái vấn đề.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.