Y Nhân Hạo Nguyệt

Chương 25: Sẽ gặp mặt



“Ngày 1/5 với vẻ mong đợi, một tia thấp thỉm lặng lẽ tới. Địa điểm tụ họp cả Phạm Cốc Lâu Lan lần này tại thành phố B là một phòng KTV VIP. Đi theo sau lung Âu yết, Mạch Dao khẽ cắn môi dưới, nàng có thể tinh tường cảm giác được tiếng tim đập của mình. Mới đi đến cửa phòng, Mạch Dao chỉ nghe thấy bêntrong truyền đến tiếng cười. Tay không tự chủ nắm thật chặt ống tay áo. Cửa chỉ mở một nửa, Mạch Dao đã nghe thấy từ bên trong truyền ra một giọng nữ trong trẻo gọi

“Hơ ~~~ đây không phải là Đường Đường xa sao! Đường Đường ca hôm nay tới chậm, phải phạt rượu!” Mạch dao đi qua nửa cửa đang mở nhìn vào bên trong, chỉ thấy 1 ghế màu nâu nhạt mười mấy người nam nữ trẻ tuổi đang ngồi.

Âu yết ưu nhã cười một tiếng: “Đừng nóng vội, xem một chút ca đây manga i đến cho mọi người này?” Hắn hướng một bên bước một bước đem Mạch Dao lôi ra

“Oa~ ai vậy? Thất Tần sao?” Ngồi ở bên trong 1 tiểu nữ sinh cười nói.

Mạch dao cười hướng nàng khẽ vuốt cằm. Còn chưa kịp tự giới thiệu mình, một than ảnh mau lẹ lại đột nhiên chạy tới cho Mạch dao mọt cái ôm thật to, vẫn còn ở trên mặt nàng chụt một phát làm Mạch Dao bị cả kinh sững sờ.

Cô gái kia tựa hồ rất thỏa mãn, khỏang cách gần thưởng thức vẻ mặt của mạch Dao, còn cố ý vứt cho Mạch Dao một cái mị nhãn: “Tài thần bảo bối, người ta thích em đó!”

Mạch dao khóe mắt hung hang co quắp hai cái: Chị là ưa thích em sao? chị rõ rang là vô lễ với em!Mọi người rối rít cười. Mạch Dao vốn là tâm tình khẩn trương cũng dần dần chậm rãi thả ra. Đúng như theo lời Âu Yết, bọn họ vừa nhìn chính là một đám người rất đáng yêu, rất dễ dàng chung đụng.

Tựa hồ là cảm thấy một tia khác thường, Mạch Dao vô thức nhìn về phía bên trái gian phòng. Một nam nhân mặc áo trắng đang ưu nhã nghiêng người dựa vào 1 góc ghế sô pha, xa xa nhìn chăm chú vào nàng, đáy mắt ẩn hiện một cái vui vẻ nhàn nhạt. Không biết vì cái gì, nhìn hắn mạch Dao liền nhớ lại một mảnh kim quang bao phủ xuống cổ trấn, 1 người đứng lẳng lặng tại bên cạnh tấm bia đá khác. Giống nhau là lẳng lặng ở một cái góc khác… 1 cảm giác tồn tại mà không thể bỏ qua… Sẽ là người này sao? Mạch Dao ngẩng đầu lên, đối diện người kia ánh mắt mỉm cười, nàng cảm giác được gò má mình khẽ nóng lên. Lúc này, một giọng nam cao to lên tiếng:

“Không bằng chúnng ta kêu Thất tần đến đóan đi, đóan xem tên mọi người trong trò chơi?” Mọi người rối rít tán thưởng.

“Được” Mạch Dao cười gật đầu. Bất quá … Đã đóan có cái gì thưởng?”

“Đóan mười lần, có thể đem một nửa thú nhồi bông trong họat động hôm nay cho em ôm về đi thế nào?” Một cô gái văn văn tĩnh tĩnh nói, giơ tay chỉ vào hang thú nhồi bông.

Mạch Dao dí dỏm cười một tiếng: “Ok, vậy em bắt đầu!”

Đi đến cô gái vừa rồi “Vô lễ” với mình đứng bên cạnh, Mạch Dao phi thường xác định vươn tay, nói ra tên trong trò chơi: “Xin chào, hạt chưa trong vỏ”

“Ẹc, người ta nhanh như vậy liền bại lộ~” Cô gái kia vuốt vuốt trán, nắm chặt lại tay nàng.

“Chào em Thất tần, chị tên Tạ Trăn.”

“Ngu ngốc, trừ em ra còn có ai gọi em ấy là thần tài bảo bối!” Cô gái nhỏ nhắn xinh xắn ở giữa cười mắng. Mạch Dao tiện đà chuyển hướng cô gái vừa rồi mở miệng nói chuyện: “Chị là Thình thiên oa Oa”

“Ha ha, chị cũng lộ rồi!” tạ Trăn cười đến sáng lạn. Cô gái mặt như trẻ con kia hướng Mạch dao cười ngọt ngào:

“Thất Tần xin chào, chị là Kha Mộng Lăng.”

Mạch Dao ánh mắt quét qua những người còn lại trong phòng, cuối cùng dừng lại người nam cao to: “Anh chính là Ta chỉ muốn cái tên có thể dài hơn phải không?”

“Hả?” Nam sinh ngẩn ra, “Làm sao em biết?”

“Em thấy Âu yết vừa đến liền trực tiếp ngồi xuống giữa anh cùng Tạ Trăn cho nên em đóa anh và anh ta rất than nên đóan tên.”

“Thật lợi hại… này mà cũng làm cho em nhìn ra.” Âu Yết vỗ tay.

Nam sinh kia cộc lốc lấy tay gãi gãi đầu: “Xin càho Thất tần, anh gọi là Vương Nhất.”Mạch Dao khóe môi không khỏi nhếch ra. Vương Nhất, t của hắn chỉ có 2 chữ… Đang lúc nàng chuẩn bị đóan người kế tiếp, ngòai cửa truyền đến một giọng nam dễ nghe: “Hi, mọi người, ta đã tới ~~~ Có nhớ ta hay không?”

Mạch Dao chuyển hướng nhìn ra cửa. Một người mặc áo sơ mi kẻ ca rô màu lam trắng, tên đỉnh đầu đội 1 cái mũ lưỡi trai rất trẻ tuổi đang nhẹ nhàng đi tới. Trông thấy Mạch Dao, người nọ cước bộ thế nhưng dừng lại “Ơ~ vị tiểu mỹ nhân này là ai thế? Mau giới thiệu cho anh đây một chút~” Người nọ cười đến cực xinh đẹp. Mạch Dao bất động thanh sắc mỉm cười, âm thầm quan sát đến người trước mắt này, lại vừa cao vừa gầy, trắng, bộ dạng cao như thế… Xinh đẹp … nếu như bảnh bao thế… Nhất định là!

“Nghe tiếng đã lâu… bang chủ đại nhân, em hôm nay vừa thấy quả nhiên danh bất hư truyền! Mặc Thất Tần hữu lễ!” Mạch Dao dí dỏm ngẩng lên, chắp tay thi lễ.

“Ha ha! Giỏi!” Nam tử cởi mở cười to.

“Thất Tần, em quá thần, đã đóan ra được 4 người mà hòan tòan dung! Em là thế nào đóan được?” Kha Mộng Lăng tò mò hỏi.

“Hắc hắc… trực giác!” Nghĩ đến câu nói của Âu Yết “Bang chủ đại nhân luôn là bị”, Mạch Dao không khỏi cười đến có điểm vặn vẹo.

Còn thừa lại người cuối cùng, Mạch Dao chậm rãi đi về hướng bên trái, tại trước mặt người mặc 1 thân màu trắng thỏai mái. Người nọ vẫn như cũ nhàn nhạt cười nhìn nàng, trong ánh mắt mơ hồ chớp động những gì đó. Người này… nhìn rất quen mắt, tựa hồ đã gặp nơi nào, Nhưng Mạch Dao lại không nhớ nổi đã gặp anh ta ở nơi nào

“Anh là…” Mạch Dao không hiểu cảm thấy có chút khẩn trương. “…. Trường Phong Hạo Nguyệt sao?”

“Không xác định như vậy sao…” Người nọ giương nhẹ khóe môi, chậm rãi đứng dậy.

Một hồi hơi thở mát lạnh đập vào mặt, Mạch Dao khẽ ngẩng đầu lên, nhìn qua con mắt thâm thúy kia. Rõ rang là ánh mắt cực kỳ ôn, lại làm cho nàng có một cảm giác tim mình đập rộn lên.

“Thất Tần, anh là Sở Hạo”

Giọng nói ôn nhuận như nước ôn tuyền chảy qua, Mạch Dao từ bình thường thành sững sờ tại chỗ. Sở Hạo…. Anh ấy lại là Sở Hạo! Không trách được, có một lọai cảm giác đã từng quen biết, lại có cảm giác xa lạ…

“Sở Hạo” Cái tên này Mạch Dao nghe suốt mười năm!

Bây giờ thì nàng biết rõ mình là “vinh dự” gặp được con người của niên kỉ rồi, Ca ca kia mỗi lần xuất hiện trong lễ trao giải cơ hồ là thần tượng trong suy nghĩ của mỗi đứa bé.

KHi hoc sơ trung, vị lão sư chủ nhiệm lớp của nàng cứ trong miệng ngòai miệng chính là: Ta đã một lần đào tạo để Sở HẠo làm lớp trưởng như thế nào,……

Rồi khi mới vừa tiến vào cao trung, nàng luô nghe người ta nh8ác tới, người học sinh vừa mới tốt nghiệp Sở Hạo kia thi như thế nào, như thế nào….

Nàng từng xem qua một cuộc tranh tài diễn thuyết qua truyền hình của thành phố H vẫn còn nhớ rõ người nọ khi đó thần thái phi thường, hang hái. Cái lọai tự tin chói mắt, tuổi trẻ khinh cuồng.

“Sở Hạo” cái tên này, từng là tất cả khát vọng mục tiêu thành công của bao đứa nhỏ, nó tựa hồ có thể cho người ta môt lọai tín niệm “ Tôi cũng có thể làm được”

Từ khi học tiểu hoc đến cao trung, Mạch Dao ở thành phố H là lộ trình giáo dục tốt nhất, tựa hồ mỗi khi đến một chỗ cũng có thể chứng kiến “Sở Hạo” lưu lại dấu chân, nhưng mà Mạch Dao lại chưa bao giờ chính thức biết qua người này. Cứ việc từ sơ trung đến cao trung, bọn họ đều là cùng một trường nhưng khi nàng nhập học thì anh ấy đã tốt nghiệp. Ba năm tựa hồ là gần trong gang tấc rồi lại xa không thể chạm. Mỗi một lần, đều là gặp thoáng qua cũng không gặp được…. Trước mắt người này lại là Sở Hạo! Mạch Dao nhất thời không biết phản ứng gì! Vị thiếu nêin trong trí nhớ cùng nam nhân trước mắt, hai than ảnh dần dần tại trong đầu Mạch Dao đánh qua lại sau đó một chữ”MATCH” thật to bỗng nhiên nhảy ra--- giống như là trong phim truyền hình vậy!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.