Y Nhân Hạo Nguyệt

Chương 40: Đến thăm?



Cuối kỳ rất nhanh sẽ đến, vốn là việc học nặng nề Mạch Dao cơ hồ ngày ngày không ở phòng học cũng là thư viện, vấn đề là kẻ vừa vặn nhậm chức bạn trai đang rất oán niệm.

Xế chiều hôm nay, Mạch Dao tại thư viện học tập kinh tế vi mô, đang bị một đống khái niệm biểu đồ làm cho đầu như muốn nổ tung, mơ hồ phát giác được đối diện ngồi xuống có một người khi nào nàng cũng không để ý.

Nhìn một chút đột nhiên cảm giác mình khát nước, Mạch Dao đem tay hướng cốc nước, dư quang thoáng nhìn người đối diện, nàng sững sờ, ngược lại thở nhẹ:

“Ách… Sao anh lại tới đây?”

Sở Hạo rất bình tĩnh giơ giơ trong tay quyển văn hóa triết học : “Anh tới đọc sách.”

“Anh tới đây đọc sách?” Mạch Dao rõ ràng không tin.

Sở Hạo cười khẽ: “Em còn không biết anh tới làm gì sao?”

Mạch Dao trừng mắt liếc hắn một cái, cúi đầu tiếp tục học, trên mặt lẳng lẳng cười một cái tràn ra.

Một buổi chiều thoáng một cái đã qua, đồng hồ thư viện miễn cưỡng gõ 6 tiếng. Mạch Dao thu hồi sách vở trên bàn, đi ra ngoài đi chưa được mấy bước, tay phải đã bị người kía từ phía sau giữ chặt.

Mạch Dao quay đầu lại, nụ cười tràn ra khóe môi:

“Làm sao anh rảnh rỗi như vậy ?”

“Làm sao có thể nói nhàn rỗi chứ… cùng đi cùng bạn gái chẳng lẽ không được sao?”

Mạch Dao mặt đỏ: “Làm sao anh biết em ở chỗ này?”

“Trên người của em bị anh gắn cái thiết bị GPS em không biết sao?” Sở Hạo cố làm ra vẻ kinh ngạc.

Mạch Dao như có điều suy nghĩ gật đầu: “Như vậy sao… Kỳ thật em tại trên người của có gắn 1 cái camera mini, anh cũng không biết đi?”

Sở Hạo cười mà không nói.

Trầm mặc một lát, Mạch Dao bất mãn lầu bầu:

“Khẳng định lại là Tô Nhược bán đứng em .”

“Mạch Dao thật thông minh!”

“Dẹp, ngoại trừ cô ấy ra còn có thể là ai. Nhưng… Cô ấy làm sao biết rõ em hôm nay ở chỗ này tự học ?”

“Em ấy thuận tiện hôm qua nói với anh một chút.”

“Thuận tiện… anh xác định?”

“Ừ.” Sở Hạo rất thành thực – - ít nhất nhìn qua rất thành thực đáp.

“Vậy… anh đã đến đây, em mời anh ăn cơm.”

“Ok.” Sở Hạo tự nhiên vui lòng,

“Đi chỗ nào?”

Mạch Dao thuận miệng nói: “Căng tin được không?”

Vốn tưởng rằng đề nghị này sẽ bị lập tức bị phủ quyết, không nghĩ tới Sở Hạo vui vẻ đáp ứng:

“Được.”

ău giờ cao điểm ăn cơm trong phòng ăn cũng không chen chúc người nhưng vẫn là không ít. Từ cửa căn tin đến bán cửa bán cơm ngắn ngủi vài bước đã đụng phải ba người quen, Mạch Dao rốt cuộc biết vì cái gì người nào đó một chút cũng không chê căn tin trường .

Sau khi lấy cơm ngồi xuống, Mạch Dao lành lạnh liếc ngang người nào đó một cái:

“Anh là hồ ly sao? Giảo hoạt như thế…”

“Hả?” Sở Hạo quyết đoán lựa chọn giả bộ vô tội.

“Đừng giả bộ ngốc.”

“Căn tin thật tốt, vừa tiết kiệm tiền.”

Mạch Dao bĩu môi: “Này…ít nói đi.”

Sở Hạo cười khẽ: “Anh nhớ là em nói muốn đến căn tin ăn?”

Mạch Dao không phản bác được, cúi đầu yên lặng nhai cơm. Nàng hối tiếc nghĩ quả nhiên là họa là từ ở miệng mà ra! Giáo huấn như vậy bị qua ở trong trò chơi vài lần rồi, mình tại sao cứ như vậy không nhớ đây?

Sở Hạo tinh tế nhai nhai đồ ăn, hài lòng

“Trường học bọn em thức ăn cũng được.”

“Đương nhiên.” Mạch Dao có chút ít đắc ý.

“Ừ, xem ra sau này phải thường xuyên đến đây.”

Mạch Dao một miếng cơm nghẹn ở trong cổ họng, không biết nên nuốt xuống hay nên phun ra: anh ấy làm sao lại nói đương nhiên như vậy?

Sở Hạo nín cười khẽ vuốt lưng của nàng, Mạch Dao tức giận trừng mắt liếc hắn một cái.

Mạch Dao thật vất vả nuốt xuống một miếng cơm, liền nghe đến đối diện truyền tới một giọng tinh tế: “Này bạn, nơi này có người ngồi không?” Nàng vô ý thức đáp câu “Không có “, lại cảm thấy giọng vừa rồi nghe có gì là lạ – - như thế nào quen như vậy?

Mạch Dao dè dặt ngẩng đầu lên, còn không nhìn thấy mặt của đối phương, chỉ nghe thấy một tiếng “Kêu thảm thiết” . Lần này không cần nhìn Mạch Dao cũng biết người đối diện là ai.

Lúc này Kiều Á trên mặt thay vì nói là “Kinh ngạc “, không bằng nói là “Hoảng sợ” . Nàng đưa tay hung hăng véo khuôn mặt của mình, đau đến hít vào một hơi.

Mạch Dao liếc mắt, cứng ngắc giật giật khóe miệng: “Bạn à, vị trí này không có người, bạn có thể ngồi.”

“Em… em em em… anh ta…” Kiều Á một tay còn cầm lấy đĩa ăn, một tay run rẩy chỉ vào Mạch Dao, bộ dáng kia cực kỳ giống bị nàng dâu “bị chồng vứt bỏ ” . ( Kỳ Nhược: được rồi, ta cũng không biết là bị chồng ruồng bỏ hay là vứt bỏ… )

Mạch Dao le lưỡi, đẩy Kiều Á tay đang phát run : “Ngoan, em buổi tối sẽ giải thích với chị.”

Kiều Á ánh mắt nhìn hai người qua lại đánh giá vài vòng, rốt cục bất đắc dĩ tiếp nhận thực tế, tay nâng đĩa cẩn thận mỗi bước đi xa.

Mạch Dao thở phào một cái, đồng thời ở trong lòng mặc niệm: lần này xong, phỏng đoán không đến hai giờ toàn bộ mọi người trong trường đều biết Mạch Dao ta đang yêu.

Bước chậm bên bờ sông, hơi lạnh của gió đêm thổi lên mái tóc dài mềm mại, sợi tóc quét nhẹ qua gò má. Bêm bờ sông trên ghế dài ghế ngồi có vài đôi tình nhân, thỉnh thoảng có vợ chồng và đưa con đi qua, phía trước có mấy người bán hàng rong cầm trong tay bó lớn bóng bay.

Không hoàn mỹ chính là…Mạch Dao vướng mắc nửa ngày cũng không thể làm cho rõ “Hôm nay là ngày quốc tế thiếu nhi” cùng “Chúng ta đi ra ngoài đi bách bộ” có cái gì liên quan tới nhau.

Sở Hạo đưa tay vén lên tóc trên mặt của Mạch Dao, đầu ngón tay tại trên mặt nàng lướt qua một tia hâm nóng. Hắn thấy nhiều hứng thú hỏi:

“Em trước kia trải qua ngày quốc tế thiếu nhi như thế nào ?”

“A…” Mạch Dao suy nghĩ một chút.

“Không nhớ rõ lắm… giống như chỉ có lúc còn rất nhỏ. Em nhớ được có một năm ngày quốc tế thiếu nhi em đem bóng bay mới vừa mua đưa cho 1 vài đứa bạn quen ở nhà đứa trẻ, mẹ quay đầu lại đưa thêm cho em một cái, về sau liền quên ở đó.”

“Hả? Như vậy nhớ mãi không quên sao… Vậy nếu anh mưa cho em một quả bóng nha.” Sở Hạo tuyệt đối là phái hành động nói xong cũng lôi kéo Mạch Dao đi về hướng một cái 1 người bán hàng rong. Hắn chỉ vào đám bóng bay đang lơ lửng giữa không trung tụ cùng một chỗ tại Mạch Dao bên tai cười hỏi: “Sao em muốn cái nào?”

Phảng phất cảm nhận được ánh mắt người đi đường khác thường, Mạch Dao dắt tay Sở Hạo làm như muốn đi: “Anh làm gì thế… Đi thôi!”

Sở Hạo cười nói: “Đến ròi… không mua rất đáng tiếc, mau chọn đi.”

Mạch Dao không lay chuyển được hắn, vừa thẹn chỉ muốn đi nhanh đành nhỏ giọng nói 1 câu: “Tùy tiện.”

Nhìn xem nàng cúi đầu có điểm nhăn nhó, Sở Hạo liền không nhịn được muốn lại trêu chọc nàng.

“Vậy làm sao có thể tùy tiện chứ? Thiếu nhiều năm như vậy đương nhiên phải thận trọng! Một cái có đủ hay không? Nếu không thêm hai cái? Ba cái?”

Mạch Dao quẫn bách lấy cùi chỏ đụng người hắn, chọn lấy 1 trái tương đối bình thường rồi lôi Sở Hạo vội vã rời đi.

Không biết có phải hay không bởi vì tâm lý tác dụng, Mạch Dao cảm giác, cảm thấy cầm lấy bóng này nàng đi ở trên đường, chút nữa cao gần tám mươi phần trăm. Bất quá lúc này nàng cũng bình thường trở lại.. mất mặt liền mất mặt đi, dù sao cũng không có ai biết mình.

Mạch Dao nghiêng đầu hỏi: “Này…anh khi còn bé đã làm chuyện gì mất mặt không?”

“Anh suy nghĩ xem…”

Gặp nửa ngày không nói lời nào, Mạch Dao càng hiếu kỳ: “Không phải chứ, lâu như vậy không nghĩ ra được? Chẳng lẽ anh từ nhỏ không làm chuyện gì mất mặt?”

“Không phải…chuyện mất mặt làm thì nhiều lắm, nhất thời không biết nên chọn cái nào để nói.”

“…”

“Đúng rồi ” Sở Hạo vỗ tay phát ra tiếng.

“Anh nhớ được khi lên tiểu học có một lần trong cuộc thi có 1 câu hỏi đặc biệt khó, bản nháp tính toán viết rất dài. Anh khi đó không viết chữ gì chỉ trên bài thi viết ‘ tquá trình ính toán ở bản nháp’. Về sau bài thi đó lão sư tặng anh một cái gạch đỏ rất lớn.”

“Ha ha… anh rõ là… Kỳ tài.”

“Anh lúc ấy vẫn không rõ…. vậy làm sao lại không được đây? Sách tham khảo không phải là còn viết cái này lấy ở đâu, ở đâu sao?”

“Người bình thường cũng sẽ không nghĩ như vậy…”

“Còn có một lần anh bị phạt đứng…”

“Hả? Anh cũng bị phạt đứng?” Mạch Dao nhịn không được cắt đứt hắn. Hắn sao có thể chứ

Sở Hạo cười một tiếng: “Thì ra là trong lòng Mạch Dao hình tượng của anh đã cao lớn nhiều năm như vậy.”

“Cắt, dù sao anh bây giờ đã không có hình tượng.”

Cảm giác được nắm tay nàng lại thật chặt, Mạch Dao nghe đến bên tai truyền đến tiếng nói nhỏ nhẹ nhàng chậm chạp: “Không cần gấp, hiện tại anh có em.” Mạch Dao đã không rảnh bận tâm hắn “bị phạt đứng” là vì xảy ra chuyện gì, tim đập đột nhiên thoát ly tiết tấu vốn có. Sở Hạo kéo vai của nàng qua đem khoảng cách 2 người gần hơn.

Trong không khí tựa hồ nhiều hơn một tia hương vị trong veo, hai người cứ như vậy lẳng lặng đi tới, hưởng thụ phần an bình này.

Sở Hạo khẽ nghiêng mặt đi, đèn đường ánh sáng chiếu xuống ở trên mặt của cô gái là lông mi xinh đẹp. Giờ khắc này hắn chợt phát hiện… thì ra là hạnh phúc đơn giản như vậy.

Rõ ràng tại mấy năm trước biết được nhau nhưng lại chưa bao giờ chính thức gặp.

Nhưng ai có thể nghĩ tới muộn mấy năm gặp được… lại đúng lú

Kỳ lạ sao? Sở Hạo không biết. Hắn chỉ là hiểu, vô tình gặp này là vĩnh viễn, thật vất vả gặp được là hắn cái cuộc đời này hắn vĩnh viễn không thể bỏ qua.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.