Y Nhân Hạo Nguyệt

Chương 47: Kết



Cuộc sống yên tĩnh chỉ qua chừng mười ngày Sở Hạo liền nhận được điện thoại gọi từ thành phố B tới công ty nhận được một hạng mục hợp tác trọng đại cần hắn phải đích thân đi nói. Vì vậy người nào đó chuẩn bị tại thành phố H ngây ngốc kế hoạch một kỳ nghỉ hè rốt cục vẫn phải rơi vào khoảng không.

Xuống taxi Mạch Dao còn muốn đi về phía trước, Sở Hạo lại dừng bước.

“Làm sao vậy?” Mạch Dao nghi ngờ hỏi.

“Anh không phải là… quên mang đồ đi?”

Sở Hạo lắc lắc đầu, cười nhẹ nói: “Dao Dao, em như vậy….anh liền không đi được.” Bởi vì còn chưa có rời đi đã bắt đầu thấy nhớ rồi.

“Kia… Em đi về.” Mạch Dao cú thế cúi đầu xuống, khẽ cắn môi xoay người muốn đi.

“Chờ một chút!” Tay phải đột nhiên bị giữ chặt bước chân, Mạch Dao nhoáng một cái ngã vào trong lồng ngực Sở Hạo.

Sở Hạo một tay cầm tay Mạch Dao, tay kia để ở eo của nàng, hai người gần đến như dán cùng một chỗ. Mạch Dao thậm chí có thể cảm giác được hô hấp mát lạnh của hắn nhẹ phẩy qua gò má tư thế này khiến nàng thấy xấu hổ đỏ mặt.

“Dao Dao, có thể hôn tạm biệt anh không.” Cúi đầu âm thanh ở bên tai thật giống như dụ dỗ.

Mạch Dao mặt ửng hồng, vô ý thức liếc qua chung quanh nơi người đến người đi kêu nàng như thế nào không biết xấu hổ thế chứ. Mạch Dao do dự, có chút khẩn trương, lại có điểm mong đợi.

“Ha ha..em ngại sao?”

“Ừ.” Mạch Dao ngoan ngoãn thừa nhận.

Sở Hạo than nhẹ: “Vậy thôi.”

Mạch Dao thở phào nhẹ nhõm, trong lòng cũng không cảm giác có chút mất mát. Đang lúc nàng muốn mở miệng nói cái gì đó Sở Hạo lại đưa qua mặt đến, vẻ mặt bất đắc dĩ mở miệng nói:

“Em ngại như vậy… Vậy thì để anh hôn em đi.” (Liên : bó tay ….>. >)

Không đợi Mạch Dao kịp phản ứng trên môi đã cảm giác được một hồi ấm áp, cái hôn dịu dàng mang theo lưu luyến không muốn xa rời rơi xuống. Mạch Dao cảm giác được trái tim nhỏ của mình hình như không chịu nổi muốn nhảy ra khỏi lồng ngực! Đầu lưỡi mềm mại nhẹ nhàng trên bờ môi Mạch Dao không khỏi run lên nhè nhẹ.

Sở Hạo dè dặt tách ra hàm răng của nàng muốn hung hăng hôn nàng, ôn nhu lại mãnh liệt. Sở Hạo thầm nghĩ… thì ra là có một số việc đích xác là có thể vô sự tự thông .



======Phân cách tuyến nụ hôn tượng gỗ=======

Đêm hè gió nhẹ mang theo hơi nóng từ cửa sổ thổi vào. Mạch Dao đang ở trong trò chơi cùng đại thần tổ đội đánh boss, nghe được tiếng đập cửa vang lên, nàng vội vã cùng đại thần thông báo một tiếng, liền bỏ xuống cửa sổ trò chơi.

Đồng mẹ đẩy cửa tiến đến có chút bất mãn trách nói:

“Dao Dao à… như thế nào cả ngày lẫn đêm đều ở nhà không đi ra ngoài một chút?”

Mạch Dao cười nói: “Trời nóng như vậy con đi ra ngoài sẽ thành phơi khô nấu chín .”

Đồng mẹ nhất quyết không tha nói: “Ban ngày không ra khỏi cửa còn chưa tính, buổi tối lại có mặt trời cũng thế nên đi ra ngoài, các con.. Không đi dạo công viên sao.”

Các con? Mạch Dao sững sờ, chẳng lẽ nói là… Sở Hạo?

“Khụ khụ.. ” Đồng mẹ có điểm mất tự nhiên ho khan

“Nếu là ngại nóng con kêu nó đi lên đây ngồi một chút… Cũng được.”

Lần này, Mạch Dao là triệt triệt để để bị giật mình. Nàng ở trong lòng thầm nghĩ: không phải cha mẹ nói “giai đoạn Đại học lấy học tập làm trọng, không ủng hộ yêu” sao? Mà xoay chuyển cũng quá nhanh đi? Đây là vội vàng gả sao?….Mình dầu gì mới hai mươi còn sợ không ai thèm lấy đi sao? Tuy là nghĩ như vậy… Mạch Dao trong lòng lại thấy ngọt ngào. Nàng cùng Sở Hạo cùng một chỗ được cha mẹ ủng hộ đương nhiên là tốt hơn.

=========Phân cách tuyến ủng hộ gia đình=======

Lại là 1 mùa hè trời chiều tỏa trên mặt sóng lay động…nhuốm hồn cả đoạn song….Một cô gái mặt váy liền màu vàng nhạt tựa tại trên lan cam màu xám trắng ngắm trời chiều chiếu qua gò má toát ra đường cong nhu hòa. Ở sau lưng nàng 1 nam tử trẻ tuổi tay ôm eo của nàng, tròng mắt nhìn gò má nàng, trong mắt chứa đầy vui vẻ ấm áp.

Sở Hạo cúi đầu ôn nhu nói nhỏ: “Lão bà… còn nhớ rõ không, lần đầu chúng ta hẹn hò cũng là ngày này…. cũng là ở chỗ này.”

Mạch Dao nhoẻn miệng cười: “Đúng vậy nơi này so với bảy năm trước đẹp hơn .”

Sở Hạo ngưng mắt chuyên chú nhìn nàng, chậm rãi nói: “Em cũng so với bảy năm trước đẹp hơn .”

Mạch Dao sắc mặt trở nên hồng, trong mắt ẩn một tia ngượng ngùng, một tia ngọt ngào.

“Dao Dao em xem.” Sở Hạo nâng lên một ngón tay chỉ hướng phía trước cách đó không có mấy người bán hàng rong, trong tay là 1 chùm bóng bay lớn.

“Hắc…anh còn nói, đêm đó em mang theo bóng đi cả 1 quãng đường, quá mất mặt!…..”

“Mất mặt sao?” Sở Hạo giả bộ ngu nói.

“Anh còn dự định bây giờ sẽ mua cho em 1 trái nữa đây!”

Mạch Dao lấy cùi chỏ nhẹ đụng bụng của chồng, Sở Hạo khoa trương kêu đau.

“Dao Dao…về sau vào ngày quốc tế thiếu nhi, chúng ta hàng năm mang cục cưng tới chỗ này mua cho nó bóng được không?”

“Ừ.” Mạch Dao thần sắc càng nhu hòa tay trái khẽ xoa bụng, Sở Hạo dùng tay phải đặt lên, cúi đầu nhẹ hôn gương mặt của nàng. Mạch Dao bên môi chậm rãi tràn ra hạnh phúc vui vẻ

“Dao Dao, em nói tên của con chúng ta sẽ là gì đây?”

“Gấp cái gì… không phải là nửa năm nữa sao?”

” Chuẩn bị sớm cũng tốt, không tới lúc cục cưng sinh ra sẽ có rất nhiều chuyện đến lúc đó tránh không được sẽ luống cuống tay chân .”

“Ừ… Anh nói cũng không còn sai. Đúng rồi, anh cùng cha có nói chuyện tên này chưa?”

“Không có …. này không phải mình đặt sẽ vui hơn sao?”

“Dẹp….anh vui đã bao lâu rồi?”

“Ha ha… nhớ tới khi Mạt Mạt sinh ra dì Giản ôm cháu ngoại, cha ở một bên đỏ mắt không biết thành bộ dáng gì. Lúc này biết đâu tới phiên cha!”

“Nói lại…chuyện tên anh có phải hay không có ý kiến gì rồi?”

“Lão bà quả anh minh!”

“Anh bớt lung tung!” Mạch Dao gắt giọng.

“Em nói tên Sở Kha thế nào? Đơn giản lại mà không tục khí.”

“Sở Kha…” Mạch Dao nghĩ một hồi lẩm bẩm nói, “Cảm giác, cảm thấy giống như thích hợp hơn với con gái một chút.”

“Ôi chao…. bị em phát hiện!” Sở Hạo cố làm ra vẻ phiền não.

Mạch Dao không khỏi bật cười: “Liền kêu Sở Kha đi, kỳ thật em cũng cảm thấy tên này được.”

Mạch Dao tựa ở trong ngực Sở Hạo gió mát từ bờ sông thổi lên nàng mái tóc dài đen nhánh, trong lòng đột nhiên hiện lên một tia ấm áp khác. Nàng không khỏi mở miệng nhẹ giọng hát: ” Khi vũ trụ này còn trong thưở mông muội. Thì ai là người đầu tiếng thốt ra tiếng yêu .Thử hình dung lúc họ thổ lộ tình cảm.Liệu đối phương có hiểu hay chăng? .”

Nhớ lại năm đó ngồi ở quán cà phê. Nhớ rõ hắn ôn nhu mà kiên định thổ lộ..”You are my daylight…. Nhớ rõ hắn hơi thấp thỏm hỏi: “Người đó. . . . . Có thể là anh không?” Hắn khiến cho nàng như thế nào mà cự tuyệt chứ?

Cảm giác được tay ôm ở trên eo mình thật chặt, người người phía sau ăn ý nói tiếp: ng. Họ đã yêu nhau trong bao lâu .”

Không có nghĩ qua trong sinh mệnh mình sẽ xuất hiện một người như vậy, làm cho hắn hận không thể lúc nào cũng nâng niu nàng ở lòng bàn tay. Phần yêu thương tựa như rượu này bảy năm đều không có chút nào nhạt, ngược lại càng tỏa hương càng làm cho người ta nhịn không được say mê. Thê tử trong ngực cùng sắp sinh ra con, tất cả đều là báu vật của cuộc đời này dành cho hắn.

Trên bờ sông hai người thân mật ôm nhau, tiếng hát tại trên mặt sông vang vọng. Bài hát năm đó cùng nhau hát, hôm nay lại hát tâm ý khác trước kia…

“Bởi tình yêu luôn bị trôi đi trong biển người rộng lớn này nên những chuyện tình cần được ghi lại thành tiểu thuyết”

“May mắn em còn có anh. Thật tốt khi anh có em. Chúng ta sẽ cùng viết một bộ tiểu thuyết thật đẹp”

Bờ bên kia đèn nhỏ từng cái sáng lên có vẻ yên tĩnh mà bình thản. Hai người không hẹn mà cùng ngoái đầu nhìn lại, tựa hồ ở trong mắt có lẫn nhau, nhìn thấy sự vĩnh hằng…

Ngọai truyện 1: JQ trong truyền thuyết

Tô Nhược nhàm chán nửa nằm trên ghế sa lon ở phòng khách, cầm trong tay điều khiển từ xa không có kiên nhẫn ấn ấn. Nghe được tiếng đập cửa, nàng từ trên salon nhảy dựng lên. Ngồi ở một bên Đường Triệu ấn nàng về trên ghế nói:

“Để anh mở”

“Tại sao chứ?” Tô Nhược bất mãn bĩu môi.

Đường Triệu khiêu mi, sau đó liếc qua mặt đất:

“Dép của em đâu?”

“A… dép…” Tô Nhược cúi đầu tìm nửa ngày, ngay cả dáng của dép cũng không nhìn thấy. Nàng mím môi chỉ đành phải ngoan ngoãn ngây ngốc ở trên ghế . Cửa được Đường Triệu mở ra, Tô Nhược dựa lung trên ghế sopha hướng hai người ngòai cửa phất tay: “Hi, ca ca, MẠch Dao~”

Sở Hạo nắm tay MẠch Dao cười nhìn cô gái đối diện nói: “Nhược… cần phải gọi là chị dâu chứ?”

“Mới không…. Em biết Mạch Dao so với anh còn sớm hơn đây! Mạch Dao, Mạch Dao tới đây ngồi.”

Mạch Dao tới chỗ Tô Nhược ngồi xuống vừa ngắm nhìn bốn phía. Trong phòng bài trí gọn gang, không gian ấm áp, đủ thấy chủ nhân thưởng thức tao nhã thế nào.

“Sở HẠo, hôm nay không nói chuyện công việc”

“Ok”

Hai người một trước một sau ngồi xuống.

Đường Triệu ánh mắt nhìn hướng Tô Nhược như con mèo nhỉ, tựa vào Mạch Dao, dung vai đụng Sở Hạo 1 cái:

“Tôi nói này, hai nàng kia từ khi nào thì dính với nhau như vậy?”

Sở Hạo nhún vai, bày tỏ hòan tàon không biết. Lúc này MẠch Dao không biết nói gì đó, Tô Nhược ánh mắt sang lên, đụng lên lên trên mặt Mạch Dao 1 nụ hôn. Mạch Dao bị hôn có chút ngượng ngùng, cắn cắn môi dưới cười đến ngượng ngùng.

Một màn này không nghiêng lệch rơi vào trong 2 nắt nam nhân ngồi cách đó không xa. Hai người liếc mắt nhìn nhau bắt đầu dung ánh mắt trao đổi

Sở Hạo bất mãn khiêu mi: hey, tiểu Nhược nhà mi như thế nào vô lễ vối Dao Dao nhà ta rồi>

Đường Triệu bất đắc dĩ liếc mắt:Tô Nhược nàng này chính là đại khó chịu, tôi đều làm không được, tiểu bạch thỏ nhà cậu sao là đối thủ của nàng ấy?

Sở Hạo ánh mắt như có điều suy nghĩ, quét qua 2 kẻ còn ôm cùng 1 chỗ kề tai nói nhỏ:Huynh đệ, ta cảm giác nguy cơ phải hay không?

Đường Triệu trịnh trọng như chuyện lạ gật đầu: Tôi quyết định, về sau tuyệt đối tách ra nuôi!

Vì vậy hai người lại không nói một lời đạt thành chung nhận thức, sau đó nhìn nhau cười một tiếng

Tô Nhược vừa len lén liếc 2 nam nhân đang “thâm tình đối mặt” vừa nằm ở trên vai Mạch Dao thấp giọng rỉ tai: “Dao Dao, dcậu xem, đây là rõ rành rành gian…. Có chuỵên!”

Mạch Dao nghiêng đầu nhìn một hồi, cảm khái nói:

“Quá cảm động, đây quả thực là tâm hữu tương thông!’

Tô Nhược nhếch ra khóe môi: “Này bạn học…. đó là nam nhân nhà cậu đó…” Mạch Dao phục hồi tinh thần lại, vô tội nháy mắt mấy cái: “Ách… cái này…”

“Bất quá… Như vậy xem hai người bọn họ vẫn còn rất xứng đôi, hắc!”

Mạch Dao không nhìn trời:Này bạn thân ái, nơi này còn có nam nhân nhà cậu nữa đó…

Trò chuyện một chút, Tô Nhược chợt nhớ tới một vấn đề rất nghiêm túc, vì vậy nàng hướng trong phòng hô: “Kano kỳ!”

Mạch Dao đang nghi hợac, chỉ hấy một con chó long trắng từ trong phòng chậm chạp đi ra. Tô Nhuợc bất mãn ngoắcngoắc ngón tay: “Cằn nhằn cái gì,…. Mau tới đây.”

Con chó kia vẫn như cũ không nhanh không chậm đi tới. Tô Nhược kinh bỉ lầu bầu: “Làm bộ làm tịch… mỗi lần trông thấy mỹ nữ đều là đức hạnh này hả?”

Mạch Dao cảm thấy mồ hôi lạnh chảy ròng ròng

Kano rót cục đi tới bên sofa, nó nhảy lên hai chân trước, khóac lên trên đùi Tô Nhược, Tô Nhược rất không ôn nhu, xoa nhẹ vài cái lông trên đầu của nó “Dép của ta đâu?”

Kano kỳ nhu nhuận tựa đầu nhếch móng tới trước nhíu lên bóng mắt đen, cứ như vậy đối với sợ hãi nhìn về phía chủ nhân, ánh mắt nhỏ kia có thật nhiều vô tội.

Mạch Dao buồn cười. Quả nhiên là chủ đặc biệt tất có chó lạ kỳ, dáng vẻ giả bộ vô tội cùng người nào đó là rất giống nhau. Tô Nhược không để mình bị đẩy vòng vòngm nàng khí phách mười phần chất vấn nói: “Bớt lung tung! Dép ta đâu hả?”

Một bên Đường Triệu nhịn không được lên tiếng: “Khụ khụ, nếu em xác định không phải là chính em đã quên đi r chứ?”

Tô Nhược tức giận nháy hắn một cái, Đường Triệu thức thời câm miệng.

Ngọai truyện 2: Học nấu cơm

Xe tại cửa tiểu khu dừng lại, Tô Nhược từ trong bao móc ra cái chìa khóa đưa cho Mạch Dao: “Dao Dao, 2 người cứ lên trước đi, mình cùng Triệu đến siêu thị mua chút đồ uống rồi trở lại.”

“Ừ”

Cửa vừa mở ra, trong phòng con chó liền xông tới hướng Mạch Dao bổ nhào đi lên. Sở Hạo cả kinh, vô thức kéo nàng ra phía sau. Kano kỳ ủy khuất nhìn Sở Hạo ngoắt ngoắt cái đuôi giả bọ đáng thương. Mạch Dao buồn cười, đưa tay sờ sờ đầu của nó: “Kano kỳ, như thế nào gần nửa tháng không gặp mi hình như gầy đi?”

Kano kỳ cúi đầu “Ô” một tiếng, than mật cọ chân Mạch Dao. Hia người ngồi ở trên ghế tán gẫu, Kano kỳ nhu nhuận nở bên chân Mạch Dao, thỉnh thỏang dao động cái đuôi cầu xin vuốt vé. Ngồi ở một bên, SỞ Hạo đôt nhiên mở miệng:

“Nếu không chúng ta về sau cũng nuôi một con?”

“Hả? Mạch Dao khó hiểu

“Em thật giống như rất thích nó.”

“Thích là thích.” Mạch Dao có chút ít rối ren.

“Nhưng nếu nuôi thì quá phiền tóai. Em vui đùa một chút là rất thú vị rồi, chính mình nuôi liền quá nhiều chuyện, lại còn phải ngày ngày trông nom 3 bữa cơm của nó”

SỞ HẠo cười khẽ: “Không sao, anh chịu trách nhiệm nuôi, em chịu trách nhiệm chơi thì tốt rồi”

Không đầy một lúc, Tô Nhược cùng Đường Triệu liền xách theo một đống đổ đã tở lại.

Trông thấy Tô Nhược tiến vào, Kano kỳ trước tiên đứng dậy đi vào nhà, thay đổi bình ting. Tô nhược ghét bỏ, liếc mắt nó một cái, thẳng đi đến bên cạnh Mạch Dao ngồi xuống.

Mạch Dao không hiểu hỏi: “À! Sao nó lại cahỵ?”

Tô Nhược bĩu môi: “Đừng để ý tới nó…. Con chó chết tiệt, mình thật sự là uổng công nuôi nó nhiều năm như vậy!”

Đường Triệu thả xuống 1 đống túi gì đó ngồi xuống: “Khụ khụ… tiểu Nhược gần đây học nấu cơm”

“Hà?” Sở Hạo bán tín bán nghi

“Thật sự sao?”Mạch Dao ngược lại rất có hứng thú.

“Học như thế nào? Có phải hay không rất khó sao?”

Đường Triêu cười nói: “Cô ấy làm gì đó… dù sao anh không dám ăn, ngày cả chỉ cô ấy đều chỉ dám xem môt chút.”

Sở Hạo đồng ý nói: “Tôi đóan cũng là thế này.”

“Kia… Ngay từ đầu có thể làm xong…” Tô Nhược yếu ớt phản bác.

“Ừ…”Đường Triệu rất nể tình gật đầu.

“Em làm gì đó vẫn có rất nhiều ưu điểm. nói thí dụ như những đồ này vừa nhìn cũng không phải là có thể ăn, cho nên đến bây giờ cũng không quậy đến chết người.

Tô Nhược tức giận đập người hắn.

Sở Hạo nhìn qua nửa cửa nhìn xem con chó tội nghiệp quỳ rạp trên mặt đất suy đóan nói: “Chẳng lẽ bởi vì không có người ăn, cho nên nó bị lấy ra thành chuột bạch?”

Không đợi Tô Nhược trả lời, Đường Triệu liền nói tiếp: “Còn không… Kano kỳ này kén ăn đậu chịu ăn cái này? Nếu không cho nó ăn cơm, thì nói cô ấy làm gì đó cho nó ăn cũng không thể.”

Tô Nhược cây ngay không sợ chết đứng giải thích: “Em đây gọi tiết kiệm lương thực!”

“Em phải nên gọi là ngược đãi động vật.” Đường Triệu không khách khí chút nào đánh trả. Mạch Dao chú ý chính là một vấn đề khác: “Vậy nó cuối cùng có ăn không?”

Đường Triệu cười đến không có tim không phồi: “Sao có thể, con chó này bướng bỉnh giống như Nhược Nhược.”

“VẬy làm sao bây giờ nếu nó đói bụng?”

“Cái này… Một chó đánh chết cũng không ăn, một người là đánh chết cũng không cho cơm ăn…” Đường Triệu rất bất đắc dĩ

Mạch Dao bắt đầu yên lặng dậy lên đồng tình cho con chó, không trách được nó thấy Tô Nhược như đã gặp quỷ.

Sở Hạo suy tư một lát, rất nghiêm túc đối với Mạch Dao nói: “Chúng ta về sau nếu là thật nuôi chó nên tránh xa tiểu Nhược một chút”

Ngoại truyện 3: Đặt tên

Trên mặt thảm màu nâu nhạt dày, một đửa nhỏ trắng nõn nà mặt tiểu bánh bao đang bò. Trên mặt có hai mắt to như thủy tinh hình bồ đào,miệng hồng phấn nhỏ nhắn thi thoảng chu ra vài cái.

Tạ Trăn nửa ngồi chồm trên mặt đất hướng bánh bao nhỏ kia ngoắc ngoắc ngón tay, bánh bao nhỏ như là được cổ vũ càng nỗ lực đứng lên. Sở Hạo ngồi ở trên ghế một tay ôm lấy thê tử, một tay ôm cái đửa nhỏ đang ngủ say. Mạch Dao cẩn thận đưa tay kéo kéo đửa nhỏ trên người đáy mắt là vô tận sủng ái.

Bánh bao nhỏ bò bò trên mặt đất bánh đột nhiên ngừng lại, đặt mông ngồi ở trên thảm. Chỉ thấy cô bé nâng lên cánh tay trên lòng bàn tay rõ ràng là một cái hình tròn dấu đỏ. Bánh bao nhỏ khóe miệng kéo xuống dưới khóe mắt rất nhanh nổi lên giọt l

“Ôi chao … Viên Viên làm sao vậy?” Tạ Trăn đứng dậy, đang muốn tiến lên đã thấy bánh abo nhỏ vốn là sắp rơi nước mắt đột nhiên nhếch miệng nở nụ cười. Tạ Trăn sững sờ… dừng bước.

Chỉ thấy Viên Viên ngốc cúi xuống, người và bàn tay nhỏ bé vươn hướng thảm mất nửa ngày mạnh mẽ rốt cục nhặt lên 1 vật vừa rồi làm đầu sỏ – - một đồng tiền 5 xu. Viên Viên tựa hồ rất hưng phấn như nhặt được bảo vật cầm lấy tiền xu kia trong miệng phát ra chút ít thanh âm bì bõm mơ hồ không rõ.

Phì Phì bàn tay nhỏ bé hiển nhiên rất ít khi bắt được đồ, không cẩn thận tiền xu từ trong tay rớt xuống, rơi xuống trên thảm trải sàn. Bảo bối này nhướng mày cơ hồ trên thảm trải sàn tìm hai mắt to quay vòng vòng chuyển động không ngừng. Rất nhanh tiền xu được nhóc tìm được một lần nữa nhặt về trong tay. Nhóc này siết chặt tiền xu nháy mắt nhìn về phía Tạ Trăn nở nụ cười “Khanh khách” hiển nhiên là vô cùng khoan khoái, bộ dáng kia giống như là đang khoe khoang.

Tạ Trăn con mắt mừng rỡ híp lại thành hai đạo trăng rằm: “Ha ha, bảo bối về sau có tiền đồ.”

Một màn này đúng lúc đã rơi vào Âu Yết từ phòng bếp ra ngoài, hắn bất đắc dĩ kéo kéo khóe môi: “Nhóc này quả nhiên là ruột thịt của em .”

Tạ Trăn đối chọi gay gắt: “Ngu ngốc, con bé cũng là ruột thịt của anh!”

Sở Hạo cùng Mạch Dao nhìn nhau, không tiếng động mỉm cười.

Lúc này, tiểu tử trong lòng Sở Hạo vặn vẹo uốn éo thân thể, ưu nhã ngáp một cái mở mắt. Mạch Dao sờ sờ đầu tiểu tử ôn nhu hỏi: “Kha Kha đi xuống cùng Viên Viên chơi được không?”

Tiểu tử kia nhu thuận gật gật đầu. Cửa lại bị đẩy ra một đôi vợ chồng trẻ tuổi cùng với 1 tiểu cô nương quần áo trắng đi đến. Tiểu cô nương kia đại khái bốn năm tuổi, một đầu tóc dài che kín bả vai, khuôn mặt trắng ngũ quan cực kỳ tinh xảo linh động.

Tạ Trăn thấy thật là vui mừng, tự đáy lòng thở dài nói: “Mấy tháng không gặp… Mạt Mạt lại đẹp lên!”

“Cảm ơn dì.” Đường Mạt không quan tâm hơn thua đáp luôn.

Tô Nhược bĩu môi, không khách khí chút nào nói: “Khi còn bé đẹp mắt, lớn lên về sau dài lệch nghiêng .”

Đường Triệu bật cười: “Có ai nói con gái mình như vậy”

Tô Nhược không cho là đúng: “Em phí sức lớn như vậy sinh ra nó, không cho em nói vài lời ư?”

Lúc này tiểu cô nương nghiêm trang mở miệng: “Mẹ nói đúng. Người lớn đều nói con dáng cùng mẹ khi còn bé rất giống nhau.”

Mọi người cười to. Tô Nhược vuốt ve tóc dài của Đường Mạt: “Ngoan, đi cùng muội muội chơi đi, mẹ ghét con luôn.”

Tiểu Đường nhún nhún vai, yên tĩnh đi đến trên thảm trải sàn ngồi xuống.

Tô Nhược ngồi bên cạnh Mạch Dao chỉ chỉ đưa nhỏ đang ngồi trên thảm siết chặt tiền xu tự ngu tự nhạc nhìn Viên Viên hỏi:

“Tạ Trăn, bảo bối nhà em đều nhanh một tuổi đi còn không có đặt tên cho nó sao?”

Tạ Trăn buông tay: “Đúng vậy, khi vừa sinh ra không nghĩ tới tên gì hay, đến bây giờ vẫn thế.”

“Viên Viên” bất quá là nhũ danh của tiểu bánh bao kia bởi vì nó sinh vào lúc trăng rằm con mắt lại phá lệ tròn to, Tạ Trăn liền thuận miệng kêucon bé là “Viên Viên “, danh tự này vẫn kêu cho tới bây giờ.

“Cũng là lúc nên đặt tên rồi chứ.” Mạch Dao nói.

“Ai… vẫn là lão Đại có lòng Kha Kha còn chưa ra đời tên đã có. Sở Kha trai hay gái cũng có thể dùng.” Vừa nói, Tạ Trăn cố ý liếc Âu Yết ngồi ở một bên cạnh.

Sở Hạo cười nói: “Kỳ thật khi đặt tên anh chính là nghiêng về con gái , con gái có thể chiều chuộng.”

Tô Nhược cười trêu đùa: “Đúng vậy đúng vậy… cưng chiều như lão bà vậy!”

Mạch Dao mặt đỏ lên, khuỷu tay nhẹ nhàng đụng Tô Nhược, lại làm cho Tô Nhược 1 tiếng cười khoa trương.

Âu Yết nói: “Lúc này mọi người đông đủ, cùng nhau giúp 2 chúng tôi ra nghĩ ra tên đi, nhóc này hôm nay nhất định phải có tên .” Tạ Trăn gật đầu bày tỏ đồng ý.

Vừa rồi Đường Triệu liên tục không có mở miệng đề nghị: “Nếu không cùng Mạt Mạt nhà tôi, cho nó một đống giấy cho chính con bé rút, rút được cái nào liền tên đó. Như vậy về sau nó nếu như là không thích cũng chỉ có thể trách chính nó thôi.”

“Ba ba.” Một giọng nói tinh tế mang theo một vẻ bất mãn từ dưới truyền đến

“Hả?” Đường Triệu cúi đầu.

Tiểu Đường nghiêm trang mở miệng nói: “Con có thể nói…cho con được rút tên lại của chính mình không.”

Đường Triệu ngoéo một cái khóe môi, nói: “Ngoan, những cái chữ kia là mẹ con chọn con nên cùng mẹ con nói đi.”

Tô Nhược khiêu mi, dường như từ ái cười hỏi: “Bảo bối, con có ý kiến gì sao?”

“Không có!” Đường Mạt trả lời.

Tạ Trăn nghi ngờ hỏi: “Bảo bối nhà em như thế nào như vậy sợ em như vậy?”

” Sao nhìn em như vậy ! Em chưa bao giờ đánh con mình!”

“Vậy Mạt Mạt như thế nào sợ cậu như vậy?” Mạch Dao cũng vẻ mặt hiếu kỳ cộng thêm sùng bái.

Tô Nhược bất đắc dĩ liếc mắt, chậm rãi phun ra một câu:

“Nó sợ em nấu cơm cho nó ăn…”

Mọi người: “…”

Mạch Dao nhìn về phía Tạ Trăn: “Trở lại chuyện chính, em thực cảm thấy phương pháp kia cũng được, mọi người thấy sao?”

Tạ Trăn lắc đầu, nói: “Kỳ thật biện pháp này chúng ta sớm dùng qua… đáng tiếc không thể thực hiện được.”

“Sao không ?” Tô Nhược hỏi mọi người nghi hoặc.

Tạ Trăn hướng phía Viên Viên bĩu bĩu môi: “Lần trước giấy đều chọn tốt lắm bày ở trên bàn. Nó nhìn cũng không nhìn một trang giấy nửa ngày cũng không chịu …”

“Hắc!” Sở Hạo vui vẻ.

“Có lẽ các em có thể thử đem chữ viết tiền ở trên như vậy phỏng đoán nó cứ vui vẻ bắt.”

Mạch Dao thuận miệng nói tiếp: “Này không được… bảo bối này đoán chừng nắm một bó to, phỏng đoán đặt tên phải hơn mười chữ!”

“Yên tâm. ” Tô Nhược cười nói.

“Nó bắt không được nhiều như vậy.”

Đường Triệu nhìn thoáng qua đửa bé đang siết chặt tiền xu chơiường cao hứng, khóe môi chớp chớp: “Khó bảo toàn nó sẽ không cả người nhào tới.”

Mọi người mơ mộng nhìn một chút bộ dạng bánh bao nhỏ “Phấn đấu quên mình” đem tiền “Đụng ngã”, không khỏi đều nở nụ cười.

Tựa hồ chú ý tới ánh mắt của những người lớn bánh bao nhỏ ngồi trên thảm há to miệng, phát ra tiếng bi bô đứt quãng, còn tựa hồ như đắc ý giơ lên tay nhỏ. Đại khái là bởi vì cầm quá lâu, Viên Viên tay lại lỏng tiền trong tay lại một lần nữa rơi xuống trên thảm lăn một đoạn cuối cùng nằm ở dưới chân Sở Kha.

Sở Kha cúi đầu nhìn thoáng qua tiền xu, sau đó nâng ngón tay đến. Hàng động tựa hồ rất tốt chỉ về phía kia tỷ lệ thành công cực cao. Viên Viên nỗ lực rướn cổ lên nhìn về phía tiền xu bay ra, sau đó dị thường kiên quyết về phía Sở Kha bò.

Tạ Trăn không hề nhìn bảo bối, thở dài nói: “Này phiền toái….dứt khoát không để cho nó hứng, thôi thì gọi Viên Viên thôi!”

“Kỳ thật gọi Âu Viên không tồi.” Sở Hạo nói.

“Đồng euro! Đồng euro rất đáng tiền!” Tạ Trăn vô ý thức bật thốt ra.

Trong lúc nhất thời trong phòng lặng ngắt như tờ.

Tạ Trăn sửng sốt một hồi lâu, đột nhiên vỗ ghế sô pha: “Âu Viên! Này có sẵn tên..mình như thế nào trước không nghĩ tới chứ! Cần gì phải phí thời gian đặt tên chứ!”

Một hồi lâu không nghe thấy bất kỳ trả lời nào, Tạ Trăn vẻ mặt mờ mịt nhìn về phía mọi người, chỉ thấy mọi người trên mặt thần thái khác nhau, bất quá đều là trăm sông đổ về một biển – - nén cười đến mức vất vả.

Qua một hồi lâu, Âu Yết thân là người cha rốt cục có chút bất đắc dĩ tỏ thái độ nói: “Liền kêu Âu Viên đi. Anh nghĩ con bé lớn lên về sau cũng sẽ thích tên này .”

Trên mặt thảm, Đường Mạt đang cầm lấy một cây bút máy ở trên quyển vở vẽ bức tranh, thần thái cực kỳ chuyên chú, ngòi bút tại trang giấy phát ra tiếng rất nhỏ. Sở Kha vẫn như cũ ngồi tại chỗ không sợ người khác làm phiền. Mà vừa rồi người được gọi là Âu Viên đang cố gắng bò tới về phía tiền xu của nó.

Rốt cục khi bánh bao nhỏ cách tiền xu cách chỉ một bước, đang muốn đưa tay ra thì Sở Kha liên tục phối hợp thế nhưng trước một bước đem tiền trên mặt đất nhặt lên.

Nhìn xem tiền xu trong tay Sở Kha, ây ngẩn cả người. Hai mắt to chớp chớp, ủy khuất nhìn Sở Kha. Chỉ thấy Sở Kha giơ tay lên tiền xu từ trong tay bay ra ngoài trên không trung thành 1 đường vòng cung rơi vào bên chân Đường Mạt. Cô bé mặc váy trắng đang chuyên chú vào bức tranh không có chút nào chú ý tới tiền xu bên chân.

Âu Viên nhìn nhìn Sở Kha, lại nhìn tiền xu chỉ đành phải lại một lần nữa hướng mục tiêu đi tới. Sau lưng cô bé kia “Khanh khách” bật cười.

Tô Nhược thấy trợn mắt há hốc mồm, không khỏi chọc chọc Mạch Dao: “Dao Dao, con gái của cậu quá âm hiểm!”

“Đúng vậy, sớm không chiếm muộn không chiếm, chờ Viên Viên bò qua mới ném, nó tuyệt đối là cố ý!” Âu Yết phụ họa nói.

Mạch Dao hận không thể shiết phải không còn một mảnh: “Đây tuyệt đối không là gien của mình!”

Sở Hạo mỉm cười đối với con gái trên mặt đất đang cười đến sung sướng nói: “Kha Kha về sau chuyện như vậy phải len lén bằng không liền lộ ra nguyên hình , hiểu không?”

Con bé kia đương nhiên là nghe không rõ chỉ là quơ quơ đầu, bày tỏ vẻ mặt lúc này tâm tình rất tốt.

Lại qua được một lúc, Âu Viên lảo đảo bò đến bên chân Đường Mạt nhặt lên bảo bối của nó trên mặt lộ ra nụ cười ngây ngô vừa lòng thỏa mãn.

Nở nụ cười một hồi lâu, Âu Viên giương mắt nhìn nhìn Đường Mạt vẫn như cũ chuyên tâm vẽ tranh tò mò trừng hai mắt trong miệng lại bắt đầu không biết nói cái gì. Đường Mạt ngồi trên thảm làn váy tản ra trên mặt đất 1 hình tròn trắng trong mắt ngoại trừ bức tranh tựa hồ cái gì cũng không có.

Nói nửa ngày cũng không được đáp lại, nhỏ kia không vui. Chỉ thấy nó do dự trong chốc lát, dè dặt để xuống tiền xu nắm ở trong tay đụng vào đầu gối Đường Mạt, nỗ lực vịn đứng lên.

Đường Mạt rốt cục có phản ứng, lông mày khẽ nhúc nhích, thản nhiên nhìn một cái bánh bao đang hướng trên người mình bò, sau đó ánh mắt trở về bức tranh, trên tay động tác chưa ngừng. Lúc này, Sở Kha cũng bỏ qua đối thủ, không nhanh không chậm hướng bên này bò qua đến.

Âu Viên hiển nhiên là thiếu hụt vận động động tác cực kỳ ngốc, lại cầm lấy váy Đường Mạt kiên nhẫn nỗ lực bò. Mắt thấy thành công gần ngay trước mắt, nhó kia lại dưới chân vừa trợt, trực tiếp ngã vào trong người Đường Mạt, đầu Đường Mạt đang cúi vào bức tranh thì trên trán lưu lại 1 dấu đỏ. Đường Mạt bút trong tay dừng lại, ánh mắt khẽ nhúc nhích

Viên Viên hiển nhiên là dập đầu đau, miệng mếu máo, hai mắt to trong đã đầy nước mắt. Đường Mạt bất đắc dĩ đem bức tranh bỏ qua một bên cố hết sức ôm lấy bánh bao trong ngực tại trên trán nó nhẹ khẽ hôn một cái. Bánh bao lại lập tức nín khóc mỉm cười, còn hoa tay múa chân đứng lên tựa hồ hoàn toàn đã quên dập đầu đau. Đường Mạt trên mặt vẫn như cũ không có gì chỉ là lẳng lặng nhìn bánh bao nhỏ trong ngực. Mà Sở Kha mới vừa leo đến bên cạnh Đường Mạt lại phối hợp cười ra.

Liên tục bàng quan Tô Nhược khẽ thở dài: “A, Viên Viên tiểu gia hỏa này thật có bản lãnh a! Mạt Mạt nhà mình, ngay cả chủ động hôn mình một chút cũng khó khăn!”

Qua lúc cơm trưa Tạ Trăn nhặt lên bức tranh ở trên thảm. Thấy rõ hình bức tranh, nàng không khỏi cong lên khóe môi.

Một thảm hình ảnh hai đứa bé một đang siết chặt tiền xu cười đến khoan khoái, một nhóc khác ngồi ở chỗ không xa yên lặng như nhìn đối thủ …

Hình ảnh cũng không tệ, đường cong có chút mất trật tự, cái loại nhàn nhạt ấm áp đó lại giống như từ trang giấy từ từ tràn ra. Tựa hồ hàm chứa ngay cả người viết đều chưa từng trông thấy chân tình. . . . .

Phiên ngọai về Bùi Lạc

1.

Bùi Lạc nhanh gọn ấn nút “Đăng nhập”, khóe miệng không tự giác giương cao. Cuối cùng từ kì thi không có thiên lý giải thoát! Trước đi giết boss giải sầu thôi!

Một thân lửa đỏ một đường tới Đông Hành không đầy một lát liền đến Ngọc Ngăn các, tầm mắt trên màn hình qua loa quét một vòng, quả nhiên tại một góc màn hình phát hiện thân hình khổng lồ màu xanh biếc của quái vật. Ta tìm đúng là mi! Hồng y giơ pháp trượng lên sau lưng hai con anh linh nhanh chóng hiện lên.

Bùi Lạc tay thuần thục ở trên bàn phím đánh, hai con anh linh hướng hai bên tản ra dọc theo thành hai đường cong từ hai bên trái phải hướng quái khổng lồ tới gần.

Nhớ năm đó Lạclõng không âm thanh chống quái một ít trận đánh cực kỳ cố hết sức cuối cùng còn thành lưỡng bại câu thương. Nhưng dù sao lúc này không giống ngày xưa năm đó cô ấy phong vân một cõi nếu là như bây giờ người chơi max level bay đầy trời sợ cũng chỉ có thể là một vô danh tiểu tốt. Làm một người maevel quang hệ hôm nay Thiên Lạc đối phó chính là một con quái hiển nhiên là dư dả. Quái bị hai con anh linh giáp công thành luống cuống tay chân, không hề có lực hoàn thủ, trên đỉnh đầu máu giảm liên tục bay ra.

Trước màn ảnh Bùi Lạc khẽ cười tự nhủ: “Hì hì, ngược mi!” Lúc này nàng sợ là đem boss trước mắt trở thành cái đề thi chết bằm hành hạ nàng. Mắt thấy tên quái kia chỉ còn lại một tầng máu Bùi Lạc đem thân thể khẽ lui về phía sau nhích lại gần, ở trên ghế ngồi một tư thế thoải mái.

Chợt bản đồ góc trên bên trái thoát ra một bóng người, cực nhanh hướng lướt qua hồng y đi tới. Không đợi Bùi Lạc thấy rõ, tên kia dĩ nhiên lấn người tiến lên giơ tay chém xuống boss ầm ầm ngã xuống đất.

“shit!” Bùi Lạc khẽ nguyền rủa. Mặc dù nàng hôm nay tới giết quái chỉ là đơn thuần tìm không khí mới mẻ, nhưng giành boss cũng quá hiển nhiên đi? Thấy rõ ID tên kia Bùi Lạc hiểu rõ – - thì ra là người này không là hướng về phía boss tới! Bởi vì người đến là cái người quen cũ … Con cọp chạy trốn mau.

Tên kia đắc thủ tựa hồ rất là lên mặt, rõ rang làm chuyện không vội mà đi, tựa hồ một chút cũng không đem Bùi Lạc để vào mắt.

Bùi Lạc cười lạnh: Hừ, con cọp giấy… thật đúng là cho rằng lão nương dễ bị bắt nạt sao? Hôm nay cơn tức này dù thế nào cũng phải xử lí!

Hồng y thân người sát khí hiện rõ chỉ thấy pháp trượng giương lên 2 con anh linh bên cạnh thi thể boss quay đầu nhìn về kia con cọp giấy kia nhào tới. Nghĩ là không có ngờ tới nàng sẽ đột nhiên phát động công kích nên Con cọp chạy trốn mau tung người vội vàng lui lại vẫn bị hai con anh linh tạt vào. Tên kia tựa hồ bị làm sợ vội vàng lui về phía sau thật xa mới đứng lại. Chỉ chốc lát sau, kênh trước mặt xuất hiện một dòng chữ nhỏ.

< Trước mặt >【 con cọp chạy trốn mau 】: nữ nhân điên, đừng trách ta không có nhắc nhở cô, giết người sẽ hồng danh !

【 Thiên Lạc 】: ha ha! Thì ra là sợ giết người hồng danh nên mi mới không dám trực tiếp giết ta, muốn đoạt boss loại này chẳng có kết quả tốt gì! Thật đúng là không nhìn ra…mi càng loại nói mà nói không ra.

Lại nói tới hồng danh là cái gì Bùi Lạc thật đúng là một chút không để ý! Sau lưng xa xa chỗ ngồi này có núi dựa lớn còn ai dám khi dễ nàng! Chỉ cần Mạch Dao ra uy cả phạm cốc Lâu Lan đều là hậu thuẫn kiên cường cho nàng!

【 con cọp chạy trốn mau 】: tiện nhân, cô muốn chết!

【 Thiên Lạc 】: a, mi thử cho ta chết một chút xem!

【 lợi hại chạy trốn mau 】: ta phi, chỉ bằng cô mà muốn thắng ta?

Bùi Lạc trêu tức cười một tiếng, không hề cùng người cặn bã nói nhảm, ngón tay ở trên bàn phím nhanh chóng nhảy. Hai con anh linh lại một lần nữa hướng thân ảnh màu vàng kia tiến tới gần, con mắt xanh biếc chớp động thị huyết quang mang, Con cọp chạy trốn mau rút kiếm nghênh đón. Trên màn hình thân ảnh di động càng lúc càng nhanh ba bóng dáng hoàn toàn quấn một chỗ đánh đến vô cùng giằng co.

Đang lúc hai người chiến đấu đến không thể tách rời, 1 góc màn hình một người màu bạc yểu điệu từ xa đến gần chậm rãi hiện lên.

Lãnh mỹ nhân? Bùi Lạc phân tâm bên trái anh linh không cẩn thận bị kiếm của hoàng y gây thương tích. Bùi Lạc cúi đầu “Nha” một tiếng lại không có chút bối rối nào. Lãnh mỹ nhân đều đến đây con cọp giấy này còn không phải là cái gì rồi….

Mỹ nhân ngân y bước nhanh đến gần, lóe ánh huỳnh quang trường kiếm giơ lên. Nhưng là…

Kiếm kia lại cũng không như trong tưởng tượng của Bùi Lạc đâm về con cọp giấy lại ngược lại hướng phía một thân hồng y Thiên Lạc đánh tới. Bùi Lạc vô luận như thế nào cũng không nghĩ tới Bạc Giang Hàn Tuyết lại sẽ hướng nàng phát động công kích! Nàng không khỏi la thất thanh: “Lãnh mỹ nhân cô đánh ở đâu!” Cái chếch phía phải này cũng quá ngoại mục đi!

Bùi Lạc còn đắm chìm vào kinh ngạc cô gái ngân y kiếm lại lại một lần nữa hướng nàng vung đến. Bùi Lạc kinh ngạc nhìn chằm chằm màn hình, hai tay cương ở trên bàn phím nhúc nhích không được. Bạc Giang Hàn Tuyết… Quen biết ba tháng qua, nàng cùng người kia cùng một chỗ xoát quái thậm chí so với thời gian nàng tổ đội cùng Mạch Dao còn nhiều hơn. Không nghĩ qua có một ngày sẽ cùng người kia bị chém thế.

Bị trộm số sao? Đây là ý nghĩ trong đầu Bùi Lạc nhưng…. không thể nào! Còn nhớ rõ có một lần Lãnh mỹ nhân chính miệng nói cho nàng biết tài khoản của mình là cùng máy tính trói định dù cho mật mã bị trộm lấy, người khác cũng không có cách nào sử dụng tài khoản đó. Giang Bách Hàn, anh rốt cuộc là đang làm cái gì?

Bùi Lạc liền yên lặng như thế, kiếm màu trắng bạc không ngừng tại người hồng y xuất ra đạo đạo vết máu. Phản kích ư? Cho dù là biết người biết thì sao nàng sao chống lại Lãnh mỹ nhân, nàng như thế nào cũng không có phần thắng. Trong thoáng chốc trông thấy trên màn hình hồng y tại chỗ ngã xuống, Bùi Lạc dời đi chỗ khác lông mày nhíu chặt. Có một giọng nói ở dưới đáy lòng lạnh lùng vang lên: Bùi Lạc, mi đang sợ cái gì? Vội vàng lên tiếng hỏi đi! Vì cái gì! Nên có lời giải thích đi!

Bùi Lạc cắn răng một cái, hai tay lại một lần nữa ở trên bàn phím đánh lên, nàng thậm chí có thể cảm giác được đầu ngón tay khẽ run. Đây chỉ là 1 trò đùa dai đi? Hắn khi nào thì chơi tâm nặng như vậy ? Hoặc là… Hắn quay người lại sẽ thình lình chọc Con cọp giấy một đao? Chúng ta là bằng hữu! Không phải sao?

Hai tay đang ở kênh nói chuyện gõ ra một hàng chữ, sau đó không tự giác xóa bỏ, lại gõ chữ, sau đó lại xóa bỏ. Đột nhiên cảm giác được người này xa lạ… A! Bằng hữu! Nàng còn nhớ rõ đã từng có người cùng nàng chơi mấy tháng boss rơi một món trang bị màu lam mà cùng nàng quyết liệt. Bằng hữu… Rốt cuộc như thế nào… mới tính bằng hữu? Khó trách có người nói, ở thế giwois ảo này vĩnh viễn không biết ai mới là bằng hữu. Bởi vì mỗi người, đều mang vẻ mặt; mỗi người đều dễ thay đổi. Hỏi thì thế nào đây? Cần gì tự rước lấy nhục chứ?

Trên bản đồ thân ảnh kia sớm đã biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi, Bùi Lạc đã không tiếp tục chiếu cố Con cọp kia đi nơi nào. Trong đầu dáng người ngân y mỹ nhân kia giết quái tiêu sái từng màn hiện lên, Bùi Lạc than nhẹ dù cho bị phản bội hoàn toàn như thế nàng nhưng vẫn là từ trong đáy lòng không muốn cùng người đó thành địch.

Giang Bách Hàn… Bùi Lạc ta về sau coi như không biết người như anh là được rồi.

2.

Hai tháng nghỉ hè đảo mắt qua tháng chín khí trời như xưa nóng bức. Trở về tới trường Bùi Lạc cơ hồ trước tiên ôm lấy Laptop đi thư viện ngồi điều hòa.

“A. Lạc Lạc!” Giọng có chút quen thuộc làm cho Bùi Lạc dưới chân dừng lại. Đang muốn quay đầu nàng giống như chợt nhớ tới cái gì cước bộ tiếp tục đi phía trước.

“Lạc Lạc!” Nhìn xem bóng lưng cô gái kia rời đi, Giang Bách Hàn trên mặt thoáng hiện lên một tia nghi ngờ. Cứ như vậy vài bước không xa làm sao lại không nghe thấy? Vừa rồi rõ ràng thấy em ấy ngừng một chút chẳng lẽ là nhìn lầm rồi?

“Hàn ca làm sao vậy?ên Thái Ích hỏi.

Không có việc gì… chúng ta đi thôi.”

Có lẽ vì khí trời quá nóng buổi trưa tại căn tin người ăn cơm so với trước ít hơn rất nhiều. Trời rất nóng, căn tin không trang bị điều hòa thực làm cho người ta có chút không chịu nổi.

Bùi Lạc tại cửa lấy xong cơm chuẩn bị xách trở về ký túc xá ăn. Nhưng còn chưa đi ra căn tin đã nhìn thấy Giang Bách Hàn mặc quần áo thể thao chạm mặt. Bùi Lạc tâm kêu xúi quẩy thật đúng là sợ điều gì sẽ gặp điều đó. Nàng châm chọc nghĩ: “Oan gia ngõ hẹp” từ này quả nhiên là cực kỳ thực tế.

Giả bộ không nhìn thấy trực tiếp đi! Bùi Lạc ánh mắt lảng tránh vừa tăng nhanh cước bộ vừa ở trong lòng mặc niệm: hắn không nhìn thấy mình, hắn không nhìn thấy mình… Ai, thật sự là quá kinh sợ, rõ ràng là lỗi của hắn lòng mình sao nhiệt tình gì thế?

Mắt thấy sẽ phải cùng người nọ gặp thoáng qua Bùi Lạc âm thầm thở phào nhẹ nhõm nhưng một giây sau thủ đoạn liền bị người giữ chặt, bên tai một thanh âm giễu giễu nói:

“Lạc Lạc, em đi đường cũng không nhìn đường sao?”

Bùi Lạc cũng không ngẩng đầu lên thản nhiên nói:

“Bạn học à, cậu nhận lầm người.”

“Ách?” Giang Bách Hàn sững sờ, tiện đà cười nói:

“Lạc Lạc, em true anh à !”

“Tránh ra!” Bùi Lạc bực mình muốn hất tay của hắn ra nhưng cũng không được như ý nguyện.

Giang Bách Hàn rốt cục ý thức được tựa hồ có chỗ nào không đúng:

“Làm sao vậy, Lạc Lạc?”

Bùi Lạc oán hận cắn răng: Giang Bách Hàn, tôi không chọc vào anh, anh ngược lại đến trêu chọc tôi đây coi như là đạo lý gì! Lúc giết người con mắt cũng không nháy một chút bây giờ lại giả bộ giống như không việc gì! Thật đúng là cho rằng trò chơi cùng thực tế thì hai việc khác nhau sao? Thực xin lỗi Bùi Lạc tôi không có độ lượng như vậy!

“Anh đang muốn hỏi em như thế nào một kỳ nghỉ hè cũng không lên trò chơi bận rộn cái gì vậy?” Giang Bách Hàn hỏi.

Bùi Lạc trào phúng ngoéo một cái khóe môi: “Lên trò chơi? Sao phải lên? Cho anh tụt

Giang Bách Hàn vẻ mặt mờ mịt: “Tụt cấp? Em nói cái gì vậy?”

“A, dám làm còn không dám nhận? Thực không nhìn ra anh cùng kia con cọp giấy cùng 1 loại người, trước tôi làm sao không nghĩ tới đây?”

“Lạc Lạc, giữa chúng ta có phải hay không có cái gì hiểu lầm?”

“Tránh ra!” Bùi Lạc đột nhiên trở nên rất bực bội.

“Tôi với anh không có gì có thể nói !”

Cảnh tượng tương tự cỡ nào! Trước đó cũng bất quá là một năm. Lời giống nhau như đúc đã từng… bị một người khác nói ra khỏi miệng.

“Lạc Lạc, giữa chúng ta có phải hay không có cái gì hiểu lầm ?”

“Hiểu lầm gì! Anh dám nói anh không có bỏ rơi tôi cùng người khác lui tới?”

“Lạc Lạc anh thật không có!” Hắn nắm thật chặt tay của nàng, Tô Ba thanh âm vội vàng.

“Nói bậy! Tôi đều nhìn thấy!”

“Lạc Lạc, em tin anh! Anh cùng nàng cô ấy có gì ! Chuyện của em, anh cho tới bây giờ đều đặt ở vị trí thứ nhất, em lúc cần anh mặc kệ đang làm cái gì cũng sẽ trước tiên xuất hiện không phải sao? Anh làm sao có thể thích người khác?”

“Thật sự… Là em nhìn lầm rồi?” Bùi Lạc nho nhỏ nói thầm.

“A… đương nhiên!”

Lời thề son sắt như vậy bảo đảm thế sao có thể nào không để cho người ta động tâm? Vì vậy, quay lại.

Nhưng thực tế máu chảy đầm đìa ba phen mấy bận bày ngay trước mắt còn muốn như thế nào tiếp tục lừa gạt mình tin tưởng? Một câu “Chia tay “, bao nhiêu bất đắc dĩ, bao nhiêu chua xót chỉ có nàng tự mình biết.

Luôn nói qua đều đã qua lại kỳ thật cho tới bây giờ không có thể quên.

“Em đừng như vậy, nói cho anh biết rốt cuộc phát sinh chuyện gì, anh nhất định cho em 1 câu giải thích.” Giang Bách Hàn âm thanh chưa phát giác ra có chút vội vàng.

Bùi Lạc bực bội lắc lắc đầu, trong thanh âm mang theo tràn đầy mệt mỏi:

“Chuyện chính anh còn muốn tới hỏi tôi sao? Thật khôi hài? Van anh, người anh đều giết bây giờ phủ nhận có ích lợi gì?”

Giang Bách Hàn trầm giọng nói: “Chúng ta đứng ở trước mặt nhau, em còn không muốn tin anh sao?”

Bùi Lạc nhàn nhạt nhìn hắn, trong mắt không có một tia gợn sóng:

“Tôi đói bụng, tôi muốn đi ăn cơm.”

“Bùi Lạc, em…” Giang Bách Hàn cuối cùng không có nói cái gì nữa, chậm rãi buông tay.

Không biết vì cái gì chạm được ánh mắt của hắn, Bùi Lạc trong lòng lại có khó chịu không nói ra được chỉ muốn muốn né ra…

Cửa ký túc xá bị mạnh mẽ phá trên mặt tường đụng ra một tiếng vang thật lớn. Ngồi trước máy vi tính Thái Ích sợ hết hồn, còn không có định thần đã bị một bàn tay mạnh mẽ từ trên ghế lôi dậy.

“Thái Ích! Cậu cầm nick mình đi làm cái gì!” Giang Bách Hàn sít sao níu lấy cổ áo của hắn, cắn răng hận nói.

“Ai nha… Hàn ca, có… chuyện gì từ từ nói!” Thái Ích nơm nớp lo sợ .

“Ít nói nhảm, cậu rốt cuộc cầm nick tôi đã làm gì!” Giang Bách Hàn hung hăng thở hổn hển mấy hơi. Hắn từ căn tin một đường chạy tới ngay cả cơm cũng không kịp ăn chỉ muốn sớm biết rõ ràng rốt cuộc phát sinh chuyện gì. ID hắn cùng máy tính trói định mật mã cũng chỉ nói cho Thái Ích nếu là có cái gì làm cho người ta hiểu lầm trừ hắn ra cũng sẽ không có người khác có thể làm .

“Em… Không có làm gì! Cũng liền mở ra giết giết boss thôi.”

“Chỉ là giết boss?”

“Đúng vậy…em sẽ không lộn xộn đồ của anh, anh cũng biết!”

“Làm sao sẽ…” Giang Bách Hàn khẽ buông lỏng cổ áo Thái Ích, lẩm bẩm lẩm bẩm: “Vậy rốt cuộc xảy ra vấn đề gì?”

“Hàn ca, làm sao vậy? Thiếu cái gì?”

Giang Bách Hàn lắc lắc đầu, hỏi: “Ngoại trừ giết boss, cậu còn mở ID tôi làm gì?”

“Không có a… a, mấy ngày hôm trước giúp một người bạn đánh trường khung. Cái này… không quan trọng đi?”

“Ừ…” Giang Bách Hàn tựa hồ có chút yên lòng. Qua mấy giây hắn lại đột nhiên ngẩng đầu đến:

“Cái gì? Đánh nhau? Cậu đánh người nào?”

Bị ánh mắt kia vội vàng chằm chằm có chút hốt hoảng, Thái Ích ngẩn người ấp úng nói: “Ách… Cụ thể tên gì ema cũng không nhớ rõ ràng. Lúc ấy huynh đệ kêu gấp em liền mở nick anh. Người kia… Người kia dù sao em cũng không biết.”

“1 cho gọi max level sao? Hồng y sao? ” Hoàn toàn chưa cho đối phương thời gian phản ứng, Giang Bách Hàn vội vàng mong đợi: mau nói không phải … nói mau không phải thế!

“Ách…” Nhìn xem vẻ mặt Giang Bách Hàn Thái Ích biết mình sợ là đã gây họa, hắn có chút khó khăn mở miệng nói.

“Hình như là… Thiên Lạc.”

Giang Bách Hàn vẻ mặt trong nháy mắt cứng đờ. Thiên Lạc… Thiên Lạc… Tài khoản hắn, hắn của máy tính, hắn cầm không ra bất kỳ chứng cớ nào để chứng minh hắn chưa từng làm qua. Lần này thật đúng là nhảy vào Hoàng Hà cũng rửa không sạch!

Mới vừa rồi còn tại căn tin cùng Lạc Lạc nói nhất định cho nàng một cái công đạo, nhưng hắn có thể cho nàng lời gì đây? Giải thích… Cô ấy sẽ tin tưởng sao? Chỉ sợ đến lúc đó càng chùi càng đen, càng chọc cô ấy phản cảm đi!

Tay trái nắm càng chặt, gân xanh trên mu bàn tay bạo khởi, đột nhiên có một loại cảm giác vô lực không thể nào phát tiết. Tay hung hăng tại mặt bàn nện xuống truyền đến một hồi đau nhức.

“Hàn… Hàn ca.” Thái Ích lại một lần nữa nhận lấy kinh hãi, dè dặt liếc lấy Giang Bách mặt lạnh lùng.

Mặt lạnh lùng phai đi chỉ là khẽ lắc đầu. Không trách cứ Thái Ích, cũng không phải là bởi vì hắn bao dung chỉ là hiểu lầm nguyên nhân căn bản kỳ thật không quan hệ người khác – - nàng vốn có thể lựa chọn tin tưởng hắn.

Lạc Lạc… vì cái gì em không thể tin tưởng anh? Em thậm chí ngay cả một cơ hội giải thích cũng không cho tôi. Thì ra là tại trong lòng em, anh lại là có cũng được mà không có cũng không sao, ngay cả bằng hữu cũng không tính, chỉ là phất phất tay có thể bỏ qua sao?

Giang Bách Hàn biết rõ tính Bùi Lạc, nàng là cô gái yêu ghét rõ ràng. Khả năng về sau nàng ngay cả liếc hắn một cái đều khinh thường? Có lẽ sau gặp phải nàng liền thật sự vẻ mặt mờ mịt

3.

Bùi Lạc ngồi tại trong nhà sách điều hòa từ phía sau lưng thổi qua trận trận cảm giác mát dưới đáy lòng. Hôm nay thư viện điều hòa như thế nào mở thấp như vậy?

Bùi Lạc mở ra cửa sổ trò chơi tại trên địa đồ tìm boss chém. Ngón tay ở trên bàn phím đánh Bùi Lạc đột nhiên cảm giác được, trò chơi này càng trở nên không có ý nghĩa. Ánh mắt không hề chớp mắt trong đầu lại lộ hình ảnh cô gái ngân y huy động trường kiếm – - vẫn là cực kỳ mỹ cảm từng chiêu thức, nhưng lại không chút lưu tình toàn bộ bổ về phía nàng.

Lãnh mỹ nhân, Lãnh mỹ nhân… Tại sao có thể là hắn? Nếu như ngày đó đột nhiên xuất hiện một người không quen biết dù cho bị giết Bùi Lạc khả năng cũng chỉ là chửi bới vài câu, đảo mắt liền quên mất. Dù sao trong trò chơi vốn là không có ai đúng ai sai, nàng cũng không cần vì những chuyện nhỏ nhặt tính toán chi li. Nhưng chính là bởi vì là bằng hữu cho nên không thể tha thứ – - ai cũng có thể giết Thiên Lạc… chỉ có hắn không được!

Vừa rồi rõ ràng tại căn tin đem tên kia hung hăng mắng một trận, không phải là hết giận sao? Không phải là cảm thấy rất sảng khoái sao? Nhưng trong lòng lại một chút cũng không dễ chịu hơn ngược lại giống như là đã làm sai chuyện gì rồi.

Nét mặt vừa rồi của hắn… Tựa hồ là bị thương. Thực chính là mình sai rồi sao? Thật sự hiểu lầm hắn sao? Hoặc là… cần phải tìm hắn hỏi lại?

Nghĩ đến đây trong lòng có một thanh âm liền không khách khí chút nào mắng: Bùi Lạc mi là ngu ngốc sao? Bị lừa qua một lần, tổn thương một lần chẳng lẽ còn không đủ sao? Không nên nhiều lần làm đứa ngốc mới hài lòng chứ?

Cũng không biết phát bao lâu ngây ngốc ngồi không trong tai nghe thình lình truyền ra một tiếng giòn vang làm cho Bùi Lạc đột nhiên bừng tỉnh chỉ thấy cửa sổ phía dưới tán gẫu dấu hiệu chớp động.

Rau trộn cải trắng: Thiên Lạc Thiên Lạc, cậu đang ở đây sao?

Bùi Lạc nhíu mày, Rau trộn cải trắng… Tên ngược lại là có chút nhìn quen mắt thế nào cũng nhớ không nổi ở đâu gặp qua.

Thiên Lạc: tôi không biết cậu.

Rau trộn cải trắng: không quan hệ, tôi chỉ xin cậu vài phút mong cậu hãy nghe tôi nói hết.

Bùi Lạc càng nổi lên nghi ngờ, nàng dường như cùng người này không quen? Chẳng lẽ là tìm nàng giúp? Thôi… xem một chút hắn muốn nói gì.

Thiên Lạc: Cậu nói đi.

Rau trộn cải trắng: Thiên Lạc, lần trước tại Ngọc Ngăn các chuyện giết cậu là mình dùng ID của Bạc Giang Hàn Tuyết. Lúc ấy con cọp gọi tôi hỗ trợ, tôi liền mở ID Hàn ca. ID Hàn ca tài khoản máy tính là trói định là tôi và Hàn ca cùng làm 1 đêm. Lúc ấy Hàn ca không có ở đây việc này anh ấy thật sự không biết! Tôi lúc ấy cũng không biết cậu là bạn của Hàn ca, bằng không cũng sẽ không đi giúp con cọp !

Rau trộn cải trắng: Thiên Lạc, cậu đang ở đây sao? Thiên Lạc? ? ?

Rau trộn cải trắng: Thiên Lạc, cậu tin mình! Tôi gọi là Thái Ích..không thì tôi đem số điện thoại di động cho cậu xác minh!

Bùi Lạc kinh ngạc nhìn màn ảnh. Rau trộn cải trắng… Nàng nghĩ tới người này lần trước, Mạch Dao cùng Cơ Uyển Anh pk thời điểm tựa hồ gặp qua hắn một lần.

Cứ việc giọng nói từ đáy lòng còn đang liều mạng reo hò: không thể tin, không thể tin, đều là lấy cớ! Bùi Lạc hốc mắt lại ửng đỏ này không phải là nàng liên tục chờ giải thích sao? Chẳng lẽ còn không đủ rõ ràng sao? Cái này chẳng lẽ không thể so với chuyện hắn giết nàng có thể tin gấp trăm lần sao? Lãnh mỹ nhân làm sao sẽ giết nàng chứ? Vốn là nói không thông nhưng nàng lại cố chấp nghĩ nick hắn chỉ hắn mở.

Trong mắt xẹt qua một tia lạnh lùng trào phúng. Hiện tại chạy tới nói với hắn “Thực xin lỗi, em hiểu lầm anh” sao? Chớ trêu, vừa mới lúc nãy đối với hắn nói lời quá đáng như thế dù cho giờ ăn nói khép nép kêu hắn tha thứ chỉ sợ cũng không làm nên chuyện gì!

Dáng Giang Bách Hàn mê mang bất an như một thanh lợi kiếm thật sâu vào trong lòng Bùi Lạc.

Từng màn đi qua tựa như một thước phim tại đáy mắt không ngừng cất đi.

Khi giết quái ngân y luôn xông lên phía trước hoàn toàn không ngại sau lưng phân đi một nửa kinh nghiệm. Khi đánh boss nàng vĩnh viễn chỉ dùng đánh đánh chơi lại luôn có thể chia những đồ tốt. Mỗi lần cần hắn giúp đỡ bóng hình yểu điệu xinh đẹp kia luôn có thể luôn xuất hiện chưa từng nghe hắn oán hận nửa câu. Bằng hữu như thế… có lẽ về sau khó mà gặp phải.

Người quả nhiên là một loại sinh vật rất kỳ lạ. Khi một người đối với bạn tốt bạn liền nhớ tới tất cả ân huệ của người đó; nhưng mỗi lần có chuyện gì không vui phát sinh bạn liền chỉ nhìn thấy khuyết điểm người kia bất chấp tất cả nhận định là sai bỏ qua những cái tốt kia… liền hết thảy bị ném ra ngoài.

Bùi Lạc tự giễu khóe môi: thừa nhận đi mình chính là kẻ ích kỷ như vậy vì bảo vệ mình thà rằng đi tổn thương người khác! Mày cho tới bây giờ đều không cân nhắc tới cảm thụ người khác! Xem đi bây giờ mày còn có tư cách gì nói với hắn là bạn đây ? Mày hãy ôm mai rùa của mày, chính mình qua cả đời đi!

Thái Ích mè nheo đi đến bên cạnh Giang Bách Hàn: “Hàn… Hàn ca.”

“Gì?” Giang Bách Hàn tay dừng lại ở trên bàn phím.

“Cái kia… Cái kia… Thiên Lạc có hay không tìm anh?”

“Hả?” Giang Bách Hàn khiêu mi.

“Không có sao?” Thái Ích gãi gãi đầu.

“Kỳ quái, em đều cùng cậu ấy rõ ràng giải thích qua”

“Cái gì? Cậu… em ấy nói như thế nào?”

“Bạn ấy… cái gì cũng không nói.” Thái Ích mặt lộ vẻ khó xử, ngũ quan rối ren.

“Cậu ấy ban đầu có trả lời em, hẳn là… thấy được.”

Giang Bách Hàn trong mắt thoáng hiện lên một tia ảm đạm. Nàng quả nhiên còn chưa tin đi.

—-phân cách tuyến rùa——

Đảo mắt liền đã vào thu, chạng vạng có một bóng dáng kéo thật là dài. Bùi Lạc vừa khập khiễng đi tới vừa lại đem đầu đuôi rõ ràng khinh bỉ mình một lần – - người ta chạy bộ là rèn luyện thân thể, nàng vừa chạy ngược lại đem mình thành tàn! Vốn còn muốn đi tham gia đại hội thể dục thể thao cuối tuần, hiện tại buông cái chân tàn nói cái gì cũng là uổng công!

Chỉ vừa thất thần trên mắt cá chân lại truyền tới một hồi đau nhói, Bùi Lạc nhẹ hít một hơi không thể không dừng bước lại. Nàng bất đắc dĩ thở dài: sớm biết như thế để cho Á Á đi cùng , tự mình cậy mạnh!

Đang muốn đi lên phía trước bên tai truyền đến “Chi” một tiếng thắng xe. Lại có người cản trở… Bùi Lạc bĩu môi, khó khăn hướng một bên dịch nửa bước.

“Lạc Lạc.” Sau lưng truyền đến âm thanh làm cho Bùi Lạc toàn thân cứng đờ. Đáng chết Bùi Lạc khẽ nguyền rủa, như thế nào hết lần này tới lần khác khi chật vật luôn chạm mặt hắn chứ?

Đang lúc nàng do dự có muốn hay không quay đầu lại, Giang Bách Hàn một chân để xuống đất đem xe đạp đưa về phía trước: “Em đi đâu vậy anh đưa em đi.” (L: xe đạp à, == )

Bùi Lạc ngẩn ra, cúi đầu, không biết nên nhìn gì. Nàng lại một lần nữa thống hận cái chân chết tiệt này nếu không phải là nó đau nàng nhất định có thể chạy được bao xa thì chạy. Bùi Lạc kiên trì nhỏ giọng đáp:

“Ách… Không… không cần.”

Bên tai truyền đến một tiếng cười khẽ: “Đều như vậy, còn muốn cậy mạnh ? Để anh đưa em vài bước cũng sẽ không mất 1 miếng thịt?”

Bùi Lạc nhất thời lúng túng phải không phản bác được: “Em…”

“Nhanh lên xe đi.”

Bùi Lạc ngồi ở sau xe đạp hai tay không biết nên để vào đâu, chỉ có thể có chút khẩn trương cầm lấy giá thép chỗ ngồi phía sau. Người phái trước áo sơ mi rộng thùng thình bị gió thổi lên, thỉnh thoảng khẽ vuốt qua gương mặt của nàng. Nàng không hiểu cũng bất quá là gặp qua hắn mấy lần chạm mặt rồi hương vị làm sao lại quen như vậy ?

Bùi Lạc khẽ giương mắt nhìn về bóng lưng phía trước, đúng lúc người nọ chuyển qua nửa gương mặt đến nói với nàng:

“Coi chừng ngồi vững nếu là té xuống nói không chừng liền hoàn toàn không đi được.” Hắn khẽ nhúc nhích mặt, gương mặt kia nghiêng còn quẹt một cái cười yếu ớt. Không biết vì cái gì, trong lòng đột nhiên buồn bực hốt hoảng, khó chịu giống như muốn hít thở không thông.

“Giang Bách Hàn.” Từ không biết… chỉ là hô lên một cái tên, lại giống như là bị rút cạn sạch khí lực toàn thân.

“Hả?”

“Thực xin lỗi.”

Cảm giác được thân thể bỗng dưng nghiêng về phía trước, hung hăng đâm vào trên lưng người kia tiếng phanh xa bén nhọn truyền lọt vào trong tai, Bùi Lạc không khỏi kinh hô:

“Ai da!”

Thật vất vả ổn định thân thể xe đạp đã dừng lại, người phía trước xoay người lại trong ánh mắt ẩn một tia nghi hoặc, vẻ vui sướng: “Lạc Lạc, em…”

“Kỳ thật… Trước em cũng biết.” Bùi Lạc chưa phát giác ra có chút chột dạ.

“Vậy em vì cái gì không nói sớm?” Giang Bách Hàn âm thanh dập lên còn mang theo vài phần tức giận.

“Em quả nhiên không để trong lòng! Còn anh thì coi như quan tâm bị mù sao! Anh rõ là… Ai! Bùi Lạc, muốn em thừa nhận một câu sai rồi khó vậy sao?”

“Em…” Thanh âm ngạnh trong cổ họng, bên đường cỏ cây không biết như thế nào đột nhiên bắt đầu mơ hồ, Bùi Lạc cắn môi, không để cho trong mắt ướt tràn ra hốc mắt. Nàng thầm mắng mình như thế nào chỉ là bị nói vài câu ủy khuất muốn rơi nước mắt đây? Không thể ở trước mặt hắn khóc! Bùi Lạc cắn răng một cái, chịu đựng đau chân xoay người bỏ chạy.

Giang Bách Hàn tay mắt lanh lẹ, kéo nàng lại cả giận nói: “Em muốn nổi điên làm gì!” Xe đạp đáng thương mất đi chống đỡ trên mặt đất phát ra tiếng vang “ ầm”.

“Anh mặc kệ em! Em là kẻ là ích kỷ! Chính là không tim không phổi!” Bùi Lạc phát tiết hô, nước mắt lại không ngừng lăn xuống gò má.

“Em đáng đời bị giết, đáng đời bị đau chân, đáng đời không có bạn, anh tránh ra…em không cần anh quan tâm!” Bùi Lạc âm thanh càng ngày càng yếu, cuối cùng biến thành mơ hồ nghẹn ngào.

Giang Bách Hàn yên lặng nghe, cau mày thật chặt:

“Em… Tại sao có thể nghĩ như vậy… Em rất tốt!”

Bùi Lạc hiển nhiên không cho là đúng, cúi đầu “Cắt” một tiếng, đưa tay ở trên mặt loạn xạ lau một cái. Giang Bách Hàn nhìn nàng, đột nhiên bật cười từ trong túi quần tay lấy ra khăn giấy đưa tới:

“Làm sao em cùng mèo giống nhau thế?”

Bùi Lạc hừ một tiếng, một tay đoạt lấy khăn lại là một hồi loạn bôi. Giang Bách Hàn bất đắc dĩ nghiêng đầu đưa tay nhẹ lau đi giấy vụ dính vào trên mặt nàng. Hơi lạnh đầu ngón tay phất qua gò má Bùi Lạc khẽ run lên trên mặt nổi lên một mồi lửa.

Lại một lần nữa ngồi trên xe đạp Giang Bách Hàn mang theo Bùi Lạc hướng ký túc xá đi đến.

“Này, vậy em làm sao bây giờ?” Một chân Bùi Lạc phối hợp bạch nhãn.

“Từ từ…” Giang Bách Hàn nửa thật nửa giả trêu chọc nói.

“Anh thật là không có địa vị, một kẻ đưa thư so với anh còn quan trọng hơn!”

“A… Em đây không phải là sợ anh không để ý tới em sa

“Anh mới để ý những cái như vậy.”

“Ai lòng dạ hẹp hòi!” Nửa ngày không nghe thấy trả lời, Bùi Lạc tiếp tục hét lên.

“Này, anh lòng dạ hẹp hòi!”

Giang Bách Hàn thông minh dời đi đề tài: “Anh nói thương thế của em thành ra như vậy, cuộc sống cũng không thể tự lo liệu nên tìm người cùng em ? Vạn nhất gặp chuyện không may làm sao bây giờ?”

Bùi Lạc bĩu môi: “Kêu cô bạn ấy cùng em nhiều lắm là vứt cho em 1 cây quải trượng, em còn ngại vướng bận đây!”

“Kia xem ra có xe đạp thành người giàu có rồi?” Giang Bách Hàn quay đầu lại hướng nàng mỉm cười.

“Vậy anh chỉ có thể cố mà làm phu xe mấy tháng?”

“Hả?” Bùi Lạc có chút giật mình.

“Vậy thì làm sao bây giờ?” Giang Bách Hàn giống như bất đắc dĩ thở dài.

“Ai kêu anh… Ai kêu anh thích em chứ.” (L: ^^)

Mang theo nụ cười lời nói bị gió thổi lọt vào trong tai, người nói mây trôi nước chảy, người nghe tại chỗ hóa đá. Đây coi như là… thổ lộ sao?

“Này… mua một tặng một đó! Mua 1 phu xe còn tặng kèm bạn trai với em rất lợi nhuận! Rốt cuộc cần hay không?”

Tối vài thu hơi lạnh bởi vì một câu nói kia… dần dần ấm áp. Bùi Lạc thoải mái cười một tiếng, cất giọng nói: “Tại sao không cần … không muốn thì uổng!”

Màn đêm buông xuống tiếng cười hai người bị gió thổi đi vào trong 1 góc nội tâm đột nhiên trở nên mềm mại. Bùi Lạc ở trong lòng mặc niệm: Giang Bách Hàn, cám ơn anh! Cám ơn anh dẫn em đi ra khỏi cái bóng ma bị lừa gạt, cám ơn anh để cho em lại một lần nữa học cách tín nhiệm, cám ơn anh để cho em lại một lần nữa tin tưởng tình yêu!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.