Y Nhân Hạo Nguyệt

Chương 5: Phạm cốc lâu lan



Cửa sổ nhảy ra một thông báo nhắc nhở: “Trường Phong Hạo Nguyệt muốn mời bạn gia nhập bang phái Phạm Cốc Lâu Lan. Bạn có đồng ý gia nhập hay không?”Mới vừa ấn “Đồng ý”, Mạch Dao đã nhìn thấy người trong bang nói chuyện lan tràn.

< Bang phái > 【 Tiểu Hoả bán gái 】: người mới… người mới! ! ! Ta mấy trăm năm chưa thấy qua khuôn mặt mới ~

< Bang phái > 【 ta chỉ muốn lấy tên có thể lấy dài hơn 】: á…á ….Là 1 mỹ nữ! ! !

< Bang phái > 【 Đường Kỷ Khỏa Đắc 】: hóng hớt ~

< Bang phái > 【 Mặc Thất Tần 】: mới đến, mong mọi người chỉ giáo nhiều hơn.

< Bang phái > 【 hạt dưa trong vỏ 】: oa! ! ! Đồng loại! ! ! Bang phái rốt cục thu thầy thuốc rồi ~ có người cũng chung kiếp sống bị các người nô dịch

< Bang phái > 【 Tình Thiên Oa Oa 】: em nằm mơ à!

< Bang phái > 【 hạt dưa trong vỏ 】: ô ô… Người ta thật đáng thương, người ta không muốn sống nữa…

< Bang phái > 【 Đường Kỷ Khỏa Đắc 】: hạt dưa ngoan ngoãn, không khóc, ca ca an ủi…muội.

< Bang phái > 【 hạt dưa trong vỏ 】: lướt sang bên cạnh đi!

Cửu Châu trong chiến đấu nghề nghiệp phụ trợ là nghiêm trọng mất cân đối, đại đa số người chơi đều hướng về lựa chọn môn phái chiến đấu, thầy thuốc, nhạc sĩ ít có người chơi. Phạm Cốc Lâu Lan rất nhiều thầy thuốc cao cấp thường thường không online, cho nên “Hạt dưa trong vỏ” luôn bận tối mày tối mặt.

Thật cũng không nói là thầy thuốc cao cấp ở Cửu Châu là ít. Chỉ là Phạm Cốc Lâu Lan thu người liên tục kiên trì nguyên tắc thà thiếu không cẩu thả, không cần thực lực yếu, kẻ ngốc không cần, kẻ nhân phẩm kém không cần. Mỗi bang chúng đều rất có cá tính.

“Hạt dưa trong vỏ” mặc dù lực chiến đấu không mạnh nhưng nàng là 1 trong những sinh viên của trường đại học U, trường nổi tiếng trong cả nước trong ngành quản lí kế toán. Nên người này cũng kiêm luôn phụ trách quản lý vấn đề tài vụ của bang phái. Nàng mặc dù cực kỳ yêu tiền nhưng biết cách làm giàu, công tư rõ ràng.

“Đường Kỷ Khỏa Đắc” và “Ta chỉ muốn lấy tên có thể lấy dài hơn” hai người này đều là top 10 BXH pk, muốn trang bị có trang bị, muốn thao tác có thao tác.

“Tình Thiên Oa Oa” Học Trung văn, và cũng tốt nghiệp học vị luật sư, về phương diện ngôn ngữ đặc biệt là thiên phú, ầm ĩ đến không người nào có thể địch.

“ Tiểu Hoả bán gái” người này là 1 tổng biên tập báo chí chuyên thu thập tình báo, việc lớn việc nhỏ cũng có thể bắt được tài liệu.

Mấy người này trên giang hồ cũng coi như là có danh tiếng.

< Bang phái > 【 Túy Vô Miên 】: Thất Tần, đã lâu không gặp.

< Bang phái > 【 Mặc Thất Tần 】: bạn cũng ở đây

< Bang phái > 【 Túy Vô Miên 】: không chỉ mình, tiểu yêu cũng ở đây, cậu ấy vừa logout đi ngủ.

< Bang phái > 【 vai phụ 】: nhà ngươi thực không có suy nghĩ, lại dám chơi nước ban công!

< Bang phái > 【 ta chỉ muốn lấy tên có thể lấy dài hơn 】: mỹ nữ có chủ không? Mãnh liệt yêu cầu giải quyết nội bộ!

< Bang phái > 【 Trường Phong Hạo Nguyệt】: khụ khụ.

< Bang phái > 【 ta chỉ muốn lấy tên có thể lấy dài hơn 】: Hi, lão đại!

< Bang phái > 【 tinh tinh chăn dê】: lão Đại đã đến.

< Bang phái > 【 Trường Phong Hạo Nguyệt】: Ừ

Mạch Dao có điểm hoang mang: bọn họ như thế nào đều gọi Trường Phong Hạo Nguyệt là lão Đại? Nàng rõ ràng nhớ bang chủ Phạm Cốc Lâu Lan gọi là Minh Trạch mà!!!!

< Bang phái > 【 Trường Phong Hạo Nguyệt】: Thất Tần là Dược sư cấp 9.

< Bang phái > 【 vai phụ 】: oa! ! !

< Bang phái > 【 ta chỉ muốn lấy tên có thể lấy dài hơn 】: đại thần a! … … . . . Toàn bộ sever còn có Dược sư cấp 9 thứ 2 sao?

< Bang phái > 【 Đường Kỷ Khỏa Đắc 】: đương nhiên…. không có.

< Bang phái > 【 Tình Thiên Oa Oa 】: quá bò !

< Bang phái > 【 hạt dưa trong vỏ 】: a a a a a a a a a a a a a! ! ! ! ! ! ! ! Phát tài phát tài phát tài!

< Bang phái > 【 Tình Thiên Oa Oa 】: hạt dưa thôi nào…. em ngoại trừ tiền còn biết cái gì!

< Bang phái > 【 Túy Vô Miên 】: Thất Tần thâm tàng bất lộ !

< Bang phái > 【tiểu Hoả bán gái】: thần tượng! Cúng bái thôi.

< Bang phái > 【 ta chỉ muốn lấy tên có thể đi dài hơn 】: +1 bảo trì đội hình.

< Bang phái > 【 vai phụ 】: +1 bảo trì đội hình.

< Bang phái > 【 hạt dưa trong vỏ 】: $$$ !

< Bang phái > 【 Tình Thiên Oa Oa 】: … BS!

Mọi người: …

Cho đến khi chứng kiến Trường Phong Hạo Nguyệt tại kênh chat riêng nói chuyện, Mạch Dao mới ý thức tới bọn họ vẫn còn đứng ở cổ trấn.

< Trước mặt > : 【 Trường Phong Hạo Nguyệt 】: em mấy giờ out?

< Trước mặt > : 【 Mặc Thất Tần 】: tầm mười giờ rưỡi.

Vừa dứt lời trên màn hình liền nhảy ra một thông báo mời tổ đội.

Mạch Dao vào tổ đội trong lòng buồn bực: đại thần muốn mang ta đi nào chỗ đây? Cũng không thể kéo ta đi bán chứ?

Nàng lại nghĩ lại: sẽ không , ta giá trị không được vài đồng tiền. Huống chi đại thần là đệ nhất BXH tài phú là đại tài chủ nhất định không thiếu tiền. Nhưng.. Đại thần lấy đâu ra nhiều tiền như vậy? Không phải là buôn bán người chứ ? Mạch Dao rùng mình một cái…lộn xộn cái gì! Nàng vội vàng đem những ý nghĩ cổ quái từ trong đầu đá đi ra ngoài.

Trường Phong Hạo Nguyệt mang theo Mạch Dao xuyên qua bản đồ cấp 110, đi vào tầng cao nhất của “ – U Minh cổ mộ.

Mạch Dao trước kia chưa bao giờ tiến qua bản đồ này. Này kỳ thật cũng không phải 1 cổ mộ thực sự chỉ là một cái cửa vào như cổ mộ mà thôi.

Những viên gạch đổ nát bị bao phủ bởi những dây leo khô vàng, chung quanh tràn ngập bóng tối lập loè như có như không âm trầm quỷ dị. Mặt đất gập ghềnh có những vết nứt nông sâu, khe nứt ra có những ngọn lửa màu lam nhạt nhảy ra phảng phất như những u hồn đến từ lòng.

Trường Phong Hạo Nguyệt một cái đại chiêu làm cho đống quái xung quanh rơi xuống. Mạch Dao này mới phát hiện người này quả xứng danh thực cường hãn. Vừa rồi tại bản đồ cấp một trăm nhìn hắn quần công lũ quái cũng không có cảm giác quá lớn. Không nghĩ tới hắn thậm chí ngay cả quái cấp 120 cũng có thể nhẹ nhàng cho rơi.. .đủ để một cái kinh hãi rồi!

< Trước mặt > 【 Trường Phong Hạo Nguyệt 】: dược thảo cấp 9 Bích huyết đằng cùng cấp với Lam Điền Ngọc cấp 9 mỗi ngày chừng mười giờ tối ở chỗ này sinh cái mới xuất hiện nửa giờ trong biến mất. Bích huyết đằng cần phụ thuộc vào Lam Điền Ngọc để sinh tồn cho nên hai cái này luôn là đồng thời xuất hiện và cùng nhau biến mất.

< Trước mặt > 【 Mặc Thất Tần 】: anh là Luyện khí sư lv 9 ư?

< Trước mặt > 【 Trường Phong Hạo Nguyệt 】: không phải.

< Trước mặt > 【 Mặc Thất Tần 】: ách?

< Trước mặt > 【 Trường Phong Hạo Nguyệt 】: là max level.

< Trước mặt > 【 Mặc Thất Tần 】: = =

Mới vừa câu kia “Không phải” làm cho Mạch Dao lầm tưởng hắn không phải là luyện khí sư, đang nghi hoặc hắn làm sao đối với khoáng thạch cấp 9 cùng dược thảo quen thuộc như thế… Thật sự là bị đả kích, thực lực mạnh mẽ như vậy, lại còn là luyện khí sư max level.

Mạch Dao lẩm bẩm một câu: “Biến thái!” Ngược lại lại như nghĩ tới điều gì.

< Trước mặt > 【 Mặc Thất Tần 】: anh mới vừa rồi làm sao biết em là Dược sư lv 9 ? Anh không phải là chỉ thấy em hái cấp thảo sao cấp 8 sao?

< Trước mặt > 【Trường Phong Hạo Nguyệt】: em hái dược thảo cấp 8 nhưng tốc độ rất nhanh, Dược Sư lv 8 không có cái tốc độ này. Mà dược thảo cấp 9 chỉ có bản đồ này cùng đầm băng mới có đều là bản đồ max level nên em khẳng định không vào được cho nên kỹ năng không thể nào lên tới lv 10.

Dược sư trong game Cửu Châu là không thể thu thập dược thảo cao hơn cấp dược thảo của mình. Mà khi Dược sư đẳng cấp cao hơn thì khi hái thuốc tốc độ sẽ khác nhưng đồng thời Dược sư muốn thăng cấp chỉ có thể thông qua thu thập cùng đẳng cấp bản thân với dược thảo tương đương đề thăng cấp Dược sư. Nói cách khác, không thu thập dược thảo cấp 9 thì kỹ năng cũng chỉ có thể dừng ở lv 9. Các nghề khác cũng như vậy.

Mạch Dao lại một lần nữa kinh dị sự tỉ mỉ của người này.

< Trước mặt > 【 Mặc Thất Tần 】: thụ giáo!!!!

Sở Hạo trong mắt xẹt qua một tia tán thưởng… không có mù quáng sùng bái, không có nịnh nọt khen tặng, cô bé này… rất đặc biệt.

Trường Phong Hạo Nguyệt vừa thu thập, vừa ung dung thanh lý đám quái xung quanh hai người rất nhanh làm xong cùng nhau trở lại Vô Huyết thành.

< Trước mặt > 【 Mặc Thất Tần 】: hôm nay cám ơn anh nhiều.

【 Trường Phong Hạo Nguyệt】: đều là người mình, không cần khách sáo.

Mạch Dao ⊙﹏⊙b đổ mồ hôi lạnh, đám người của Phạm Cốc Lâu Lan đều dung từ ngữ vẻ quen thuộc. Nhưng là… bị tiếp nhận cảm giác này thật sự làm cho người khác rất sung sướng đây!

< Trước mặt > 【 Trường Phong Hạo Nguyệt 】: lần sau online thì gọi anh.

< Trước mặt > 【 Mặc Thất Tần 】: Hả?

< Trước mặt > 【 Trường Phong Hạo Nguyệt 】: dẫn em luyện cấp.

Mạch Dao dụi mắt: không nhìn lầm đi? Đại thần muốn dẫn nàng đi luyện cấp? Đây là… vì quá nhàn rỗi cực kỳ chăng?

< Trước mặt > 【 Trường Phong Hạo Nguyệt 】: Một Dược sư lv 9 cũng không thể ngay cả hái dược thảo cấp 8 đều phải có người đi theo.

< Trước mặt > 【 Mặc Thất Tần 】: …

Mạch Dao trong lòng mới vừa sinh ra chút ít cảm động lập tức tan thành mây khói. Nàng hung hăng liếc mắt: Hừ, cứ việc khinh bỉ ta đi…. về sau chờ chị đây phát đạt ngược chết nhà ngươi! Mạch Dao tựa hồ quên mất trình độ biến thái năm nào tháng nào vốn có của mình…

Sau khi thêm bạn tốt lẫn nhau, rồi Mạch Dao nói gặp lại sau đã đi xuống tuyến.

Sở Hạo đang muốn gout thì một hồi tiếng gõ cửa dồn dập vang lên.

Nửa dựa ở trên khung cửa, nhìn xem gương mặt tuấn tú ở ngoài cửa xem ra cười đến vặn vẹo, Sở Hạo chợt cảm thấy đầu như muốn nổ tung.

“Cậu tới đây làm gì?” Sở Hạo giọng nói bất thiện.

“Làm khách!” Nhiếp Vũ Trạch cười đùa, vẻ mặt rất đương nhiên.

Sở Hạo nhìn sang dưới chân hắn: “Nửa đêm canh ba, chuyển 6 cái vali để tới làm khách sao?”

“Ai nha, bị cậu nhìn ra…” Nhiếp Vũ Trạch không có chút nào bị tự giác nhìn thấu.

“Sở Hạo ca ca, người ta không nhà để về, xem như giao tình hai ta nhiều năm như vậy hãy cho người ta ở lại vài ngày đi…”

Sở Hạo một hồi buồn nôn: một đại nam nhân, quản hắn khỉ gió gọi “Sở Hạo ca ca “, còn “người ta” … Hắn đưa tay mượn cơ hội muốn vào trong nhà bị Nhiếp Vũ Trạch ngăn lại.

“Cậu ngược lại động tác thật mau mới vừa không phải ở trên mạng sao? Không nói rõ ràng đừng mơ tưởng đi vào.”

“Hu ~ bà mẹ nhà ta động kinh, không biết từ đâu tìm một đống cô nương cả ngày lẫn đêm hướng chỗ này nhét chỗ kia nhét, vừa rồi lại 2 kẻ chạy tới! Cuộc sống này không có cách nào để qua! Cho nên mình đây không phải là đến nhập bọn với cậu sao?” Nhiếp Vũ Trạch vẻ mặt nịnh nọt.

“Hả?” Sở Hạo khiêu mi, tựa hồ… Thật có ý tứ .

“Lão Đại ngài tâm địa thiện lương lòng dạ rộng lớn trái tim nhân hậu, nhất định sẽ không trơ mắt nhìn tiểu đệ bị trôi giạt khấp nơi không nhà để về …”

“Tôi thấy cậu là sớm có dự mưu đi.”

“Không, không, tuyệt đối bị bức… bất đắc dĩ!” Nhiếp Vũ Trạch giống như nói thật.

“Bá mẫu nếu là biết rõ cậu ở chỗ tôi, không phải là tức chết mới lạ.”

“Sẽ không, mẹ mình biết rõ cậu là chướng mắt mình.” Nhiếp Vũ Trạch đáp sảng khoái mau.

“… nhưng mà.”

Sở Hạo đi đến bên trong lui một bước, Nhiếp Vũ Trạch đi vào đến.

“Tặc tặc, ba phòng ngủ một phòng khách, một mình cậu ở thật lãng phí!” Nhiếp Vũ Trạch làm bộ cái đầu sáng ngời.

Sở Hạo khóe mắt hung hăng nháy, nhà hắn thì vài ngôi biệt thự trống không lại dám nói người khác xa xỉ sao?

“Cậu chừng nào thì học được tiết kiệm tiền rồi?”

“Vừa mới!”

“Mấy cái vali ngoài cửa g không cần sao?”

“Ách… quên.”

“Còn không mau chuyển vào.” Sở Hạo tại trên lưng hắn nhẹ đẩy một cái, đi theo hắn đi ra ngoài…

- – - – - – phân cách tuyến tượng gỗ chuyển vali – - – - – - – -

“Này” Sở Hạo ngồi ở trên ghế sofa nhìn kẻ hai chân bắt chéo xem ti vi Nhiếp Vũ Trạch.

“Lão Đại có gì muốn làm?”

“Tiền thuê phòng.” Vừa dứt lời, tay đã đưa đến trước mắt hắn.

“Có thể cho không sao?”

“Được.”

Nhiếp Vũ Trạch còn chưa kịp hoan hô, nửa câu sau lành lạnh truyền vào trong tai hắn:

“Trừ vào cống hiến bang phái.”

“Lão Đại, ngài không thể đối với mình như vậy! ! ! ! ! !”



Cách giờ tắt đèn chỉ có 10 phút Bùi Lạc mới buồn bã ỉu xìu đẩy cửa về.

“Lạc Lạc, em đi đâu vậy như thế nào giờ mới về?” Lưu Giai Kỳ luôn làm cho người ta cảm thấy “Ta là người lớn, các ngươi là đứa trẻ”.

“Lạc Lạc, em nếu không trở lại Mạch Dao có thể muốn đi tìm chú cảnh sát đó .” Kiều Á giễu cợt nói.

Bùi Lạc giật giật khóe miệng, lộ ra một cái nụ cười so với khóc còn khó coi hơn: “Không lạc được, không phải là đã trở lại sao?”

“Không phải nói phải đi thư viện 1 lúc sao? Sao lại đi lâu như vậy?” Lưu Giai Kỳ hỏi.

“Bị cái gì kích thích thế, nói ra cho mọi người vui một chút đi.” Kiều Á cười đùa, kiên nhẫn hỏi.

Mạch Dao hung hăng lườm một cái với ý rất có ngươi nói thêm câu nữa ta liền bóp chết ngươi. Kiều Á cười đến quyến rũ, lắc lắc eo thon nhỏ ngồi trên giường, một hai mắt to vẫn như cũ tò mò nhìn chằm chằm Bùi Lạc.

(Bạn đang dọc võng du ” Y nhân hạo nguyêt” – Kỳ Nhược, chuyển ngữ Tuyết Liên. Chúc các bạn có những giây phút thư giãn vui vẻ!)

“Lạc Lạc, làm sao vậy?” Mạch Dao dè dặt hỏi.

“Mình vừa rồi… đụng phải tô ba .”

“Sau đó thì sao?” Kiều Á cặp kia đen bóng mắt to lập tức trừng phải lóe sáng ..hương vị bát quái ~~~~~~

“Không có sau đó.”

“…”

“…”

“…”

“Mọi người vậy là vẻ mặt gì?” Bùi Lạc bất đắc dĩ quét qua 3 cái mặt như giấy bị ỉu

Một hồi lâu, Lưu Giai Kỳ chậm rãi phun ra một câu: “Này nhóc, năng lực đả kích của em quá yếu.”

“Chính là Tô Ba ngoại trừ lớn lên bình thường còn có cái gì tốt sao.” Kiều Á diêm dúa lấy ngón tay đùa bỡn vài cái tóc xoăn ở rơi trước ngực.

“Lạc Lạc không phải chỉ là thất tình sao không có gì đáng ngại !” Mạch Dao cũng ở một bên phụ họa nói.

“Đi qua một bên…biết cái gì chứ!” Ba người trăm miệng một lời.

Mạch Dao vô tội nháy mắt mấy cái, thức thời ngậm miệng.

Kiều Á đồng tình sờ sờ đầu của nàng: “Ngoan… không có nói qua yêu thương đừng nói bừa, tắm một cái rồi ngủ đi.”

Bùi Lạc cười nói: “Đúng vậy!”

Chứng kiến nụ cười Bùi Lạc, tất cả mọi người an tâm đi ngủ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.