Y Sinh Thế Gia

Chương 23



Sáng sớm ngày 2 tháng 1.

Trong phòng họp của bệnh viện An Bình, một loạt các nhân vật quan trọng ngồi thật ngay ngắn. Chủ nhiệm, phó chủ nhiệm các phòng, người phụ trách trung tâm cấy ghép nội tạng, còn có ba vị phó viện trưởng, y tá trưởng phòng phẫu thuật và chủ nhiệm khoa gây tê.

Mới sáng sớm đã nhận được điện thoại của Lâm Hiên trợ lý riêng của viện trưởng, bảo mọi người đúng bảy giờ rưỡi tập trung ở phòng họp. Hội nghị khẩn cấp như vậy, nhất định là có chuyện nghiêm trọng đã xảy ra. Bởi vậy, tất cả mọi người đều mặc đồng phục chỉnh tề sạch sẽ đến họp, giống như sắp tiến hành chiến dịch, biểu tình trên mặt cũng có chút ngưng trọng.

Trong không gian im ắng, kim đồng hồ dần dần chỉ hướng bảy giờ rưỡi.

Đúng giờ cửa bị đẩy ra, Thiệu Trường Canh thay đồng phục bình tĩnh bước tới trước bàn hội nghị, chậm rãi ngồi xuống.

Áo blouse trắng nhìn không thấy một nếp gấp hoặc vết bẩn, nút cũng không cài mà để tự nhiên mở rộng, tăng thêm vài phần phong độ khoẻ khoắn. Trên áo sơ mi màu xám đậm thắt một cái cà vạt vân nghiêng, quần tây vừa người càng làm nổi bật hai chân thon dài và dáng người cao ngất của hắn.

Đây là viện trưởng trẻ tuổi nhất của bệnh viện An Bình.

Tuy rằng trên mặt lúc nào cũng nở nụ cười, nhưng vẫn mang khí thế quyết đoán khiến người ta cảm thấy kính nể.

Ánh mắt Thiệu Trường Canh thản nhiên đảo xung quanh, hài lòng gật gật đầu nói: “Đều đến đủ rồi, vậy hội nghị bắt đầu.”

Lâm Hiên đã sớm theo phân phó của hắn chuẩn bị xong tài liệu phát cho mỗi người.

Thiệu Trường Canh bình tĩnh nói: “Tối qua xảy ra một chuyện lớn, tư liệu trên tay mọi người đã tổng kết sơ lược toàn bộ sự kiện, bây giờ cho mọi người một phút đọc qua một lần.”

Trong phòng yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng loạt soạt lật giấy.

Một phút đồng hồ sau, Thiệu Trường Canh tiếp tục nói: “Hôm nay triệu tập mọi người có hai mục đích. Thứ nhất, vụ án buôn lậu nội tạng này đã kinh động tới cảnh sát, bệnh viện An Bình của chúng ta có trung tâm cấy ghép nội tạng lớn nhất, chắc chắn sẽ bị liệt vào đối tượng tình nghi đầu tiên. Mấy ngày nay có thể sẽ có phóng viên truyền thông, cảnh sát, viên chức cấp cao bộ vệ sinh tới bệnh viện điều tra, vì vậy tôi hi vọng các bác sĩ có thể chú ý ngôn hành* của mình nhiều hơn.”

*ngôn từ và hành động

Mọi người nhìn nhau, im lặng gật đầu tỏ ý đã hiểu.

Thiệu Trường Canh dừng một chút, “Thứ hai, bắt đầu từ hôm nay trở đi, tất cả nội tạng ở trung tâm cấy ghép cần phải kiểm tra kĩ lưỡng, tôi sẽ thành lập tổ điều tra chuyên môn trong bệnh viện, không chỉ điều tra quá trình cấy ghép nội tạng có nguồn gốc bên ngoài, thuận tiện sẽ điều tra thêm tác phong và y đức của các vị, hi vọng các vị tận lực phối hợp.”

Trong phòng nhất thời lặng ngắt như tờ.

“Bằng bác sĩ không dễ lấy,” Tầm mắt Thiệu Trường Canh bình tĩnh đảo qua toàn bộ hội trường, “Tôi không hi vọng bất kì ai ở đây bị còng tay dẫn ra ngoài.”

Thanh âm bình tĩnh trong căn phòng yên ắng nhẹ nhàng vang lên.

Giống như búa tạ gõ vào lòng người, vừa uy nghiêm lại vừa thuyết phục.

7 giờ 40 phút, hội nghị chấm dứt.

Hội nghị mười phút ngắn ngủi, viện trưởng nhanh chóng truyền đạt chỉ thị, sau khi viện trưởng thông báo xong, mọi người quay về vị trí, bắt đầu công việc như mọi ngày, giống như chẳng có gì xảy ra.

—— Đây là tác phong làm việc nhanh chóng gọn gàng của Thiệu Trường Canh.

Sau khi hội nghị kết thúc, Thiệu Trường Canh trở về phòng viện trưởng.

Tối qua trạng thái tinh thần khá căng thẳng, hơn nữa suốt đêm không có chợp mắt, hiện tại cả người đều nhức mỏi không chịu nổi, cơ bắp sau lưng cũng trở nên cứng ngắc.

Lâm Hiên ân cần rót một ly cà phê đặt lên bàn, “Uống cà phê đi.”

“Cảm ơn,” Thiệu Trường Canh gật gật đầu, cầm ly cà phê uống vài hớp, thấy Lâm Hiên còn chưa đi, liền ngẩng đầu hỏi, “Có việc?”

Lâm Hiên há miệng, cuối cùng vẫn đem lời bên môi nuốt trở vào, khẽ cười cười nói: “Không có gì. Nếu anh mệt quá thì lên ghế sa lon nằm một lát đi, tôi đi lấy chăn cho anh,” dứt lời liền xoay người ra khỏi cửa.

“Không cần.” Thiệu Trường Canh gọi.

Lâm Hiên ngạc nhiên quay đầu lại, chợt nghe hắn nói: “Bây giờ chưa phải lúc nghỉ ngơi.”

Đồng hồ vừa chỉ tám giờ, giống như minh chứng cho lời nói của Thiệu Trường Canh, bên ngoài đột nhiên truyền đến một trận tiếng đập cửa.

Lâm Hiên mở cửa thì thấy ba người đàn ông mặc cảnh phục đang đứng nghiêm ở ngoài.

Thiệu Trường Canh có vẻ đã sớm đoán được kết quả này, cười cười nói: “Mời vào.”

Người nam cầm đầu biểu tình lạnh nhạt, một thân cảnh phục tôn lên dáng người thon dài cân đối, giày da không nhiễm một hạt bụi giẫm lên sàn nhà, giống như tiếng gõ nhẹ nhàng bên tai.

Y dừng lại trước bàn làm việc của Thiệu Trường Canh, ánh mắt sắc bén như ưng chống lại ánh mắt mỉm cười của Thiệu Trường Canh.

Hai bên giằng co năm giây.

Sau đó, y lấy ra chứng nhận cảnh sát cho Thiệu Trường Canh xem, lạnh lùng mở miệng nói: “Thiệu Trường Canh tiên sinh, chúng tôi nghi ngờ bệnh viện An Bình có liên quan đến vụ án buôn lậu nội tạng ở chợ đen, mời anh hợp tác điều tra.”

Tầm mắt Thiệu Trường Canh nhanh chóng đảo đến những từ mấu chốt trên chứng nhận cảnh sát ——

Tô Viễn, tổ trọng án, cảnh sát cao cấp.

Khóe miệng Thiệu Trường Canh hơi nhếch lên, “Tô Sir, có vấn đề gì xin cứ hỏi, tôi chắc chắn sẽ toàn lực phối hợp.”

Tô Viễn gật đầu, “Thiệu tiên sinh, tám giờ tối qua đến tám giờ sáng nay anh ở đâu?”

“Tô Sir không phải nghi ngờ tôi chính là người lẻn vào khách sạn lấy thận chứ?” Thiệu Trường Canh nhún vai.

Mặt Tô Viễn không chút thay đổi, “Mời Thiệu tiên sinh trả lời vấn đề của tôi.”

Thiệu Trường Canh thu hồi nụ cười, vẻ mặt bình tĩnh đáp: “5 giờ rưỡi chiều hôm qua tan tầm, tôi lái xe đến Thập Nhất Trung đón con tôi về nhà cha mẹ ăn cơm, cả nhà chúng tôi cùng nhau đoàn tụ qua tân niên, tôi ở đó đến 11 giờ rưỡi mới lái xe về nhà, về nhà xong thì tắm rửa một chút, tiếp theo ngồi đọc tư liệu suốt đêm, thẳng đến 6 giờ rưỡi sáng nay mới lái xe đưa con tôi đến trường, bảy giờ tới bệnh viện, chính là như vậy.”

Tô Viễn liếc nhìn Thiệu Trường Canh một cái, “Khoảng thời gian từ 11 giờ rưỡi trở đi có người nào làm chứng không?”

“Thiệu Vinh con tôi có thể làm chứng. Bất quá, cháu còn học trung học, tôi mong các anh đừng trực tiếp lên trường tìm cháu để tránh làm lớn chuyện.”

Tô Viễn trầm mặc một chút, “Có thể mượn điện thoại của anh không?”

“Mời tự nhiên.”

Tô Viễn cầm điện thoại của Thiệu Trường Canh, tìm tên Thiệu Vinh, bấm gọi.

Rất nhanh, bên tai vang lên một thanh âm dễ nghe mang theo cảm giác trong suốt sạch sẽ đặc thù của thiếu niên.

“Baba, tìm con có việc sao? Con sắp đi học.”

Rõ ràng là thanh âm người xa lạ, thế nhưng trong lòng Tô Viễn lại đột nhiên dâng lên một loại cảm giác khác thường.

Y rất nhanh ổn định tinh thần, bình tĩnh nói: “Cháu là Thiệu Vinh phải không? Chú là cảnh sát Tô tổ trọng án, muốn hỏi cháu một vài vấn đề, hi vọng cháu thành thật trả lời.”

Thiệu Vinh ngẩn người, “Ba cháu đâu? Sao điện thoại ba lại ở trên tay chú?”

“Ba cháu không sao cả, chú là cảnh sát.”

“Sao cháu biết chú không phải lừa gạt chứ? Xin đưa điện thoại cho ba cháu.”

Thiệu Trường Canh có thể nghe được thanh âm bởi vì kích động mà tăng thêm quá trời đê-xi-ben truyền đến trong điện thoại, thậm chí còn có xu thế tạc mao. Hắn vừa cảm thấy lo lắng vừa cảm thấy bất đắc dĩ, loại giọng điệu “bao che khuyết điểm” này của Thiệu Vinh thật sự làm cho hắn yêu chết.

Không nghĩ tới Thiệu Vinh lại kích động như thế, Tô Viễn nhịn không được nhíu mày, đưa di động cho Thiệu Trường Canh.

Thiệu Trường Canh nhận điện thoại, nhẹ giọng nói: “Thiệu Vinh, baba không có việc gì, con không cần lo lắng. Chú cảnh sát Tô này chỉ theo lệ tra án thôi, chú hỏi cái gì con cứ thành thật trả lời là tốt rồi.”

Nghe thấy thanh âm baba, lúc này Thiệu Vinh mới nhẹ nhàng thở ra, nhưng vẫn nhịn không được lo lắng hỏi, “Baba thật sự vẫn ổn phải không?”

“Đương nhiên,” Thiệu Trường Canh mỉm cười, “Đừng khẩn trương, chỉ hỏi con vài vấn đề thôi.”

Điện thoại lại chuyển về tay Tô Viễn.

Tô Viễn bắt đầu hỏi: “Thiệu Vinh, tối qua 11 giờ rưỡi, ba cháu lái xe từ Thiệu gia đi đâu?”

“Đưa cháu về nhà.”

“Cháu xác định trên đường không có ghé qua bệnh viện An Bình?”

Thiệu Vinh do dự một chút.

“Nghĩ kĩ rồi hẵng trả lời chú.”

Thiệu Vinh nghĩ nghĩ một chút mới đáp: “Tối hôm qua cháu có uống chút rượu, sau khi lên xe liền ngủ mất, nhưng lúc về đến nhà có tỉnh lại một lần, lúc đó vẫn chưa tới mười hai giờ. Ba lái xe có nhanh thế nào cũng không thể trong vòng nửa tiếng đến bệnh viện đi?”

Tô Viễn gật đầu, “Nói vậy, hai người rời đi lúc 11 giờ rưỡi, trước 12 giờ đã về tới nhà?”

“Đúng vậy.”

“Sau khi về nhà thì sao?”

Thiệu Vinh bị hỏi đến có chút không thoải mái, giọng nói cũng trở nên cứng rắn, “Sau khi về nhà cháu lên giường ngủ một lát, lúc tỉnh lại vừa đúng 12 giờ, baba đang ở trong phòng tắm tắm rửa.”

“Cháu xác định lúc đó là 12 giờ?”

Thiệu Vinh nhíu mày, “Đúng vậy, nửa đêm cháu tỉnh lại nhìn đồng hồ trên tường đúng là mười hai giờ.”

“Cả đêm ba cháu đều không có rời đi?”

“Đương nhiên, tối qua cháu căn bản không ngủ, còn baba vẫn ngồi trước bàn xem tư liệu,” Thiệu Vinh dừng một chút, “Cảnh sát các chú có phải nói chuyện đều bức người như thế không, xem tất cả mọi người như phần tử phạm tội mà tra hỏi, hoàn toàn không để ý cảm nhận của người khác?”

“. . . . . .” Tô Viễn im lặng.

“Không biết các chú đang điều tra vụ án gì, cháu lặp lại một lần nữa, tối hôm qua ba cháu vẫn luôn ở cùng cháu. Còn vấn đề nào nữa không, cảnh sát Tô? Cháu muốn đi học.”

“Không có gì, vậy tạm biệt.”

Tô Viễn đột nhiên cảm thấy bạn học Thiệu Vinh này giống như dã thú nhỏ bị đụng tới râu, răng nanh còn chưa phát triển đầy đủ cũng có năng lực cắn người.

Y có chút bất đắc dĩ trả lại di động cho Thiệu Trường Canh, tầm mắt vẫn đặt trên khuôn mặt cười như không cười của hắn.

—— Nhìn không ra sơ hở nào.

Tô Viễn trầm giọng nói: “Thiệu tiên sinh, trước tiên chúng tôi sẽ thông báo khẩn cấp cho bộ giao thông kiểm tra nghiêm ngặt lượng xe ra vào, do không tra được nhân viên nào khả nghi nên chúng tôi có lý do tin tưởng thận của người bị hại vẫn còn trong phạm vi này.”

Thiệu Trường Canh tỏ vẻ đồng ý, “Đúng là mang thận mới qua cửa kiểm an này cũng không dễ.”

Tô Viễn tiếp tục nói: “Thận mới có thể đã được cấy vào trong cơ thể người, cũng có khả năng đã bị tiêu hủy, hoặc vẫn còn tồn trữ trong trung tâm cung cấp nội tạng. Vì vậy, chúng tôi cần tất cả ghi chép phẫu thuật tối qua của bệnh viện, cùng với tư liệu những bệnh nhân cần cấy ghép thận.”

Thiệu Trường Canh gật đầu, “OK, tôi lập tức chuẩn bị tư liệu cho các anh.”

Rất nhanh, từ máy tính xuất ra một phần tư liệu.

Tối qua bệnh viện An Bình tổng cộng tiến hành ba cuộc phẫu thuật, một cuộc là phẫu thuật viêm ruột thừa cấp tính, một cuộc là nghi ngờ xuất huyết bên trong khoang bụng mà phải làm kiểm tra gấp, cuộc còn lại là mổ đẻ khẩn cấp cho một phụ nữ mang thai.

Ba bệnh nhân này hiện vẫn còn tại viện, bản ghi chép phẫu thuật cũng không có gì đáng nghi.

Lại nhìn danh sách bệnh nhân ở trung tâm cấy ghép nội tạng, trước mắt có mười hai bệnh nhân cần tiến hành phẫu thuật cấy ghép thận, có ba người thuộc nhóm máu B; một người bệnh tình nghiêm trọng đã đưa vào phòng ICU giám sát, một người chiều nay chuẩn bị phẫu thuật cấy ghép thận, thận do chính thân nhân hiến tặng, người còn lại do chưa tìm được thận nên vẫn đang chờ ở bên trong.

—— Nhìn bề ngoài, tựa hồ cũng không có điểm đáng ngờ.

Thiệu Trường Canh mỉm cười nói: “Tô Sir, nếu còn nghi ngờ chỗ nào, có thể tự mình qua khu bệnh trực tiếp hỏi các vị bệnh nhân. Tất cả nội tạng thuộc sở hữu của trung tâm này cũng có thể mời pháp y tiến hành kiểm tra DNA.”

Tô Viễn đáp: “Cám ơn viện trưởng Thiệu đã phối hợp, pháp y rất nhanh sẽ tới đây lấy vật chứng,” lễ độ gật đầu với Thiệu Trường Canh, “Quấy rầy rồi.”

Tô Viễn xoay người bước đến cửa, đột nhiên nghe phía sau vang lên tiếng của Thiệu Trường Canh.

“Tô Sir, mạo muội hỏi anh một vấn đề.”

Tô Viễn quay đầu lại, chợt nghe hắn gằn từng tiếng hỏi: “Anh, quen biết Tô Thế Văn sao?”

Tô Viễn nghi ngờ nhíu nhíu mày, “Anh ấy là anh họ tôi, có gì không?”

Thiệu Trường Canh mỉm cười, “Không có gì.”

—— Chẳng qua chỉ cảm thấy, càng lúc càng dính dáng nhiều đến Tô gia các người.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.