Y Sinh Thế Gia

Chương 61



Hôm sau khi tỉnh lại đã là xế chiều, Thiệu Vinh vào toilet rửa mặt bằng nước lạnh, lúc này mới cảm thấy tỉnh táo hơn được một chút.

Tối hôm qua đau bụng suốt một đêm, bây giờ trong bụng trống rỗng, Thiệu Vinh không dám ăn bậy bạ, mắc công bệnh càng thêm nghiêm trọng, vì vậy trước tiên tìm chút nước ấm để uống.

Một người ngồi không rất nhàm chán, Thiệu Vinh quyết định đi dạo quanh trường học một vòng, thuận tiện làm quen với đường xá một chút.

Vừa thay quần áo xong chuẩn bị ra cửa, đột nhiên nghe thấy ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa.

Thiệu Vinh mở cửa, nhìn thấy một nam sinh đứng trước mặt. Nam sinh cao ráo nhưng rất gầy, có đeo mắt kiếng, nụ cười trông rất thân thiện, sau khi nhìn thấy Thiệu Vinh thì mở miệng nói: “Arvin, from China?”

Arvin là tên tiếng Anh mà lúc mới sinh ra Thiệu Trường Canh đặt cho cậu, sau khi ra nước ngoài cậu liền dùng tên này, lúc báo danh và điền tư liệu đều sử dụng tên đó.

Không biết người tới cửa tìm mình là ai, Thiệu Vinh nghi ngờ nhìn hắn một cái, gật đầu.

Nam sinh cười vươn tay ra: “Chào cậu, tôi là hội trưởng hội du học sinh Trung Quốc, nghe nói cậu đã tới báo danh, vì vậy hôm nay tôi mới tới tìm cậu, xem cậu có cần giúp đỡ gì không.”

Lúc này Thiệu Vinh mới kịp phản ứng, lễ phép đưa tay bắt tay hắn: “Học trưởng, chào anh.”

Nam sinh tiếp tục nói: “Chào cậu, tên tiếng Trung của tôi là Chu Mặc. Chu, Mặc của gần đỏ thì đỏ gần mực thì đen, mọi người cũng hay gọi tôi là học trưởng đầu heo, cậu cũng có thể gọi như vậy.”

“. . . . . .” Thiệu Vinh dĩ nhiên không thể gọi như vậy, ngược lại còn bị sự nhiệt tình quá mức của hắn làm cho có chút lúng túng.

“Đúng rồi, Thiệu Vinh, cậu từ Thập Nhất Trung của thành phố T qua đây du học phải không? Tôi đã xem hồ sơ của cậu trong danh sách học sinh mới, năm nay cậu mới mười tám tuổi, là người nhỏ tuổi nhất trong hội chúng tôi.”

“. . . . . . Phải ạ.” Thiệu Vinh chưa bao giờ ứng phó với trường hợp này, Chu Mặc không khỏi làm cho cậu nhớ tới Từ Cẩm Niên hay líu ríu lải nhải suốt ngày.

“Cậu vừa mới tới hôm qua hả?” Chu Mặc hỏi.

“Đúng vậy, chiều hôm qua mới tới.”

“Cậu mới vừa tới chắc vẫn chưa quen với hoàn cảnh bên này, có gì cần thì cứ tìm tôi, đây là số điện thoại của tôi.” Chu Mặc lấy một tấm danh thiếp trong túi đưa cho Thiệu Vinh, “Cho tôi số điện thoại của cậu đi, có hoạt động hội họp gì tôi sẽ báo cho cậu.”

Thiệu Vinh nhận danh thiếp, có chút ngượng ngùng nói: “Em chưa có số ở đây.”

Chu Mặc hiểu rõ gật đầu, “Gần trường học có chỗ bán sim điện thoại, nếu không bây giờ tôi dẫn cậu đi mua.”

“Bây giờ sao?”

“Ừ.”

“Vậy làm phiền anh.”

Chu Mặc cười cười đẩy mắt kiếng, “Không cần khách sáo.”

Chu Mặc là một người nhiệt tình, dọc đường đi còn làm hướng dẫn viên du lịch cho Thiệu Vinh, giới thiệu không ít kiến trúc trong trường học cho cậu. Bên này là thư viện, bên kia là phòng thí nghiệm, phía trước có suối phun*, xa hơn nữa là sân tennis. . . . . . Hắn ở bên cạnh thao thao bất tuyệt, Thiệu Vinh cũng không có trả lời nhiều, chỉ khi hắn quay đầu lại cậu mới gật đầu tỏ vẻ mình đang nghe.

Đêm qua vừa ói vừa tiêu chảy, hôm nay một miếng cơm cũng chưa ăn, lúc này trong dạ dày trống rỗng, tinh thần uể oải không phấn chấn nổi, Thiệu Vinh cũng không còn hứng thú với phong cảnh trường học.

Sau khi mua xong sim điện thoại rồi trở về, Thiệu Vinh thật sự cảm thấy rất đói bụng, cả ngày chỉ uống một ly nước, hiển nhiên không thể cung cấp đủ năng lượng cho cơ thể.

Chu Mặc cũng nhìn ra được cậu không được ổn, vì vậy quan tâm hỏi: “Cậu em cậu làm sao vậy?”

Cách hắn gọi Thiệu Vinh, mới chỉ trong một giờ ngắn ngủi đã đổi từ Arvin thành Thiệu Vinh rồi thành “cậu em.”

Thiệu Vinh xấu hổ nói: “Không có gì.”

Chu Mặc nhìn cậu một hồi lâu, đột nhiên nghe được tiếng bụng kêu “rột rột.”

Chu Mặc bừng tỉnh đại ngộ: “Đói bụng à?”

Bụng kêu như vậy trước mặt người khác làm cho Thiệu Vinh hết sức xấu hổ, cậu cúi đầu thành thật nói: “Đúng ạ, hôm qua em ăn bậy bị tiêu chảy, em sợ bị viêm ruột rồi, cho nên hôm nay không dám ăn lung tung, bây giờ cũng hơi đói. . . . . .”

Nhìn bộ dáng ngượng ngùng cúi đầu của Thiệu Vinh, Chu Mặc đột nhiên rất muốn xoa đầu cậu.

Thiệu Vinh quả nhiên giống như mình đã nghe nói, thật ngoan ngoãn, thật thành thật. . . . . .

“Học trưởng, tình trạng của em bây có thể ăn được cái gì không?” Tin tưởng vị học trưởng đã học y này, Thiệu Vinh bắt đầu hỏi thăm thử.

Chu Mặc cười cười nói, “Viêm ruột phải nhịn ăn ít nhất ba ngày.”

“. . . . . . Ồ.” Thiệu Vinh gật đầu, nghe thấy câu trả lời này chỉ cảm thấy thêm đói bụng hơn.

“Bất quá, tình trạng này của cậu cũng chưa chắc là viêm ruột, nói không chừng chỉ là rối loạn chức năng dạ dày mà thôi. Nếu muốn xác định chính xác bị bệnh gì, cần phải đến bệnh viện soi ruột, tôi có quen một chị làm việc ở đó, có thể xem miễn phí cho cậu một chút.”

“. . . . . . Soi ruột?”

“Ừ, tức là lấy một cái ống dài có gắn camera, đâm vào phía sau cậu.” Chu Mặc còn rất hảo tâm lấy tay làm mẫu cho Thiệu Vinh, lấy ngón cái và ngón trỏ tay phải làm thành hình vòng tròn, sau đó dùng ngón trỏ tay phải chọc chọc vào bên trong.

“. . . . . .”

Đâm vào từ phía sau. . . . . .

Thiệu Vinh nghe lời giải thích của hắn, nhìn động tác của hắn, sắc mặt càng thêm lúng túng.

Người học y quả nhiên lợi hại, mấy lời như vậy mà nói ngon ơ.

Chu Mặc tiếp tục nói: “Cậu em có muốn đi kiểm tra một chút không?”

“A, không, không cần đâu.” Thiệu Vinh vội vàng từ chối.

Chu Mặc trêu chọc Thiệu Vinh xong, lúc này mới thu hồi nụ cười, nghiêm túc nói: “Được rồi, không đùa nữa, tình trạng của cậu chắc không phải là viêm ruột, hôm qua tiêu chảy có thể là do ăn đồ bẩn và chưa quen với khí hậu bên đây, không cần quá lo, tôi đến tiệm thuốc đằng trước mua cho cậu ít thuốc điều trị rối loạn dạ dày, cậu đem về uống là được rồi.”

“Cảm ơn.”

“Nếu đói bụng có thể ăn chút gì đó, trước tiên nên húp cháo cho dễ tiêu hóa, đợi chút nữa tôi dẫn cậu cùng đi.”

“Vâng. . . . . Cảm ơn học trưởng.”

Chu Mặc mỉm cười, xoay người đi mua thuốc, trong lòng cảm thấy rất buồn cười. Nhóc Thiệu Vinh này hoàn toàn không biết mình bị người ta trêu chọc, còn ở đó cám ơn học trưởng nữa, ngoan ngoãn quá làm cho người ta muốn khi dễ ghê.

Bất quá, nhớ tới lời ông già trong nhà dặn dò, Chu Mặc đành bỏ qua ý định khi dễ “cậu em,” chuyên tâm đi mua thuốc.

Thiệu Vinh im lặng đứng tại chỗ chờ học trưởng, về cái việc soi ruột kia, còn có động tác giải thích quá đà của Chu Mặc, làm cho trong đầu cậu đột nhiên xuất hiện một hình ảnh không được bình thường.

Đêm sinh nhật mười tám tuổi đó, Thiệu Trường Canh từng dùng bộ vị kia tiến vào thân thể cậu, tiến vào rất là sâu. . . . . .

Lúc ấy chỉ cảm thấy đau, nơi đó bị kéo căng tới mức không tưởng tượng nổi, giống như bị xé rách vậy. Bây giờ nhớ lại, cái loại cảm giác bị xâm nhập vào sâu trong cơ thể thật sự khiến người ta sợ hãi.

Bất quá. . . . . . Bởi vì người đó là hắn, bây giờ suy nghĩ lại, thật ra cũng không phải là hoàn toàn không thể chấp nhận . . . . . .

Dù sao từ nhỏ đã sống chung với hắn, tất cả mọi thứ trên người mình chắc hắn cũng thấy hết từ đời nào rồi, lúc còn bé cũng thường xuyên trần truồng ngồi trong lòng hắn để hắn tắm rửa khắp toàn thân. Chẳng qua cái loại hành động kia không chỉ tổn thương thân thể mà quan trọng hơn là đã đả kích lòng tự trọng của mình.

Vì thế cho nên mới cảm thấy khó chấp nhận như vậy sao?

Nếu như đổi lại là người khác, có lẽ mình sẽ làm giống như Từ Cẩm Niên, cầm dao đi chém đối phương.

Cho dù không tính chuyện bị xâm phạm tình dục, xét trên khía cạnh y học phổ biến nhất, Thiệu Vinh cũng cảm thấy việc bộ phận tư mật của mình bị bại lộ rất khó có thể chấp nhận.

Bất quá do đối phương là Thiệu Trường Canh, vì vậy mới cảm thấy mâu thuẫn, vừa yêu vừa giận. . . . . .

Thiệu Vinh hít một hơi thật sâu, do liên tưởng đến tình tiết đêm hôm đó mà sắc mặt không khỏi trở nên tái nhợt. Chuyện cũng đã qua lâu rồi, nhưng mỗi khi nhớ lại vẫn cảm thấy rõ ràng như mới vừa xảy ra ngày hôm qua.

Lúc Chu Mặc trở lại thì thấy Thiệu Vinh đang ngồi trên ghế dài bên cạnh suối phun, ngón tay nắm chặt, sắc mặt trắng bệch có chút mất tự nhiên, thế nhưng lỗ tai lại đỏ ửng, giống như đang nghĩ tới chuyện gì đó vừa khó chịu vừa xấu hổ. . . . . .

Chu Mặc hỏi: “Sao vậy cậu em, thân thể không thoải mái à?”

Thiệu Vinh vội vàng lắc đầu: “Không có gì.”

“Tôi dẫn cậu đi ăn.”

“Vâng. . . . . .”

Chu Mặc dẫn Thiệu Vinh đến tiệm ăn, gọi cho cậu một phần cháo cá dễ tiêu hóa, sau đó gọi thêm một dĩa rau và mấy cái bánh bao. Thiệu Vinh húp vài ngụm cháo nóng, lúc này mới cảm thấy dạ dày khá hơn một chút.

Chu Mặc giới thiệu: “Tiệm ăn này cũng xem như là cửa hiệu lâu đời ở đây, ông chủ trước đã qua đời, bây giờ là do con ổng tiếp quản, cả nhà bọn họ đều là người Phúc Kiến, nấu cháo chính tông, mùi vị không có tầm thường đâu, rất nổi tiếng ở đây đó.” Dừng một chút, “Nghe nói, ba cậu năm đó cũng. . . . .”

*Quán cháo này là quán cháo ngày xưa anh Canh dẫn em Vinh còn nhỏ và An Phỉ tới ăn sau khi ẻm giật đứt dây đèn cây thông trong nhà hàng tây (hình như là c2), hồi đó ông chủ vẫn còn sống…

Thiệu Vinh ngẩng đầu lên: “Ba em?”

Chu Mặc vội vàng giải thích: “Ý tôi là năm đó ba cậu cũng học y ở đây, phải không?”

“Đúng vậy.” Thiệu Vinh gật đầu, nghi ngờ hỏi, “Chuyện này mà anh cũng biết?”

“Dĩ nhiên rồi, ba cậu chính là người nổi tiếng trong hội người Hoa ở đây, học dưới áp lực lớn mà vẫn lấy được hai học vị, nghe nói sau khi về nước còn làm viện trưởng bệnh viện nữa, thật là tài giỏi.”

“Vâng.” Thiệu Vinh cười cười, tiếp tục cúi đầu yên lặng húp cháo.

Thấy cậu rõ ràng không muốn nói về Thiệu Trường Canh, Chu Mặc cũng nhanh chóng chuyển đề tài khác.

Chẳng qua Thiệu Vinh không có để ý kĩ, vừa rồi Chu Mặc khẩn trương tới mức thiếu chút nữa đã nói huỵch toẹt ra.

Bởi vì cậu hoàn toàn không nghĩ tới, Chu Mặc xuất hiện vào lúc cậu cần nhất, có lẽ vốn dĩ không phải là trùng hợp.

Sau khi Chu Mặc về nhà thì thấy ba Chu Vũ Phong đang ngồi nghe điện thoại, biểu tình trên mặt nghiêm túc giống như đang nói chuyện với cấp trên.

Sau khi ông cúp điện thoại, Chu Mặc không nhịn được hỏi: “Sư huynh ba gọi điện tới nữa à?”

Chu Vũ Phong bất đắc dĩ than thở, “Còn ai ngoài hắn nữa chứ! Đúng rồi, mày đi xem Thiệu Vinh chưa? Nó thế nào?”

Chu Mặc nở nụ cười, “A, Tiểu Thiệu Vinh hả, quả nhiên giống như ba đã miêu tả, tính cách hướng nội, ít nói, rất ngoan rất ngoan.” Dĩ nhiên cũng rất dễ chọc.

Chu Vũ Phong nhướng mày cốc đầu Chu Mặc, “Nói nhảm, ba hỏi bây giờ nó thế nào, không có bảo con đánh giá tính cách của nó.”

Chu Mặc nhún nhún vai, “Tình huống của cậu ta cũng không tốt cho lắm, vừa tới đây vẫn chưa quen với thời tiết, ói mửa tiêu chảy suốt đêm, tinh thần không tốt, con đến tiệm thuốc mua ít thuốc cho cậu ấy, sau đó dẫn cậu ấy tới quán ăn trước kia ba cậu ấy thường xuyên tới, bây giờ đã tốt hơn nhiều rồi.”

Chu Vũ Phong gật đầu, “Vậy còn nghe được,” dừng một chút, “Nó là con trai của Thiệu Trường Canh, cũng xem như là ‘con ruột’ của ba, con phải xem nó như ‘em ruột’, hiểu chưa?”

“Biết rồi biết rồi, cậu ấy là con trai bảo bối của sư huynh của ba, con chăm sóc cậu ấy nhiều hơn cũng là chuyện đương nhiên.”

Chu Mặc trở về phòng tắm, Chu Vũ Phong tiếp tục lại bấm điện thoại gọi cho Thiệu Trường Canh.

Thanh âm truyền đến mặc dù rất lạnh nhạt, nhưng vẫn lộ rõ sự quan tâm.

“Nó sao rồi?” Thiệu Trường Canh vừa mở miệng liền hỏi thẳng.

Chu Vũ Phong nói: “Tôi bảo Tiểu Mặc dùng thân phận hội trưởng hội du học sinh tới xem nó, nó vừa tới đây chưa quen với thời tiết, hôm qua hình như ăn đồ bẩn bị tiêu chảy, nghe nói vừa ói vừa tiêu chảy suốt cả đêm. . . . . .”

Thiệu Trường Canh nhướng mày, “Nghiêm trọng vậy sao?”

“Cũng không đến nỗi, Tiểu Mặc đã mua thuốc cho nó, còn dẫn nó đi ăn cháo, bây giờ tinh thần của nó đã tốt hơn rồi, chắc do hôm qua ăn uống lung tung nên mới bị vậy, chưa tới mức viêm ruột.”

Thanh âm truyền lại thở phào nhẹ nhõm, “À, vậy tốt rồi.”

Chu Vũ Phong im lặng, đột nhiên hỏi: “Nếu anh quan tâm nó như vậy, sao không qua đây với nó? Theo tôi được biết, thầy vẫn luôn muốn anh qua đây tham gia nghiên cứu, ở chỗ thầy không đủ người, nhất là người có tài như anh. . . . . .”

“Trong nước còn có rất nhiều chuyện chưa xử lý xong, tạm thời tôi không đi được.” Thiệu Trường Canh trầm giọng đáp, “Thiệu Vinh ở đó nhờ cậu để ý giùm, nếu có vấn đề gì cứ gọi điện thoại cho tôi.”

Chu Vũ Phong cười nói: “Yên tâm đi, con của sư huynh, tôi dĩ nhiên sẽ xem nó như con ruột.”

Thiệu Trường Canh cười cười, “Cậu vẫn nói nhiều giống như trước kia.”

“. . . . . . Thói quen rất khó đổi.” Chu Vũ Phong dừng một chút, “Đúng rồi, bệnh của ba anh. . . . . Lúc trước tôi đến bệnh viện xem rồi, có vẻ là đúng như lời anh nói, có chút dấu hiệu khác thường.”

Thiệu Trường Canh trầm mặc, “Chuyện này tôi sẽ điều tra rõ ràng.”

“Cứ vậy đi, nếu Thiệu Vinh xảy ra chuyện gì tôi sẽ liên lạc với anh.”

“Tốt, cảm ơn.”

Sau khi cúp điện thoại, Thiệu Trường Canh khẽ thở dài, thả di động lên bàn.

Chu Vũ Phong là một trong những người bạn thân nhất lúc hắn còn du học ở Anh, đệ tử cuối cùng của giáo sư Johnson, coi như là đàn em trực hệ của hắn. Năm đó một mình Chu Vũ Phong ở nước ngoài, Thiệu Trường Canh vẫn luôn quan tâm tới đàn em này, tuy nói hai người là sư huynh đệ, nhưng tình cảm cũng không kém anh em ruột là bao.

Lần trước Thiệu An Quốc chẩn đoán bị bệnh Alzheimer cũng do Chu Vũ Phong hỗ trợ liên lạc bệnh viện, bây giờ Thiệu Vinh ra nước ngoài du học, Thiệu Trường Canh lại tìm hắn lần nữa, một phần cũng vì con trai Chu Mặc của hắn vừa lúc học ở đại học đó.

Nói cho cùng, Thiệu Vinh một mình ở nước ngoài, Thiệu Trường Canh cũng không yên tâm, vì vậy mới nhờ bạn thân chăm sóc cậu.

Sau khi nghe nói một mình cậu ngã bệnh ở nước Anh, vừa ói vừa tiêu chảy suốt đêm, tinh thần kém đến mức ngay cả cơm cũng ăn không ngon, Thiệu Trường Canh cảm thấy rất đau lòng, hận không thể lập tức bay đến bên cạnh cậu ôm cậu thật chặt vào trong ngực.

Nhưng hắn vẫn đủ tỉnh táo kiềm chế xúc động đó.

Cách làm lạt mềm buộc chặt này, có lẽ có chút tàn nhẫn đối với Thiệu Vinh.

Từ nhỏ đến lớn vẫn ở bên cạnh baba, đứa nhỏ được bảo vệ cẩn thận, trong lúc bất chợt mất hết tất cả màn chắn, một mình đối mặt với tất cả khó khăn. . . . . .

Giống như thực vật sinh trưởng trong lồng kính bất ngờ bị đẩy ra ngoài mưa gió bão bùng.

Mặc dù có chút không đành lòng, nhưng mà. . . . . .

Muốn nó nhanh chóng lớn lên, chỉ còn cách này mà thôi.

Thật ra lúc quan hệ của hai người xảy ra vấn đề, Thiệu Trường Canh đã bắt đầu cẩn thận suy nghĩ về chuyện này.

Cách hắn đối xử với Thiệu Vinh có phải hơi quá hay không?

Sau khi cẩn thận suy nghĩ lại, Thiệu Trường Canh đã nhanh chóng phát hiện được mấu chốt dẫn đến mâu thuẫn giữa hai người.

Đêm hôm đó, nếu không phải mình quá tức giận rồi cường ngạnh chiếm đoạt cậu, mà là kiên nhẫn dịu dàng giải thích tình cảm và suy nghĩ của mình, có lẽ mọi chuyện đã không tệ như ngày hôm nay.

Dục vọng độc chiếm mãnh liệt và phương thức xử sự giống như người lãnh đạo nắm giữ tất cả của hắn đã vô tình bảo hộ Thiệu Vinh quá chặt.

Điểm mấu chốt chính là ở đó, Thiệu Vinh không phải là một con thú cưng ngoan ngoãn.

Mặc dù đa số cậu đều rất nghe lời, nhưng không có nghĩa là cậu sẽ mãi mãi như vậy. Mặc dù cậu luôn rất ngoan ngoãn, không có nghĩa là cậu sẽ mãi mãi không phản kháng. Thiệu Vinh là một người, bất kể gần gũi với bạn như thế nào, cũng muốn có không gian riêng của mình, không thể dùng sức mạnh để ép buộc tình cảm của cậu.

Vì vậy, loại phương pháp độc chiếm quá mức như thế đã tổn thương cậu rất nặng, thậm chí còn khiến cậu sinh ra suy nghĩ cực đoan “tôi chỉ là thú cưng không có nhân quyền.”

Hơn nữa, tối hôm đó không để ý tới suy nghĩ của cậu rồi cường ngạnh chiếm đoạt cậu, không chỉ tổn thương thân thể cậu, quan trọng hơn đã xúc phạm đến lòng tự trọng của cậu, cũng đập nát luôn một chút lòng tin cuối cùng mà cậu dành cho hắn.

Thiệu Vinh không thể tiếp nhận được rồi càng trốn càng xa. . . . . .

Cũng là một loại biểu hiện rất bình thường đi?

Mặc dù biết ngay thời khắc quyết định mà mình lại hành động thiếu suy nghĩ dẫn đến sai lầm như vậy, nhưng dù sao Thiệu Trường Canh cũng là người cao ngạo, hắn không muốn nói xin lỗi Thiệu Vinh trước ánh mắt lạnh như băng của cậu. . . . . .

Chỉ còn cách xử lí đoạn quan hệ này, cho cả hai thời gian bình tĩnh lại.

Hơn nữa còn có ân oán của Thiệu gia và Tô Tử Hàng, thái tử đột nhiên về nước, cái chết của Trần Đan. . . . . . Những việc này cũng làm cho Thiệu Trường Canh cảm thấy bất an, cảm giác thái tử sẽ không dễ dàng bỏ qua cho Thiệu gia như vậy.

Đoạn tuyệt quan hệ với Thiệu Vinh, cũng coi như giúp cậu không bị dính líu.

Mặc dù ngoài mặt làm ra bộ dáng lạnh lùng chẳng quan tâm, nhưng mỗi lần nhìn thấy Thiệu Vinh, hắn vẫn không nhịn được mềm lòng.

Thiệu Vinh vốn không biết, “Thiệu tiên sinh” mà cậu gọi, phải cố gắng kiềm chế bao nhiêu mới có thể ngăn bản thân mình không chạy đến hôn cậu, ôm cậu thật chặt.

Mỗi lần như vậy Thiệu Vinh ngu ngốc đều dùng ánh mắt khẩn trương lo sợ nhìn hắn. . . . . .

Cái loại vẻ mặt đó không khác gì đang thách thức tự chủ của người khác. . . . . .

Bây giờ một mình cậu ở Anh, may mà vẫn còn nằm trong sự kiểm soát của mình.

Tin rằng không bao lâu nữa. . . . . . Nhóc con đơn thuần sẽ nghĩ thông suốt mọi chuyện, chủ động nhào vào ngực mình.

Thật ra thì cũng rất nhớ nó.

Nhất là khi nghĩ đến một mình nó sống ở nơi đất khách xa lạ, sẽ không nhịn được cảm thấy đau lòng.

Bất quá, nếu không hạ quyết tâm, nó sẽ mãi mãi không nhận ra được tầm quan trọng của mình.

Nghĩ tới Thiệu Vinh ở xa tít bên kia trái đất, nói không chừng đang len lén nhớ nhung mình, tâm tình Thiệu Trường Canh lúc này mới tốt hơn một chút.

Nhìn dòng chữ “nhất thế bình an” trên tờ giấy treo trên tường, trong đầu không khỏi hiện lên khuôn mặt nghiêm túc của Thiệu Vinh lúc dùng bút lông viết xuống bốn chữ này.

Hắn còn nhớ rõ lúc đó cậu nói: “Hi vọng baba có thể mãi luôn bình an.”

Thật ra, cái mà baba của con muốn, không phải là cả đời bình an.

Mà là có thể cùng con sống hạnh phúc mãi mãi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.