Y Sinh Thế Gia

Chương 62



Sau khi nhập học, Thiệu Vinh và các du học sinh từ khắp mọi nơi chính thức bắt đầu kiếp sống của học sinh ngành y.

Trong buổi lễ khai giảng, tất cả học sinh mới đều phải đứng trước quảng trường của trường học nghiêm túc đọc lời tuyên thệ của học sinh ngành y ——

Health related, life entrusted.

(Liên quan đến sức khỏe, giao phó cả sinh mạng)

The moment I step into the hallowed medical institution, I pledge solemnly:

(Từ lúc bước chân vào học viện y học thiêng liêng này, tôi nghiêm túc cam đoan rằng)

I will volunteer myself to medicine with love for my motherland and loyalty to the people.

(Tôi sẽ tình nguyện hiến dâng bản thân mình cho y học vì tình yêu dành cho tổ quốc và lòng trung thành với mọi người)

I will scrupulously abide by the medical ethics. . . . . .

(Tôi sẽ thận trọng tuân theo đạo đức ngành y)

Nghe lời tuyên thệ của các bạn xung quanh, trong lòng Thiệu Vinh cũng cảm thấy tràn đầy nhiệt huyết.

Nắm chặt nắm tay cùng tuyên thệ, Thiệu Vinh hứa thầm trong lòng, nhất định phải vượt qua tất cả áp lực học tập, cố gắng lấy học vị, làm một bác sĩ tốt trong tương lai.

Có điều, ngày xưa mong muốn học y cũng là vì Thiệu Trường Canh, hôm nay loại ước mong trở nên thật buồn cười…

So với người Tô gia làm cảnh sát cả ngày tiếp xúc với tội phạm, so với người An gia làm kinh doanh cả ngày tính toán mất bao nhiêu tiền, thật sự cậu muốn làm một bác sĩ bình thường hơn. Trong tương lai không xa, cậu sẽ lấy được bằng bác sĩ, mặc áo blouse trắng ngồi trong văn phòng bệnh viện, cẩn thận xử lý các loại bệnh, chữa trị cho những bệnh nhân cần giúp đỡ.

—— Đó là cuộc sống mà cậu muốn, cuộc sống phong phú mà yên tĩnh.

Có lẽ do bị Thiệu Trường Canh gián tiếp ảnh hưởng, Thiệu Vinh có cảm giác rất tốt đối với loại công việc này.

Nhưng vậy thì sao?

Mặc kệ cái gọi là mong ước ban đầu, nếu đã lựa chọn con đường này thì phải kiên trì đi tiếp.

Đúng như dự đoán của Thiệu Trường Canh, sau khi mất đi sự che chở của người cha, Thiệu Vinh bắt đầu nhanh chóng lớn lên.

Qua mấy tháng ngắn ngủi, cậu gần như đã thay đổi hoàn toàn. Chú chim non được bảo vệ cẩn thận trong tổ ấm áp rốt cuộc đã có thể mở cánh của mình, mặc dù trong quá trình cất cánh bị té ngã trầy xước rất nhiều, nhưng ít ra nó cũng đã trưởng thành, không còn là một cậu bé chỉ biết đứng phía sau để baba bảo vệ.

Cậu kiên cường độc lập hơn so với trước kia, khí chất trẻ con trên người cũng dần dần biến mất, chiều cao cũng tăng thêm mấy cm, từ thiếu niên thanh tú trở thành người thanh niên anh tuấn, mặc dù thoạt nhìn vẫn còn chút non nớt, nhưng chững chạc hơn nhiều so với hồi học trung học.

Thiệu Vinh không thích tiếp xúc với người khác, lúc nào cũng trầm mặc ít lời, vì vậy rất dễ khiến cho người ta nghĩ sai rằng cậu lạnh lùng và kiêu căng. Chỉ có người quen mới biết đó là do tính cách cậu hướng nội, không giỏi giao thiệp mà thôi.

Thiệu Vinh ở Anh cũng không có nhiều bạn bè, quen thân với cậu chỉ có mỗi Chu Mặc.

Một mình ở nơi đất khách xa lạ làm cậu thường xuyên nhớ lại những ngày tháng ấm áp bên cạnh Thiệu Trường Canh.

Đã rất nhiều lần, cậu mơ thấy những hình ảnh tốt đẹp của ngày xưa.

Hình ảnh lúc còn bé ngồi trong ngực baba đọc truyện cổ tích, hình ảnh ngày quốc tế thiếu nhi được hắn dẫn đi sân chơi, hình ảnh lúc học trung học cùng nhau đi mua quần áo, hình ảnh hai người nắm tay nhau đi trên đường phố ngày đông vào hôm đến sân bay đón hắn trở về…

Những kí ức vụn vặt kia giống như một đoạn phim cứ lặp đi lặp lại ở trong đầu.

Mỗi lần tỉnh giấc, Thiệu Vinh sẽ không nhịn được nhớ lại căn phòng nhỏ của mình trong ngôi nhà ấm áp kia.

Sẽ không nhịn được nhớ sự dịu dàng của người nọ.

Thậm chí thỉnh thoảng sau khi tỉnh dậy sẽ phát hiện khóe mắt mình ươn ướt . . . . . .

Thiệu Vinh thật sự không hiểu, Thiệu Trường Canh đối xử cứng rắn với mình như vậy, tại sao mình vẫn không có cách nào hận hắn? Ngược lại sau khi mọi chuyện trôi qua thật lâu, đau khổ gì cũng dần dần nhạt hết, trong đầu chỉ còn hình ảnh của người kia.

Nhớ rất rõ ràng trong mười năm sống chung, hắn quan tâm và chăm sóc mình chu đáo đến cỡ nào.

Ánh mắt dịu dàng của hắn, nụ cười của hắn, bộ dáng lúc cau mày của hắn . . . . .

Tất cả mọi thứ về hắn đều khắc sâu trong đầu, theo thời gian dần trôi giống như sáp nhập vào huyết mạch, cho dù bây giờ mối quan hệ giữa hai người đã tan vỡ, thế nhưng. . . . . . Vẫn không thể nào quên được.

Rất nhớ hắn.

Nhớ rất nhiều.

Không thể kiềm chế được, nhớ đến sắp phát điên.

Mỗi khi đầu óc rảnh rỗi sẽ suy nghĩ lung tung, vì vậy Thiệu Vinh đã tìm cách giảm bớt phần thời gian đó.

Hầu như tất cả thời gian và sức lực cậu đều đổ vào việc học tập, mỗi ngày đều ôm quyển sách dày cui đi trong sân trường.

Mọi người sẽ thường xuyên nhìn thấy một cậu thanh niên người châu Á cao gầy ngồi trong góc sân trường ôm cuốn sách dày như cục gạch, trên mặt của cậu không có biểu tình gì, ánh mắt luôn dán chặt vào trong sách.

Đôi lúc sẽ có người nhìn thấy cậu thanh niên trẻ tuổi kia ngồi trong thư viện đọc sách, trên bàn chất đầy sách tham khảo, gần như có thể chôn vùi cả mặt cậu. Cậu luôn luôn vùi đầu trong biển sách, vừa lật sách vừa chăm chú ghi chép, mãi cho đến khi thư viện đóng cửa mới chịu rời đi.

Du học sinh Trung Quốc chăm chỉ kia đã trở thành một nhân vật đặc biệt trong trường học.

Có người cười nhạo cậu là con mọt sách chỉ biết đọc sách, cũng có người khâm phục tinh thần quyết tâm của cậu, hiển nhiên không có người biết, cậu chỉ dùng cách này để khiến mình trở nên bận rộn.

Bởi vì chỉ khi nào thật bận, người ta mới không có thời gian suy nghĩ đến những chuyện khác.

Chỉ có như vậy, cậu mới không phải trằn trọc khó ngủ vì nhớ người kia.

Đối với học sinh ngành y, giải phẫu là một trong những bộ môn quan trọng nhất. Trước khi tiến hành mổ, nhất định phải hiểu rõ cấu tạo cơ thể người, các loại mạch máu, hướng đi của dây thần kinh, các loại xương, vân vân.

Trước khi vào phòng giải phẫu, Thiệu Vinh đã đọc tập ảnh tư liệu giải phẫu không dưới mười lần.

Cậu biết mình không có năng khiếu và thông minh như Thiệu Trường Canh, vì vậy lúc đọc tư liệu luôn cố gắng tập trung thật kĩ.

Thời gian dùng để học bài của cậu gấp đôi người khác, nhớ hết tất cả các bộ phân quan trọng của cơ thể, hướng đi của 12 dây thần kinh đại não, 206 cái xương và 639 bắp thịt, vị trí các cơ quan nội tạng và động mạch tĩnh mạch trong cơ thể . . . . . .

Phải nhớ khối lượng lớn kiến thức như vậy làm cho đại não Thiệu Vinh luôn ở trong trạng thái vô cùng mệt mỏi.

Giáo sư giảng bài bằng tiếng Anh, rất nhiều cái nghe không hiểu phải về tự học lại, ăn uống ở nước ngoài cũng chưa quen, Thiệu Vinh thường xuyên phải gặm tạm vài miếng bánh bao xem như giải quyết xong bữa sáng, có đôi khi còn bỏ cả cơm trưa và cơm tối.

Áp lực học tập nặng nề, cộng thêm ăn uống chẳng ra gì khiến cho cậu sụt mất nhiều cân chỉ trong có vài tháng.

Lúc tắm cũng có thể thuận tiện đếm xương sườn trên người mình.

Đa số su học sinh xung quanh đều liều mạng như vậy, Thiệu Vinh cũng không thấy cảm thấy quá cực khổ, chỉ cần mỗi ngày ngủ đủ giấc và nghỉ ngơi thật tốt, cậu vẫn có thể tiếp tục kiên trì.

Nhưng mà, cái thật sự làm cậu rầu rĩ chính là. . . . . .

Cậu không thích ứng được với phòng giải phẫu.

Cho dù trước khi vào phòng giải phẫu đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ, nhưng lúc thật sự vào rồi, Thiệu Vinh lại phát hiện ngón tay của mình run rẩy không ngừng, thậm chí không cầm nổi dao giải phẫu.

Cậu sợ thi thể.

Cảnh tượng năm sáu tuổi ngồi ôm thi thể lạnh như băng của mẹ suốt đêm đã khắc sâu vào trong kí ức, khiến cho cậu vô cùng sợ hãi cơ thể lạnh lẽo và cứng như đá này của con người.

Vào lúc ngón tay chạm vào thi thể kia, cậu lập tức nhớ đến làn da lạnh ngắt và khuôn mặt tái nhợt không còn chút máu nào của mẹ.

Bạn học xung quanh đều đã mặc áo khoác trắng chuẩn bị sẵn sàng, chỉ còn Thiệu Vinh sắc mặt tái nhợt đứng run rẩy cầm dao giải phẫu.

Ánh đèn chiếu xuống, thi thể bị vải vô khuẩn che lại, nhưng cậu vẫn nhìn thấy làn da tái nhợt và bộ dáng y hệt người mẹ đã chết của mình. . . . . .

Hơi thở lạnh như băng của xác chết ép cậu tới mức thở không được. . . . . .

Thiệu Vinh cảm giác nhịp tim của mình giống như bị mất kiểm soát, tiếng tim đập thình thịch lặp đi lặp lại ở bên tai, trên ngực như có tảng đá nặng đè xuống, dùng hết khí lực cũng thể hô hấp được.

Khuôn mặt thầy giáo trên bục giảng, hình ảnh bạn học đứng xung quanh đeo khẩu trang, bắt đầu từ từ nhòe đi.

Trước khi mất đi ý thức, cậu nghe được bên cạnh vang lên tiếng kêu khiếp sợ của các bạn học ——

“Avrin——”

Lúc này, trong nước đã là 11 giờ đêm.

Thiệu Trường Canh mới vừa bước ra khỏi phòng tắm thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại kêu vang, tiếng chuông điện thoại đó là hắn đặt riêng cho Chu Vũ Phong.

Bắt điện thoại, quả nhiên nghe được tiếng của Chu Vũ Phong, có vẻ như đang rất lo lắng: “Học trưởng, Thiệu Vinh nhà anh nó. . . . . .”

Hô hấp Thiệu Trường Canh ngừng lại, ngón tay cầm điện thoại càng thêm siết chặt.

“Nó thế nào?”

“Nó đột nhiên hôn mê bất tỉnh trong phòng giải phẫu, đã đưa đến bệnh viện rồi, chẩn đoán là do xuất huyết dạ dày cấp tính, vừa mới phẫu thuật cầm máu. . . . . .” Chu Vũ Phong hiển nhiên mới ra khỏi phòng phẫu thuật, vừa nói vừa thở hổn hển.

Thiệu Trường Canh nhíu mày, “Sao đột nhiên lại xuất huyết dạ dày?”

“Nghe bạn học của nó nói, hôm nay học giải phẫu nó có vẻ rất hồi hộp, không biết tại sao nó cứ run rẩy, sắc mặt thì tái nhợt, hình như nghĩ tới điều gì đáng sợ lắm, gọi mãi nó cũng không có phản ứng, sau đó đột nhiên hôn mê bất tỉnh.”

“. . . . . .” Thiệu Trường Canh im lặng.

Chu Vũ Phong tiếp tục nói: “Chắc là do áp lực tâm lí quá lớn, cộng thêm trong khoảng thời gian này nó ăn uống không đúng giờ, vì vậy mới dẫn đến xuất huyết dạ dày cấp tính.”

Thiệu Trường Canh thấp giọng hỏi: “Tình huống bây giờ thế nào?”

“Trong dạ dày có một mạch máu bị vỡ, nhưng đã ngừng xuất huyết rồi. Chẳng qua là chế độ dinh dưỡng của nó thật sự không tốt, lượng đường trong máu quá thấp, tôi đã treo bình bổ dịch cho nó, nhưng nó vẫn chưa tỉnh lại.”

Thiệu Trường Canh gật đầu, “Ừ, cám ơn cậu, tạm thời giúp tôi chăm sóc nó.”

“Yên tâm, tôi đã xếp cho nó vào phòng bệnh yên tĩnh nhất trên lầu.” Chu Vũ Phong dừng một chút, “Đúng rồi, tôi cảm thấy hình như tinh thần của nó có vấn đề, anh có muốn qua xem nó một chút không?”

Thiệu Trường Canh thản nhiên đáp: “Tính sau đi.”

Chu Vũ Phong im lặng một hồi mới nói, “Vậy có chuyện gì tôi sẽ gọi điện cho anh sau.”

“Ừ.”

Cúp điện thoại xong, lúc này Thiệu Trường Canh mới thở phào nhẹ nhõm.

Vẻ lạnh lùng giả vờ trước mặt người ngoài đã bị thay thế bởi biểu tình đau lòng và lo lắng. Hắn chau mày, bàn tay cầm điện thoại đổ một tầng mồ hôi lạnh vì quá mức căng thẳng.

Tiểu Vinh hôn mê bất tỉnh trong phòng giải phẫu?

Thật sự không thể tưởng tượng nổi.

Đến bây giờ hắn không hề nghĩ rằng sự việc của An Phỉ lại ảnh hưởng nghiêm trọng tới cậu như vậy, sớm biết thế đã không đồng ý cho cậu học y.

Nếu như chuyện hôm nay không xảy ra, Thiệu Trường Canh thiếu chút nữa đã quên mất ngày xưa Tiểu Vinh đáng thương phải tận mắt chứng kiến mẹ mình chết, thậm chí còn ôm thi thể của bà ngơ ngác ngồi suốt đêm.

Thiệu Trường Canh còn nhớ rõ, năm đó Thiệu Vinh chạy vào phòng của mình, nhào vào ngực mình run rẩy nói: “Baba, con sợ lắm. . . . . .”

Khi đó cậu còn quá nhỏ, Thiệu Trường Canh chỉ nghĩ rằng cậu sợ ngủ một mình, vì thế liền ôm cậu dịu dàng dỗ cậu ngủ. Nhiều năm sau, đều là nằm trong lòng mình Thiệu Vinh mới có thể yên ngủ, thế nhưng hắn cũng không có quá để ý đến chuyện đó.

Không nói ra không có nghĩa là cậu đã quên.

Thiệu Vinh chưa hề quên, cậu chỉ giấu kín nỗi sợ hãi dưới đáy lòng, ngoài mặt có vẻ như không còn để ý, nhưng khi thi thể lạnh băng lại xuất hiện trước mặt một lần nữa, phần kí ức bị đè nén liền lập tức quay về.

Vì vậy cậu mới sợ đến phát run ở trong phòng giải phẫu.

Vì sợ hãi quá độ cho nên thân thể mới sinh ra phản ứng mãnh liệt, thậm chí còn gây xuất huyết dạ dày.

Thiệu Trường Canh đột nhiên cảm thấy, người làm cha như mình thật sự quá tồi tệ!

Đứa trẻ ngây thơ bị chấn động tâm lý nghiêm trọng như vậy mà mình lại quên dẫn đi gặp bác sĩ?

Chỉ đưa nó về nhà chăm sóc thật tốt mà lại quên rằng, khi một đứa trẻ không có ý chí kiên cường gặp phải một sự cố nghiêm trọng, đứa trẻ đó cần phải được điều trị tâm lý, nếu không sẽ lưu lại di chứng.

Trải nghiệm kia quá khủng khiếp, một đứa trẻ bị tai nạn xe cộ cũng cần được đưa đến bác sĩ tâm lý, tình huống năm đó của Thiệu Vinh tuy rằng không có nghiêm trọng như vậy, nhưng chính mắt nhìn thấy mẹ mình chết đối với một đứa trẻ sáu tuổi mà nói cũng đã vượt qua giới hạn mà nó có thể chịu đựng.

Mình là bác sĩ, là ba nó, vậy mà lại có thể quên mất điều này.

Hồi bé Thiệu Vinh không bị tự kỉ, có phải là kì tích không đây?

Nghĩ đến một mình cậu ở nước ngoài học tập khổ cực như vậy, ngay thời khắc quan trọng lại còn ngất xỉu trong phòng giải phẫu. . . . . .

Thiệu Trường Canh vừa tự trách vừa vô cùng đau lòng.

Hắn hận không thể lập tức bay đến bên cạnh cậu, ôm cậu thật chặt vào trong ngực.

Cái gì mà lạt mềm buộc chặt, cái gì mà chờ cậu chủ động nghĩ thông suốt trở về bên cạnh mình. . . . . .Tất cả mọi kế hoạch trong lúc bất chợt đều hỏng hết.

Cũng không thể giả bộ lạnh lùng thêm được nữa, thật sự không còn cách nào giữ được bình tĩnh.

—— Mặc dù đã sớm nghĩ tới điều này, nhưng không ngờ cuối cùng thật sự sẽ mềm lòng.

Thiệu Trường Canh bất đắc dĩ thở dài, cầm điện thoại di động lên lần nữa, bấm số của công ty hàng không ——

“Alô, tôi muốn đặt một vé máy bay đi London, phải. . . . . . Càng nhanh càng tốt.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.