Y Sinh Thế Gia

Chương 9



Vào 5 giờ chiều, Thiệu Trường Canh trực tiếp đi trung tâm giám định pháp y tìm Tô Thế Văn. Lúc tới lầu 11 thì bị thanh chắn điện tử chặn ngoài cửa, Thiệu Trường Canh đành phải gọi điện thoại cho Tô Thế Văn, đầu dây bên kia vang lên vài tiếng tút liền có người tiếp, một thanh âm nữ thanh thúy truyền đến, “Xin chào, tôi là đồng nghiệp của bác sĩ Tô, anh tìm anh ấy có chuyện gì không?”

Thiệu Trường Canh nói: “Tôi là bạn cậu ấy, bây giờ cậu ấy có thời gian không?”

“Bác sĩ Tô đang ở trong phòng giải phẫu, xin anh trước tiên chờ ở văn phòng, phòng làm việc của bác sĩ ở lầu 11 phòng số 7 phía đông.”

“Được.”

Thiệu Trường Canh xoay người đi đến phòng làm việc của Tô Thế Văn, trong văn phòng chỉ trang trí một màu trắng, một hạt bụi cũng không có; nếu có người lưu lại một cọng tóc, rất có thể sẽ trở thành vật chứng suy luận của hắn, những người thích sạch sẽ quả nhiên thật đáng sợ.

Trong phòng có một cô gái đang cúi đầu sắp xếp lại tư liệu, nghe thấy tiếng bước chân liền ngẩng đầu lên, giật mình, đột nhiên lộ ra nụ cười quỷ dị: “Là anh à? Trở về lúc nào thế?”

Thiệu Trường Canh sửng sốt một chút, nhận ra đối phương rồi mới bình tĩnh nói: “Đã lâu không gặp, Lâm Đồng.”

Hắn đối với bất kì ai cũng luôn rất lễ phép, chẳng sợ đối phương đang vung rìu băm thịt heo, nhưng Lâm Đồng người phụ nữ này so với băm thịt heo còn đáng sợ hơn. Phụ nữ học pháp y, có thể vừa nhìn thi thể tử vong thê thảm huyết nhục mơ hồ vừa mặt không đổi sắc ăn cơm.

Đại học năm nhất, trong một buổi vũ hội hóa trang nào đó, Lâm Đồng đối Thiệu Trường Canh đã nhất kiến chung tình, từ đó về sau bắt đầu truy cùng đuổi tận. Thiệu Trường Canh vẫn bất vi sở động, hắn cự tuyệt Lâm Đồng với lí do: “Tôi là bác sĩ, cô là pháp y, hai người chúng ta ở cùng một chỗ không có tương lai.”

Bất vi sở động: không có động tĩnh, không bị thuyết phục

Nhất kiến chung tình: vừa gặp đã yêu

Lâm Đồng nói: “Không thể nào, đều là bác sĩ mới càng có nhiều tiếng nói chung.”

Thiệu Trường Canh nói: “Tôi không hy vọng lúc nào cũng phải đàm luận ca bệnh.”

Lâm Đồng nói: “Không thành vấn đề, em trên thông thiên văn dưới rành địa lý anh muốn thảo luận triết học cũng còn được.”

Thiệu Trường Canh nói: “Vấn đề mấu chốt nhất là chúng ta không hợp nhau.”

Lâm Đồng nói: “Chuyện nhỏ, cảm tình có thể từ từ bồi dưỡng.”

Thiệu Trường Canh nói: “Ý của tôi là, tính hướng không hợp.”

Lâm Đồng há to miệng: “A?”

Thiệu Trường Canh ngẩng đầu nhìn cô, trên mặt tươi cười nói: “Thật xin lỗi, tôi chỉ thích đàn ông,” dứt lời liền xoay người rời đi, lưu lại một bóng lưng tiêu sái.

Về sau, tin tức Thiệu Trường Canh mang An Phỉ ra nước ngoài học gây chấn động một thời, lúc đó Lâm Đồng mới biết được mình bị lừa. Cô nhất thời cảm thấy chỉ số thông minh của mình đã bị vũ nhục nghiêm trọng, bởi vậy liền gửi mail cho Thiệu Trường Canh mắng hắn đê tiện, nhìn ba cái dấu chấm than bày tỏ cảm xúc kịch liệt của cô nàng, Thiệu Trường Canh thậm chí lo lắng nha đầu kia nhất thời xúc động sẽ bay sang Anh băm hắn thành thịt vụn.

Sau đó hai người cũng mất liên lạc, chỉ là lý do kinh điển mà Thiệu Trường Canh dùng để cự tuyệt Lâm Đồng đã được lưu truyền rộng rãi khắp đại học y, rất nhiều đồng học nam đã lấy đó làm gương. Vì thế, khi các nữ sinh nghe đối phương lấy lí do “tôi thích đàn ông” để cự tuyệt đều có thể bình tĩnh đáp “không sao đâu, em đi chuyển giới được mà.”

Lúc này gặp lại Lâm Đồng, vẻ mặt cô nhìn hắn vẫn còn chút tức giận.

Thiệu Trường Canh cảm giác mình thật sự vô tội, một người chính trực như hắn sao lại đi lừa gạt nữ sinh thích mình chứ? Hắn rõ ràng tôn trọng đối phương mới nói thật a. Nếu hắn không cự tuyệt cô thì làm sao cô có thể tìm một nửa thật sự của mình?

Nhưng Lâm Đồng hiển nhiên không nghĩ như vậy, mặt lạnh liếc mắt trừng hắn một cái, “Thiệu tiên sinh, anh cứ ở đây từ từ chờ đi.”

Lâm Đồng giẫm giày cao gót nhanh chóng rời đi, một li nước cũng không rót cho hắn.

Thiệu Trường Canh nhún nhún vai, đành phải tự mình đứng dậy rót li nước, một bên uống một bên ngồi ở sô pha chờ Tô Thế Văn.

Chờ được một chút, hắn tùy tiện cầm khung ảnh trên bàn làm việc xem thử, phát hiện trong ảnh là Tô Duy lúc còn học đại học nhiều năm về trước, anh ta đang nhìn vào ống kính cười đến sáng lạn, động tác đưa tay gãi đầu có chút ngớ nga ngớ ngẩn.

—— Tên luyến huynh cực kì nghiêm trọng này cư nhiên đem ảnh chụp anh mình đặt trên bàn làm việc.

—— Hay là với hắn, tấm hình này có thể kích thích thần kinh giao cảm?

Chờ thật lâu sau, Tô Thế Văn vẫn không thấy bóng dáng. Thiệu Trường Canh nghĩ nghĩ, nhất định là Lâm Đồng không có nói với Tô Thế Văn chuyện hắn đã ghé qua.

Ai, phụ nữ trả thù thật nhàm chán, rõ ràng hắn làm đúng mà.

Khoảng chừng một giờ trôi qua, Tô Thế Văn giải phẫu xong thi thể mới xuất hiện ở văn phòng, chầm chậm đi đến trước mặt Thiệu Trường Canh, mặt không đổi sắc nói: “Không được tùy tiện đụng vào đồ của người khác.”

Thiệu Trường Canh mỉm cười, “Với tôi mà nói, cậu không phải là người khác.”

Hai tay Tô Thế Văn vẫn khoanh trước ngực, trầm mặc nhìn hắn.

“Không cần dùng cái loại ánh mắt này nhìn tôi, tôi sẽ cho rằng cậu đang giải phẫu nội tạng của tôi đấy,” Thiệu Trường Canh đem khung hình trả lại cho hắn, lại chỉ chỉ người trong tấm ảnh, “Anh trai cậu nhìn rất dễ mến, ít ra cũng dễ mến hơn cậu.”

Tô Thế Văn nhướng mày, “Cậu tới bao lâu rồi?”

“Một giờ.”

“Ồ?” Dừng một chút, “Sao không ai báo cho tôi biết?”

Thiệu Trường Canh bất đắc dĩ, “Tôi gặp phải Lâm Đồng.”

Tô Thế Văn hiểu rõ gật đầu, “Nói đi, tìm tôi có chuyện gì?”

Thiệu Trường Canh nghiêm mặt nói: “Hôm kia trong điện thoại tôi đã đề cập qua, có một việc cần cậu giúp.”

“Giúp việc gì?”

“Giúp tôi và con trai làm một chút xét nghiệm quan hệ huyết thống.”

“Mời nói mục đích thật sự của cậu.”

“Làm xét nghiệm xong cậu sẽ biết.”

Tô Thế Văn nhìn hắn một cái, nhún nhún vai tỏ vẻ đồng ý.

Thiệu Trường Canh từ trong túi lấy ra hai ống nghiệm vô khuẩn đưa cho Tô Thế Văn: “Hai cái này theo thứ tự là tóc của tôi và Thiệu Vinh.”

—— Tiểu Thiệu Vinh dĩ nhiên không biết, ba bé cư nhiên thừa lúc bé nhào vào trong lòng hắn khóc đã vụng trộm nhổ vài cọng tóc của bé.

Tô Thế Văn nói: “Thiệu Vinh gặp phải cái loại baba như cậu thật sự là không hay ho.”

Thiệu Trường Canh mỉm cười, “Sao lại thế, bé rất thương tôi.”

Tô Thế Văn không để ý đến hắn, cầm ống nghiệm vào phòng thí nghiệm làm xét nghiệm.

Lúc này đã qua thời gian tan tầm, nơi này cũng không có người ngoài. Tô Thế Văn đem tóc Thiệu Vinh để vào dụng cụ tiến hành phân tích; áo blouse trắng, đèn huỳnh quang ở trên đầu, kính mắt viền bạc tạo thành một hình ảnh hoàn hảo thống nhất; Tô Thế Văn đang tập trung làm việc luôn trưng ra một vẻ mặt băng sơn không chút thay đổi, nếu không phải hắn vẫn còn hô hấp và độ ấm, Thiệu Trường Canh thật sự sẽ cho là hắn mới bò ra từ phòng chứa xác.

Sau một lúc lâu, kết quả phân tích gen hiển thị trên màn ảnh.

“Tư liệu gen này, hình như có chút quen mắt.” Tô Thế Văn nói.

Thiệu Trường Canh nghiêm túc đáp: “Pháp y bảo nhìn quen mắt cũng không phải là chuyện tốt, đừng nói là Tiểu Vinh nhà tôi cùng mấy phần tử tội phạm gì đấy có liên quan. Cậu nghĩ kĩ lại đi, đã gặp qua ở đâu?”

Tô Thế Văn lâm vào suy tưởng, hắn đích thực đã thấy tư liệu tương tự này ở đâu đó, nhưng hắn ở đây đã từng xét nghiệm qua rất nhiều gen, nhất thời cũng không nhớ đã thấy vào lúc nào.

“Thật có lỗi, tôi nghĩ không ra.” Tô Thế Văn nói, “Nếu cậu muốn biết, tôi sẽ vào kho tư liệu gen đối chiếu. Bất quá trong kho gen số lượng rất khổng lồ, cần có thời gian nhất định mới tìm được.”

Thiệu Trường Canh lắc đầu, “Không cần.”

Tô Thế Văn gật gật đầu, tiếp tục tiến hành xét nghiệm tóc của Thiệu Trường Canh.

Một lát sau kết quả xuất hiện, Tô Thế Văn kinh ngạc quay đầu nói: “Hai người có hai mươi ba cặp nhiễm sắc thể, trong đó mười cặp hoàn toàn không hợp, điều này chứng minh giữa hai người căn bản không có quan hệ máu mủ.”

*Ở người, mỗi tế bào bình thường chứa 23 cặp NST (22 cặp là NST thường, cặp thứ 23 là NST giới tính), tổng cộng 46 NST, cha-mẹ mỗi người đóng góp một nửa.

Thiệu Trường Canh không phản ứng.

Tô Thế Văn nhíu mày, “Cậu có vẻ không ngạc nhiên về điều này?”

Thiệu Trường Canh mỉm cười: “Tôi rất hài lòng về kết quả này. Nếu bé là con tôi, đảo điên không chỉ có việc tôi là người sinh bé mà còn là cả toàn bộ di truyền học.”

Tô Thế Văn nghi hoặc, “Cậu đã sớm biết còn xét nghiệm cái gì?”

“Tôi muốn nhờ cậu đem ‘not match’ đổi thành ‘match’.”

“Không có khả năng”, Tô Thế Văn nghiêm túc nói, “Sửa chữa kết quả xét nghiệm là hành vi trái pháp luật, cậu muốn giấy phép hành nghề của tôi bị tịch thu rồi hủy luôn à?”

Thiệu Trường Canh lại lấy ra hai ống nghiệm vô khuẩn từ trong túi, “Việc cậu cần làm là xét nghiệm một lần nữa, sau đó xuất ra một báo cáo xét nghiệm chính thức, xét nghiệm vừa rồi xem như tôi đưa nhầm mẫu tiêu bản, chỉ có hai người chúng ta biết.”

Tô Thế Văn trầm mặc.

Thiệu Trường Canh khẽ cười cười, “Thế Văn, kỳ thật vừa nãy tôi hoàn toàn có thể đưa hai mẫu tiêu bản này cho cậu, như vậy cậu vĩnh viễn cũng sẽ không biết chân tướng. Sở dĩ tôi đưa đồ thật cho cậu, là vì tôi không muốn lợi dụng tín nhiệm cậu dành cho tôi để lừa cậu.”

Tô Thế Văn có chút dao động, “Nhưng bây giờ cậu đang muốn tôi giúp cậu lừa người khác.”

“Tôi cam đoan chuyện này không có bên thứ ba biết, nếu quả thật gặp chuyện không may, cậu chỉ cần nói không biết gì về mẫu tiêu bản mà tôi đưa cho cậu là được. Tôi sẽ nhận toàn bộ trách nhiệm.”

Tô Thế Văn trầm mặc một lát, quay đầu nhìn hắn, “Lý do làm giả báo cáo là gì?”

“Baba giả như tôi đây không có chút ưu thế nào, Thiệu Vinh chắc chắn sẽ bị cậu bé đón về An gia. Tôi làm phần báo cáo này chỉ muốn An Lạc bỏ ý định đón Thiệu Vinh về An gia”, Ngữ khí Thiệu Trường Canh rất chân thành, “Thiệu Vinh còn quá nhỏ, hơn nữa bé lại thích tôi. Cậu không biết bé đi theo tôi tốt gấp trăm lần so với đi theo An Lạc sao?”

Tô Thế Văn hoài nghi liếc hắn một cái, “Không biết à.”

Thiệu Trường Canh nhún vai, “Ý kiến của cậu không sao cả, Thiệu Vinh cảm thấy ba nó tốt là được.”

Tuy Tô Thế Văn cũng không cho rằng vị baba giả này của Thiệu Vinh là người tốt, nhưng ít nhất từ trong mắt Thiệu Trường Canh hắn có thể nhìn thấy sự chân thành. Có lẽ Thiệu Trường Canh thật sự muốn đem đứa bé kia giữ bên cạnh nuôi dưỡng thành người, so với An gia không từ thủ đoạn tính kế lẫn nhau mọi lúc mọi nơi để tranh giành tài sản thì Thiệu Vinh sống trong gia đình bác sĩ này xem ra có tương lai hơn. Cho dù ba bé không thật sự là người tốt, nhưng bé vẫn còn có ông nội, bác trai, bác gái, một đám họ hàng tốt bụng tâm địa thiện lương.

Cho nên, Tô Thế Văn cuối cùng vẫn quyết định hỗ trợ, yên lặng hoán đổi mẫu tiêu bản.

***

Tối hôm đó, Thiệu Trường Canh mang theo giấy chứng nhận xét nghiệm cùng luật sư lái xe đến An gia.

Đây là lần thứ hai hắn vào An gia kể từ lần đầu cùng An Phỉ kết hôn.

Năm đó kết hôn hắn từng tới một lần, lúc ấy An Lạc đứng sau An Dương ngoan ngoãn gọi hắn ‘anh rể’, nhưng vừa xoay người lại liền nở một nụ cười vô cùng quỷ dị; em rể thần kinh như vậy làm cho Thiệu Trường Canh rất phản cảm, từ đó cố gắng bớt qua lại, thỉnh thoảng trong điện thoại nghe cậu ta gọi anh rể cũng chỉ nhẫn nại đáp vài câu.

Hôm nay lại đến An gia, lúc nhìn thấy An Lạc, Thiệu Trường Canh có chút giật mình.

Thiếu niên kia đã thay đổi nhiều lắm, trước kia luôn núp phía sau anh trai không có tiếng tăm gì, nay đã thành công ngồi lên ngai vàng của An gia trở thành người nắm quyền, nói chuyện cũng không cúi thấp đầu giống như xưa. Cậu ta lúc này, càng giống con báo cao ngạo giành được thắng lợi.

An Lạc đang ngồi trên sô pha nhàn nhã bắt chéo hai chân, nheo mắt lại mỉm cười: “Thiệu tiên sinh đại giá quang lâm, thật sự là vinh hạnh của An gia chúng tôi.”

Thiệu Trường Canh không thích giọng điệu nói chuyện của An Lạc, nhíu nhíu mày, “An Lạc, người khôn không nói lời dư thừa”, đi tới trước vài bước đứng trước mặt cậu ta, thả xuống một phần văn kiện, “Vị bên cạnh tôi là Trương luật sư, trong tay ông ấy có di chúc mà An Phỉ để lại”, tiếp theo từ trong bao lấy ra báo cáo xét nghiệm quan hệ, “Đây là báo cáo xét nghiệm quan hệ huyết thống của tôi và Thiệu Vinh.”

Mắt lướt thật nhanh qua hai phần văn kiện, An Lạc ngẩng đầu nhìn Thiệu Trường Canh, “Vậy nên?”

“Mục đích hôm nay tôi đến là muốn nói cho cậu biết, Thiệu Vinh là con trai tôi, từ nay về sau bé sẽ sống cùng tôi. Cậu làm cậu bé, chỉ có quyền được thăm, không có quyền can thiệp,” Thiệu Trường Canh dừng lại một chút, “Hiểu được ý của tôi không?”

Ánh mắt An Lạc thâm trầm, im lặng một lúc lâu mới khẽ cười nói: “Tôi còn muốn mời luật sư hôm khác gọi anh lên tòa án, không nghĩ tới anh đã đoạt người trước, điều này làm tôi rất là sợ hãi.”

Thiệu Trường Canh mỉm cười: “Cậu không cần sợ hãi, Thiệu Vinh từ nay về sau sẽ không có chút liên quan gì đến kinh tế của An gia. Về phần di sản mẹ bé để lại, tôi sẽ tạm thời niêm phong chờ lúc bé mười sáu tuổi sẽ chuyển giao. Phương thức xử lý như vậy cậu có hài lòng không?”

An Lạc lắc đầu, “Anh lo lắng chu đáo như vậy, tôi còn có thể có ý kiến gì”, dừng một chút, vẻ mặt thành khẩn nói, “Thật ra, nếu không phải chị gái bảo tôi chiếu cố cháu, tôi cũng không muốn mang trẻ con bên người, cả ngày khóc rống náo loạn rất đau đầu. Anh có thể chiếu cố cháu thật sự là chuyện tốt, tôi nghĩ chị gái trên trời có linh thiêng sẽ rất cảm kích anh.”

Thiệu Trường Canh gật gật đầu: “Yên tâm, tôi sẽ chăm sóc bé thật tốt.”

Nói xong hắn liền xoay người đi ra ngoài, lại nghe sau lưng truyền đến tiếng cười của An Lạc: “Anh thật sự tin tưởng báo cáo xét nghiệm này? Đầu năm nay nhiều thứ có thể làm giả được đấy.”

Thiệu Trường Canh quay đầu lại.

An Lạc nhún nhún vai, “Ý tôi là, vạn nhất Thiệu Vinh không phải con ruột của anh, anh chiếu cố cháu không phải rất mệt sao?”

“Cho dù không phải thì thế nào?” Thiệu Trường Canh mỉm cười, “Tôi nói phải, là phải.”

Những lời này làm cho An Lạc nhất thời không phản bác được, đành phải im lặng nhìn bóng lưng cao ngất của người đàn ông kia dần dần biến mất trong bóng đêm dày đặc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.