Ỷ Thiên Chi Nhất Tần Nhất Tiếu

Chương 73: Ngoại truyện: Vi Nhất Tiếu tự truyện



Tên của ta là Vi Nhất Tiếu

Tên này là do người nhặt được ta đặt.

Rất nhiều năm về sau, ta có thêm ngoại hiệu là Thanh Dực Bức Vương.

Trí nhớ ta tốt lắm.

Nhưng năm hai mươi tư tuổi ấy, ta luyện công tẩu hỏa nhập ma.

Nằm hai tháng sau, ta quên rất nhiều chuyện.

Có người nói, đời người phiền não lớn nhất chính là trí nhớ rất tốt.

Nếu cái gì cũng có thể quên, về sau mỗi ngày đều sẽ là một khởi đầu mới, sẽ làm cho người ta thật vui vẻ.

Mà ta chưa bao giờ thấy vui vẻ

Tổng đàn Minh Giáo ở Tây Vực đỉnh Quang Minh

Đó là nơi quỷ quái tràn ngập cát vàng.

Nghe nói ta đã từng du lịch qua Trung Nguyên.

Nghe nói vùng Trung Nguyên vô cùng đẹp, vô cùng tốt.

Mà ta chỉ thích đứng trên còn cát không người trên sa mạc này.

Ta không nhớ rõ chuyện đã xảy ra ở Trung Nguyên, cũng không nhớ rõ phong cảnh Trung Nguyên.

Ta chỉ cảm thấy đó là nơi khiến người ta thương tâm.

Ba mươi năm loạn lạc, nơi đã từng náo nhiệt nay thành một mảnh tĩnh mịch.

Ngày qua ngày, ta ngồi ở cồn cát nhìn mặt trời hạ xuống, dâng lên, dâng lên, hạ xuống.

Có đôi khi, ta sẽ hướng về phía mặt trời mà chạy, một đường cát vàng đầy trời.

Biết rất rõ đằng sau cồn cát cái gì cũng không có.

Mà ta luôn nhịn không được muốn đuổi kịp cái gì.

Tỷ như một con yêu thú màu xanh chạy như bay trên đường cái? …

Có lúc con người ta khi còn sống luôn đuổi theo chuyện từng phát sinh qua trong nháy mắt.

Ta chính là như thế.

Mà ta căn bản không biết, cũng không nhớ rõ rốt cục mình đang đuổi theo cái gì.

Luôn luôn chạy, luôn luôn chạy.

Chạy đến khi hàn độc phát tác, bắt lấy động vật còn sống trong tầm mắt mà uống máu.

Đúng vậy,ta uống máu.

Trừ máu tươi, ta cơ hồ cái gì cũng không uống.

Người ta nói rượu càng uống càng ấm, nước càng uống càng lạnh.

Mà ta uống cái gì cũng lạnh, lạnh đến nỗi máu toàn thân đều ngưng kết.

Ta trước nay không cần biết người khác thấy ta thế nào.

Bất quá có một loại máu người ta chưa bao giờ uống.

Đó là máu nữ nhân trẻ tuổi.

Có một năm, ta bắt được cháu gái lão Bạch Mi.

Lúc ấy kích dẫn nội lực, âm hàn phát tác, cơ hồ lập tức sẽ đông chết.

Nhưng ta không có cách nào uống máu nàng.

Sau lại gặp Chu Điên tương trợ, ta nói cho hắn này là vì Minh Giáo gặp nạn, người trong giáo hẳn nên đồng tâm hiệp lực.

Nhưng trong lòng ta biết, nguyên nhân sâu nhất, là vì nàng là nữ nhân trẻ tuổi.

Bức Vương không chạm vào nữ nhân, cũng không uống máu nữ nhân trẻ tuổi.

Bất quá chính hắn cũng không biết rõ tại sao.

Ta có đôi khi sẽ nghe thấy tiếng một nữ nhân đang cười.

Ta không biết nàng là ai, cũng không nhớ rõ tướng mạo nàng.

Chính là ở trong mộng, thường xuyên nhìn thấy đèn đuốc chập chờn, một ánh mắt rơi lệ mỉm cười.

Đẹp như vậy, tốt như vậy.

Đã qua bao nhiêu năm, trải qua bao nhiêu việc.

Bao nhiêu người họp rồi tan, triều đại mới triều đại đổ.

Nhưng khi tỉnh giấc mộng, khóe mắt đáy lòng, phảng phát có ướt át lưu động.

Ta vốn xem nữ nhân này là người rất quan trọng.

Mà ta bay qua rất nhiều nơi, cho tới bây giờ vẫn không tìm thấy thứ gì có khả năng liên quan tới nàng.

Ta từng hỏi qua rất nhiều người, cho tới giờ cũng không ai biết hoặc nhớ được nàng.

Nàng tựa hồ căn bản không tồn tại.

Mỗi khi ta hỏi, Chu Điên sẽ rất tức giận.

Nhưng khi hắn vừa mở miệng, sẽ bị Lãnh Khiêm quát bảo ngưng lại.

Ta biết hắn nhìn ta không vừa mắt, mà ta cũng không chán ghét hắn.

Ta chán ghét Dương Tiêu.

Trên đời này không có vô cớ hận.

Mà ta không nhớ rõ vì sao kết thù kết oán với hắn.

Sau đó, ta lại gặp một người.

Hắn khiến ta hiểu được, cái gì thực sự gọi là hận.

Người này, tên Thành Côn.

Trên đỉnh Quang Minh, hắn đem chuyện cũ chậm rãi kể ra.

Thì ra chính hắn hại chết giáo chủ, ly gián Minh Giáo.

Thì ra là hắn châm ngòi lục đại phái, vây công đỉnh Quang Minh.

Thì ra là hắn, giết cả nhà Tạ Tam ca.

Ngày nào đó, bản thân ta bị trọng thương.

Một chưởng kia, ta bức ra kình lực toàn thân.

Ta không cần diệt địch.

Ta muốn cùng hắn đồng quy vu tận

Ngọc nát côn cương…

Ta cuối cùng không chết.

Chúng ta có giáo chủ mới.

Hắn là nghĩa tử của Tạ tam ca, tên là Vô Kỵ.

Có huynh đệ nói hắn e ngại yếu đuối, cũng quá nhân từ.

Mà ta lại thấy rất khá, tốt lắm.

Ta cuối cùng theo hắn về tới vùng Trung Nguyên.

Thành Biện Lương phồn hoa rực rỡ.

Thiếu Lâm tự cổ thụ che trời.

Võ Đang Trương chân nhân giọng nói và dáng điệu nụ cười vẫn như trước.

Như trước? …

Nơi này quả nhiên rất đẹp, tốt lắm, rất quen thuộc.

Mà ta chỉ cảm thấy trước mắt thương tâm.

Đêm hôm đó, trên tháp cao Vạn An tự,

Triệu Mẫn quận chúa bắt được Chu cô nương, uy hiếp muốn đem nàng hủy dung.

Ta dùng chút biện pháp dọa sững nàng, liền bỏ lại giáo chủ, một người chạy.

Ta phảng phất nhớ đã từng có một nữ nhân.

Nàng cũng từng bị người vây bắt uy hiếp như vậy.

Mà ta năm đó không có thủ đoạn như hiện tại, mà lại cứu không được…

Giáo chủ ở Hào Châu đại hôn, cưới chưởng môn Nga Mi.

Trong thành trời hạ xanh như nước, lễ đường huyền đăng kết hoa, làm ta đầu váng mắt hoa.

Giáo chủ để ta đi Võ Đang truyền tin, không cần về trước lễ.

Mặc dù không thể dự việc vui, ta lại mạc danh kì diệu nhẹ nhàng thở ra.

Mũ phượng, khăn quàng vaim một mảnh hồng chói mắt.

Ta nhất thời huyết khí bốc lên, lảo đảo một cái cơ hồ ngã sấp xuống, một đường chạy trối chết rời đi.

Bởi vì ta không muốn để người ta thấy ta rơi lệ.

Nàng là ai? Nàng là gì của ta?

Ta từng cởi bỏ giá y đỏ tươi của ai?

Ta từng ôm thắt lưng ai thi triển võ nghệ cao cường?

Ta từng cùng ai tay trong tay bước chậm núi rừng?

Không thể nghĩ…Không thể hỏi…

Quay đầy lệ ướt y phục…

Rất nhiều năm trôi qua.

Ta đã học sẽ không lại nghĩ, không lại hỏi.

Chỉ chừa duy nhất một thói quen, thường thường vuốt ve ngón áp út tay trái.

Như vậy khiến ta an tâm.

Cũng khiến ta thương tâm.

Bởi vì,

Nàng ở nơi này.

Đao kiếm như mộng

Nguyên Thuận năm thứ mười tám, cuối mùa thu, đây là hoàng đế cuối cùng của triều đại.

Thiếu Lâm tự sơn môn, một bóng người gầy yếu bay ra. Một trận gió lớn thổi qua, lá rụng lả tả như cánh bướm mỏi mệt, cánh tàn đảo qua khóe mắt hắn, quấn quanh tấm áo xanh đơn bạc màu, sau đó im hơi lặng tiếng rơi xuống kết thúc sinh mệnh. Hắn là vị Pháp vương còn lại cuối cùng của Minh Giáo – Bức Vương.

Mộng Hoàng Lương qua mười năm, chuyện cũ trước kia đều thành hư không.

Loạn thế như trước.

Chu Nguyên Chương thế lực đã vững, Dương Tiêu còn không chịu buông ta, chuyện cũng đã rồi.

Bất Đắc nói: “Không nhìn ra ngươi đã già. Thời gian trôi qua thật mau, hiện thời vùng Trung Nguyên gió nổi mây che, chiến loạn ngần ấy, chẳng phải cũng sắp xong rồi sao?”

Bọn họ, trên mặt khắc sâu những vết sẹo do năm tháng lưu lại, một khắc kia, lại giống như trở lại năm đó, nhiệt huyết sôi trào.

Có chút gì đó, không thể nhìn ra từ đuôi mắt, thái dương,

Già cả là quá trình dài dòng, lãnh khốc, vô tình.

Khói lửa Trung Nguyên dấy lên, loại nước lũ không thể nghịch chuyển càng ngày càng gần…

Một khắc kia, một cái gì đố trong lòng bỗng dưng nặng, lại đột nhiên thấy mình già đi.

Tạ Tam ca vẫn không chịu gặp mặt, hắn từ Thiếu Lâm tự đi ra, đến vùng Trung Nguyên đã là cuối thu. Người sống dài như vậy, sống như tra tấn, lại thật ngắn như phù du, triều sinh mộ tử, kết quả lại thành hư không, như gió, như mộng.

Thời gian qua nhanh như ngựa chiến tung vó. Nửa đời đến cũng vội vàng, đi cũng vội vàng, nhưng lại khó có cơ hội đi chậm như vậy, thả lỏng tâm tình. Đi dạo qua vùng ngoại ô Lạc Dương, lá rụng đầy đất, gió thu hiu quạnh. Hồi tưởng những gì đã qua, chuyện xưa như gió bay, buông xuống chấp nhất, sẽ không còn đau chát.

Chỉ là mộng này… Mũi chân hơi hơi nặng, cúi đầu vừa thấy, thì ra chỉ lo ngẩng đầu nhìn, lại không để ý dưới tàn lá rụng là vũng bùn nhỏ. Đường đường Pháp Vương hộ giáo buông lỏng phòng bị đến tận mức này, ngay tình hống dưới chân cũng không phát hiện. Trong lòng vừa động, dùng chưởng phong cuốn đi lá rụng, lộ ra ánh trắng bạc, thì ra là hai con cá nhỏ gần chết.

Nước trong vũng bùn đã cạn nửa, hai con cá nhỏ nằm trong bùn, môi cá ngớp ngáp, như bi thiết không tiếng động, hoặc như đang hà hơi cầu bảo mệnh cho nhau..

“Cá sống chung bị vây khốn, hà hơi giữ ẩm, giúp nhau lúc hoạn nạn, không bằng rời đi để quên hết giang hồ.”

Tưởng quên, lại tưởng quên…Nếu có thể quên, nếu có thể, làm sao có thể…

“Chỉ là để ngươi nhìn một cái mà thôi – các ngươi mau quay về nhà, tìm mẹ các ngươi đi thôi!”…

Bên tai là tiếng nói khoan khoái nhẹ nhàng…

Ma xui quỷ khiến, hắn nhẹ nhàng nâng hai con cá nhỏ lên, thả xuống hồ nước phía xa xa, ánh mặt trời vàng ánh xa, đường cong màu trắng bạc chỉ chợt lóe, chỉ nổi lên hai bọt nước nho nhỏ.

Gió mạnh nổi lên, lá vàng rụng bị thổi bay lượn khắp trời. Hơi hơi mị mắt, gió ngừng mới phát hiện dưới chân thì ra không phải là vũng bùn mà là hai vệt thật dài mang theo vết hoa văn kỳ quái.

Ở nơi nào đó, đã từng gặp qua.

Đó là dấu vết mang yêu cùng hận, ân cùng oán, sống cùng chết.

Đó là dấu vế quen thuộc, thân thiết, khắc cốt, ngọt ngào, thống khổ, vĩnh viễn.

Mộng một khắc kia, đột nhiên tỉnh.

Còn chưa phát hiện, tiếng gió đã ở sau tai.

Cả đời này, ta còn chưa bay nhanh như vậy.

Ngươi đang đuổi theo cái gì? Sao biết là nàng? Nàng sớm đi, cái gì cũng không lưu lại.

Ta biết…

Ngươi thật cho nàng là tiên? Vũ y thoát khỏi tai nạn bị ngươi xé bỏ, thành lũy tránh né mưa gió bị ngươi bỏ ở sa mạc. Nàng hết thảy đều cho ngươi, đã không thể quay về bầu trời.

Ta biết…

Ngươi đã từng đáp ứng vĩnh viễn không bỏ rơi nàng, làm cái gì cũng sẽ mang nàng theo, bảo hộ nàng, yêu nàng. Nhưng ngươi để nàng chịu khổ lăng nhục, nghiền xương thành tro.

Ta biết…

Ngươi ngay cả nhớ được cũng không làm được, ngay cả báo thù cũng không thử qua, ngay cả tế điện đều không dâng lễ, trừ việc ‘Không được chết sớm hớn ta’, ngươi đã làm được cái gì?

Ta biết…

Nếu thật là nàng, nếu hết thảy có thể vãn hồi, cũng quá trễ. Một ngày trên trời, dưới đất mười năm. Vi Nhất Tiếu, ngươi đã già đi.

Ngươi từng nói qua nếu tách ra, mặc kể nàng gả qua hay chưa, sinh vài đứa con, đều phải đem nàng đoạt lại. Hãy nhìn mặt ngươi, tay ngươi, tâm hồn ngươi, già cả ăn mòn tất cả của ngươi, phá thàn mảnh nhỏ, không còn như năm đó nữa.

Năm tháng trẻ tuổi nhất đời người, tuổi trẻ đáng được tán thưởng nhất sớm mất đi, ngươi dựa vào cái gì đem nàng đoạt lại? Vi Nhất Tiếu bỗng dưng dừng lại, một mảnh nóng bỏng, một mảnh lạnh như băng, một mảnh nóng bỏng, một trận run run. Giữa biển cát vàng, một yêu thú sắc xanh đang dừng.

“Ta đều biết, mà ta chỉ muốn nhìn xem một chút, xem nàng lần cuối.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.