Yêu Anh Có Bao Giờ Hạnh Phúc

Chương 26: Nỗi khổ nào ai thấu?



Dừơng như ngày chủ nhật hôm nay, chỉ có riêng mình cha con chủ tịch Đặng có được niềm vui. Khu trung tâm giăng đầy ánh địên lung linh, lộng lẫy. Những cửa hàng bắt mắt, xa hoa nằm san sát nhau. Nhưng tất cả đều không thể khiến tâm trạng hắn khá khẩm thêm.

- Anh thấy bộ váy nào đẹp? - Cô cười tươi thân mật hỏi hắn

- Bộ nào cũng hợp với cô cả. Nhưng tôi nghĩ màu vàng sẽ khiến cô thêm dễ thương, tươi tắn- hắn cố tỏ vẻ vui vẻ, hoà đồng nhất có thể.

- Vậy tôi nghe theo anh- cô nháy mắt tinh nghịch và quay sang cô tiếp tân bên cạnh- lấy bộ này cho em. Thẻ đây chị.

Cứ như thế, cả hai đi từ tịên quần áo đến tịêm giày rồi trang sức. Nhìn vào ai cũng nghĩ cả hai là đôi tiên đồng ngọc nữ. Người bạn trai sao mà quá ga lăng, chăm lo người bạn gái từng chút một. Chỉ riêng mình Anh Phong là tự thấy mình chẳng khác gì kẻ phục dịch mà tủi hổ.

Đến tận quá trưa, cụôc vui chơi "đày đọa" ấy mới kết thúc. Nhìn đứa con gái vui vẻ rạng rỡ, chủ tịch Đặng hài lòng lắm. Chẳng chần chừ, ông hẹn ngay tuần sau ông Lã đem hợp đồng kí hợp tác. Trứơc khi lên xe, Hòang Thảo còn lại gần thì thầm bên tai hắn:

- Cảm ơn anh! Hôm nay tôi vui lắm. Mong sớm ngày gặp lại.

Mùi nứơc hoa nhẹ nhàng lan tỏa có thể quyến rũ bất cứ ai. Cả Anh Phong cũng thế. Tíêc thay điều ấy sẽ thành sự thật nếu là trứơc đây, trứơc khi Hòang Thảo vô tình dùng uy quyền chèn ép, bắt bụôc người khác. Mặc cho sự khó chịu đang dày vò trong lòng nhưng hắn đủ tỉnh táo, bình tĩnh để biết những lời cần phải nói lúc này. Khẽ nở nụ cười xã giao, nụ cười duy nhất trong buổi đi chơi, hắn lịch sự đáp:

- Vâng tôi cũng mong sẽ sớm gặp lại.

- Thế... anh cho tôi số địên thọai đựơc không? Để dễ liên lạc ấy mà

- Chuyện này...- hắn ngập ngừng tỏ vẻ không thích.

- Không đựơc sao???

Ngay khi đôi mày nhỏ khẽ nhíu lại thất vọng, lập tức khuôn mặt của hai chủ tịch tỏ vẻ phật ý. Nhất là ba hắn. Ông quắc mắt nhìn, hất hàm bảo ý cứ cho. Vậy là hắn đành ngoan ngoan trao đổi số địên thoại với cô. Hắn rầu rĩ khóc ròng trong lòng. Vậy là từ nay chính thức bị đày đọa dài dài. Nhiều người con trai ham chứ hắn thì... cho xin. Nhìn hắn lúc này thì có khác gì mấy tên trong hộp đêm không chứ? Có điều là đáng giá hơn một xí thôi.

Chíêc xe của chủ tịch Đặng vừa khuất cũng là lúc khuôn mặt lạnh lùng thừơng ngày của Anh Phong trở lại. Hắn nhìn ông Lã đầy trách cứ rồi lặng lẽ lên xe.

- Khi nào Hòang Thảo nhắn tin hay gọi địên, nhớ trả lời với người ta tử tế. Ba muốn sự hợp tác gĩưa hai công ti diễn ra suôn sẻ đến khi công trình hoàn thành.

- Đối với ba thế nào là tử tế? Đối xử lịch sự, bình đẳng với nhau hay nịnh hót thiếu điều quỳ xúông dưới chân họ?- hắn tức gịân móc miả.

- Có những điều con không thể hiểu.

- Hình như câu nói ấy phải là của con dành cho ba. Con thật không thể hiểu từ bao giờ ông Lã đã trở thành kẻ ham tiền, hư danh bất chấp mọi thứ, kể cả danh dự như thế.

- Hỗn láo. Ai cho con buông ra những lời tày đình như thế

Ông cáu tiết gằn giọng. Nhưng Anh Phong chẳng tỏ vẻ gì sợ hãi hay lo lắng. Vẫn khuôn mặt thản nhiên đó, hắn bình tĩnh đáp trả:

- Con chỉ tôn trọng sự thật mà thôi.

Không gian lại trở về im lặng. Mối quan hệ cha con nhà họ Lã ngày càng căng thẳng và có dấu hiệu rạn nứt. Ngẫm nghĩ cũng chỉ xuất phát từ tính ít nói của cả hai. Vì cả hai không chịu chia sẻ điều gì nên dẫu sống chung dưới một mái nhà cũng không thể thấu hiểu nỗi khổ của nhau mà cảm thông. Vì nỗi khổ ấy cứ chồng chất mãi trong lòng nên mới thành ra cắn đắn nhau như thế. Chẳng biết nên đáng thương hay đáng trách.

Chiếc xe vừa đỗ ngay cổng, Anh Phong đã nhìn thấy Minh Khiết đứng chờ sẵn. Hắn nhanh chóng leo xúông xe. Nhưng Minh Khiết chẳng nói gì, chỉ cau có nhìn hắn chằm chằm. Đến khi xung quanh chẳng còn ai, cậu mới cất tíêng hỏi đầy trách móc:

- Mày đi đâu, làm gì hơn cả tuần nay? Sao không nghe điện thọai, cũng chẳng thấy lên mạng.

- Tao có vịêc bận- hắn đáp ngắn gọn

- Bận gì thì bận cũng phải nghe địên thọai một tí chứ. Mày có biết Ái Ngọc lo lắng chừng nào không? Tự nhiên lặn mất tăm hơi như chết rồi không bằng - đã bực bội gìơ nghe thêm cái gịong khinh khỉnh của hắn, cậu tức tối chỉ muốn đánh vào bụng hắn một phát cho bỏ ghét.

- Rồi rồi. Lát tao qua nhả nhỏ xin lỗi đựơc chưa? Từ bao gìơ mày khó tính như ông già vậy. Quản tao còn chặt hơn bà vú.

- Cái thằng này! Chắc tao đánh mày nhập vịên cho mày tỉnh quá! Muốn gặp Ngọc thì đợi ba tháng nữa đi rồi gặp

- Mày nói nhăng cụôi gì thế?- Hắn tròn mắt ngạc nhiên

- Mày chưa đọc tin nhắn nữa hả? Mày có phải là bạn trai nhỏ không vậy? Nhỏ sáng nay cùng gia đình lên máy bay đi Mĩ rồi. Đến đầu năm học mới về. Nhỏ báo mày không đựơc nên đã nhắn tin...

Chưa để cậu nói hết câu, hắn đã tức tốc chạy ngay vào nhà bỏ mặc đứa bạn đứng bơ vơ ngoài đường. Anh Phong xồng xỗ bứơc vào phòng ông Lã, vội vã đòi lại chíêc địên thọai. Bộ dạng hấp tấp, hối hả ấy của con trai khiến ông rất ngạc nhiên. Càng ngạc nhiên bao nhiêu, ông lại càng tò mò sức thu hút của Ái Ngọc bấy nhiêu. Và quan trọng hơn ông lại càng lo lắng mối quan hệ bất hạnh ấy có thể chấm dứt đựơc không? Bởi nhẽ nếu con trai ông không thể giải quyết thì ông đành ra tay. Vì sự nghiệp, cơ ngơi bao đời nhà họ Lã, hy sinh tình duyên một chút thì có sá gì.

Hai mươi lăm cụôc gọi nhỡ, ba mươi tin nhắn trong hộp thư với cùng một chủ đề: "Anh đang ở đâu? Trả lời em đi", hắn chợt thương Ngọc hơn bao giờ hết. Đúng là con nhỏ ngốc. Chắc nó lo lắng lắm! Đọc từng dòng tin nhắn, hắn lúc tủm tỉm cười, lúc nhăn nhó, khó chịu, cuối cùng là kinh ngạc và chạy bổ đi tìm chị giúp vịêc.

- Sáng nay có một cô bé đến tìm em phải không?

- Vâng.

- Lúc đó là mấy giờ?

- Khi đó...Khi đó ...

Cô giúp vịêc ngập ngừng khiến hắn cáu tiết gằn giọng:

- Mấy giờ?

- 6h30

Ông Lã trên phòng nghe thấy vội bước xúông trách móc. Ông không muốn thấy con trai mình chỉ vì một cô gái mà có thể dễ dàng trở nên nóng nảy đến thế. Đó không phải là cách hành xử của một giám đốc tương lai. Con trai ông phải là người điềm tĩnh trứơc mọi tình huống. Nói thì thế nhưng ngay cả ông, trong giây phút công ty ở thế "ngàn cân treo sợi tóc", đôi khi ông cũng lo lắng đứng ngồi không yên.

- Đã hỗn với ba rồi, bây giờ dám hỗn với cả cô người làm sao. Dù sao cô cũng đáng tuổi mẹ con đấy.

Nhưng lời trách móc ấy hắn không quan tâm. Bởi hịên giờ hắn có rất nhiều điều muốn hỏi:

- Tại sao bạn con tới, ba lại không cho con gặp.

- Ba không cho con gặp bao gìơ. Chẳng phải khi nãy ba vẫn cho con trò chuỵên với Khiết là gì.

- 6h30 con vẫn còn chưa ra khỏi nhà nhưng cô ấy không thể gặp đựơc con vì cô giúp vịêc nói dối. Và cô giúp vịêc làm thế chỉ có một lý do duy nhất là nghe theo lời căn dặn của ba. Tại sao ba lại làm vậy?- Hắn uất nghẹn nhìn ông Lã dò hỏi

- Con tin lời đứa bạn gái quen nhau mấy tháng mà đinh ninh bảo cô giúp vịêc nuôi con từ nhỏ nói dối sao Phong? Con làm ba khá bất ngờ đó

- Tùy chuỵên ba à. Và trong trừơng hợp này, cô ấy không có lý do gì nói dối con nhưng... ba thì có.

Đến nứơc này, ông đành phải thừa nhận. Ông biết chắc chắn rằng giữa ông và Phong sẽ có thêm cụôc cãi vã không mấy vui vẻ nhưng đành chấp nhận. Ông tin sẽ có lúc hắn hiểu cho ông.

- Phải. Ba đã làm đấy. Ba không muốn quyết định của con bị xao động trứơc bất kì ai, bất cứ điều gì nên căn dặn cô giúp vịêc nói dối. Chẳng phải con thật sự đã khiến cụôc hẹn diễn ra tốt đẹp sao. Gìơ con cũng có thể liên lạc hay đi gặp mặt người bạn gái kia. Vẹn cả đôi đừơng.

- Cô ấy đi Mĩ rồi. Ba chỉ con làm sao gặp đây?

- Thế càng tốt- ông cố nở nụ cười nửa mịêng vui sứơng cho Phong thấy- Ba nghĩ con nên lợi dụng thời gian xa cách này từ từ chấm dứt đi là vừa. Giá trị của con không nằm ở cô gái kia. Nó cao hơn con tửơng đó.

- Tại sao chứ? Con thật sự không hiểu. Con không phải món hàng. Con là người, con có quyền tự do yêu đương hay làm những vịêc con thích. Con đủ lí trí để biết con yêu ai và chọn ai mà không cần ba sắp đặt.

- Con sẽ có đựơc điều đó nếu con không phải là người kế thừa cả tập đoàn. Số phận của con là như thế. Hãy quen với điều đó đi.

Nói rồi ông bỏ lên phòng. Anh Phong thì như chết trân ở đó.Số phận của hắn là con rối, quân cờ trong kế họach làm ăn sao? Đó là cái giá cho tiền bạc, cụôc sống giàu sang mà hắn đang có sao? Vậy ra có tiền của chắc gì đã sung sứơng khi trong lòng luôn buồn khổ. Vậy ra có tiền của chắc gì đã hạnh phúc khi không đựơc làm, đựơc chọn những gì mình thích. Có lẽ người xưa nói chí phải: trên đời này không có gì là hoàn hảo. Âu cũng có cái giá của nó. Và cái giá mà ba hắn- ông Lã lựa chọn là hy sinh hạnh phúc của con trai mình. Thiết nghĩ chắc chẳng riêng gì ông Lã, ngoài cụôc sống kia vẫn còn rất nhiều người như thế- hy sinh niềm vui tinh thần để có một cụôc sống vật chất đầy đủ. Ma lực của đồng tiền sao mà quá đáng sợ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.