Yêu Anh Có Bao Giờ Hạnh Phúc

Chương 28: Bí mật dần hé lộ



Có vẻ như chap này sẽ khiến mọi người hụt hẫng khi không có sự xuất hiện cặp đôi chính của truyện Anh Phong- Ái Ngọc. Và có lẽ chap sau cũng như thế. Xem như cho nhân vật chính nghỉ ngơi để chuẩn bị bùng nổ trong hàng lọat chap nha.

Không liên quan nhưng mà Na xin thành thật gửi lời xin lỗi tới mọi người vì ẩn dật bao lâu nay. Bây giờ quay lại, Na sẽ cố hoàn thành bộ truyện này. Còn truỵên "Chào cậu chủ tôi đi" Na đã cho ẩn vì thấy có lỗi với nhiều người lọt hố. Một số đã cmt phàn nàn làm na thấy mình vô trách nhịêm quá. Sau khi hoàn bộ này na sẽ edit toàn bộ "Chào cậu chủ tôi đi" và đăng hang lọat. Na đảm bảo 100% bộ truỵên ấy vẫn gĩư đựơc nét ban đầu nhưng sẽ tiến triển chậm hơn và nhiều tình tiết bất ngờ hơn. Xin cảm ơn cũng như xin lỗi mọi người *cúi đầu*

Ngay sáng sớm hôm sau, ông Vương cùng bố của mình tất tả đến công ty. Một mặt để nhanh chóng nghiên cứu tìm hướng giải quyết cho mớ rắc rối trứơc mắt. Mặt khác để ông sớm làm quen với môi trường mới và lập lại lòng tin cho những cổ đông trong hội đồng công ti. Lạ một điều, đối với một phụ nữ nội trợ nhàn rỗi như bà Jessica,đáng nhẽ gìơ này phải đang loay hoay trong nhà thì cũng bỗng nhiên mất hút ngay sau khi hai người đàn ông họ Vương rời khỏi.

- Mommy đi chợ sao? Cần gì thì để con giúp cho.

Bà Vương lễ phép hỏi cốt để dò xét người phụ nữ kia. Như có sự chuẩn bị trước, Jessica nhanh chóng biện lý do cùng một nụ cười để khiến khuôn mặt mình trông tự nhiên và thành thật nhất có thể:

- Spa ấy mà. Nó giúp ta thấy mình bớt già đi. Ta đi hơi lâu, có lẽ tới gần trưa nên con đừng để ý.

Vừa dứt lời, bà vội với tay lấy chiếc mũ rộng vành treo trên móc, đội lên đầu và hối hả bước đi. Dáng vẻ lấm lét ấy của bà cũng kì lạ, đáng nghi ngờ như chính lý do bà đưa ra. Bà Vương vội tìm điện thọai gọi cho chồng. Nhưng đắn đo một hồi lại thôi. Bà tặc lưỡi nghĩ : " Chắc bà ấy đi spa thiệt. Hành động của người phụ nữ ấy bao giờ chả thần bí thế. Chuỵên nhỏ này không nên phiền đến anh ấy"

Thật sai lầm khi nghĩ bà Jessica không có sắp xếp chuyến đi từ trước. Ngay đầu đường, một chiếc taxi đã chờ sẵn. Bà dáo dác nhìn xung quanh, chắc mẩm không có ai nhìn thấy rồi mới lên bước lên xe. Chiếc xe ngay lập tức lăn bánh đi về hướng nhà tù The Ghost

Từ sau song sắt dẫn đến buồng giam, xuất hiện một người đàn ông trạc gần năm mươi trong bộ quần áo "ngựa vằn". Người ông nhỏ nhắn cùng khuôn mặt choắt. Chúng khiến đôi mắt ông to hơn bình thường,như lồi cả ra ngoài. Kế bên là người canh tù cao lớn, vạm vỡ. Nhác chừng người đàn ông kia chỉ bằng phân nửa cơ thể tên cai ngục cũng nên. Vừa thấy con trai mình, bà liền thấp thỏm không yên. Đôi mắt ánh lên tia lo lắng.

- My son! Tên ấy đã về. Sớm mụôn gì hắn cũng phát hiện

- Mom! Calm down. Con đã dự đoán trước rồi. Chuỵên này không giấu được bao lâu. Thế nên bây giờ hãy tìm thời cơ bán cổ phần của chúng ta rồi tìm nơi khác sinh sống.Vậy xem như trả đựơc thù cho mẹ

- Phải! Mẹ phải khiến công ti họ Vương sụp đổ. Mẹ đã từng làm kế toán công ti nhà hắn, vốn biết rõ ai là nguy cơ đe dọa. Con hãy đợi mẹ. Chỉ cần 5 năm, sau khi con mãn hạn tù, mẹ sẽ đón con hưởng hạnh phúc và nhìn họ Vương tàn lụi.

- Nhưng mẹ... con trai ông ấy là người thông minh, hãy cẩn thận. Trong thời gian này đừng để hắn phát hiện thân phận thật của chúng ta.

Cuộc trò chuỵên như thế là kết thúc. Bà Jessica nhanh chóng quay trở về để tránh sinh nghi. Trên đường bà vẫn không quên ghé tiệm spa quen thuộc để lấy phiếu giảm giá làm chứng cứ phòng chuỵên không hay.

Đúng như mẹ con nhà Jessica dự đoán, nhìn những hồ sơ của mấy tháng trước, sự nghi ngờ ngay lập tức nhen nhóm trong lòng ông Vương. Nhướn mày nhìn bố mình, ông thúc ép tra hỏi:

- Đến nước này bố hãy nói thật đi. Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra. Chúng ta không còn thời gian để giấu diếm nhau. Con trai bà ấy đã làm gì?

- Nó.... Nó lập công ti giả lừa để lừa đảo.

"Rầm" Ông Vương tức giận đập bàn. Đôi mắt đỏ ngầu trông đến sợ.

- Thằng ranh... Sao nó dám. Nó có biết điều đó đồng nghĩa với việc uy tín công ti bị hạ thấp? Sau khi bị bắt, cổ phần của nó là do cha tạm giữ?

- Không. Trước đó là nó đã chuyển cho Jessica. Con lo làm gì, cũng là người trong nhà cả.

Ông Vương nghe nhưng chẳng đáp, chỉ nhìn bố chằm chằm và từ từ ngồi xuống, lấy lại bình tĩnh. Bao câu hỏi, nghi ngờ ngay lập tức tràn ngập tâm trí ông. Chuỵên dừơng như có uẩn khúc đâu đó. Trên đời này chẳng có gì trùng hợp thế cả. Nhưng trong khi điều tra, ông cần đề phòng mọi bất trắc. Hít một hơi thật sâu, ông bình tĩnh nhìn bố:

- Con cần một cụôc họp cổ đông gấp. Nhưng trước hết con muốn biết những ai là mối đe dọa của công ti chúng ta. Ai địch ai bạn, con cần biết rõ. Chuỵên này với bố không quá khứ chứ ạ, cựu CEO!

~ *Tối hôm ấy

Hai cha con nhà họ Vương trở về khá muộn. Ai cũng có vẻ uể oải, mệt mỏi. Nằm trên giường, ông Vương chỉ muốn sớm tìm vào gíâc ngủ. Nhưng thấy khuôn mặt đắn đo của vợ, ông đành ráng gượng hỏi thăm vài câu:

- Em có chuyện gì muốn nói sao?

- Không. Không có. Chỉ chuyện nhỏ thôi mà.

- Ngốc-ông búng trán vợ mình, cười trêu chọc- Chuyện mà em kể, dù là rất nhỏ anh cũng muốn nghe

- Cái anh này khéo nịnh- bà Vương ngượng ngùng đỏ mặt- Sáng nay, khi anh và bố đi thì Jessica cũng tất tả rời khỏi. Bà ấy bảo đi spa nhưng khuôn mặt đáng nghi lắm. Em tính gọi cho anh nhưng nghĩ chuyện nhỏ nên thôi.

Ông Vương vừa nghe vừa nhíu mày đăm chiêu suy nghĩ. Sự nghi ngờ trong lòng ông ngày một lớn dần. Ôm khít vợ vào trong lòng, ông thủ thỉ:

- Chuyện đó không hề nhỏ đâu. Mai mốt có chuyện gì thì cứ báo với anh. Đừng sợ phiền. Em cũng biết dã tâm của bà ấy đáng sợ thế nào mà.

"Tích tắc...Tích tắc..." Tiếng đồng hồ chầm chậm trôi. Mặt trăng cứ thế dần dần cao. Dù nỗi lo lắng cứ bề bộn trong lòng ông nhưng thế nào ông cũng phải cố giữ gìn sức khỏe. Cuộc chiến đã chính thức bắt đầu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.